Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1115: CHƯƠNG 1115: GÂY HỌA RỒI

Chó bị dồn vào chân tường còn biết nhảy, huống hồ là người.

Bành Hiểu Lộ vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi đã bắt đầu lo lắng. Hắn tin rằng với tính cách của Bành Hiểu Lộ, không phải là cô không dám làm chuyện đó. Bành Hiểu Lộ là ai chứ, trước đây cô từng là huấn luyện viên, trông thì có vẻ thuần khiết, xinh đẹp nhưng một khi nổi giận thì người thường khó mà bì kịp.

Cái gọi là hổ phụ sinh hổ tử, tướng môn hổ nữ, câu nói này không phải tự nhiên mà có, mà là kinh nghiệm được đúc kết qua hàng ngàn năm.

Bố của Bành Hiểu Lộ là quân nhân cao cấp, còn ông nội thì khỏi phải bàn, nếu thật sự ép cô đến đường cùng, không phải là không có khả năng cô sẽ làm ra những chuyện bất lợi cho Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi trong lòng thật sự lo lắng, não bộ vận hành hết tốc lực, thầm nghĩ:

“Cứ dỗ ngọt Bành Hiểu Lộ trước đã. Bất kể cô ta muốn gì, cứ câu giờ để mình có thời gian suy nghĩ đối sách là tốt nhất.”

Nghĩ đến đây, giọng điệu của Diệp Lăng Phi đã không còn cứng rắn như ban nãy:

“Bành Hiểu Lộ, chúng ta cũng là bạn bè, em có chuyện, anh làm sao không giúp được chứ. Em nói đi, muốn anh làm gì?”

Ở đầu dây bên kia, Bành Hiểu Lộ hừ lạnh:

“Em muốn anh giả điên, việc đó anh có giúp không?”

Diệp Lăng Phi lập tức đồng ý:

“Giúp! Chẳng phải chỉ giả điên thôi sao? Có gì to tát đâu, chuyện nhỏ.”

“Vậy thì tốt. Chiều em sẽ gọi lại cho anh, đến lúc đó chúng ta sẽ bàn kỹ hơn. Diệp Lăng Phi, anh đừng quên chuyện đã hứa với em đấy, nếu lúc đó anh không giúp, em sẽ đi tìm Bạch Tình Đình.”

“Bành Hiểu Lộ, chúng ta là bạn bè mà, em nói vậy khách sáo quá rồi!”

Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong thì đầu dây bên kia đã cúp máy, không cho hắn thêm cơ hội nói lời nào. Diệp Lăng Phi nhìn điện thoại, hừ lạnh:

“Bảo tôi giả điên à, sao cô không tự đi mà giả đi!”

Diệp Lăng Phi bị Bành Hiểu Lộ dồn ép quá mức rồi, trước khi cô cúp máy, hắn không dám nói thế, đợi đến khi cô cúp máy, hắn mới dám nói thật lòng mình. Hắn vừa dứt lời thì mới nhớ ra Bạch Tình Đình đang ngồi ngay bên cạnh, Diệp Lăng Phi liền quay sang cười với cô:

“Bà xã, là Bành Hiểu Lộ, ban nãy cô ấy gọi điện muốn anh giúp một việc.”

Trên gương mặt xinh đẹp của Bạch Tình Đình thoáng hiện một nụ cười đầy ẩn ý, cô không phải kẻ ngốc, phản ứng ban nãy của Diệp Lăng Phi sớm đã bị cô nhìn thấu. Nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Bạch Tình Đình ung dung đáp:

“Ông xã, không phải anh cần đi giả điên sao?”

Diệp Lăng Phi bĩu môi:

“Ai nói thế. Kẻ ngốc mới đi giả điên, anh lại không ngốc, tại sao phải giả điên!”

Thái độ của Bạch Tình Đình có chút kỳ lạ, cô thở dài:

“Nhưng ban nãy em rõ ràng nghe thấy ông xã đồng ý với Bành Hiểu Lộ rồi mà, lẽ nào em nghe nhầm? Ban nãy em còn nghe thấy ai đó rất tức tối nói mấy câu về giả điên gì đó, có khi em bị ảo giác rồi, em nghĩ mình cần đi bệnh viện kiểm tra mới được.”

Bạch Tình Đình cố tình trêu chọc, nhưng Diệp Lăng Phi lại giả điếc làm ngơ, rút một điếu thuốc đặt lên môi. Hắn vừa định với tay lấy bật lửa thì Bạch Tình Đình đã nhanh hơn một bước, giật lấy nó. Bạch Tình Đình cầm chiếc bật lửa trong tay, nói:

“Ông xã, anh nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì, có phải em bị ảo giác không?”

Diệp Lăng Phi ngậm điếu thuốc, phía trước có đèn đỏ, hắn vừa đạp phanh cho xe dừng lại thì đã thấy sáu bảy chiếc xe đang đỗ ở đó. Diệp Lăng Phi dừng xe xong, đặt tay lên ngực Bạch Tình Đình, nói:

“Bà xã, em đưa bật lửa cho anh đi, anh sẽ nói cho em biết có phải em có vấn đề hay không.”

Bạch Tình Đình đưa bật lửa cho Diệp Lăng Phi:

“Làm như em thèm cái bật lửa của anh lắm ấy, trả anh này.”

Nói rồi, cô trả bật lửa lại cho Diệp Lăng Phi. Hắn cầm lấy, bật lửa châm thuốc rồi tiện tay ném ra phía trước, rít một hơi rồi quay sang Bạch Tình Đình:

“Bà xã, em cũng đừng giận, Bành Hiểu Lộ tìm anh thật sự không có chuyện gì đâu, chỉ là muốn nhờ anh giúp đỡ thôi. Hình như mẹ cô ấy sắp đến Vọng Hải, còn dẫn theo một người nữa. Người đó là ai thì Bành Hiểu Lộ không nói trong điện thoại. Anh vốn không định giúp, nhưng cô ấy ép anh phải giúp, còn nói nếu anh không giúp thì sẽ gọi điện cho em.”

“Anh nói Bành Hiểu Lộ muốn gọi điện cho em?”

Bạch Tình Đình nghe xong có chút khó hiểu, cô nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:

“Ông xã, ý anh là Bành Hiểu Lộ sẽ gọi điện cho em? Tại sao cô ta lại muốn gọi cho em?”

Ban nãy Diệp Lăng Phi đã nghĩ kỹ rồi, nếu mình không nói trước với Bạch Tình Đình như một câu chuyện đùa, lỡ một ngày nào đó mình đắc tội với Bành Hiểu Lộ, cô ta kể chuyện hai người ở Ma Cao cho Bạch Tình Đình nghe thì cô sẽ rất tức giận. Diệp Lăng Phi không muốn tình cảnh đó xảy ra. Bây giờ hắn rất thận trọng, luôn sợ có vấn đề phát sinh. Lần này khó khăn lắm mới làm hòa được với Bạch Tình Đình, hắn không muốn lại có chuyện gì xảy ra nữa. Diệp Lăng Phi nói:

“Ừ, anh cũng thấy lạ. Bà xã, em nói xem, Bành Hiểu Lộ rốt cuộc đang nghĩ gì?”

Bạch Tình Đình bĩu môi:

“Em làm sao biết được, em có phải Bành Hiểu Lộ đâu. Em thấy mười phần là anh đã làm chuyện gì xấu bị Bành Hiểu Lộ nắm được thóp nên cô ta mới nói vậy. Ông xã, anh khai thật đi, anh có giấu em chuyện gì không?”

“Anh có thể có chuyện gì chứ, bà xã, em đừng nói lung tung. Con người anh rất yêu gia đình, yêu bà xã.”

Bạch Tình Đình vênh mặt lên nhìn Diệp Lăng Phi:

“Anh yêu gia đình, yêu bà xã à? Hừ, anh chỉ giỏi nói mồm thôi, em chẳng cảm thấy thế. Vậy anh nói đi, anh yêu gia đình thế nào, yêu vợ thế nào?”

“Không phải ngày nào anh cũng hát bài đó sao, anh yêu gia đình anh, yêu vợ anh.”

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây thì thấy xe phía trước đã đi, hắn vội vàng khởi động xe. Bạch Tình Đình giục:

“Ông xã, anh vẫn chưa nói xong, mau nói nhanh lên.”

“Bà xã, đều là vợ chồng già rồi, đừng như vậy nữa.”

Diệp Lăng Phi ngầm ám chỉ hai cô gái Nhật Bản ngồi ở ghế sau, nhắc nhở Bạch Tình Đình cần chú ý hình tượng của mình. Bạch Tình Đình quay đầu nhìn Suzu Yamakawa và Minako, rồi lại quay lại nói:

“Ông xã, anh đừng tìm lý do nữa, bây giờ em muốn biết, anh mau nói đi.”

“Được rồi, bà xã, tối nay trên giường anh sẽ biểu đạt tình yêu của anh dành cho em.”

Nói đến đây, Diệp Lăng Phi liếc qua gương chiếu hậu nhìn Suzu Yamakawa và Minako ở phía sau, hỏi:

“Các cô thích mặc quần áo gì?”

Minako hơi sửng sốt, vội nói:

“Loại nào cũng được ạ.”

“Trang phục hầu gái thì sao?”

Diệp Lăng Phi vừa hỏi, không đợi Minako trả lời, Bạch Tình Đình đã thò tay cấu mạnh vào eo hắn. Bạch Tình Đình bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng, Diệp Lăng Phi vội chữa lời:

“Ý của tôi là, các cô gái Nhật có thích mặc trang phục hầu gái không?”

Minako vội giải thích:

“Không phải như vậy đâu ạ. Loại quần áo đó chúng tôi không mặc, tiểu thư Yamakawa rất chú trọng ăn mặc.”

Diệp Lăng Phi nói:

“Tôi biết, tôi cũng không nói là cô ấy không chú ý trang phục. Tôi chỉ thắc mắc tại sao người Nhật các cô trong phim luôn mặc đồ hầu gái. Ồ đúng rồi, bây giờ ở Nhật công ty nào tương đối nổi tiếng, gần đây có bộ phim nào hay không? Ở đây chán quá, rõ ràng là không tiện lợi như ở Nhật, trên đường không tìm thấy chỗ bán đĩa phim, mà có tìm thấy thì cũng lén lén lút lút. Trên mạng thì lại càng tệ, lần trước tôi xem một bộ phim thấy không tồi, trong phim có bảy thanh niên cưỡng bức một phụ nữ trưởng thành, tôi tải cả đêm mới xong, vừa mở ra xem lại là Kim cương hồ lô oa. Bọn lừa đảo đáng chết, tôi không biết tên khốn đó rốt cuộc làm gì, nếu để tôi bắt được, nhất định phải dạy dỗ cho nó một trận, dám lừa ông đây.”

Diệp Lăng Phi ngồi đó lẩm bẩm, Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh thật sự nghe không nổi nữa, cô không hài lòng nói:

“Ông xã, anh không thể nghiêm túc một chút được à?”

“Anh làm gì mà không nghiêm túc, anh rất nghiêm túc mà. Bà xã, anh muốn xin em một chuyện.”

“Xin cái gì?” Bạch Tình Đình hỏi.

“Anh muốn em nâng cấp tốc độ mạng internet ở nhà mình. Tốc độ mạng bây giờ chậm quá, anh nghĩ nên lắp cáp quang, như vậy tốc độ mới tốt hơn một chút. Anh nghĩ, sau này tải phim cũng nhanh hơn, bà xã, em thấy có đúng không?”

Bạch Tình Đình không ngờ Diệp Lăng Phi nói cả buổi với cô chỉ vì muốn tải phim nhanh hơn. Cô hừ lạnh:

“Anh đừng có mơ.”

“Bà xã, em đừng giận, anh chỉ tiện miệng nói thôi mà.”

Diệp Lăng Phi cười. Đúng lúc đó, chuông điện thoại của hắn vang lên. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại lên nghe, giọng trong máy là của Điền Vi Dân. Lần trước Diệp Lăng Phi có nói với Điền Vi Dân về một chuyện, Điền Vi Dân bảo đợi anh ta về Ninh Châu sẽ giải quyết, chắc là hôm nay anh ta đã về đến nơi nên mới gọi cho mình.

“Bí thư Điền, có chuyện gì vậy?” Diệp Lăng Phi hỏi.

“Tiểu Diệp, tối hôm qua có phải cậu đến khách sạn Hoa Anh Đào không?” Điền Vi Dân hỏi.

“Vâng, có chuyện gì vậy ạ?”

Diệp Lăng Phi không hề để ý, với hắn, chuyện đến khách sạn Hoa Anh Đào chẳng có gì to tát. Hắn không nghĩ nhiều, nhưng lại nghe thấy Điền Vi Dân thở dài:

“Tiểu Diệp, cậu gây họa rồi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!