Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đang ngồi bên ngoài cửa hàng. Khi cô nói với anh rằng có thể cân nhắc để Minako làm vệ sĩ cho mình, Diệp Lăng Phi chỉ cười đáp:
- Bà xã, chuyện này phải hỏi ý Minako, anh không tự quyết được đâu!
- Em chỉ thuận miệng nói vậy thôi!
Bạch Tình Đình nhẹ nhàng đáp.
- Ông xã, anh không nghĩ là em thật lòng muốn Minako làm vệ sĩ cho em đấy chứ!
- Vừa rồi anh đúng là nghĩ như vậy thật!
Diệp Lăng Phi nói.
- Chỉ là anh không ngờ bà xã em lại cũng nói đùa với anh, khụ, thật làm anh thất vọng quá, anh còn đang nghĩ xem nên nói với Minako thế nào đây!
Bạch Tình Đình véo vào hông Diệp Lăng Phi một cái, chu môi nói:
- Ông xã, em còn sợ anh để ý Minako ấy chứ, nhưng phải công nhận, Minako và Suzu Yamakawa quả thật rất đẹp, ông xã, lát nữa anh sẽ biết!
Diệp Lăng Phi cười mà không nói gì, Bạch Tình Đình thấy anh cứ cười không đáp, cô hỏi:
- Ông xã, anh nhìn em cười cái gì thế?
- Anh đang nghĩ xem rốt cuộc trong lòng em đang nghĩ gì!
Diệp Lăng Phi nói.
- Bà xã, sao anh cứ cảm thấy em đang ghen với Minako và Suzu Yamakawa thế nhỉ. Em nhìn lại mình xem, từ lúc ra khỏi cửa hàng quần áo tới giờ, em cứ đứng ngồi không yên, anh thấy hơi khó hiểu. Anh đã nói rồi, em là người phụ nữ xinh đẹp nhất trong lòng anh, có em bên cạnh là anh đã thỏa mãn rồi, còn Minako và Suzu Yamakawa dù có xinh đẹp hơn nữa thì liên quan gì đến anh!
- Em ghen ư?
Bạch Tình Đình vừa nghe vậy, liền nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Ông xã, anh nghĩ em ghen với hai người họ sao?
- Ừ!
Diệp Lăng Phi gật đầu.
- Anh thật sự nghĩ em đang ghen với họ đấy!
- Không phải đâu!
Bạch Tình Đình đứng dậy, bĩu môi nói:
- Em chỉ muốn xem ông xã đang nghĩ gì thôi, muốn biết có phải anh lại để mắt đến hai cô gái Nhật Bản này không!
- Bà xã à, em nói linh tinh gì thế!
Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ lên mông Bạch Tình Đình một cái thật kêu, chỉ nghe tiếng "Bốp" vang lên. Bạch Tình Đình khẽ kêu lên một tiếng. Diệp Lăng Phi cố tình bĩu môi với cô, nói:
- Cứ chờ đến tối xem anh xử lý em thế nào, dám không nghe lời anh à!
Bạch Tình Đình cũng cố ý bĩu môi lại với Diệp Lăng Phi, tỏ vẻ chẳng sợ gì cả. Diệp Lăng Phi quả thực không làm gì được cô, đánh không nỡ, mắng không xong. Hắn cười cười, cũng đứng dậy, cùng Bạch Tình Đình đi vào xem Minako và Suzu Yamakawa thay đồ thế nào.
Minako và Suzu Yamakawa quả thật rất đẹp, sau khi thay quần áo mới, càng toát lên vẻ mỹ lệ, thanh thuần. Suzu Yamakawa có vóc dáng không cao, chỉ mặc một bộ trang phục đơn giản đã toát lên vẻ thanh thuần động lòng người. So với Suzu Yamakawa thanh thuần, Minako lại mang theo hương vị trưởng thành. Minako mặc một chiếc quần trắng, bên trên là áo phông cộc tay màu hồng, nếu không biết lai lịch của cô, nhìn thấy Minako trong trang phục này, có thể sẽ cho rằng đây là một người phụ nữ thành thục, chứ không thể biết cô là một vệ sĩ có thân thủ phi phàm.
Dĩ nhiên một bộ quần áo thì còn lâu mới đủ, hành lý của Minako và Suzu Yamakawa đều bị bỏ lại ở khách sạn Hoa Anh Đào. Lần trước, Diệp Lăng Phi không lấy hành lý của hai cô về, lần này, anh định mua cho hai cô thêm nhiều quần áo một chút, tiện thể mua thêm một số vật dụng hàng ngày...
Trong lúc Diệp Lăng Phi đang ngắm nhìn Minako và Suzu Yamakawa, điện thoại của hắn đổ chuông. Diệp Lăng Phi lấy di động ra, thấy là Dã Lang gọi tới. Hắn đi ra ngoài, tìm một chỗ không người rồi nhận điện thoại.
- Satan, chuyện xong rồi, tên khốn Yamaguchi kia đã xin lỗi!
Dã Lang nói.
- Yamaguchi không biết tối qua là chúng ta xông vào, hắn cũng chỉ nhận được điện thoại của Yonchien Yamakawa nên mới ra mặt!
- Ừ, chuyện này cứ vậy đi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Nếu tên Yamaguchi kia không nhúng tay vào, vậy là tốt nhất. Dã Lang, cậu về nhà trước đi. À đúng rồi, khi nào thì Lương Ngọc đến được thành phố Vọng Hải?
- Tạm thời cô ấy vẫn chưa đến!
Dã Lang nói.
- Lương Ngọc ở bên Hồng Kông cần xử lý thêm vài vụ án nữa, có lẽ vài ngày nữa em sẽ sang Hồng Kông, ở lại đó một thời gian ngắn. Satan, trước khi đi Hồng Kông em sẽ báo cho anh!
- Đi đi, cứ đi đi, tốt nhất là mau chóng tạo ra một tiểu Dã Lang!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Đừng quên, chờ khi nào có tiểu Dã Lang nhất định phải nhận anh làm cha nuôi đấy!
- Satan, chuyện này anh cứ yên tâm, tuyệt đối không vấn đề gì!
Dã Lang cười đáp.
- Em còn muốn chúng ta kết thành thông gia nữa kia!
- Cậu yên tâm, nhất định có thể, chỉ là, bây giờ cậu phải cố gắng lên một chút, không thì làm sao được!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Anh bây giờ đã chắc chắn có một đứa con trai hoặc con gái rồi, còn cậu thì sao?
Dã Lang cười nói:
- Được rồi, một thời gian ngắn nữa em sẽ qua bên đó, ở Hồng Kông cố gắng một chút!
- Ừ!
Diệp Lăng Phi gật đầu.
- Vậy thì tốt rồi!
Diệp Lăng Phi cúp máy, vừa định quay lại thì điện thoại di động của hắn lại đổ chuông. Diệp Lăng Phi lấy ra xem, lần này không phải Dã Lang mà là Tiểu Triệu. Tiểu Triệu gọi điện, tám chín phần là vì loạt án mạng xảy ra gần đây ở thành phố Vọng Hải. Diệp Lăng Phi nhận điện thoại, quả nhiên, Tiểu Triệu gọi tới chính là vì vụ án này.
- Diệp ca, đã có kết quả điều tra rồi. Gã nhà báo và nạn nhân mới chết từng liên lạc với nhau!
- Ý cậu là có kẻ không muốn một vài bí mật bị phanh phui, đúng không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Thực tế là như vậy!
Tiểu Triệu nói.
- Căn cứ theo những gì đã biết, gã nhà báo nhận được tin tức từ người đã chết nên mới đi phỏng vấn, còn về việc có đến phỏng vấn ở xưởng chế tạo đồ điện tử của công ty Suzuki hay không thì không rõ, tóm lại là hai người họ có quan hệ với nhau. Bây giờ bọn em đang đợi kết quả giám định mấy cuộn phim gửi đến Bắc Kinh, có lẽ mấu chốt nằm cả trong đó!
- Tiểu Triệu, đừng hy vọng quá nhiều!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tốt nhất là nên dốc sức điều tra thì sẽ đáng tin cậy hơn. Về những người Nhật Bản kia đã điều tra đến đâu rồi?
- Bọn em đã điều tra rồi, những tên người Nhật mà bọn em bắt về từ khách sạn Hoa Anh Đào đều đã được thả!
Tiểu Triệu nói.
- Vốn dĩ, em muốn lấy lý do nghi ngờ tàng trữ súng trái phép để tạm giam những người đó một thời gian, dằn mặt bọn họ, nhưng cấp trên có lệnh. Hết cách, bọn em chỉ có thể thả người!
- Thả thì cứ thả!
Diệp Lăng Phi nói.
- Những người Nhật đó dù có bị giam cũng vô ích, Yonchien Yamakawa và Takeghi Kusamoto sẽ dùng thủ đoạn của chúng để giúp bọn họ thoát ra. Anh cũng nghĩ rồi, kẻ tình nghi giết người không ở trong khách sạn Hoa Anh Đào, rất có thể đang ẩn náu ở một nơi khác. Tiểu Triệu, anh nghĩ đến một khả năng khác, cậu đi điều tra xem hồ sơ xuất nhập cảnh gần đây có người Nhật Bản nào đáng ngờ không. Anh cho rằng những kẻ đó không phải do Yonchien Yamakawa dẫn tới, mà có lẽ đã ở thành phố Vọng Hải từ lâu rồi, anh không tin Yonchien Yamakawa lại ngu đến mức đó!
Tiểu Triệu nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, như bừng tỉnh ngộ, nói:
- Diệp ca, em hiểu rồi, vừa rồi em còn đang nghĩ mãi không ra rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu. Cảm ơn anh, em hiểu rồi. Diệp ca, em sẽ đi điều tra ngay bây giờ!
- Đi đi!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Tiểu Triệu, anh đề nghị cậu nên động não suy nghĩ nhiều hơn!
- Diệp ca, em biết rồi!
Tiểu Triệu cười cười.
- Em làm sao thông minh được như Diệp ca chứ!
Tiểu Triệu nói đến đây, bỗng hạ thấp giọng:
- Diệp ca, em vẫn chưa có cơ hội cảm ơn anh, lần trước thật sự đã làm phiền anh rồi. Diệp ca, nếu em có tiền nhất định sẽ trả lại cho anh!
- Cậu còn nói chuyện tiền nong với anh à!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tiểu Triệu, cậu không biết tính anh sao, anh đã đưa tiền cho cậu thì chính là cho cậu, không cần phải lăn tăn. Anh không muốn nhắc lại chuyện này đâu. Cậu nhớ kỹ, sau này đừng nói chuyện tiền bạc với anh nữa!
- Diệp ca, em biết rồi!
Tiểu Triệu vừa định cúp máy, bỗng nhiên, anh ta nhớ ra một việc, vội vàng nói:
- Diệp ca, có một chuyện em suýt quên mất!
- Chuyện gì?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Tiểu Triệu nói:
- Diệp ca, chuyện này xảy ra sáng nay, vốn đội cảnh sát hình sự bọn em cũng đã đến hiện trường, chỉ là lúc bọn em chưa tới thì mọi chuyện đã kết thúc rồi. Em cứ nghĩ chuyện này không liên quan đến đội cảnh sát hình sự, nhưng vừa nãy nhận được tin tức, có lẽ nó cũng có chút quan hệ với bọn em!
- Nói nhanh lên, cậu vòng vo một hồi, rốt cuộc muốn nói gì, không thể nói rõ ràng với anh được à?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Tiểu Triệu nói:
- Diệp ca, sáng nay ở một đại lý ô tô đã xảy ra một vụ án đẫm máu. Một người đàn ông cầm dao phay chém bị thương bảy tám người, trong đó có hai người bị thương rất nặng, vẫn đang cấp cứu trong bệnh viện. Còn gã hung thủ, sau khi bị một thiếu nữ xinh đẹp bí ẩn khống chế đã được đưa vào bệnh viện, nhưng cấp cứu không thành công và đã tử vong!
Chuyện này Diệp Lăng Phi dĩ nhiên biết rõ, cô thiếu nữ xinh đẹp bí ẩn kia chính là Minako. Diệp Lăng Phi đã tự mình trải qua chuyện này, hắn cảm thấy có chút kỳ lạ. Hắn đã thấy cú đá của Minako vào gã điên kia, tuy cú đá của Minako rất đẹp mắt, nhưng lực của nó vẫn chưa đủ để lấy mạng gã điên kia chỉ bằng một cước, chỗ này hẳn là còn có uẩn khúc. Diệp Lăng Phi hỏi:
- Chuyện này thì liên quan gì đến đội cảnh sát hình sự các cậu?
- Nói thế nào nhỉ, chính là người đó chết vì một nguyên nhân rất kỳ quái!
Tiểu Triệu nói.
- Theo kết luận của bác sĩ bệnh viện, là do tim bị kích thích quá độ, đột ngột suy kiệt dẫn đến tử vong. Kiểu chết này rất đặc biệt. Tuy một số người mắc bệnh tim có thể bị ngừng tim đột ngột sau khi bị ngoại giới kích thích, nhưng loại bệnh này rất hiếm gặp, thậm chí chưa từng xuất hiện ở thành phố Vọng Hải. Diệp ca, chẳng lẽ anh không thấy chỗ này có vấn đề sao?