Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1119: CHƯƠNG 1119: SÁT CƠ

Đứng trong góc, Diệp Lăng Phi đang gọi điện cho Tiểu Triệu, kể về gã điên cầm dao phay chém người mà mình gặp ở đại lý ô tô. Ban đầu, hắn không nghĩ nhiều, cho rằng gã điên đó chẳng có vấn đề gì đặc biệt, nhưng sau khi nghe Tiểu Triệu nói, Diệp Lăng Phi không thể không suy nghĩ lại. Hắn nhíu mày, hỏi:

- Tiểu Triệu, bên bệnh viện có xác định được nguyên nhân tử vong là gì không?

- Rất khó xác định!

Tiểu Triệu đáp.

- Nhưng em lại phát hiện ra một vấn đề!

- Vấn đề gì?

- Bọn em đã xác minh thân phận của người này, phát hiện đó là công nhân trong nhà máy chế tạo linh kiện điện tử của tập đoàn Suzuki, ba ngày trước vẫn đi làm bình thường!

Tiểu Triệu nói.

- Hiện tại bọn em cũng chỉ có được chừng đó thông tin thôi!

- Lại là tập đoàn Suzuki à?

Nghe Tiểu Triệu nói vậy, đầu óc Diệp Lăng Phi chợt lóe lên một tia sáng, hắn nói:

- Tiểu Triệu, chuyện này chắc chắn có vấn đề, nếu không sao lại trùng hợp như vậy, tất cả đều liên quan đến tập đoàn Suzuki!

- Diệp ca, em cũng nghĩ vậy!

Tiểu Triệu nói.

- Cho nên em mới nói chuyện này có liên quan đến đội cảnh sát hình sự bọn em, không thể bỏ mặc được. Ăn trưa xong, bọn em sẽ đến nhà máy chế tạo đồ điện tử của tập đoàn Suzuki ở thành phố Vọng Hải xem sao, chỉ là chuyện này hơi phiền phức, không biết có giải quyết được gì không. Bây giờ nhà máy của tập đoàn Suzuki đã cảnh giác khác thường rồi, khụ, đến lúc đó có gì em sẽ báo cho Diệp ca!

- Ừ!

Diệp Lăng Phi đáp.

- Tiểu Triệu, có chuyện gì thì báo cho anh biết ngay nhé. Hân Mính cũng rất coi trọng vụ này, anh muốn báo lại tiến triển cho cô ấy. Cậu hiểu ý anh không?

- Diệp ca, em hiểu ý anh mà!

Tiểu Triệu nói.

- Diệp ca cứ yên tâm, em nhất định sẽ báo cáo tình hình mới nhất cho anh kịp thời, chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé!

- Tiểu Triệu, cậu cẩn thận một chút!

Diệp Lăng Phi dặn dò.

- Cậu không còn như trước nữa, đừng quá liều lĩnh, nhớ lời anh dặn... chuyện quá nguy hiểm thì không được đem mạng ra cược!

- Diệp ca, cảm ơn anh!

Tiểu Triệu nói.

- Em biết phải làm gì rồi. Diệp ca, em sẽ không để anh thất vọng đâu!

Diệp Lăng Phi cúp máy rồi quay lại, đã thấy Minako và Suzu Yamakawa đang đứng cạnh Bạch Tình Đình, thương lượng chuyện gì đó. Bạch Tình Đình nói:

- Cứ quyết định vậy đi, các cô mua mấy bộ vừa chọn đấy, mỗi người ba bộ, hai người là sáu bộ. Ừm, để tôi dẫn các cô đi mua thêm nội y nữa!

Minako và Suzu Yamakawa dường như không muốn làm Bạch Tình Đình tốn nhiều tiền như vậy. Các cô ở trong biệt thự đã cảm thấy áy náy lắm rồi, bây giờ Bạch Tình Đình lại mua cho mỗi người ba bộ quần áo, càng khiến họ thấy áy náy hơn. Đúng lúc này, Diệp Lăng Phi quay lại, hắn đi tới sau lưng Bạch Tình Đình, tay phải ôm lấy vòng eo thon mềm của cô, nói với Minako và Suzu Yamakawa:

- Các cô không cần khách sáo với tôi, chẳng lẽ nghĩ tiền này cho không à? Nếu các cô không về Nhật Bản thì đến nhà tôi làm người giúp việc. Cô nàng Suzu Yamakawa kia có thể mặc đồ hầu gái, dọn dẹp nhà cửa. Minako thì chịu trách nhiệm bảo vệ Tình Đình, làm vệ sĩ cũng không tồi!

Bạch Tình Đình huých nhẹ khuỷu tay vào lưng Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, anh đừng đùa nữa!

Nói rồi, cô thò tay vào túi áo Diệp Lăng Phi, lấy ví tiền ra. Thấy không đủ tiền mặt, cô lại rút thẻ tín dụng của hắn đưa cho nhân viên bán hàng. Sáu bộ quần áo giá hơn 10 nghìn tệ, Diệp Lăng Phi mắt cũng không thèm chớp. Bạch Tình Đình dĩ nhiên biết chút tiền đó với hắn chẳng là gì. Diệp Lăng Phi là kẻ lắm tiền, tài sản hơn 10 tỷ, cụ thể có bao nhiêu thì e là chính hắn cũng không nắm rõ. Chỉ là một thời gian trước, thị trường chứng khoán Mỹ chao đảo, Diệp Lăng Phi có tổn thất một ít. Tay đại diện của công ty tư vấn Paul nhân cơ hội này đề nghị hắn mua cổ phiếu của Coca-cola. Diệp Lăng Phi chẳng hứng thú gì với mấy cổ phiếu tập đoàn này nọ, nhưng nhà tư vấn Paul này lại rất có kinh nghiệm, nên hắn giao hết cho Paul xử lý, không chút lo lắng. Diệp Lăng Phi ra tay mua liền sáu bộ quần áo, cô nhân viên bán hàng mừng rỡ không thôi. Vốn tưởng hôm nay ế ẩm, không ngờ trước giờ nghỉ trưa lại vớ được khách sộp, thoáng cái đã mua sáu bộ. Cô ta nhanh chóng thao tác, hai tay trả lại thẻ tín dụng cho Bạch Tình Đình, nhiệt tình nói:

- Chào mừng quý khách lần sau lại đến!

Lúc này Diệp Lăng Phi chen vào:

- Lần sau tôi tới nhớ chiết khấu nhé, tốt nhất là chiết khấu 100%!

Bạch Tình Đình lôi Diệp Lăng Phi đi ra ngoài. Hắn làu bàu:

- Bà xã, anh chỉ nói đùa thôi mà, không có ý gì khác đâu!

Bạch Tình Đình kéo tay Diệp Lăng Phi rời đi. Đã thống nhất từ trước, mua xong nội y sẽ đi. Có điều, lần mua áo lót này Bạch Tình Đình không cho Diệp Lăng Phi đi theo. Nói không lo lắng là giả, cả Minako và Suzu Yamakawa đều là những thiếu nữ xinh đẹp mê người. Dù Diệp Lăng Phi miệng nói không hứng thú, Bạch Tình Đình cũng chẳng tin. Trong mắt cô, ông chồng này chính là một gã đàn ông suy nghĩ bằng nửa thân dưới, nếu không có mình ở bên, đảm bảo đã hành động rồi. Tuy bây giờ Bạch Tình Đình đã ngầm đồng ý cho mấy người phụ nữ có quan hệ với Diệp Lăng Phi, chủ yếu là muốn hắn không ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt nữa, ở nhà là có thể thỏa mãn. Kế hoạch rất tốt, nhưng cô vẫn lo ông chồng mình nhân lúc không có ai bên cạnh lại chạy ra ngoài, cho nên mới phải theo sát như vậy.

Bạch Tình Đình không cho Diệp Lăng Phi đi cùng chọn đồ lót, hắn cũng chẳng thật sự muốn đi. Hắn nói với cô sẽ ra cầu thang bộ hút thuốc chờ, khi nào mua xong thì qua đó tìm hắn. Diệp Lăng Phi đi đến cửa thang bộ, đẩy cửa ra, đứng bên ngoài châm thuốc. Hắn còn chưa hút xong điếu thuốc, điện thoại đã reo. Diệp Lăng Phi tưởng Tiểu Triệu có tình hình gì mới, nhưng không ngờ lại là Trương Lộ Tuyết gọi tới. Vừa thấy là điện thoại của Trương Lộ Tuyết, hắn cười cười bắt máy, không đợi cô mở lời đã nói trước:

- Lộ Tuyết à, sao lại gọi cho anh thế, nhớ anh rồi à?

- Em thèm mà nhớ anh!

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng hừ lạnh của Trương Lộ Tuyết.

- Em và ba mẹ mới về thành phố Vọng Hải, muốn xem anh chết chưa, lâu như vậy không có tin tức gì, em còn tưởng anh chết rồi chứ!

Nghe giọng điệu của Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi biết ngay cô nàng đang dỗi. Thử nghĩ xem, từ lúc đến thành phố Đông Hải, hắn chưa hề liên lạc với cô, trong lòng cô sao không giận cho được. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Lộ Tuyết, bây giờ anh cũng chẳng khác người chết là mấy, cả ngày nhớ em, ăn không ngon, ngủ không yên, mặt toàn nước mắt, mà là nước mắt vì nhớ em đấy!

- Không phải chỉ là đánh một trận thôi sao, chuyện nhỏ ấy mà!

Diệp Lăng Phi nói.

- Lộ Tuyết, em không cần tự ra tay đâu, lỡ em đánh anh lại đau tay thì anh xót lắm. Hay là để anh tự tát mình nhé?

Trương Lộ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, phì cười:

- Được rồi, được rồi, em không giận nữa. Em cảm thấy chắc kiếp trước mình làm sai chuyện gì đó, nếu không sao lại gặp phải anh, lại còn yêu anh nữa. Lúc anh ở trước mặt thì em thấy anh đáng ghét, nhưng lâu không thấy anh xuất hiện, em lại thấy thiêu thiếu cái gì đó, chắc đây gọi là oan nghiệt nhỉ. Diệp Lăng Phi, bao giờ anh có thời gian, em muốn gặp anh!

- Ngày mai thì sao?

Diệp Lăng Phi nói.

- Ngày mai anh muốn đến tập đoàn Tân Á, lâu lắm rồi không qua xem tình hình thế nào, cũng không biết có thêm tiểu muội muội nào mới tuyển để bổ mắt không!

- Đồ lưu manh, em biết ngay anh đến tập đoàn Tân Á chẳng có ý tốt gì mà!

Trương Lộ Tuyết nghe vậy, gắt lên:

- Nếu anh đến để ngắm mỹ nữ thì đừng đến nữa, tập đoàn Tân Á không chào đón tên đại sắc lang như anh!

- Lộ Tuyết, đừng nói vậy chứ, em nói thế làm anh đau lòng lắm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Dù sao anh cũng là nhân viên cũ của tập đoàn Tân Á, nhớ năm đó, anh đã có những cống hiến kiệt xuất, sao em có thể qua cầu rút ván như vậy, bây giờ không cần anh nữa thì một cước đá văng, em làm vậy chẳng phải là lấy oán trả ơn sao?

- Em lấy oán báo ơn à, Diệp Lăng Phi, anh có nhầm không vậy?

Trương Lộ Tuyết hừ lạnh.

- Em lấy oán báo ơn thế nào, chỉ không cho anh đến tập đoàn Tân Á ngắm người đẹp mà là lấy oán báo ơn sao?

- Lộ Tuyết, dù sao anh cũng là ông chủ của tập đoàn Tân Á, em không thể đối xử với anh như vậy được!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Chẳng lẽ em không phải người đẹp ư, anh đến tập đoàn Tân Á chính là để ngắm đại mỹ nữ số một là em đấy!

- Anh đổi giọng cũng nhanh thật!

Trương Lộ Tuyết nghe hắn lập tức đổi giọng tâng bốc mình, cô nói:

- Em mặc kệ anh đến tập đoàn Tân Á làm gì, tóm lại, ngày mai nếu đến thì phải lập tức lên phòng làm việc của em. Nếu để em biết anh đến tập đoàn trêu ghẹo cô gái khác, em không tha cho anh đâu!

Giọng điệu của Trương Lộ Tuyết rõ ràng là coi hắn như người đàn ông của mình, khẩu khí y hệt Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi bất giác nhớ tới Bạch Tình Đình, cảm thấy tính cách của hai người quả thật rất giống nhau, ngay cả cách nói chuyện cũng như đúc. Hắn biết, đây đều là mầm mống do chính mình gieo, bây giờ ra quả thế này, dù ngọt hay đắng cũng phải ăn. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Được rồi, ngày mai anh đến tập đoàn Tân Á, đảm bảo sẽ đến phòng làm việc của em ngay. À, Lộ Tuyết, ngày mai em không tới kỳ đó chứ!

- Em có tới hay không thì liên quan gì đến anh, đó là chuyện của em, anh đừng có mơ làm gì em!

Trương Lộ Tuyết hừ lạnh.

- Bây giờ em đang thanh tâm quả dục, trong đầu không có chút tạp niệm nào cả!

- Em là ni cô à!

Diệp Lăng Phi nói.

- Như vậy không tốt đâu, thời buổi này ni cô cũng ngã bệnh đấy. Lộ Tuyết à, em ngàn vạn lần đừng học theo ni cô, làm một người phàm cũng tốt. Em thử nghĩ xem, có con, lại có một người đàn ông anh tuấn cường tráng là anh đây ở bên, cuộc sống như vậy hạnh phúc biết bao!

- Hạnh phúc cái gì, cả ngày em đều lo lắng gã đàn ông như anh chạy đi đâu phong lưu khoái lạc, còn hạnh phúc gì nữa, chỉ toàn lo lắng cho anh thôi!

Trương Lộ Tuyết nói.

- Bây giờ em càng thông cảm cho Bạch Tình Đình, có một ông chồng như anh, trong lòng cô ấy chắc chắn rất đau khổ!

- Ai bảo thế!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh và bà xã nhà anh vô cùng hạnh phúc. Lộ Tuyết, em có thích tới chỗ bọn anh không, buổi tối chúng ta có thể cùng nhau song phi!

- Cút!

Trương Lộ Tuyết gắt lên.

- Em biết ngay nói chuyện với anh chẳng có gì tốt đẹp, câu nào cũng muốn chiếm tiện nghi của em. Anh đừng quên, ngày mai đến phòng làm việc của em, tốt nhất là buổi sáng, buổi chiều không chắc em có ở công ty đâu!

- Anh đảm bảo sẽ đến vào buổi sáng!

Diệp Lăng Phi nói.

- Lộ Tuyết, hôn một cái nào, anh nhớ em thật đấy!

- Anh không thấy buồn nôn à!

Trương Lộ Tuyết nói.

- Em thật sự bị anh đánh bại rồi!

- Nếu đã bị đánh bại, vậy thì em nên biết điều một chút, hôn một cái đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chẳng lẽ khó đến vậy sao? Thôi bỏ đi, nếu em không muốn hôn, anh cũng không ép. Chắc là anh đáng ghét quá, nếu anh đáng yêu thì người ta sao lại không hôn chứ? Khụ, anh phải bế quan tu tỉnh lại mình thôi!

- Được rồi, được rồi. Diệp Lăng Phi à, anh đừng nói nữa được không, có mỗi một việc mà xem anh nói nhăng cuội cái gì kìa!

Trương Lộ Tuyết nói.

- Không phải là hôn thôi sao, em hôn là được!

Nói rồi, cô hướng về phía điện thoại hôn một cái. Diệp Lăng Phi cố ý nói:

- Lộ Tuyết, anh không nghe thấy, hôn thêm cái nữa được không?

Trương Lộ Tuyết đành phải hôn thêm một cái nữa. Diệp Lăng Phi lại nói không nghe được. Lần này Trương Lộ Tuyết không mắc mưu nữa, cô hét vào điện thoại:

- Cái tên sắc lang nhà anh!

Nói xong, cô dập máy. Diệp Lăng Phi nghe đầu dây bên kia chỉ còn tiếng tút tút, hắn cười rồi cúp máy, vẻ mặt đầy thích thú. Nhớ tới thân hình gợi cảm bốc lửa của Trương Lộ Tuyết, lòng hắn lại ngứa ngáy. Hắn thầm nghĩ nếu để Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết cùng nằm trên một chiếc giường, đó chính là một loại hưởng thụ tuyệt vời. Diệp Lăng Phi nghĩ miên man, trên mặt bất giác hiện lên một nụ cười vô cùng bỉ ổi. Nụ cười vừa hiện lên, đã nghe thấy tiếng bước chân, sau đó Bạch Tình Đình xuất hiện trước mặt hắn. Nụ cười bỉ ổi trên mặt Diệp Lăng Phi còn chưa biến mất, đã bị Bạch Tình Đình nhìn thấy. Thấy hắn cười xấu xa như vậy, cô cười hỏi:

- Ông xã, vừa rồi anh làm gì vậy?

- Anh có làm gì đâu!

Diệp Lăng Phi vội nói.

- Bà xã, mua xong nội y rồi à?

- Vâng, trả tiền rồi, chỉ đợi anh đi ăn cơm thôi!

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Bạch Tình Đình không ngừng đánh giá Diệp Lăng Phi. Hắn vừa nghĩ tới chuyện cực kỳ xấu xa, sợ bị cô biết được, vội vàng cười nói:

- Bà xã, vậy chúng ta đi thôi!

- Chờ một chút!

Bạch Tình Đình thấy hắn muốn đi, liền chặn trước mặt, giương đôi mắt đẹp nhìn hắn, nói:

- Ông xã, anh vẫn chưa nói rõ cho em biết, lúc nãy em vào thì thấy anh đứng đây cười một mình, rốt cuộc anh đang cười gì vậy?

- À, anh có cười gì đâu!

- Thật là không cười gì sao?

Bạch Tình Đình nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi.

- Ông xã, hai chúng ta ở với nhau lâu như vậy, em còn không hiểu anh sao? Nụ cười vừa rồi đã tố cáo anh đang nghĩ đến chuyện xấu xa nào đó, tốt nhất là nói cho em biết, nếu không em sẽ giận đấy!

Bạch Tình Đình vừa nói ra câu này, Diệp Lăng Phi quả thật không dám giấu diếm, hắn thật sự sợ cô sẽ giận. Dĩ nhiên, hắn cũng sẽ không nói thật mình nghĩ gì. Diệp Lăng Phi ghé môi vào tai Bạch Tình Đình, thì thầm:

- Bà xã, anh đang nghĩ nếu tối nay về nhà em mặc nội y sexy nhảy thoát y trước mặt anh, thì cảnh tượng sẽ nóng bỏng đến mức nào. Bà xã, anh nghĩ trong phòng ngủ chúng ta có thể đặt một cái cột, đến lúc đó, em có thể múa cột...!

Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết, đã nghe Bạch Tình Đình gắt lên:

- Anh đừng có mơ!

Nói xong, cô xoay người định rời đi, nhưng lại bị Diệp Lăng Phi nắm lấy tay phải kéo lại. Ngay sau đó, hắn ép cô tựa vào tường, đôi môi hôn tới. Bạch Tình Đình đâu ngờ hắn lại muốn hôn cô ở đây, hai tay cố sức đẩy hắn ra, gắt:

- Đây là cửa hàng, anh đừng làm loạn!

- Diệp Lăng Phi này, có phải Bạch Tình Đình không ở bên cạnh anh đúng không?

Trương Lộ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, lại hỏi có phải Bạch Tình Đình không ở bên cạnh hắn không. Diệp Lăng Phi nói:

- Tình Đình không ở cạnh anh, sao thế, chẳng lẽ em nhớ Tình Đình à?

- Em biết ngay là Bạch Tình Đình không ở bên cạnh anh mà, nếu không thì anh dám nói như vậy sao!

Trương Lộ Tuyết bĩu môi.

- Diệp Lăng Phi, em còn không hiểu anh sao, miệng anh có thể nói người chết thành sống, còn có gì mà anh không dám nói. Em không tin lời anh, trừ phi... trừ phi bây giờ anh để em đánh một trận, đến khi nào em hết giận, em mới tin!

- Anh thích ở đây đấy, không được sao!

Diệp Lăng Phi hai tay ôm Bạch Tình Đình, dùng sức bóp nắn cặp mông căng nẩy của cô, hạ thân ma sát với hạ thân cô, cười xấu xa:

- Bà xã, chẳng lẽ em không muốn ở đây sao?

- Em không muốn!

Bạch Tình Đình gắt.

- Ông xã, anh đừng làm bậy, nếu anh muốn, chúng ta có thể về nhà, không được sao?

- Bà xã, ở đây kích thích hơn nhiều mà!

Diệp Lăng Phi vẫn sờ mó mông cô, cười xấu xa:

- Chẳng lẽ em không muốn trải nghiệm cảm giác kích thích sao?

- Không muốn!

Bạch Tình Đình rất khó có thể không chút cố kỵ như Diệp Lăng Phi, dù sao cô cũng phải nghĩ đến xã hội đánh giá mình thế nào. Nghe cô trả lời kiên quyết, hắn cười nói:

- Bà xã, anh chỉ trêu em một chút thôi!

Nói xong, hắn buông tay ra. Bạch Tình Đình đấm vào ngực hắn, gắt:

- Em biết ngay cái tên vô lại nhà anh đang bắt nạt em mà!

Bạch Tình Đình đấm liên tiếp lên người hắn, một lúc lâu sau mới dừng lại, gương mặt cô bỗng đỏ ửng lên, dịu dàng nói:

- Ông xã, vừa rồi em rất thích một cái quần lót sexy màu hồng, bây giờ em đi mua, buổi tối mặc cho anh ngắm!

- Hay quá!

Diệp Lăng Phi lập tức đáp. Bạch Tình Đình nghe vậy, liền quay lại mua chiếc quần lót sexy màu hồng kia. Từ trong cửa hàng đi ra, mặt cô vẫn luôn ửng hồng. Tim cô cứ đập thình thịch, tuy đã kết hôn lâu như vậy, nhưng cô vẫn không quen mặc loại nội y sexy này. Bạch Tình Đình cũng biết, giữa vợ chồng đôi lúc cần có gia vị hâm nóng tình yêu, mình mặc quần lót sexy cũng là để kích thích ham muốn của Diệp Lăng Phi nhiều hơn. Cô vẫn rất tự tin về cơ thể mình, cho dù không mặc quần lót sexy, cô vẫn tin chỉ cần Diệp Lăng Phi nhìn thấy thân thể mình, lập tức sẽ bộc phát bản tính đàn ông. Nhưng phụ nữ nào muốn từ chối yêu cầu của chồng mình, huống hồ yêu cầu này cũng không quá đáng. Chỉ là ở trước mặt Suzu Yamakawa và Minako, Bạch Tình Đình vẫn cảm thấy hơi ngượng.

Suzu Yamakawa và Minako cũng không quá chú ý đến chiếc quần lót sexy mà Bạch Tình Đình cầm, trong lòng họ rất cảm kích Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, cũng biết lần này đã tiêu không ít tiền của hai người. Vừa lên xe, Suzu Yamakawa đã nói với Diệp Lăng Phi đang chuẩn bị lái xe:

- Diệp tiên sinh, tôi có một yêu cầu!

- Yêu cầu à?

Diệp Lăng Phi thắt dây an toàn xong, nhìn Suzu Yamakawa, hỏi:

- Cô có yêu cầu gì cứ nói!

- Tôi hy vọng có thể tìm được một công việc ở đây. Mặc dù ở Nhật Bản tôi chưa từng có kinh nghiệm làm việc, nhưng tôi có thể làm rất nhiều thứ, ví dụ như nấu ăn, tôi sẽ làm ra các món ăn thật ngon. Tôi hy vọng có thể thông qua việc làm của mình để báo đáp sự giúp đỡ của Diệp tiên sinh!

- Thế có mát-xa không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Có!

Suzu Yamakawa lập tức nói.

- Tôi sẽ mát-xa cho Diệp tiên sinh!

- Cái đó thì không cần đâu!

Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình ngồi ghế phụ lái đang lườm mình cháy mặt, hắn cười nói:

- Vừa rồi tôi chỉ đùa thôi. Suzu Yamakawa, cô không cần để ý quá. Tôi đã nói rồi, sở dĩ tôi giúp các cô là vì tôi thấy khó chịu với tên Yonchien Yamakawa kia. Cô không cần làm gì để báo đáp tôi cả. Dĩ nhiên, nếu các cô thực sự muốn làm gì đó, tôi cũng không ngại thuê các cô làm người giúp việc. Biệt thự của tôi rất lớn, một người dọn dẹp không xuể, cô có thể ở lại làm việc nhà. Về phần Minako, cô cũng có thể làm việc nhà. Trong khoảng thời gian này, tôi hy vọng các cô ở lại biệt thự, không nên ra ngoài. Nếu muốn ra ngoài, tốt nhất nên báo cho tôi biết!

- Cảm ơn!

Minako và Suzu Yamakawa đồng thanh.

- Rất cảm ơn về những gì anh đã làm cho chúng tôi!

- Cảm ơn thì không cần!

Diệp Lăng Phi cười.

- Tôi không quen được các cô bé cảm ơn. Được rồi, tôi dẫn mọi người đi ăn đồ Nhật, nói thật, tôi không thích ăn đồ Nhật lắm, nhưng hôm nay hai cô là khách quý, dĩ nhiên phải khoản đãi thật tốt rồi, cứ quyết định vậy đi!

Diệp Lăng Phi lái xe tới một nhà hàng Nhật Bản lớn nhất thành phố Vọng Hải. Rất nhiều khách tới đây không phải người Nhật, mà là người Trung Quốc. Cho dù ở Nhật Bản, đồ ăn này cũng không phải người bình thường có thể ăn được. Nguyên vật liệu của nhà hàng này đều được chở từ Nhật Bản sang, không phải mua tại địa phương, khiến giá cả càng đắt đỏ, không phải người bình thường có thể ăn nổi. Dĩ nhiên, mỗi chủ nhật, có không ít người đến đây dùng bữa. Đây cũng là một cái bệnh của nhiều người, luôn cho rằng đến nhà hàng Nhật ăn là cao cấp hơn nhiều lần mà không biết, rất nhiều người Nhật chính là kiếm tiền từ túi người Trung Quốc. Diệp Lăng Phi không thích đồ ăn Nhật, hắn rất ghét ăn thịt cá voi. Dù vậy, người trong nước lại thích chọn ăn thịt cá voi, cho là món đó rất ngon. Vì người Nhật thích ăn thịt cá voi, họ cũng cho là ngon, không biết đó là truyền thống của người Nhật, bắt nguồn từ sau Thế chiến thứ hai khi Nhật Bản thất bại. Khi đó Nhật Bản cực kỳ thiếu thốn, chỉ có thể dựa vào thịt cá voi mà sống, sau này biến thành truyền thống. Thật ra, thịt cá voi cũng không ngon lắm. Chẳng qua Minako và Suzu Yamakawa là người Nhật, đến thành phố Vọng Hải ăn món Nhật cũng không có vấn đề gì.

Sau khi đỗ xe, Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình, Minako và Suzu Yamakawa đi vào nhà hàng. Hắn biết ngay hôm nay thế nào cũng có phiền phức. Diệp Lăng Phi sao có thể ngờ lại trùng hợp như vậy, ở đây lại gặp được Yonchien Yamakawa và Takeghi Kusamoto. Hai người này đang ăn trong nhà hàng, cả nhà hàng lớn như vậy, ngoài họ ra còn có một người Nhật trẻ tuổi mà Diệp Lăng Phi không nhận ra. Diệp Lăng Phi không nhận ra, nhưng Suzu Yamakawa lại biết. Người kia chính là con trai của Takeghi Kusamoto, Kisoku Kusamoto. Nhớ ngày đó cũng vì Kisoku Kusamoto đến phòng Suzu Yamakawa làm loạn, mới khiến cô quyết định bỏ trốn. Suzu Yamakawa không ngờ lại gặp phải hắn ở đây, thật sự khiến cô vô cùng kinh ngạc.

Trong nhà hàng, chỉ có Kisoku Kusamoto, Yonchien Yamakawa và Takeghi Kusamoto ba người đang ngồi ăn, còn vệ sĩ của họ thì đứng ở cửa, không cho người thường đi vào. Trưa hôm nay, họ đã bao trọn chỗ này. Sở dĩ Diệp Lăng Phi có thể thuận lợi đi vào là vì đám vệ sĩ ở cửa vừa thấy hắn, trong lòng có chút sợ hãi, lập tức nhường đường, không hề cản trở. Tối hôm đó, Diệp Lăng Phi đã dọa bọn họ sợ mất mật. Hắn quá hung ác, khiến đám vệ sĩ của Yonchien Yamakawa đến giờ vẫn còn thấy sợ, hôm nay nhìn thấy tự nhiên là né tránh. Họ là vệ sĩ, nhận tiền để bảo vệ Yonchien Yamakawa, chứ không phải đi liều mạng cho lão. Diệp Lăng Phi vừa vào, đám người Yonchien Yamakawa, Takeghi Kusamoto cũng đã nhìn thấy. Yonchien Yamakawa liếc mắt thấy Minako và Suzu Yamakawa đứng sau lưng Diệp Lăng Phi, mắt lão ta nheo lại. Phàm là người quen biết Yonchien Yamakawa đều biết, mỗi khi lão nheo mắt, đó là lúc lão đang nổi giận. Dưới tình huống này, đối thủ của lão đều không có kết cục tốt đẹp. Lần này, Yonchien Yamakawa vừa nhìn thấy Minako và Suzu Yamakawa, lão ta cũng nheo mắt lại, hàm ý không cần nghĩ cũng biết, chính là đã nổi sát cơ với hai người họ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!