Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1126: CHƯƠNG 1126: LÝ DO GIÚP ĐỠ CHÚNG TÔI!

Mai là ngày làm việc đầu tiên sau kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động mùng 1 tháng 5. Thành phố Vọng Hải sau mấy ngày náo nhiệt, đêm nay bỗng trở nên yên tĩnh. Những người đam mê cuộc sống về đêm cũng đã sớm kết thúc cuộc vui, chỉ còn vài người lảng vảng trước cửa quán bar.

Đường phố trong thành phố Vọng Hải cũng trở nên vắng lặng, sau 12 giờ trên đường chỉ có vài chiếc xe qua lại. Một số ít tài xế taxi đỗ xe ở ven đường nơi có khả năng có khách, vừa ngáp vừa ngồi nghe tiếng nhạc phát ra từ radio.

“Điện thoại lúc nửa đêm” là một tiết mục truyền thanh rất được cánh lái xe taxi ban đêm yêu thích, chương trình này chủ yếu phát những câu chuyện ma quỷ. Các tài xế đêm thích nghe những câu chuyện này để kích thích bộ não đã mụ mị của mình, nhằm giữ tỉnh táo.

Vài chiếc xe taxi đỗ ở một quán nhỏ ven đường, quán này nửa đêm vẫn còn kinh doanh, chủ quán là một ông lão khoảng 50 tuổi. Phía trước chiếc bàn kê ven đường có vài tài xế taxi đang khoác vai nhau uống rượu, tán gẫu.

Ba chiếc xe con màu đen lao vụt qua họ, một gã tài xế trong đó nói:

- Ghê chưa, đêm hôm thế này mà lái xe gì nhanh thế.

Một gã tài xế khác nói:

- Kệ họ, chúng ta uống rượu đi. Người ta thích phóng xe lúc đêm hôm vắng người. Chúng ta chẳng phải cũng vậy sao, buổi tối ít xe, tốc độ lái cũng nhanh hơn, nhanh hơn ban ngày nhiều lần. Xe cộ ban ngày mới gọi là nhiều, tôi vốn lái ban ngày, tắc đường đến mức không chịu nổi mới đổi sang ban đêm. Lái vài tiếng buổi tối cũng bằng lái cả ngày, lại còn tiết kiệm tiền xăng...

Hướng đi của ba chiếc xe con kia chính là biệt thự Nam Sơn mà Diệp Lăng Phi đang ở. Trong chiếc xe đi đầu, gã người Nhật ngồi ở ghế phụ rút súng từ trong người ra, kiểm tra đạn. Trong chiếc xe đi phía sau, một gã người Nhật ngồi than thở, gã ngồi bên cạnh đẩy gã kia một cái rồi nói:

- Mày làm cái gì vậy?

- Tao thấy tối nay có điềm chẳng lành, cầu mong thần linh phù hộ. Gã người Nhật kia nói.

Gã người Nhật vừa đẩy gã kia nói:

- Mày nói linh tinh cái gì thế, cái gì mà chẳng lành. Không phải chỉ là giải quyết ba người thôi sao, có đáng để mày sợ đến vậy không, chúng ta có phải ít làm những chuyện này đâu?

- Tao cứ cảm thấy bất an, không biết có xảy ra chuyện gì không. Gã người Nhật kia than thở.

Khi ba chiếc xe con cách biệt thự Nam Sơn chưa đầy 500 mét, phía trước bỗng xuất hiện một chiếc xe tải lớn chặn ngang. Chiếc xe tải đó khiến con đường vốn không rộng trở nên tắc nghẽn, mấy chiếc xe kia căn bản không thể đi qua. Chiếc xe con đi đầu tiên dừng lại cách chiếc xe tải khoảng một mét, một gã người Nhật thò đầu ra ngoài chửi bới bằng tiếng Nhật. Gã chửi một hồi lâu mà chiếc xe tải đối diện vẫn không có ai xuống xe. Ba gã người Nhật ngồi trong chiếc xe đi đầu bèn xuống xe, hai tên trong đó cầm súng, đi nhanh về phía chiếc xe tải. Khi bọn họ đến gần chiếc xe tải thì nghe thấy đằng sau có tiếng ô tô dồn dập. Đúng lúc bọn họ quay người lại, từ đằng sau chiếc xe tải xuất hiện hai gã đàn ông cầm súng AK47, hai gã đó không nói một lời, nổ súng vào đám người Nhật.

Ba gã người Nhật còn chưa hiểu chuyện gì đã bỏ mạng trên đường. Bọn người Nhật ngồi trên hai chiếc xe con phía sau thấy phía trước có chuyện, đúng lúc định quay đầu xe thì đằng sau lại có hai chiếc xe chở hàng lao tới, chặn kín lối thoát. Trên xe có bảy tám gã đàn ông mang vũ khí hạng nặng nổ súng về phía hai chiếc xe con kia.

Hành động của những gã này rất nhanh gọn. Sau khi giải quyết xong, bọn họ nhanh chóng kéo thi thể của bọn người Nhật vào thùng xe chở hàng rồi cấp tốc rời đi.

Dã Thú đang nằm trên người một cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp, dưới sự ra sức của hắn, cô gái kia rên lên từng đợt.

Khi chuông điện thoại vang lên, Dã Thú đang lúc cao hứng. Chuông điện thoại reo không ngừng, Dã Thú thực sự bị làm phiền đến không chịu nổi, đành phải dừng lại, nằm đè trên người cô gái, cầm điện thoại lên mắng:

- Này, đứa nào nửa đêm gọi điện thế... Cái gì, việc xong rồi à, ừ, không tồi, không tồi. Vậy được, xử lý mọi chuyện sạch sẽ một chút, đừng để lại phiền phức cho tao. Ngày mai đến lấy tiền.

Dã Thú vứt điện thoại sang một bên, lại tiếp tục cuộc yêu, cho đến khi thỏa mãn hắn mới dừng lại. Mặc kệ chiếc quần đùi, hắn cầm điện thoại đi ra khỏi phòng. Cô gái kia ngồi dậy, lau khô người rồi mặc chiếc áo ngủ đi ra ngoài.

Dã Thú cầm điện thoại, ở ngoài phòng gọi cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi lúc đó đã ngủ say từ lâu, hắn bị điện thoại của Dã Thú đánh thức, dụi mắt nghe máy.

Dã Thú nói:

- Lão đại, sự việc giải quyết xong rồi. Người của em đang xử lý hiện trường.

- Tốt, Dã Thú, lần này em làm rất tốt, cuối cùng cũng không để lại phiền phức cho anh.

- Lão đại, lần trước đã bị phiền phức một lần rồi, lần này em không thể để xảy ra nữa. Lão đại, em không làm phiền anh nữa, anh ngủ sớm đi!

- Ừ. Diệp Lăng Phi gật đầu, cúp máy.

Dã Thú tắt điện thoại, hắn vừa quay người lại thì thấy cô gái trẻ kia đang đứng sau lưng mình. Dã Thú cởi trần đi đến trước mặt cô gái, nói:

- Bảo bối, sao em lại dậy rồi?

Cô gái trẻ kia nói:

- Em muốn ra ngoài đi lại một chút. Chuyện lần trước em nói với anh thế nào rồi?

- Chuyện gì? Dã Thú hỏi.

- Chính là chuyện mở công ty ấy. Anh họ em muốn mở một công ty nhưng không có tiền. Anh không phải có tiền sao, lấy ra một chút cho anh họ em mở công ty đi.

Dã Thú đi vào trong phòng, cô gái kia cũng đi theo. Dã Thú để điện thoại xuống giường, cầm quần đùi mặc vào rồi nói:

- Anh bỏ tiền ra không thành vấn đề, nhưng anh họ của em trông không giống người làm ăn chân chính. Nếu anh đưa tiền cho anh ta, bị anh ta tiêu lung tung, chẳng phải là anh ném tiền qua cửa sổ sao.

Cô gái kia vừa nghe Dã Thú nói vậy, vội vàng ngồi vào lòng hắn, nói:

- Em đã là người của anh rồi, coi như em muốn số tiền đó, lẽ nào không được sao?

Dã Thú mặc quần đùi vào, thò tay véo má cô gái kia rồi nói:

- Em muốn tiền đương nhiên không vấn đề gì, anh cho em thêm năm vạn, em cứ từ từ mà tiêu.

Cô gái kia nhõng nhẽo nói:

- Năm vạn? Cho em một trăm vạn đi. Người ta phải mua rất nhiều quần áo, năm vạn làm sao mà đủ được, anh cho em thêm một chút nữa đi.

Dã Thú nhìn cô gái kia nói:

- Một trăm vạn? Tiểu Thanh, em đừng quá đáng quá. Anh đúng là có tiền nhưng tiền đó không phải để cho người khác tiêu lung tung. Em đừng tưởng anh không hiểu tâm tư của em, em cần một trăm vạn, không phải là muốn đưa cho anh họ em mở công ty sao? Anh không phải là kẻ ngốc, anh họ đó của em có phải là anh họ thật không, chỉ có em biết rõ. Anh nhớ lúc đầu anh nói với em rất rõ ràng, anh với em chỉ là chơi bời, anh không ngốc đến mức đưa tiền để em nuôi nhân tình.

Cô gái đó vừa nghe, vội vàng giải thích:

- Em không hề lừa anh, đó đúng là anh họ của em. Nếu anh không tin, anh có thể đích thân đi hỏi anh ấy.

- Anh hỏi anh ta? Thôi đi, anh không quan tâm anh ta có phải là anh họ em hay không. Anh nhớ lúc đầu anh đã nói rất rõ ràng, anh với em chỉ là chơi bời. Mỗi lần đến anh sẽ đưa tiền cho em, em đừng được voi đòi tiên. Anh nhiều tiền nhưng anh không ngốc.

Dã Thú nói rồi đẩy cô gái kia ra, mặc quần áo. Cô gái kia nhìn Dã Thú mặc quần áo, mắt cô ta đảo qua đảo lại. Dã Thú mặc quần áo xong, cô gái kia ôm lấy hắn từ sau lưng, nói:

- Trời đã muộn thế này rồi, anh đi đâu, hay là ở lại đi.

- Anh đương nhiên là về nhà rồi. Anh ở bên ngoài chơi là chơi, nhưng không thể qua đêm ở ngoài. Vẫn là câu nói đó, anh cần em để chơi bời, còn em lấy tiền từ chỗ anh, anh cũng không yêu cầu quá cao.

Dã Thú nói rồi từ trong túi lấy ra một cọc tiền để xuống đầu giường, nói:

- Anh đi đây.

Dã Thú nói xong liền đi thẳng. Cô gái kia cũng biết mình không thể giữ được Dã Thú nên không đuổi theo. Cô ta ngồi bên giường, đếm tiền, khoảng một vạn tệ. Cô gái kia lấy ra một bao thuốc ở bên giường, châm một điếu hút, nghĩ thầm:

- Mày nghĩ bà đây dễ chơi lắm sao? Mày nghĩ chơi với bà xong, vứt ra ít tiền là có thể phủi mông đi được à? Vậy mà mày cũng nghĩ ra được.

Cô gái kia ngậm điếu thuốc, cầm điện thoại ấn số rồi đợi đầu dây bên kia bắt máy. Cô ta lớn tiếng mắng:

- Bực mình chết đi được, tên khốn đó vẫn không chịu đưa một trăm vạn, chỉ cho em có một vạn. Em nói lấy một trăm vạn để cho anh làm ăn mà hắn không đồng ý, anh thấy nên làm thế nào?

Từ trong điện thoại vọng ra tiếng cười lạnh của một gã đàn ông, nói:

- Tên này có lẽ không phải là một ông chủ có tiền. Tiểu Thanh, nếu chúng ta làm xong vụ này thì có thể cao chạy xa bay rồi. Em xem thằng đó có điểm yếu nào rơi vào tay em không?

- Tên khốn đó rất cẩn thận, không hề để lại dấu vết gì cả. Anh muốn tóm được điểm yếu của hắn chỉ phí công thôi. Không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho tới, bắt cóc thằng đó bắt nó đưa tiền, chúng ta cũng không phải chưa từng làm việc đó.

- Cách này không được. Thằng đó khỏe lắm, muốn đối phó với nó, anh sợ bốn năm người cũng chưa chắc đã đủ sức.

Cô gái kia hừ lạnh một tiếng, nói:

- Chuyện đó có gì khó. Chúng ta cho nó uống thuốc, đợi thuốc ngấm rồi tính.

- Ừ, vậy cũng được, nhưng tốt nhất chúng ta nên bàn tính kỹ lưỡng, không để có sai sót. Ngày mai, em đến chỗ anh, chúng ta từ từ nói chuyện.

- Vâng ạ.

Cô gái đó đồng ý rồi tắt điện thoại. Cô ta cười lạnh lùng, nói:

- Cái này mày không thể trách bà, muốn trách thì trách bản thân mày keo kiệt, không chịu chi thêm ít tiền. Vậy đừng trách bà đây ra tay độc ác.

Tối qua vốn muốn cùng Bạch Tình Đình làm chuyện yêu đương, kết quả lại bị Minako xen vào, làm phiền nhã hứng của cả hai. Tâm trạng của Diệp Lăng Phi không tốt lắm, nên đi ngủ từ sớm.

Sáng sớm, khi Bạch Tình Đình còn chưa ngủ dậy, Diệp Lăng Phi đã thức giấc. Hắn mặc quần đùi, áo ba lỗ ra khỏi phòng ngủ. Vừa mới ra khỏi biệt thự, hắn liền nghe thấy sau lưng có người gọi mình. Diệp Lăng Phi dừng bước, quay đầu lại thì thấy Minako mặc váy ngắn và áo cộc tay từ trong biệt thự đi ra. Đôi chân nhỏ nhắn, trắng ngần của Minako hiện ra trước mắt Diệp Lăng Phi. Minako rảo bước đến trước mặt hắn.

- Diệp tiên sinh, ông đi chạy bộ ư? Minako hỏi.

Diệp Lăng Phi nhìn Minako nói:

- Tôi không chạy bộ, cô nghĩ tôi cần phải ăn mặc thế này à?

- À, tôi không có ý đó, ý của tôi là tôi cũng muốn chạy bộ, có thể cùng chạy với Diệp tiên sinh không?

Diệp Lăng Phi nhìn Minako cười nói:

- Ừ, vóc dáng này không tồi, có thể cùng chạy bộ với tôi. Đi thôi, cùng chạy nào.

Rời khỏi biệt thự, hai người chạy chậm lại. Thấy Diệp Lăng Phi ngáp, Minako bèn hỏi:

- Diệp tiên sinh, tối qua ông ngủ không ngon sao?

- Làm sao mà ngủ ngon được. Nửa đêm bị điện thoại đánh thức. Minako, cô tối qua ngủ thế nào?

- Không được tốt lắm. Tôi cứ lo lắng chuyện Aoki Kyoto nói, mãi đến gần sáng mới ngủ được vài tiếng.

Diệp Lăng Phi nghe Minako nói xong bèn cười. Minako thấy Diệp Lăng Phi cười thì cảm thấy khó hiểu, nhìn hắn hỏi:

- Diệp tiên sinh, sao ông lại cười?

Diệp Lăng Phi nói:

- Minako, tối qua tôi không phải đã nói với cô rồi sao, cứ yên tâm mà ngủ. Sao cô lại không chịu nghe lời tôi. Tôi đã nói không có chuyện gì tức là không có chuyện gì, lẽ nào cô nghĩ tôi ngốc đến mức để mấy người Nhật đó đến giết cô sao?

Minako nghe Diệp Lăng Phi nói xong, cô ta quay sang hắn nói:

- Diệp tiên sinh, tôi cảm thấy rất lạ, tại sao tối qua không có người đến, tôi thấy, tôi...

Minako chưa nói hết câu đã bị Diệp Lăng Phi cắt ngang:

- Tôi đã nói rồi, tôi không phải là người thích đợi người khác đến đánh mình mà thích chủ động tấn công. Tối hôm qua, người của Yonchien Yamakawa đã bị xử lý hết rồi.

Minako nghe Diệp Lăng Phi nói câu đó xong, bèn dừng lại nhìn hắn, nói:

- Diệp tiên sinh, ý ông là mấy người đó đã bị xử lý hết rồi ư?

- Minako, tôi không biết Aoki Kyoto có trong đám đó không. Tôi nghĩ cô nên hiểu, bất kỳ ai muốn đến uy hiếp người của tôi, tôi đều sẽ không bỏ qua. Có thể Aoki Kyoto là bạn của cô, nhưng hắn lại là kẻ địch của tôi, tôi sẽ không buông tha hắn đâu. Tôi hy vọng cô có thể hiểu ý tôi.

Minako gật đầu, nói:

- Diệp tiên sinh, tôi hiểu ạ.

Diệp Lăng Phi và Minako chạy khoảng nửa tiếng, cuối cùng hai người đến quảng trường sâu trong khuôn viên biệt thự. Diệp Lăng Phi dừng lại, đi đến một chiếc ghế dài rồi ngồi xuống. Trên người Minako cũng đã thấm mồ hôi, cô ta chạy đến trước mặt Diệp Lăng Phi nhưng không ngồi. Diệp Lăng Phi ngẩng đầu nhìn Minako nói:

- Minako, sao không ngồi xuống?

Minako nói:

- Diệp tiên sinh, tôi có một điều muốn hỏi ông, không biết có được không?

- Đương nhiên là được. Nhưng, cô cứ ngồi xuống trước đi.

Minako nghe Diệp Lăng Phi nói vậy bèn ngồi xuống. Trên trán cô ta lấm tấm mồ hôi, Minako lau mồ hôi, khuôn mặt xinh đẹp quay sang nhìn Diệp Lăng Phi nói:

- Diệp tiên sinh, tại sao ông lại giúp tôi và tiểu thư Yamakawa?

Diệp Lăng Phi nghe Minako nói vậy hơi sửng sốt, hắn nhìn Minako, cười nói:

- Minako, ý cô là sao, tôi không hiểu.

Minako cắn môi nói:

- Diệp tiên sinh, là thế này, tối qua tôi và tiểu thư Yamakawa nói chuyện hồi lâu, chúng tôi thấy, Diệp tiên sinh gặp phải phiền phức lớn như vậy đều là vì giúp chúng tôi. Chúng tôi nghĩ... nghĩ...

Minako lặp lại vài lần nhưng vẫn không nói ra được, Diệp Lăng Phi cười nói:

- Minako, có phải các cô cho rằng tôi có ý đồ gì đó với các cô, chẳng hạn như muốn các cô trở thành đồ chơi của tôi, hoặc cưỡng bức, hành hạ các cô, có phải vậy không?

Minako không hề phủ nhận, cô cắn chặt môi, khẽ nói:

- Diệp tiên sinh, tôi và tiểu thư Yamakawa tối qua chỉ là nói chuyện một chút, bởi vì chúng tôi chỉ muốn tìm ra lý do Diệp tiên sinh giúp đỡ chúng tôi. Là như vậy, Diệp tiên sinh, xin ông đừng hiểu lầm, chúng tôi biết Diệp tiên sinh là người tốt.

- Minako, cô xem cô kìa, đúng là một cô gái kỳ lạ. Cô đã biết tôi là người tốt, vậy sao còn phải suy đoán lý do tôi giúp các cô? Lẽ nào cô cho rằng tôi giống với bọn người Nhật Bản biến thái kia, thích chơi mấy thứ đó?

Minako nghe khẩu khí của Diệp Lăng Phi, vội vàng nói:

- Diệp tiên sinh, xin ông đừng tức giận. Tôi chỉ là tùy tiện nói chuyện với tiểu thư Yamakawa thôi.

Diệp Lăng Phi nói:

- Minako, cô yên tâm, tôi không hề có ý gì khác với các cô đâu. Tôi đã từng nói rồi, tôi giúp các cô chỉ vì tôi không thích Yonchien Yamakawa, đơn giản vậy thôi.

Minako gật đầu, nói:

- Diệp tiên sinh, tôi và tiểu thư Yamakawa đều hiểu, nhưng chúng tôi mong có thể giúp đỡ Diệp tiên sinh.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tôi không phải đã nói rồi sao, các cô làm người giúp việc trong nhà tôi. Đương nhiên, tôi không ngại chuyện các cô mặc quần áo người hầu đâu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!