Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Minako cúi đầu, khẽ đáp:
- Diệp tiên sinh, nếu ngài thích, tôi và tiểu thư Yamakawa sẽ mặc.
Nghe Minako nói vậy, Diệp Lăng Phi bật cười:
- Thật sao, hai cô định mặc thật à? Tôi chỉ đùa thôi, nếu hai cô mặc đồ hầu gái thật thì vợ chồng tôi ngày nào cũng cãi nhau mất.
Nói đến đây, Diệp Lăng Phi đột nhiên quay sang Minako:
- Minako, tôi vẫn muốn hỏi cô câu hỏi hôm qua. Tối qua lúc vào phòng ngủ của tôi, rốt cuộc cô đã thấy gì?
- Tôi thật sự không thấy gì cả.
Minako cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi. Thấy bộ dạng này của cô, Diệp Lăng Phi biết ngay Minako đã thực sự trông thấy chuyện tối qua. Hắn nhẹ nhàng nói:
- Minako, lừa dối người khác không phải thói quen tốt đâu, nhất là với một người đơn thuần như tôi. Lừa tôi, lương tâm cô không cắn rứt sao?
- A…!
Nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Minako vội ngẩng lên, lắp bắp:
- Diệp tiên sinh, xin lỗi, xin lỗi, tôi biết tối qua tôi không nên vào. Tôi thấy… thấy một chút…!
Diệp Lăng Phi cười:
- Minako, tôi biết cô thấy rồi mà. Sao nào, da vợ tôi đẹp hay da cô đẹp?
Câu nói của Diệp Lăng Phi khiến hai má Minako đỏ bừng. Cô lí nhí:
- Da của tôi… không bằng được ạ…!
- Tôi biết da cô không đẹp bằng vợ tôi rồi.
Mặt Diệp Lăng Phi vốn dày như tường thành. Làn da của Minako trắng nõn, mềm mại, so với Bạch Tình Đình cũng chẳng kém là bao, nhưng hắn lại thẳng thừng nói:
- Minako, cô không cần ngại đâu. Sau này học hỏi cách chăm sóc da của Tình Đình, da cô cũng sẽ mềm mịn như cô ấy thôi. Được rồi, tôi về biệt thự trước đây, phải đi tắm một cái, mồ hôi nhễ nhại cả rồi.
Minako nghe xong, gật đầu. Diệp Lăng Phi và Minako quay về biệt thự. Khi Diệp Lăng Phi tắm xong trở lại phòng ngủ, Bạch Tình Đình vẫn còn nằm trên giường chưa chịu dậy. Diệp Lăng Phi leo lên giường, vỗ vào mông Bạch Tình Đình:
- Tình Đình, dậy thôi, mặt trời lên cao tới mông rồi mà em vẫn còn ngủ à, mau dậy đi.
- Không, em muốn ngủ thêm chút nữa.
Bạch Tình Đình trở mình, quay lưng về phía Diệp Lăng Phi, lẩm bẩm:
- Em vẫn chưa tỉnh ngủ mà, nửa đêm qua bị điện thoại đánh thức. Ông xã, cuộc gọi đó của Dã Thú phải không? Anh bảo cậu ta lần sau đừng gọi lúc người ta đang ngủ chứ, ảnh hưởng giấc ngủ lắm.
- Ừ, anh biết rồi.
Diệp Lăng Phi nằm sau lưng Bạch Tình Đình, thò tay véo mông cô. “Ái” một tiếng, Bạch Tình Đình bị véo đau vội ngồi bật dậy, quay người lại thấy Diệp Lăng Phi đang cười khoái trá, cô tức đến mức giơ tay đấm nhẹ vào người hắn, gắt:
- Anh xấu tính quá, người ta còn đang ngủ, anh là đồ xấu xa.
- Bà xã, vậy anh ngủ cùng em là được chứ gì.
Diệp Lăng Phi tóm lấy cánh tay Bạch Tình Đình, giữ chặt cô trên giường rồi bắt đầu hôn, cánh tay kia cũng chẳng thật sự giãy giụa. Bị Diệp Lăng Phi trêu ghẹo trên giường, dục vọng của Bạch Tình Đình cũng trỗi dậy mãnh liệt, nếu không phải nghĩ hôm nay phải đến công ty, có lẽ hai người đã vận động ngay từ sáng sớm.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đùa giỡn một lúc lâu rồi cả hai mới chịu dậy. Bạch Tình Đình đi tắm trước, Diệp Lăng Phi nằm trên giường đợi cô tắm xong để cùng xuống dưới ăn sáng.
Chuông điện thoại của Diệp Lăng Phi vang lên, hắn liếc thấy số của Trương Lộ Tuyết. Điện thoại vừa kết nối, Trương Lộ Tuyết đã hỏi:
- Diệp Lăng Phi, hôm nay anh có đến tập đoàn Tân Á không?
Diệp Lăng Phi đáp:
- Ừ! Đương nhiên là có rồi, anh còn muốn bàn với em chuyện lần trước. Lộ Tuyết, khi nào em đến công ty?
- Khoảng mười giờ. Em không muốn đến sớm quá.
- Vậy được, chúng ta mười giờ gặp nhau.
Biết Diệp Lăng Phi sẽ đến tập đoàn Tân Á, Trương Lộ Tuyết liền cúp máy. Dường như cô gọi cuộc điện thoại này chỉ để biết khi nào hắn đến công ty.
Diệp Lăng Phi cúp máy, đặt điện thoại sang bên cạnh. Hắn vừa đặt xuống, chuông lại vang lên lần nữa. Lần này là Tiểu Triệu gọi đến. Diệp Lăng Phi nghe máy, giọng Tiểu Triệu vọng ra:
- Anh Diệp, tối qua lại xảy ra một vụ giết người.
Diệp Lăng Phi tưởng Tiểu Triệu đang nói đến mấy tên người Nhật đã bị hắn sai Dã Thú xử lý. Vốn dĩ hắn định để chính phủ giải quyết, nhưng sau đó lại đổi ý, cho rằng tự mình ra tay sẽ tốt hơn. Vì vậy, Diệp Lăng Phi mới sai Dã Thú đi giải quyết.
Ban đầu, hắn nghĩ đó là chuyện mấy tên người Nhật tối qua, nhưng nghe Tiểu Triệu nói xong mới biết không phải. Tối qua ở Vọng Hải lại có một kẻ điên cầm dao chém người.
Tiểu Triệu nói:
- Anh Diệp, thảm khốc vô cùng, một nhà ba người đều bị tên điên đó chém chết. Chém người xong, hắn còn ngồi trên ghế sofa trong nhà hút thuốc. Nếu không nhờ hàng xóm báo cảnh sát, ai mà tin được trong nhà đó đã xảy ra án mạng. Khi bọn em xông vào, tên điên đó còn đứng dậy hỏi bọn em có chuyện gì, thật quá thảm khốc. Haiz, anh Diệp, giờ em không dám nghĩ lại cảnh tượng đó nữa. Theo điều tra của bọn em, tên điên đó cũng là công nhân của tập đoàn Suzuki, nghe nói mới bị cho thôi việc do hết hạn hợp đồng lao động. Em đã báo cáo sự việc này lên cục rồi. Mấy ngày gần đây, Vọng Hải xảy ra rất nhiều vụ việc liên quan đến nhà máy điện tử của tập đoàn Suzuki, cục cần nghiên cứu kỹ xem có nên tiến hành điều tra sâu nhà máy điện tử này không. Cứ thế này, em thấy mình sắp phát điên theo mất. Em luôn có cảm giác những tên điên đó dường như không biết mình đã làm gì, thật đáng sợ.
Nghe xong, Diệp Lăng Phi nói:
- Tiểu Triệu, anh thấy rất cần thiết phải điều tra nhà máy điện tử đó của tập đoàn Suzuki.
- Anh Diệp, còn một chuyện nữa. Tối qua, gần khu biệt thự Nam Sơn xảy ra một vụ án kỳ lạ. Có người nghe thấy tiếng súng, nhưng khi cảnh sát đến hiện trường chỉ thấy ba chiếc xe con bị đạn bắn, trên xe còn vết máu nhưng lại không thấy thi thể. Anh Diệp, anh nên cẩn thận một chút, nơi đó cách biệt thự Nam Sơn rất gần.
Diệp Lăng Phi đương nhiên biết rõ chuyện đó là thế nào, hắn nói:
- Anh biết rồi, Tiểu Triệu. Em không cần lo cho anh, cứ tập trung phá án cho nhanh đi.
- Vâng, anh Diệp. Em chỉ muốn báo cho anh biết chuyện này thôi. Có tin gì mới em sẽ lập tức báo cho anh.
- Ừ!
Diệp Lăng Phi gật đầu, cúp điện thoại rồi ngả đầu lên gối, thầm nghĩ tập đoàn Suzuki rốt cuộc đang giở trò quỷ gì. Hắn tin Yonchien Yamakawa chắc chắn không dám ở lại Vọng Hải, có lẽ đã chuồn về Nhật rồi. Nếu hai tên đó đã về Nhật, Diệp Lăng Phi cũng không tiện gây khó dễ cho chúng. Dù sao Nhật Bản cũng là địa bàn của Yonchien Yamakawa, không thể xem thường được.
Bạch Tình Đình tắm xong, quay vào phòng ngủ thấy Diệp Lăng Phi đang nằm trên giường, cô rón rén lại gần rồi đột nhiên hét lên một tiếng. Bạch Tình Đình vốn định dọa Diệp Lăng Phi một chút, nhưng hắn không hề sợ hãi, ngược lại còn kéo cô ngã lên giường. Bạch Tình Đình nhõng nhẽo:
- Ông xã, anh đừng phá nữa, mau dậy thôi, chúng ta còn phải xuống nhà ăn sáng.
Diệp Lăng Phi hỏi:
- Tình Đình, hôm nay em không cùng anh đến tập đoàn Tân Á sao? Chúng ta có thể bàn bạc với Trương Lộ Tuyết về việc hợp nhất hai tập đoàn.
Bạch Tình Đình ngồi dậy, nói:
- Em không quan tâm chuyện hợp nhất, dù sao bố cũng đồng ý rồi, bên em không có vấn đề gì. Giờ anh cần thuyết phục Trương Lộ Tuyết, anh xem cô ta liệu có đồng ý không. Nếu cô ta đồng ý thì cứ thế hợp nhất thôi.
- Tình Đình, việc hợp nhất chỉ có lợi chứ không có hại. Chúng ta có thể để hai tập đoàn kinh doanh đa lĩnh vực, chẳng lẽ không tốt sao?
- Em có nói là không tốt đâu. Em chỉ nói anh phải làm cho Trương Lộ Tuyết đồng ý trước đã. Lỡ cô ta không đồng ý, chẳng lẽ ông xã vẫn cố tình hợp nhất hai tập đoàn à? Em thấy anh không làm được đâu.
Ý của Bạch Tình Đình rất rõ ràng, tức là Diệp Lăng Phi không được dùng biện pháp cứng rắn. Cô cũng biết mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết, đương nhiên hiểu hắn sẽ không dùng thủ đoạn ép buộc Trương Lộ Tuyết phải đồng ý hợp nhất.
Diệp Lăng Phi cười:
- Bà xã, cái đó chưa chắc đâu, biết đâu anh lại làm được thì sao.
- Đợi anh làm được rồi hẵng nói.
Diệp Lăng Phi dang tay vỗ vào mông Bạch Tình Đình, nói:
- Bà xã, đi thôi, chúng ta đi ăn cơm đã.
- Vâng.
Bạch Tình Đình xuống giường trước. Diệp Lăng Phi vừa ngồi dậy, đang định bước xuống thì đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng thét của một người phụ nữ. Tiếng thét rất lớn, như thể gặp phải chuyện gì đó cực kỳ kinh hãi. Nghe tiếng hét, dường như đó là của cô y tá được mời đến chăm sóc Chu Hân Mính. Ngay sau đó là tiếng loảng xoảng, giống như có vật gì đó rơi xuống đất