Trương Lộ Tuyết đến trước phòng làm việc của mình, Trịnh Khả Nhạc thấy Trương Lộ Tuyết đến, vội vàng đứng dậy nói:
- Trương tổng, Diệp tiên sinh đã ở trong phòng rất lâu rồi ạ.
Trương Lộ Tuyết nói với Trịnh Khả Nhạc:
- Chị biết rồi. Hủy bỏ tất cả kế hoạch sáng nay cho chị.
- Vâng ạ. Trịnh Khả Nhạc nói.
Trương Lộ Tuyết đẩy cửa văn phòng đi vào. Vừa bước vào, cô không hề nhìn Diệp Lăng Phi mà hơi sửng sốt khi nhìn về phía phòng nghỉ, thấy cửa phòng đang mở. Trương Lộ Tuyết đến trước bàn làm việc, đặt túi xách lên bàn rồi đi vào trong.
Cô đến trước cửa phòng nghỉ, nhìn vào bên trong thì thấy Diệp Lăng Phi đang nằm ngủ ngon lành trên giường của mình. Trương Lộ Tuyết không nhịn được bèn bật cười, nhưng ngay sau đó lại nín lại và đi vào trong.
Diệp Lăng Phi ngủ rất say, khi Trương Lộ Tuyết bước vào, hắn vẫn chưa tỉnh dậy. Trương Lộ Tuyết cố tình thò tay véo mũi Diệp Lăng Phi. Cảm thấy mũi mình bị giữ chặt, hơi khó thở, Diệp Lăng Phi bèn tỉnh giấc. Hắn mở mắt, nhìn thấy Trương Lộ Tuyết đang cười đầy đắc ý. Biết Trương Lộ Tuyết trêu mình, hắn liền vươn tay tóm lấy cánh tay cô, kéo mạnh cô ngã xuống giường.
- Buông em ra, anh muốn làm gì vậy?
Bị Diệp Lăng Phi kéo ngã xuống giường, Trương Lộ Tuyết bất giác kêu lên. Diệp Lăng Phi chẳng thèm quan tâm cô la hét gì, hắn lập tức cúi xuống hôn cô.
Trương Lộ Tuyết không muốn bị hôn như vậy, cô ra sức giãy giụa, nhưng qua vài lần vẫn không đẩy được Diệp Lăng Phi ra, cuối cùng chỉ đành ngoan ngoãn để hắn hôn.
Khi đã thấy mãn nguyện, Diệp Lăng Phi mới buông Trương Lộ Tuyết ra. Cô vội xuống giường, gắt gỏng:
- Anh đúng là đồ dê già, anh làm cái quái gì vậy hả? Thật tình, cũng không nhìn xem đây là đâu, mau ra ngoài, em cần thay quần áo.
Trương Lộ Tuyết cần thay đồ ở đây. Khi đến công ty, cô ăn mặc rất thoải mái, một chiếc váy dài mỏng màu trắng, bên trên khoác một chiếc sơ mi màu xám, ở giữa có thắt lưng. Vòng ba của cô căng tròn, Trương Lộ Tuyết vừa đứng dậy, đúng lúc để Diệp Lăng Phi nhìn thấy cặp mông nảy nở ấy.
Diệp Lăng Phi làm như không nghe thấy lời Trương Lộ Tuyết nói, hắn nằm dài trên giường cô, cố ý dang hai tay ra:
- Nằm ở đây thật thoải mái, khắp phòng đều thoang thoảng hương thơm. Lộ Tuyết, anh rất thích mùi hương này, ừm, cả mùi thơm dịu mát trên người em nữa, anh không nỡ rời đi đâu. Nếu em muốn thay quần áo thì cứ thay ngay trước mặt anh đi. Em yên tâm, anh sẽ không nói với người khác đâu, thứ tốt thế này chỉ nên để mình anh hưởng thụ thôi.
Trương Lộ Tuyết mắng:
- Đồ dê già. Em biết ngay anh sẽ giở trò mà, ban nãy gặp phó tổng Trần em còn nói trong văn phòng em có một đại gia không thể đắc tội. Diệp Lăng Phi, anh đúng là một con dê già mặt dày chính hiệu, quen biết anh là việc em hối hận nhất trong đời.
Trương Lộ Tuyết đi vào phòng nghỉ, khép cửa lại. Cô quay lưng về phía Diệp Lăng Phi cởi áo, để lộ dây áo lót bên trong, rồi nói:
- Không được nhìn trộm.
- Anh đâu có nhìn trộm. Anh đang ngoan ngoãn nằm trên giường, làm sao nhìn trộm cô được.
- Em còn không hiểu anh sao? Anh trời sinh đã háo sắc, anh mà không nhìn trộm mới là chuyện lạ.
- Được rồi, anh thừa nhận anh đã nhìn.
Diệp Lăng Phi quay người lại nhìn tấm lưng của Trương Lộ Tuyết, nói:
- Anh phát hiện đường cong trên lưng em rất đẹp.
- Anh thôi đi. Không được nhìn nữa.
- Anh đồng ý là được chứ gì, không nhìn.
Diệp Lăng Phi nói rồi xuống giường, đến sát sau lưng Trương Lộ Tuyết rồi từ đằng sau ôm chầm lấy cô:
- Anh động tay chứ không nhìn, em vừa ý rồi chứ.
- Anh buông ra!
Trương Lộ Tuyết nói. Nhưng Diệp Lăng Phi không buông tay, mà áp chặt phần dưới của mình vào mông Trương Lộ Tuyết, dùng sức cọ xát. Trương Lộ Tuyết cảm thấy người nóng dần lên, nói:
- Anh buông ra, nhanh lên...
Trương Lộ Tuyết chưa nói hết câu, Diệp Lăng Phi đã hôn lên môi cô.
Trịnh Khả Nhạc đang ở bên ngoài văn phòng thì nhận được điện thoại của Trần Ngọc Đình. Ban nãy khi gặp Trương Lộ Tuyết ở dưới lầu, nghe cô nhắc đến Diệp Lăng Phi đang ở trong tập đoàn, Trần Ngọc Đình rất hiếu kỳ, muốn biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi đến đây làm gì. Cô ta quay về phòng làm việc của mình, đợi một lúc lâu cũng không thấy Trương Lộ Tuyết gọi điện đến, nghĩ đi nghĩ lại, bèn gọi cho Trịnh Khả Nhạc.
Trần Ngọc Đình chỉ muốn biết rốt cuộc Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi nói chuyện thế nào. Trịnh Khả Nhạc nghe điện thoại xong liền nói:
- Phó tổng Trần, tôi cũng không biết, tổng tài và Diệp Lăng Phi ở bên trong nói chuyện rất lâu rồi, tổng tài đã hủy hết lịch làm việc buổi sáng rồi ạ.
Nghe Trịnh Khả Nhạc nói vậy, Trần Ngọc Đình đáp:
- Tôi không có chuyện gì.
Trần Ngọc Đình cúp máy, Trịnh Khả Nhạc đặt điện thoại xuống, cô cau mày, thầm nghĩ hình như tổng tài và Diệp Lăng Phi ở trong đó nói chuyện lâu thật. Trịnh Khả Nhạc nghĩ một lúc rồi lấy một tập tài liệu trên bàn, đi đến cửa văn phòng. Cô gõ cửa, nhưng không nghe thấy tiếng động gì bên trong. Thấy lạ, Trịnh Khả Nhạc lại gõ cửa nhưng vẫn không có tiếng trả lời. Cô nhẹ nhàng đẩy cửa văn phòng, thấy trong phòng không có người. Cả Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi đều không ở trong văn phòng. Trịnh Khả Nhạc càng thấy khó hiểu, cô nhẹ nhàng đi đến bên cửa phòng nghỉ, liền nghe thấy bên trong vọng ra tiếng phụ nữ thở dốc từng hồi, đó chính là tiếng của Trương Lộ Tuyết.
Tính hiếu kỳ nổi lên, Trịnh Khả Nhạc nghe thấy tiếng phụ nữ thở dốc nhưng không hề có ý định rời đi ngay, mà áp tai vào cửa phòng, nghe cho kỹ. Cô áp tai vào cửa, có hơi dùng lực. Cô không ngờ cửa phòng chỉ khép hờ. Ban nãy Trương Lộ Tuyết đóng cửa không khóa, chỉ khép hờ, Trịnh Khả Nhạc cứ nghĩ cửa đã khép chặt, cho rằng mình dựa thêm một chút cũng không sao. Nhưng không ngờ lúc đó, điều ngoài ý muốn đã xảy ra, cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra, cô không có chút chuẩn bị nào cứ thế ngã nhào vào trong.
- A...
Vừa ngã vào phòng, Trịnh Khả Nhạc kêu lên một tiếng. Khi cô ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một đôi nam nữ không mảnh vải che thân trên giường đang nhìn mình chằm chằm.
- Xin lỗi, xin lỗi...
Mặt Trịnh Khả Nhạc đỏ bừng vì xấu hổ, cô rối rít xin lỗi, vội vàng đứng dậy định ra ngoài ngay lập tức. Nhưng không ngờ lúc đó, Diệp Lăng Phi đã chân trần nhảy từ trên giường xuống, khép cửa phòng lại, sau đó ôm ngang eo Trịnh Khả Nhạc bế lên giường.
*
Tại một quán ăn nhỏ cách tòa nhà của tập đoàn Tân Á chưa đến một mét, gã thanh niên Mã Tam ban nãy bị Diệp Lăng Phi đánh đang cầm một cốc bia đầy, một hơi uống cạn sạch. Hắn đặt mạnh cốc bia xuống, cởi áo khoác ra, để lộ hình xăm trên người rồi gằn giọng:
- Rót đầy cho tao.
Ngồi bên cạnh là mấy gã thanh niên ban nãy cùng đi với hắn đến tập đoàn Tân Á. Gã thanh niên gầy gò ngồi bên phải Mã Tam vội vàng cầm chai bia rót đầy cốc cho hắn. Trong lúc gã kia rót bia, Mã Tam bốc một nắm đậu phộng trên đĩa trước mặt, đút vào mồm nhai ngấu nghiến.
Trên bàn có vài món nhậu, bia để la liệt, trong đó có bảy, tám chai đã uống hết. Mã Tam nuốt hết đậu phộng trong miệng, hắn cầm cốc bia đầy lên, uống một hơi cạn sạch. Hắn đưa tay quệt mép, hàm răng ố vàng vì thuốc lá, hùng hổ nói:
- Mẹ kiếp, không ngờ hôm nay lại bị ăn đòn ở đó. Con ranh thối đó gan to thật, còn dám đòi chia tay tao. Tao đoán chắc chắn nó có thằng khác rồi.
Gã thanh niên ngồi bên phải lại rót đầy bia cho Mã Tam, sau đó nói:
- Lão Tam, anh em đều ủng hộ anh. Anh nói đi, tính làm thế nào?
- Làm thế nào?
Mã Tam trừng mắt, con ngươi trong mắt hắn đờ đẫn như mắt cá chết, miệng sủi bọt bia, hắn nói:
- Tao không thể cứ thế này mà bỏ qua được. Cái công ty tên Tập đoàn Tân Á đó cũng đừng hòng yên ổn, đặc biệt là cái thằng khốn ban nãy dám động thủ với tao, tao nhất định sẽ không tha cho chúng nó.
Gã thanh niên ngồi đối diện Mã Tam nói:
- Em thấy thằng đó hình như có chút máu mặt. Nếu chúng ta dây vào hắn, cảnh sát sẽ gây khó dễ cho mình đấy. Lần trước, chúng ta đánh nhau đã có tiền án ở đồn rồi.
Gã thanh niên đó vừa dứt lời, Mã Tam liền cầm cốc bia trước mặt hắt thẳng vào mặt gã, làm bia đổ ướt sũng người gã. Hắt xong, Mã Tam hùng hổ chửi:
- Đồ khốn, mày sợ rồi à? Nếu sợ thì cút đi cho tao. Tao coi như không quen biết thằng khốn này. Về sau có việc gì đừng đến tìm tao, mày có bị đứa khác nó chém chết cũng chẳng liên quan gì đến tao.
Mã Tam nói xong, gã thanh niên ngồi đối diện không dám hó hé gì nữa, chỉ lấy tay lau bia trên người. Hai gã thanh niên khác vội can ngăn:
- Lão Tam, anh làm gì vậy, đều là anh em cả mà. Thằng tiểu Lục còn trẻ người non dạ, nói vài câu anh chấp làm gì. Thôi, nguôi giận đi. Tiểu Lục, mày cũng thật là, không thấy lão Tam đang bực mình sao, bồ của anh ấy chạy rồi, nếu là mày, mày cũng không vui. Thôi được rồi, anh em với nhau, không cần tính toán làm gì. Tiểu Lục, xin lỗi lão Tam một câu là xong.
Gã thanh niên kia nói với Mã Tam:
- Xin lỗi, ban nãy em không nên nói vậy.
Mã Tam xua tay:
- Bỏ đi, bỏ đi, về sau đừng nói như vậy nữa.
Gã thanh niên ngồi bên phải Mã Tam vội vàng rót bia cho hắn, nói:
- Lão Tam, rốt cuộc anh định thế nào, nói ra đi anh em cùng nhau bàn bạc.
Mã Tam uống một hơi hết cốc bia, lau miệng nói:
- Tao còn có thể làm gì? Tao sẽ dạy dỗ con ranh đó trước, phải để cho nó biết Mã Tam này rốt cuộc là người thế nào. Dám bỏ tao, đến lúc đó để nó biết bỏ tao phải trả giá ra sao. Tao biết con Tiểu Tao Hóa gần đây hay gọi điện cho người khác, nói không chừng thằng nhãi đó chính là thằng bồ của nó. Tối hôm nay chúng ta sẽ đi theo con Tiểu Tao Hóa, tao muốn xem xem thằng bồ của nó rốt cuộc là thằng nào.
- Ừ, vậy được đó. Mấy gã thanh niên kia hùa vào.
*
Trịnh Khả Nhạc đi ra khỏi văn phòng, cô vội vàng chạy đến nhà vệ sinh, xả nước rửa tay rồi vốc nước súc miệng. Lúc đó, một đồng nghiệp thân thiết với cô đi vào, thấy Trịnh Khả Nhạc đang súc miệng bèn hỏi:
- Khả Nhạc, cô làm gì vậy?
- Không... không có gì.
Trịnh Khả Nhạc vội giải thích, cô lại súc miệng vài lần nữa mới ngẩng đầu lên nhìn mặt mình trong gương, cảm thấy hơi hoa mắt. Cô đi vào buồng vệ sinh trước, đợi cô ra bồn rửa tay, cô nhân viên kia cũng vừa lúc đi ra, hai người cùng đứng rửa tay, đột nhiên cô ta nói:
- Khả Nhạc, má cô hình như...
Cô nhân viên kia chưa nói hết câu, Trịnh Khả Nhạc đã vội vàng rửa mặt. Rửa mặt xong, cô quay sang cô nhân viên kia nói:
- Không có gì, tôi vừa nôn xong, không biết sáng nay ăn phải cái gì mà bụng dạ khó chịu, xem ra trưa nay không ăn cơm được rồi.
- Khả Nhạc, vậy cô phải chú ý ăn uống đấy.
Cô nhân viên kia nghe Trịnh Khả Nhạc nói xong bèn nói:
- Phụ nữ chúng ta ăn uống không cẩn thận một chút là dễ nôn lắm. Hồi trước bạn trai tôi còn tưởng tôi có thai, làm anh ấy sợ đến mức hỏi tôi liên tục, còn muốn đưa tôi đi bệnh viện phá thai nữa. Haiz, nghĩ mà bực trong lòng. Khả Nhạc, cô thấy đàn ông bây giờ đều vậy, không muốn có con. Tôi ở bên anh ta mấy năm rồi, anh ta cũng không hề nói chuyện kết hôn, tôi hỏi thì anh ta lại bảo cứ từ từ. Tôi thấy mười người thì tám, chín người có bồ bịch bên ngoài. Cô không biết đâu, quần áo của anh ta...
Cô nhân viên kia nói mãi không thôi, Trịnh Khả Nhạc không có tâm trạng để nghe, chỉ mong cô ta nhanh nói xong để mình có thể quay về trang điểm lại.
Mãi cô nhân viên kia mới nói xong, Trịnh Khả Nhạc cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Cô về chỗ của mình, bắt đầu trang điểm lại. Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên khiến cô giật nảy mình. Trịnh Khả Nhạc lấy điện thoại ra, vừa nhìn thì ra là của Triệu Đào. Cô cầm điện thoại, đi ra chỗ không có người để nghe.
Trong điện thoại vọng ra tiếng của Triệu Đào:
- Khả Nhạc, anh gửi cho em mấy tin nhắn, sao không thấy em trả lời?
Ban nãy Trịnh Khả Nhạc ở trong phòng, điện thoại để trên bàn nên không nhìn thấy tin nhắn. Cô nói:
- Chỗ em đang có việc, nên hơi bận.
Triệu Đào cười nói:
- Ồ, thì ra là vậy. Khả Nhạc, tuần sau anh đi công tác đến Vọng Hải, công ty muốn thành lập văn phòng ở đó, lần này phái anh đến khảo sát. Anh ở trong công ty cũng là trụ cột, lần này công ty giao nhiệm vụ quan trọng cho anh, hy vọng anh có thể làm tốt. Tuần sau anh đến Vọng Hải sẽ suy nghĩ xem có nên ở đó làm việc luôn không. Đến lúc đó, em nhất định phải đi đón anh nhé, chúng ta học cùng trường mà.
- Anh muốn đến Vọng Hải?
Trịnh Khả Nhạc nghe Triệu Đào nói vậy, ngần ngừ một lúc rồi nói:
- Công việc của em ở đây đang rất bận, không biết tuần sau có thời gian không.
- Không sao, anh nói rồi, tuần sau anh đi công tác có thể ở Vọng Hải vài ngày, không vội quay về. Anh có thể đợi em tan làm rồi gặp. Em phải dẫn anh đi chơi ở Vọng Hải đấy, chi phí đương nhiên để anh lo, em chỉ cần làm hướng dẫn viên là được.
- À, cái này... đợi anh đến rồi tính. Bên em công việc rất nhiều, thật sự không biết có thời gian đi cùng anh không. Anh cũng biết, em là thư ký tổng tài, có rất nhiều việc cần phải sắp xếp.
- Anh đương nhiên biết rồi. Nhưng em yên tâm, anh sẽ không làm khó em đâu.
- Vậy... vậy đợi anh đến rồi tính. Chúng ta tạm nói đến đây nha, công ty còn nhiều việc, em phải đi sắp xếp một chút. Triệu Đào, chúng ta đến lúc đó nói tiếp nhé.
Trịnh Khả Nhạc vừa tắt điện thoại, quay đầu lại thì giật mình thon thót. Không biết từ khi nào, Diệp Lăng Phi đã đứng sau lưng cô, nghe trộm cô gọi điện. Trịnh Khả Nhạc vội vàng nói:
- Diệp đại ca, là... là điện thoại của bạn học em. Tuần sau anh ấy đi công tác đến Vọng Hải, muốn em làm hướng dẫn viên du lịch, em đang nghĩ xem có nên gặp anh ta không.
Diệp Lăng Phi nói:
- Tại sao lại không gặp? Đã là bạn học, đương nhiên phải tiếp đón chu đáo chứ. Anh cho rằng em nên xin phép nghỉ để dẫn cậu ta đi chơi ở Vọng Hải.
- Em... em đang suy nghĩ. Em không muốn gặp anh ta lắm.
- Khả Nhạc, em biết không, em không phải là một cô gái giỏi nói dối. Ánh mắt em đã nói với anh, trong lòng em không hề nghĩ như thế.
Diệp Lăng Phi nói nhỏ:
- Nào, nói cho anh biết, anh chàng đó có đẹp trai không?
- Cũng được ạ. Anh ấy hơn em một khóa, là cầu thủ trong đội bóng rổ của trường, đánh bóng rổ rất giỏi.
- Ừm, thời nay con gái đều thích mấy cậu nam sinh biết đánh bóng rổ, điều này có thể hiểu được. Anh thấy em nên gặp cậu ta, nếu không gặp làm sao biết được trong lòng mình rốt cuộc nghĩ thế nào, nói không chừng trong lòng em lại thích cậu ta thì sao.
- A... không phải như vậy, không phải như vậy.
Trịnh Khả Nhạc nghe xong vội vàng xua tay:
- Hồi đại học em không hề có tình cảm gì với anh ta, bây giờ lại càng không.
Nói đến đây, cô liếc nhìn Diệp Lăng Phi:
- Ban nãy còn làm như vậy... Em không phải là người phụ nữ lăng nhăng. Có lúc, em chỉ muốn nói chuyện với người đàn ông khác thôi. Anh ấy và bạn gái mới chia tay, lần trước bọn em về nhà vô tình gặp nhau, nói chuyện khá hợp, nhưng em không hề có ý gì với anh ta, chỉ là buổi tối buồn thì nói chuyện cho khuây khoả thôi.
- Điều này đương nhiên anh hiểu.
Diệp Lăng Phi ôm lấy eo Trịnh Khả Nhạc, nói thầm:
- Thế nên anh đâu có cấm em gặp gỡ bạn bè là con trai. Khả Nhạc, anh chỉ muốn em sống vui vẻ. Còn...
Nói đến đây, hắn ghé sát vào vành tai Trịnh Khả Nhạc, thì thầm vài câu. Má Trịnh Khả Nhạc ửng hồng, cô thò tay đánh nhẹ vào ngực Diệp Lăng Phi, thẽ thọt:
- Diệp đại ca, anh đừng nói nữa. Ban nãy em ngại chết đi được, bây giờ nhớ lại vẫn thấy đỏ mặt. Em lúc đó thật sự không biết mình đang làm gì.
- Ai bảo em vào làm gì. Đấy gọi là trừng phạt, để cho em biết nghe trộm không phải là thói quen tốt. Nhưng mà, anh cũng đã giúp em một việc đấy.
- Giúp em một việc?
Trịnh Khả Nhạc sửng sốt, nhìn Diệp Lăng Phi, không biết hắn nhắc đến chuyện giúp đỡ là gì. Bèn nghe thấy Diệp Lăng Phi cười khoái trá:
- Anh đã làm cho quan hệ giữa em và Trương Lộ Tuyết càng trở nên thân mật hơn. Khả Nhạc, em đã từng nghĩ qua chưa, nếu ban nãy anh không làm như vậy, quan hệ của em và Trương Lộ Tuyết sau này sẽ thế nào? Trương Lộ Tuyết nhất định sẽ có định kiến với em, trách em không hiểu chuyện. Anh làm như vậy, ngược lại khiến hai người có thể thẳng thắn đối diện với nhau. Như vậy, Trương Lộ Tuyết sẽ càng thân mật với em hơn. Lẽ nào như vậy không phải là giúp em sao?
Diệp Lăng Phi hoàn toàn là ngụy biện, làm gì có kiểu giúp đỡ như vậy. Nhưng Trịnh Khả Nhạc lại cảm thấy hắn nói rất có lý. Chuyện ban nãy, thực sự là cô có lỗi trước. Trịnh Khả Nhạc hai má đỏ ửng, gật đầu nói:
- Diệp đại ca, em cũng biết, ban nãy nếu không có anh, em...
Trịnh Khả Nhạc nói đến đây thì không nói tiếp được nữa. Diệp Lăng Phi thấy cô khó nói, hắn bèn vỗ vai cô:
- Khả Nhạc, anh quên mất một chuyện. Lộ Tuyết bảo anh nói với em một tiếng, buổi trưa chúng ta cùng nhau đi ăn cơm.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Trịnh Khả Nhạc sửng sốt nhìn hắn:
- Diệp đại ca, anh nói tổng tài muốn em đi cùng mọi người ăn cơm trưa?
Diệp Lăng Phi nói:
- Ừ, có chuyện gì không? Ban nãy anh đã nói rồi, anh đã giúp em một việc rất lớn, khiến quan hệ của em và Trương Lộ Tuyết trở nên thân thiết hơn. Em có nghĩ qua không, không có chuyện ban nãy, Trương Lộ Tuyết làm sao lại đi ăn trưa cùng chúng ta? Em là cấp dưới của cô ấy, cứ cho là hai người quan hệ thân thiết, cũng không thể cùng em đi ăn trưa. Khả Nhạc, em thấy anh nói có đúng không?
Trịnh Khả Nhạc không phản đối. Đối với cô, bất cứ điều gì Diệp Lăng Phi nói ra đều là sự thật. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Diệp đại ca, anh thấy em có nên đi không?
Diệp Lăng Phi cười:
- Đương nhiên nên đi rồi. Bởi vì em là người của anh. Lẽ nào em không muốn quan hệ với Trương Lộ Tuyết tốt hơn nữa sao? Ngoài tình bạn bè ra, còn vì quan hệ của anh, hai người không phải có thể qua lại càng thân thiết hơn ư?
Trịnh Khả Nhạc nghe xong, gật đầu. Diệp Lăng Phi thấy cô gật đầu bèn cười nói:
- Được rồi, anh đi nhà vệ sinh một chút, khi quay lại sẽ dẫn hai người đi ăn trưa.
Diệp Lăng Phi đi vào nhà vệ sinh xong, Trịnh Khả Nhạc đã chuẩn bị xong xuôi. Trương Lộ Tuyết vốn muốn thay quần áo, kết quả không ngờ lại xảy ra chuyện này, khiến cô vẫn mặc bộ đồ thoải mái ban đầu. Trương Lộ Tuyết cầm điện thoại, đi ra khỏi văn phòng. Trịnh Khả Nhạc nhìn thấy cô, trong lòng hơi hoang mang. Ban nãy trong phòng, cô có thể làm như vậy một phần là do ý loạn tình mê, bây giờ nhìn thấy Trương Lộ Tuyết lại có vẻ ngại ngùng. Trương Lộ Tuyết cũng có chút bối rối, chuyện thế này ai gặp phải cũng thấy khó xử. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nói với Trịnh Khả Nhạc:
- Khả Nhạc, chúng ta đi ăn trưa đi. Diệp Lăng Phi mời, chúng ta phải bắt anh ta chi đậm mới được.
- Tổng tài, còn công việc của em thì sao ạ? Trịnh Khả Nhạc hỏi.
- Công việc của em không sao. Có Diệp Lăng Phi, đại cổ đông ở đây, còn sợ cái gì nữa. Quan trọng nhất là đại cổ đông Diệp Lăng Phi muốn có chút thay đổi.
Nói đến đây, Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi:
- Diệp Lăng Phi, anh định khi nào nói với em?
- Chúng ta đi ăn cơm trước đã. Có thể vừa ăn vừa nói, dù sao Trịnh Khả Nhạc cũng không phải người ngoài, không có gì phải lo lắng.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Trịnh Khả Nhạc thấy trong lòng ấm áp. Cô không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói như vậy trước mặt Trương Lộ Tuyết. Ý của hắn rất rõ ràng, nghĩa là Trịnh Khả Nhạc cũng là người của mình. Phụ nữ luôn mong được người khác thừa nhận, cũng có nghĩa là một số người đàn ông cần hiểu thế nào là trách nhiệm, cần dũng cảm thừa nhận. Diệp Lăng Phi mặc dù chỉ nói ra quan hệ với Trịnh Khả Nhạc trước mặt Trương Lộ Tuyết, nhưng đối với cô, như vậy là đủ rồi.
Trương Lộ Tuyết gật đầu:
- Vậy được, chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm đi.
Ba người đi ra thang máy, đúng lúc đi qua văn phòng của Trần Ngọc Đình, vừa khéo gặp cô ta đang mở cửa đi ra. Trần Ngọc Đình thấy Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết đang đi ra thang máy, cô hơi sửng sốt, chần chừ không biết có nên chào Diệp Lăng Phi hay không. Trương Lộ Tuyết nhìn thấy Trần Ngọc Đình, nhớ đến chuyện sáng nay, bèn nói:
- Phó tổng Trần, cùng đi ăn cơm trưa đi. Diệp Lăng Phi nói có chuyện liên quan đến tập đoàn Tân Á muốn nói với tôi.
Trần Ngọc Đình nhìn Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Thôi tôi không đi thì hơn. Công việc hôm nay rất nhiều, tôi ở lại ăn tạm là được rồi, ăn xong còn phải làm việc. Trương tổng, buổi chiều có cuộc họp công ty, chị nhớ hai giờ chiều nhé.
Trương Lộ Tuyết nói:
- Phó tổng Trần, nếu tôi không đến thì chị chủ trì nhé. Tôi chỉ cần xem biên bản hội nghị là được rồi.
- Vậy được. Trần Ngọc Đình nói.
Diệp Lăng Phi, Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc ba người đi ra khỏi tòa nhà của tập đoàn Tân Á. Diệp Lăng Phi đi thẳng đến xe của Trương Lộ Tuyết. Cô vừa lên xe, Diệp Lăng Phi cũng mở cửa ngồi vào ghế sau. Trương Lộ Tuyết nhìn hắn, hỏi:
- Diệp Lăng Phi, xe của anh đâu?
- Xe của anh đang ở cửa hàng 4S. Nhanh nhất cũng phải tuần sau mới lấy được.
- Thật không ngờ một người có tiền như anh lại không có xe. Có cần em cho anh mượn xe không?
- Cái đó thì không cần. Anh đã phát hiện ra lợi ích của việc đi bộ. Ngồi xe buýt có thể ngắm cảnh bên đường, cũng là một việc không tồi.
- Tùy anh thôi. Em cũng biết, chuyện này không cần em phải lo, vợ anh sẽ chuẩn bị cho anh.
Trương Lộ Tuyết nói rồi khởi động xe, cô hỏi Diệp Lăng Phi:
- Chúng ta đi ăn đồ ăn Đài Loan nhé? Cửa hàng mới mở đó khá ổn, toàn là đồ ăn Đài Loan, đương nhiên cũng có một số món địa phương. Diệp Lăng Phi, anh thấy thế nào?
- Tùy em thôi. Anh đã nói rồi, anh nghe em, em đi ăn ở đâu cũng được. Hôm nay anh mời, địa điểm do em và Khả Nhạc chọn.
Trịnh Khả Nhạc vừa nghe vội vàng lắc đầu:
- Em không biết đi đâu ăn, cứ nghe theo tổng tài đi ạ.
- Được, vậy để em chọn địa điểm. Trương Lộ Tuyết nói.
Trương Lộ Tuyết lái xe đến nơi, cô đỗ xe, lấy túi xách rồi ra khỏi xe. Trịnh Khả Nhạc và Diệp Lăng Phi cũng xuống xe. Lúc này là buổi trưa, người vào tòa nhà này không ít. Tầng một và tầng hai của tòa nhà là siêu thị, tầng ba, bốn, năm, sáu là nhà hàng ăn uống và khu vui chơi. Trương Lộ Tuyết trước đây thường tới đây ăn cơm nên rất quen thuộc, không cần nhìn chỉ dẫn đã trực tiếp dẫn Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc lên tầng bốn, góc phía Bắc. Khi đến nơi, cô mới phát hiện nhà hàng Đài Loan đó đã đóng cửa, bên ngoài treo một cái biển "Ngừng kinh doanh để sửa chữa".
Trương Lộ Tuyết nói:
- Đen đủi thật. Sao hôm nay lại đóng cửa sửa chữa chứ.
Cô nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Xem ra, đều tại anh. Nghe thấy anh đến ăn cơm, người ta không dám mở cửa.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Chuyện này thì liên quan gì đến anh. Người ta ngừng kinh doanh để sửa chữa là chuyện của người ta, anh làm sao quản được.
Diệp Lăng Phi bên trái ôm Trịnh Khả Nhạc, bên phải ôm Trương Lộ Tuyết, nói:
- Đi thôi, chúng ta tìm một nhà hàng ở đây ăn tạm vậy. Bụng anh bắt đầu đói rồi, nghe xem, đang kêu ùng ục đây này.
Trương Lộ Tuyết nói:
- Không thì đi ăn thịt nướng đi. Ở đây có một nhà hàng thịt nướng tự phục vụ, khá ngon, có thể đi nếm thử xem sao.
- Anh không quan tâm đi đâu, bây giờ anh chỉ muốn ăn no thôi. Lộ Tuyết, bây giờ em chỉ cần dẫn bọn anh đi ăn cơm, những chuyện khác để sau hãy tính.
- Diệp Lăng Phi, anh đúng là đồ quỷ chết đói. Xem anh đói kìa, thật là.
Diệp Lăng Phi vỗ một cái “bốp” vào mông Trương Lộ Tuyết. Cô không ngờ hắn lại đột nhiên làm vậy, bất thình lình kêu “Á” lên một tiếng. Tiếng kêu đó thu hút sự chú ý của không ít đàn ông. Người đẹp lúc nào cũng được chào đón, nhất là khi nghe thấy tiếng kêu đầy quyến rũ của Trương Lộ Tuyết, tự nhiên thu hút sự chú ý của không ít người. Nhưng khi những người đàn ông kia nhìn thấy Diệp Lăng Phi hai tay ôm hai người đẹp, trong mắt họ liền hiện lên sự đố kỵ. Diệp Lăng Phi rất thích thú cảm giác bị người khác ghen tị, hắn ưỡn ngực ra. Trương Lộ Tuyết nhìn hắn, nói:
- Anh thật là, nghiêm túc một chút cho em nhờ, đừng làm loạn ở đây. Nếu muốn làm loạn thì đi tìm Khả Nhạc, đừng có gây sự với em.
Trịnh Khả Nhạc hai má ửng hồng, khẽ nói:
- Tổng tài, em...
Trương Lộ Tuyết bèn cắt ngang:
- Khả Nhạc, ở bên ngoài cứ gọi chị là Lộ Tuyết. Chúng ta từ khi nào trở nên khách sáo thế chứ? Ồ, đều tại Diệp Lăng Phi gây ra. Khả Nhạc, em lại đây, chúng ta không để anh ta ôm nữa. Anh ta là đồ dê già, lúc nào cũng thích lợi dụng người khác.
Trịnh Khả Nhạc đi đến bên cạnh Trương Lộ Tuyết, khoác tay cô. Trương Lộ Tuyết trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi:
- Diệp Lăng Phi, anh nhìn thấy chưa, Khả Nhạc vẫn nghe lời em.
Diệp Lăng Phi bĩu môi:
- Được rồi, Lộ Tuyết, em đừng khua môi múa mép với anh nữa. Chúng ta mau đi ăn đi, bụng anh đói lắm rồi.
- Để anh đói chết đi càng tốt. Như vậy anh không còn sức để đấu khẩu với em nữa.
Trương Lộ Tuyết nói xong, cùng Trịnh Khả Nhạc đi lên trước. Diệp Lăng Phi lắc đầu, thầm nghĩ:
- Tâm tư phụ nữ thật phức tạp, không biết lúc nào tâm trạng sẽ tốt, cũng không biết lúc nào tâm trạng không tốt. Haiz, thật khiến người ta khó hiểu.
Nhà hàng thịt nướng mà Trương Lộ Tuyết nói cách đó không xa, khách trong quán cũng rất đông. Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi bước vào vừa may có một bàn khách đứng dậy, nếu không bọn họ cũng không có chỗ ngồi.
Được người phục vụ đưa đến bàn, Trương Lộ Tuyết kéo Trịnh Khả Nhạc ngồi đối diện với Diệp Lăng Phi. Hắn phải ngồi một mình, liền nói với Trương Lộ Tuyết:
- Lộ Tuyết, đừng như thế chứ. Em và Khả Nhạc ngồi bên đó để anh cô đơn ngồi một mình bên này, như thế có kỳ cục lắm không?
Trương Lộ Tuyết không cảm thấy có gì không ổn, nói:
- Như vậy rất tốt. Diệp Lăng Phi, anh nên ngoan ngoãn ngồi ở đó đi, đừng nhiều lời nữa. Anh mà còn nhiều lời, em và Khả Nhạc sẽ đi đấy, để anh ngồi một mình ở đây.
- Đừng, đừng. Anh chỉ là phát biểu ý kiến thôi mà. Diệp Lăng Phi đặt tay lên bàn: Được rồi, em gọi món đi.
- Gọi món?
Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi:
- Diệp Lăng Phi, anh không nhầm đấy chứ? Ở đây là nhà hàng tự phục vụ, anh muốn ăn gì thì tự đi lấy.
Cô quay sang Trịnh Khả Nhạc ngồi cạnh mình:
- Khả Nhạc, chúng ta đi lấy đồ ăn trước, để anh ta ngồi một mình ở đây.
Trịnh Khả Nhạc gật đầu, cùng Trương Lộ Tuyết đi lấy đồ ăn, để Diệp Lăng Phi một mình ngồi đó trông đồ.
Trịnh Khả Nhạc cầm một cái đĩa đi đến quầy bánh ngọt, gắp một miếng. Trương Lộ Tuyết cũng gắp một miếng nhỏ, cô nhìn sang Diệp Lăng Phi, thấy hắn đang nghịch điện thoại, bèn khẽ nói:
- Nhìn thấy chưa, anh ta nhất định là đang gọi điện cho vợ. Khả Nhạc, em phải nhớ, sau này nhất định không được nhường nhịn anh ta, nếu không anh ta sẽ không để tâm đến em đâu.
Trịnh Khả Nhạc khẽ nói:
- Em không có tư cách để đòi hỏi cái gì.
Nghe Trịnh Khả Nhạc nói xong, Trương Lộ Tuyết liền nói:
- Cái gì gọi là không có tư cách? Nói thế nào em cũng là người phụ nữ của anh ta, làm sao có thể nói là không có tư cách.
Trịnh Khả Nhạc chần chừ:
- Cái này... cái này... Chị Lộ Tuyết, em không biết nên làm thế nào. Em và Diệp đại ca chưa từng làm thế, hôm nay làm như vậy, đã là...
Trương Lộ Tuyết nghe Trịnh Khả Nhạc nói xong bèn nói:
- Khả Nhạc, chị phải nói rõ với em, lẽ nào em hôm nay làm như vậy không tính là phụ nữ của anh ta? Ai nói nhất thiết phải dâng hiến cho anh ta mới tính? Chị thấy em hôm nay như vậy đã là phụ nữ của anh ta rồi. Về sau, em không cần nghĩ mình không phải là phụ nữ của anh ta nữa, cứ coi như anh ta có lỗi với em. Hai chúng ta liên kết lại, chị sẽ nghĩ cách để anh ta biết phải trân trọng chúng ta, hiểu chưa?
Trương Lộ Tuyết nói gì, Trịnh Khả Nhạc làm theo y như thế. Cô gật đầu, thể hiện đã hiểu. Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc lấy đồ ăn xong, quay về chỗ ngồi. Lúc đó, người phục vụ đã mang thịt nướng đến, loại thịt nướng ăn đến đâu cắt đến đó. Trong lúc hai cô gái sắp xếp đồ ăn trên bàn thì Diệp Lăng Phi cầm đĩa đi chọn món. Hắn chọn xong quay lại thì thấy trên bàn toàn là đĩa, đa phần là thịt nướng.
- Không phải chứ, hai em có thể ăn nhiều thế này cơ à? Diệp Lăng Phi nói.
Trương Lộ Tuyết nhìn hắn:
- Ai nói bọn em muốn ăn nhiều thế này? Em và Khả Nhạc muốn ăn bao nhiêu thì ăn, ăn không hết thì để anh xử lý, tóm lại không được lãng phí thực phẩm. Không phải là vấn đề tiền bạc, mà là anh không được lãng phí đồ ăn một cách vô ích như thế.
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh biết ngay là anh sẽ phải giải quyết mà. Được rồi, anh đành ăn vậy. Dù sao hôm nay cũng tiêu hao nhiều sức lực, vận động thế này thật tốn sức. Lộ Tuyết, em có cùng cảm giác như anh không?
Nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Trương Lộ Tuyết trừng mắt nhìn hắn:
- Diệp Lăng Phi, anh mau ăn đi, đừng lôi thôi nữa.
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh chỉ nói chuyện với em thôi mà, tùy tiện chọn một chủ đề.
Nói xong, hắn quay đầu, định nhìn xem có gì để uống. Đúng lúc Diệp Lăng Phi quay đầu, từ bên ngoài có ba vị khách bước vào, trong đó có một cặp mẹ con. Khi Diệp Lăng Phi nhìn thấy cặp mẹ con đó, hắn bèn chột dạ, nghĩ thầm:
- Sao họ lại đến đây?