Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1130: CHƯƠNG 1130: BƯU PHẨM THẦN BÍ!

Khi Diệp Lăng Phi quay ra cửa, vừa hay có ba vị khách từ bên ngoài đi vào. Diệp Lăng Phi không thể ngờ lại gặp Bành Hiểu Lộ và mẹ cô ta ở đây, còn gã đàn ông đeo kính kia thì hắn không quen.

Nhưng Diệp Lăng Phi có thể đoán được gã đàn ông đeo kính khoảng ba mươi tuổi kia chắc hẳn là Tưởng Á Đông mà Bành Hiểu Lộ từng nhắc đến. Bành Hiểu Lộ khoác tay mẹ đi vào, lúc đầu không nhìn thấy Diệp Lăng Phi, nhưng khi đến quầy lễ tân, cô quay người lại thì trông thấy hắn. Bành Hiểu Lộ hơi sững sờ, nhưng ngay sau đó liền mỉm cười với Diệp Lăng Phi.

Trương Lộ Tuyết cũng thấy Bành Hiểu Lộ chào Diệp Lăng Phi. Trương Lộ Tuyết và Bành Hiểu Lộ từng gặp mặt, nhưng đó là chuyện từ rất lâu rồi, ấn tượng không còn rõ nữa. Mặc dù bố của Trương Lộ Tuyết cũng là thuộc hạ cũ của Bành Nguyên, nhưng cô và Bành Hiểu Lộ không hề thân thiết. Thấy Bành Hiểu Lộ, Trương Lộ Tuyết nói:

- Diệp Lăng Phi, có người đẹp đang chào anh kìa.

Trương Lộ Tuyết vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi liền cười nói:

- Lộ Tuyết, lẽ nào em không nhận ra cô ấy?

Trương Lộ Tuyết suy nghĩ rồi đáp:

- Em biết cô ta à? Trông quen quen nhưng em không nhớ ra.

Diệp Lăng Phi cười:

- Lộ Tuyết, trí nhớ của em tệ thật đấy. Có biết cháu gái của Bành Nguyên tên là gì không?

- A... anh nói cô ta là...

Trương Lộ Tuyết còn chưa nói xong thì đã thấy Bành Hiểu Lộ khoác tay mẹ đi tới. Theo sau họ là Tưởng Á Đông.

Khi họ đi đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, Bành Hiểu Lộ dừng lại nói với mẹ mình:

- Mẹ, bạn của ông nội ở bên này, con muốn qua chào anh ấy một tiếng.

Mẹ của Bành Hiểu Lộ nghe vậy, có chút nghi hoặc. Bà nhìn con gái:

- Hiểu Lộ, con nói là bạn của ông nhà chúng ta à?

- Vâng, đương nhiên là bạn cũ của ông rồi, hơn nữa còn là bạn lâu năm nữa.

Nói rồi, Bành Hiểu Lộ buông tay mẹ ra, đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi:

- Diệp Lăng Phi, thật trùng hợp, không ngờ lại gặp anh ở đây.

- Anh cũng không ngờ lại gặp em ở đây.

Diệp Lăng Phi đứng dậy. Bành Hiểu Lộ nhìn Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc đang ngồi đối diện hắn rồi quay sang nói:

- Xem ra em đã làm phiền mọi người dùng bữa rồi.

- Đâu có, đều là người quen cả.

Diệp Lăng Phi quay sang Trương Lộ Tuyết, giới thiệu:

- Bành Hiểu Lộ, vị này là con gái của Trương Khiếu Thiên, Trương Lộ Tuyết. Trương Khiếu Thiên là thuộc hạ của ông nội em, ban nãy anh và Lộ Tuyết còn nhắc đến em đấy. Lộ Tuyết thấy em quen mặt, anh nghĩ chắc hai người ít gặp nhau nên mới không có ấn tượng.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bành Hiểu Lộ quay sang Trương Lộ Tuyết cười:

- Ban nãy tôi cũng thấy chị quen mặt, thì ra đều là người nhà cả.

Trương Lộ Tuyết vốn không muốn chào hỏi Bành Hiểu Lộ, nhưng Diệp Lăng Phi đã nói vậy, cô không thể không chào, đành phải đứng dậy chào một tiếng. Sau khi chào hỏi Trương Lộ Tuyết, Bành Hiểu Lộ mới giới thiệu mẹ mình và Tưởng Á Đông với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi không biết hai người này. Mặc dù hắn và Lão già rất thân, nhưng không có nghĩa là hắn quen biết với người nhà của ông. Hắn và Bành Hiểu Lộ cũng là tình cờ gặp gỡ, sau đó qua lại mới có mối quan hệ như hiện nay. Về phần mẹ của Bành Hiểu Lộ, Diệp Lăng Phi không hề có ý muốn làm quen, chỉ chào hỏi xã giao. Tuy nhiên, hắn lại rất hứng thú với Tưởng Á Đông, liền để ý kỹ gã này.

Tưởng Á Đông chào hỏi xã giao với Diệp Lăng Phi xong cũng không nói gì thêm. Bành Hiểu Lộ cố tình ăn mặc rất quê mùa. Cô nhìn Diệp Lăng Phi nói:

- Em không làm phiền mọi người nữa, em và mẹ đến phía trước kia ngồi đây.

- Ừ, đi đi. – Diệp Lăng Phi đáp.

Sau khi ba người họ rời đi, Diệp Lăng Phi ngồi xuống. Trương Lộ Tuyết nhìn hắn, nói:

- Diệp Lăng Phi, anh quen biết không ít người nhỉ.

- Đương nhiên rồi. Sống trong thành phố này, quen biết nhiều một chút vẫn tốt hơn chứ, Lộ Tuyết, lẽ nào không tốt sao?

Trương Lộ Tuyết hừ lạnh:

- Ý em là anh quen biết không ít người đẹp.

Nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy, Diệp Lăng Phi cười:

- À, em nói chuyện đó à. Cũng chẳng có mấy người. Ừm, anh đi lấy ít đồ uống.

Đợi Diệp Lăng Phi đi khỏi, Trịnh Khả Nhạc quay sang hỏi Trương Lộ Tuyết:

- Chị Lộ Tuyết, chị thấy Diệp đại ca và cô gái kia rốt cuộc có quan hệ gì?

Trương Lộ Tuyết bĩu môi:

- Chị làm sao biết được cô ta và Diệp Lăng Phi có quan hệ gì. Diệp Lăng Phi quen biết rất nhiều người đẹp, rốt cuộc là quan hệ gì thì chỉ có anh ta biết thôi. Mấy chuyện này không phải việc chúng ta cần quan tâm, chị nghĩ người quan tâm nhất phải là Bạch Tình Đình.

Trong lúc Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc đang trò chuyện, Diệp Lăng Phi cầm một cốc nước ngọt quay lại. Vừa ngồi xuống, hắn đã lên tiếng:

- Ai cho hai người thì thầm ở đây, có phải lại nói xấu anh không?

Trương Lộ Tuyết trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi:

- Anh nghĩ bọn em rảnh rỗi lắm hay sao mà đi lo chuyện của anh? Em và Khả Nhạc đang nói chuyện khác, anh đừng tự cho là đang nói về mình.

Diệp Lăng Phi cười:

- Anh chỉ đùa với em thôi, xem phản ứng của em kìa. Được rồi, anh không nói nữa là được chứ gì. Thôi mau ăn đi, bụng anh đói lắm rồi.

Trương Lộ Tuyết lườm Diệp Lăng Phi một cái rồi cúi xuống ăn.

Bành Hiểu Lộ cầm một cái đĩa đựng mấy miếng điểm tâm đi về chỗ ngồi. Mẹ cô quay sang nói:

- Hiểu Lộ, lúc ra ngoài mẹ đã nhắc con trang điểm cẩn thận một chút, nhìn bộ đồ con mặc kìa, thật là...

Ý của bà là muốn nói hơi quê mùa. Bành Hiểu Lộ đương nhiên hiểu ý mẹ, không đợi bà nói xong đã cắt lời:

- Mẹ, con vốn như vậy, từ trước đến nay vẫn thế.

Tưởng Á Đông ngồi đối diện Bành Hiểu Lộ liền nói:

- Cô ạ, cháu thấy Hiểu Lộ ăn mặc rất đẹp, rất thuần khiết, tự nhiên. Các cô gái bây giờ đều thích trang điểm đậm, không còn được vẻ trong sáng tự nhiên như vậy nữa.

Thấy Tưởng Á Đông nói vậy, Bành Hiểu Lộ nhìn gã:

- Anh không cần khen em, em biết mình thế nào. Mấy người làm quan như anh, miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.

Mẹ của Bành Hiểu Lộ trách:

- Hiểu Lộ, sao con lại nói như vậy? Á Đông từ xa đến thăm con, hôm qua con đã không nói chuyện gì với người ta, hôm nay vừa mở miệng đã thế. Hiểu Lộ, con cũng lớn rồi, không còn bé bỏng gì nữa, sao làm việc gì cũng như trẻ con vậy? Mẹ thật hết cách với con rồi, khi nào mới để mẹ yên tâm được đây?

- Mẹ, chuyện của con mẹ không cần lo. Con tự biết phải làm thế nào.

- Con tự biết? Con mà biết thì chuyện hôn nhân là thế nào? Mãi không có đối tượng để kết hôn, con không vội, nhưng người làm mẹ này sốt ruột lắm rồi.

Bành Hiểu Lộ tỏ ra không quan tâm:

- Có gì mà phải vội chứ. Con thấy bây giờ rất tốt, sống một mình như vậy, muốn làm gì thì làm. Kết hôn xong lại bị người khác quản, chẳng có gì hay, con không thích. Con vẫn thích cuộc sống hiện tại.

Nói xong, cô quay sang Tưởng Á Đông:

- Này, Tưởng Á Đông, anh cũng nhiều tuổi như vậy rồi mà vẫn chưa lấy vợ, lẽ nào anh cũng nghĩ giống em, đều không muốn kết hôn?

Tưởng Á Đông hơi sững sờ, sau đó cười nói:

- À... không phải vậy, anh cứ mải mê công việc, không có cơ hội tiếp xúc với phụ nữ nên mới kéo dài đến tận bây giờ.

Mẹ của Bành Hiểu Lộ nói:

- Hiểu Lộ, mẹ thấy Á Đông rất tốt. Lần này mẹ và Á Đông đến là muốn hai đứa gặp gỡ, qua lại với nhau nhiều hơn. Công việc của Á Đông rất bận, không dễ gì mới có thời gian đến Vọng Hải. Hiểu Lộ, con phải nắm lấy cơ hội này. Bố và ông con đều muốn con nhanh chóng kết hôn đấy.

- Vâng, con biết rồi. Con và ông đã nói chuyện điện thoại, con biết thái độ của ông rồi. Mẹ, chúng ta ăn cơm đi, đừng nói mấy chuyện đó nữa. Buổi chiều con đưa hai người ra bờ biển, tiện thể đi chèo thuyền luôn. – Bành Hiểu Lộ gạt chuyện đi.

Diệp Lăng Phi ăn được một nửa thì buông đũa xuống:

- Anh đi vệ sinh một lát, hai người cứ ăn từ từ.

Trương Lộ Tuyết ngồi đối diện chỉ nhìn hắn mà không nói gì. Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi về hướng nhà vệ sinh. Hắn đi xong, ra bồn rửa tay, mở vòi nước, xoa hai tay vào nhau.

Đúng lúc đó, có tiếng bước chân đến gần. Diệp Lăng Phi quay đầu lại thì thấy Bành Hiểu Lộ đang đi tới.

Diệp Lăng Phi rút tay ra, vẩy nước rồi đi về phía Bành Hiểu Lộ:

- Hiểu Lộ, vị hôn phu của em khá đẹp trai đấy, rất hợp với em.

Bành Hiểu Lộ đi đến bồn nước, mở vòi rửa tay, nói:

- Diệp Lăng Phi, em biết ngay cái miệng thối của anh không nói được gì hay ho mà. Anh đừng làm em phiền thêm nữa, lo cho mình đi. Tối qua nhà anh không có chuyện gì chứ?

- Có thể có chuyện gì được. Mọi thứ đều bình an, tối qua anh ngủ rất ngon.

Diệp Lăng Phi nhìn quanh, thấy không có ai, hắn bèn đặt tay lên mông Bành Hiểu Lộ:

- Hiểu Lộ, tối qua em nói chuyện với vị hôn phu thế nào?

Bành Hiểu Lộ né mông ra:

- Liên quan gì đến anh. Gan anh càng ngày càng to rồi đấy, chỗ nào cũng dám động tay động chân. Nếu để mẹ em nhìn thấy, em biết nói thế nào? Còn nữa, anh đừng có suốt ngày nhắc đến vị hôn phu này nọ, anh còn nói linh tinh nữa là em giận đấy.

- Được rồi, được rồi, anh không nói nữa.

Diệp Lăng Phi trước khi bỏ tay ra còn véo mông Bành Hiểu Lộ một cái. Hắn nói:

- Hiểu Lộ, nhưng nói thật, cách ăn mặc này của em đúng là quê mùa thật, em có cần phải làm vậy không?

Bành Hiểu Lộ rửa tay xong, đáp:

- Em thích thế. Đợi khi nào anh ta đi, em sẽ đổi lại. Anh ta chưa đi thì em sẽ cứ ăn mặc như vậy.

Nói rồi, Bành Hiểu Lộ đi ra khỏi nhà vệ sinh. Diệp Lăng Phi lắc đầu cười, trong lòng thấy cách làm của Bành Hiểu Lộ thật buồn cười. Tâm tư phụ nữ đúng là khó đoán, có lúc hắn căn bản không thể đoán được rốt cuộc Bành Hiểu Lộ muốn gì. Nhìn tình hình này, Bành Hiểu Lộ có ý với mình, nhưng mình có gì tốt mà khiến cô ấy có tình cảm chứ?

Diệp Lăng Phi quay về không lâu thì Bành Hiểu Lộ cũng trở lại. Trương Lộ Tuyết thấy Bành Hiểu Lộ đi qua, liền quay sang hỏi Diệp Lăng Phi:

- Diệp Lăng Phi, ban nãy anh và Bành Hiểu Lộ làm gì trong nhà vệ sinh?

- Cái gì gọi là làm gì trong nhà vệ sinh? Anh đi vệ sinh, cô ấy cũng đi vệ sinh thôi.

- Trùng hợp thế sao?

Trương Lộ Tuyết có vẻ không tin, nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn gật đầu:

- Đúng là trùng hợp như thế.

- Em không tin. Anh nói thật đi, anh và Bành Hiểu Lộ rốt cuộc có quan hệ gì?

Trịnh Khả Nhạc nghe Trương Lộ Tuyết hỏi vậy thì hơi ngạc nhiên. Ban nãy Trương Lộ Tuyết còn nói với cô là không nên quản chuyện của người khác, rằng quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ không liên quan đến họ, đó là chuyện của Bạch Tình Đình. Không ngờ chỉ trong chớp mắt, chính cô lại đi hỏi chuyện này.

Diệp Lăng Phi thò tay bốc một miếng thịt bỏ vào miệng. Đúng lúc hắn định lấy miếng nữa thì Trương Lộ Tuyết đánh vào tay hắn:

- Anh không biết dùng đũa à, bẩn quá, chúng em còn ăn nữa không?

Diệp Lăng Phi đành rụt tay về, cầm cốc nước ngọt lên uống một ngụm. Hắn chỉ ngồi ăn, không có ý định trả lời Trương Lộ Tuyết. Cô giục:

- Anh mau nói đi, rốt cuộc là quan hệ gì?

- Không có quan hệ gì cả. Chỉ là bạn bè bình thường thôi.

- Bạn bè bình thường? Ai tin chứ. Em không tin.

- Em không tin anh cũng chẳng có cách nào. Em không thể bắt anh thừa nhận chuyện anh không làm chứ? Lộ Tuyết, anh tin em không phải loại người đó, đúng không?

- Bỏ đi, em không hỏi anh chuyện này nữa.

Trương Lộ Tuyết cũng nhận ra mình có hỏi thế nào cũng không ra kết quả, tốt nhất là không hỏi nữa. Diệp Lăng Phi cũng không nói về chuyện đó nữa, chuyển sang chủ đề khác:

- Lộ Tuyết, anh muốn nói với em một chuyện. Chuyện này anh và Bạch Tình Đình đã bàn qua rồi, ngay cả bố vợ anh cũng thấy phương án này không tồi. Bây giờ chỉ còn thiếu mỗi em thôi.

- Cái gì gọi là còn thiếu mỗi em? Anh rốt cuộc muốn nói chuyện gì, đừng dài dòng nữa.

- Anh muốn hợp nhất tập đoàn Tân Á và tập đoàn quốc tế Thế Kỷ.

Diệp Lăng Phi vừa nói ra, không chỉ Trương Lộ Tuyết mà cả Trịnh Khả Nhạc cũng sững sờ. Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi:

- Diệp Lăng Phi, hôm nay anh không bị bệnh chứ?

- Cái gì gọi là bị bệnh? Hôm nay anh rất ổn.

- Nếu anh bình thường sao lại nói năng hồ đồ như thế? Anh nói muốn hợp nhất tập đoàn Tân Á và tập đoàn quốc tế Thế Kỷ, hai tập đoàn đó hợp nhất xong thì kinh doanh cái gì? Lẽ nào vẫn mỗi bên tự kinh doanh lĩnh vực của riêng mình? Như thế thì khác gì không hợp nhất? Hay là anh muốn để Bạch Tình Đình cưỡi lên đầu em nên mới nghĩ ra cách này?

- Trương Lộ Tuyết, em nói lung tung cái gì thế? Anh muốn hợp nhất hai tập đoàn đương nhiên có lý do của mình, nhưng không phải chuyện ai đè đầu ai giữa em và Tình Đình. Về chuyện sau khi hợp nhất, anh sẽ trực tiếp đảm nhận vị trí quản lý cao nhất, còn em và Tình Đình chỉ có thể đồng thời làm phó. Đương nhiên, đó là chuyện sau này. Bây giờ anh sẽ nói lý do anh muốn hợp nhất: anh muốn thành lập một tập đoàn có sức cạnh tranh tuyệt đối, bao trùm mọi lĩnh vực ở Vọng Hải, đồng thời khống chế huyết mạch kinh tế của thành phố này.

Diệp Lăng Phi nói ra dự định thật sự của mình. Trương Lộ Tuyết há hốc mồm lắng nghe, cô không ngờ Diệp Lăng Phi lại có suy nghĩ điên rồ như vậy. Trước đây cô chưa từng nghĩ đến chuyện này. Nếu kế hoạch của Diệp Lăng Phi thực sự được tiến hành, đó không chỉ là chuyện khống chế huyết mạch kinh tế của thành phố này, mà trong tương lai còn có thể khống chế cả kinh tế của các thành phố khác. Trương Lộ Tuyết thấy tham vọng của Diệp Lăng Phi quá lớn. Để hiện thực hóa kế hoạch này, không biết phải đầu tư bao nhiêu tiền. Cô không dám nghĩ, cũng không thể nghĩ. Mặc dù tập đoàn Tân Á đang trong giai đoạn sinh lợi, nhưng lợi nhuận đó so với số tiền cần đầu tư cho kế hoạch của Diệp Lăng Phi thì chẳng thấm vào đâu.

Ngược lại, Trịnh Khả Nhạc nghe xong lại tỏ ra rất hứng thú, cô há hốc mồm, khuôn mặt lộ rõ vẻ phấn khích. Diệp Lăng Phi vừa nói xong, không đợi Trương Lộ Tuyết lên tiếng, cô đã giành nói trước:

- Diệp đại ca, có thật không? Anh thật sự định làm như vậy sao? Em không dám tin! Nếu anh thật sự làm được, tập đoàn của chúng ta sẽ trở thành một trong những tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới mất!

Lúc này Trương Lộ Tuyết mới lên tiếng:

- Khả Nhạc, em đừng mừng vội. Chuyện này không đơn giản như Diệp Lăng Phi nói đâu. Chỉ riêng việc đầu tư xây dựng nhà xưởng đã không biết cần bao nhiêu tiền, tiền đó lấy đâu ra?

- Lộ Tuyết, chuyện tiền bạc em không cần lo. Anh đã nói ra thì sẽ đảm bảo được nguồn vốn. Bây giờ em chỉ cần suy nghĩ xem phương án này có khả thi không?

- Em làm sao biết được. Anh đột nhiên nói ra, em không hề có sự chuẩn bị. Cứ cho là em thấy khả thi đi, thì anh cũng phải hỏi ý kiến bố em. Tập đoàn Tân Á là tâm huyết của ông, nếu hợp nhất với tập đoàn Thế Kỷ, chẳng phải có nghĩa là tập đoàn Tân Á sẽ biến mất sao? Em không thể quyết định được, chuyện này phải bàn bạc trước với bố em. Nếu ông đồng ý, em sẽ bàn bạc với phó tổng Trần xem có khả thi không. Tóm lại, chuyện này không thể vội vàng, cũng không đơn giản như anh nói.

- Lộ Tuyết, anh chỉ hỏi ý kiến của em thôi. Trước tiên, em có đồng ý với kế hoạch này không?

- Em thì không có vấn đề gì. Anh là đại cổ đông, đương nhiên nghe theo ý anh. Phía em không có vấn đề, quan trọng nhất là ý kiến của bố em. Nếu ông không đồng ý, anh cũng không thể cưỡng chế hợp nhất được.

- Ồ, cái đó đương nhiên phải thương lượng với bác Trương rồi. Lộ Tuyết, ăn xong chúng ta sẽ đi gặp bác Trương để bàn bạc.

- Bác Trương? Anh gọi thân thiết thế từ khi nào vậy? Em nhớ trước đây anh đâu có xưng hô với bố em như thế.

- Lộ Tuyết, chúng ta đã như vậy rồi, anh đương nhiên phải thay đổi cách xưng hô với Trương tổng chứ. Như thế thân thiết hơn. Nếu có thể, anh cũng không ngại gọi là bố vợ đâu.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Trương Lộ Tuyết đáp:

- Anh nghĩ hay nhỉ. Đừng có mơ, không có cửa đó đâu.

Diệp Lăng Phi cười:

- Anh chỉ thuận miệng thôi, Lộ Tuyết, em đừng tức giận. Được rồi, chúng ta mau ăn cơm đi, ăn xong sẽ đi gặp bố vợ, à quên, gặp bác Trương.

Diệp Lăng Phi vội đổi cách gọi, Trương Lộ Tuyết trừng mắt nhìn hắn rồi mới cúi xuống ăn.

Họ ăn đến hơn một giờ chiều. Trương Lộ Tuyết lái xe đưa Trịnh Khả Nhạc về công ty trước, sau đó mới đến nhà mình để gặp Trương Khiếu Thiên. Sau khi phẫu thuật não, phản ứng của Trương Khiếu Thiên có chút chậm chạp, ông thích ở nhà luyện thư pháp.

Trên đường về, Trương Lộ Tuyết gọi điện về nhà xem bố mình có ở đó không. Đặt điện thoại xuống, cô quay sang Diệp Lăng Phi ngồi ở ghế phụ:

- Diệp Lăng Phi, anh phải nhớ, đừng làm bố em bị kích động. Nếu ông không đồng ý, anh đừng nói thêm lần thứ hai. Bố em rất sợ bị kích động, em tin anh hiểu ý em.

- Anh đương nhiên hiểu rõ. Em yên tâm đi, anh biết phải làm thế nào.

- Ai mà biết được cái miệng của anh lại không nói lung tung. Em không yên tâm cái miệng của anh chút nào.

- Trương Lộ Tuyết, sao em có thể nói như vậy chứ? Sao lại không yên tâm? Thật là. Em nói cứ như cái miệng anh thích nói linh tinh lắm ý.

- Lẽ nào không phải sao? Anh vốn thích nói linh tinh mà.

- Anh...

Diệp Lăng Phi vừa định nói thì điện thoại của hắn reo lên.

- Không thèm nói với em nữa, anh nghe điện thoại đã.

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại lên, thấy là số của Vu Đình Đình, hắn vội vàng nghe máy. Điện thoại vừa kết nối, hắn đã cười nói:

- Về khi nào vậy?

Trương Lộ Tuyết nhìn cách nói chuyện của Diệp Lăng Phi, bĩu môi, lạnh lùng nói:

- Không cần hỏi, lại là phụ nữ ở bên ngoài.

Diệp Lăng Phi làm như không nghe thấy, vẫn cười nói chuyện điện thoại với Vu Đình Đình.

Tối hôm qua Vu Đình Đình đã về đến Vọng Hải, hôm nay là ngày đầu tiên đi học. Tối nay cô có hẹn tụ tập với bạn bè, nên gọi điện cho Diệp Lăng Phi để hỏi ý kiến, xem hắn có đồng ý cho cô đi không, vì có thể sẽ về rất muộn.

Diệp Lăng Phi sao lại không đồng ý chứ, hắn cười nói:

- Cứ đi chơi đi, có chuyện gì thì gọi cho anh.

Cúp điện thoại xong, Trương Lộ Tuyết hỏi:

- Diệp Lăng Phi, có phải cô em gái nhỏ không?

- Không. Là điện thoại của một người bạn.

- Em hỏi anh có phải điện thoại của cô em gái nhỏ không. Em đương nhiên biết là bạn rồi, ngoài vợ anh ra, tất cả phụ nữ của anh chẳng phải đều là bạn sao?

- Lộ Tuyết, ban nãy anh phát hiện ra một chuyện.

Nghe Trương Lộ Tuyết nói xong, Diệp Lăng Phi phá lên cười. Trương Lộ Tuyết ngạc nhiên hỏi:

- Phát hiện chuyện gì?

- Anh phát hiện cách nói chuyện của em càng ngày càng giống Tình Đình. Tình Đình cũng thường xuyên hỏi anh như vậy, nói với anh như vậy. Lộ Tuyết, em càng ngày càng giống Tình Đình, anh có cảm giác em đã biến thành vợ anh rồi.

- Em không thèm.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Trương Lộ Tuyết hừ lạnh:

- Anh đừng nằm mơ nữa.

- Đây là sự thật, sao lại gọi là nằm mơ được. Lẽ nào anh nói sai sao? Đấy, xem chuyện ban nãy em hỏi anh giống hệt Tình Đình hỏi anh. Ban nãy anh suýt nữa nghĩ em là Tình Đình đấy.

- Được rồi, em không hỏi nữa là được chứ gì. Em biết ngay anh sẽ tìm cách chuyển đề tài, bây giờ còn chuyển đến lĩnh vực này. Em tốt nhất nên tránh đi, ai biết được anh còn nói ra những gì nữa.

Nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy, Diệp Lăng Phi bèn cười thầm.

Trương Lộ Tuyết lái xe vào trong biệt thự, dừng xe lại, Diệp Lăng Phi mở cửa đi ra. Khi đi vào nhà, Trương Lộ Tuyết nhiều lần dặn dò Diệp Lăng Phi phải nhớ những gì cô đã nói, nhất quyết không được làm bố cô bị kích động. Diệp Lăng Phi nói:

- Lộ Tuyết, em không cần lo lắng, anh biết phải làm thế nào. Lẽ nào em nghĩ anh là đứa trẻ lên ba sao?

- Đứa trẻ lên ba còn làm em yên tâm hơn anh. Đứa trẻ lên ba, em nói gì nó sẽ làm nấy, còn anh thì không. Anh là loại người mà em bảo làm thế này nhưng anh lại làm thế kia, em đương nhiên không yên tâm rồi. Diệp Lăng Phi, em nói thật với anh, nếu anh mà làm bố em bị kích động, chúng ta sau này sẽ không còn quan hệ gì hết, anh nghe rõ chưa?

- Anh hiểu. Anh bảo đảm tuân theo chỉ thị của lãnh đạo, nghe theo sự sắp xếp của lãnh đạo. Nhưng Lộ Tuyết à, anh ngoan ngoãn như thế, em có thưởng gì cho anh không?

- Thưởng? Anh muốn thưởng cái gì? – Trương Lộ Tuyết hỏi.

Diệp Lăng Phi cười khoái trá:

- Anh muốn được yêu em ở đây. Ở trong phòng của em, cùng em yêu đương nhất định sẽ rất kích thích.

- Cút! Đừng có mơ! – Trương Lộ Tuyết mắng.

Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết đi vào trong biệt thự. Trương Khiếu Thiên đang ở trong phòng đọc sách luyện thư pháp. Trương Lộ Tuyết để Diệp Lăng Phi đợi bên ngoài, còn mình thì gõ cửa rồi đi vào. Diệp Lăng Phi đứng ngoài, than thở:

- Anh chỉ nói vậy thôi, có đáng bị thế không? Anh cũng đâu phải chưa từng ở trong phòng em, có gì to tát đâu chứ.

Diệp Lăng Phi lẩm bẩm bên ngoài. Sau khi Trương Lộ Tuyết đi vào, cô cẩn thận nói lại chuyện của Diệp Lăng Phi với Trương Khiếu Thiên. Cô lo lắng bố mình sẽ bị kế hoạch của Diệp Lăng Phi làm cho kích động, vì vậy mới vào nói trước. Trương Khiếu Thiên tay cầm bút lông, đang viết chữ, không hề có ý định dừng lại. Cho đến khi Trương Lộ Tuyết nói xong, ông mới đặt bút xuống.

Trương Khiếu Thiên thản nhiên nói:

- Đây là việc tốt, có thể suy nghĩ một chút. Bố không thấy có vấn đề gì cả.

- Bố, bố có hiểu không? Diệp Lăng Phi muốn hợp nhất hai tập đoàn. Hợp nhất xong, có thể tên tập đoàn Tân Á cũng không giữ lại được.

- Bố biết.

Trương Khiếu Thiên đi đến ghế sô pha, ngồi xuống uống một ngụm trà, rồi quay sang nói với Trương Lộ Tuyết:

- Chuyện này ban đầu bố và Bạch Cảnh Tông cũng đã bàn bạc qua. Hai tập đoàn nếu hợp nhất, sức cạnh tranh sẽ rất lớn. Chỉ vì một số nguyên nhân khác nên kế hoạch này bị gác lại, về sau lại xảy ra một số chuyện mới biến thành như hiện nay. Nếu tiểu Diệp có bản lĩnh đó thì cứ để cậu ấy hợp nhất đi, bố thấy có thể.

Thấy bố mình phản ứng như vậy, Trương Lộ Tuyết mới yên tâm. Cô luôn lo lắng bố mình không đồng ý, sẽ bị kích động tâm lý, nhưng không ngờ Trương Khiếu Thiên lại nói một cách bình tĩnh như vậy, hơn nữa còn đồng tình với kế hoạch này.

Lúc này Trương Lộ Tuyết mới dám để Diệp Lăng Phi vào. Cô mở cửa phòng đọc sách, gọi hắn vào. Diệp Lăng Phi vừa bước vào đã cười nói với Trương Khiếu Thiên:

- Bác Trương, khí sắc của bác càng ngày càng tốt hơn rồi, cháu thấy bác chỉ mới hơn bốn mươi tuổi thôi.

- Đồ nịnh hót. – Trương Lộ Tuyết thì thầm.

Diệp Lăng Phi nghe rất rõ câu nói của Trương Lộ Tuyết, nhưng hắn vờ như không nghe thấy, vẫn cười và khen Trương Khiếu Thiên. Trương Khiếu Thiên cười, nói:

- Tiểu Diệp, mau ngồi xuống.

- Bác Trương, bác hồi phục rất nhanh.

Diệp Lăng Phi ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh Trương Khiếu Thiên:

- Cháu luôn thắc mắc không biết thể trạng của bác có gì vượt trội hơn người thường không, tốc độ hồi phục của bác đúng là một kỳ tích.

- Đồ nịnh hót.

Trương Lộ Tuyết lại lẩm bẩm. Lần này Trương Khiếu Thiên nghe thấy, ông nói:

- Lộ Tuyết, sao con lại nói như thế? Tiểu Diệp đến rồi, mau rót nước mời cậu ấy.

- Con biết rồi.

Trương Lộ Tuyết quay người định đi thì nghe thấy Diệp Lăng Phi nói:

- Anh muốn uống trà. Lộ Tuyết, em cũng đừng pha loại trà tốt quá, tùy ý lấy loại nào cũng được. Nếu không có trà thì đi mua cho anh một ít.

Trương Lộ Tuyết đương nhiên biết Diệp Lăng Phi cố ý, cô quay người lại nói:

- Nhà em chỉ có nước lọc thôi, anh có uống không?

- Lộ Tuyết, sao con lại nói thế? Nhà mình không phải có trà sao, mau pha cho tiểu Diệp một cốc.

Trương Khiếu Thiên đã nói vậy, Trương Lộ Tuyết đương nhiên không dám cãi, nhưng trước khi đi, cô còn trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, thấy hắn đang bĩu môi với mình, tỏ vẻ rất đắc ý. Trương Lộ Tuyết đi ra khỏi phòng đọc sách, hừ lạnh:

- Anh không phải muốn uống trà sao, vậy tôi sẽ pha trà cho anh.

Trương Lộ Tuyết cũng lấy một ít trà cho vào cốc, nhưng cô lại cho thêm một ít muối. Cô vốn định lấy cả một thìa muối nhưng cuối cùng chỉ cho vào một ít, sợ cho nhiều sẽ không tốt cho Diệp Lăng Phi. Cô chỉ muốn cho hắn một bài học chứ không muốn làm hại hắn. Trương Lộ Tuyết rót nước nóng vào, rồi mới bưng trà vào phòng đọc sách. Cô đặt cốc trà trước mặt Diệp Lăng Phi:

- Trà anh cần đây, uống đi.

Diệp Lăng Phi cầm cốc trà lên, uống một ngụm rồi đặt xuống, quay sang Trương Lộ Tuyết nói:

- Ừ, trà pha rất ngon, anh rất thích.

- Bác Trương, điểm này cháu biết. Vì vậy, cháu mới muốn bàn trước với bác và bố vợ cháu. Bố vợ cháu đã đồng ý rồi, hôm nay cháu đến muốn bàn với bác về chuyện này. Nếu bác đồng ý, cháu sẽ triệu tập người của hai tập đoàn lại, mọi người cùng nhau bàn bạc để đề ra một phương án khả thi. Một khi đã có phương án, sẽ lập tức tiến hành.

- Bác thấy được đấy. Bên tập đoàn bác không quản nữa rồi, cháu cứ bàn bạc với Lộ Tuyết. Tiểu Diệp, cháu cũng là cổ đông của tập đoàn, đương nhiên có thể làm chủ.

- Tập đoàn Tân Á dù sao cũng là do bác Trương sáng lập, cháu đương nhiên cần thương lượng với bác.

Diệp Lăng Phi đương nhiên biết Trương Khiếu Thiên dù có muốn quản việc của tập đoàn Tân Á cũng lực bất tòng tâm, hắn nói vậy chủ yếu là để cho Trương Khiếu Thiên hài lòng. Quả nhiên, Trương Khiếu Thiên giơ tay vỗ vào vai Diệp Lăng Phi:

- Tiểu Diệp, chuyện này cứ để thanh niên các cháu giải quyết.

- Bác Trương, vậy cứ quyết định như vậy.

Diệp Lăng Phi quay đầu nhìn Trương Lộ Tuyết đang đứng bên cạnh:

- Ban nãy Lộ Tuyết còn lo bác không đồng ý. Cháu đã nói với Lộ Tuyết, Trương tổng nhất định sẽ đồng ý. Bác Trương, cháu biết bác muốn hợp nhất tập đoàn Thế Kỷ và tập đoàn Tân Á, vì cháu hiểu mối thâm tình giữa bác và bố vợ cháu. Chỉ đáng tiếc, một số người lại không hiểu.

Người mà Diệp Lăng Phi nhắc đến đương nhiên là Trương Lộ Tuyết. Cô làm sao lại không nghe ra chứ, chỉ là trước mặt Trương Khiếu Thiên, cô không dám tỏ ra bất mãn với Diệp Lăng Phi.

Nhưng Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết vừa ra khỏi phòng đọc sách, cô đã trách móc hắn:

- Diệp Lăng Phi, anh nói cho em biết, cái gì gọi là một số người không hiểu? Một số người mà anh nói đó có phải ám chỉ em không?

- Lộ Tuyết, em đừng nói ở đây, để bố em nghe thấy không hay đâu. Chúng ta đến phòng em nói chuyện đi.

Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi:

- Được, vậy đến phòng em nói. Em muốn nghe xem anh sẽ giải thích với em như thế nào. Anh mà giải thích không xong, hôm nay em sẽ không tha cho anh.

Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi vừa đến phòng cô, không để cô kịp nói, Diệp Lăng Phi đã ôm lấy cô ném xuống giường.

- Anh làm cái gì vậy?

Bị Diệp Lăng Phi ném xuống giường, Trương Lộ Tuyết lập tức ngồi dậy, nhìn hắn lạnh lùng:

- Đây là phòng của em, anh không được làm bậy.

- Lẽ nào em thì có thể làm bậy sao?

Diệp Lăng Phi ngồi trên giường, cởi giày ra, lạnh lùng nói:

- Ban nãy em pha trà cho anh còn cho cả muối vào, lẽ nào em nghĩ anh uống mà không biết? Anh còn chưa tìm em tính sổ đấy, em lại muốn tính sổ với anh. Vậy được, bây giờ chúng ta sẽ từ từ tính toán với nhau.

Diệp Lăng Phi đè Trương Lộ Tuyết nằm xuống giường, cởi dây lưng của cô, để lộ cặp mông tròn căng. Hắn giơ tay đánh vào mông cô một cái. Trương Lộ Tuyết gắt lên:

- Anh mau buông em ra!

- Buông em ra à, đừng có mong.

Diệp Lăng Phi lại vỗ vào mông Trương Lộ Tuyết, một âm thanh lanh lảnh vang lên. Cô giãy giụa muốn thoát ra, nhưng càng vùng vẫy, Diệp Lăng Phi càng đánh mạnh hơn. Rất nhanh, mông của Trương Lộ Tuyết đã đỏ ửng, nhưng cô vẫn không chịu thua, gằn giọng:

- Em sẽ không tha cho anh!

Diệp Lăng Phi há miệng định cắn vào mông Trương Lộ Tuyết, đúng lúc đó cửa phòng bị đẩy ra. Bà bảo mẫu chạy vào, trên tay cầm một bưu phẩm, nói:

- Tiểu thư, nước ngoài...

Bà vừa chạy vào đã chứng kiến cảnh tượng đó, cặp mông của Trương Lộ Tuyết đang chĩa thẳng ra cửa. Hai má Trương Lộ Tuyết nóng bừng, cô đẩy Diệp Lăng Phi ra:

- Anh mau cút ra cho em!

Diệp Lăng Phi rời khỏi người Trương Lộ Tuyết, nhảy xuống giường, lấy bưu phẩm từ tay bà bảo mẫu đang luống cuống rồi nói:

- Bà có thể ra ngoài được rồi.

Khẩu khí của Diệp Lăng Phi giống như chủ nhà vậy, bà bảo mẫu "vâng" một tiếng rồi vội vàng đi ra.

Trương Lộ Tuyết kéo quần lên, khẽ nói:

- Anh đúng là đồ khốn, đều tại anh! Trả bưu phẩm lại cho em, mau trả đây!

- Em yêu.

Diệp Lăng Phi nhìn dòng chữ tiếng Anh trên bưu phẩm, cầm nó trong tay nói:

- Trương Lộ Tuyết, đây là bưu phẩm của ai, sao lại gọi em là "em yêu"?

- Em làm sao biết được! Em còn chưa nhìn thấy nó, mau đưa cho em

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!