Mã Tam đã uống say bí tỉ, cả người nồng nặc mùi rượu, đầu óc nóng ran. Rượu cồn chính là thứ dễ kích thích thần kinh con người nhất. Ngày thường có những việc không dám làm, nhưng một khi có hơi men, chuyện gì cũng dám. Cái gọi là "tửu tráng hùng nhân đảm" chính là như thế, những kẻ yếu hèn uống rượu vào, lá gan cũng to lên, chuyện gì cũng dám làm.
Mã Tam đã say khướt, chẳng có chuyện gì là không dám làm. Gã túm tóc Liêu Tiểu Thanh, giật mạnh về phía sau. Liêu Tiểu Thanh đau quá kêu lên thảm thiết, nhưng tiếng kêu của cô lại khiến Mã Tam tỏ ra thích thú. Gã dùng tay kia bóp miệng Liêu Tiểu Thanh, cười khoái trá:
- Cứ kêu đi, mày càng kêu tao càng khoái.
- Buông cô ấy ra!
Lý Cương lớn tiếng quát lên. Cậu ta vừa định đứng dậy thì bị hai gã thanh niên kia ấn chặt xuống, không thể động đậy. Mã Tam quay sang Lý Cương, cười một cách man rợ:
- Thằng nhãi con, mày dám cả gan tán tỉnh đàn bà của tao à? Mày không xem lại xem tao là ai sao? Hôm nay tao sẽ cho mày xem tao đối xử với đàn bà của tao thế nào. Tao muốn mày phải nhớ kỹ, con này là đàn bà của tao, tao muốn làm gì thì làm!
Mã Tam lôi tóc Liêu Tiểu Thanh kéo đến chiếc ghế sofa cách đó không xa, đẩy cô ngã xuống. Liêu Tiểu Thanh ra sức giãy dụa, Mã Tam liền vung tay tát cho cô một cái cháy má, chửi rủa:
- Mày nghĩ mày là cái thá gì? Ông đây chơi mày bao nhiêu lần rồi không biết à? Im mồm cho tao!
Liêu Tiểu Thanh bị đánh đến khóe miệng rớm máu, không dám kêu nữa. Lý Cương trừng mắt gầm lên:
- Mày là đồ khốn! Buông cô ấy ra, mau buông cô ấy ra!
Mã Tam vênh mặt dữ tợn, cười khoái trá:
- Mày nói thì có tác dụng đếch gì? Hôm nay, ngay trước mặt mày, tao sẽ cho mày biết hàng ngày tao xử lý con đàn bà của tao ra sao.
Nói rồi, Mã Tam dùng hai tay kéo tuột chiếc váy của Liêu Tiểu Thanh xuống, để lộ ra chiếc quần lót màu trắng. Liêu Tiểu Thanh không hề phản kháng, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Mã Tam đang kéo chiếc quần lót của Liêu Tiểu Thanh xuống đến đùi thì đúng lúc đó, bên ngoài có tiếng ô tô dừng lại, ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập. Mã Tam chưa kịp phản ứng, cửa phòng đã bị đạp tung ra, bảy tám người đàn ông xông vào. Những người này không nói không rằng, lập tức đánh cho mấy gã thanh niên kia ngã lăn ra đất, còn hai người khác thì lao thẳng về phía Mã Tam. Gã ngây người, nhận ra hai người đó, lắp bắp:
- Chuyện… chuyện này là thế nào, tao…
Mã Tam chưa nói hết câu, hai người kia đã xông đến đánh gã ngã sõng soài, sau đó đạp mạnh lên ngực.
Liêu Tiểu Thanh nằm trên ghế sofa, quần lót đã bị kéo xuống đến đùi, lộ cả vùng kín. Thấy nhiều người xông vào, cô theo bản năng vội vàng kéo quần lên. Lý Cương đang định đứng dậy thì bị quát:
- Không được động đậy, động đậy tao giết!
Lý Cương bị khống chế, không dám nhúc nhích nữa. Liêu Tiểu Thanh cũng sợ đến hết hồn, ngồi co ro trên sofa, hai hàng nước mắt vẫn còn giàn giụa trên mặt.
Lúc đó, có hai người từ bên ngoài bước vào. Một trong số đó là người đàn ông khoảng hai bảy, hai tám tuổi, mặc một bộ com-lê màu xanh, trông rất thư sinh, nho nhã. Mã Tam nhìn thấy người đàn ông mặc com-lê xanh vội gọi:
- Anh Trần, là em, Tiểu Tam tử đây! Đây là hiểu nhầm thôi ạ!
Người đàn ông kia mắng:
- Hiểu nhầm con khỉ! Mã Tam, thằng nhãi con này, đúng là ai cũng dám động đến. Mày không xem Diệp tiên sinh là ai à, mà còn dám đến công ty của ngài ấy gây chuyện? Tôn ca đã ra lệnh, lấy của mày một cánh tay rồi cút ngay khỏi Vọng Hải!
Mã Tam nhìn thấy Diệp Lăng Phi, rồi lại nhìn sang người đàn ông mặc com-lê xanh, nói:
- Trần ca, em không hiểu anh nói gì, em thật sự không biết.
Người đàn ông kia cười lạnh:
- Không biết? Vậy mày có biết Tôn ca là ai không?
- Tôn ca?
Mã Tam làm sao mà biết được. Tôn Hồng sớm đã không can thiệp vào chuyện trong giới giang hồ, bây giờ lại đến Đông Hải. Một kẻ tép riu như Mã Tam làm sao biết được một nhân vật lớn như thế, đương nhiên là không biết. Người đàn ông mặc com-lê cười khẩy:
- Mày đến Tôn ca cũng không biết là ai mà còn dám gây sự ở Vọng Hải, xem ra mày chết cũng đáng đời.
Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Liêu Tiểu Thanh, thấy ánh mắt cô đầy sợ hãi, trên mặt vẫn còn vương nước mắt. Hắn liếc thấy vùng kín của cô, Liêu Tiểu Thanh chỉ mặc độc một chiếc quần lót, chiếc váy ban nãy đã bị Mã Tam vứt sang một bên, cô vẫn chưa nhặt lên. Diệp Lăng Phi đi đến nhặt chiếc váy lên, đưa cho Liêu Tiểu Thanh rồi nhẹ nhàng nói:
- Sao nào, tôi đến không muộn chứ?
Liêu Tiểu Thanh cầm lấy cái váy, ngước nhìn Diệp Lăng Phi. Thấy cô chỉ nhìn mình mà không nói gì, hắn đưa tay lau nước mắt trên mặt cô, cười nói:
- Lau mặt sạch đi, một cô gái xinh đẹp thế này mà để nước mắt lem nhem thì không đẹp đâu.
- Cảm ơn ông chủ.
Liêu Tiểu Thanh lúc này mới nhận ra Diệp Lăng Phi đối với cô ta rất tốt. Cô lí nhí lên tiếng, rồi vội vàng mặc váy vào. Diệp Lăng Phi quay người, nhìn Lý Cương đang đứng ở góc tường:
- Cậu có phải là cậu sinh viên tên Lý Cương ở học viện ngoại ngữ không?
- Vâng.
Lý Cương gật đầu. Cậu ta nhìn Diệp Lăng Phi, hoàn toàn không quen biết. Diệp Lăng Phi nói: "Cậu số may đấy. Đứng dậy đi, đôi tình nhân các cậu ban nãy chắc sợ lắm rồi. Bây giờ hai người ngồi đây chờ một lát, tôi giải quyết xong chuyện ở đây sẽ đưa hai người về."
Nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Lý Cương cuối cùng cũng yên tâm, vội vàng đứng dậy chạy đến bên cạnh Liêu Tiểu Thanh, ôm cô vào lòng. Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Mã Tam, cười nói:
- Mã Tam phải không? Chỗ này của mày đúng là không dễ tìm, tao mất khá nhiều thời gian mới tìm được đấy.
Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Vu Đình Đình liền lập tức gọi cho Tôn Hồng, xem phía Tôn Hồng đã điều tra ra Mã Tam chưa. Kết quả, Diệp Lăng Phi vừa gọi đi, Tôn Hồng đã nói với anh ta rằng đã điều tra ra Mã Tam. Thì ra một thuộc hạ của Tôn Hồng là Trần Thiên biết Mã Tam. Mặc dù hiện nay không còn là giới xã hội đen thuần túy mà là nửa hắc nửa bạch, nhưng Trần Thiên vẫn biết về Mã Tam.
Dưới sự dẫn đường của Trần Thiên, Diệp Lăng Phi mới tìm được đến chỗ của Mã Tam. Mã Tam nhìn thấy Diệp Lăng Phi, trong lòng đã hiểu ra mọi chuyện. Sáng hôm nay khi đối mặt với Diệp Lăng Phi, gã đã cảm thấy người này không tầm thường, nhưng không ngờ quan hệ lại sâu rộng đến vậy. Mã Tam cũng đã tỉnh rượu, biết rằng lúc này nếu không chịu thiệt thì hậu quả sẽ khó mà lường được.
- Xin lỗi, xin lỗi, em biết em sai rồi.
Mã Tam liên tục xin tha, nhưng Diệp Lăng Phi không thèm để tâm. Hắn nhìn Mã Tam, lạnh lùng nói:
- Mã Tam, con người tao không thích ghi thù. Mày không nhớ sáng nay mày đã nói gì với tao sao? Nếu tao cứ thế này mà tha cho mày, chẳng phải sẽ bị người khác xem thường à? Mã Tam, những chuyện này đều do mày tự chuốc lấy thôi.
Diệp Lăng Phi nói xong, quay sang Trần Thiên:
- Ở đây giao cho cậu xử lý. Tôi không muốn nhìn thấy tên tiểu tử Mã Tam này thêm một lần nào nữa.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi vẫy tay với Lý Cương và Liêu Tiểu Thanh:
- Đi thôi.
Lý Cương và Liêu Tiểu Thanh đứng dậy, cùng Diệp Lăng Phi đi ra ngoài. Sau khi để họ ngồi vào xe, hắn không lái đi ngay mà lấy điện thoại ra gọi cho Vu Đình Đình.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Vu Đình Đình, Diệp Lăng Phi nói:
- Đình Đình, mọi chuyện giải quyết xong rồi. Bạn học của em đã tìm thấy, cậu nhóc này ngoài bị thương chút trên mặt ra thì những chỗ khác không có vấn đề gì. Bây giờ anh đưa họ đến đâu đây?
- Diệp đại ca, anh đưa họ đến bệnh viện ở đây đi. Bọn em đều đang ở trong bệnh viện, Trần Dương bị người ta đâm, bây giờ vẫn đang cấp cứu.
- Ồ, anh biết rồi. Vậy anh sẽ đưa họ qua đó.
Diệp Lăng Phi nói chuyện xong với Vu Đình Đình, mở cửa xe rồi lên xe. Liêu Tiểu Thanh và Lý Cương ngồi ở hàng ghế sau. Diệp Lăng Phi thắt dây an toàn, lấy một điếu thuốc ra, tự mình châm lửa. Hắn cầm điếu thuốc trên tay, quay sang Lý Cương hỏi:
- Cậu nhóc, hút thuốc không?
- Không biết hút ạ. - Lý Cương đáp.
Diệp Lăng Phi nghe vậy thì cười:
- Không biết hút thuốc à? Bây giờ những người không biết hút thuốc ngày càng ít, nhưng không hút vẫn tốt hơn. Hút vào rồi muốn bỏ cũng khó.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi lái xe đi. Lý Cương thấy xe đã đi, cậu ta mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu ôm Liêu Tiểu Thanh trong lòng, lúc này mặt cô hơi sưng lên. Cô nhìn sang Diệp Lăng Phi đang lái xe, nói:
- Ông chủ, cảm ơn ông.
- Cảm ơn cái gì. Tôi chỉ giúp bạn bè thôi, là bạn tôi nhờ tôi đi tìm hai người. Nhưng cũng phải công nhận là hai người may mắn, nếu không tôi cũng không nhanh như vậy mà tìm được đến đây.
Diệp Lăng Phi lại rít một hơi thuốc, rồi lấy điếu thuốc ra khỏi miệng:
- Đây là bài học cho cô. Con gái kết bạn phải thận trọng, không nên kết bạn lung tung. Lần sau gặp phải tình cảnh này, tôi sẽ không quản đâu. Ồ, ngày mai cô nên xin nghỉ đi, bộ dạng này của cô làm sao mà đi làm được.
- Ông chủ, tôi biết rồi ạ. - Liêu Tiểu Thanh nói.
- Đừng gọi tôi là ông chủ. Tôi không phải ông chủ gì cả.
Diệp Lăng Phi nói đến đây, lại quay sang Lý Cương:
- Lý Cương, bạn của cậu đang cấp cứu trong bệnh viện đấy.
- Trần Dương thế nào rồi ạ?
Lý Cương nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến Trần Dương bị đâm liền vội vàng hỏi.
- Tôi làm sao biết được. Đó là bạn học của cậu, không phải của tôi. Tôi có cần thiết phải biết bạn học đó của cậu ra sao không? Tôi chỉ báo cho cậu biết thôi. Bây giờ tôi đưa cậu đến bệnh viện, đến đó cậu tự đi mà xem.
Diệp Lăng Phi đưa Lý Cương và Liêu Tiểu Thanh đến bệnh viện xong, thấy hai người họ đi vào trong, hắn mới lấy điện thoại ra gọi cho Vu Đình Đình.
- Đình Đình, mọi việc đã giải quyết xong. Bạn học của em vào bệnh viện rồi, anh cũng phải về đây.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời thì nghe thấy Vu Đình Đình ở đầu dây bên kia nói:
- Diệp đại ca, anh đợi một lát hẵng đi, bây giờ em ra ngoài gặp anh.
- Ừ!
Diệp Lăng Phi đồng ý. Hắn cúp điện thoại, ngồi trong xe đợi Vu Đình Đình. Không lâu sau, hắn thấy Vu Đình Đình mặc một chiếc váy dài màu trắng từ trong bệnh viện đi ra. Vu Đình Đình ra khỏi bệnh viện, đứng ở cổng nhìn xung quanh. Diệp Lăng Phi kéo cửa kính xe xuống, vẫy tay với cô. Vu Đình Đình nhìn thấy Diệp Lăng Phi, vội vàng chạy đến, mở cửa rồi vào trong xe.
- Diệp đại ca, cảm ơn anh.
Vu Đình Đình nhìn Diệp Lăng Phi rồi ôm lấy cổ hắn, hôn lên má một cái. Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, khẽ nói:
- Đình Đình, việc em nhờ, anh có thể không làm sao? Đến đây để anh xem nào, lâu rồi không được gặp Đình Đình của anh, để anh nhìn kỹ một chút.
Diệp Lăng Phi nói rồi đặt tay lên chiếc cằm xinh xắn của Vu Đình Đình, khẽ nâng mặt cô lên để nhìn rõ hơn. Hành động này của hắn ngược lại khiến Vu Đình Đình có chút ngại ngùng, cô nũng nịu:
- Diệp đại ca, em không trang điểm, đến quần áo cũng chưa thay.
Diệp Lăng Phi cười:
- Em không nghe câu mặt mộc là đẹp nhất à? Giống như Đình Đình bây giờ, càng làm người khác động lòng. Anh rất thích em như bây giờ, đừng học mấy người phụ nữ khác, mặt toàn là phấn.
Vu Đình Đình hai má hơi ửng hồng, khẽ gật đầu, nói nhỏ:
- Diệp đại ca, em về đây vốn muốn gặp anh, nhưng em lo anh xảy ra chuyện nên không dám nói. Diệp đại ca, anh không trách em chứ?
Diệp Lăng Phi cười:
- Đình Đình, anh sẽ giận sao? Em cứ hay nghĩ lung tung. Được rồi, anh phải về đây, gần đây anh rất bận. Đợi anh có thời gian sẽ gọi cho em.
- Vâng!
Vu Đình Đình gật đầu. Cô mở cửa xe, trước khi xuống, lại hôn Diệp Lăng Phi một cái nữa rồi mới xuống. Diệp Lăng Phi quay đầu xe rồi rời đi. Vu Đình Đình vừa đi đến cổng bệnh viện thì nghe thấy có tiếng con gái gọi:
- Đình Đình, người đàn ông trong xe là ai vậy?
Vu Đình Đình lúc này mới thấy Điền Tư đang đứng ở cổng, chắc hẳn ban nãy Điền Tư đã nhìn thấy xe của Diệp Lăng Phi. Trong lòng cô có chút hoảng loạn, cô không muốn để Điền Tư biết chuyện giữa mình và Diệp Lăng Phi, liền nói:
- Bạn của tớ thôi. Điền Tư, Trần Dương thế nào rồi, tỉnh lại chưa?
- Vẫn chưa.
Điền Tư chạy đến bên cạnh Vu Đình Đình, nhìn theo chiếc xe đã đi xa, nói:
- Đình Đình, chiếc xe đó có phải là Mercedes không? Cậu lại có bạn trai nhà giàu như vậy à, sao không giới thiệu với tớ?
Vu Đình Đình cười:
- Chỉ là bạn bè bình thường thôi. Điền Tư, chúng ta vào thăm Trần Dương đi.
Diệp Lăng Phi lái xe về biệt thự. Khi hắn về đến nơi, đã gần mười một rưỡi. Diệp Lăng Phi đỗ xe rồi đi vào trong. Biệt thự chỉ có ánh sáng yếu ớt của đèn tường, vì đêm đã khuya, mọi người đều đã đi ngủ, không gian rất yên tĩnh. Diệp Lăng Phi rón rén đi về phòng ngủ, mở cửa ra rồi lại cẩn thận khép lại. Đúng lúc đó, Bạch Tình Đình bật đèn tường lên. Thấy Bạch Tình Đình còn thức, hắn vội nói khẽ:
- Tình Đình, sao em vẫn chưa ngủ?
- Em đợi anh về.
Bạch Tình Đình mặc một chiếc áo ngủ mỏng bằng sa tanh, cặp vú lúc ẩn lúc hiện trông rất mê hồn. Cô đứng dậy nhìn Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, anh đi đâu về vậy?
- Anh không phải đã nói với em rồi sao? Anh có một người bạn xảy ra chuyện, anh đi giúp họ.
Diệp Lăng Phi cởi áo khoác ngoài, leo lên giường. Bạch Tình Đình chớp mắt mấy cái, nói:
- Ông xã, em cảm thấy anh có chuyện giấu em.
Diệp Lăng Phi nằm trên giường, nói:
- Anh có chuyện gì giấu em chứ? Tình Đình, em đừng đoán lung tung nữa. Muộn lắm rồi, có chuyện gì ngày mai hãy nói.
Bạch Tình Đình không nằm xuống, cô than thở:
- Ông xã, anh không biết em nằm trên giường đợi anh, không tài nào ngủ được. Nhưng anh đến một cuộc điện thoại cũng không có. Em biết anh bận việc, nhưng anh có việc cũng nên nói với em một tiếng. Em là vợ của anh, em có quyền được biết chồng mình đi đâu.
Nghe Bạch Tình Đình nói xong, Diệp Lăng Phi bèn ngồi dậy. Hắn nhìn khuôn mặt cô, nói:
- Tình Đình, anh thật sự có việc. Một người bạn của anh bị mấy tên du côn bắt đi, anh đi tìm chúng. Ừm, anh còn gọi điện cho Tôn Hồng, nhờ Tôn Hồng tìm giúp. Ban nãy anh đi gặp mấy tên du côn đó, dạy cho chúng một bài học. Những chuyện như thế anh không muốn nói với em vì sợ em lo lắng. Tình Đình, bây giờ anh nói xong rồi, em còn muốn hỏi gì nữa không?
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi:
- Không có gì. Ông xã, đi ngủ thôi, ngủ ngon.
Nói rồi, Bạch Tình Đình tắt đèn, nằm quay lưng về phía Diệp Lăng Phi. Hắn nằm xuống, khẽ hỏi:
- Tình Đình, em ngủ chưa?
- Ngủ rồi ạ. - Bạch Tình Đình đáp.
- Ngủ rồi mà còn nói được à? Hôm nay anh có chuyện muốn nói với em.
- Nói đi.
Bạch Tình Đình vẫn quay lưng về phía hắn, không hề quay lại. Diệp Lăng Phi xoay người, ôm lấy cô từ phía sau, đặt tay lên ngực cô, miệng áp vào tai cô thì thầm:
- Hôm nay anh gặp Bành Hiểu Lộ rồi. Cô ấy có một đối tượng giới thiệu, tên là Tưởng Á Đông, hình như là người nhà họ Tưởng. Tưởng Á Đông khoảng hơn ba mươi tuổi đã là thị trưởng rồi. Em nói xem, nếu anh cũng làm quan, có phải sẽ thăng tiến còn nhanh hơn không?
- Không biết!
Bạch Tình Đình tỏ ra không hề hứng thú, chỉ đáp một câu. Cô đưa tay gỡ tay Diệp Lăng Phi đang đặt trên ngực mình ra:
- Ông xã, ngủ đi, muộn lắm rồi, em rất buồn ngủ.
- Thế này ngủ sẽ càng nhanh. Tình Đình, nói chuyện thêm lúc nữa đi. Chúng ta nói chuyện khác nhé.
Bạch Tình Đình vẫn im lặng. Diệp Lăng Phi lại nói:
- Nói chuyện ngày mai được không?
Diệp Lăng Phi nói xong, Bạch Tình Đình vẫn không đáp. Hắn liền đưa tay kéo cô quay lại, thơm lên má cô, thấy cô nhắm mắt, môi chu ra tỏ vẻ không vui. Diệp Lăng Phi hôn lên miệng cô một cái, nói:
- Bà xã, em giận à?
- Không giận, em chỉ buồn ngủ thôi. Ông xã, ngủ sớm đi.
Bạch Tình Đình nói xong lại định quay người đi. Diệp Lăng Phi cảm thấy có chuyện rồi. Hắn giữ chặt tay phải của cô, đặt vào chỗ kín của mình, bắt cô sờ vào, rồi nói:
- Tình Đình, chúng ta có phải đã lâu rồi không làm chuyện này?
- Em muốn ngủ. Em rất buồn ngủ, không muốn làm chuyện đó.
Bạch Tình Đình nói vậy nhưng tay cô không hề rút ra. Diệp Lăng Phi trong lòng thấy buồn cười, thì ra cô vì chuyện này mà tức giận. Hắn đưa tay vào chỗ kín của cô, vừa sờ thì thấy bên dưới cô không mặc gì, hơn nữa cũng đã hơi ướt át. Diệp Lăng Phi bèn hôn lấy Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình vẫn không chịu hôn, nhưng Diệp Lăng Phi dùng lưỡi cạy mở, cuối cùng cô đành phải hé miệng. Ngay sau đó, người hắn đè lên người cô. Bạch Tình Đình cũng không chịu nổi nữa, hai chân quắp lấy lưng Diệp Lăng Phi, hôn hắn say đắm.
Đàn bà trời sinh ra đã hay ngượng ngùng. Có những việc rõ ràng rất muốn làm nhưng do sự e thẹn bẩm sinh mà không muốn nói ra. Bạch Tình Đình chính là người phụ nữ như vậy, trong lòng cô rõ ràng rất muốn nhưng lại không tiện nói với Diệp Lăng Phi. Đợi đến khi hắn trở về, cái gọi là sự tức giận ban nãy của cô chẳng qua là vì hắn không hiểu phong tình, vừa về đã đòi đi ngủ, đương nhiên làm cô giận dỗi. Dưới sự chủ động của Diệp Lăng Phi, cuối cùng Bạch Tình Đình không còn giận nữa mà cùng hắn yêu đương mặn nồng.
Buổi sáng thức dậy, trên giường vẫn còn vết tích của trận chiến đêm qua giữa hai người. Cơ thể trắng ngần của Bạch Tình Đình vẫn còn hằn những dấu vết ân ái của Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình tỉnh giấc từ sớm, nhân lúc Diệp Lăng Phi còn chưa tỉnh, cô bèn dậy đi tắm. Người phụ nữ sau khi được yêu thương sẽ trở nên rạng rỡ, tràn đầy sức sống. Tâm trạng của Bạch Tình Đình vui vẻ hẳn lên, cô tắm nước nóng, khắp người thơm phức rồi quay lại phòng ngủ.
Diệp Lăng Phi vẫn đang ngủ say trên giường. Bạch Tình Đình vỗ vào mông hắn một cái "bốp", làm Diệp Lăng Phi giật mình tỉnh giấc. Bạch Tình Đình cười sung sướng, dáng vẻ lúc đó của cô trông rất quyến rũ. Diệp Lăng Phi kéo cô nằm xuống giường, nói:
- Bà xã, em dám trêu anh à? Có tin bây giờ anh xử lý em không?
Bạch Tình Đình bĩu môi:
- Em không tin. Ông xã, anh có bản lĩnh đó không?
- A, Tình Đình, bây giờ em còn không tin anh à? Xem anh có bản lĩnh đó không này!
Diệp Lăng Phi kéo hai chân Bạch Tình Đình ra rồi hôn vào đó, cô vội kêu lên:
- Ông xã, em biết em sai rồi, em chỉ đùa thôi mà.
- Có kiểu đùa như thế à?
Miệng Diệp Lăng Phi rời khỏi chỗ kín của Bạch Tình Đình, hắn ngẩng đầu lên:
- Em rõ ràng là xem thường chồng em, anh không thể tha cho em dễ dàng như thế.
Diệp Lăng Phi vừa nói xong, Bạch Tình Đình bắt đầu sợ hãi, vội vàng nói:
- Ông xã, em biết sai rồi. À ông xã, em nhớ ra một chuyện hôm qua quên nói với anh. Em đã giải quyết xong chuyện rồi, hôm nay có thể đi ký hợp đồng. Ký xong là chúng ta có thể được ăn hoa quả và rau tươi rồi, đều là nông sản địa phương đấy.
- Ừ, vậy thì tốt quá.
Diệp Lăng Phi bị Bạch Tình Đình cắt ngang cũng quên luôn chuyện ban nãy định dạy dỗ cô. Hắn ngồi dậy, dụi mắt, nói:
- Đây đều là chuyện nhỏ. Hôm nay anh phải hỏi xem bên Trương Lộ Tuyết thế nào rồi. Nếu hôm nay Trương Lộ Tuyết và Trần Ngọc Đình đã bàn bạc xong, có thể hợp nhất, thì buổi chiều chúng ta phải ngồi lại để bàn những chuyện liên quan. Bà xã, em triệu tập lãnh đạo cao cấp của tập đoàn chúng ta, anh thấy buổi chiều có thể cùng Trương Lộ Tuyết bàn bạc công việc cụ thể.
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, anh có niềm tin vậy sao? Trương Lộ Tuyết còn phải bàn bạc với Trần Ngọc Đình, nhỡ Trần Ngọc Đình thấy không khả thi thì sao?
- Không khả thi cũng phải hợp nhất. Anh không hy vọng thành phố Vọng Hải tiếp tục như vậy. Anh muốn thay đổi, thay đổi triệt để thành phố này.
Nhìn cách nói của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình hiểu rõ hắn đã quyết tâm thay đổi mọi thứ trước mắt. Cô đương nhiên sẽ ủng hộ chồng mình, gật đầu nói:
- Vậy được, hôm nay em sẽ đến công ty triệu tập lãnh đạo cao cấp, nói trước với họ để tránh đến lúc đó họ lại không biết đã xảy ra chuyện gì.
- Ừ! - Diệp Lăng Phi gật đầu.
Khi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đi xuống nhà, họ mới phát hiện phòng khách tầng một đã được thu dọn vô cùng sạch sẽ, dưới đất sạch đến mức không có một hạt bụi. Diệp Lăng Phi tấm tắc khen:
- Lợi hại thật, một mình Trương Vân có thể làm tốt như vậy sao? Anh phải xem xét việc tăng lương cho Trương Vân thôi.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng Trương Vân từ trong nhà bếp nói vọng ra. Trương Vân nghe thấy Diệp Lăng Phi khen mình, liền chạy ra khỏi bếp, cười nói:
- Diệp tiên sinh, tôi nghĩ ông hiểu nhầm rồi. Những việc này không phải tôi làm, tôi làm sao có bản lĩnh đó. Dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ thế này là do hai cô gái người Nhật kia làm đấy.
- Ý cô là Minako và Suzu Yamakawa làm hả? - Diệp Lăng Phi hỏi.
Trương Vân gật đầu:
- Đúng thế. Khi tôi ra thì thấy hai người họ đang dọn dẹp tầng một, bây giờ đã dọn dẹp đến tầng ba rồi.
Diệp Lăng Phi quay sang Bạch Tình Đình:
- Bà xã, xem ra chúng ta tìm về hai người máy rồi, mới sáng sớm đã dậy dọn dẹp nhà cửa. Ừm, anh rất thích người phục vụ như thế.
- Người phục vụ?
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến "người phục vụ", hơi ngẩn người, rồi trừng mắt nhìn hắn:
- Em biết ngay loại đàn ông như anh trong đầu không nghĩ gì tốt đẹp cả. Còn muốn người phục vụ, thật là.
Diệp Lăng Phi cười:
- Anh nói bừa thôi mà. Anh cũng không có ý gì, chỉ tùy tiện nói vậy thôi. Ồ, Tình Đình, anh lên tầng ba xem một chút, đây là anh đi kiểm tra công việc.
Nói xong, Diệp Lăng Phi đi lên lầu. Lên đến tầng ba, ở hành lang không hề thấy Minako và Suzu Yamakawa. Diệp Lăng Phi đi ra ban công, vừa ra đến cửa liền nhìn thấy Suzu Yamakawa đang cúi xuống quét dọn. Cô mặc một chiếc váy ngắn, vừa cúi xuống liền để lộ chiếc quần lót màu vàng. Diệp Lăng Phi đứng ở cửa, thưởng thức cảnh sắc mê hồn này.
- Diệp tiên sinh, sao ông lại ở đây?
Trong lúc Diệp Lăng Phi đang xem đã mắt thì nghe thấy tiếng Minako từ phía sau vọng đến. Hắn quay người lại, chỉ thấy Minako mặc váy ngắn, tay cầm giẻ lau, đứng ngay sau mình. Bị Minako phá hỏng cảnh đẹp, hắn không hề có chút ngại ngần, mặt dày đến mức kim đâm cũng không thủng, cười nói:
- Không có gì, tôi đang nghĩ, các cô thật sự rất chăm chỉ, mới sáng sớm đã dậy làm việc rồi.
- Đây là việc chúng tôi nên làm. - Minako nói.
Suzu Yamakawa nghe thấy tiếng nói chuyện, đứng thẳng dậy quay người lại. Thấy Minako và Diệp Lăng Phi đang nói chuyện, cô đưa tay lau mồ hôi trên trán, đi về phía Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng hỏi:
- Diệp tiên sinh, ông hài lòng chứ?
Diệp Lăng Phi vỗ vào vai Suzu Yamakawa, cười:
- Rất hài lòng. Tôi rất hài lòng về các cô. Ồ, đúng rồi, các cô có biết làm món ăn Nhật Bản không?
Minako đáp:
- Biết một chút, chỉ là tôi nấu không được ngon lắm.
- Không sao. Các cô có thể làm một số món ăn Nhật, cũng có thể làm một số món mà các cô thích. Cứ coi như đây là nhà mình, đương nhiên, vẫn phải bỏ ra sức lao động cần thiết.
- Điều đó chúng tôi biết. - Minako nói.
Diệp Lăng Phi cười gật đầu:
- Cái này tôi tin. Ừm, các cô không cần dọn dẹp ở đây nữa, rửa tay đi, chuẩn bị xuống nhà ăn cơm thôi.
- Tôi muốn làm xong đã. - Suzu Yamakawa nói.
Diệp Lăng Phi cười: "Suzu Yamakawa, ăn cơm trước rồi làm, như vậy mới có sức để làm tốt được. Mau đi xuống thôi." Nói rồi, hắn vỗ vào mông Suzu Yamakawa một cái, hành động ra vẻ tùy tiện thúc giục cô đi xuống. Suzu Yamakawa cũng không nghĩ nhiều, cùng Minako đi xuống. Diệp Lăng Phi giơ tay vừa vỗ lên, thầm nghĩ:
"Quả nhiên mông con nhóc Suzu Yamakawa này rắn chắc thật, không giống mông con gái hơn hai mươi tuổi chút nào, y như con gái chưa thành niên vậy."
Diệp Lăng Phi đang nghĩ lung tung thì chuông điện thoại của hắn vang lên. Hắn lấy điện thoại ra nhìn, là Tiểu Triệu gọi đến. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đi đến ban công tầng ba, ngồi xuống chiếc ghế ở đó, nghe máy. Tiếng của Tiểu Triệu từ trong điện thoại vọng ra, đầy bực dọc:
- Khốn thật! Anh Diệp, nếu còn không phá được vụ án này, em sẽ điên mất!
Diệp Lăng Phi ngẩn người:
- Điên cái gì? Có gì mà phải điên?
- Anh Diệp, anh có biết không, tối hôm qua lại có một gã đàn ông nổi điên chém người. Đã hai ngày rồi, đây là vụ thứ năm. Bốn người trước đều là người của tập đoàn Suzuki, nhưng người này lại không phải. Bọn em đang điều tra, người đó hình như đã tiếp xúc với ai đó trong tập đoàn Suzuki. Haiz, em cảm thấy vụ án này có liên quan rất lớn đến tập đoàn Suzuki, cũng không biết cấp trên có ý gì, mãi vẫn không có tin tức.
Diệp Lăng Phi cười:
- Sao anh có cảm giác giống như một bệnh truyền nhiễm vậy? Người này lây cho người kia, chuyện này có vẻ hơi buồn cười. Lẽ nào tập đoàn Suzuki đang gây ra bệnh dịch gì à?
- Em cũng không biết. Hôm nay em chuẩn bị báo cáo lên cục trưởng, yêu cầu điều tra tập đoàn Suzuki. Nếu phía cục trưởng vẫn không có động tĩnh gì, em thật sự không biết phải làm thế nào.
Diệp Lăng Phi nghe Tiểu Triệu nói vậy, cười:
- Tiểu Triệu, cậu nhóc này từ khi nào trở nên giảo hoạt như thế hả? Sao anh cảm thấy em đang cố tình kể cho anh nghe, hình như muốn anh tạo áp lực cho người trong tỉnh, có phải ý đó không?
Tiểu Triệu nghe Diệp Lăng Phi nói xong vội vàng phủ nhận:
- Không, không phải! Anh Diệp, em đâu có ý đó. Em chỉ muốn kể với anh thôi. Lúc đầu không phải anh nói với em sao, có tình hình gì nhất định phải báo cho anh, nên em mới nói chứ không hề có ý gì khác.
- Cậu nhóc này sốt ruột cái gì chứ? Anh còn không hiểu em sao? Anh chỉ đùa với em thôi. Ồ, anh nhớ lần trước có mấy cuộn phim được đưa lên trên xử lý, đã có kết quả chưa?
- Vẫn chưa có. Anh Diệp, mấy cuộn phim đó vẫn đang xử lý, chắc là nhanh thôi. Bây giờ em rất muốn biết trong những cuốn phim đó rốt cuộc có cái gì, tại sao người phóng viên đó lại thà chết để giữ bằng được.
- Tiểu Triệu, đợi bên đó có kết quả thì báo lại cho anh. Em đã nhắc đến chuyện trong Tỉnh với anh, anh sẽ không thể làm như không nghe thấy. Chuyện này Hân Mính cũng rất quan tâm, anh cũng muốn biết rốt cuộc là thế nào. Anh sẽ gọi điện cho người trong Tỉnh hỏi xem sao.
Tiểu Triệu nghe thấy Diệp Lăng Phi nói vậy, cười toe toét:
- Anh Diệp, vậy thì tốt quá! Nếu anh chịu ra tay, em thấy việc này chắc chắn không có vấn đề gì.
- Cái gì mà không có vấn đề, anh cũng đâu phải Thị trưởng, đâu thể quyết định được chuyện gì. Tiểu Triệu, anh chỉ có thể cố hết sức giúp đỡ thôi. Nếu sự việc không thành, em cũng đừng trách anh.
- Anh Diệp, em hiểu mà. Em chỉ là thấy ở trên vẫn chưa có tin tức gì, trong lòng có chút bực bội. Anh Diệp, em tin chỉ cần anh gọi điện hỏi, nhất định có thể. Anh làm như vậy cũng là vì muốn tốt cho thành phố Vọng Hải, nếu không cứ xảy ra tình trạng này ai mà chịu nổi, anh Diệp, anh thấy đúng không ạ?
- Được rồi, anh biết rồi. Bây giờ anh sẽ gọi điện.
Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại với Tiểu Triệu xong, hắn lại gọi cho Điền Vi Dân. Trong khi hắn gọi điện, Bạch Tình Đình đi lên tầng ba, thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi trên ghế gọi điện, cô lặng lẽ đi đến sau lưng hắn, muốn nghe xem hắn gọi cho ai. Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, vừa quay đầu lại đã thấy Bạch Tình Đình, hắn liền nhìn cô cười.
Lúc đó, phía Điền Vi Dân đã nhận điện thoại, trong máy vọng ra tiếng của ông:
- Tiểu Diệp, cậu lại có chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi cười:
- Bí thư Điền, lẽ nào tôi không có việc thì không thể gọi điện cho ông sao?
Điền Vi Dân nói:
- Đương nhiên không phải rồi. Tôi chỉ cảm thấy nếu không có việc gì, cơ hội cậu gọi điện cho tôi không nhiều. Lần này tôi đến Vọng Hải không lâu, chuyện trong chính phủ lại rất nhiều, tôi vẫn đợi khi nào có thời gian sẽ hẹn cậu ra ngoài nói chuyện.
Bạch Tình Đình thấy mình bị phát hiện, thản nhiên đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, ngồi lên đùi hắn. Khi ngồi xuống, cô còn cố tình nhún mạnh một cái khiến hắn phải cau mày. Diệp Lăng Phi cho tay vào trong váy cô, cấu một cái vào đùi. Bạch Tình Đình kêu lên một tiếng, khiến Điền Vi Dân ở đầu dây bên kia cũng nghe thấy, ông ta cười:
- Tiểu Diệp, vừa sáng sớm đã để tôi nghe thấy âm thanh này rồi.
- Hiểu nhầm, hiểu nhầm. Là Tình Đình, cô ấy đang gây sự với tôi.
Diệp Lăng Phi nói rồi đưa điện thoại cho Bạch Tình Đình:
- Bà xã, em giải thích với bí thư Điền đi, bí thư Điền đang hiểu nhầm anh đang ở bên người phụ nữ khác đấy.
Cái miệng của Bạch Tình Đình quả thật rất ngọt, vừa mở miệng đã nói:
- Bác Điền, thật ngại quá, vừa sáng sớm đã làm phiền bác.
Điền Vi Dân cười:
- Ồ, Tình Đình hả. Tình Đình, bây giờ không sớm nữa rồi, bác đã dậy từ sớm. Thanh niên các cháu thích ngủ thêm một chút, bác thì không được, trời còn chưa sáng đã dậy rồi.
Bạch Tình Đình nói thêm vài câu rồi đưa điện thoại lại cho Diệp Lăng Phi. Để hắn nói chuyện tiếp, cô cởi cúc áo trên ngực hắn ra rồi hôn vào lồng ngực cường tráng. Diệp Lăng Phi một tay để trong váy Bạch Tình Đình, một tay cầm điện thoại, nói:
- Bí thư Điền, tôi tìm ông là có chuyện. Ở Vọng Hải gần đây xảy ra vài vụ án, đều có liên quan đến tập đoàn Suzuki. Nhưng theo tôi được biết, người bên đội hình cảnh không có cách nào điều tra tập đoàn Suzuki. Tôi nghi là bên trong nhất định có người đang bảo vệ họ. Bí thư Điền, ông để ý một chút chuyện này, điều tra xem rốt cuộc ai không cho người của đội hình cảnh điều tra tập đoàn Suzuki.
Điền Vi Dân nói:
- Ừ! Hôm nay tôi sẽ đi hỏi. Chuyện này không phải chuyện nhỏ, tôi cũng nghe nói qua rồi. Tiểu Diệp, cứ cho là cậu không gọi điện cho tôi, tôi cũng phải hỏi cho rõ chuyện này.