Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của tiểu Triệu ở đội hình cảnh, lập tức gọi cho Điền Vi Dân, trao đổi với ông ta về chuyện của tập đoàn Suzuki. Mấy hôm trước, Diệp Lăng Phi đã nói với Điền Vi Dân về việc này, lúc đó Điền Vi Dân đã đồng ý, đợi ông ta về Vọng Hải sẽ tiến hành điều tra. Hôm nay Diệp Lăng Phi vừa nhắc lại, ông ta liền đồng ý:
- Tiểu Diệp, tôi sẽ hỏi rõ chuyện này, nhanh chóng trả lời cho cậu.
- Bí thư Điền, có câu này của ông là tôi yên tâm rồi.
Diệp Lăng Phi bị Bạch Tình Đình hôn đến mức hạ thân có phản ứng, hắn nhìn cô, đúng lúc đó lại thấy Bạch Tình Đình cố tình đặt mông lên chỗ nhạy cảm của mình. Bị Bạch Tình Đình khiêu khích đến lửa bốc lên, hắn nói:
- Bí thư Điền, vậy tôi không làm phiền ông nữa.
- Ừ! – Điền Vi Dân đáp.
Diệp Lăng Phi vừa cúp điện thoại liền ôm chầm lấy Bạch Tình Đình, nói:
- Tình Đình, có phải em muốn anh ở ngay đây…
Bạch Tình Đình không đợi Diệp Lăng Phi nói hết câu đã giãy giụa trong lòng hắn, nũng nịu:
- Ông xã, anh đừng nghĩ bậy, em chỉ đùa với anh thôi.
Nói rồi, Bạch Tình Đình chạy khỏi ban công tầng ba. Diệp Lăng Phi bị cô trêu chọc đến nóng hết cả người, hạ thân cũng có phản ứng, thấy Bạch Tình Đình châm lửa xong rồi bỏ chạy, hắn đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Chỗ đó của Diệp Lăng Phi đang có phản ứng, cũng không thể đứng dậy ngay được, chỉ còn cách đợi hỏa khí tan đi mới đứng lên rời khỏi ban công.
Hôm nay có không ít việc, lúc ăn cơm, Bạch Tình Đình đã nói với Diệp Lăng Phi về kế hoạch trong ngày của cô. Diệp Lăng Phi chỉ cúi đầu ăn, không hề ngẩng lên nhìn Bạch Tình Đình. Chu Hân Mính ngồi cạnh thấy phản ứng của Diệp Lăng Phi có chút kỳ lạ, cô khẽ kéo vạt áo Bạch Tình Đình, nói nhỏ:
- Tình Đình, anh ấy sao thế?
Bạch Tình Đình biết Diệp Lăng Phi chắc chắn đang giận mình, sáng nay cô đã cố tình trêu chọc để hắn phát hỏa rồi bỏ chạy. Diệp Lăng Phi lúc đó nhất định rất khó chịu, nên mới cố tình cúi đầu lơ mình đi. Bạch Tình Đình ghé vào tai Chu Hân Mính thì thầm: “Hân Mính, sáng nay tớ…” Bạch Tình Đình nói rất nhỏ, chỉ mình Chu Hân Mính nghe được. Chu Hân Mính nghe xong không nhịn được cười, cô quay sang Diệp Lăng Phi nói:
- Ông xã, ăn cơm xong anh cùng em vận động một chút nhé.
- Ừ!
Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Mính nói xong mới ngẩng đầu lên nhìn cô gật đầu. Bạch Tình Đình nói:
- Em ăn xong sẽ đến công ty, ông xã, chúng ta liên lạc qua điện thoại sau.
Diệp Lăng Phi lại cố tình cúi đầu xuống, không thèm để ý đến Bạch Tình Đình.
Ăn cơm xong, Bạch Tình Đình lên gác thay quần áo. Diệp Lăng Phi đỡ Chu Hân Mính ra hoa viên trong biệt thự tản bộ. Bụng của Chu Hân Mính càng ngày càng to, còn hơn ba tháng nữa là sinh. Chu Hân Mính đi một lúc cảm thấy hơi mệt, bèn ngồi xuống ghế ở vườn sau.
Diệp Lăng Phi ngồi cạnh Chu Hân Mính, hắn vừa ngồi xuống đã đưa tay ra nói:
- Hân Mính, để anh nghe xem cu cậu nhà chúng ta đang làm gì.
Diệp Lăng Phi áp tai vào bụng Chu Hân Mính, cô khẽ nói:
- Ông xã, sao anh lại giống trẻ con vậy.
- Giống trẻ con?
Diệp Lăng Phi nghe vậy, ngẩng đầu lên nhìn Chu Hân Mính:
- Anh đâu có.
Chu Hân Mính nói:
- Sao lại không có, ông xã, sáng nay có phải anh giận Tình Đình không?
- Làm gì có chuyện đó. Anh đang yên đang lành giận cô ấy làm gì, Hân Mính, có phải em nghe Tình Đình nói lung tung không, cho rằng anh giận cô ấy?
- Ông xã, đây là em tự nhìn thấy. Sáng nay em thấy ông xã tức giận, em biết sáng nay Tình Đình cố tình trêu chọc ông xã, trong lòng ông xã nhất định không vui.
Chu Hân Mính nói rồi cầm tay Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng bảo:
- Ông xã, em thấy anh bây giờ càng ngày càng giống một đứa trẻ, còn giận dỗi Tình Đình, chỉ vì…
Chu Hân Mính chưa nói hết câu, cô nhìn Diệp Lăng Phi cười. Diệp Lăng Phi nói:
- Làm gì có, anh không tức giận.
Diệp Lăng Phi biện minh:
- Hân Mính, em đừng nghĩ lung tung, em thấy anh giống đứa trẻ lắm à?
Chu Hân Mính cười nói:
- Đương nhiên là giống rồi. Ông xã bây giờ y như một đứa trẻ to xác.
- Được, Hân Mính, em cũng dám lấy anh ra làm trò đùa, xem anh có dạy dỗ em không.
Diệp Lăng Phi nói xong, kéo tay Chu Hân Mính đặt vào chỗ kín của mình. Hắn nói:
- Hân Mính, vậy anh cũng trêu chọc em, xem em phản ứng thế nào.
- Ông xã, đừng.
Chu Hân Mính muốn rút tay về, nhưng Diệp Lăng Phi không cho. Hai má Chu Hân Mính ửng hồng, nũng nịu:
- Ông xã, đừng như vậy, em chịu không nổi đâu.
- Chịu không nổi?
Diệp Lăng Phi nghe vậy cười khoái trá:
- Anh chính là muốn em chịu không nổi.
Diệp Lăng Phi hôn lên môi Chu Hân Mính, hắn nói:
- Hân Mính, để anh từ từ yêu em, yêu bảo bối của anh…
Trần Dương nằm trong bệnh viện, tối qua cậu ta làm mọi người hết hồn nhưng đã qua cơn nguy kịch, sáng nay đã tỉnh lại. Lý Cương luôn ở bên cạnh Trần Dương, trong lòng cảm thấy vô cùng áy náy, nếu không phải do cậu ta thì Trần Dương cũng không bị đâm.
Điền Tư cũng ở bên cạnh Trần Dương, thấy cậu tỉnh lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Khi Trần Dương thông qua Điền Tư biết được viện phí của mình đều do Vu Đình Đình ứng trước, cậu cảm thấy ấm áp trong lòng.
Điền Tư gọt táo đưa cho Trần Dương, Lý Cương ngáp một cái, thấy Điền Tư gọt táo cho bạn mình, bèn nói:
- Điền Tư, có phải cậu thích Trần Dương rồi không, chăm sóc kỹ thế.
Điền Tư nói:
- Cậu im đi. Chuyện này đều do cậu gây ra, nếu không phải tại cậu, Trần Dương cũng không bị thương, cậu còn ở đây mà đùa được à.
Lý Cương nghe Điền Tư nói vậy liền đáp:
- Tớ chỉ nói bừa thôi mà. Điền Tư, cậu nói tiền viện phí do Vu Đình Đình ứng ra, thật không?
Điền Tư quay sang Lý Cương:
- Lẽ nào chuyện này lại là giả được. Cậu thấy tớ có giống người đang nói dối không?
Lý Cương nói:
- Ý tớ là Vu Đình Đình có nhiều tiền vậy sao. Hai vạn đồng mà có thể lấy ra ngay lập tức, đúng là không nhìn ra đấy. Ồ, tớ nhớ ra một chuyện, người đàn ông cứu tớ hình như là ông chủ của tập đoàn Tân Á.
Điền Tư nghe xong quay sang Lý Cương:
- Ông chủ của tập đoàn Tân Á? Lý Cương, cậu đang đùa à, lẽ nào cậu quen ông chủ của tập đoàn Tân Á?
- Tớ đương nhiên là không quen rồi. Là tiểu Thanh nói, tiểu Thanh bảo người đàn ông đó là ông chủ đứng sau tập đoàn Tân Á, hình như họ Diệp, tiểu Thanh cũng không rõ lắm, chỉ nói hôm qua cô ấy thấy người đó đi vào tập đoàn, nghe đồng nghiệp bảo người đó rất ít khi đến công ty.
- Không phải chứ, ông chủ của tập đoàn Tân Á cứu cậu à? – Điền Tư hỏi.
- Tớ cũng thấy lạ lắm. Tớ nghe người đàn ông đó nói hình như có người nhờ ông ta giúp, còn bảo tớ may mắn, ngoài ra không nói gì khác.
Điền Tư nghe Lý Cương nói vậy, cô nói:
- Tớ nhớ ra rồi, tớ thấy Đình Đình lên xe của người đàn ông đó, chính là chiếc xe đưa các cậu đến. Hình như Đình Đình quen người đó, lẽ nào…
Điền Tư quay sang nhìn Trần Dương đang nằm trên giường, nói:
- Không phải chứ, Đình Đình không phải loại con gái đó, cậu ấy không thể để người khác bao nuôi được…
Điền Tư không nói tiếp, Trần Dương cũng không nghĩ nhiều, nghe Điền Tư nói vậy liền bảo:
- Điền Tư, cậu đừng nói lung tung, tớ thấy Đình Đình không phải loại con gái đó.
- Tớ cũng nghĩ là không phải. Tớ chỉ nói bừa thôi. Ồ, đúng rồi, Đình Đình nói buổi sáng sẽ đến, cậu ấy sáng nay có một tiết học.
Điền Tư đi ra khỏi phòng bệnh, Lý Cương cũng đi theo. Lý Cương gọi Điền Tư lại, khẽ nói:
- Điền Tư, tớ thấy cậu cố tình nói những điều này cho Trần Dương nghe.
Điền Tư quay sang Lý Cương:
- Cậu nói cái gì mà cố ý. Không phải là cậu nhắc đến trước sao, tớ và Vu Đình Đình là bạn tốt, lẽ nào tớ lại đi nói xấu cậu ấy? Lý Cương, cậu đừng nói bậy.
- Tớ nói bậy hồi nào. Nhưng cũng phải nói, Điền Tư, cứ cho là cậu đối tốt với Trần Dương hơn nữa, cậu ta cũng sẽ không thích cậu đâu. Tớ quá hiểu cậu ta rồi, cậu không thấy Trần Dương luôn thích Vu Đình Đình sao, chỉ là cậu ta không biết cách thể hiện thôi. Nếu cậu thật sự muốn Trần Dương thích cậu thì phải nghĩ cách khác đi.
Điền Tư nhìn Lý Cương hỏi:
- Cách khác? Cách gì?
Lý Cương nói:
- Cái này mà còn phải hỏi sao, để Trần Dương hết hy vọng với Vu Đình Đình. Nhưng, cái này khó lắm, theo tớ cậu nên từ bỏ đi. Vu Đình Đình cái gì cũng tốt, quan trọng nhất là cậu ấy có tiền, vậy là đủ rồi.
- Miệng chó không mọc được ngà voi. Tớ không có thời gian ở đây nói chuyện phiếm với cậu. Cậu còn có tâm trạng đùa giỡn, chuyện tối qua đều do cậu gây ra, cậu không biết điều một chút được à.
Điền Tư nói xong, quay người bỏ đi. Lý Cương nhìn theo bóng lưng cô, bĩu môi:
- Tớ chẳng qua chỉ muốn giúp cậu thôi mà.
Lý Cương đi vào phòng bệnh, thấy Trần Dương đang cầm điện thoại gọi cho ai đó. Lý Cương ngồi bên cạnh nghe lén. Trần Dương gọi xong, cười với Lý Cương:
- Lý Cương, thằng này dám nghe lén tớ gọi điện thoại à.
- Sao nào, xem xem, cậu gọi cho ai. Lại gọi cho Vu Đình Đình, sao rồi, muốn nhân cơ hội này kéo gần quan hệ với người ta à?
- Cậu nói lung tung cái gì vậy, người ta đã bỏ ra hai vạn đồng ứng viện phí cho tớ, tớ dù sao cũng phải nói một tiếng cảm ơn chứ. Tớ còn đang nghĩ làm thế nào để trả tiền cho người ta đây.
- Được rồi, cậu theo đuổi Vu Đình Đình là xong chứ gì. Nếu Vu Đình Đình là bạn gái của cậu, còn nói gì chuyện trả hay không trả tiền nữa. Trần Dương, tớ không đùa đâu mà nói thật đấy, cậu nên suy nghĩ về ý kiến của tớ. Tớ thấy Vu Đình Đình không tồi, không giống những cô gái ham hư vinh. Còn về những gì Điền Tư vừa nói, cậu cứ coi như không nghe thấy. Tối qua, tớ thấy người đàn ông đó, hơn ba mươi tuổi rồi, trông là người tốt. Tóm lại, tớ không cho rằng Vu Đình Đình và người đó có quan hệ gì.
Trần Dương nghe xong nhìn Lý Cương:
- Cậu cứ thích nói lung tung, cả đêm không ngủ rồi, mau đi ngủ đi, tớ ở đây không cần cậu.
- Không sao, tớ không buồn ngủ. – Lý Cương nói.
Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Trương Lộ Tuyết, cô nói với hắn rằng Trần Ngọc Đình và cô đã bàn bạc xong, cảm thấy có thể hợp nhất hai tập đoàn.
- Vậy tốt quá rồi. Lộ Tuyết, em gọi cho Tình Đình một tiếng. Anh thấy buổi chiều chúng ta có thể triệu tập một cuộc họp để bàn về chuyện sáp nhập, bên Tình Đình đã chuẩn bị xong rồi.
- Em không gọi đâu. Đây là chuyện anh yêu cầu, tại sao em phải gọi cho Bạch Tình Đình? Nếu anh muốn họp, vậy chiều nay tổ chức ở tập đoàn Tân Á là được, em sẽ triệu tập những người liên quan đến họp, cùng nhau bàn bạc cụ thể chuyện hợp nhất.
- Vậy à, thế cũng được. Anh gọi cho Tình Đình cũng được.
Diệp Lăng Phi gọi cho Bạch Tình Đình, bảo cô buổi chiều đến tập đoàn Tân Á họp. Buổi chiều hắn cũng sẽ đến, dù sao Diệp Lăng Phi cũng là ông chủ của cả hai tập đoàn, một khi hai bên xảy ra xung đột, hắn ở giữa cũng dễ giải quyết.
Buổi sáng ở nhà, Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính đã thân mật khá lâu, đương nhiên hắn cũng biết, tình trạng sức khỏe hiện nay của Chu Hân Mính không thích hợp với những vận động mạnh. Diệp Lăng Phi cũng chỉ thân mật vừa phải, nhiều nhất là những hành động âu yếm. Xe của hắn vẫn chưa lấy về được, Diệp Lăng Phi ra ngoài chỉ còn cách đi bộ. Hắn ăn trưa xong, đi ra khỏi biệt thự. Bước sang tháng năm, thời tiết rõ ràng nóng lên, Diệp Lăng Phi đi trên đường, một lúc đã toát mồ hôi. Hắn khó khăn lắm mới đi bộ được đến bến xe buýt gần nhất, lau mồ hôi trên trán, thầm nghĩ: “Xem ra có xe vẫn thoải mái hơn, trong xe có điều hòa, trời nóng đến đâu cũng không thành vấn đề.”
Diệp Lăng Phi đang nghĩ thì xe buýt đến. Có không ít người đang đợi xe, cũng không biết hôm nay là ngày gì mà lại đông người đến vậy.
Xe buýt đến, mọi người đều chen nhau lên. Diệp Lăng Phi không muốn chen lấn nên đợi họ lên hết mới lên sau. Hắn ngồi ở giữa xe. Chiếc xe buýt này có gắn điều hòa nhưng chỉ là trên danh nghĩa chứ chẳng mát chút nào, thay vào đó là mở hết cửa sổ để tận hưởng cái gọi là “gió tự nhiên”.
Chiếc xe buýt đi qua năm sáu trạm, khách trên xe đã rất đông, trong xe bắt đầu trở nên chật chội. May mà Diệp Lăng Phi có chỗ ngồi, nếu không chắc chắn sẽ bị chen đến toát mồ hôi.
Xe buýt lại dừng ở một trạm, có ba thanh niên lên xe, trong đó có một gã đứng cạnh Diệp Lăng Phi. Gã thanh niên đó thở hổn hển, hình như vừa chạy từ đâu đó đến, mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro, trên vai có hình xăm. Trên cổ gã còn đeo một sợi dây chuyền, vừa nhìn đã biết là dây chuyền vàng. Mấy năm gần đây, người đeo dây chuyền vàng ngày càng ít vì sợ bị giật trên đường, gã này vẫn đeo một sợi to như vậy, rất thu hút sự chú ý. Hai gã thanh niên kia đứng ở phía sau giữa đám đông cũng thở hổn hển như vừa chạy đến.
Tài xế thấy khách đã lên hết, bèn đóng cửa xe, tiếp tục lái về phía trước. Diệp Lăng Phi nhìn gã thanh niên đứng trước mặt, thấy tay phải gã luôn để ở hông, dường như đang giữ vật gì đó. Từ người gã bốc ra mùi mồ hôi nồng nặc. Khi Diệp Lăng Phi nhìn gã, liền bị gã quát: “Nhìn cái gì mà nhìn.”
Diệp Lăng Phi có việc, không muốn so đo với gã thanh niên, bèn quay mặt ra cửa sổ. Gã thanh niên thấy Diệp Lăng Phi không nói gì, cho rằng hắn sợ hãi, bèn không để ý đến nữa mà quay xuống cuối xe, dường như đang nhìn thứ gì đó.
Đột nhiên, có tiếng còi xe cảnh sát vọng đến, hai chiếc xe cảnh sát đang đuổi theo phía sau xe buýt. Ba gã thanh niên trong xe thấy vậy, bèn vô thức nấp vào sau lưng các hành khách, có vẻ rất lo lắng bị cảnh sát nhìn thấy.
Hai chiếc xe cảnh sát vượt qua xe buýt, ba gã thanh niên dường như thở phào nhẹ nhõm. Đúng lúc đó, chiếc xe cảnh sát vốn đã đi qua đột nhiên giảm tốc độ, sau đó một chiếc chặn lại bên đường, hai cảnh sát bước ra, chặn trước đầu xe buýt, yêu cầu xe dừng lại. Người tài xế thò đầu ra ngoài hỏi viên cảnh sát đứng cạnh buồng lái:
- Có chuyện gì vậy?
- Thi hành công vụ. Mở cửa xe ra.
Tài xế nghe cảnh sát nói xong liền mở cửa xe buýt. Lúc đó, hai cảnh sát đứng ở phía trước nói với hành khách:
- Chúng tôi đang thi hành công vụ, xin mọi người hợp tác. Bây giờ, mời từng người một xuống xe, không được chen lấn.
Hành khách trên xe không biết đã xảy ra chuyện gì, nghe cảnh sát nói xong, mấy người ở gần cửa xuống xe trước. Phía sau xe buýt, bốn cảnh sát đứng ở cửa, quan sát kỹ từng người đi xuống. Hành khách xuống xe đều bị yêu cầu đứng đợi bên đường, một số người qua đường thấy có chuyện cũng dần dần tụ lại xem. Rất nhanh đã có bảy tám hành khách xuống xe, ba gã thanh niên trong xe tỏ ra rất lo lắng. Ba gã nhìn nhau, đột nhiên hai gã ở cuối xe rút dao găm ra, mỗi tên tóm lấy một hành khách cạnh mình, kề dao vào cổ họ. Còn gã thanh niên đứng cạnh Diệp Lăng Phi rút dao ra, xông thẳng về phía trước kề vào cổ tài xế, quát:
- Mau đóng cửa xe lại, mau đóng cửa xe lại!
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, không ai nghĩ rằng lại xảy ra chuyện này, ngay cả Diệp Lăng Phi cũng không lường trước được. Ban nãy hắn đã thấy gã thanh niên đứng cạnh mình có vẻ bất thường nhưng không hề nghĩ nhiều, không ngờ lại xảy ra chuyện này.
Bị dao kề vào cổ, tài xế không dám không nghe lời, đóng cửa xe buýt lại. Hai gã thanh niên ở phía sau dùng dao kề vào cổ hai hành khách rồi đi lên phía trước. Trong đó có một cô gái chưa thành niên, trông khoảng mười bốn tuổi, mặc chiếc váy nhỏ, bên trên là áo phông màu hồng. Lúc đó, sắc mặt cô gái nhợt nhạt, sợ đến mức hai chân run lên.
- Không ai được động đậy!
Hai gã thanh niên đi đến trước xe, lớn tiếng quát. Gã thanh niên đeo dây chuyền lại uy hiếp: “Mau lái xe đi, mày mà không lái tao giết chết mày.”
Người tài xế không dám không lái, đành phải cho xe buýt chạy. Thấy vậy, những cảnh sát kia vội lên xe đuổi theo.
Gã thanh niên đeo dây chuyền quát:
- Các người thành thật một chút, ban nãy bọn tao đã giết người rồi, dù sao giết một người cũng là giết, giết hai người cũng là giết. Ai không thành thật, tao giết ngay. Ngoan ngoãn ngồi yên không được động đậy, đợi bọn tao trốn thoát, các người sẽ không sao.
Diệp Lăng Phi ngồi ở giữa xe buýt, trong lòng thấy thật buồn cười. Hắn không ngờ mình lại gặp phải chuyện này, cũng bị biến thành con tin. Diệp Lăng Phi thấy chuyện này là một sự đả kích lớn đối với mình, lại bị mấy tên nhóc miệng còn hôi sữa bắt giữ.
Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế, đầy hứng thú nhìn ba gã thanh niên. Những người khác trong xe đều không bình tĩnh như hắn, họ chưa từng trải qua chuyện này, một số người thậm chí nhìn thấy dao găm đã sợ hãi, không dám nói gì, dồn hết về phía cuối xe. Gã thanh niên đeo dây chuyền đứng ở phía trước nhất, dùng dao găm uy hiếp tài xế, ép anh ta lái xe. Hai gã kia thì giữ con tin, nhưng gã thanh niên giữ một người đàn ông lại thả con tin ra, quát: “Đi xuống cuối xe.” Hắn cầm dao găm đi cùng người đàn ông xuống cuối xe. Nhưng gã thanh niên bắt cô gái chưa thành niên lại dẫn cô bé ra giữa xe, đến trước mặt Diệp Lăng Phi, gã trừng mắt quát:
- Đứng lên cho tao.
Diệp Lăng Phi đang ngồi rất thoải mái, vốn định từ từ xem kịch hay nhưng không ngờ gã thanh niên xem ra chưa đầy hai mươi tuổi lại bắt hắn đứng lên. Diệp Lăng Phi vẫn tỏ ra rất ngoan ngoãn, đứng dậy. Gã thanh niên ngồi xuống, ôm cô gái chưa thành niên kia vào lòng.
Diệp Lăng Phi thấy cảnh đó, trong bụng cười lạnh, xem ra gã này là một kẻ háo sắc. Quả nhiên đúng như hắn đoán, gã thanh niên kia vừa ôm cô gái vào lòng, tay hắn liền không yên phận, thò vào trong váy cô bé. Cô gái hoảng hốt kêu lên, gã thanh niên liền quát:
- Mày còn kêu, tao giết chết mày. – Gã kề dao vào cổ cô gái, lập tức khiến cô bé sợ hết vía. Trong mắt cô gái lộ ra vẻ hãi hùng, không dám kêu nữa.
Diệp Lăng Phi cũng không nhìn thêm được nữa. Vốn định xem kịch hay nhưng gã này lại dám giở trò đồi bại với một cô bé chưa thành niên ngay trước mặt hắn. Diệp Lăng Phi không chịu nổi, lạnh lùng nói:
- Này cậu trẻ, xem đồ của phụ nữ nhiều không tốt đâu.
Rất nhiều người trong xe đều thấy gã thanh niên giở trò với cô gái, nhưng không ai dám lên tiếng. Diệp Lăng Phi vừa nói ra, gã thanh niên quay sang nhìn hắn, giơ con dao trong tay lên mắng:
- Mày câm mồm cho tao, có tin tao cho mày ăn tiết canh không?
- Tao thực sự không tin mày dám lấy máu của tao.
Diệp Lăng Phi vừa nói xong, hai tay hắn nhanh như chớp đánh về phía gã thanh niên. Gã không kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, vai phải đã bị Diệp Lăng Phi tóm lấy. Ngay sau đó, nghe thấy tiếng “rắc”, Diệp Lăng Phi đã dứt khoát bẻ gãy xương vai phải của gã. Gã kêu lên một tiếng thảm thiết rồi đau đến ngất đi.
Chuyện xảy ra quá bất ngờ khiến những người ở đó đều ngây ra, ngay cả hai gã thanh niên ở đầu xe và cuối xe trong nhất thời cũng không có phản ứng gì. Sau sự yên tĩnh ngắn ngủi, gã thanh niên ở phía sau cầm dao xông về phía Diệp Lăng Phi. Trong xe vốn đã chật, nhưng đột nhiên lại trở nên rất rộng, các hành khách đều ra sức dồn về một bên, sợ mình dính máu tươi, ai cũng không muốn vì chuyện này mà bị kéo vào.
Xung quanh Diệp Lăng Phi ngược lại xuất hiện một khoảng trống lớn. Cô gái chưa thành niên vẫn ngồi trên đùi gã thanh niên đã ngất đi, nhìn chăm chăm về phía Diệp Lăng Phi, không nói nên lời. Diệp Lăng Phi nhìn cô gái trẻ cười, ngay sau đó, quay người lại như thể biết gã thanh niên ở cuối xe đang cầm dao đâm mình, hắn lập tức tránh được. Diệp Lăng Phi đưa khuỷu tay phải lên, đánh vào mặt gã thanh niên, lập tức làm mũi gã vỡ ra, máu tươi chảy ròng ròng. Diệp Lăng Phi không hề có ý dừng tay, trong chốc lát, tay phải của hắn đã tóm lấy cổ họng gã kia. Tay Diệp Lăng Phi giống như gọng kìm, chỉ cần dùng chút sức là cổ họng của gã sẽ bị bóp nát. Nhưng Diệp Lăng Phi lại thay đổi suy nghĩ, hắn không muốn xử lý gã này trước mặt mọi người. Từ sau khi đến sống ở thành phố, tính tình hắn đã thay đổi rất nhiều, ra tay cũng nhẹ hơn. Mặc dù Diệp Lăng Phi không bóp nát cổ họng gã, nhưng tay hắn chỉ dùng chút lực đã khiến gã có cảm giác ngạt thở. Đúng lúc đó, gã thanh niên đeo dây chuyền từ phía trước đã cầm dao hung hăng xông đến. Ngay khi gã cầm dao đâm về phía Diệp Lăng Phi, hắn liền đẩy gã thanh niên trong tay mình về phía gã đeo dây chuyền.
- Phập!
Con dao đâm thẳng vào lưng gã thanh niên kia. Rõ ràng gã đeo dây chuyền không ngờ mình lại đâm trúng đồng bọn. Diệp Lăng Phi lúc đó đẩy rất mạnh, đúng lúc gã đeo dây chuyền đâm dao vào đồng bọn, người gã cũng bị một lực đánh rất mạnh, nhanh chóng ngã xuống đất, đồng bọn của gã nằm đè lên người gã.
Diệp Lăng Phi tỏ ra vô tội nhìn hai gã nằm dưới đất, cười nói:
- Đây là mày tự đâm đồng bọn của mày đấy. Tao đâu có đánh chúng mày, là chúng mày tự đánh nhau thôi, tao vô tội.
Gã thanh niên bị đâm kêu lên thảm thiết, mắng:
- Mày đồ khốn, đau quá, mau rút ra.
Bị đè lên người, gã thanh niên đeo dây chuyền nằm dưới đất lớn tiếng mắng:
- Khốn thật, là mày đè lên người tao, mau dậy, mau dậy.
Trong lúc bọn chúng còn nằm trên đất đổ lỗi cho nhau, chuẩn bị đứng dậy, Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt, đưa chân phải lên đá vào đầu gã thanh niên đeo dây chuyền, một cú làm hắn hôn mê luôn. Còn gã kia, không cần phải để ý đến, dù sao cũng bị đâm một dao, vết thương đó đủ nặng rồi, máu tươi từ sau lưng gã chảy ra không ngừng, trong xe toàn là vết máu.
- Hay!
Cũng không biết ai là người đầu tiên vỗ tay khen, ngay sau đó mọi người khác trong xe đều vỗ tay tán thưởng. Tiếng vỗ tay dường như xem Diệp Lăng Phi như một người anh hùng. Diệp Lăng Phi không phải muốn mọi người tán thưởng mình, hắn vốn định xem náo nhiệt, chỉ là thực sự xem không nổi nữa mới ra tay chứ không hề nghĩ đến việc được xem như anh hùng. Diệp Lăng Phi không để ý đến tiếng hoan hô, hắn đến trước mặt cô gái chưa thành niên, thấy cô bé vẫn ngơ ngác ngồi đó nhìn mình. Diệp Lăng Phi nhìn cô bé, khẽ cười nói:
- Em gái, em thấy cảm giác ngồi trên ghế sô pha da thật thế nào? Được rồi, em gái đứng dậy thôi, cảnh sát sắp đến rồi, lát nữa đừng quên kể lại với họ chuyện vừa xảy ra.
Người tài xế đã dừng xe buýt lại, hai chiếc xe cảnh sát ban nãy đã tăng cường thêm hai chiếc nữa, tổng cộng bốn chiếc xe cảnh sát chặn chiếc xe buýt lại. Các cảnh sát giống như đang đối đầu với kẻ địch nguy hiểm, tay cầm súng hướng về xe buýt. Diệp Lăng Phi bước xuống xe trước, quay đầu nói với họ:
- Ba gã thanh niên đều ở trong xe, mau qua bắt chúng lại. Nhưng có điều đều bị thương một chút, các anh phải gọi cấp cứu đến.
Các hành khách khác lần lượt xuống xe. Những cảnh sát kia thấy hành khách đều xuống hết rồi, vội vàng đi vào trong xe buýt. Theo lý mà nói, Diệp Lăng Phi phải ở lại để lấy khẩu cung nhưng hắn không muốn tiếp tục lãng phí thời gian ở đây. Hắn vốn định ngồi xe buýt đến tập đoàn Tân Á, nhưng không ngờ trên đường lại gặp phải chuyện này. Diệp Lăng Phi thấy ngồi xe buýt với xe riêng thật sự không giống nhau, đi xe buýt tần suất gặp chuyện lớn hơn hẳn.
Diệp Lăng Phi vừa đi được vài bước, liền nghe thấy đằng sau có tiếng gọi:
- Chú ơi, chú đợi một lát.
Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng gọi bèn dừng lại, nhìn thấy cô gái ban nãy chạy đến. Hắn thấy cô gái chạy đến, cười nói:
- Em gái, có chuyện gì vậy?
- Chú, cảm ơn chú. Chú, cháu muốn biết tên chú, để nói với bố mẹ cháu.
Diệp Lăng Phi xoa đầu cô gái:
- Không cần đâu. Về sau phải chú ý một chút, bây giờ xã hội rất loạn, không an toàn chút nào, nhất là với một cô gái như cháu rất dễ bị người khác để ý. Ừ, mau về nhà đi.
Diệp Lăng Phi nói xong, vừa định đi, cô gái tóm lấy cánh tay hắn:
- Chú, cháu muốn biết tên chú. Bố mẹ cháu đã nói, nhất định phải cảm ơn người đã giúp đỡ mình.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Em gái, chú không phải người thích giúp đỡ người khác, chú chỉ là thấy chướng mắt mà thôi. Được rồi, cháu mau về nhà đi.
Cô gái vẫn không chịu buông tay, Diệp Lăng Phi đành nói:
- Được rồi, được rồi, chú tên là Diệp Lăng Phi, như vậy hài lòng rồi chứ.
Cô gái nghe Diệp Lăng Phi nói xong mới buông tay ra, nũng nịu:
- Cháu cảm ơn chú.
Diệp Lăng Phi cười, dang tay vẫy một chiếc taxi, lên xe. Đợi chiếc taxi đi rồi, cô gái mới nhớ ra mình quên không hỏi chú làm nghề gì.
Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, lắc đầu liên tục, trong bụng vẫn không ngờ mình lại gặp phải chuyện này. Hắn nhìn thời gian, ước chừng khi mình đến tập đoàn Tân Á, Bạch Tình Đình vẫn chưa đến. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra, gọi cho Bạch Tình Đình: “Bà xã, anh phải một lúc nữa mới đến tập đoàn Tân Á, trên đường anh gặp phải chút chuyện.”
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói trên đường gặp chuyện, trong lòng bắt đầu lo lắng. Bây giờ cô dường như phản ứng theo bản năng, chỉ cần nghe thấy Diệp Lăng Phi gặp chuyện là trong lòng lại lo sốt vó, vội vàng hỏi:
- Ông xã, có chuyện gì vậy?
- Chuyện nhỏ ấy mà. Không liên quan đến anh, chỉ là xe buýt anh ngồi gặp phải vài tên bất lương, bây giờ cảnh sát đã xử lý xong rồi, anh đang ngồi taxi đến tập đoàn Tân Á.
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy mới yên tâm:
- Ông xã, anh không sao là tốt rồi.
- Ừ, vậy nhé. Đợi lát đến tập đoàn Tân Á chúng ta nói chuyện tiếp.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, hắn nhận được cuộc gọi của tiểu Triệu. Ban nãy khi tiểu Triệu gọi, Diệp Lăng Phi đang nghe điện thoại. Hắn vừa bắt máy liền nghe thấy tiểu Triệu nói:
- Anh Diệp, bọn em đang ở nhà máy điện tử trực thuộc tập đoàn Suzuki.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Nói như vậy nghĩa là cấp trên đã cho phép bọn em điều tra rồi. Tốt quá, tiểu Triệu, kết quả điều tra thế nào?
- Anh Diệp, em chính là muốn nói chuyện này với anh. Nếu anh có thời gian thì đến xem ạ. Em cảm thấy bọn em có vẻ như tìm được một phòng thí nghiệm, những thứ bên trong khiến bọn em vô cùng ngạc nhiên, em thấy như mình đang xem phim khoa học viễn tưởng của Mỹ.
Diệp Lăng Phi nghe tiểu Triệu nói xong rất sửng sốt:
- Tiểu Triệu, ý em là bọn em phát hiện một địa điểm bí mật?
- Cũng không hẳn là bí mật, chỉ là chỗ đó thật sự rất khó tìm. Bọn em cũng tình cờ phát hiện ra. Tóm lại, em nói không rõ được. Anh Diệp, anh kiến thức rộng, nếu anh đến đây xem, anh sẽ hiểu ý của em.
Diệp Lăng Phi nghe xong nói:
- Vậy được, anh biết rồi, bây giờ anh sẽ đến.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, nói với tài xế taxi:
- Lập tức đến nhà máy điện tử của tập đoàn Suzuki.
Người tài xế nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến nhà máy điện tử của tập đoàn Suzuki, bèn cau mày:
- Thưa anh, không phải tôi không muốn nghe theo anh, thực sự tôi không muốn đi đến đó.
- Tại sao? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Nghe nói ở đó có quỷ. Rất nhiều người nói ở đó nhìn thấy có quỷ mặc đồ trắng, một số tài xế lái xe ban đêm còn nhìn thấy trên đường.
- Nói lung tung cái gì vậy. Trên đời này làm gì có quỷ, thật buồn cười.
- Anh đừng vội không tin. Vài hôm trước, có một tài xế họ Triệu, lái xe ban đêm đưa một vị khách đến đó. Kết quả, anh ta dừng xe xong, vừa quay đầu đã không thấy người khách kia đâu. Khi anh ta quay về, nói chuyện trở nên mơ mơ hồ hồ, bây giờ ở nhà rồi. Nghe nói… nghe nói anh ta cả ngày nói lảm nhảm, hơn nữa còn có hành vi bạo lực, mọi người đều nói anh ta gặp quỷ, vì vậy bây giờ chúng tôi đều không đi đến đó.
- Bây giờ là ban ngày. Lẽ nào các anh ban ngày cũng sợ sao, thật buồn cười. Như vậy đi, tôi trả anh gấp đôi, được không?
Người tài xế nghe Diệp Lăng Phi nói trả gấp đôi tiền, trong lòng bắt đầu do dự. Anh ta vốn không muốn đi, nhưng nghĩ đến số tiền gấp đôi, anh ta động lòng, suy nghĩ một lúc mới nói: “Vậy được, tôi sẽ đưa anh đến đó, nhưng chúng ta phải nói trước, tôi đưa anh đến đó rồi lập tức quay về, tôi sẽ không ở đó đợi anh đâu.”
- Anh yên tâm, tôi không cần anh đợi. Anh chỉ cần đưa tôi đến đó là được rồi, ở đó có người đợi tôi.
- Vậy được.
Người tài xế đồng ý, đi thẳng đến nhà máy điện tử của tập đoàn Suzuki. Nhà máy điện tử này khá hẻo lánh, là một nhà máy điện tử đương nhiên cần cách xa khu dân cư, hơn nữa tập đoàn Suzuki còn cố ý đặt nhà máy ở nơi hẻo lánh. Ban đầu khi tập đoàn Suzuki xin đất, họ yêu cầu một diện tích khá lớn, nhưng kỳ lạ là chỉ xây dựng một nhà máy, diện tích đất còn lại đều xây tường bao lại, còn bên trong rốt cuộc có những gì thì không ai biết.