Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1154: CHƯƠNG 1154: MÌNH CÓ CHUYỆN QUAN TRỌNG PHẢI LÀM!

Phía nam có vài món vũ khí hạng nặng không thể để người ngoài lại gần, và chúng đều đang ở Vọng Hải. Nếu có kẻ cất giấu vũ khí hạng nặng ở Long Sơn này thì đúng là một tin động trời, đến lúc đó chắc chắn sẽ gây ra chấn động không nhỏ. Bây giờ đã có người lén lút vào Long Sơn, cả Diệp Lăng Phi và Dã Thú đều không biết những kẻ này là ai, lẻn vào đây để làm gì.

Nghe thấy âm thanh vọng lại, hai người họ bèn lần mò theo hướng đó. Khi đến gần, họ nghe thấy tiếng một đôi nam nữ đang nói chuyện, trong đó dường như có một người đàn ông bị thương, đang rên rỉ đau đớn trong khe núi.

Diệp Lăng Phi đi sau Dã Thú, hắn nghe thấy giọng một người phụ nữ rất quen tai, dường như đã từng nghe ở đâu đó rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra. Lúc này, Dã Thú đã đi đến bên khe núi, đột nhiên hét lớn:

- Làm cái gì đó?

Giọng Dã Thú vốn đã sang sảng, tiếng quát bất ngờ trong núi khiến năm sáu người trẻ tuổi trong khe núi giật bắn mình. Họ hoảng hốt nhìn về phía Dã Thú. Diệp Lăng Phi cũng bước ra từ sau lưng Dã Thú, và ngay khi hắn lộ diện, một cô gái trong nhóm reo lên:

- Diệp tiên sinh!

Nghe tiếng gọi, Diệp Lăng Phi kinh ngạc nhìn cô gái. Hắn không ngờ người đó lại là Diêu Dao. Cô mặc một chiếc áo phông trắng, quần lửng, chân mang giày vải nhẹ nhàng. Diệp Lăng Phi chưa kịp nói gì thì Dã Thú đã quát:

- Các người là ai, sao lại chạy đến đây? Không biết nơi này cấm vào à?

Một nam sinh viên đứng dậy, nhìn Dã Thú và nói:

- Chúng tôi là sinh viên đại học Vọng Hải, đến đây leo núi, nhưng một bạn học của tôi đã không cẩn thận bị ngã từ trên núi xuống!

Dã Thú trừng mắt nhìn người thanh niên đang ngồi dưới đất, rồi lạnh lùng nói:

- Đáng đời! Ai bảo các người tự tiện vào đây làm gì, có ngã chết cũng đáng!

- Anh nói cái gì?

Nam sinh viên cao ráo vừa nói chuyện nghe vậy thì sa sầm mặt:

- Ai quy định chỗ này không được đến? Trước đây nơi này là khu du lịch mà, dựa vào đâu mà không cho chúng tôi vào?

- Dựa vào đây là chỗ của tao!

Dã Thú trợn mắt mắng:

- Thằng nhãi con, mày không thấy đây là đâu à? Tao nói cho mày biết, tao ở đây giết chết chúng mày cũng chẳng sao hết. Một lũ oắt con, chạy đến đây tìm chết à, tao…!

Dã Thú chưa nói xong, Diệp Lăng Phi đứng sau lưng đã khẽ nói:

- Dã Thú, thôi đi! Mấy đứa con nít thôi, không cần chấp nhặt!

Nói rồi, Diệp Lăng Phi nhìn Diêu Dao, ôn tồn bảo:

- Diêu Dao, nếu em muốn đến đây chơi thì cứ nói với anh một tiếng là được. Nhưng các em tự tiện xông vào thế này là không tốt đâu. Đây là địa bàn của người ta, nếu bị bắn chết cũng không ai lo cho đâu!

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Diêu Dao mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc nãy thấy bộ dạng của Dã Thú trông như xã hội đen, cô đã rất lo sợ, không biết xông vào đây sẽ gặp hậu quả gì. Bây giờ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Diêu Dao vội vàng nói:

- Diệp tiên sinh, chúng em biết sai rồi, lần này xin anh bỏ qua cho. Bạn học của em bị thương rồi, có thể đã gãy xương. Anh giúp chúng em được không ạ?

Diệp Lăng Phi gật đầu, quay sang Dã Thú, thản nhiên ra lệnh:

- Dã Thú, gọi người đến đây, đưa cậu sinh viên này xuống núi.

- Lão đại, em…!

Dã Thú vừa định nói thì Diệp Lăng Phi đã cắt ngang:

- Đi đi, gọi người lại đây!

- Vâng ạ!

Dã Thú đáp rồi lập tức lấy điện thoại gọi cho đội tuần tra. Diệp Lăng Phi lúc này đi xuống sườn núi, đến trước mặt Diêu Dao. Ở đây có tổng cộng ba nam hai nữ. Ngoài Diêu Dao ra, Diệp Lăng Phi chẳng quen ai, mà hắn cũng không cần biết. Hắn nhìn Diêu Dao rồi hỏi:

- Hôm nay em không đi học à?

- Vâng ạ!

Diêu Dao đáp.

- Hôm nay em không có tiết nên rủ mấy bạn đi chơi. Em nhớ trước đây nơi này là khu du lịch, nhưng đến nơi mới biết đã bị cấm vào, nên chúng em leo núi lên đây!

- Các em leo từ đâu lên?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Từ cửa lớn phía bắc đi vào, sau đó men theo đường núi thì đến đây!

Diêu Dao không nghĩ nhiều, thành thật kể lại mọi chuyện. Nghe xong, Diệp Lăng Phi nói:

- Các em cứ thế nghênh ngang đi vào à?

- Đúng vậy!

Diêu Dao đáp.

- Lúc vào chúng em thấy cửa lớn đang mở, cũng không có ai ngăn cản nên cứ thế đi vào thôi!

Nghe xong, Diệp Lăng Phi chau mày, quay sang Dã Thú:

- Dã Thú, cậu nghe thấy chưa?

- Em nghe rồi ạ!

Dã Thú bực bội đáp.

- Em sẽ đuổi việc mấy thằng canh gác ở phía bắc!

- Đó không phải là điểm chính, quan trọng là phong tỏa hết những con đường ở phía bắc lại!

Câu nói của Diệp Lăng Phi khiến đám sinh viên ở đó, trừ Dã Thú, đều sợ xanh mặt. Bọn họ chưa từng trải qua chuyện này, nghe Diệp Lăng Phi nói phong tỏa đường sá mà cứ như chuyện thường ngày, ai nấy đều cảm thấy không thể tin nổi.

Dã Thú lại thấy hết sức bình thường, hắn gật đầu:

- Chuyện này em sẽ làm ngay, sau này tuyệt đối không để người ngoài vào từ phía bắc nữa!

Diêu Dao cảm thấy khó hiểu, cô hỏi:

- Diệp tiên sinh, vì sao anh lại làm vậy?

- Không vì sao cả!

Diệp Lăng Phi đáp.

- Đừng hỏi nhiều, biết nhiều không tốt cho em đâu. Cứ lo cho bạn học của em đi, đừng tùy tiện gây thêm phiền phức!

Diệp Lăng Phi nói xong, Diêu Dao không dám hỏi thêm nữa. Cậu thanh niên vừa đôi co với Dã Thú đứng sau lưng Diêu Dao, kéo tay cô và nói nhỏ:

- Diêu Dao, mấy người này nói chuyện khó nghe quá, cậu đừng nói nhiều với họ!

Diêu Dao đáp:

- Sở Thiếu Quân, đây là chuyện của mình, cậu đừng bận tâm!

Nói xong, cô lại nhìn Diệp Lăng Phi:

- Diệp tiên sinh, em thấy ngọn núi này lớn như vậy, nếu không mở cửa cho mọi người thì thật lãng phí!

- Lãng phí?

Diệp Lăng Phi nghe vậy thì cười:

- Sao lại gọi là lãng phí, đây gọi là bảo hộ!

- Bảo hộ?

Diêu Dao nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi lại:

- Anh làm như vậy mà cũng gọi là bảo hộ sao?

- Sao lại không phải?

Diệp Lăng Phi cười hỏi lại:

- Diêu Dao, em nói xem, anh làm vậy sao lại không gọi là bảo hộ?

- Anh biến cả ngọn núi này thành của riêng, thế mà cũng gọi là bảo hộ à? Nếu vậy thì em biết thế nào là bảo hộ rồi!

Diêu Dao nói tiếp.

- Diệp tiên sinh, anh có biết làm vậy sẽ khiến người khác không thể đi du lịch không? Hậu quả là một mảnh non xanh nước biếc này trở thành sở hữu của riêng anh. Đây là Trung Quốc, không phải nước ngoài, càng không phải chế độ tư hữu. Mọi thứ ở đây đều thuộc về tất cả chúng ta, anh không có quyền làm vậy. Anh làm thế chẳng phải là tước đi cơ hội tận hưởng thiên nhiên của mọi người sao?

Nghe xong, Diệp Lăng Phi cười lắc đầu, quay sang Dã Thú bên cạnh:

- Dã Thú, cậu nghe chưa, cô bé này cũng có lương tâm đấy chứ, còn giảng đạo lý với anh nữa. Cậu thấy sao?

- Em thấy sao ư?

Dã Thú bĩu môi.

- Lão đại, chuyện này không liên quan đến em. Em chỉ thấy chúng ta làm vậy chẳng có gì sai cả!

- Rõ ràng là sai rồi!

Diêu Dao quả quyết.

- Các anh đang lãng phí tài nguyên thiên nhiên!

- Được rồi, được rồi!

Diệp Lăng Phi ngắt lời.

- Cô bé à, đừng giảng đạo lý với anh, anh không hiểu mấy thứ đó đâu. Anh chỉ biết đây không phải nơi các em có thể tùy tiện vào. Các em vào đây là đã vi phạm quy tắc rồi, mau chóng rời khỏi đây đi!

Nói xong, hắn quay sang Dã Thú:

- Dã Thú, chúng ta đi thôi!

- Lão đại, cứ đi vậy sao?

Dã Thú hỏi lại.

- Vậy chúng ta làm thế nào?

- Cứ để họ ở đây!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chuyện của họ không liên quan đến chúng ta. Lát nữa người của cậu đến đưa họ ra khỏi đây là được chứ gì?

Nói đến đây, hắn quay lại nhìn Diêu Dao:

- Diêu Dao, đừng quên lời anh vừa nói, sau này không được vào đây nữa. Nếu muốn vào thì phải báo trước với anh một tiếng. Anh không muốn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hiểu không?

- Biết rồi!

Diêu Dao trả lời một cách không mấy vui vẻ.

Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu rồi cùng Dã Thú rời đi. Khi hai người họ đã đi khuất, Sở Thiếu Quân mới đến trước mặt Diêu Dao:

- Diêu Dao, họ rốt cuộc là ai vậy, bạn của cậu à?

Lần này, chính Sở Thiếu Quân là người đề nghị mọi người đến Long Sơn du lịch. Hắn thấy Long Sơn vắng vẻ, muốn vào xem thử có gì hay ho, không ngờ một người bạn lại bất cẩn ngã từ trên núi xuống. May mà chỗ đó không cao lắm, nếu không chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Sở Thiếu Quân thấy Diệp Lăng Phi và Dã Thú nói chuyện rất ngạo mạn, trong lòng vô cùng khó chịu. Nhưng lúc họ còn ở đây, hắn không dám nói gì, đợi họ đi rồi mới lên tiếng:

- Diêu Dao, sao cậu lại quen họ?

- Cậu đừng hỏi!

Diêu Dao đang hơi phiền lòng. Những lời Diệp Lăng Phi nói lúc nãy, cô đều ghi tạc trong lòng. Cô biết thân phận của Diệp Lăng Phi, và anh hoàn toàn có tư cách nói chuyện như vậy. Cô không hề cảm thấy có gì không ổn. Cô quay sang Sở Thiếu Quân:

- Sau này chúng ta đừng đến đây nữa!

- Sao lại không đến?

Sở Thiếu Quân thắc mắc.

- Mình thấy ở đây rất tuyệt, sao lại không đến chứ?

- Không có gì!

Diêu Dao đáp.

- Đây là địa bàn của người ta, chúng ta vào đây đúng là không nên. Hơn nữa, lỡ xảy ra chuyện gì thì rất khó giải quyết!

Sở Thiếu Quân bĩu môi:

- Mình thấy ở đây chắc chắn có vấn đề, nếu không sao họ lại không cho người khác vào?

- Không phải đâu!

Diêu Dao nói.

- Diệp tiên sinh không phải loại người như vậy, anh ấy sẽ không làm những chuyện đó đâu!

- Diêu Dao, cậu cứ một "Diệp tiên sinh", hai "Diệp tiên sinh", rốt cuộc ông ta là ai chứ?

Sở Thiếu Quân không nhịn được nữa.

- Diêu Dao, cậu nói cho tôi biết đi, để tôi xem Diệp tiên sinh đó là thần thánh phương nào!

- Cậu từng nghe đến Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ chưa?

Diêu Dao hỏi.

- Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ?

Sở Thiếu Quân đáp.

- Sao lại chưa nghe qua? Diêu Dao, cậu đừng nói với mình Diệp tiên sinh đó là quản lý cấp cao gì của tập đoàn đó nhé. Nếu vậy thì thú vị thật, một tay quản lý mà cũng vênh váo đến mức này sao? Lúc nãy nghe khẩu khí của hắn cứ như đại ca xã hội đen vậy, đặc biệt là gã cao to bên cạnh, rõ ràng là tay chân của hắn!

- Anh ấy không phải quản lý của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ!

Diêu Dao nói.

- Thân phận của anh ấy là chồng của tổng giám đốc Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ. Sở Thiếu Quân, cậu nghĩ thân phận đó không đủ để anh ấy nói chuyện lớn tiếng sao?

- Cái gì? Cậu nói hắn là chồng của tổng giám đốc Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ á?

Sở Thiếu Quân nghe vậy thì không dám tin.

- Không giống chút nào, trông hắn chẳng giống người có tiền. Quần áo trên người cũng không phải hàng hiệu, sao có thể là người có tiền được chứ?

- Điều đó không nói lên được gì!

Diêu Dao giải thích.

- Người có tiền không nhất thiết phải khoe ra cho người khác biết. Giống như Diệp tiên sinh vậy, anh ấy ở nhà cũng rất tùy tiện. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, mình cũng không tin anh ấy lại xuề xòa như vậy!

- Tùy tiện?

Sở Thiếu Quân nhìn Diêu Dao.

- Diêu Dao, cậu từng đến nhà hắn rồi à?

- Ừ!

Diêu Dao gật đầu.

- Sở Thiếu Quân, mình nói cậu nghe chuyện này, cậu biết là được rồi!

Sở Thiếu Quân gật đầu, bước lại gần. Diêu Dao ghé sát tai hắn, thì thầm:

- Vu Tiêu Tiếu, hoa khôi trường chúng ta, là em gái của tổng giám đốc Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ đấy!

- Không thể nào!

Sở Thiếu Quân trợn mắt, không dám tin vào tai mình. Diêu Dao nhìn thẳng vào mắt hắn:

- Có phải cậu thấy chuyện này không có thật đúng không?

- Có một chút!

Sở Thiếu Quân thừa nhận.

- Mình thấy Tiêu Tiếu không giống con nhà giàu chút nào. À, mình biết bố cô ấy làm quan, nhưng chưa nghe nói nhà cô ấy giàu đến thế!

- Thôi đi!

Diêu Dao nói.

- Có những chuyện nếu không biết rõ lai lịch thì ai cũng không tin nổi, giống như mình cũng không dám tin Tiêu Tiếu là em gái của tổng giám đốc Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ vậy. Sở Thiếu Quân, cậu có cơ hội rồi đấy. Theo mình biết, Vu Tiêu Tiếu chưa có bạn trai, nếu cậu theo đuổi được cô ấy thì sau này không cần lo về tiền đồ nữa!

Nghe Diêu Dao nói vậy, Sở Thiếu Quân đáp:

- Diêu Dao, sao cậu lại nói thế? Cậu biết mình không có tình cảm gì đặc biệt với Vu Tiêu Tiếu mà. Không có tình cảm thì làm sao theo đuổi được. Ngược lại, Diêu Dao, mình…!

Sở Thiếu Quân chưa nói hết câu đã bị Diêu Dao cắt lời:

- Chúng ta không thể nào đâu, mình có bạn trai rồi, cậu biết mà. Tình cảm của bọn mình rất tốt!

- Mình đương nhiên biết cậu có bạn trai rồi!

Sở Thiếu Quân cười.

- Mình đâu có nói theo đuổi cậu bây giờ. Mình có thể đợi mà, lỡ cậu và bạn trai chia tay thì có thể cân nhắc đến mình!

- Cân nhắc đến cậu à?

Diêu Dao liếc Sở Thiếu Quân một cái.

- Sở Thiếu Quân, mình không dám nghĩ đến cậu đâu. Cậu là ai chứ, nếu mình nghĩ đến cậu chắc sẽ bị đám người hâm mộ của cậu đánh chết mất. Mình còn muốn sống thêm mấy năm nữa, thôi đi, mình không động đến cậu là tốt lắm rồi, để tránh lại có thêm nhiều tình địch trong trường!

- Diêu Dao, cậu nói gì vậy?

Sở Thiếu Quân phân bua.

- Mình làm gì có ai hâm mộ đâu. Nếu có thì mình còn độc thân đến giờ sao? Cậu thừa biết tớ đang là quý tộc độc thân, làm gì có ai yêu.

- Không ai yêu thì mình càng không nên nghĩ đến cậu rồi!

Diêu Dao nói.

- Cậu đến bạn gái còn không tìm được mà muốn mình nghĩ đến cậu sao? Sở Thiếu Quân, mình thấy cậu cứ từ từ mà nghĩ đến Vu Tiêu Tiếu đi. Mình thấy Vu Tiêu Tiếu thực sự rất hợp với cậu đấy, hai người đều thích đi du lịch. Hơn nữa, Vu Tiêu Tiếu có chị gái giàu có, không phải cậu luôn nói muốn mở công ty sao? Nếu cậu tán được Vu Tiêu Tiếu thì sau này chẳng cần tự mình mở công ty nữa, chỉ cần có cô ấy là cậu có thể ngồi trên đống tiền rồi!

Sở Thiếu Quân thấy Diêu Dao không có vẻ gì là đang đùa, điều đó cũng có nghĩa là trong lòng cô thực sự không có hắn, nếu không đã chẳng đẩy hắn cho Vu Tiêu Tiếu. Trong lòng Sở Thiếu Quân đau như cắt. Trước đây hắn không biết Vu Tiêu Tiếu có bối cảnh sâu như vậy, nếu biết sớm thì hắn đã dốc toàn lực theo đuổi, dù bị từ chối bao nhiêu lần cũng quyết không bỏ cuộc!

Sở Thiếu Quân im lặng, Diêu Dao nhìn hắn một cái rồi nói:

- Được rồi, cậu nghĩ cách theo đuổi Vu Tiêu Tiếu đi. Nếu cậu muốn cho mình chút lợi lộc, mình không ngại cung cấp cho cậu vài thông tin tình báo về các mối quan hệ của cô ấy đâu. Sở Thiếu Quân, chúng ta dù sao cũng là đồng hương, mình cũng mong cậu được tốt, đúng không?

Sở Thiếu Quân cười gượng:

- Vấn đề này chúng ta đừng nói nữa, nghĩ cách đưa Tiểu Lục đến bệnh viện đi!...

Diệp Lăng Phi và Dã Thú cùng đi lên đỉnh Long Sơn. Diệp Lăng Phi tìm một tảng đá lớn ngồi xuống, rút một điếu thuốc ra châm lửa. Hắn ném bao thuốc cho Dã Thú, bên trong chỉ còn một điếu. Dã Thú lấy điếu thuốc nhét vào miệng, châm lửa xong thì ho sặc sụa. Nghe tiếng ho, Diệp Lăng Phi nhìn sang:

- Sao thế, bệnh à?

- Không có!

Dã Thú đáp.

- Em chỉ muốn ho mấy tiếng thôi. Lão đại, gió ở đây lớn, lại hơi khô nên em thấy cổ họng khó chịu!

- Cậu nói cứ như anh không phải người hút thuốc vậy.

Diệp Lăng Phi rít một hơi, kẹp điếu thuốc trong tay.

- Hút thuốc chẳng có gì tốt cả, bây giờ anh cũng đang nghĩ có nên cai không đây. Hút nhiều thứ này dễ bị bệnh cổ họng lắm. Dã Thú, cậu cũng như anh thôi. Nghĩ lại lúc trước cơ thể chúng ta tốt biết bao, còn bây giờ thì sao? Chắc anh tàn rồi. Tuy bây giờ vẫn tập luyện nhưng cường độ không bằng trước, vận động hơi lâu một chút là mệt thở không ra hơi. Thể chất của anh đúng là không còn tốt nữa. Anh thừa nhận mình không còn trẻ. Cơ thể đã không theo ý mình rồi. Anh cũng muốn dưỡng sinh một chút. Dã Thú, cậu cũng vậy, đừng thức đêm nữa, không tốt cho sức khỏe đâu!

- Lão đại, từ lúc nào mà anh cũng học dưỡng sinh vậy!

Dã Thú cười.

- Em nhớ trước đây Lão đại đâu có thích mấy thứ này!

- Khi đó khác, bây giờ khác!

Diệp Lăng Phi nói.

- Dã Thú, cậu không thấy anh đã lớn tuổi rồi sao, sắp già đến nơi rồi. Ngẫm lại thời trai trẻ đúng là không thể so bì được. Cuộc sống đô thị không tốt lắm, luôn cảm thấy mình già đi rất nhanh, không như hồi còn ở Lang Nha. Khi đó dù thế nào cũng không thấy mệt, còn bây giờ, anh luôn cảm thấy mệt mỏi. Dã Thú, anh già rồi!

- Lão đại, anh không già chút nào cả!

Dã Thú nói.

- Chúng ta còn sống cả trăm năm nữa mà, lẽ nào bây giờ anh muốn rời xa em rồi à?

- Rời xa cậu à?

Diệp Lăng Phi nghe vậy thì bật cười lớn.

- Dã Thú, chúng ta là anh em. Đã là anh em thì không cầu sinh cùng ngày cùng tháng nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng. Đó mới gọi là anh em. Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện rời xa cậu đâu. Dã Thú, cậu cũng phải sống cho tốt, đừng để anh cô độc một mình trên thế giới này. Không có cậu, anh cũng cô đơn lắm!

- Lão đại, em cũng vậy!

Dã Thú đáp.

- Em không nỡ bỏ Lão đại!

Diệp Lăng Phi nhìn về phía chân núi xa xa, nơi dự án Long Sơn đang được triển khai, rồi nói:

- Dã Thú, cậu thấy không, dự án dưới kia đang trong quá trình xây dựng, rất nhanh thôi sẽ có một thành phố mới mọc lên. Thành phố này thuộc về chúng ta. Đến lúc đó, chúng ta có thể ở đây thực hiện ước mơ của mình rồi!

Diệp Lăng Phi đang nói thì điện thoại reo. Hắn rút điện thoại ra, thấy là Bạch Tình Đình gọi đến. Diệp Lăng Phi nghe máy:

- Bà xã, có chuyện gì vậy?

- Ông xã, anh đang bận à?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Anh đang ngồi tán gẫu với Dã Thú, có chuyện gì không em?

- Ông xã, anh đến công ty một chuyến đi!

Bạch Tình Đình nói.

- Hôm nay là cuộc họp đầu tiên của tập đoàn mới. Em hy vọng anh có thể đến chủ trì, dù chỉ có mặt một chút thôi cũng được, như vậy mọi người mới yên tâm!

- Yên tâm cái gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Bà xã, em và Lộ Tuyết quyết định là được rồi, không cần anh phải đến đâu. Hơn nữa, anh đến đó thì làm được gì chứ?

- Ông xã, anh dù sao cũng là Tổng giám đốc kiêm Chủ tịch Hội đồng quản trị, anh nhất định phải tham gia cuộc họp đầu tiên này của tập đoàn mới!

Bạch Tình Đình nài nỉ.

- Ít nhất cũng phải gặp mặt các nhân viên chủ chốt chứ, ông xã. Như vậy sau này cũng tốt cho công việc mà!

- Được rồi, được rồi!

Diệp Lăng Phi đành đồng ý.

- Đợi anh về đã. Bây giờ anh đang ở Long Sơn, có lái xe về ngay thì cũng đến trưa rồi. Hay là em dời cuộc họp đến một giờ chiều được không?

Bạch Tình Đình đáp:

- Được, ông xã. Vậy quyết định thế nhé, một giờ trưa nay, anh đến tập đoàn mới tham gia cuộc họp. Dù thế nào cũng đừng quên đấy!

- Không đâu!

Diệp Lăng Phi trấn an.

- Tình Đình, em yên tâm, anh đã hứa thì sẽ không quên đâu!

Cúp máy, Diệp Lăng Phi bỏ điện thoại vào túi, nhìn Dã Thú cười:

- Cậu thấy chưa, gọi điện đến thúc giục anh rồi đấy. Dã Thú, công ty an ninh của cậu thế nào rồi?

- Vẫn vậy thôi!

Dã Thú đáp.

- Em vốn không có hứng thú với lĩnh vực đó, lập công ty an ninh cũng chỉ để tiện cho việc của chúng ta, ít nhất trong tay còn có người. Lão đại, anh nói có đúng không?

- Dã Thú, hay là thế này, cậu sáp nhập công ty an ninh của cậu vào tập đoàn của anh luôn đi!

Diệp Lăng Phi đề nghị.

- Anh đã sáp nhập Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ và Tập đoàn Tân Á thành một công ty mới rồi. Cậu cũng đưa công ty an ninh của cậu vào luôn đi. Sau này, công ty an ninh của cậu sẽ là công ty con trực thuộc tập đoàn của anh, cậu thấy thế nào?

- Được chứ, em thì không có vấn đề gì!

Dã Thú nói ngay.

- Lão đại, anh nói sao thì cứ làm vậy, bên em không có vấn đề gì cả!

- Tốt lắm, cứ quyết định như vậy đi!

Diệp Lăng Phi chốt hạ.

- Sau này công ty của cậu là công ty con của tập đoàn anh. Một giờ trưa nay, cậu đi cùng anh đến tham gia cuộc họp của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ nhé!

- Lão đại, anh để em đi họp á?

Dã Thú nghe vậy thì nhăn mặt.

- Lão đại, em thấy không cần đâu, phiền phức lắm. Em không đi đâu. Lão đại có gì dặn dò thì cứ nói với em, chứ họp hành em thấy đau đầu lắm!

- Nói vậy là sao, sao lại không đi được? Ít nhất cũng phải ra mắt mọi người một chút chứ!

Diệp Lăng Phi nói.

- Dã Thú, quyết định vậy nhé, đừng từ chối nữa. Đừng quên, một giờ chiều nay đến tham gia cuộc họp ở tòa nhà của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ đấy!

- Được rồi!

Dã Thú gật đầu một cách bất đắc dĩ.

- Đã là lời của Lão đại thì em đành phải làm theo thôi!

Sau khi xuất viện, Trần Dương nghỉ ngơi tĩnh dưỡng trong ký túc xá. Điền Tư cũng thường đến chăm sóc anh ta, nhưng hôm nay Trần Dương lại không tìm thấy cô. Anh ta gọi điện thì máy báo khóa, không liên lạc được. Cảm thấy hơi kỳ lạ, Trần Dương gọi cho Vu Đình Đình. Sau khi điện thoại kết nối, anh ta hỏi:

- Vu Đình Đình, Điền Tư có ở cùng cậu không?

- Không!

Vu Đình Đình đáp.

- Bây giờ mình đang ở thư viện!

- Ừ!

Trần Dương nói.

- Đình Đình, bây giờ mình thấy buồn quá, mình có thể tìm cậu nói chuyện được không?

Vu Đình Đình hơi chần chừ rồi lập tức đồng ý:

- Được thôi, bây giờ mình lấy vài thứ, chúng ta gặp nhau ở trước cửa thư viện nhé!

Nghe vậy, Trần Dương vội vàng nói:

- Được, chúng ta gặp nhau trước cửa thư viện, mình đến đó ngay đây!

Trần Dương mặc quần áo rồi đi thẳng từ ký túc xá đến thư viện. Trong số các trường đại học lớn ở thành phố Vọng Hải, thư viện của Học viện Ngoại ngữ Vọng Hải có quy mô nhỏ nhất, nhưng vẫn chứa hàng vạn đầu sách và mười mấy vạn tạp chí. Đương nhiên, phần lớn sách đều mở cửa cho sinh viên. Nhiều sinh viên thích tự học trong thư viện vì ở đây khá yên tĩnh. Vu Đình Đình cũng vậy. Cô vốn không muốn gặp Trần Dương vì sợ Điền Tư sẽ nghĩ ngợi. Nhưng Trần Dương đã gọi điện muốn nói chuyện, cô suy nghĩ một chút rồi quyết định nên gặp anh ta. Vu Đình Đình cái gì cũng tốt, chỉ có một tật xấu là quá lương thiện, không biết cách từ chối người khác.

Khi Vu Đình Đình từ trong thư viện đi ra, Trần Dương đã đứng trước cổng đợi cô. Cô không ngờ anh ta lại đến nhanh như vậy, cứ nghĩ phải một lúc lâu nữa. Vì thế, lúc nãy cô còn thong thả xem sách thêm một lúc rồi mới ra, nếu không đã ra sớm hơn.

Thấy Vu Đình Đình ra, Trần Dương bước lên bậc tam cấp. Vừa đi được mấy bậc, Vu Đình Đình đã vội nói:

- Trần Dương, cậu đứng đợi mình là được rồi!

Cô biết Trần Dương vừa xuất viện, cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn, sợ anh vận động mạnh sẽ làm rách vết thương. Vu Đình Đình đi đến trước mặt Trần Dương:

- Trần Dương, chúng ta đi đâu đây?

- Chúng ta ra biển dạo một chút nhé!

Trần Dương nói.

- Mấy ngày nay mình toàn ở trong bệnh viện, khó khăn lắm mới được xuất viện mà lại không có thời gian đi biển, chỉ có thể ở ký túc xá chờ đợi, buồn chán lắm. Hôm nay Điền Tư nói sẽ đến gặp mình, nhưng đến giờ vẫn không thấy đâu. Mình gọi thì điện thoại cô ấy cũng khóa máy, chẳng biết đi đâu nữa. Hết cách mình mới gọi cho cậu. Đình Đình, cậu có thấy mình phiền phức lắm không?

Vu Đình Đình cười:

- Không có đâu! Trần Dương, cậu đừng nghĩ nhiều vậy, chúng ta đều là bạn học mà. Nếu cậu muốn tìm ai đó nói chuyện thì có thể tìm mình. Đương nhiên, mình phải nói trước là mình có bạn trai rồi đấy!

Nghe vậy, Trần Dương cười:

- Đình Đình, mình thấy bây giờ cậu đã thay đổi rất nhiều đấy!

- Mình thay đổi à?

Vu Đình Đình hơi ngạc nhiên.

- Mình thay đổi chỗ nào?

Trần Dương nói:

- Mình còn nhớ lúc trước cậu không nói thẳng ra như vậy!

- Vậy sao?

Khuôn mặt Vu Đình Đình hiện lên nụ cười ngọt ngào.

- Có lẽ là mình học từ bạn trai mình đấy. Anh ấy thích cách nói chuyện như vậy. Trần Dương, khi nào có cơ hội mình sẽ dẫn cậu đi gặp bạn trai mình, anh ấy tốt lắm đấy!

- Thôi không cần đâu!

Trần Dương cười.

- Mình và anh ấy đều là đàn ông, có gì để nói đâu, không gặp thì tốt hơn!

Vu Đình Đình cũng chỉ thuận miệng nói vậy, cô không định để Trần Dương gặp Diệp Lăng Phi. Trần Dương nói thế lại cho cô cơ hội chuyển chủ đề sang Điền Tư, cô cười:

- Trần Dương, mình nghe Điền Tư nói, cô ấy đến ký túc xá cậu ở để chăm sóc cậu à, phải không?

Trần Dương gật đầu, không hề có ý phủ nhận. Anh ta nhìn Vu Đình Đình một cái rồi nói:

- Điền Tư bây giờ là bạn gái của mình, cô ấy đến ký túc xá của mình cũng không có vấn đề gì. Mọi người trong ký túc xá đều biết cả. À, mình không nghĩ là mình sẽ yêu Điền Tư đấy, thật bất ngờ!

- Bất ngờ cái gì chứ?

Vu Đình Đình nghe vậy liền nói:

- Trần Dương, cậu đừng có phúc mà không biết hưởng nhé. Điền Tư tốt lắm đấy, không biết bao nhiêu người theo đuổi mà cô ấy đều không chịu, cứ một mực yêu cậu! Thế mà cậu lại nói là không ngờ đến!

- Không phải vậy, không phải vậy!

Trần Dương vội giải thích:

- Đình Đình, mình không có ý đó. Ý mình là không ngờ mình và Điền Tư cuối cùng lại đến với nhau. Lúc đầu mình đâu có biết là Điền Tư yêu mình!

- Bây giờ biết cũng không muộn!

Vu Đình Đình nói.

- Cậu và Điền Tư phải trân trọng quãng thời gian yêu nhau này. Mình nghe nói sau khi tốt nghiệp đại học dễ chia tay lắm đó!

- Vậy còn cậu?

Trần Dương nhìn Vu Đình Đình.

- Cậu và bạn trai của cậu thì sao?

- Sao lại nói sang mình?

Vu Đình Đình đáp.

- Mối quan hệ giữa mình và bạn trai mình rất tốt, chúng mình sẽ yêu nhau suốt đời!

Nghe những lời này, Trần Dương khẽ thở dài. Vu Đình Đình nhìn anh ta:

- Trần Dương, cậu sao thế?

- Không có gì!

Trần Dương nói.

- Mình đang cầu chúc cho cậu và bạn trai cậu. Còn mình và Điền Tư không biết có thể đi đến cuối cùng được không!

- Sao lại không được chứ?

Vu Đình Đình an ủi.

- Chỉ cần các cậu kiên trì thì nhất định sẽ đi đến cùng thôi. Mình tin các cậu sẽ sống thật hạnh phúc!

- Hy vọng là vậy!

Trần Dương nói rồi nhìn Vu Đình Đình, nói tiếp:

- À, Đình Đình, mình nhớ ra một chuyện. Số tiền mình nợ cậu chắc phải một thời gian nữa mới trả được. Bây giờ kinh tế mình chưa dư dả, tiền bảo hiểm vẫn chưa có, tạm thời không thể trả hết cho cậu được!

Nghe vậy, Vu Đình Đình cười:

- Trần Dương, mình đã nói với cậu rồi mà. Cậu không cần lo lắng về tiền của mình, mình chưa cần dùng gấp. À, hay là không nói chuyện này nữa. Trần Dương, chúng ta đi đâu bây giờ?

Vu Đình Đình và Trần Dương đang đứng ngay bên ngoài trường, cô hỏi.

- Không phải mình vừa nói rồi sao? Chúng ta ra biển dạo một chút!

Trần Dương nói.

- Lẽ nào cậu không nghe?

- À, ra biển à?

Vu Đình Đình ngượng ngùng cười.

- Lúc nãy mình không nghe rõ. Sức khỏe cậu như vậy mà ra biển có được không?

- Không sao đâu!

Trần Dương nói.

- Mình cảm thấy sức khỏe mình rất tốt. Mình muốn đi dạo biển, ngắm màu xanh thẳm của đại dương, mình sẽ cảm thấy mọi phiền não đều tan biến hết. Đình Đình, mình đưa cậu đến quảng trường Hải Tinh ngắm biển nhé, được không?

- Đi quảng trường Hải Tinh à?

Vu Đình Đình nghe vậy thì ngẩn người, không nghĩ Trần Dương lại muốn đi xa như vậy. Khi cô đang do dự, Trần Dương nói:

- Đình Đình, mình muốn đến quảng trường Hải Tinh xem thử, lâu rồi mình không đến đó!

Nghe Trần Dương nói vậy, Vu Đình Đình gật đầu:

- Vậy được, Trần Dương, mình cùng đi với cậu đến quảng trường Hải Tinh!

- Vậy thì tốt quá!

Trần Dương vui mừng, bất giác muốn đưa tay kéo Vu Đình Đình, nhưng đúng lúc đó cô nói:

- Mình và bạn trai mình cũng thường đi ngắm biển, biển ở đây thật sự rất đẹp!

Bàn tay đưa ra của Trần Dương lại rụt về:

- Đúng vậy, biển ở đây rất đẹp!

Vu Đình Đình và Trần Dương đi ra khỏi trường. Cách đó không xa là một trạm xe buýt. Vu Đình Đình vừa định bước về phía trạm xe thì Trần Dương đứng bên cạnh nói:

- Đình Đình, chúng ta gọi taxi đi!

- Gọi taxi à?

Vu Đình Đình dừng bước, nhìn khuôn mặt có chút nhợt nhạt của anh ta rồi lập tức đồng ý:

- Vậy được, chúng ta đi taxi!

Nói rồi, cô đi ra con đường gần trường. Ở đây cũng có không ít taxi đậu sẵn.

Bây giờ sinh viên đi đâu cũng thích đi taxi, do đó thường có vài chiếc đậu gần trường học cho tiện.

Một chiếc taxi dừng trước mặt Vu Đình Đình. Cô mở cửa trước định bước lên thì Trần Dương đi tới:

- Đình Đình, mình ngồi phía trước, cậu ngồi phía sau nhé!

Vu Đình Đình không tranh cãi, cô mở cửa sau và lên xe. Sau khi taxi đến quảng trường Hải Tinh, Vu Đình Đình định trả tiền xe thì Trần Dương đã giành trả trước.

Vu Đình Đình mở cửa xe bước xuống, nhìn Trần Dương một cái rồi nói:

- Trần Dương, cậu bây giờ phải tiết kiệm một chút đi!

- Mình biết!

Trần Dương đáp.

- Lần sau sẽ không như vậy nữa, chỉ lần này thôi nhé!

Vu Đình Đình không nói thêm gì nữa. Trần Dương tiêu tiền thế nào là chuyện của anh ta, chẳng liên quan gì đến cô. Lúc nãy cô nói cũng chỉ là đứng trên góc độ bạn bè mà thôi.

Quảng trường Hải Tinh có không ít người. Trần Dương và Vu Đình Đình đi về hướng biển. Trần Dương vừa đi vừa nói:

- Đình Đình, đến đây thật tuyệt, biển thật rộng và xanh ngắt nhỉ!

Vu Đình Đình cười nói:

- Trần Dương, cậu nên chú ý một chút thì tốt hơn. Cậu vừa xuất viện, không nên tiếp xúc với gió biển đâu, mình…!

Vu Đình Đình đang nói thì đột nhiên kéo tay Trần Dương, vội vàng nói:

- Trần Dương, chúng ta đi thôi, mình vừa nhớ ra là mình có chuyện quan trọng phải làm

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!