Vu Đình Đình và Trần Dương đến Quảng trường Hải Tinh. Sau khi xuống xe, cả hai trầm lặng đi về phía biển. Vu Đình Đình vừa đi được nửa đường thì đột nhiên nói:
- Trần Dương, chúng ta đi thôi, mình vừa nhớ ra còn có chuyện quan trọng phải làm!
Trần Dương hơi ngạc nhiên, anh không ngờ Vu Đình Đình vừa đến Quảng trường Hải Tinh đã muốn đi. Vu Đình Đình kéo tay Trần Dương, nhưng anh lại đứng yên, lòng đầy nghi ngờ nhìn cô rồi hỏi:
- Đình Đình, rốt cuộc là cậu có chuyện gì vậy?
- Mình có chuyện quan trọng phải làm, Trần Dương, chúng ta đi thôi! - Vu Đình Đình nói.
Trong lòng Trần Dương càng thêm hoài nghi. Anh thật sự không nghĩ ra tại sao Vu Đình Đình lại đột nhiên nói có chuyện quan trọng. Trần Dương đứng bất động, ánh mắt nhìn quanh bốn phía rồi đột nhiên dừng lại ở một đôi nam nữ đang tản bộ trên bãi biển. Người đàn ông trạc ngoài bốn mươi tuổi, còn cô gái trẻ chính là Điền Tư. Anh thấy tay phải người đàn ông đang ôm eo Điền Tư. Động tác thân mật đó, đến kẻ ngốc cũng nhìn ra được mối quan hệ giữa họ. Trần Dương quay mặt nhìn Vu Đình Đình, hỏi:
- Đình Đình, có phải cậu nhìn thấy Điền Tư đang đi cùng người đàn ông đó không?
- Người đàn ông nào? - Vu Đình Đình hỏi lại.
- Đình Đình, mình đã nói là cậu thay đổi mà! - Trần Dương nói. - Mình đã nhìn thấy rồi!
Nghe Trần Dương nói vậy, Vu Đình Đình đáp:
- Trần Dương, mình không thay đổi mà!
Trần Dương lại hướng ánh nhìn sang Điền Tư và người đàn ông kia. Nhìn một lát, anh quay sang phía Đình Đình và nói:
- Đình Đình, có phải cậu đã sớm biết chuyện này rồi không?
Vu Đình Đình đúng là đã biết chuyện của Điền Tư và người đàn ông đó. Lần trước, khi ở khách sạn, cô từng bắt gặp họ đi từ trong phòng ra. Bây giờ nghe Trần Dương hỏi vậy, Vu Đình Đình có chút do dự. Thấy vẻ ngập ngừng của cô, Trần Dương khẽ nói:
- Đình Đình, cậu cũng biết tính cách của mình mà. Cậu là người tốt, dù có biết cũng sẽ không nói cho mình đâu. Được rồi, mình không hỏi nữa!
- Trần Dương, cậu nghe mình nói!
Vu Đình Đình định giải thích thì Trần Dương đã ngắt lời:
- Đình Đình, không cần giải thích đâu. Trong lòng mình đã rõ rồi! Đình Đình, chúng ta đến đó chào hỏi Điền Tư thôi!
- Chào hỏi? - Vu Đình Đình nghe vậy vội vàng nói: - Trần Dương, mình cảm thấy ở đây có chút hiểu lầm. Cậu đừng vội cho là Điền Tư có vấn đề, hãy để cô ấy về rồi từ từ hỏi. Mình lo là chuyện này Điền Tư có nỗi khổ tâm không nói ra được, hoặc là cậu hiểu lầm rồi!
Vu Đình Đình đã nói vậy nhưng Trần Dương một câu cũng không nghe theo. Anh ngắt lời cô:
- Đình Đình, cậu đừng nói nữa, chuyện này mình đã tận mắt chứng kiến. Vốn dĩ mình và Điền Tư vừa mới quyết định trở thành người yêu, lúc này chia tay là lựa chọn tốt nhất. Mình không muốn sau này mới biết bạn gái mình bên ngoài có người đàn ông khác. Thực ra mình thấy độc thân cũng rất tốt, không cần suy nghĩ quá nhiều. Bây giờ mình chỉ đến đó chào hỏi cô ấy chứ không có ý gì khác đâu!
Nghe Trần Dương nói vậy, Vu Đình Đình vội nói:
- Trần Dương, mình thấy sức khỏe cậu bây giờ chưa hồi phục, không thể tức giận như vậy. Dù sao cũng phải kiềm chế cảm xúc, mình hy vọng khi cậu và Điền Tư nói chuyện có thể bình tĩnh!
Trần Dương cười:
- Đình Đình, đương nhiên là mình biết phải làm thế nào, mình không phải trẻ con lên ba. Vốn dĩ tình yêu giữa mình và Điền Tư chỉ là một trò đùa. Mình vốn không hiểu cô ấy, cũng không yêu cô ấy, chỉ vì khoảng thời gian trong bệnh viện được cô ấy chăm sóc khiến mình cảm động, nhất thời hồ đồ nên mới đồng ý làm bạn trai. Bây giờ nghĩ lại thấy đây chỉ là một trò chơi thôi. Mình chỉ qua đó chào hỏi với tư cách bạn bè, ngoài ra không có ý gì khác!
Vu Đình Đình nghe Trần Dương nói vậy thì trong lòng hiểu rằng mình có nói thêm gì cũng vô nghĩa, tốt nhất là không nói nữa. Theo cô thấy, Điền Tư làm như vậy là tuyệt đối không đúng. Theo lý mà nói, Điền Tư đã là bạn gái của Trần Dương, cho dù trước đây cô ấy có mối quan hệ nào với người đàn ông kia đi nữa, thì bây giờ sao lại có thể thân mật với người đàn ông khác? Điều quan trọng là Điền Tư gặp người đàn ông đó sau lưng Trần Dương. Đến một cô gái lương thiện như Vu Đình Đình cũng cho là Điền Tư làm vậy thật quá đáng.
Trần Dương cất bước đi về phía Điền Tư và người đàn ông kia, Vu Đình Đình đi theo sau. Cô chần chừ không biết có nên báo cho Điền Tư một tiếng không. Tuy Vu Đình Đình cho rằng Điền Tư làm vậy là không đúng, nhưng dù sao Điền Tư vẫn là bạn của cô. Vu Đình Đình không muốn giữa Trần Dương và Điền Tư xảy ra chuyện. Khi cô đang do dự, Trần Dương đã đi rồi, Vu Đình Đình biết dù bây giờ có thông báo cũng không kịp nữa.
Vu Đình Đình không muốn đến đó, cô lo Điền Tư nhìn thấy Trần Dương đi cùng mình sẽ càng thêm hiểu lầm. Nhưng chỉ nhìn dáng vẻ của Trần Dương, trong lòng cô đã không yên tâm. Điền Tư và người đàn ông đó đang đi dạo trên bãi biển, hoàn toàn không ngờ Trần Dương và Vu Đình Đình lại xuất hiện. Chuyện này ngoài dự liệu của cô. Khi Trần Dương xuất hiện ngay trước mặt, Điền Tư sững người. Người đàn ông kia thấy Trần Dương, lại nhìn Điền Tư đang trong lòng mình, khó hiểu hỏi:
- Tiểu Tư, sao vậy?
Điền Tư định nói thì nghe Trần Dương lên tiếng:
- Điền Tư, thật trùng hợp, không ngờ lại gặp cậu ở đây. Cậu và bạn trai đến ngắm biển à?
Điền Tư nhìn Trần Dương, mặt trắng bệch, vội nói:
- Trần Dương, đây là thầy giáo cấp ba của mình. Thầy ấy lần này đến Vọng Hải công tác, tiện thể đến thăm mình!
Nói đến đây, Điền Tư vội rời khỏi vòng tay người đàn ông, bước hai bước đến bên Trần Dương và khẽ nói:
- Trần Dương, sức khỏe của cậu chưa tốt lắm, bên này gió biển lớn, không tốt cho sức khỏe đâu, mình đưa cậu về trường nhé!
Nói rồi Điền Tư giơ tay định kéo cánh tay Trần Dương, nhưng anh lại lùi lại một bước, không muốn để cô nắm lấy.
Vu Đình Đình đứng sau lưng Trần Dương. Anh lùi lại suýt nữa đụng phải cô, Vu Đình Đình vội vàng bước sang một bên. Trần Dương đứng đó nhìn Điền Tư và nói:
- Điền Tư, mình chỉ qua đây chào hỏi cậu thôi, sức khỏe của mình không sao. Thôi được rồi, không làm phiền cậu nữa!
Trần Dương nói xong thì quay sang nhìn Vu Đình Đình đang đứng bên cạnh:
- Chúng ta đi thôi!
Vu Đình Đình cảm thấy mình đứng ở đây thật xấu hổ. Cô nghe Trần Dương nói vậy thì đáp:
- Trần Dương, mình thấy ở đây hình như có hiểu lầm gì đấy!
- Hiểu lầm cái gì? - Trần Dương nói. - Mình muốn về trường, Đình Đình, cậu đưa mình về đi!
Trần Dương xoay người, Điền Tư vội vàng đến trước mặt ngăn lại. Cô cảm thấy biểu hiện vừa rồi của Trần Dương rõ ràng là muốn chia tay. Trần Dương không phải kẻ ngốc, nhìn thấy tình huống trước mắt đương nhiên có thể đoán ra mối quan hệ giữa cô và người đàn ông đó không đơn giản. Điền Tư đứng trước mặt ngăn Trần Dương, vừa định mở miệng thì anh đã đẩy tay cô ra, rồi nắm lấy tay Vu Đình Đình. Vu Đình Đình xấu hổ, cô cảm thấy mình cứ như vậy sẽ khiến Điền Tư hiểu lầm. Nhưng thấy bộ dạng của Trần Dương lúc này, cô lại thấy anh thật đáng thương, nên đành để anh kéo đi.
Điền Tư nhìn Trần Dương và Vu Đình Đình rời đi, cô hét lên từ phía sau:
- Trần Dương!
Nhưng cô không thấy Trần Dương quay lại. Nước mắt Điền Tư rơi xuống. Lúc này, người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi bước đến từ sau lưng, hắn giơ tay phải một lần nữa ôm lấy eo cô và cười nói:
- Tiểu Tư, cậu thanh niên đó là bạn trai của em à?
Điền Tư nhìn người đàn ông một cái, đáp:
- Đúng!
- Tiểu Tư, anh đã nói với em rồi, nếu muốn tìm bạn trai thì nên nói với anh một tiếng! - Người đàn ông cười nhạt. - Sao em không hỏi ý anh? Em xem, chuyện này có xấu hổ không. Nếu em nói sớm thì chúng ta đã không đến đây. Tiểu Tư, em thật là buông thả, cứ thích tự ý làm theo ý mình. Em phải biết rõ em là người phụ nữ của anh, không thể dễ dàng bỏ anh như vậy được!
Điền Tư nghe người đàn ông này nói vậy thì cắn chặt môi, khẽ gật đầu. Người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi cười nói:
- Như vậy mới đúng chứ, em điểm nào cũng tốt cả. Tiểu Tư, chúng ta về khách sạn đi!
- Em muốn về trường một chút! - Điền Tư nói. - Em phải giải quyết chuyện ở trường, trưa nay em đến khách sạn tìm thầy!
- Trưa nay đến tìm anh sao? - Người đàn ông nghe vậy, nhìn cô và hỏi: - Tiểu Tư, em không lừa anh đó chứ?
- Em không lừa thầy đâu! - Điền Tư nói. - Em về trường lấy ít đồ, trưa nay sẽ đến khách sạn gặp thầy. À, đúng rồi, thầy có muốn thấy em mặc nội y không?
Người đàn ông nghe Điền Tư nói những lời này thì cười phá lên:
- Tiểu Tư, anh đương nhiên là muốn xem rồi. Vậy nhé, trưa nay anh ở trong phòng khách sạn đợi em đến. Tiện thể em mua cho anh một chai rượu ngon, chúng ta lãng mạn một chút, được không?
- Được! - Điền Tư đáp.
Sau khi người đàn ông đó véo ngực Điền Tư một cái, cô mới rời khỏi Quảng trường Hải Tinh. Vừa về đến trường, Điền Tư liền đi tìm Trần Dương, nhưng trong ký túc xá không có anh. Cô móc điện thoại ra mới biết đã bị tắt nguồn. Điền Tư vội gọi cho Trần Dương nhưng không ai nghe máy. Cô lại nghĩ đến Vu Đình Đình, liền gọi cho cô ấy. Khi điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia truyền đến giọng của Vu Đình Đình:
- Điền Tư, có chuyện gì vậy?
- Đình Đình, Trần Dương đâu? - Điền Tư hỏi.
- Trần Dương đang ở trong thư viện đọc sách!
Nghe Vu Đình Đình nói vậy, Điền Tư hỏi rõ vị trí cụ thể rồi vội vàng chạy đến thư viện của Học viện Ngoại ngữ Vọng Hải. Khi đến nơi, quả nhiên cô nhìn thấy Trần Dương đang ngồi đối diện với Vu Đình Đình, cúi đầu đọc sách. Trong tay Vu Đình Đình cầm bút, đang ghi chép gì đó. Đột nhiên cô ngẩng đầu và thấy Điền Tư đang đi tới.
Vu Đình Đình thả bút xuống, giơ tay đẩy nhẹ Trần Dương. Anh vừa quay đầu lại thì thấy Điền Tư đang đi về phía mình. Trần Dương chau mày, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn. Điền Tư đi đến trước mặt Trần Dương, cô nhìn Vu Đình Đình một cái rồi nói nhạt:
- Đình Đình, cậu tránh ra một chút, mình muốn nói chuyện riêng với Trần Dương!
Vu Đình Đình nghe vậy thì đáp:
- Ừ!
Cô nói rồi định đứng lên đi chỗ khác nhưng Trần Dương lên tiếng:
- Đình Đình, cậu không cần đi đâu cả, ở đây cũng được. Giữa mình và Điền Tư có gì mà phải giấu, cậu cứ ngồi đây đi!
Vu Đình Đình nghe Trần Dương nói vậy thì đáp:
- Đúng lúc mình muốn đi vệ sinh, các cậu cứ từ từ nói chuyện nhé!
Nói xong, Vu Đình Đình đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.
Điền Tư ngồi vào chỗ bên cạnh Trần Dương, cô quay mặt sang anh và nói:
- Trần Dương, em muốn giải thích một chút, người đàn ông đó là…!
Trần Dương đưa tay phải ra xua xua:
- Điền Tư, em không cần phải giải thích với anh. Bây giờ anh và em không có quan hệ gì cả. Anh biết rất rõ hai chúng ta vốn không hợp nhau. Anh căn bản không hiểu em. Anh thừa nhận, thời gian đó anh đã có chút rung động, nên tùy tiện nhận làm bạn trai của em. Bây giờ anh đã tỉnh táo lại rồi, nghĩ lại thì anh cảm thấy một cô gái như em có rất nhiều thứ mà anh không thể hiểu được. Đương nhiên, anh cũng không muốn hiểu, thật mệt mỏi!
- Trần Dương, có phải anh thích Vu Đình Đình không? - Điền Tư hỏi thẳng.
Trần Dương nhìn cô:
- Chuyện này có liên quan gì tới em không?
Điền Tư nói:
- Em chỉ muốn nói cho anh biết, Vu Đình Đình vốn không thuần khiết như anh nghĩ đâu. Em hiểu cô ấy rõ hơn anh nhiều. Anh có biết tiền của cô ấy từ đâu ra không? Anh có biết người đàn ông của cô ấy là ai không? Anh có biết cô ấy ở đâu không?
- Những điều này anh có cần phải biết không? - Trần Dương nói. - Ít nhất theo anh thấy, cô ấy còn thuần khiết hơn em, không phải sao? Em ở sau lưng anh làm những chuyện như vậy với một người đàn ông khác, hơn nữa còn là loại đàn ông đó. Điền Tư, em khiến anh cảm thấy ghê tởm. Anh nhìn thấy em là thấy ghê tởm rồi. Bây giờ em hãy rời khỏi mắt anh ngay, anh không muốn nhìn thấy em nữa!
Điền Tư nghe những lời này, oán hận nhìn Trần Dương:
- Trần Dương, rồi anh sẽ phải hối hận!
- Anh hối hận á? - Trần Dương nghe vậy thì cười nhạt. - Bây giờ nếu không chia tay, anh mới càng hối hận hơn nữa. Bây giờ anh đã nhìn rõ con người em, anh không muốn gặp em, nhìn thấy em là đã thấy ghê tởm rồi! Điền Tư, em đã từng nghĩ qua chưa, em như vậy sẽ có không ít người xem thường em. Anh muốn tìm một người bạn gái, thế nào cũng được, nhưng sẽ không tìm một người giống như em đâu!
- Trần Dương, đây là…!
Điền Tư đứng lên, nhìn Trần Dương và nói một cách căm phẫn:
- Anh hãy nhớ cho kỹ, anh nhất định sẽ phải hối hận về những gì đã nói với tôi ngày hôm nay!
Trần Dương lạnh lùng, cúi đầu không nói gì. Điền Tư cất bước bỏ đi. Cô vừa đi đến cầu thang thì đúng lúc Vu Đình Đình từ phòng vệ sinh bước ra. Sau khi nhìn thấy Điền Tư, Vu Đình Đình ngạc nhiên, cô không ngờ họ lại nói chuyện nhanh như vậy, liền hỏi:
- Điền Tư, cậu và Trần Dương nói chuyện xong rồi sao?
- Đương nhiên là xong rồi! - Điền Tư nói. - Đình Đình, nếu không có chuyện gì thì mình đi trước đây!
Khi nói chuyện, khẩu khí của Điền Tư với Vu Đình Đình vẫn như trước, không có gì thay đổi. Vu Đình Đình còn cho rằng Trần Dương và Điền Tư đã nói chuyện bình thường. Sau khi thấy Điền Tư đi xuống lầu, cô lại đi đến trước mặt Trần Dương, ngồi xuống với khuôn mặt tươi cười:
- Trần Dương, có phải cậu và Điền Tư lại làm lành rồi không?
- Không có, chúng mình chia tay rồi! - Trần Dương nói. - Mình và cô ấy sau này không còn quan hệ gì nữa. Đình Đình, chúng ta đi ăn cơm đi!
Vu Đình Đình nghe Trần Dương mời mình đi ăn cơm thì ngạc nhiên hỏi:
- Trưa nay mình có việc rồi, mình không ăn cơm ở trường đâu!
Trần Dương nghe vậy thì cũng không nói thêm gì nữa.
Sau khi Điền Tư đi từ trong thư viện ra, cô lạnh lùng lẩm bẩm:
- Vu Đình Đình, con tiện nhân nhà ngươi, ngươi cho rằng ta không biết ngươi giở trò quỷ sau lưng ta à? Làm như ta không biết trong lòng ngươi thích Trần Dương hay sao, muốn làm người tốt trước mặt anh ấy à? Ngươi cũng xem thường ta quá rồi đấy. Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lợi hại!
Lúc này, người đàn ông kia lại gọi điện đến, giục Điền Tư khi nào thì đến khách sạn. Trong lòng Điền Tư nén giận, một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Cô ta cười nói:
- Được rồi, thầy đợi em một chút, em sẽ đến ngay!
*
Diệp Lăng Phi nhận lời Bạch Tình Đình chiều nay đến tham dự hội nghị lần thứ nhất của Công ty Tập đoàn mới. Hắn gọi Dã Thú cùng đi. Dã Thú vốn không muốn tham gia những hội nghị như vậy, theo hắn thấy thì bản thân không cần tham dự. Dù thế nào, đến đó cũng chỉ là nghe người khác nói, rồi ngồi không. Dã Thú không những không thích những nơi như vậy mà còn cảm thấy khó chịu.
Nhưng Diệp Lăng Phi lại bảo hắn đi, Dã Thú đương nhiên không nói gì. Hắn và Diệp Lăng Phi cùng nhau ăn trưa rồi mới lái xe đến tòa nhà Quốc tế Thế kỷ.
Sau khi dừng xe ở bãi đậu, hai người bước xuống. Dã Thú ngước nhìn tòa nhà Quốc tế Thế kỷ, không vội đi vào mà móc ra một điếu thuốc đưa cho Diệp Lăng Phi. Hắn cầm bật lửa châm thuốc cho Diệp Lăng Phi rồi nói:
- Lão đại, anh gọi em đến đây chẳng phải chỉ để ngồi không thôi sao? Em không hiểu những chuyện này, đến đây cũng chỉ lãng phí thời gian. Anh cứ nói cho em biết phải làm gì là được rồi, em chỉ cần làm theo lời dặn của lão đại, tuyệt đối không có vấn đề gì!
- Cậu nói cái gì vậy? - Diệp Lăng Phi nói. - Cái gì mà làm theo lời căn dặn của anh? Cậu cũng phải ra ngoài gặp gỡ người khác chứ. Sau này cậu cũng coi như là người của tập đoàn rồi. Dã Thú, để trưa nay anh bàn với Tình Đình và Lộ Tuyết, xem có thể sắp xếp cho cậu một phòng làm việc được không.
- Em thấy quá sức rồi đấy! - Dã Thú cười. - Lão đại, anh không phải không biết thành kiến của chị dâu với em. Để em ở trong công ty cô ấy, em thấy chị dâu sẽ không đồng ý đâu. Em mà không gây phiền phức mới lạ. Lão đại, em cũng lười đến công ty đi làm lắm, công ty của em giao cho anh đấy, anh muốn làm gì thì làm!
- Không được, không được! - Diệp Lăng Phi khăng khăng. - Dã Thú, cậu không tham gia sao được? Cậu là ông chủ của Công ty Bảo An. Hơn nữa, cậu không thấy bây giờ những công ty bảo an bình thường đều do những kẻ không có kinh nghiệm thực tiễn quản lý sao? Nếu thực sự gặp phải tình huống nguy hiểm, bọn họ không thể làm được gì. Dã Thú, cậu đích thân quản lý những người đó, điều quan trọng nhất là cậu quản lý công ty Bảo An thì anh mới yên tâm. Năng lực của nhóc con như cậu anh hiểu rõ, chỉ cần là người cậu đào tạo ra thì năng lực tuyệt đối không kém!
- Lão đại, nghe anh nói kìa! - Dã Thú nghe vậy thì nói: - Em cảm thấy thật xấu hổ. Lão đại, em đương nhiên biết năng lực của em rất mạnh, nhưng chưa đến mức như lời lão đại vừa nói đâu!
- Được rồi, Dã Thú, cậu cũng tự khen mình đấy thôi! - Diệp Lăng Phi nghe vậy, giơ tay vỗ vai Dã Thú rồi cười. - Xem ra cậu cũng thay đổi không ít đâu đấy!
Khi Diệp Lăng Phi và Dã Thú đang đứng nói chuyện ở bãi đậu xe thì một chiếc xe Audi màu đen chạy đến. Sau khi dừng lại, cửa xe mở ra, một người phụ nữ diễm lệ, đầy đặn bước xuống. Dã Thú vừa nhìn thấy người phụ nữ đó, mắt hắn sáng lên:
- Lão đại, người phụ nữ kia là ai vậy?
Diệp Lăng Phi nhìn thấy bộ dạng của Dã Thú, liền vỗ vai hắn một cái:
- Dã Thú, người phụ nữ này không liên quan gì đến cậu. Bây giờ cậu vào trong tòa nhà chờ anh!
Dã Thú nghe vậy thì trong lòng hiểu rõ, hắn cười nói:
- Thì ra là vậy. Lão đại, em biết rồi, bây giờ em đi vào trong. Anh từ từ mà hưởng thụ nhé. Lão đại, anh quả nhiên cao tay, ra tay cũng nhanh hơn em nữa!
Diệp Lăng Phi không để ý đến Dã Thú. Sau khi thấy hắn cất bước bỏ đi, hắn mới quay mặt lại nói:
- Chị Ngọc Đình, chị từ đâu đến vậy?
Thì ra người phụ nữ xinh đẹp đầy đặn đó chính là Trần Ngọc Đình. Cô vẫn mặc bộ đồ công sở, trong tay cầm một cái túi, chiếc quần dài bó sát cặp mông đầy đặn, thật khiến người khác say mê. Trần Ngọc Đình đương nhiên không ngờ lại gặp Diệp Lăng Phi ở đây. Nghe hắn hỏi vậy, cô đi đến trước mặt hắn và nói:
- Tôi có thể từ đâu đến chứ, còn không phải là ở tập đoàn Tân Á à? Ồ, phải gọi là Công ty Tân Á mới đúng! Em trai, đây không phải là do cậu làm chuyện tốt sao, đặt tổng bộ của tập đoàn mới ở tòa nhà Quốc tế Thế kỷ, tôi phải lái xe đến đây để tham dự hội nghị đấy!
Diệp Lăng Phi ngửi thấy mùi hương từ trên người Trần Ngọc Đình tỏa ra, hắn cố tình khịt khịt mũi rồi lập tức cười nói:
- Chị, trên người chị hình như… có phải chị xịt nước hoa gì không?
Trần Ngọc Đình gắt giọng:
- Em trai, cậu đừng chuyển chủ đề, khi nãy những lời tôi nói lẽ nào cậu không nghe thấy sao?
- Chị, chị nói gì vậy?
Diệp Lăng Phi đi đến bên Trần Ngọc Đình, đứng rất gần cô. Tay phải của hắn lén giơ ra rồi sờ nhẹ vào cái mông tròn trịa đầy đặn của cô. Trần Ngọc Đình trợn mắt nhìn hắn một cái, khẽ nói:
- Em trai, ở đây là tòa nhà Quốc tế Thế kỷ, cậu đừng có làm loạn!
- Tôi đâu có làm loạn gì đâu! - Diệp Lăng Phi chỉ sờ nhẹ một cái rồi rụt tay lại. Hắn nhìn Trần Ngọc Đình và nói: - Chị, khi nãy chị vẫn chưa nói là tôi nói gì vậy?
- Tôi nói sao cậu lại đặt nơi làm việc của tập đoàn mới ở tòa nhà Quốc tế Thế kỷ? Cậu có biết tôi lái xe đến đây rất phiền phức không?
- À, chị nói về chuyện này đấy à! - Diệp Lăng Phi nghe vậy thì nói: - Chị Ngọc Đình, tôi đặt trụ sở ở đây đương nhiên là có mục đích rồi. Sau này tôi sẽ đưa tập đoàn mới thành công ty quản lý theo hình thức tin học. Các cuộc họp sau này cũng không cần phải chạy đến đây nữa, chúng ta chỉ cần mở máy tính lên, ngồi trong phòng làm việc là có thể tham dự rồi. Đương nhiên kế hoạch này hiện vẫn chưa thực thi, đợi sau khi hai công ty tập đoàn hợp nhất thì có thể thực hiện được!
- Nói thì đơn giản nhưng làm thì không đơn giản chút nào! - Trần Ngọc Đình nói. - Khi cậu làm sẽ biết để biến ý nghĩ của cậu thành hiện thực khó đến mức nào!
- À, đúng rồi, tiểu nha đầu Kỷ Tuyết sao rồi? - Diệp Lăng Phi nhớ đến Kỷ Tuyết bây giờ đang ở với Trần Ngọc Đình. Hắn không biết cô bé bây giờ thế nào, hôm nay gặp Trần Ngọc Đình ở đây, hắn cũng hỏi một chút về tình hình của cô bé.
Trần Ngọc Đình nghe Diệp Lăng Phi hỏi về Kỷ Tuyết thì nói:
- Bây giờ cô bé rất tốt, nó và Hồng Vũ chung sống với nhau cũng rất tốt!
- Chị Ngọc Đình, chị không nghĩ đến chuyện tìm cho con trai mình một người vợ sao? - Diệp Lăng Phi đột nhiên cười. - Tôi thấy Kỷ Tuyết được đấy. Chị Ngọc Đình, chị suy nghĩ chút đi, xã hội cũ không phải đã có chuyện con dâu nuôi từ bé sao? Bây giờ chị cũng nuôi một cô bé ở nhà đấy, sau này chuẩn bị gả cho con trai chị là vừa. Chị phải biết xã hội bây giờ nam nhiều nữ ít, sau này nói không chừng có rất nhiều chuyện xảy ra. Chị Ngọc Đình, chị phải phòng ngừa chu đáo, mau định thời gian sớm đi chị!
Trần Ngọc Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì không nhịn được cười:
- Em trai, Hồng Vũ bây giờ mới lớn thôi mà đã phải nghĩ đến những chuyện đó rồi sao? Lẽ nào cậu cho rằng bây giờ là lúc nó nghĩ đến những chuyện đó?
- Đương nhiên rồi! - Diệp Lăng Phi nói rất nghiêm túc. - Theo tôi thấy, tuổi của Hồng Vũ năm nay cũng nên nghĩ đến chuyện đó rồi. Nam nữ kết hợp thì làm việc không mệt mỏi, đây là một nguyên nhân. Chị từng nghĩ đến chưa, Hồng Vũ đến tuổi này rồi đương nhiên sẽ nghĩ đến phụ nữ, mà chị lại không muốn nó tiếp xúc với phụ nữ thì dễ xảy ra chuyện lắm đấy, đến lúc đó không tốt đâu!
Trần Ngọc Đình cười:
- Em trai, được rồi. Cậu đừng ở đây nói nhảm nữa. À, đúng rồi, cậu đến đây làm gì?
- Còn không phải là đến tham dự hội nghị sao? - Diệp Lăng Phi nghe vậy, lắc đầu nói một cách bất đắc dĩ: - Tôi vốn không muốn đến nhưng không còn cách nào khác. Tình Đình nhất định bảo tôi đến, tôi bị cô ấy ép không còn cách nào khác đành phải đến đây. Nói thẳng ra thì tôi cũng không biết mình đến đây để làm gì nữa!
- Cậu làm được rất nhiều chuyện mà! - Trần Ngọc Đình biết Diệp Lăng Phi là ông chủ đứng sau của tập đoàn mới này. Tập đoàn này dùng hình thức đầu tư cổ phần, nhưng đại đa số cổ phần đều nằm trong tay Diệp Lăng Phi, hắn nắm giữ tới hơn 80%. Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết mỗi người nắm giữ 8%. Sở dĩ Diệp Lăng Phi để hai người phụ nữ nắm giữ cổ phần tương đương nhau là muốn họ cảm thấy công bằng, nếu không bất luận ai nhiều ai ít đều sẽ xảy ra phiền phức.
Tuy Bạch Tình Đình là vợ của Diệp Lăng Phi nhưng mối quan hệ giữa Trương Lộ Tuyết và hắn cũng rất thân mật. Diệp Lăng Phi không muốn để hai người phụ nữ vì những chuyện này mà dẫn đến xung đột. Do đó hắn để cho Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết nắm giữ số cổ phần ngang nhau, còn số cổ phần còn lại là cho nhân viên quản lý của tập đoàn. Những người như Trần Ngọc Đình là nhân viên, họ cũng có cổ phần nhưng số lượng rất ít. Lúc đầu, Diệp Lăng Phi đã thu mua hết cổ phiếu lưu thông trên thị trường, trong tay hắn có rất nhiều tiền, cũng không cần thông qua thị trường cổ phiếu nữa, do đó trên thị trường vốn không lưu thông cổ phần gì cả.
Trần Ngọc Đình biết Diệp Lăng Phi là ông chủ của tập đoàn mới, cô nghe hắn nói vậy thì nhìn hắn một cái rồi nói:
- Cậu là ông chủ lớn, sao có thể không tham dự hội nghị của tập đoàn được? Hôm nay là hội nghị lần đầu tiên sau khi thành lập, ông chủ lớn như cậu nhất định phải tham dự rồi!
- Nói thì như vậy nhưng việc quản lý tập đoàn tôi không am hiểu lắm. Để tôi đến đây tham dự hội nghị thì cũng chỉ là ngồi cho có, làm vật trang trí thôi, tôi còn không bằng những người đến tham dự đấy! - Diệp Lăng Phi nói đến đây thì nhìn tòa nhà Quốc tế Thế kỷ. - Chị Ngọc Đình, chúng ta đi thôi, chị không chuẩn bị gì sao?
- Tôi có gì mà chuẩn bị? - Trần Ngọc Đình nói. - Tôi đến tham gia hội nghị cũng là để trang trí thôi, bởi vì tôi cũng không biết mình nên làm gì nữa!
- Vậy sao? Vậy thì ngồi như tôi là được rồi! - Diệp Lăng Phi cười. - Chúng ta có thể trò chuyện!
Trần Ngọc Đình nghe vậy thì nói:
- Vậy thì được, đến lúc đó chị ngồi nói chuyện với cậu, chỉ cần cậu không lo bà xã của cậu ghen là được!
Diệp Lăng Phi cười:
- Chuyện này tôi đã suy nghĩ rồi, tôi thực sự lo Tình Đình sẽ ghen đấy!
- Biết vậy là tốt rồi! - Trần Ngọc Đình nói. - Em trai, cậu phải cẩn thận một chút. Cậu có nhớ những gì chị đã nói với cậu không? Phàm là phụ nữ thì đều rất dễ ghen đấy!
- Còn chị thì sao? - Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại. - Chị, chị cũng ghen sao?
- Tôi ghen ư? - Trần Ngọc Đình cười. - Tôi ghen cái gì? Em trai, cậu nói xem, tôi có chuyện gì mà phải ghen chứ?
- Chuyện này tôi làm sao mà biết được! - Diệp Lăng Phi nói. - Theo tôi thấy thì có rất nhiều chuyện đáng để chị ghen đấy!
Trần Ngọc Đình cười mà không nói gì nữa. Diệp Lăng Phi và cô cùng nhau đi vào bên trong tòa nhà Quốc tế Thế kỷ. Vừa mới đi vào, Diệp Lăng Phi đã nhìn thấy Dã Thú đứng ở quầy tiếp tân, đang nói chuyện phiếm với hai cô nhân viên ở đó.
Khi hai cô nhân viên nhìn thấy Diệp Lăng Phi thì vội vàng đứng thẳng người, không dám nói chuyện với Dã Thú nữa. Dã Thú quay người lại, sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi thì hắn nói:
- Lão đại, em thấy ở đây thật tốt, người đẹp nhiều như mây. Em muốn ngày ngày đến đây. Lão đại, anh nói với chị dâu một tiếng, sắp xếp cho em một phòng làm việc nhé!
Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói những lời này thì lạnh lùng đáp:
- Dã Thú, khi nãy không phải cậu nói không muốn đến đây làm việc hay sao? Sao bây giờ lại đổi ý rồi?
- Lão đại, em thích ở đây làm việc mà! - Dã Thú nghe vậy thì toe toét cười. - Khi nãy em chỉ là lo chị dâu không đồng ý sẽ làm khó cho lão đại, cho nên mới không nói ra suy nghĩ trong lòng thôi! Lão đại, em làm như vậy cũng là nghĩ cho anh thôi!
- Được rồi, được rồi! - Diệp Lăng Phi xua tay. - Dã Thú, anh biết. Đợi sau khi gặp Tình Đình anh sẽ nói với cô ấy một tiếng. Cậu cũng đừng ở đây dài dòng nữa, mau đi lên lầu đi!
Dã Thú đáp một tiếng rồi cùng Diệp Lăng Phi đi vào thang máy. Trần Ngọc Đình cũng cất bước đi vào. Dã Thú nhìn thấy Trần Ngọc Đình đi ở phía sau thì vội lui sang một bên. Hắn biết đây là người phụ nữ của Diệp Lăng Phi, nên không dám chọc ghẹo.
Diệp Lăng Phi dẫn Dã Thú đến phòng làm việc của Bạch Tình Đình thì nhìn thấy Minako đang ngồi trước bàn làm việc bên trong. Trước đây chiếc bàn này không có, vì Minako bây giờ là vệ sĩ cho Bạch Tình Đình nên cô đã cố ý sắp xếp cho Minako một chiếc bàn làm việc, như vậy cô có thể ngồi ở đó giết thời gian trong khi Bạch Tình Đình làm việc. Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Minako, nhìn cô một cái. Lúc đó, Minako đang cúi đầu xem tạp chí về thời trang, xem rất thú vị. Khi Diệp Lăng Phi đến, cô cũng không biết. Diệp Lăng Phi giơ tay phải gõ nhẹ lên mặt bàn vài tiếng. Tiếng gõ đó khiến Minako lập tức ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy rõ là Diệp Lăng Phi, cô vội đứng lên:
- Diệp tiên sinh!
- Minako, cô có quen không? - Diệp Lăng Phi hỏi.
- Diệp tiên sinh, anh nói vậy là sao? - Minako có chút không hiểu ý hắn, cô thấp giọng hỏi lại.
Diệp Lăng Phi nghe vậy thì cười:
- Minako, cô cho rằng tôi có thể hỏi cô chuyện gì nữa chứ? Đương nhiên là tôi đang hỏi chuyện cô làm vệ sĩ cho Tình Đình đấy! Tôi biết bà xã tôi có chút tùy hứng, e rằng sẽ khiến cô phải vất vả!
- Tôi rất quen! - Minako nói. - Bạch tiểu thư đối với tôi rất tốt!
- Vậy thì tốt! - Diệp Lăng Phi gật đầu, nói với cô: - Minako, bây giờ cô đi vào phòng làm việc với tôi!
- Diệp tiên sinh, ý của anh là tôi và anh đi đến phòng làm việc à? - Minako nghe vậy, còn cho rằng mình nghe nhầm, bèn hỏi lại.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Đúng rồi, Minako, cô đi cùng tôi vào phòng làm việc, tôi có chuyện muốn nói với cô!
- Được! - Minako trả lời.
Dã Thú đi phía sau Diệp Lăng Phi, mắt hắn cứ nhìn Minako. Diệp Lăng Phi trợn mắt nhìn hắn một cái:
- Dã Thú, cậu nhìn gì vậy?
- À, em có nhìn gì đâu! - Dã Thú vội vàng nói. - Lão đại, em đang nghĩ hay là em đi vào phòng gặp chị dâu nhỉ?
- Cậu ở bên ngoài đợi đi! - Diệp Lăng Phi nói. - Anh và Tình Đình chỉ nói mấy câu thôi. Cậu ở đây đợi anh, khi anh ra sẽ dẫn cậu đến phòng hội nghị!
- Vâng! - Dã Thú trả lời.
Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng làm việc của Bạch Tình Đình ra thì nhìn thấy cô đang ngồi sau bàn làm việc, giải quyết văn kiện. Nghe tiếng đẩy cửa, cô ngẩng khuôn mặt xinh đẹp về phía cửa, thấy Diệp Lăng Phi cùng Minako đi vào. Bạch Tình Đình bỏ văn kiện trong tay xuống, nhìn hai người và hỏi:
- Ông xã, anh đến sớm đấy, em còn tưởng một lúc nữa anh mới đến chứ!
- Bà xã, anh dám không đến sớm sao? - Diệp Lăng Phi nói. - Em đã nói là một giờ chiều họp, đương nhiên anh phải nghe lời bà xã đến sớm chứ!
Nói xong, hắn nhìn Minako:
- Minako, cô ngồi lên ghế sofa đi, tôi đưa cho cô vài thứ!
- Cho tôi vài thứ? - Minako hơi ngạc nhiên, không rõ Diệp Lăng Phi sẽ đưa cho cô thứ gì. Cô đi đến sofa rồi ngồi xuống.
Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Minako, lấy trong người ra một khẩu súng lục. Trước khi đến đây, hắn đã đến Long Sơn mang về một vài vũ khí cất giấu trong biệt thự, trong phòng ngủ cũng đặt một khẩu. Còn khẩu súng này là hắn cố ý mang đến cho Minako. Lúc đầu, Diệp Lăng Phi đã nói với Bạch Tình Đình, Minako đã là vệ sĩ của cô thì phải cần có súng, nếu không ngộ nhỡ gặp nguy hiểm, chỉ bằng tay chân khó mà bảo vệ được. Diệp Lăng Phi đưa súng cho Minako cũng là hy vọng cô có thể bảo vệ tốt cho Bạch Tình Đình.
Minako thấy Diệp Lăng Phi cầm khẩu súng lục trong tay thì ngạc nhiên nhìn hắn:
- Diệp tiên sinh, khẩu súng này là cho tôi à?
- Đương nhiên! - Diệp Lăng Phi cười. - Minako, cô đã là vệ sĩ của bà xã tôi thì đương nhiên phải trang bị vũ khí. Nếu không khi gặp nguy hiểm, cô làm sao mà bảo vệ bà xã tôi được?
Nói rồi hắn đưa súng cho Minako. Cô có vẻ không ngờ mình lại có thể dùng súng, cầm khẩu súng trong tay xem đi xem lại. Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng của cô thì cười:
- Trưa nay, tôi dẫn cô tìm một nơi để luyện tập, nhất định là cô sẽ dùng quen thôi!
Lúc này Bạch Tình Đình nói:
- Ông xã, súng này anh lấy ở đâu vậy?
- Có vấn đề gì sao? - Diệp Lăng Phi cười. - Lẽ nào em quên trước đây anh làm gì à?
Bạch Tình Đình đương nhiên biết nghề nghiệp trước đây của Diệp Lăng Phi là buôn lậu súng ống đạn dược. Muốn lấy được súng thì dễ như trở bàn tay. Cô cũng cảm thấy câu hỏi của mình có hơi thừa, nên đã khiến Diệp Lăng Phi cười. Thấy Bạch Tình Đình không nói gì nữa, hắn lại nói với cô:
- À, bà xã, anh nhớ ra một chuyện rồi, ngày mai anh dẫn em đi xem nhà nhé