Diệp Lăng Phi nói:
— Bà xã, anh quên mất một chuyện, ngày mai đi xem nhà với anh nhé.
Bạch Tình Đình không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói như vậy, cô ngây người nhìn hắn, không hiểu hỏi:
— Ông xã, ngày mai đi xem nhà gì vậy?
— Đương nhiên là đi xem nhà của chúng ta rồi. Hôm nay anh đã bảo Dã Thú tìm một căn biệt thự ở khu gần bờ biển, ở đó gần biển, lần trước Hân Mính nói muốn đi ngắm biển, bây giờ Hân Mính đi lại không tiện lắm. Nếu chúng ta mua một căn biệt thự bên bờ biển, đến lúc đó Hân Mính có thể ngày ngày ngắm biển rồi. Bà xã, em thấy thế có được không?
Diệp Lăng Phi không nói thật với Bạch Tình Đình, hắn muốn rời khỏi biệt thự Nam Sơn, nguyên nhân chính vẫn là lo lắng Đái Vinh Cẩm biết nơi ở của hắn. Người ta thường nói, súng bắn ngoài sáng dễ tránh, tên bắn trong tối khó phòng. Đái Vinh Cẩm dù sao cũng ở trong bóng tối, nếu Diệp Lăng Phi không phòng bị sẽ rất dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Diệp Lăng Phi bây giờ phải cẩn thận cả đến nhà ở, hắn lo lắng nếu mình có sơ hở sẽ gây tổn hại không thể bù đắp được cho những người bên cạnh.
Bạch Tình Đình không hề suy nghĩ nhiều, nghe Diệp Lăng Phi nói tìm biệt thự vì Hân Mính, cô nhìn hắn nói:
— Ông xã, em thì không sao cả, nhưng anh phải nói với Hân Mính một tiếng, đừng để đến lúc đó cô ấy không thích thì dù chúng ta có xem được rồi cũng uổng công thôi. Ông xã, anh nói có phải không?
— Chuyện này thì anh đương nhiên biết chứ. Tối nay anh sẽ nói với Hân Mính.
Diệp Lăng Phi nói rồi nhìn Minako, xua tay ra hiệu cho cô ra ngoài. Minako cầm súng lục rồi rời khỏi văn phòng. Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Bạch Tình Đình, từ phía sau ôm lấy eo cô, kề miệng sát vào má cô rồi khẽ nói:
— Bà xã, hôm nay em và Trương Lộ Tuyết làm việc với nhau thế nào?
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
— Cái gì mà thế nào? Vẫn như cũ thôi, anh nghĩ em và Trương Lộ Tuyết có thể thế nào được?
— Bà xã, ý anh là hai người phối hợp với nhau ra sao, dù sao tập đoàn mới sau này cần hai người cùng làm việc, nếu giữa hai người có mâu thuẫn sẽ rất dễ ảnh hưởng đến hoạt động của công ty.
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói xong, cô quay sang hắn nói:
— Ồ, anh nói chuyện này à. Hiện nay em và Trương Lộ Tuyết phối hợp với nhau cũng tàm tạm, không phải tốt nhưng cũng không đến mức xấu. Cả hai đều vì công ty, trong công việc có chút xung đột cũng là bình thường. Ai bảo anh sắp xếp phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết cũng ở trong tòa nhà của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, chuyện này có một số vấn đề, cũng khó tránh khỏi.
— Những chuyện này anh còn phải suy nghĩ thêm. Có một số việc anh vẫn chưa nghĩ kỹ, vì vậy mới xảy ra vấn đề, nhưng anh tin cùng với sự hợp tác sâu sắc hơn, hai người sẽ trở thành những nhà quản lý tập đoàn giỏi nhất. Anh tin sẽ có ngày đó.
Bạch Tình Đình sắp xếp lại tài liệu trước mặt, nói:
— Ông xã, em biết rồi. Anh cũng đừng ở đây lo lắng nữa, chuẩn bị một chút rồi cùng em đến phòng họp.
Khi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đi ra, thấy Dã Thú đang nói chuyện với nữ thư ký của Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi ho một tiếng, Dã Thú vội vàng đứng thẳng người. Thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, gã vội vàng chào hai người.
Bạch Tình Đình vốn không có ấn tượng tốt về Dã Thú. Với cô, Dã Thú là một kẻ quá háo sắc, cô không thích con người của gã, nhưng Dã Thú là anh em của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình không thể biểu hiện quá nhiều thái độ không ưa, cô chỉ nói với thư ký của mình:
— Chuẩn bị một chút rồi đi với tôi đến phòng họp.
Cô thư ký vội vàng chuẩn bị, Diệp Lăng Phi gọi Dã Thú qua một bên nói:
— Tên nhóc này đừng có gây thêm phiền phức cho anh nữa. Anh nói cho cậu biết, nếu cậu mà chọc giận Tình Đình thì anh cũng không bảo vệ nổi cậu đâu.
— Lão đại, em chỉ tán phét vài câu với cô nhóc đó thôi chứ đâu có ý gì khác, lão đại đừng suy nghĩ nhiều quá. Em làm sao có thể gây thêm phiền phức cho lão đại chứ, chẳng nhẽ em lại không biết ở trong nhà, lão đại anh chẳng có địa vị gì cả. Lão đại anh yên tâm, em sẽ không gây khó khăn cho anh đâu.
Những lời của Dã Thú khiến Diệp Lăng Phi á khẩu, hắn không ngờ trong mắt Dã Thú mình lại như vậy. Theo cách nói của Dã Thú, chẳng phải Diệp Lăng Phi bị vợ quản chặt hay sao. Diệp Lăng Phi vốn định phản bác, nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại không tìm được lý do hợp lý, mà dường như những gì Dã Thú nói cũng không sai. Trước mặt Bạch Tình Đình, bản thân hắn quả thực tỏ ra rất "sợ". Người ngoài có thể cho rằng hắn là một kẻ sợ vợ, nhưng chỉ có Diệp Lăng Phi hiểu rõ, hắn không hề sợ vợ mà chỉ vì quá yêu Bạch Tình Đình nên mới nhượng bộ.
Trong xã hội người ta thường nói đàn ông sợ vợ là vì tiền, quyền và sắc, nghĩa là người vợ quá đẹp khiến người đàn ông cảm thấy không xứng nên mới sợ vợ, tiền và quyền cũng tương tự. Nhưng Diệp Lăng Phi có tiền, có quyền, đàn bà cũng không thiếu. Diệp Lăng Phi bên ngoài tỏ ra cái gì cũng nhường Bạch Tình Đình, nhưng không phải vì sợ cô mà vì không muốn làm cô tức giận, bởi hắn quá yêu cô.
Diệp Lăng Phi biết cho dù mình có giải thích, Dã Thú cũng không hiểu. Hắn bèn không giải thích nữa, với hắn, Dã Thú thích nói gì thì nói, dù sao mình cũng không mất miếng thịt nào. Đàn ông phải có bản lĩnh, da mặt cần phải dày đến vô cực, như vậy mới có thể đứng vững trong xã hội.
Diệp Lăng Phi không quan tâm người khác nhìn nhận về quần áo của mình thế nào, cũng không quan tâm người khác đánh giá mình ra sao. Hắn có thể mặc quần áo vài chục đồng đi dự những bữa tiệc cao cấp, cũng có thể lái chiếc xe chưa tới vài vạn đến trước cửa khách sạn sang trọng, để xe của mình cạnh những chiếc xe cao cấp giá trên trăm vạn. Đối với người ngoài, đó đều là những chuyện không thể tưởng tượng được. Trong mắt đa số người bình thường, cuộc sống của người có tiền phải giống như trong phim, quần áo chỉnh tề, cử chỉ phóng khoáng... nhưng Diệp Lăng Phi lại không như vậy, hắn là một người đàn ông sống rất tự do tự tại, không quan tâm người khác đánh giá mình thế nào.
Diệp Lăng Phi không giải thích với Dã Thú, mà kéo tay gã nói:
— Dã Thú, đi cùng anh đến phòng họp.
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi bảo mình đến phòng họp, gã chần chừ nói:
— Lão đại, em không thể đến phòng họp được.
Diệp Lăng Phi nhìn Dã Thú:
— Tại sao? Dã Thú, ban nãy anh không phải đã nói với cậu rồi sao, để cậu tham gia cuộc họp, sao lại đổi ý rồi? Thằng nhóc cậu rốt cuộc muốn làm gì vậy?
Dã Thú nhìn vào mắt Diệp Lăng Phi nói:
— Lão đại, em không nghĩ gì cả. Em chỉ là không quen với kiểu hội nghị đó, nên trong lòng cảm thấy có chút không tự nhiên. Không thì em ở đây đợi anh được rồi, lão đại đừng bắt em đi họp cái gì phiền phức lắm.
— Vậy sao được. Anh bảo cậu đến tòa nhà của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ chính là để cậu tham gia cuộc họp. Nếu cậu không tham gia, anh bảo cậu đến đây làm gì? Để cậu và cô gái này nói chuyện phiếm à? Dã Thú, cậu đừng có nằm mơ nữa. Anh nói cho cậu biết, nếu cậu không tham gia cuộc họp, sau này đừng có mong đến nữa. Người đẹp ở đó nhiều lắm, lẽ nào cậu lại không muốn qua đó xem cho sướng mắt?
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói xong, hắn nhìn Diệp Lăng Phi, đôi môi dày mím lại, có vẻ đang quyết tâm điều gì đó. Những lời ban nãy của Diệp Lăng Phi đã nói trúng vào nhược điểm của Dã Thú. Gã rất thích nhìn người đẹp, mặc dù trước đây đã từng nói với Diệp Lăng Phi sẽ chăm sóc cho gia đình, chăm sóc vợ, nhưng giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Dã Thú vẫn không thể thay đổi được tính háo sắc đã ngấm vào máu. Cho dù không có quan hệ với phụ nữ, chỉ cần được nhìn người đẹp, đối với Dã Thú cũng là một chuyện không tồi. Dã Thú nghĩ thông suốt, nếu sau này mình thật sự không thể đến tòa nhà của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, chẳng phải là một tổn thất lớn sao.
Dã Thú nghĩ đến đây, khẽ nói:
— Lão đại, em đi họp. Lão đại, anh có thể bàn với chị dâu chuẩn bị cho em một văn phòng ở đây được không, em cũng tiện qua lại. Nếu em ở đây mà đến văn phòng cũng không có thì thật không tiện chút nào.
Diệp Lăng Phi là ai chứ, Dã Thú vừa nói xong, hắn đã hiểu ngay ý của gã. Diệp Lăng Phi nghĩ đến lúc ở Tập đoàn Tân Á, mình cũng có văn phòng riêng, và khi đó, trong văn phòng mình cũng câu kéo không ít người đẹp, Đường Hiểu Uyển chính là có được từ lúc đó. Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói vậy, thấy thằng nhóc này cũng đang chuẩn bị học theo mình. Nhưng chiêu đó hắn đã dùng rồi, đương nhiên không thể để Dã Thú dùng lại. Lo lắng lớn nhất của Diệp Lăng Phi là Dã Thú sẽ gây họa trong tòa nhà của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, đến lúc đó người giúp gã dọn dẹp lại chính là hắn. Diệp Lăng Phi vừa nghĩ đến phản ứng sau này của Bạch Tình Đình liền lập tức lắc đầu:
— Dã Thú, ở đây không có chỗ cho bất cứ ai cả, cậu không thể có văn phòng ở đây. Cậu không phải đã có văn phòng của mình rồi sao, không cần thiết phải chuẩn bị thêm một cái ở đây. Cậu có chuyện gì thì có thể đến, nhưng nếu để cậu có văn phòng ở đây, anh sợ sau này sẽ có một đống tiểu Dã Thú, như vậy thì loạn mất. Tóm lại, anh không đồng ý.
Diệp Lăng Phi từ chối rất dứt khoát, không hề do dự. Dã Thú trong lòng cũng hiểu rõ, Diệp Lăng Phi lo mình sẽ gây chuyện, gã cũng không nài nỉ thêm, chỉ cười nói:
— Lão đại, anh sợ em ở công ty của anh gây ra chuyện gì đúng không? Em sẽ không gây ra chuyện gì đâu.
Diệp Lăng Phi xua tay:
— Không gây chuyện cũng không được. Dã Thú, anh còn không hiểu tính cậu sao? Cậu có thể thay đổi tính cách của mình không?
Dã Thú khi đối diện với Diệp Lăng Phi rất thành thật. Diệp Lăng Phi hỏi vậy, Dã Thú không nghĩ ngợi, lập tức lắc đầu trả lời:
— Lão đại, anh nói quá đúng, em thật sự không thể thay đổi tính cách của mình. Nếu em có thể thay đổi thì em không còn là Dã Thú nữa. Lão đại, bỏ đi, em không cần văn phòng gì ở đây nữa. Nếu có chuyện gì thì gọi em, em lại đến. Em cũng lo mình sẽ gây chuyện cho anh, như vậy thì không tốt. Lão đại, anh nói đúng không?
Diệp Lăng Phi cười vỗ vai Dã Thú:
— Dã Thú, cậu nghĩ vậy là đúng rồi. Anh chính là lo cậu không thay đổi được tính cách, gây chuyện ở đây thì sẽ rất phiền phức. Nếu cậu muốn chơi, cũng không nên chơi ở đây. Vọng Hải rất lớn, cậu có thể đến nơi khác chơi. Nếu thấy Vọng Hải không có chỗ nào để chơi thì có thể đi Bắc Kinh, Thượng Hải, những thành phố đó nói không chừng lại có chỗ cậu thích. Dã Thú, cậu thấy đúng không?
— Lão đại, em hiểu rồi. Ban nãy em cũng chỉ tùy tiện nói thôi, chứ không hề thật sự muốn ở lại đây. Em cũng biết, nếu em ở đây sẽ chỉ gây phiền phức cho anh, tốt nhất là em không nên gây thêm phiền phức.
— Dã Thú, em nghĩ vậy là đúng rồi. Được rồi, chúng ta đừng ở đây nói nữa, đến phòng họp thôi.
Diệp Lăng Phi khoác vai Dã Thú đi về phía phòng họp. Đúng lúc hắn đang định đi thì nghe thấy tiếng Trương Lộ Tuyết ở đằng sau vọng lại:
— Diệp Lăng Phi, không ngờ anh thật sự đến rồi. Em còn tưởng hôm nay anh sẽ không đến cơ. Xem ra đúng là vợ anh có uy lực, chỉ cần nói một câu, anh liền ngoan ngoãn đến tham gia hội nghị. Anh đúng là người chồng mẫu mực.
Diệp Lăng Phi dừng bước, quay đầu lại, thấy Trương Lộ Tuyết và Trần Ngọc Đình đang đi đến. Hắn vỗ vỗ vai Dã Thú:
— Dã Thú, em đi trước đi, lát nữa anh sẽ đến sau.
Dã Thú cũng đã nhìn thấy hai người phía sau, trong lòng gã hiểu là chuyện gì. Dã Thú nghĩ thầm:
“Bảo sao lão đại không dám để mình đến, thì ra ở đây người đẹp nhiều đến vậy. Nếu mình mà ở đây thì làm gì có cơ hội cho lão đại, xem ra lão đại rất lo lắng về mình.”
Dã Thú chỉ nghĩ vậy thôi chứ không nói gì thêm. Nghe Diệp Lăng Phi nói xong, gã bèn đi trước. Dù không biết phòng họp ở đâu nhưng gã hỏi thăm một chút là biết, cũng không cần Diệp Lăng Phi dẫn đường.
Dã Thú đi rồi, Trương Lộ Tuyết và Trần Ngọc Đình đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi. Trương Lộ Tuyết quay sang Trần Ngọc Đình khẽ nói:
— Giám đốc Trần, chị đến phòng họp trước đi, lát nữa tôi sẽ đến.
Trần Ngọc Đình gật đầu:
— Vâng!
Trần Ngọc Đình đi qua Diệp Lăng Phi, cô tỏ ra như không hề quen biết hắn, đó là cố tình làm vậy để Trương Lộ Tuyết thấy. Cô không muốn để người ngoài biết giữa cô và Diệp Lăng Phi có quan hệ quá thân mật, càng không muốn để người khác nhận ra cô thích hắn. Diệp Lăng Phi lại không giống Trần Ngọc Đình, hắn nhìn theo cô cho đến tận khi nghe thấy tiếng ho của Trương Lộ Tuyết mới quay lại nhìn cô ta.
Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi, lạnh lùng nói:
— Diệp Lăng Phi, ban nãy anh nhìn cái gì vậy?
Diệp Lăng Phi nghe xong liền cười:
— Nhìn cái gì? Anh có thể nhìn cái gì chứ. Anh đang nghĩ Lộ Tuyết nhà chúng ta sao lại trở nên xinh đẹp như vậy, càng ngày càng hấp dẫn. Lộ Tuyết, sinh cho anh một đứa con đi. Anh tin nếu chúng ta có một đứa con nhất định sẽ rất thông minh, rất xinh đẹp. Nếu là con gái, nhất định sẽ có thân hình nóng bỏng như mẹ nó, khiến vạn người phải mê mẩn.
Trương Lộ Tuyết không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói ra những lời lộ liễu đến vậy ngay trong công ty. Cô không có bất kỳ sự chuẩn bị nào, nghe xong ban đầu hơi ngây người, sau đó hai má ửng hồng rồi gắt giọng khẽ nói:
— Anh đúng là đồ xấu xa, cái gì cũng dám nói. Anh không nhìn xem đây là đâu à? Nếu để Bạch Tình Đình nghe được, anh về nhà sẽ phải chịu phạt đấy.
Diệp Lăng Phi cười:
— Làm sao có thể chứ, Tình Đình rất tốt với anh. Lần trước Tình Đình còn nói với anh...
Nói đến đây, hắn cố ý nói nhỏ, kề miệng vào tai Trương Lộ Tuyết khẽ thì thầm:
— Lần trước Tình Đình còn bảo để em đến ở nhà anh, như vậy ba người chúng ta có thể cùng ngủ trên một chiếc giường lớn.
Trương Lộ Tuyết nghe xong, hai má càng đỏ hơn, cô ngầm đưa tay véo một cái vào eo Diệp Lăng Phi, nũng nịu nói:
— Anh thật là, đừng có nói lung tung nữa. Em biết ngay những lời từ miệng anh chẳng có gì tốt đẹp cả.
— Cái gì gọi là không có gì tốt đẹp chứ? Anh đây là nói cho em biết những gì anh và Tình Đình đã nói với nhau, anh chỉ thuật lại thôi. Lộ Tuyết, em không phải cho rằng anh đang lừa em đấy chứ?
Trương Lộ Tuyết nói:
— Đương nhiên rồi. Lẽ nào anh cho rằng em sẽ tin lời anh sao? Nếu anh nói là Bạch Tình Đình nói vậy, bây giờ em đi nói với cô ấy, em muốn đích thân nghe Bạch Tình Đình sẽ nói thế nào.
Diệp Lăng Phi vừa nghe Trương Lộ Tuyết muốn đi tìm Bạch Tình Đình, hắn vội vàng giữ cô lại:
— Lộ Tuyết, em làm gì vậy, sao phải đi tìm Tình Đình? Em không phải không biết da mặt Tình Đình mỏng, cho dù anh và cô ấy đã nói như vậy nhưng trước mặt em, cô ấy cũng sẽ không thừa nhận. Em làm vậy không phải là thừa sao?
Trương Lộ Tuyết nghe xong, khẽ nói:
— Diệp Lăng Phi, em thấy không phải Bạch Tình Đình không thừa nhận trước mặt em, mà là cô ấy cơ bản không hề nói vậy. Cô ấy sẽ tức giận. Diệp Lăng Phi, em nói có đúng không?
Diệp Lăng Phi nghe vậy, nói:
— Đúng cái gì chứ. Lộ Tuyết, em đừng nghĩ lung tung. Anh là loại người đó sao? Những lời anh nói từ trước đến nay không có lời nào là giả. Em biết mà, con người anh cơ bản không biết nói dối, từ trước đến nay chưa hề lừa dối em, nhất là lừa dối một người đẹp như em. Lộ Tuyết, em nhất định phải tin lời anh.
Trương Lộ Tuyết cười:
— Anh nói từ trước đến nay chưa từng lừa người khác? Diệp Lăng Phi, anh nghĩ em là đứa trẻ ba tuổi sao? Em còn không hiểu rõ anh à? Em thấy những lời từ miệng anh nói ra không có câu nào là thật cả. Nếu thật sự tin lời anh, bị anh lừa chết cũng không biết chết thế nào. Dù sao, em nghĩ kỹ rồi, sau này em không thể tin lời anh, bởi vì những lời anh nói cơ bản không đáng tin.
Diệp Lăng Phi nghe xong, bèn ra sức chép miệng. Trương Lộ Tuyết thấy vậy không hiểu hỏi:
— Diệp Lăng Phi, anh làm gì mà chép miệng vậy? Lẽ nào câu nói ban nãy của em sai sao?
— Đương nhiên là sai rồi. Nếu em không nói sai, anh lại chép miệng sao? Lộ Tuyết, em nghĩ mà xem, anh có lý do gì mà phải lừa em? Em cũng là người phụ nữ của anh...
Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây thì thấy Trương Lộ Tuyết trừng mắt:
— Ai là người phụ nữ của anh? Em là em, em không giống Bạch Tình Đình cưới anh. Em là người tự do, không thuộc về bất kỳ ai.
Diệp Lăng Phi vội vàng nói lại:
— Đúng, đúng, em là người tự do, không thuộc về bất kỳ ai. Lộ Tuyết, anh không có ý khác, anh chỉ muốn nói với em, anh hoàn toàn không cần thiết phải lừa em. Quan hệ của chúng ta rất thân thiết, lẽ nào em cho rằng anh lại đi lừa người thân thiết với mình sao?
— Cái đó chưa chắc. Ai mà biết được trong lòng anh nghĩ gì. Em cũng không phải con giun trong bụng anh, làm sao hiểu được ý anh. Em chỉ biết không thể tin anh được. Diệp Lăng Phi, anh thấy em nói đúng không?
Diệp Lăng Phi thở dài:
— Đúng cái gì chứ. Không ngờ Diệp Lăng Phi anh một đời anh minh, cuối cùng lại bị chính người phụ nữ thân thiết của mình phản bội, thật là đáng thương.
Trương Lộ Tuyết hơi sửng sốt, nhìn Diệp Lăng Phi:
— Phản bội? Diệp Lăng Phi, anh nói em phản bội anh? Câu này anh nhất định phải giải thích rõ ràng với em. Em rốt cuộc chỗ nào phản bội anh? Anh có biết không, em luôn không qua lại với người đàn ông khác, càng không cần nói đến hẹn hò riêng tư. Lẽ nào như vậy cũng bị coi là phản bội anh sao? Thật buồn cười. Hôm nay anh không giải thích rõ ràng, em sẽ không tha cho anh.
Câu nói này đã thể hiện hết tâm tư của Trương Lộ Tuyết. Trong lòng cô cũng tự nhận mình là người phụ nữ của Diệp Lăng Phi, nghĩa là cô đã tự cho rằng mình là hoa đã có chủ, không thể qua lại với người đàn ông khác. Nhưng ngoài mặt, Trương Lộ Tuyết lại không thừa nhận. Chuyện này liên quan đến không ít vấn đề, nếu cô thể hiện rõ ý tứ của mình, cô lo sợ sau này sẽ xảy ra một cuộc chiến với Bạch Tình Đình. Mặc dù Bạch Tình Đình là vợ hợp pháp của Diệp Lăng Phi, nhưng một khi Trương Lộ Tuyết làm rõ quan hệ, cô sẽ có nhu cầu độc chiếm hắn. Trương Lộ Tuyết không muốn cùng người phụ nữ khác chia sẻ người yêu của mình. Đó cũng là nguyên nhân quan trọng khiến cô không muốn bày tỏ tâm tư của mình.
Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy, hắn cười:
— Lộ Tuyết, anh biết ngay là em sẽ hiểu nhầm. Ý của anh không phải nói em phản bội anh về điều đó, mà là vì em không tin tưởng anh. Lẽ nào anh là loại đàn ông không đáng tin hay sao?
Trương Lộ Tuyết liếc nhìn Diệp Lăng Phi, khẽ nói:
— Sao lại không? Lẽ nào anh cho rằng anh là loại đàn ông đáng tin hay sao?
— Đương nhiên rồi. Anh không phải là một người đáng tin thì còn ai đáng tin nữa? Lộ Tuyết, lẽ nào em quên khi chúng ta ở trên giường, lúc đó...
Diệp Lăng Phi chưa nói hết câu đã bị Trương Lộ Tuyết cắt ngang:
— Được rồi, được rồi, Diệp Lăng Phi, anh đừng nói thêm nữa. Em nghĩ Bạch Tình Đình đã đợi trong phòng họp rất lâu rồi. Bây giờ chúng ta nên đi thôi. Nếu anh còn muộn nữa, không chừng Bạch Tình Đình sẽ khiến anh phải lúng túng trong cuộc họp.
Diệp Lăng Phi tỏ ra rất tự tin:
— Chuyện này em yên tâm, vợ anh sẽ không làm vậy đâu. Anh rất chắc chắn về Tình Đình. Cho dù bây giờ cô ấy tức giận anh, cũng sẽ không làm anh mất mặt trước mặt người khác trong phòng họp. Còn sau khi về nhà sẽ xảy ra chuyện gì thì anh không dám bảo đảm.
Trương Lộ Tuyết không nhịn được, bật cười phá lên. Cô liếc nhìn Diệp Lăng Phi:
— Ha ha ha... Anh cuối cùng cũng có một điểm tự biết mình, biết nếu về nhà sẽ không có quả ngon để ăn. Diệp Lăng Phi, nếu anh bị Bạch Tình Đình đuổi ra khỏi nhà, thì có thể đến ở chỗ em. Em sẽ chuẩn bị cho anh một phòng nhỏ, anh cứ ở đó.
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
— Như vậy sao được, ít nhất anh cũng phải ngủ trên giường của em. Em nằm bên dưới, anh nằm ở trên, như thế mới phù hợp với tư thế của nam nữ.
Trương Lộ Tuyết nghe xong, đẩy Diệp Lăng Phi một cái, gắt giọng:
— Đi thôi! Em biết ngay cái miệng của anh không nói ra được cái gì tốt đẹp, em lại còn ở đây lãng phí thời gian với anh.
Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy bèn cười:
— Cái gì gọi là lãng phí thời gian chứ? Lộ Tuyết, sao em lại gọi là lãng phí thời gian? Chúng ta đang bồi dưỡng tình cảm. Em nói xem, đi họp có ý nghĩa gì chứ, chỉ là ngồi ở đó, chẳng có chút ý nghĩa gì cả. Chi bằng chúng ta ở đây nói chuyện. Lộ Tuyết, em thấy anh nói có đúng không?
Trương Lộ Tuyết lạnh lùng nói:
— Đúng cái gì. Em biết ngay là ở đây nói chuyện với anh chỉ lãng phí thời gian. Đi thôi, đừng ở đây nói nữa.
Trương Lộ Tuyết giục Diệp Lăng Phi mau đi họp. Hắn tỏ ra có vẻ không muốn đi, nhưng bị cô kéo đi, Diệp Lăng Phi mới theo sau Trương Lộ Tuyết đến phòng họp.
Khi Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi đi vào, trong phòng họp mọi người đã ngồi kín. Đây là cuộc họp đầu tiên của tập đoàn mới từ khi thành lập. Tất cả nhân viên quản lý liên quan đều tham gia. Có thể nói hai tập đoàn trước mắt chỉ mới thực hiện hợp nhất sơ bộ, một số bộ phận vẫn chưa hoàn toàn thành lập. Nhưng cuộc họp lúc này có một ý nghĩa rất quan trọng, chính là để mọi người biết rõ cần phải làm gì. Hiện tại, tập đoàn mới nên hoạt động thế nào, quản lý ra sao, trong lòng mọi người vẫn chưa rõ. Tất cả những điều này đều do Diệp Lăng Phi đột ngột quyết định. Theo lý mà nói, muốn hợp nhất hai tập đoàn lớn như Tập đoàn Tân Á và Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, trước đó phải có một thời gian dài chuẩn bị. Kết quả, Diệp Lăng Phi chỉ dùng có hai ba ngày đã buộc hai tập đoàn hợp nhất, nên mới xảy ra cục diện có phần hỗn loạn như hiện nay. Bạch Tình Đình muốn Diệp Lăng Phi tham dự cuộc họp đầu tiên cũng là muốn để hắn biết rõ tình hình quản lý hỗn loạn của tập đoàn mới, hy vọng hắn có thể xuất hiện để giải quyết một số vấn đề. Bởi vì đối với Bạch Tình Đình, có một số chuyện nhất thiết phải để Diệp Lăng Phi ra mặt mới có thể giải quyết.
Chỗ ngồi của Diệp Lăng Phi ở chính giữa, Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết ngồi hai bên hắn, còn Dã Thú thì ngồi đối diện. Khi Dã Thú đi vào phòng họp, gã không biết nên ngồi ở đâu. Gã thấy ở trung tâm có một chiếc ghế, đoán đó là chỗ của Diệp Lăng Phi, gã không thể ngồi vào đó. Ngẩng mặt lên nhìn, vừa hay đối diện có một chỗ trống, Dã Thú bèn đi vào ngồi xuống. Như vậy, Diệp Lăng Phi và Dã Thú vừa khéo đối mặt với nhau, còn những nhân viên quản lý khác lần lượt ngồi ở hai bên.
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi đến, cô nhìn Trương Lộ Tuyết nói:
— Phó tổng Trương, hội nghị lần này ai chủ trì?
Theo lý thì hội nghị lần này nên do Diệp Lăng Phi chủ trì, nhưng cả Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều hiểu rõ, muốn hắn chủ trì là điều không thể. Diệp Lăng Phi có thể đến tham gia đã không dễ dàng gì rồi, còn muốn hắn chủ trì cuộc họp thì càng không thể. Diệp Lăng Phi cơ bản sẽ không làm việc này. Chính vì cả hai đều hiểu rõ, nên Bạch Tình Đình chủ động hỏi Trương Lộ Tuyết.
Trương Lộ Tuyết hai tay để trên bàn, từ lúc vào phòng họp cô luôn cúi đầu xem tài liệu. Khi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, cô mới ngẩng đầu lên nhìn, thản nhiên nói:
— Phó tổng Bạch, chị chủ trì đi.
Trong tập đoàn mới, Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều là phó tổng, phân biệt quản lý công ty cũ của mình, còn tổng giám đốc là Diệp Lăng Phi. Trương Lộ Tuyết đã sắp xếp Trần Ngọc Đình làm tổng giám đốc của phân công ty Tân Á, còn bản thân cô ta là phó tổng của tập đoàn mới, không cần thiết phải phụ trách trực tiếp ở phân công ty nữa. Chủ yếu là cô ta rất tín nhiệm năng lực của Trần Ngọc Đình. Bạch Tình Đình lại không giống Trương Lộ Tuyết, cô không giao hết quyền lực cho các phó tổng cũ của mình. Đó là do Bạch Tình Đình vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng họ. Bạch Tình Đình không dễ dàng tin tưởng người khác, cô tin tưởng bản thân mình hơn. Do vậy, cô không chỉ là phó tổng mà đồng thời cũng là tổng giám đốc của phân công ty Quốc tế Thế Kỷ.
Bạch Tình Đình thấy Trương Lộ Tuyết để mình chủ trì, cô cũng không khách khí. Chỉ là chủ trì một cuộc họp thôi, không vấn đề gì. Nếu Trương Lộ Tuyết muốn chủ trì, Bạch Tình Đình cũng không khó khăn gì mà nhường lại.
Bạch Tình Đình trước khi nói, lướt mắt nhìn qua một lượt rồi mới nói:
— Tôi tin mọi người đều biết, lần này là cuộc họp đầu tiên của tập đoàn chúng ta. Bây giờ Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ và Tập đoàn Tân Á đã hợp nhất thành một tập đoàn mới, nhưng hiện tại hai bên vẫn phân biệt phát triển và xây dựng các phân công ty trực thuộc. Hôm nay là cuộc họp đầu tiên của tập đoàn mới. Bây giờ, tôi xin trịnh trọng tuyên bố ông Diệp Lăng Phi là tổng giám đốc và chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn mới chúng ta.
Cho dù Bạch Tình Đình không nói, mọi người cũng biết Diệp Lăng Phi là ai. Nhưng theo trình tự, vẫn cần giới thiệu. Bạch Tình Đình nói xong, trong phòng họp vang lên một tràng pháo tay. Dã Thú cũng cùng mọi người vỗ tay, và gã là người vỗ tay to nhất. Việc vỗ tay cũng cần chú ý, không thể quá nhẹ, nhưng cũng không thể quá mạnh. Không phải cứ ra sức vỗ tay là tốt. Vỗ tay cần có chừng mực, nhưng Dã Thú không hề để ý những lễ nghĩa đó, gã ra sức vỗ tay, tiếng vỗ tay của gã to nhất phòng.
Bạch Tình Đình hơi cau mày nhìn Dã Thú. Dã Thú thấy Bạch Tình Đình nhìn mình liền vội vàng dừng lại. Gã này trời không sợ, đất không sợ, nhưng vẫn sợ Bạch Tình Đình. Ai bảo cô là vợ của Diệp Lăng Phi, Dã Thú sao có thể không sợ chứ.
Vỗ tay xong, Bạch Tình Đình tiếp tục:
— Sau đây, mời tổng giám đốc Diệp Lăng Phi nói vài câu với chúng ta.
Diệp Lăng Phi vốn cho rằng mình chỉ đến ngồi thôi, không có chuyện gì khác. Bây giờ nghe Bạch Tình Đình bảo mình nói vài câu, hắn khá sửng sốt. Lần này không có chuẩn bị, hắn cơ bản không nghĩ đến việc mình phải phát biểu. Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình ngồi cạnh, ý muốn nói: “Bà xã, em thật không nể mặt anh rồi, sao không nói trước với anh một tiếng.” Đương nhiên, lúc này Diệp Lăng Phi nói gì cũng muộn rồi.
Nhưng những tình huống thế này không làm khó được Diệp Lăng Phi. Hắn nghe Bạch Tình Đình giới thiệu xong bèn hơi trầm ngâm rồi nói:
— Các vị, hôm nay tôi hoàn toàn không nghĩ mình phải phát biểu, không có chuẩn bị, nên tôi cũng tùy tiện nói vài câu vậy. Tập đoàn mới của chúng ta đã thành lập, sau này là thời gian triển khai công việc. Bây giờ tôi yêu cầu các vị trước tiên ổn định lòng người. Nhất định có một số người sau khi hợp nhất hai tập đoàn trong lòng có suy nghĩ này kia. Tập đoàn đã hợp nhất rồi, cần để mọi người hiểu, nếu ai thấy tập đoàn mới không tốt cho mình thì có thể rời đi. Đương nhiên, nếu muốn ở lại thì đó là việc tốt nhất, vì tương lai của mọi người sẽ trở nên sáng lạn hơn nữa.
Diệp Lăng Phi nói xong, hắn dừng lại một chút. Kết quả, mọi người trong phòng họp đều vỗ tay. Tiếng vỗ tay ầm ầm vang lên. Diệp Lăng Phi đợi tiếng vỗ tay lặng xuống rồi tiếp tục:
— Bây giờ, tôi nói với mọi người vài điều. Thứ nhất, tất cả mọi người ở đây đều phải biết máy tính, tập đoàn mới sau này sẽ thực hiện quản lý internet hóa, tin tức hóa trong hoạt động, nghĩa là công việc của chúng ta sau này không thể tách khỏi máy tính. Thứ hai, công việc của chúng ta sẽ rất nhiều, vì vậy sẽ có rất nhiều việc cần mọi người làm. Thứ ba, tôi vẫn chưa nghĩ ra, đợi khi nào nghĩ ra sẽ nói với mọi người.
Hai điều trước đó của Diệp Lăng Phi nói rất tốt, mọi người đều nghe rất tập trung, thậm chí có người còn ghi lại. Nhưng khi hắn nói ra điều thứ ba, tất cả đều ngây ra. Ban đầu họ còn cho rằng mình nghe nhầm, đến khi xác nhận không nghe nhầm thì đều giữ im lặng.
Bạch Tình Đình không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói như vậy. Cô nhìn hắn thì phát hiện hắn đang nhìn cô rất đắc ý, có vẻ như rất tự mãn vì những gì mình vừa nói.
Bạch Tình Đình bĩu môi rồi quay sang những người khác:
— Các vị, chúng ta đã nghe tổng giám đốc Diệp nói rồi, sau này tập đoàn mới sẽ sử dụng tin tức hóa trong quản lý. Tôi cũng hy vọng các vị nhanh chóng nắm vững máy tính. Đương nhiên, tôi biết các vị đều là những nhân tài quản lý cao cấp, chuyện này đối với các vị không phải là vấn đề lớn. Bây giờ tôi sẽ giới thiệu một chút những người phụ trách các bộ phận liên quan, hy vọng mọi người có thể biết rõ để sau này thuận tiện triển khai công việc.
Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng họp nghe Bạch Tình Đình giới thiệu các nhân viên liên quan. Khi giới thiệu đến Dã Thú, gã hơi sửng sốt, không biết nên giới thiệu bản thân thế nào. Dã Thú quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, lúc này cần hắn giúp giải vây rồi.
Diệp Lăng Phi nhìn Dã Thú nói:
— Vị này là tổng giám đốc công ty bảo vệ của tập đoàn mới chúng ta. Sau này anh ấy sẽ là nhân viên quản lý của công ty. Dã Thú, cậu giới thiệu với mọi người một chút.
— Lão đại, em biết giới thiệu thế nào? Em không biết nên nói gì. Tên tôi là Dã Thú, như vậy có được không?
Bạch Tình Đình nghe câu nói của Dã Thú xong tỏ ra không hài lòng:
— Dã Thú, cậu không có tên sao? Lẽ nào cậu không biết mình tên là gì? Dã Thú chỉ là biệt hiệu của cậu thôi, không thể để mọi người cứ gọi biệt hiệu của cậu chứ.
Dã Thú dừng lại giây lát, tay phải gãi đầu:
— Tên của em? Chị dâu, chị đừng nhắc, em thật sự rất ít khi dùng tên của mình, em quen với việc mọi người gọi biệt hiệu của em rồi.
Bạch Tình Đình nghe xong, nhìn Dã Thú nói:
— Dã Thú, cậu đừng nói những lời đó, chỉ cần nói tên mình ra là được.
Dã Thú nghe Bạch Tình Đình nói xong bèn nói:
— Tên em là Kiều Trí.
Diệp Lăng Phi đột nhiên cười phá lên. Dã Thú thấy Diệp Lăng Phi cười bèn nói:
— Lão đại, em đã nói không nên nói tên tiếng Trung của em rồi mà. Em vẫn thích mọi người gọi em là Dã Thú.
Diệp Lăng Phi xua tay:
— Được rồi, được rồi, không nói chuyện này nữa. Tiếp tục giới thiệu đi.
Bạch Tình Đình ra hiệu tiếp tục giới thiệu. Diệp Lăng Phi ngồi ở đây, vốn có chút nhàm chán. Đúng lúc đó, chuông điện thoại của hắn vang lên. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra nhìn, hắn cau mày, kề vào tai Bạch Tình Đình nói vài câu rồi đứng lên đi ra khỏi phòng họp.