Diệp Lăng Phi đang ngồi trong phòng họp. Đối với hắn, tham gia mấy cuộc họp thế này chỉ lãng phí thời gian, hắn vốn chẳng muốn dính dáng gì đến công ty hay tập đoàn. Nếu Diệp Lăng Phi muốn quản lý công ty, hắn đã làm từ lâu rồi. Trong tay hắn có nhiều tiền như vậy, vả lại trời sinh tính tình tự do, hắn không muốn bị bất cứ chuyện gì trói buộc. Chỉ là Bạch Tình Đình đã gọi điện bảo hắn đến tham gia, Diệp Lăng Phi không thể không đến, đành ngồi trong phòng họp cho có lệ.
Khi Bạch Tình Đình đang theo quy trình giới thiệu người phụ trách các bộ phận, điện thoại của Diệp Lăng Phi bỗng reo lên. Theo thông lệ, khi họp thì nên tắt điện thoại, nhưng bản thân Diệp Lăng Phi lại là người quen tự do, bảo hắn tắt máy là chuyện không thể.
Nghe thấy chuông điện thoại, hắn lấy máy ra xem. Thấy số gọi đến, Diệp Lăng Phi cau mày, ghé vào tai Bạch Tình Đình nói vài câu rồi đứng dậy rời khỏi phòng họp.
Ra ngoài, Diệp Lăng Phi mới nghe máy. Là Tiêm Đao gọi đến. Hắn biết Tiêm Đao gọi vào lúc này chắc chắn là phía Đái Vinh Cẩm có động tĩnh gì đó nên mới gọi điện thông báo. Lần trước Diệp Lăng Phi đã dặn Tiêm Đao, nếu phía Đái Vinh Cẩm có tình hình gì mới thì phải báo cho hắn ngay lập tức.
- Tiêm Đao, có chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, nhưng không đứng ngay ngoài phòng họp. Có một số chuyện tốt nhất không nên để người khác biết quá nhiều. Đa số mọi người đều sống trong môi trường yên bình, không thật sự hiểu những chuyện xảy ra bên ngoài. Rất nhiều người cho rằng thế giới này an toàn, mà không biết rằng mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi khắc đều không ngừng xảy ra chuyện đổ máu. Nhưng những người sống cuộc sống bình thường không thể nào hiểu được những chuyện này. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đi đến cửa thoát hiểm, mở cửa rồi bước vào trong.
Tiêm Đao quả thực có một số tin tức tình báo. Tổ chức hỏa quân Lang Nha có mạng lưới tình báo trên toàn thế giới, nhưng mạng lưới này không thần kỳ như trong phim ảnh, không thể nắm bắt được mọi tin tức. Chỉ khi cần thiết, mạng lưới này mới huy động tất cả lực lượng để điều tra một việc nào đó.
- Satand, bên em quả thật có vài chuyện. Chuyện thứ nhất thì để Angle nói, em nghĩ cô ấy nói với anh sẽ rõ ràng hơn, mấy chuyện này em không rành lắm.
Tiêm Đao nói rồi đưa điện thoại cho Angle. Angle nhận lấy điện thoại rồi nói với Diệp Lăng Phi:
- Satand, sau khi về Mỹ, em đã điều tra về loại vũ khí sinh học mà tập đoàn Suzuki nghiên cứu. Nếu thật sự như anh nói, sức sát thương của loại vũ khí sinh học này gây ra trong thời gian ngắn là không thể kiểm soát, cũng có nghĩa là không thể điều trị kịp thời.
- Chuyện đó anh đương nhiên biết rõ. Sau khi nghe tay chuyên gia sinh vật học người Nhật đó nói, anh đã biết đó là một loại vũ khí sinh học cực kỳ nguy hiểm. Theo anh được biết, đã có một số vũ khí sinh học được tuồn ra ngoài, không rõ tung tích. Đây cũng là chuyện anh rất lo lắng, nếu những vũ khí sinh học đó rơi vào tay kẻ xấu, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
- Em chính là muốn nói với anh về chuyện này. Em đã phát hiện ra nhược điểm của loại vũ khí sinh học này, nghĩa là có thể tìm ra một loại thuốc giải để khống chế sự phát triển của virus, như vậy trước tiên có thể bảo vệ tính mạng cho nạn nhân, sau đó sẽ tìm cách chữa trị triệt để những thương tổn do nó gây ra. Nhưng em thấy để thật sự nghiên cứu chế tạo ra loại thuốc giải đó ít nhất cần ba năm. Trước mắt, việc chúng ta có thể làm chỉ là tìm ra thuốc ức chế, khống chế sự lây lan nhanh chóng của virus này.
Nghe Angle nói vậy, Diệp Lăng Phi cau mày:
- Angle, ý em là trước mắt chúng ta vẫn chưa có biện pháp tốt nhất để khống chế loại virus này sao?
- Về lý thuyết là như vậy. Mấy ngày nay, em đang liên lạc với viện nghiên cứu sinh vật ở Mỹ, các nhà sinh vật học của họ cũng đang phân tích loại vũ khí này. Nhưng từ kết quả ban đầu em nhận được, loại vũ khí sinh học này rất nguy hiểm. Satand, anh xem phim về xác sống của Mỹ rồi đúng không? Rất nhiều phim trong số đó có nguồn gốc từ nghiên cứu virus. Nếu loại vũ khí sinh học này thật sự được sử dụng trên quy mô lớn, thì có thể sẽ xuất hiện những cảnh tượng như trong phim. Vì vậy, em gọi điện là muốn nói với anh, trong hoàn cảnh chưa tìm ra biện pháp phòng trừ hiệu quả, tốt nhất anh nên cẩn thận một chút, phòng khi bị loại vũ khí sinh học đó tấn công mà không có cách chữa trị.
- Anh đương nhiên không muốn bị nó tấn công, nhưng tiếc là anh muốn vậy chứ kẻ thù của anh lại không nghĩ thế.
Diệp Lăng Phi nói đùa với Angle. Không thể phủ nhận những lời ban nãy của Angle rất nghiêm trọng, nghĩa là một khi bị nhiễm loại virus này, thì đó tuyệt đối không phải chuyện tốt đẹp gì, ít nhất là trước mắt vẫn chưa có thuốc giải.
Angle nói:
- Satand, em không đùa với anh đâu. Em sẽ ở lại Mỹ, cố gắng trong thời gian nhanh nhất nghiên cứu ra loại thuốc có thể khống chế virus này. Còn những việc sau này thì để sau hãy tính.
- Ừ!
Diệp Lăng Phi đáp. Nếu Angle cũng cho rằng việc này tạm thời không có cách đột phá thì thật sự là không có cách nào. Angle là chuyên gia trong lĩnh vực này, cô ta có hiểu biết sâu rộng, rất nhiều việc liên quan đến lĩnh vực này của Lang Nha đều giao cho Angle xử lý. Angle sẽ thông qua những con đường bí mật để liên lạc với các nhà khoa học hàng đầu thế giới. Diệp Lăng Phi vô cùng tin tưởng vào năng lực của Angle, hắn không cần phải nói thêm gì.
Angle nói chuyện xong, đưa điện thoại lại cho Tiêm Đao. Tiêm Đao cầm điện thoại nói:
- Satand, việc thứ hai là về Khoa Nhung Hỏa Diễm.
Nghe Tiêm Đao nói, Diệp Lăng Phi bèn lấy bật lửa và thuốc lá ra, ngậm một điếu thuốc rồi châm lửa, nói:
- Khoa Nhung Hỏa Diễm? Tiêm Đao, bên em có tin tức gì?
- Satand, tin tức này không hoàn toàn chính xác. Bên Nigeria truyền về cho biết Đái Vinh Cẩm đã ở Nigeria một thời gian dài, vừa mới rời đi, không rõ tung tích.
Diệp Lăng Phi nghe xong liền cau mày, hắn rít một hơi thuốc, rồi lấy điếu thuốc ra nói vào điện thoại:
- Nigeria? Tiêm Đao, ý em là Đái Vinh Cẩm đã ở Nigeria một thời gian? Anh không tin gã ở đó để nghỉ dưỡng, rất có thể là để gặp người của tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm. Cũng có nghĩa là, căn cứ của tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm rất có thể ở Nigeria hoặc các nước châu Phi lân cận.
- Đúng vậy. Em đã liên hệ với chính phủ Nigeria, hy vọng họ sẽ giúp đỡ chúng ta, đồng thời cũng thông báo cho các nước châu Phi bên cạnh, hy vọng họ có thể hỗ trợ.
- Không dễ đâu. Tiêm Đao, em nghĩ xem, tại sao người của Khoa Nhung Hỏa Diễm lại dám xây dựng đại bản doanh ở châu Phi? Chính là vì hoàn cảnh địa lý phức tạp. Một số quốc gia châu Phi không đủ vũ lực để tự bảo vệ mình, vì vậy họ hy vọng những tổ chức lính đánh thuê có thể giúp bảo vệ đất nước. Có thể nói, Khoa Nhung Hỏa Diễm nhất định có quan hệ rất tốt với chính phủ sở tại. Chính quyền nước đó dựa vào Khoa Nhung Hỏa Diễm hơn là dựa vào chúng ta, bởi vì chúng ta chỉ cung cấp vũ khí, còn tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm lại có thể trực tiếp tham gia hoạt động vũ trang. Bọn họ dựa vào việc này để kiếm tiền, cũng không quan tâm góp sức vì ai. Đây mới là mối quan hệ thực tế. Cho dù chúng ta điều tra ra quốc gia mà tổ chức lính đánh thuê đó đang ở thì cũng không dễ giải quyết, huống hồ trước mắt chúng ta vẫn chưa tìm ra. Nhưng điều này cũng cho anh một đầu mối, chỉ cần theo dõi các nước châu Phi này thì nhất định có thể nắm bắt được động tĩnh của Khoa Nhung Hỏa Diễm và Đái Vinh Cẩm. Tiêm Đao, điều một nhóm người tập trung theo dõi Nigeria và các nước châu Phi xung quanh, nếu có bất kỳ động tĩnh gì lập tức thông báo cho anh.
- Satand, anh không lo lắng sao? Bọn em đều rất lo cho sự an nguy của anh. Hay là bọn em phái người qua đó bảo vệ anh? Chuyện lần này không hề nhỏ, cứ nên cẩn thận một chút thì tốt hơn. Nếu anh mà xảy ra chuyện gì, bọn em không biết phải làm thế nào.
Diệp Lăng Phi nghe vậy bèn cười nói:
- Em lo cho anh cái gì chứ, ở đây anh tự biết xử lý. Nếu bọn em đến, ngược lại có khi còn làm hỏng việc. Ai biết được Đái Vinh Cẩm sau khi nghe phong thanh lại không đến thì sao? Bây giờ chúng ta nắm được hành tung của gã, tự nhiên có thể gài bẫy, để gã tự rơi vào bẫy của chúng ta, như thế anh sẽ không cần lo lắng về hắn nữa. Lần này mà để Đái Vinh Cẩm chạy mất thì sẽ rất phiền phức, sau này anh vẫn phải đề phòng gã, như vậy ngược lại sẽ càng nguy hiểm. Em cứ tin anh. Bọn em cũng phải phòng bị cho tốt, ai biết được Đái Vinh Cẩm liệu có tấn công vào tổng bộ của Lang Nha trước hay không. Nói không chừng gã sẽ đối phó với bọn em trước. Bọn em không nên cho rằng anh là mục tiêu chủ yếu, kỳ thực, bọn em cũng là mục tiêu chủ yếu. Người ta nói súng bắn chỗ sáng dễ tránh, tên bắn chỗ tối khó phòng. Đái Vinh Cẩm ở trong bóng tối, đây là một chuyện rất đau đầu. Chúng ta không biết bước tiếp theo gã sẽ có kế hoạch gì, vì vậy anh mới hy vọng bọn em có thể theo dõi hành tung của gã từng phút từng giây. Chỉ có nắm chắc được hành tung của Đái Vinh Cẩm, chúng ta mới có thể lên kế hoạch đối phó, em hiểu ý anh chứ?
- Satand, những điều này em đều hiểu. Chỉ là bọn em lo lắng cho sự an toàn của anh. Anh ở Vọng Hải không an toàn như bọn em ở Mỹ. Bên này bọn em có vũ khí, có thể phòng bị, nhưng anh ở bên đó thì không. Satand, nếu anh nhất định không để bọn em qua đó bảo vệ, vậy bọn em có thể cung cấp cho anh một số vũ khí để tăng cường phòng bị, anh thấy được không?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Ai nói anh ở đây không có vũ khí? Tiêm Đao, lẽ nào em quên rồi sao? Ban đầu chúng ta chẳng phải đã vận chuyển một lô vũ khí đến Vọng Hải sao? Bây giờ một phần lô vũ khí đó vẫn ở trong tay anh. Hôm nay anh đã bảo Dã Thú lấy một ít ra, để trong nhà rồi. Anh ở bên này không có vấn đề gì cả, thêm nữa bên cạnh còn có Dã Thú. Bọn em không cần lo lắng, cứ chuẩn bị tốt phía các em là quan trọng nhất.
Tiêm Đao nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong lòng biết rõ, bất luận mình nói gì Diệp Lăng Phi cũng sẽ không để họ phái người đến bảo vệ. Tiêm Đao cũng không nói thêm nữa, anh ta cho rằng trong lòng Diệp Lăng Phi đã có tính toán. Bây giờ việc mà Tiêm Đao phải suy nghĩ là làm thế nào để nắm được hành tung của Đái Vinh Cẩm, cung cấp thêm nhiều thông tin hơn cho Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi vừa cúp điện thoại đã nghe thấy tiếng Dã Thú từ bên ngoài vọng lại.
- Lão đại, em vào được không?
Diệp Lăng Phi nhìn ra, thấy Dã Thú đã đứng ở ngoài cửa cầu thang từ lúc nào. Ban nãy khi hắn cầm điện thoại đi vào đây, hắn đã khép cửa lại, cũng không biết Dã Thú đến từ khi nào. Nghe thấy tiếng Dã Thú, Diệp Lăng Phi gật đầu, Dã Thú lúc đó mới đẩy cửa bước vào, đi đến trước mặt hắn. Dã Thú lấy thuốc lá ra đưa cho Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi xua tay, chỉ xuống đầu thuốc dưới chân nói: "Ban nãy anh mới hút rồi."
Dã Thú cúi đầu nhìn, quả nhiên thấy dưới chân Diệp Lăng Phi có một mẩu thuốc lá. Hắn nhét điếu thuốc định đưa cho Diệp Lăng Phi vào miệng, châm lửa, sau đó rít một hơi rồi nói:
- Lão đại, ngồi họp thật khó chịu, em thật sự không ngồi nổi nữa đành phải ra ngoài. Em vốn định đến đây hút thuốc, không ngờ lại gặp lão đại ở đây. Em không nghe thấy anh gọi điện thoại đâu.
Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói xong bèn cười:
- Dã Thú, cho dù cậu nghe được cũng không sao. Là Tiêm Đao gọi đến, vẫn là chuyện liên quan đến Đái Vinh Cẩm. Ban nãy anh và Tiêm Đao nói chuyện về gã thôi, có gì mà không dám để cậu biết.
Dã Thú hút thuốc nhìn Diệp Lăng Phi:
- Lão đại, anh nói Tiêm Đao gọi điện đến à? Lẽ nào đã điều tra ra tên khốn Đái Vinh Cẩm đó rồi sao?
- Chuyện đó thì chưa. Tiêm Đao chỉ nói mới điều tra ra Đái Vinh Cẩm đến Nigeria, không biết gã đến đó làm gì. Anh đoán gã mười phần là đi Nigeria để liên hệ với tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm. Cũng có nghĩa là Đái Vinh Cẩm rất nhanh sẽ có hành động, không quá một tháng nữa. Tiêm Đao gọi điện chỉ là muốn nhắc nhở anh thôi. Ban nãy anh đã nói với cậu ta không cần lo lắng cho anh, anh không có vấn đề gì, bảo cậu ta nên chú ý tổ chức Lang Nha bên đó. Ai mà biết được lần này liệu Đái Vinh Cẩm có tấn công tổng bộ của Lang Nha hay không. Tóm lại, trước khi sự việc được làm rõ, mọi chuyện chỉ là nói suông, anh cũng không biết tên khốn đó rốt cuộc muốn làm gì.
- Lão đại, theo em thấy, chúng ta về tổng bộ đi. Cứ coi như đi nghỉ, ở tổng bộ sẽ an toàn hơn. Em không tin tên khốn Đái Vinh Cẩm dám đến tổng bộ của chúng ta, gã đúng là muốn chết.
Diệp Lăng Phi nhìn Dã Thú:
- Đái Vinh Cẩm bây giờ sắp bị chúng ta ép cho phát điên rồi. Dã Thú, không bao giờ được coi nhẹ một kẻ điên sẽ làm ra những chuyện điên cuồng gì. Anh thấy, Đái Vinh Cẩm cho dù có làm ra những chuyện điên cuồng hơn nữa cũng là chuyện bình thường, anh không hề thấy kỳ lạ. Cậu cần phải biết rõ lần này là cơ hội duy nhất của gã, ít nhất thì gã cho là như vậy. Gã nhất định sẽ cho rằng anh không có phòng bị gì và sẽ ra tay. Vì vậy anh mới nói với Tiêm Đao không được hành động thiếu suy nghĩ. Anh không dễ dàng gì mới gài được một cái bẫy ở Vọng Hải để tên khốn đó tự chui vào. Nếu phía Tiêm Đao có hành động nào đó, nói không chừng sẽ khiến gã sợ chạy mất, đến lúc đó muốn tìm gã sẽ không dễ dàng chút nào. Anh không muốn như vậy.
- Nhưng lão đại, anh dùng mình làm mồi nhử thật sự rất nguy hiểm.
Dã Thú lại rít một hơi rồi vứt điếu thuốc xuống đất, dùng chân phải dụi tắt rồi nói:
- Em cho rằng lão đại không cần phải mạo hiểm như vậy.
- Không mạo hiểm làm sao được. Nếu anh sắp đặt kế hoạch chu đáo hơn một chút, không để lộ sơ hở, thì không coi là mạo hiểm nữa. Anh sẽ ở đằng sau sắp xếp tất cả, để Đái Vinh Cẩm bước vào cái bẫy mà anh đã giăng sẵn. Dã Thú, em không tin vào năng lực của anh sao?
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói xong, cười:
- Lão đại, em đương nhiên tin anh rồi, em rất tin tưởng, không hề nghi ngờ năng lực của anh. Em chỉ lo lắng tên khốn Đái Vinh Cẩm quỷ kế đa đoan, một khi kế hoạch của lão đại có một chút sơ hở sẽ cho gã cơ hội. Em không muốn để lão đại phải mạo hiểm. Lão đại, không thì để em thay anh.
Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói xong, nhìn cậu ta lắc đầu:
- Dã Thú, em thay anh thế nào được? Lần này Đái Vinh Cẩm nhằm vào anh, gã chỉ muốn lấy mạng anh. Anh đã nghĩ rồi, anh là người sáng lập ra tổ chức hỏa quân Lang Nha, mặc dù đã rút khỏi tổ chức nhưng chỉ cần anh không chết, Đái Vinh Cẩm sẽ cảm thấy mối nguy hiểm vẫn còn tồn tại, sẽ tìm mọi cách để giải quyết anh. Dã Thú, em đừng quên lần trước khi chúng ta xử lý câu lạc bộ Mỹ Hỏa, là do anh đích thân lãnh đạo. Sau lần đó, mấy tên trốn thoát của câu lạc bộ Mỹ Hỏa đã cho rằng anh không hoàn toàn rời khỏi Lang Nha, sẽ tìm mọi cách để xử lý anh. Vì vậy, anh cho rằng đối tượng công kích lần này của Đái Vinh Cẩm nhất định là anh.
Dã Thú nhìn Diệp Lăng Phi:
- Lão đại, anh đã đoán ra rồi vậy chúng ta cùng nghĩ cách sắp đặt một chút. Em đã phái người của em chuyên theo dõi xung quanh nhà để bảo vệ anh, lão đại thấy như vậy có được không?
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Không được. Dã Thú, em nghĩ xem, những người đó của em mặc dù thân thủ rất tốt nhưng cuối cùng cũng không thể so sánh với lính đánh thuê của Đái Vinh Cẩm. Nếu anh để người của em bảo vệ, chẳng phải là nói cho Đái Vinh Cẩm biết chỗ ở của anh hay sao? Như thế không phải tự mình đi tìm cái chết à? Dã Thú, em nhất định không được làm như vậy. Đái Vinh Cẩm vốn không biết anh ở đâu, nếu em làm vậy sẽ chỉ khiến gã biết anh ở đâu, là đẩy anh vào chỗ nguy hiểm. Em như vậy không phải giúp anh mà là hại anh.
Dã Thú nghe xong vội vàng nói:
- Lão đại, em không nghĩ kỹ được như vậy. Ban nãy em chỉ nghĩ làm thế nào để bảo vệ lão đại, chứ không hề nghĩ làm vậy ngược lại còn hại anh. Lão đại, anh cứ coi như ban nãy em chưa nói gì cả.
Diệp Lăng Phi đưa tay phải đặt lên vai Dã Thú:
- Dã Thú, ngày mai anh đi xem nhà, nếu hợp lý, bên đó tạm thời sẽ là chỗ ở của anh. Về sau chúng ta có thể ở gần nhau, có chuyện gì có thể hỗ trợ nhau, em thấy có đúng không?
Dã Thú há miệng cười toe toét:
- Đương nhiên rồi. Lão đại, em sớm đã nói rồi, anh nên đến chỗ em ở, như vậy chúng ta có thể ở gần nhau, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng có thể kịp thời hỗ trợ.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Ừ! Vậy quyết định như vậy đi, ngày mai anh sẽ qua xem nhà.
Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, chuông điện thoại của hắn lại vang lên. Hắn lấy điện thoại ra nhìn số gọi đến rồi cười. Dã Thú thấy vậy không hiểu hỏi:
- Lão đại, anh cười gì vậy?
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại:
- Còn có thể làm gì chứ, không phải là bảo anh quay về sao? Dã Thú, em không nhìn ra à? Cuộc điện thoại này là gọi anh về phòng họp. Nếu em không tin chúng ta đánh cược, Tình Đình nhất định giục anh quay về.
Dã Thú cười:
- Lão đại, vậy đó là chuyện riêng của anh rồi. Nếu chị dâu giục anh quay về thì anh nên về đi. Dù sao chị dâu cũng không giục em, em vẫn muốn ở đây thêm một lúc nữa, không muốn quay về đâu, ở trong đó không thoải mái chút nào.
Diệp Lăng Phi bĩu môi:
- Dã Thú, cậu đừng mừng vội. Cậu xem, cuộc điện thoại này cũng giục cậu quay về đấy. Vợ anh, anh lại không hiểu tính cách cô ấy sao? Cô ấy mà không đạt được mục đích thì sẽ không buông tay đâu. Cô ấy đã chủ trì cuộc họp thì sẽ không để hai chúng ta tự do tự tại ở bên ngoài. Anh thấy em cứ nên chuẩn bị quay về phòng họp đi.
Diệp Lăng Phi nghe điện thoại, trong máy vọng ra tiếng của Bạch Tình Đình:
- Ông xã, anh đang ở đâu vậy? Anh đã ra ngoài lâu như vậy rồi, không thấy quay lại. Ồ, Dã Thú có ở cùng anh không? Anh bảo Dã Thú cũng quay lại đi. Cuộc họp vẫn chưa kết thúc sao anh lại đi rồi? Ông xã, dù sao anh cũng là tổng giám đốc của tập đoàn, ít nhất cũng phải gương mẫu, sao lại có thể không có trách nhiệm như vậy chứ?
Diệp Lăng Phi cười:
- Bà xã, em hiểu nhầm rồi. Ban nãy anh phải nghe một cuộc điện thoại rất quan trọng, vừa mới nghe xong đang định quay về thì em gọi đến. À, Dã Thú ở cạnh anh đây, đợi lát anh sẽ dẫn cậu ấy cùng quay lại, em yên tâm đi. Anh làm sao có thể không ủng hộ công việc của bà xã được chứ? Bà xã, bây giờ anh sẽ quay lại phòng họp.
- Vậy được. Anh mau quay lại nha.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, nhìn Dã Thú cười:
- Dã Thú, ban nãy anh nói gì nhỉ? Anh nói vợ anh nhất định sẽ không quên em, nhất định sẽ gọi em quay lại. Anh quả thật đã nói đúng rồi. Đi thôi, cho dù em không muốn quay lại thì cũng phải vào, coi như giữ thể diện cho anh.
Dã Thú nhìn Diệp Lăng Phi lắc đầu than thở:
- Lão đại, em thật sự không thích ngồi trong phòng họp, ngồi ở đó lâu rất dễ phát điên.
Diệp Lăng Phi cười:
- Đi thôi, ở đó làm gì mà khủng khiếp như em nói chứ, cứ vào đó ngồi.
Diệp Lăng Phi khoác vai Dã Thú đi về phía phòng họp.
*
Điền Tư tắm xong rồi quay lại giường. Gã đàn ông hơn bốn mươi tuổi đó đang nằm trên giường hút thuốc. Điền Tư nằm xuống, từ bao thuốc trên tủ đầu giường lấy ra một điếu, cầm bật lửa châm hút. Gã đàn ông kia thấy Điền Tư hút thuốc, gã đặt tay phải lên bờ vai gầy trắng nõn của cô cười nói:
- Tư Tư, em biết hút thuốc từ khi nào vậy?
- Muốn hút thì hút thôi, cái gì mà từ khi nào?
Điền Tư rít một hơi rồi phả khói vào mặt gã đàn ông kia. Khói thuốc mù mịt khiến gã không mở nổi mắt, nói:
- Tư Tư, cái tật này không tốt đâu. Con gái còn nhỏ không nên hút thuốc, không tốt cho sức khỏe. Hút thuốc nhiều sau này sinh con sẽ khó khăn, em nghe anh, đừng hút nữa.
Nói rồi gã thò tay định lấy điếu thuốc trên miệng Điền Tư ra, nhưng cô đã tự bỏ điếu thuốc xuống, kẹp ở ngón tay cười nói: "Cái gì mà hút thuốc không tốt, lẽ nào anh cho rằng sau này em còn có thể sinh con sao?"
Gã đàn ông kia nghe vậy, nhìn Điền Tư:
- Em nói cái gì vậy? Tư Tư, sao em lại nói thế, lẽ nào em không muốn sau này sinh con sao?
- Em chưa từng nghĩ đến.
Điền Tư lại đưa điếu thuốc lên miệng hít mạnh một hơi, cô ta ho sặc sụa. Gã đàn ông kia vội vàng vỗ nhẹ vào lưng cô ta:
- Anh đã nói rồi, em hút thuốc không tốt đâu. Nghe lời anh, đừng hút nữa.
Gã đàn ông kia bèn lấy điếu thuốc trên miệng Điền Tư ra. Đột nhiên, Điền Tư cười lên một tiếng, cô ta tự lấy điếu thuốc lại rồi nói:
- Thầy Trương, anh biết không, em chia tay với bạn trai rồi. Anh ấy còn mắng em nữa. Anh nói xem, ngay cả bạn trai cũng mắng em, em có phải rất đê tiện không?
Gã đàn ông kia nghe xong, sa sầm mặt mắng:
- Tư Tư, em nói tên tiểu tử thối đó mắng em sao? Thằng đó không muốn sống rồi, ngay cả Tư Tư cũng dám mắng. Anh phải dạy dỗ nó mới được, để cho nó biết không phải ai cũng mắng được. Tư Tư, anh giúp em trút giận có được không?
Điền Tư nghe câu đó, cô ta nhìn gã đàn ông kia lạnh lùng:
- Anh giúp em trút giận? Thầy Trương, anh giúp em trút giận thế nào? Anh muốn dạy dỗ anh ta à? Anh đừng cho rằng anh ta thư sinh, nhưng đánh nhau lại là cao thủ đấy. Em thấy anh cơ bản không đánh lại anh ta đâu.
Gã đàn ông kia nghe vậy lại cười, gã đặt tay lên bờ vai gầy trắng nõn của Điền Tư:
- Cái gì mà đánh không được? Tư Tư, em cho rằng bây giờ còn cần anh phải tự mình ra tay sao? Anh chỉ cần bỏ tiền ra tìm người là có thể dạy dỗ thằng đó. Em muốn nó gãy tay hay gãy chân, chỉ cần em nói một tiếng, anh lập tức gọi người đến cho nó tàn phế luôn. Tư Tư, em thấy thế có được không?
Điền Tư lắc đầu:
- Gọi người đến? Thầy Trương, em chỉ muốn dạy dỗ bạn trai em một chút để hả giận thôi, không cần phải như vậy. Thầy Trương, em có cách này có thể làm em hả giận.
Gã đàn ông kia nghe vậy bèn hỏi:
- Cách gì? Em nói nghe xem, anh muốn biết em rốt cuộc muốn trút giận thế nào?
- Anh chỉ cần gọi anh ta đến, trước mặt em mắng cho anh ta một trận là được. Em chỉ muốn bắt anh ta phải xin lỗi em. Chỉ cần anh ta đến xin lỗi, trong lòng em sẽ hết giận, tự nhiên sẽ không có chuyện gì nữa. Thầy Trương, anh thấy thế có được không?
Gã đàn ông kia nghe xong nói:
- Chuyện này không phải rất đơn giản sao? Anh còn tưởng là chuyện gì, thì ra chỉ đơn giản như vậy. Tư Tư, em cứ giao chuyện này cho anh, anh đảm bảo xử lý tốt.
Điền Tư nghe gã đồng ý nhanh như vậy, cô ta đột nhiên nói:
- Như vậy cũng không được. Thầy Trương, em nghĩ rồi, anh ta không phải là người dễ dàng xin lỗi, bắt anh ta xin lỗi rất khó. Không thì như vậy đi, hẹn anh ta đến bờ biển, để anh ta nhìn thấy cảnh chúng ta thân mật với nhau, để anh ta biết em không phải không có đàn ông muốn. Em có một người bạn trai có tiền. Thầy Trương, anh thấy như vậy có được không?
Gã đàn ông kia nghe Điền Tư nói xong bèn cười:
- Tư Tư, em nói thế nào cũng được. Anh không có vấn đề gì cả, chỉ cần em có thể trút giận, anh sẽ làm theo ý em. Em muốn làm thế nào, nói với anh là được.
Điền Tư trừng mắt:
- Vâng, em muốn cùng anh đi gặp anh ta. Rồi sau đó trước mặt anh ta, để anh ta biết thầy Trương có tiền như thế nào, để tên tiểu tử đó biết không phải anh ta bỏ em, mà là em bỏ anh ta.
Gã đàn ông đó gật đầu đồng ý:
- Được, cứ như vậy đi. Tư Tư, anh nghe em.
Gã nói rồi đưa cái miệng hôi hám áp vào miệng Điền Tư, định hôn cô. Điền Tư đột nhiên ngồi dậy, gắt giọng:
- Thầy Trương, ban nãy anh vẫn chưa thỏa mãn sao, lại còn muốn nữa à?
- Anh muốn hôn bảo bối của anh.
Gã đàn ông kia cũng ngồi dậy, ôm Điền Tư vào lòng, một tay luồn vào ngực cô ra sức mân mê, tay kia đặt vào giữa hai chân cô. Cái miệng hôi hám kề sát vào môi Điền Tư, cười dâm đãng: "Tư Tư, em không biết em cuốn hút đến mức nào đâu. Một cô gái như em cho dù cả đời này ở bên em anh cũng không thấy chán. Vừa nhìn thấy em là anh đã nóng hết người rồi. Tư Tư, để anh từ từ yêu em nhé."
Gã đàn ông đó nói rồi hôn Điền Tư say đắm. Đợi gã hôn xong, Điền Tư đẩy gã ra:
- Thầy Trương, anh vội gì chứ, những ngày này em sẽ luôn ở bên anh. Anh cũng phải chú ý sức khỏe một chút. Thầy Trương, nhưng em có câu này không biết có nên nói với anh không?
Gã đàn ông kia cười:
- Có gì cứ nói đi. Giữa chúng ta không cần phải giấu giếm gì cả. Em có chuyện gì cứ nói, chỉ cần anh có thể làm, nhất định sẽ làm giúp em.
Điền Tư lắc đầu:
- Không phải vậy. Ý em là, thầy Trương, ban nãy anh có phần... có phần không được mạnh lắm. Anh có thể khiến em cảm thấy mạnh mẽ hơn một chút không?
Gã đàn ông đó nghe vậy bèn cười:
- Thì ra là như vậy. Tư Tư, anh còn tưởng chuyện gì cơ, thì ra em thích người đàn ông cường tráng. Ban nãy chẳng qua anh sợ em không chịu nổi, vì vậy mới không dốc hết toàn lực. Em đợi đấy, trong túi anh có đầy thuốc, đợi anh uống thuốc xong đảm bảo em sẽ sung sướng vô cùng.
Gã nói rồi đi xuống giường. Điền Tư lúc đó nói:
- Đừng, thầy Trương, anh đừng vội như vậy. Anh gọi điện cho bạn trai của em trước đã, ít nhất cũng hẹn trước địa điểm gặp mặt. Nhỡ anh ta không muốn đến, trong lòng em sẽ càng ấm ức hơn, làm sao còn có thể nghĩ chuyện khác được. Thầy Trương, anh nói có phải không?
- Tư Tư, anh không có số điện thoại của bạn trai em, làm sao gọi chứ? - Gã đàn ông kia hỏi.
- Chuyện này có khó gì.
Điền Tư nói rồi lấy điện thoại của cô ta trong túi ra, tìm số của Trần Dương đưa cho gã xem. Gã đàn ông kia không nghĩ nhiều, lấy điện thoại của mình ra gọi cho Trần Dương. Lúc này, Điền Tư cầm điện thoại đi ra phòng xép gọi cho Vu Đình Đình.
- Đình Đình, lát nữa cậu có thời gian không?
Giọng Vu Đình Đình từ trong điện thoại vọng ra:
- Điền Tư, có chuyện gì không? Tớ không bận gì cả.
- Đình Đình, tớ muốn gặp cậu. Bây giờ tâm trạng tớ không được tốt, cậu đi với tớ đến quán cà phê được không?
- Ừ, được. - Vu Đình Đình đồng ý.
- Vậy cứ quyết định như vậy nhé.
Điền Tư nghe Vu Đình Đình đồng ý xong, cô ta nhìn thời gian nói:
- Vậy chúng ta ba giờ gặp nhé.
- Ừ!
Điền Tư cúp điện thoại, quay vào trong phòng. Lúc đó gã đàn ông kia đã gọi điện cho Trần Dương xong, gã cười nói:
- Tư Tư, anh đã gọi cho bạn trai của em rồi, bảo cậu ta đến ngay, chính là đến căn phòng này. Để anh ta thấy thế nào gọi là người có tiền. Căn phòng này của anh, chi phí một ngày bằng tiền sinh hoạt phí nửa tháng của thằng đó. Anh muốn để cậu ta biết là Điền Tư chủ động bỏ nó chứ không phải nó bỏ em.
Điền Tư nghe đến đây khẽ nói:
- Thầy Trương, cảm ơn anh, em biết là anh sẽ giúp em trút giận mà. Thầy Trương, anh ở đây đợi em một chút, em đi rót hai ly rượu.
Gã đàn ông đó nghe vậy hơi sửng sốt rồi cười:
- Rót hai ly rượu? Tư Tư, không cần phải làm việc đó đâu. Chúng ta uống rượu gì chứ? Bây giờ anh sẽ đi uống thuốc, anh muốn để em biết thế nào là người đàn ông cường tráng. Đến lúc đó, nếu em không chịu nổi thì đừng trách anh đấy.
Điền Tư gắt giọng:
- Thầy Trương, anh vội gì vào lúc này vậy? Chúng ta vừa mới làm rồi, bây giờ anh lại muốn, ít nhất phải cho em một chút thời gian để hồi phục chứ. Bây giờ anh lại muốn, em làm sao chịu nổi.
Gã đàn ông đó ngồi trên giường, nghe Điền Tư nói xong, gã cười:
- Tư Tư, ban nãy không phải em nói sao? Nói anh khi nãy không đủ dũng mãnh, không phải em muốn anh dũng mãnh hơn một chút sao? Sao rồi? Bây giờ hối hận, sợ hãi rồi à?
Điền Tư đi đến bên giường, với thân hình đầy cuốn hút, cô ta nói:
- Thầy Trương, em đã nói rồi, không cần vội như thế. Chúng ta ít nhất cũng nên bồi dưỡng một chút tình cảm. Anh không nghe sao, uống rượu có thể tăng thêm tình cảm. Đợi đến lúc đó, anh sẽ trở nên càng dũng mãnh. Thầy Trương, anh ở trên giường đợi em, em đi rót rượu sẽ quay lại ngay.
- Được, được.
Gã đàn ông kia nghe vậy bèn gật đầu liên tục.
Điền Tư đi ra phòng xép, lấy hai cái cốc và một chai rượu tây. Cô ta không vội rót rượu mà lấy ra một viên thuốc đã chuẩn bị sẵn, nghiền thành bột rồi cho vào một trong hai chiếc cốc. Ngay sau đó, cô ta rót rượu vào. Điền Tư rót rượu xong không mang ra ngay mà ngồi ở đó đợi cho bột thuốc hòa tan hết vào trong rượu, sau đó mới mang ra, khoé miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Điền Tư hai tay cầm hai ly rượu đi ra khỏi phòng xép. Gã đàn ông kia đang nằm trên giường đợi cô ta quay lại. Thấy Điền Tư cầm rượu quay lại, gã cười nói:
- Tư Tư, em đi rót rượu mà lâu quá, làm anh đợi gần chết.
Điền Tư ngồi trên giường, đưa ly rượu ở tay trái cho gã đàn ông kia:
- Thầy Trương, vội gì chứ, chúng ta có nhiều thời gian mà. Nào, chúng ta uống một chút rượu nhé.
Gã đàn ông kia không suy nghĩ gì, cầm ly rượu trong tay Điền Tư đưa lên miệng uống một ngụm. Điền Tư cầm ly rượu của mình uống một hơi cạn sạch. Gã đàn ông kia thấy Điền Tư uống như vậy, gã kêu lên một tiếng "tốt", rồi cũng uống một hơi hết ly rượu trong tay. Điền Tư thấy gã uống xong, cô ta đột nhiên nói:
- Ấy chết, thầy Trương, em quên mất một chuyện.