Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1158: CHƯƠNG 1158: ANH KHÔNG BIẾT

Điền Tư thấy gã đàn ông uống cạn ly rượu, cô ta đột nhiên nói:

- Chết rồi, thầy Trương, em quên mất một chuyện.

Gã đàn ông cầm ly rượu tây, ngồi trên giường nghe vậy thì cười hỏi:

- Tư Tư, em lại sao thế, quên chuyện gì à?

Điền Tư đặt ly rượu lên bàn, đi đến bên giường nhưng không ngồi xuống. Đôi mắt đẹp của cô ta khẽ mở to, nũng nịu nói:

- Thầy Trương, anh đoán xem em quên chuyện gì?

Gã đàn ông hơi sững sờ, khó hiểu nhìn Điền Tư:

- Tư Tư, không phải em nói em quên chuyện gì sao? Sao lại hỏi anh, anh làm sao biết được.

Điền Tư cười, áp đôi môi hồng mọng vào tai gã đàn ông thì thầm vài câu. Nghe xong, gã phá lên cười, nhìn Điền Tư lắc đầu:

- Tư Tư, anh còn tưởng chuyện gì to tát, thì ra là chuyện này. Em sợ gì chứ, nếu có thai thì càng tốt, sinh cho anh một đứa con.

Điền Tư gắt lên:

- Thầy Trương, anh đùa gì thế? Em vẫn còn là sinh viên đại học, nếu có thai thì còn học hành gì nữa. Chẳng lẽ anh muốn em vất vả thi đỗ đại học rồi cuối cùng lại không tốt nghiệp được hay sao? Thầy Trương, em không muốn thế đâu.

Gã đàn ông cười nói:

- Tư Tư, vậy em định làm thế nào?

- Đương nhiên là phải ra ngoài mua thuốc tránh thai rồi. Đều tại thầy Trương cả, anh cũng không chịu đeo bao cao su, để em phải chịu tội. Em không chịu đâu, bây giờ em phải ra ngoài mua thuốc, nếu không trong lòng không yên được.

Nghe vậy, gã đàn ông cười đáp:

- Uống thuốc tránh thai làm gì, Tư Tư, thứ đó hại sức khỏe lắm. Anh thấy em không cần lo lắng đâu, làm gì dễ có thai như thế chứ.

Điền Tư gắt:

- Không được, em phải ra ngoài mua thuốc. Thầy Trương, thầy không lo nhưng em lo lắm. Mặc kệ, bây giờ em phải đi mua ngay.

Điền Tư tỏ ra rất cương quyết, dường như nếu gã đàn ông không đồng ý, cô ta cũng sẽ đi ngay lập tức. Thấy cô kiên quyết như vậy, gã vội vàng nói:

- Tư Tư, đừng giận, được rồi, em ra ngoài mua đi, nhưng phải về nhanh đấy.

Nghe gã đàn ông đồng ý, nét mặt Điền Tư hân hoan hẳn lên, cô nũng nịu:

- Vâng ạ, thầy Trương em về ngay, em mua ngay trong khách sạn thôi.

Gã đàn ông lấy ví tiền trong túi ra:

- Em cần bao nhiêu tiền?

- Em không cần đâu, em có tiền rồi.

Gã đàn ông cười nói:

- Tư Tư, sao thế được, chuyện này phải để đàn ông trả tiền chứ, sao lại để phụ nữ trả. Hay là thế này, bây giờ anh mặc quần áo rồi đi mua cùng em, được không?

Điền Tư nghe vậy liền từ chối:

- Không được. Thầy Trương, anh đi tắm trước đi, đợi anh tắm xong là em về ngay. Đến lúc đó em uống thuốc xong là có thể thân mật với anh rồi. Thầy Trương, anh đợi em nhé, em về nhanh lắm.

Điền Tư dặn dò, liên tục nhấn mạnh rằng mình sẽ quay lại ngay. Gã đàn ông không nghĩ nhiều, thấy cô khăng khăng muốn đi một mình cũng không bận tâm:

- Vậy được, cứ thế đi. Tư Tư, bây giờ anh đi tắm đây, em phải về sớm đấy nhé.

- Vâng, em biết rồi.

Cô ta cầm quần áo mặc vào, sau đó nhìn quanh phòng một lượt, nhặt hết đồ của mình. Trong lúc gã đàn ông đứng dậy đi tắm, Điền Tư cầm điện thoại trên tay, trước khi ra khỏi phòng còn chào gã một tiếng. Vừa ra khỏi phòng khách sạn, cô ta thở phào nhẹ nhõm, lấy điện thoại ra, vừa đi về phía thang máy vừa gọi cho Trần Dương. Lúc nãy, Điền Tư đã bảo gã đàn ông gọi cho Trần Dương, hẹn anh đến đây gặp mặt. Mặc dù Trần Dương đã đồng ý qua điện thoại, nhưng cô ta lo anh chỉ đồng ý cho có lệ. Trần Dương và gã đàn ông kia vốn không quen biết, làm gì có chuyện dễ dàng qua lại như vậy. Có thể Trần Dương cảm thấy bị làm phiền nên mới đồng ý cho qua chuyện, còn có đến hay không thì không chắc.

Điền Tư lo Trần Dương không đến nên mới gọi điện thoại. Chuông reo một lúc, cuối cùng đầu dây bên kia cũng có tiếng của Trần Dương vọng lại, giọng điệu có vẻ rất không vui:

- Điền Tư, em muốn làm gì? Anh đã nói rồi, giữa anh và em không còn quan hệ gì nữa. Em đi với ai cũng không liên quan đến anh, rốt cuộc em còn muốn gì?

Điền Tư bước vào thang máy, nghe Trần Dương nói vậy vội vàng đáp:

- Trần Dương, anh nói gì thế, em không hiểu anh đang nói gì cả, em… Haiz, Trần Dương, em đang ở trong thang máy, tín hiệu không tốt lắm, em cúp máy trước, ra khỏi thang máy sẽ nói sau.

Điền Tư cúp máy, nở một nụ cười lạnh lùng. Cô ta cầm điện thoại, thang máy xuống đến tầng một thì bước ra. Cô ta đưa điện thoại lên tai:

- Trần Dương, anh còn nghe không?

Giọng Trần Dương lạnh lùng vọng ra từ điện thoại:

- Anh vẫn đang nghe. Điền Tư, em có biết ban nãy có một người đàn ông gọi cho anh, tự xưng là bạn trai của em, muốn gặp anh không? Anh không hề có ý định gặp hắn, chỉ là đồng ý cho qua chuyện thôi. Điền Tư, đó là chuyện của em, không liên quan gì đến anh, anh không muốn dính vào. Anh hy vọng em hiểu, anh không muốn có bất kỳ quan hệ gì với em nữa.

“Bạn trai của em gọi cho anh?” Điền Tư nghe vậy liền nói:

- Sao có thể chứ, em làm gì có bạn trai nào. Trần Dương, có phải anh hiểu lầm rồi không? Ngoài anh ra, em làm gì có bạn trai.

Trần Dương lạnh lùng đáp:

- Lẽ nào người đàn ông hôm nay ở cạnh em không phải bạn trai em sao? Điền Tư, em đừng tưởng anh là thằng ngốc, cái gì cũng không biết. Hôm nay ở quảng trường Hải Tinh, anh đã thấy hết rồi. Đừng nghĩ có thể lừa được anh. Trần Dương anh không dễ bị lừa đâu, anh không muốn bị em biến thành thằng ngốc để đùa cợt. Chuyện của em không liên quan đến anh, anh cũng không quan tâm ai là bạn trai của em.

Điền Tư đã sớm đoán được Trần Dương sẽ nói như vậy. Cô ta cũng không phải người đơn giản, dù vẻ ngoài dịu dàng, xinh xắn nhưng nội tâm lại ẩn chứa rất nhiều toan tính. Gã đàn ông kia tưởng rằng đang đùa giỡn Điền Tư trong lòng bàn tay, nhưng rốt cuộc ai đùa giỡn ai vẫn chưa rõ. Nghe Trần Dương nói xong, cô ta tỏ ra vô cùng oan ức:

- Trần Dương, em cứ nghĩ anh sẽ hiểu em, không ngờ anh lại không hiểu. Anh biết không, em thật sự không có quan hệ gì với người đàn ông kia cả. Anh ta là thầy giáo cấp ba của em, không ngờ lần này lại đến Vọng Hải. Em càng không ngờ anh ta lại gọi cho em, em không biết anh ta lấy số điện thoại của em ở đâu, càng không nghĩ anh ta lại tự xưng là bạn trai em. Trần Dương, anh hoàn toàn hiểu lầm em rồi.

Trần Dương lạnh lùng nói:

- Điền Tư, em không cần diễn kịch nữa. Dù em có diễn giống đến đâu, anh cũng không tin em nữa. Em làm anh quá thất vọng. Anh vốn nghĩ em rất đơn thuần, không ngờ em lại là loại phụ nữ như vậy. Anh sẽ không bao giờ tin em nữa.

Điền Tư nghe vậy liền nói:

- Trần Dương, anh nói em diễn kịch? Em không ngờ anh lại nghĩ em là người như vậy. Được, bây giờ em sẽ đi tìm thầy giáo của em, em phải chứng minh sự trong sạch của mình trước mặt anh ta. Trần Dương, nếu anh không tin, thì hãy đến chỗ thầy giáo em mà tìm em. Em sẽ chứng minh mình trong sạch.

Thấy giọng Điền Tư có phần kích động, Trần Dương lo cô ta thật sự sẽ làm chuyện dại dột nên hỏi:

- Em chứng minh sự trong sạch của mình? Điền Tư, rốt cuộc em muốn chứng minh như thế nào?

- Cách để chứng minh sự trong sạch có rất nhiều. Em chỉ yêu mình anh, vốn nghĩ rằng có thể ở bên anh trọn đời, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện hôm nay. Nếu anh và em chia tay, em sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Em tin anh sẽ hiểu. Trần Dương, nếu trong vòng 20 phút nữa anh có thể đến đây, anh sẽ được xem một vở kịch rất hay. Em sẽ dùng tính mạng của mình để diễn vở kịch này. Được rồi, cứ vậy nhé.

Điền Tư cúp máy, vội vàng gọi cho Vu Đình Đình. Điện thoại vừa kết nối, cô ta hỏi ngay:

- Đình Đình, cậu ở đâu vậy?

- Tớ sắp đến quán cà phê cậu nói rồi. Tư Tư, cậu ở đâu? – Vu Đình Đình hỏi.

Quán cà phê mà Điền Tư nói cách khách sạn này một con phố. Cô ta cầm điện thoại nhưng không cúp máy, vừa đi qua đường vừa nói. Trong lúc đó, cô ta có mấy cuộc gọi nhỡ nhưng không để ý, chỉ tập trung qua đường. Sau khi sang đường, cô ta đứng bên lề nói:

- Đình Đình, mình đến ngay đây. Đình Đình, chúng ta chơi một trò chơi được không?

Vu Đình Đình ngơ ngác, không hiểu ý của Điền Tư:

- Chơi trò chơi? Tư Tư, chúng ta chơi trò gì?

- Chúng ta cùng tắt điện thoại đi, xem có duyên phận không, có thể không cần gọi điện mà vẫn tìm thấy nhau không. Cậu thấy thế nào?

Vu Đình Đình cười:

- Tư Tư, cậu làm gì vậy, sao lại muốn chơi trò này? Nhỡ chúng ta không tìm thấy nhau thì sao?

- Vì vậy mới gọi là trò chơi. Chỉ có như vậy mới biết chúng ta có duyên phận hay không. Hơn nữa, cả tớ và cậu đều ở trong quán cà phê đó, chẳng lẽ còn không tìm thấy nhau sao? Trừ phi cậu không muốn đến quán đó, chứ nếu cậu ở trong quán, làm sao có thể không tìm thấy được. Đình Đình, cậu thấy có đúng không?

Vu Đình Đình không biết Điền Tư muốn làm gì, nhưng nghe cô nói muốn chơi một trò chơi, cô cũng không nghĩ nhiều, cười đáp:

- Được rồi, Tư Tư, cậu thật lắm trò. Tớ đến quán cà phê ngay đây, vậy tớ tắt máy nhé.

- Ừ! Đình Đình, tớ cũng cúp máy đây. Khoảng 20 phút nữa tớ sẽ đến, cậu ở đó đợi tớ một chút nhé.

- Ừ! – Vu Đình Đình không nghĩ nhiều, đồng ý ngay.

Cúp điện thoại xong, Điền Tư tắt máy. Từ chỗ cô ta đứng đến quán cà phê chưa đến 20 phút, nhưng cô ta cố tình nói với Vu Đình Đình như vậy để cho mình thêm chút thời gian. Cô ta đi rất chậm, không ngừng nhìn đồng hồ. Khoảng bảy, tám phút sau, Điền Tư lấy điện thoại ra gọi cho gã đàn ông kia. Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng gã đàn ông có vẻ sốt ruột:

- Tư Tư, em làm gì mà đi lâu thế vẫn chưa về?

- Ban nãy trong khách sạn không có chỗ bán thuốc tránh thai nên em phải ra ngoài mua. Em vừa mua được rồi, đang trên đường về đây.

Nghe vậy, gã đàn ông cười nói:

- Tư Tư, anh nhớ em lắm rồi, em mau về nhé.

Điền Tư nghe gã nói xong liền gắt giọng:

- Em đã nói là đang về rồi mà. Thầy Trương, anh lo gì chứ, sợ em không về à? Khoảng năm phút nữa em sẽ về đến phòng. À, thầy Trương đừng quên uống thuốc đấy nhé, em về ngay đây, em không muốn đến lúc đó anh lại không…

Trong điện thoại vọng ra tiếng cười dâm đãng của gã đàn ông. Rõ ràng gã rất mãn nguyện với sự khao khát của Điền Tư, gã nói:

- Tư Tư, anh uống ngay đây, đảm bảo khi em về sẽ khiến em thỏa mãn. Đến lúc đó mà chịu không nổi thì đừng có xin tha đấy.

Điền Tư cười:

- Người ta không làm vậy đâu. Thầy Trương cứ yên tâm, em chỉ lo tim của thầy không chịu nổi thôi.

Gã đàn ông cười lớn:

- Ai nói chứ, anh chẳng có vấn đề gì cả. Tư Tư, em mau về đi, anh nhớ em chết mất.

Điền Tư cúp điện thoại. Cô ta cầm điện thoại, nhếch mép cười thì thầm:

- Vâng, em về ngay đây. Em chỉ sợ tim anh không chịu nổi thôi, thầy Trương à. Chuyện này thật sự không thể trách em được, muốn trách thì hãy tự trách mình đi. Em đã bảo anh đừng đến, nhưng anh không nghe. Nơi này chính là Quỷ Môn Quan của anh, đã đến thì đừng hòng quay về. Yên tâm, sau này em sẽ đốt vàng mã cho anh.

Điền Tư đút điện thoại vào túi rồi đi thẳng đến quán cà phê. Đến cửa quán đã hẹn với Vu Đình Đình, cô ta không vào ngay mà đứng lại chỉnh trang quần áo rồi mới bước vào. Vừa vào quán, cô ta đứng ở cửa nhìn quanh một lượt, đúng lúc đó nghe thấy tiếng Vu Đình Đình cách đó không xa:

- Tư Tư, ở đây.

Điền Tư đi về phía có tiếng gọi, quả nhiên thấy Vu Đình Đình đang ngồi đó. Trước mặt cô là một ly cà phê đã nguội, rõ ràng đã đến từ rất lâu.

Điền Tư đi đến trước mặt Vu Đình Đình, rối rít xin lỗi:

- Đình Đình, xin lỗi, xin lỗi nhé, tớ đi chậm quá, đường ở đây khó đi thật, nếu không tớ đã đến sớm hơn rồi. Đình Đình, có phải cậu đợi lâu lắm rồi không?

Vu Đình Đình nói:

- Đâu có, tớ cũng mới đến thôi. Tớ chỉ đến trước cậu một lát. Lúc đến, tớ còn tưởng cậu đã ở đây rồi, tìm một vòng không thấy nên mới ngồi ở cửa, nghĩ rằng khi cậu đến tớ có thể nhìn thấy ngay.

Lúc đó, nhân viên phục vụ đi tới, Điền Tư gọi một ly cà phê. Khi nhân viên phục vụ rời đi, Vu Đình Đình nhìn cô hỏi:

- Tư Tư, rốt cuộc có chuyện gì vậy? Trong điện thoại cậu nói tâm trạng không tốt, tớ liền đến ngay. Cậu vẫn buồn vì chuyện của Trần Dương à?

Điền Tư nhìn Vu Đình Đình, thở dài:

- Cậu nói xem. Nếu cậu gặp phải chuyện như tớ, cậu sẽ làm thế nào?

Vu Đình Đình nghe vậy, đồng cảm gật đầu:

- Tư Tư, tớ hiểu tâm trạng của cậu. Nếu là tớ, tớ cũng không biết phải làm sao, tâm trạng chắc chắn sẽ rất tệ, chỉ muốn tìm người tâm sự. Tớ cũng sẽ giống cậu thôi, nhưng cậu đừng suy nghĩ nhiều quá, những chuyện thế này càng nghĩ càng tệ hơn.

Điền Tư lại thở dài, nhìn Vu Đình Đình nói:

- Nói thì dễ, nhưng bảo tớ không nghĩ thì khó lắm. Đình Đình, cậu không hiểu đâu. Tớ luôn rất thích Trần Dương, lần này cuối cùng cũng qua lại với anh ấy thì lại xảy ra chuyện này. Người đàn ông mà cậu và Trần Dương thấy ở bờ biển là thầy giáo cấp ba của tớ, tớ và anh ta không có gì cả. Lần này anh ta đến Vọng Hải công tác nên đến thăm tớ. Cậu nói xem, anh ta là thầy giáo cấp ba của tớ, sao tớ có thể không gặp chứ? Kết quả là lúc tớ và anh ta nói chuyện ở bờ biển lại bị Trần Dương nhìn thấy, thế là anh ấy hiểu lầm giữa tớ và thầy có chuyện gì đó. Haiz, Đình Đình, cậu không hiểu đâu, bây giờ tớ chịu oan ức không biết nói với ai, chỉ muốn chết đi cho xong.

Vu Đình Đình vừa nghe vậy vội nói:

- Điền Tư, cậu không được nghĩ quẩn như thế. Chuyện này nếu là hiểu lầm thì mọi người chỉ cần giải thích rõ là được. Tớ nghĩ trong lòng Trần Dương vẫn rất thích cậu, nếu không cậu ấy đã không tức giận như vậy. Bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cảnh đó đều sẽ hiểu lầm. Tư Tư, cậu nên hiểu cho Trần Dương, cậu ấy cũng chỉ là phản ứng bình thường thôi. Còn cậu nói muốn chết là không được đâu, như vậy không tốt chút nào.

Điền Tư đang nói thì người phục vụ mang cà phê đến. Cô nói cảm ơn một tiếng, cầm thìa khẽ khuấy ly cà phê trước mặt, nhỏ giọng:

- Nhưng Trần Dương không chịu hiểu tớ. Đình Đình, tớ không được hạnh phúc như cậu, luôn có người chiều chuộng. Tớ thì chẳng có ai, nhỡ có chuyện gì lại còn xảy ra hiểu lầm. Tớ không muốn có nhiều hiểu lầm đến vậy, nhưng sự việc bày ra trước mắt, dù tớ muốn giải thích, Trần Dương cũng không chịu nghe. Tớ muốn gặp cậu rồi sau đó đi tìm người thầy cấp ba của tớ, trước mặt anh ta, tớ cần chứng minh cho Trần Dương thấy tớ và người thầy đó không có quan hệ gì cả.

Vu Đình Đình nghe vậy hơi sững sờ, hỏi:

- Trước mặt thầy giáo của cậu? Tư Tư, không phải cậu định làm chuyện gì ngốc nghếch đấy chứ?

- Tớ không muốn làm chuyện ngốc nghếch, nhưng lại không biết giải thích với Trần Dương thế nào. Bây giờ giữa tớ và anh ấy có hiểu lầm rất sâu sắc. Tớ giải thích nhưng anh ấy không chịu nghe, bây giờ tớ buồn lắm, thật sự không nghĩ ra cách nào tốt hơn.

Vu Đình Đình nghe xong bèn khuyên:

- Tư Tư, tớ thấy bây giờ Trần Dương đang khá kích động, cậu giải thích cậu ấy có thể không nghe. Hay là thế này đi, tớ sẽ nói chuyện với Trần Dương. Tớ tin đợi cậu ấy bình tĩnh lại sẽ hiểu đây chỉ là một sự hiểu lầm, cậu ấy sẽ không tính toán nữa, sẽ lại tốt với cậu như trước.

Điền Tư nghe Vu Đình Đình nói xong liền đưa tay phải ra nắm lấy tay cô, cảm động nói:

- Đình Đình, thật sự có thể sao? Đình Đình, nếu cậu thật sự có thể giúp tớ, tớ nhất định sẽ cảm ơn cậu.

- Tư Tư, chúng ta là bạn học, tớ giúp cậu là việc nên làm. Cậu không cần nghĩ nhiều, uống cà phê trước đi cho ổn định tinh thần, lát nữa tớ sẽ gọi cho Trần Dương.

Điền Tư nghe vậy liền nói:

- Ấy chết, tớ quên mất, điện thoại của tớ vẫn đang tắt.

Nói rồi, cô lấy điện thoại ra, mở máy lên, nhìn màn hình rồi cố ý nói:

- Lạ thật, sao điện thoại tớ lại có cuộc gọi nhỡ của Trần Dương nhỉ? Gọi lúc nào không biết, sao tớ lại không biết gì hết?

Vu Đình Đình đâu biết khi Trần Dương gọi đến, Điền Tư đã cố ý tắt máy. Điền Tư sớm đã biết Trần Dương sẽ gọi cho mình, cô cố tình không nghe. Lúc này, cô cố tỏ ra trước mặt Vu Đình Đình là mình không hề hay biết. Vu Đình Đình không thể ngờ rằng tất cả đều do Điền Tư sắp đặt, cô nghe vậy liền cười nói:

- Điền Tư, tớ đã nói rồi mà, ban nãy cậu suy nghĩ nhiều quá. Trần Dương không phải người không hiểu chuyện như cậu nghĩ đâu. Đợi cậu ấy bình tĩnh lại, cậu ấy sẽ suy nghĩ thông suốt. Tớ đoán Trần Dương nhất định gọi điện để nói với cậu rằng cậu ấy đã nghĩ kỹ rồi, hai cậu lại tiếp tục như trước đây thôi. Tư Tư, cậu còn đợi gì nữa mà không gọi lại cho Trần Dương, lát nữa không chừng anh ấy còn lo lắng cho cậu đấy.

Điền Tư nghe Vu Đình Đình nói vậy, trên mặt nở nụ cười:

- Đình Đình, cậu nói đúng, bây giờ tớ sẽ gọi lại cho Trần Dương xem anh ấy đang làm gì.

Nói rồi, Điền Tư gọi cho Trần Dương. Vu Đình Đình thấy cô cười, trong lòng cũng thấy yên tâm hơn, vừa uống cà phê vừa nhìn bạn mình gọi điện. Vu Đình Đình vốn rất đơn thuần, lương thiện, có một số chuyện cô suy nghĩ không được chu toàn. Cô chỉ đơn giản cho rằng quan hệ giữa Trần Dương và Điền Tư đang dần tốt lên, thấy Điền Tư cười, trong lòng cô cũng vui thay cho bạn.

Điền Tư cầm điện thoại gọi cho Trần Dương. Chuông reo xong, đầu dây bên kia vang lên giọng nói hoảng hốt của anh:

- Tư Tư, anh không làm gì cả, anh thật sự không làm gì cả!

Điền Tư nghe vậy liền nói:

- Trần Dương, anh nói từ từ đã, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Nói rồi, cô đứng dậy, ra vẻ không muốn để Vu Đình Đình nghe thấy, cầm điện thoại đi ra trước cửa quán cà phê. Vu Đình Đình thấy vậy còn cho rằng Điền Tư không muốn mình nghe chuyện riêng tư của hai người, cô không hề suy nghĩ nhiều, cúi đầu uống cà phê.

Điền Tư đi ra ngoài, tìm một chỗ không có người rồi nói:

- Trần Dương, rốt cuộc anh muốn nói gì với em? Em không nghe rõ, anh nói từ từ thôi, không cần vội.

Trần Dương tỏ ra vô cùng kinh hoàng:

- Tư Tư, anh không hề đẩy bạn trai của em. Anh thật sự không làm gì cả. Tư Tư, em nhất định phải tin anh, bạn trai của em không phải do anh giết.

Điền Tư sa sầm mặt, giọng điệu trở nên vô cùng nghiêm khắc, lạnh lùng:

- Cái gì mà bạn trai của em? Trần Dương, phiền anh nhận thức rõ một chút, em chỉ có một người bạn trai là anh, lấy đâu ra người khác nữa?

Trần Dương nghe vậy vội vàng nói:

- Tư Tư, anh không có ý đó, anh nói là thầy giáo của em, anh ta… anh ta chết rồi.

Điền Tư nghe xong liền nói:

- Anh ấy chết rồi? Sao lại chết được? Trần Dương, có phải anh nhìn nhầm không? Trưa nay lúc em và anh ấy chia tay, vẫn còn khỏe mạnh mà.

- Thật đấy, thật đấy! Tư Tư, là thật, anh không lừa em đâu, anh ta chết thật rồi. Anh không làm gì cả, anh không hề đẩy anh ta, tự anh ta nằm trên giường chết. Tư Tư, anh phải làm thế nào đây? Anh thật sự không giết anh ta, em phải tin anh, anh thật sự không giết anh ta.

Trần Dương vì sợ hãi mà nói năng không còn rõ ràng nữa. Điền Tư nhếch mép cười, cô đương nhiên biết chuyện này là thế nào, nhưng dĩ nhiên sẽ không nói cho Trần Dương biết tại sao gã đàn ông kia lại chết. Cô làm bộ ngạc nhiên:

- Sao có thể như vậy được, không thể nào. Trần Dương, có phải anh nhầm không?

- Không có, thật sự không có. Tư Tư, anh không biết phải làm thế nào, em mau giúp anh nghĩ cách đi, anh thật sự không biết phải làm gì.

Trần Dương nói mà như sắp khóc. Điền Tư quát lên:

- Trần Dương, anh còn ra thể thống gì nữa? Anh có phải đàn ông không mà lại sợ hãi đến mức này? Bây giờ anh càng sợ hãi thì chỉ càng làm sự việc tồi tệ hơn thôi. Em cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hay là để em đến xem sao.

Điền Tư cau mày, quay mặt vào trong quán, thấy Vu Đình Đình vẫn đang ngồi uống cà phê. Cô đi vào trong, Vu Đình Đình còn tưởng có chuyện tốt, nói:

- Tư Tư, có phải chuyện giữa cậu và Trần Dương giải quyết xong rồi không?

- Ừ! Đình Đình, Trần Dương đang ở trong khách sạn đợi tớ, chúng ta vào khách sạn gặp anh ấy thôi.

Vu Đình Đình nghe vậy hơi chần chừ, nhìn Điền Tư nói:

- Đến khách sạn gặp Trần Dương? Tư Tư, sao Trần Dương lại ở trong khách sạn?

- Ừ, anh ấy đi gặp thầy giáo của tớ. Cụ thể tớ cũng không biết là chuyện gì, tóm lại Trần Dương bảo tớ đến khách sạn tìm anh ấy. Đình Đình, nếu cậu không có chuyện gì thì đi cùng tớ luôn.

Vu Đình Đình lắc đầu:

- Tư Tư, tớ thấy tớ không đi thì tốt hơn. Chuyện cậu và Trần Dương gặp mặt, tớ đi làm gì. Cậu cứ nói chuyện với anh ấy đi, lát nữa tớ về nhà.

Nói rồi, Vu Đình Đình định thanh toán ra về. Điền Tư làm sao có thể để cô về như vậy, cô nói:

- Đình Đình, một mình tớ đến đó sợ Trần Dương lại có ý nghĩ gì khác. Đình Đình, cậu đi cùng tớ qua đó nhé.

Vu Đình Đình nghe vậy hơi trầm ngâm:

- Vậy được, tớ sẽ đi cùng cậu, nhưng tớ sẽ ở tầng một khách sạn. Tư Tư, tớ đã hứa với người khác, tớ sẽ không tùy tiện vào khách sạn, vì vậy tớ không thể vào phòng được. Cậu có thể gọi điện bảo Trần Dương xuống, cậu thấy thế có được không?

Điền Tư vốn nghĩ Vu Đình Đình sẽ đi cùng mình vào phòng khách sạn, cô đã tính kỹ rồi, lần này nhất định phải kéo Vu Đình Đình vào cuộc. Vu oan giá họa, tìm một kẻ thế mạng, đó là kế hoạch ban đầu của cô. Nếu không, cô cũng chẳng hẹn Vu Đình Đình đến quán cà phê này để tiện dẫn cô ấy vào khách sạn. Nhưng câu nói của Vu Đình Đình lại nằm ngoài dự tính của cô. Điền Tư không ngờ Vu Đình Đình lại làm vậy, chỉ ở tầng một mà không chịu lên phòng. Nếu thật như vậy thì làm sao có thể hãm hại cô ấy được?

Nhưng lúc này không phải là lúc nghĩ cách kéo Vu Đình Đình vào phòng, cô cần phải đến khách sạn ngay lập tức. Dù sao Vu Đình Đình cũng đã đồng ý đến khách sạn, cứ dẫn đến đó trước đã, chuyện sau này tính sau.

Nghĩ đến đây, Điền Tư gật đầu với Vu Đình Đình:

- Đình Đình, vậy cũng được, chỉ cần cậu đi cùng tớ đến đó là được rồi. Cậu muốn ở đại sảnh tầng một thì ở đó vậy. Đình Đình, bây giờ chúng ta đi nhé.

Vu Đình Đình không ngờ rằng bên trong lại có một âm mưu vu oan giáng họa. Điền Tư đã cố tình muốn dẫn cô qua đó, cô chỉ còn cách đồng ý, nhưng cô kiên quyết sẽ không vào phòng khách sạn. Ở quán cà phê, Điền Tư cũng không nói thêm gì, cô lo nếu mình cố ép, Vu Đình Đình sẽ không đi cùng nữa. Cô không muốn xảy ra chuyện đó, cô thanh toán rồi cùng Vu Đình Đình rời khỏi quán.

Từ quán cà phê đến khách sạn khoảng bảy, tám phút. Điền Tư ban đầu chọn quán này chính là vì khoảng cách không quá xa.

Hai người đi bộ đến khách sạn. Vừa vào đến nơi, Vu Đình Đình liền dừng lại, nhìn Điền Tư nói:

- Điền Tư, cậu đi đi, tớ sẽ ở đây đợi cậu.

Điền Tư trên đường đã nghĩ ra lý do, bây giờ nghe Vu Đình Đình nói vậy liền đáp:

- Đình Đình, cậu đi cùng tớ lên đi, tớ sợ lắm. Ai mà biết được Trần Dương có tức giận với tớ không. Cậu cũng biết đấy, con người Trần Dương khi không tức giận thì có vẻ tốt, nhưng nếu nổi giận thì ai biết anh ấy sẽ làm gì. Lần trước chuyện ăn cơm ở quảng trường Hải Tinh không phải đã cho thấy tính cách không tốt của anh ấy sao? Đình Đình, tớ thật sự rất sợ một mình lên đó, nhỡ Trần Dương nổi giận với tớ lại không có ai ở bên cạnh can ngăn. Hơn nữa, khách sạn này lớn như vậy, cậu có gì mà phải sợ chứ? Lẽ nào cậu còn sợ bị tớ lừa gạt hay sao?

Vu Đình Đình nghe xong vội vàng xua tay:

- Tư Tư, không phải như vậy. Tớ thật sự không thể lên đó, tớ đã hứa với người khác rồi. Nếu tớ lên, tớ phải gọi điện cho bạn trai tớ, đợi anh ấy đến đây rồi cùng lên. Tư Tư, cậu thấy như vậy có được không?

Điền Tư không ngờ Vu Đình Đình lại kiên quyết đến vậy, bất luận cô nói thế nào, Vu Đình Đình cũng không chịu lên. Cô không còn cách nào khác, cũng không thể để Vu Đình Đình gọi điện cho bạn trai, nếu để bạn trai cô ấy đến đây thì sự việc sẽ trở nên phức tạp.

Điền Tư nghe đến đây cười nói:

- Đình Đình, vậy tớ sẽ không ép cậu lên nữa. Cậu ngồi ở đây trước, tớ lên tìm Trần Dương, sẽ xuống ngay, được không?

- Ừ!

Vu Đình Đình gật đầu, quay người cầm túi đi vào khu nghỉ ở đại sảnh khách sạn. Đến nơi, cô ngồi xuống nhìn Điền Tư đi vào thang máy. Đúng lúc cửa thang máy đóng lại, Điền Tư vẫy tay với cô. Vu Đình Đình không biết tại sao đột nhiên có một dự cảm không tốt. Cô không nói được tại sao lại có cảm giác đó, chỉ lấy điện thoại ra nhắn cho Diệp Lăng Phi một tin.

Điền Tư đi thang máy đến tầng mà gã đàn ông kia ở. Cô rất quen thuộc chỗ này, biết phòng nào là phòng của gã. Đi đến cửa phòng, cô hít một hơi thật sâu, sau đó đưa tay phải ra khẽ đẩy cửa. Cửa phòng mở ra, cô thấy Trần Dương ngồi trên sô pha, ngây ngô, bên cạnh chân anh ta là xác gã đàn ông úp mặt xuống đất. Điền Tư nhanh chóng đi vào, khép cửa lại rồi đi đến trước mặt Trần Dương.

Trần Dương vẫn ngồi ngây ra đó, thấy Điền Tư đến, anh ta ôm chầm lấy eo cô:

- Tư Tư, anh thật sự không giết anh ta. Anh vừa vào, anh ta đã lao đến, anh dùng sức đẩy ra thì anh ta ngã xuống đất không động đậy nữa. Tư Tư, anh thật sự không giết anh ta, em phải tin anh.

Điền Tư bị Trần Dương ôm chặt, cô nhếch mép cười. Cô không ngờ Trần Dương lại nhát gan đến vậy, nhưng chuyện này cũng không thể trách anh được, dù sao anh chưa từng trải qua chuyện này, không biết phải làm thế nào. Còn cô thì không phải làm chuyện này lần đầu. Còn nhớ hồi đầu, bố dượng của cô cũng chết một cách không rõ ràng như vậy. Điền Tư giết bố dượng hoàn toàn là do ông ta có ý đồ bất chính với cô. Từ lúc nào không biết, cô đã thay đổi, trở nên rất máu lạnh. Có lẽ tuổi thơ đã khiến cô có sự bài xích đối với thế giới bên ngoài, cô đổ mọi thứ đều tại người khác không tốt với mình. Khi cô đã quyết tâm làm một việc gì thì không ai có thể ngăn cản được.

Điền Tư rất hài lòng với phản ứng của Trần Dương, cô hy vọng anh sẽ như vậy. Bây giờ thấy anh thật sự giống với những gì cô dự tính, trong lòng cô đầy ắp những nụ cười lạnh lùng. Cô đang cười nhạo Trần Dương, một người đàn ông như anh vẫn phải dựa dẫm vào một người phụ nữ yếu đuối như cô. Ai bảo trong xã hội này đàn ông mạnh mẽ hơn đàn bà, đối với Điền Tư, sự thật không hề như vậy. Chỉ cần người đàn bà biết cách sử dụng thủ đoạn thì không có chuyện gì là không làm được.

Điền Tư khẽ nói:

- Trần Dương, anh đừng vội, để chúng ta bình tĩnh lại nghĩ cách giải quyết đã.

Cô đưa tay vỗ vào vai Trần Dương. Lúc đó, anh ta hồn bay phách tán, nghe Điền Tư nói vậy liền buông tay ra, ngồi xuống ghế nhìn cô đứng trước mặt mình, hỏi:

- Điền Tư, chúng ta nên làm thế nào?

- Nên nói là anh nên làm thế nào mới đúng.

Điền Tư đứng trước mặt Trần Dương, cúi đầu nhìn anh. Trước đây, khi ở bên nhau, cô luôn phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thấy anh, bây giờ thì không giống nữa. Cô lại cúi đầu để nhìn anh. Điền Tư thích cảm giác nhìn từ trên cao xuống, đặc biệt là nhìn bộ dạng hoang mang lo sợ lúc này của Trần Dương càng làm cho cô vui mừng, sung sướng. Đó là cảm giác có thể chế ngự đàn ông, cô cảm thấy mình bây giờ có thể khống chế được Trần Dương.

Trần Dương ngẩng mặt lên nhìn Điền Tư, đưa hai tay ra nắm chặt lấy tay phải của cô:

- Tư Tư, em nhất định phải giúp anh, anh thật sự không giết anh ta.

Sắc mặt Điền Tư không chút biểu cảm, nhìn Trần Dương nói:

- Vậy anh ta chết như thế nào? Trần Dương, trong lòng anh nên biết rõ, đây là mạng người, phải đền mạng. Anh ta không thể tự nhiên chết được. Bây giờ anh kể lại những gì anh biết cho em nghe, chỉ có như vậy em mới có thể giúp anh, nếu không em không thể giúp được.

Trần Dương nghe xong, hai tay ôm đầu, cúi gằm xuống:

- Anh không biết, anh thật sự không biết rốt cuộc là chuyện gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!