Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1159: CHƯƠNG 1159: NHẢY LẦU

Điền Tư nhìn Trần Dương đứng trước mặt mình rồi lắc đầu. Có lẽ trước đây cô đã tỏ ra quá yếu đuối, hệt như một con chim nhỏ nép vào lòng người, khiến Trần Dương hiểu lầm rằng cô là một cô gái dễ bắt nạt. Nhưng bây giờ, cô phải cho Trần Dương thấy khí chất khác biệt của mình, phải để anh ta biết Điền Tư này không phải là người có thể tùy tiện ức hiếp.

Điền Tư khẽ nói:

- Trần Dương, đừng nghĩ lung tung nữa, chúng ta cần nghĩ xem phải giải quyết thế nào.

Nghe Điền Tư nói vậy, Trần Dương bèn ngẩng lên nhìn cô:

- Tư Tư, có phải em có cách rồi không? Em mau giúp anh nghĩ cách đi, anh vẫn không dám báo cảnh sát. Anh sợ nếu báo cảnh sát, họ sẽ cho rằng anh đã giết người, nhưng anh thật sự không giết anh ta.

Nghe Trần Dương lải nhải không ngừng, Điền Tư giơ tay tát anh ta một cái. Cái tát khiến Trần Dương ngẩn người, anh ta đưa tay lên má, nhìn Điền Tư:

- Tư Tư, sao em lại đánh anh?

- Em muốn anh im miệng! Bây giờ là lúc nào rồi mà anh vẫn còn lải nhải mãi? Chúng ta phải nghĩ cách giải quyết.

Trần Dương nghe vậy, nhìn cô hỏi:

- Nghĩ cách? Tư Tư, chúng ta cần nghĩ cách gì chứ? Bây giờ anh chẳng có cách nào cả, cũng không biết phải làm sao.

- Trần Dương, có ai nhìn thấy anh vào đây không? – Điền Tư hỏi.

- Không có.

- Nếu không có thì chúng ta cần dọn dẹp chỗ này một chút, cứ coi như anh ta ngủ rồi chết đột ngột. Anh hiểu ý em không?

- Hiểu. Tư Tư, em nói đi, em bảo anh làm thế nào anh sẽ làm thế ấy.

Điền Tư chính là muốn nghe câu này của Trần Dương. Nghe anh ta nói vậy, cô ngồi xuống sô pha:

- Vậy anh còn đứng đó làm gì, không mau dọn dẹp đi.

Điền Tư vừa dứt lời, Trần Dương giật mình vội vàng gật đầu. Anh ta đứng dậy, kéo xác gã đàn ông lên giường, sắp xếp lại rồi đắp chăn lên người gã, trông như thể gã đang ngủ. Ngay sau đó, theo lời Điền Tư, Trần Dương dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ trong phòng, bao gồm cả dấu vân tay. Điền Tư còn kiểm tra lại một lượt xem có còn sơ hở nào không. Cả hai đi ra cửa phòng, cô không vội ra ngoài mà áp tai nghe ngóng, khi chắc chắn bên ngoài không có tiếng động gì, Điền Tư và Trần Dương mới bước ra. Trước khi đi, cô cũng không quên lau sạch dấu vân tay của Trần Dương trên tay nắm cửa.

Họ không vội xuống tầng một khách sạn. Khi đến tầng hai, họ dừng thang máy rồi đi ra.

Điền Tư và Trần Dương xuống tầng hai, cô không đi xuống ngay mà cùng anh ta đi ra chỗ cầu thang bộ rồi đứng đó nhìn anh ta. Trần Dương lúc này vẫn còn hoang mang lo sợ. Điền Tư đưa tay đẩy nhẹ Trần Dương, khẽ nói:

- Trần Dương, anh có phải đàn ông không vậy? Nhìn anh sợ đến mức này kìa, bộ dạng này của anh để ai nhìn thấy cũng biết anh vừa làm chuyện xấu đấy. Em nói cho anh biết, chuyện này không liên quan gì đến anh cả, anh đừng nghĩ nhiều.

- Anh muốn không nghĩ, nhưng không làm được. Anh không biết phải làm sao nữa, Tư Tư, anh thật sự không có vấn đề gì chứ?

Điền Tư vốn định để Vu Đình Đình làm kẻ thế thân, nhưng Vu Đình Đình sống chết không chịu đi lên, khiến kế hoạch của cô ta thất bại. Cô ta nhìn Trần Dương, thầm nghĩ:

“Bây giờ Trần Dương chuyện gì cũng nghe mình, như vậy cũng không tồi. Trần Dương chẳng phải thuộc về mình sao?”

Nghĩ đến đây, Điền Tư nói:

- Trần Dương, chuyện này anh không cần lo lắng. Em nói không có chuyện gì thì sẽ không có chuyện gì. Bây giờ chúng ta đi cầu thang bộ xuống, Đình Đình còn đang đợi chúng ta ở đại sảnh tầng một. Khi gặp Đình Đình, anh tuyệt đối không được tỏ ra hoang mang sợ hãi, cứ coi như không có chuyện gì xảy ra, hiểu chưa?

Trần Dương vốn đã hoảng loạn, Điền Tư nói gì, anh ta đều răm rắp làm theo. Anh ta gật đầu:

- Tư Tư, anh biết phải làm gì rồi, anh sẽ không để Đình Đình nhìn ra đâu.

Điền Tư khoác tay Trần Dương, nhìn anh ta cười nói:

- Như vậy thì tốt. Trần Dương, thoải mái một chút, không cần phải căng thẳng như vậy.

Trần Dương sao có thể không căng thẳng? Đây là chuyện chết người, anh ta không thể bình tĩnh như Điền Tư được. Điền Tư không phải người trong cuộc nên đương nhiên không lo lắng, nhưng anh ta thì khác, anh ta là người trong cuộc, làm sao có thể bình tĩnh như cô được.

Điền Tư và Trần Dương từ trên lầu đi xuống. Khi họ tay trong tay xuất hiện trước mặt Vu Đình Đình, cô vội vàng đặt điện thoại xuống rồi đứng lên. Vu Đình Đình nhìn Trần Dương và Điền Tư khoác tay nhau, cho rằng mâu thuẫn giữa hai người đã được giải quyết xong, bèn cười nói:

- Tớ đã nói rồi mà, không có chuyện gì to tát cả. Tư Tư, bây giờ cậu yên tâm rồi chứ?

Điền Tư cười đáp:

- Đình Đình, cảm ơn cậu đã đi cùng tớ. Giữa tớ và Trần Dương đã hết hiểu lầm rồi, phải không Trần Dương?

Điền Tư nói rồi quay sang Trần Dương. Anh ta nghe vậy bèn gật đầu:

- Đúng thế, Đình Đình, cảm ơn cậu.

Vu Đình Đình nghe hai người nói vậy bèn xua tay:

- Khách sáo với tớ làm gì chứ. Tớ cũng có làm gì đâu. À, tớ còn có việc, không làm phiền hai cậu nữa.

Vu Đình Đình rời khỏi khách sạn, Điền Tư và Trần Dương cũng rời đi. Điền Tư khoác tay Trần Dương đi ra bên đường, sắc mặt anh ta luôn không tự nhiên. Điền Tư nhìn Trần Dương nói:

- Trần Dương, nhìn bộ dạng của anh kìa, không tự nhiên chút nào cả.

- Tư Tư, trong lòng anh sợ lắm. Em thấy cảnh sát liệu có nghi ngờ anh không?

Nghe Trần Dương nói vậy, Điền Tư cười:

- Nghi ngờ anh? Cảnh sát làm sao có thể nghi ngờ anh chứ? Anh cũng không giết người. Em sớm đã biết thầy giáo của em có bệnh tim, có thể vì vài chuyện nhỏ mà phát bệnh. Em nghĩ có thể lúc anh chưa đến, bệnh tim của thầy đã phát tác rồi. Lúc anh đến không may đúng lúc bệnh tim của thầy tái phát, kết quả mới thành ra như vậy. Đương nhiên, nếu anh kịp thời gọi cấp cứu, có thể thầy của em còn cứu được, nhưng anh lại bỏ lỡ thời gian quá lâu. Trần Dương, anh đừng suy nghĩ nhiều nữa.

Trần Dương nghe Điền Tư nói vậy, anh ta quay sang nhìn cô, cảm động nói:

- Tư Tư, lần này phải cảm ơn em. Nếu không có em, anh không biết phải làm thế nào nữa.

Điền Tư cười nói:

- Trần Dương, sao anh lại nói vậy? Lẽ nào anh quên rồi sao, anh là bạn trai của em, em đương nhiên sẽ cố gắng hết sức để giúp anh. Trước đó, giữa chúng ta có hiểu lầm, em biết đều tại em không tốt khiến anh hiểu lầm. Trải qua chuyện này, em đảm bảo sẽ không để anh hiểu lầm nữa. Trần Dương, em cũng muốn anh hiểu, em không hề giống như anh tưởng tượng.

Trần Dương vội vàng gật đầu:

- Tư Tư, anh đảm bảo sau này sẽ không nghĩ như thế nữa, anh rất tin em.

- Anh tin em là tốt rồi.

Điền Tư cười, cô ta khoác tay Trần Dương, miệng cười đắc ý.

Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng họp hồi lâu, với hắn cuộc họp này còn lâu mới kết thúc. May mà Vu Đình Đình nhắn tin cho hắn, Diệp Lăng Phi nhân cơ hội đó bèn đi ra khỏi phòng họp. Hắn quay về phòng làm việc của Bạch Tình Đình, ngồi ở bàn làm việc của cô, nhắn tin nói chuyện với Vu Đình Đình. Bạch Tình Đình lại gọi điện đến, giục Diệp Lăng Phi quay về phòng họp. Diệp Lăng Phi đầu đau không ngừng, Bạch Tình Đình lại cứ bám lấy không buông, bắt hắn phải quay về. Hắn chỉ còn cách quay lại phòng họp. Khi Diệp Lăng Phi trở về, cuộc họp đã sắp kết thúc. Bạch Tình Đình nói thêm vài câu đơn giản, cuộc họp chính thức kết thúc.

Cuộc họp vừa kết thúc, Diệp Lăng Phi bèn thở phào nhẹ nhõm. Bạch Tình Đình nghe thấy tiếng thở dài của hắn bèn cau mày. Diệp Lăng Phi vốn định đứng lên đi ra nhưng Bạch Tình Đình kéo hắn lại:

- Ông xã, anh đợi một lát.

Diệp Lăng Phi nghe vậy quả nhiên ngồi yên không động đậy. Dã Thú đi đến bên cạnh hắn nói:

- Lão đại, em về trước đây. Ở đây cũng không có việc gì của em, em không ở lại với anh nữa.

- Ừ, về đi.

Diệp Lăng Phi nói rồi xua tay ra hiệu cho Dã Thú có thể đi. Khi trong phòng họp chỉ còn lại Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi, cô nói:

- Ông xã, có phải anh thấy họp hành rất nhàm chán không?

Diệp Lăng Phi dựa vào lưng ghế, nhìn Bạch Tình Đình than thở:

- Đương nhiên là nhàm chán rồi. Bà xã, em bắt anh tham gia những cuộc họp thế này không phải là làm khó anh sao? Anh cơ bản không thích ngồi đây họp hành, chẳng có chút ý nghĩa gì cả. Thời gian đó thà đi ngủ còn tốt hơn, bà xã, anh nói đúng không?

Bạch Tình Đình nghe vậy, gắt giọng:

- Đúng cái gì mà đúng. Ai bảo anh là tổng giám đốc của tập đoàn này? Lẽ nào anh là tổng giám đốc mà lại không tham gia họp sao? Ông xã, những chuyện này đều là anh tự chọn, chứ không có ai ép anh cả.

- Bà xã, anh làm vậy không phải là vì lo lắng giữa em và Trương Lộ Tuyết nảy sinh mâu thuẫn sao? Em nghĩ anh muốn làm cái chức tổng giám đốc này à? Anh không hề có chút hứng thú nào với việc này cả.

Bạch Tình Đình đứng lên:

- Ông xã, bất luận anh có thích hay không thì cũng phải làm. Đợi một lát em đưa anh đi xem phòng làm việc của anh.

Diệp Lăng Phi sửng sốt, hắn nhìn Bạch Tình Đình:

- Phòng làm việc của anh? Bà xã, anh cần gì phòng làm việc chứ? Anh cũng không muốn đến đây làm việc, em sắp xếp phòng làm việc cho anh không phải là rất lãng phí sao?

- Sao lại lãng phí chứ?

Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, anh là tổng giám đốc, tổng giám đốc làm sao có thể không có phòng làm việc riêng? Bất luận anh có đến đây hay không, phòng làm việc của anh cũng phải được chuẩn bị. Em đưa anh đi xem, em nghĩ bây giờ cũng chuẩn bị tạm ổn rồi.

Diệp Lăng Phi buông hai tay, tỏ vẻ bất đắc dĩ, than thở:

- Được rồi, bà xã, em nói sao thì là vậy, em muốn làm gì thì làm.

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đi ra khỏi phòng họp. Cô không quay về văn phòng của mình mà dẫn hắn đến phòng làm việc của hắn. Văn phòng tổng giám đốc của Diệp Lăng Phi và văn phòng của Bạch Tình Đình đều ở cùng một tầng, chỉ là văn phòng của Bạch Tình Đình ở phía bắc, còn phòng làm việc của Diệp Lăng Phi lại ở phía đông. Khu vực phía đông đó vốn để trống, Bạch Tình Đình đã dùng nó làm văn phòng cho Diệp Lăng Phi.

Bạch Tình Đình dẫn Diệp Lăng Phi đến phòng làm việc, hắn đứng giữa phòng nói:

- Bà xã, phòng làm việc này của anh hơi quá rồi thì phải. Anh nghĩ hoàn toàn không cần thiết, anh cũng không định làm việc ở đây, em chuẩn bị cho anh thế này thì có tác dụng gì đâu.

Bạch Tình Đình đi đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, chỉ vào cái bàn làm việc hình bán nguyệt trước mặt:

- Ông xã, chuyện này là cần thiết. Bàn làm việc này là hàng nhập khẩu đấy, vốn em định để mình dùng nhưng sau đó đổi ý nên cất vào kho. Lần này lấy ra để anh dùng, ông xã, anh thấy thế nào?

Diệp Lăng Phi nghe vậy, đột nhiên cười nói:

- Vòng vèo mãi, hóa ra anh chỉ toàn dùng đồ cũ thôi. Bà xã, anh còn tưởng em đặt làm riêng, ban nãy còn đang nghĩ tốc độ của em thật quá nhanh, không ngờ lại là đồ cũ em không dùng, thật khiến anh quá thất vọng.

Bạch Tình Đình gắt giọng:

- Ông xã, anh nói linh tinh cái gì vậy? Cái gì mà đồ cũ em không dùng chứ? Cái bàn làm việc này là lúc đầu em đặt làm, em vẫn chưa từng dùng nó.

Diệp Lăng Phi vội vàng nói:

- Anh chỉ đùa với em thôi, bà xã, em đừng tức giận. Anh thấy bàn làm việc này rất đẹp, anh rất thích. Bà xã, đi thôi, chúng ta qua đó ngồi thử xem cảm giác thế nào.

Bạch Tình Đình đứng yên không động đậy:

- Có gì mà đáng ngồi chứ. Văn phòng này là của anh, sau này khi anh đến công ty có thể đến đây nghỉ ngơi. Bên này có phòng nghỉ, trong đó có giường, mắc áo, tủ… anh có thể nghỉ ngơi trong đó. Máy tính của anh em cũng sẽ nhanh chóng chuẩn bị, ông xã, anh thích máy tính của hãng nào?

Diệp Lăng Phi đi đến trước bàn làm việc, ngồi xuống, hai tay đặt lên thành ghế, vuốt nhẹ bề mặt bóng loáng:

- Tùy em, máy tính hãng nào cũng được, chỉ cần chơi được Starcraft là được rồi. Bà xã, em không nói chứ chiếc ghế này ngồi thật sự rất thoải mái, anh phải cảm ơn bà xã đã chuẩn bị cho anh chu đáo đến vậy.

- Anh thích là được rồi. Ông xã, anh ở đây xem nhé, em về văn phòng xử lý một số tài liệu, đợi lát nữa chúng ta cùng rời khỏi công ty.

- Ừ. – Diệp Lăng Phi gật đầu.

Bạch Tình Đình rời khỏi văn phòng. Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế, gác chân lên bàn, lấy thuốc lá ra châm một điếu, đột nhiên phát hiện ở đây không có gạt tàn. Hắn đứng lên, tay cầm điếu thuốc đi đến cửa sổ, mở ra rồi gạt tàn thuốc ra bên ngoài.

Diệp Lăng Phi đột nhiên bật cười, lẩm bẩm:

- Mình còn cần văn phòng, thật thú vị. Haiz, cũng không biết Tình Đình nghĩ thế nào mà lại chuẩn bị cho mình một phòng làm việc to thế này, thật là…

Hắn đứng ở cửa sổ hút hết điếu thuốc rồi quay lại văn phòng. Vừa mới ngồi xuống, hắn bèn thấy một bóng người xẹt qua cửa sổ. Diệp Lăng Phi ngạc nhiên:

- Trời, siêu nhân!

Diệp Lăng Phi vội vàng đứng dậy chạy ra cửa sổ nhìn xuống thì nghe thấy bên dưới vọng lên tiếng la hét. Hắn không nhìn rõ bên dưới đã xảy ra chuyện gì, vội vàng chạy ra khỏi văn phòng.

Khi Diệp Lăng Phi chạy ra khỏi văn phòng thì nghe thấy có người ở hành lang kêu lên:

- Không hay rồi, có người nhảy lầu!

Diệp Lăng Phi cau mày. Hắn không ngờ ở đây lại có người nhảy lầu. Quan trọng là tại sao lại chọn tòa nhà của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ mà nhảy? Ở Vọng Hải có rất nhiều tòa nhà văn phòng, tại sao không đến cao ốc khác mà lại chọn đến đây chứ?

Diệp Lăng Phi đi về phía thang máy, kết quả nhìn thấy Bạch Tình Đình từ trong văn phòng chạy ra. Cô thấy Diệp Lăng Phi, vội vàng nói:

- Ông xã, hình như xảy ra chuyện rồi.

- Anh biết rồi. Bà xã, em đừng đi, ở trong văn phòng đợi tin tức đi. Chuyện này không cần nghĩ cũng biết, hiện trường sẽ máu me đầm đìa, nếu em đi, tối nay đừng nghĩ đến việc ngủ nữa.

Bạch Tình Đình ban nãy nghe tin có người nhảy lầu vội vàng chạy ra, không hề suy nghĩ nhiều. Bây giờ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô mới nghĩ đến hiện trường nhất định sẽ đẫm máu, quả thật mình không nên đi.

Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, vậy anh qua đó xem đi, em đợi tin tức của anh.

Bạch Tình Đình đương nhiên biết rõ năng lực của Diệp Lăng Phi. Trong lòng cô, chồng mình là kẻ trời không sợ, đất không sợ, thế giới này cơ bản không có chuyện gì có thể khiến hắn sợ hãi. Cô vô cùng tin tưởng Diệp Lăng Phi. Bây giờ có hắn ở đây, cho dù gặp phải chuyện nguy hiểm hơn nữa, cô cũng không cần sợ hãi.

Khi Diệp Lăng Phi xuống đến tầng một, bên ngoài đã có không ít người vây quanh. Một số người nhát gan chỉ dám nhìn từ xa chứ không dám đến gần hiện trường. Phía hiện trường không có mấy người. Diệp Lăng Phi gan dạ, đi thẳng đến đó. Hiện trường máu me đầm đìa, thảo nào những người kia không dám đến. Nạn nhân là một người đàn ông, não đều văng hết ra ngoài. Từ hiện trường cho thấy, có vẻ như đầu của người đàn ông đó tiếp đất trước nên mới vỡ nát thê thảm như thế.

Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra, gọi cho tiểu Triệu. Điện thoại vừa kết nối, hắn mới nói được mấy câu thì tiểu Triệu đã nói:

- Anh Diệp, em đang đến đó, em đã nhận được tin báo rồi.

- Vậy được, đến lúc đó nói tiếp.

Diệp Lăng Phi nghe vậy, không nói gì thêm, nhanh chóng cúp điện thoại. Bên phía tiểu Triệu đến rất nhanh. Khi tiểu Triệu dẫn người đến, những người vây xem đều tránh ra xa. Tiểu Triệu phái người đến điều tra trước, còn anh ta đến trước mặt Diệp Lăng Phi:

- Anh Diệp, rốt cuộc là chuyện gì vậy, sao lại có người nhảy lầu?

- Anh làm sao mà biết được.

Diệp Lăng Phi lấy thuốc lá ra, đưa cho tiểu Triệu một điếu, rồi tự châm một điếu cho mình. Hút một hơi xong, hắn nhìn sang thi thể người chết, mắng:

- Khốn thật, muốn nhảy lầu cũng không chọn nơi nào tốt một chút, lại chạy đến đây mà nhảy, thật là đen đủi quá đi.

Tiểu Triệu nghe vậy bèn nói:

- Anh Diệp, chuyện thế này ai gặp phải cũng đều cảm thấy đen đủi. Anh cũng không cần suy nghĩ nhiều, những chuyện thế này nghĩ nhiều cũng không có gì tốt đẹp cả.

Diệp Lăng Phi nghe tiểu Triệu nói xong bèn quay sang hỏi:

- Cái gì mà không phải là chuyện tốt đẹp? Ý em là gì?

Tiểu Triệu cười:

- Không có gì ạ. Anh Diệp, em chỉ thuận miệng nói thôi, chứ không có ý gì cả.

Diệp Lăng Phi nhìn tiểu Triệu:

- Tiểu Triệu, em có phải có chuyện gì muốn nói với anh nhưng lại không nói ra không?

Tiểu Triệu nhìn xung quanh, kéo Diệp Lăng Phi đến chỗ ít người, thì thầm:

- Anh Diệp, chuyện này em nói thế nào nhỉ? Trước đây em không tin, nhưng hai ngày trước xảy ra một chuyện khiến em không thể không tin.

- Chuyện gì?

Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng của tiểu Triệu, cảm thấy trong chuyện này có uẩn khúc, rất có thể liên quan đến người chết này. Hắn đương nhiên không tin mấy chuyện này, chỉ cảm thấy hiếu kỳ, nhìn tiểu Triệu hỏi:

- Tiểu Triệu, nói nghe xem nào, rốt cuộc là chuyện gì?

Tiểu Triệu khẽ nói:

- Chính là chuyện ma quỷ. Hai ngày trước em vừa tiếp nhận một vụ án, một người phụ nữ nhảy lầu, nghi là do một gã đàn ông giết, nhưng không có chứng cứ. Kết quả, vào đêm thứ hai sau khi người phụ nữ kia chết, gã đàn ông đó đến tự thú. Anh Diệp, em nói ra, có thể anh sẽ không tin. Anh biết tại sao gã đó đến tự thú không? Bởi vì gã nhìn thấy linh hồn của người phụ nữ đó trong nhà mình, thậm chí…

Tiểu Triệu nói đến đây, vẻ mặt tỏ ra vô cùng kinh hãi, khẽ nói:

- Thậm chí gã đàn ông đó còn cùng người phụ nữ đó nằm trên một chiếc giường. Anh Diệp, có phải rất khủng khiếp không?

Diệp Lăng Phi nghe xong lạnh lùng nói:

- Vớ vẩn. Làm sao có thể như thế được? Tiểu Triệu, em là cảnh sát, lẽ nào em tin chuyện này sao?

- Em đương nhiên không tin rồi. Ban đầu em cũng không tin, nhưng khi bọn em đến nhà gã ta quả thực đã phát hiện ra vấn đề, có vẻ như nhà gã không chỉ có một mình gã, mà còn có người khác. Anh Diệp, chuyện này là em đích thân trải qua, em không thể không tin. Gã đàn ông đó chỉ ở nhà một mình, anh nói xem, nếu nhà gã không có quỷ làm sao lại có dấu vết của người khác đã ở đó?

Diệp Lăng Phi nghe tiểu Triệu nói xong, lạnh lùng đáp:

- Đây là lý luận vớ vẩn gì vậy? Tiểu Triệu, cậu nhóc này trong đầu ngày nào cũng nghĩ những chuyện gì thế? Đến đạo lý đơn giản như vậy cũng không hiểu. Anh nói cho em biết nhé, nếu nói trong nhà gã ta còn có vết tích của người khác, điều này có gì kỳ lạ chứ? Hơn nữa, người ta lúc sống còn không làm người khác sợ, chết rồi làm sao có thể khiến người khác sợ hãi được? Anh thấy những chuyện này đều vớ vẩn. Em phải nhớ kỹ, con người khi sống uy phong tám hướng thì sau khi chết đi cũng vẫn như vậy.

Tiểu Triệu nghe những lời của Diệp Lăng Phi xong nói:

- Anh Diệp, em cũng biết, con người anh cái gì cũng không sợ, nên đương nhiên cũng sẽ không tin chuyện này. Nhưng có lúc tin một chút cũng rất tốt, một số nơi thật sự rất huyền bí.

- Anh không tin đâu. Anh cũng thật sự chưa từng gặp qua, đợi khi nào gặp rồi tin cũng không muộn.

Tiểu Triệu cười:

- Anh Diệp, em chỉ nói với anh thế thôi. Nếu anh không tin, coi như em chưa từng nói.

Diệp Lăng Phi nhìn tiểu Triệu:

- Tiểu Triệu, chuyện này anh thật sự không tin. Bỏ đi, không nói chuyện này nữa, em mau điều tra đi. Anh thấy cũng không có chuyện gì, không phải là nhảy lầu tự sát sao? Không có chuyện gì to tát cả.

Diệp Lăng Phi và tiểu Triệu nói chuyện xong, hắn quay lại văn phòng của Bạch Tình Đình. Khi hắn vừa đẩy cửa vào, liền nghe thấy tiếng răn dạy của cô vọng ra:

- Chuyện như thế này làm sao có thể xử lý như vậy? Lẽ nào các anh không hiểu cách biến báo sao? Bây giờ thì hay rồi, có người chết rồi, anh nói đi nên làm thế nào?

Đứng trước mặt Bạch Tình Đình là giám đốc bộ phận nhân sự. Bị cô mắng, anh ta cúi đầu giải thích:

- Phó tổng giám đốc, tôi cũng không ngờ lại xảy ra chuyện này. Tôi chỉ làm theo quy định của công ty ra quyết định sa thải anh ta. Phó tổng, đây là quy định của công ty chúng ta, tôi cũng là làm theo quy định.

Đúng lúc đó, Diệp Lăng Phi đi vào. Hắn không đi về phía Bạch Tình Đình mà đi thẳng đến ghế sô pha, ngồi xuống, gác chân lên nhìn hai người nói chuyện. Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi bước vào bèn xua tay với vị giám đốc nhân sự:

- Được rồi, anh ra ngoài đi. Sau này nếu gặp chuyện như thế này nhất định phải biết cách biến báo một chút. Các anh làm theo quy định của công ty không sai, nhưng khi nói chuyện nhất định phải chú ý khẩu khí, đừng có nghiêm khắc quá, cố gắng hết sức để người khác có thể chấp nhận, biết chưa?

Vị giám đốc nhân sự vội vàng gật đầu:

- Phó tổng, tôi biết rồi. Bây giờ tôi sẽ quay về họp với mọi người trong bộ phận, yêu cầu họ trong công việc sau này nhất định cần biết cách làm thế nào để mềm dẻo hơn.

Bạch Tình Đình xua tay, vị giám đốc nhân sự đi ra khỏi văn phòng. Cô mới đứng lên đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, ngồi xuống thở dài:

- Được rồi, được rồi. Ông xã, điều tra ra rồi. Người đàn ông nhảy lầu đó là nhân viên của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ. Vì bị nghi ngờ tham ô tài sản của công ty, bộ phận nhân sự đã theo quy định sa thải anh ta. Hơn nữa, quyết định sa thải đã có từ một tuần trước. Ban nãy có người nhìn thấy anh ta đến công ty, và… và nhảy từ trên đỉnh tòa nhà xuống…

Bạch Tình Đình nói đến đây lại thở dài:

- Em không rõ tại sao anh ta lại đến đây nhảy lầu. Lẽ nào thật sự cho rằng công ty chúng ta đối xử với anh ta không tốt? Anh ta tham ô tiền của công ty, công ty không hề truy cứu, chỉ sa thải anh ta, lẽ nào làm như vậy không được coi là tận tình tận nghĩa hay sao, mà lại phải làm như thế chứ?

Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Diệp Lăng Phi bèn cười:

- Bà xã, anh thấy chuyện này có lẽ rất đơn giản. Đãi ngộ hiện nay của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ là một trong những nơi tốt nhất ở Vọng Hải. Nếu anh ta rời khỏi đây, nhất định sẽ không thể tìm được một công việc có đãi ngộ tốt đến thế, có khả năng còn không được một nửa số tiền ở đây. Anh ta đương nhiên suy nghĩ không thông nên mới nhảy lầu. Sự việc chỉ đơn giản vậy thôi. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, lúc này nghĩ gì cũng không có tác dụng, chi bằng không nghĩ thì tốt hơn. Bà xã, bình tĩnh lại một chút, chúng ta về nhà ăn cơm thôi.

Bạch Tình Đình tỏ ra phiền muộn:

- Ăn cơm gì chứ, công ty xảy ra chuyện như vậy, em còn lòng dạ nào mà ăn. Em không hiểu nổi, rốt cuộc công ty đã bạc đãi anh ta điều gì mà lại đến đây nhảy lầu. Ông xã, anh có biết như vậy sẽ ảnh hưởng rất lớn đến công ty hay không?

Diệp Lăng Phi nghe vậy bèn cười:

- Có gì ảnh hưởng chứ? Tình Đình, anh thấy em không cần lo lắng. Sự việc đã xảy ra rồi, cho dù em có phiền muộn hơn nữa cũng không có tác dụng, chi bằng đừng nghĩ nữa, như thế ngược lại có thể làm bản thân mình vui vẻ. Bà xã, em nghe lời anh đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.

Bạch Tình Đình tỏ ra phiền muộn, cô nói:

- Ông xã, anh có hiểu không, nếu gặp phải chuyện này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến công ty. Em phải tìm người đến xử lý, để như vậy không được.

Diệp Lăng Phi nghe đến đây, hơi sửng sốt, hắn nhìn cô hỏi:

- Bà xã, em tìm người đến xử lý? Việc xử lý mà em nói có ý gì vậy?

- Còn có thể có ý gì được chứ, chính là tìm một đại sư đến, xử lý mọi việc ở đó. Ông xã, em biết anh không tin những chuyện này, nhưng rất nhiều người trong công ty đều tin. Bây giờ trong công ty có người chết, sẽ ảnh hưởng đến công ty, tốt nhất là tìm người đến xử lý. Cũng không biết tìm ai thì tốt. Ở Vọng Hải có vài vị đại sư nhưng không biết bây giờ có thời gian hay không, chi bằng mời người ở Hồng Kông tới…

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình ngồi lẩm nhẩm, hắn cười nói:

- Bà xã, em tin anh đi, không cần lo lắng chuyện này. Nếu em thật sự lo lắng, vậy anh sẽ gác đêm cho em, em thấy thế nào?

Bạch Tình Đình vội vàng nói:

- Nói vớ vẩn, làm sao có thể để anh đến gác đêm được chứ? Ông xã, anh đừng nói vậy, em nghĩ nên tìm người đến thì tốt hơn.

Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, em đừng mê tín như vậy. Trên thế giới này làm gì có ma quỷ chứ? Anh thấy ma quỷ đều là do con người tự dọa mình mà thôi. Em càng tin, ma quỷ sẽ tồn tại, em càng không tin, ma quỷ cũng sẽ không tồn tại. Anh thấy chúng ta nên nghĩ xem tối nay về nhà ăn gì thì tốt hơn.

Bạch Tình Đình than vãn:

- Ông xã, anh thật sự không lo lắng sao? Em thì rất lo lắng. Ông xã, chuyện này không phải trò đùa. Anh có biết không, người nhảy lầu như thế mang theo oán hận rất nặng nề, sẽ tạo thành oán niệm ma quỷ rất nặng, loại ma quỷ này sẽ gây hại cho con người.

Diệp Lăng Phi nghe vậy, hắn cười:

- Tình Đình, những chuyện này em nghe ai nói vậy, thật là quá hão huyền.

- Chuyện này là em nghe đại sư nói. Ông xã, có một số chuyện tốt nhất nên cẩn thận một chút thì tốt hơn, nếu không tin sẽ rất dễ xảy ra chuyện.

Bạch Tình Đình nói đến đây bèn đứng lên:

- Ông xã, em thấy em cứ nên gọi điện cho vị Tôn đại sư mà em quen biết. Ông ta là chuyên gia trong lĩnh vực này, em muốn xem ông ta có ở Vọng Hải hay không.

Diệp Lăng Phi vốn định ngăn cản, nhưng thấy Bạch Tình Đình cố chấp như vậy, hắn cũng không nói tiếp nữa. Trong lòng hắn thật sự không tin những chuyện này. Với Diệp Lăng Phi, chuyện ma quỷ chỉ là những thứ hư vô mờ mịt. Có một số người nói đã từng nhìn thấy ma quỷ, nói như thật vậy, nhưng đa số mọi người vẫn không thể nhìn thấy cũng không thể chứng minh. Diệp Lăng Phi vốn không tin, đôi tay hắn đã dính đầy máu, nếu hắn tin những chuyện này, nói không chừng sớm đã bị ma quỷ giết chết, làm sao có thể sống an nhàn như hiện nay.

Nhưng Diệp Lăng Phi cũng không ngăn cản Bạch Tình Đình. Nếu cô tin thì cứ để cô tin, dù sao đây cũng là một cách ám thị tâm lý, cũng có nghĩa là cô cần một sự an ủi, ít nhất có thể khiến cô yên tâm.

Bạch Tình Đình ngồi ở bàn làm việc lấy điện thoại ra gọi. Diệp Lăng Phi lúc đó lấy thuốc ra hút, đợi cô gọi xong. Khi Bạch Tình Đình cúp điện thoại, cô nói:

- Ông xã, Tôn đại sư nói tuần sau mới có thể quay về. Chúng ta đợi ông ấy về nhờ ông ấy xem phong thủy có được không?

- Chuyện phong thủy này không cần nói với anh. Anh cũng không hiểu gì cả, anh có thể nói gì chứ.

Diệp Lăng Phi nói rồi dụi điếu thuốc vào gạt tàn, hắn đứng dậy gọi Bạch Tình Đình:

- Bà xã, chúng ta chuẩn bị về nhà thôi. Ngày mai chúng ta còn có việc, chuyện hôm nay cứ để cấp dưới của em giải quyết là được rồi. Làm sao có thể chuyện gì cũng để bà xã em giải quyết chứ? Như thế thì thật không ra sao cả, anh cần những người đó làm gì, lẽ nào đến cả chuyện này cũng không giải quyết được sao?

Bạch Tình Đình nghe vậy, cô nói:

- Ông xã, bây giờ em chuẩn bị một chút, chúng ta về nhà thôi.

Bạch Tình Đình nói rồi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc. Diệp Lăng Phi đợi cô thu dọn xong, hai người cùng đi xuống. Khi họ đi đến cửa tòa nhà, bên đó vẫn có cảnh sát đang xử lý. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đi ra bãi đỗ xe, cô quay đầu lại nhìn, lẩm bẩm:

- Thật là đen đủi, không biết phong thủy của công ty có vấn đề gì mà lại xảy ra chuyện này chứ?

Diệp Lăng Phi từ trước đến nay không hề tin chuyện này, nhưng hắn cũng không cố chấp ở trước mặt Bạch Tình Đình nói rằng chuyện ma quỷ đều là vô căn cứ. Hắn lên xe, lấy điện thoại ra gọi về nhà, nói với Trương Vân chuẩn bị cơm tối, buổi tối hắn và Tình Đình sẽ về nhà ăn.

Minako là vệ sĩ của Bạch Tình Đình, ngồi trong xe của cô. Sau khi lên xe, Minako hỏi:

- Tiểu thư Bạch, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?

- Haiz, một lời khó nói hết được.

Bạch Tình Đình không giải thích với Minako, chỉ nói:

- Tóm lại, chị thấy phong thủy của công ty không tốt. Chị đã tìm đại sư rồi, chuẩn bị xem phong thủy của công ty.

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi lái xe về biệt thự. Diệp Lăng Phi vừa về đến nhà bèn đi tìm Chu Hân Mính, nói với cô về việc hắn muốn mua một căn biệt thự ở gần bãi biển Hoàng Kim. Chu Hân Mính nhìn hắn:

- Ông xã, có phải anh lo lắng có người sẽ báo thù anh?

Nói chuyện với Chu Hân Mính không cần giống với Bạch Tình Đình. Khi nói chuyện với Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi phải suy nghĩ rất nhiều vì lo cô sẽ sợ hãi. Nhưng khi nói chuyện với Chu Hân Mính thì không cần lo lắng những chuyện này. Chu Hân Mính trước đây là cảnh sát, có hoàn cảnh nào mà chưa gặp qua chứ? Hơn nữa, cho dù Diệp Lăng Phi muốn giấu cũng rất khó, vì vậy khi nói chuyện với cô, hắn không cần vòng vo.

Diệp Lăng Phi gật đầu, trực tiếp nói:

- Hân Mính, quả thật là như vậy. Anh đã nói với em rồi, Đái Vinh Cẩm đã liên lạc với tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm. Theo tình báo của anh, Đái Vinh Cẩm rất có khả năng sẽ tập kích anh. Hân Mính, chỗ ở bây giờ của chúng ta, Đái Vinh Cẩm đã biết rồi, vì vậy chúng ta cần tạm thời chuyển đến chỗ khác. Anh đã tìm nhà ở gần bờ biển Hoàng Kim rồi, ngày mai có thể đến đó xem, nếu thấy được sẽ quyết định ngay. Đến lúc đó chúng ta sẽ tới đó ở, đợi mọi việc qua đi sẽ chuyển về. Hân Mính, em thấy thế có được không?

Chu Hân Mính cười:

- Ông xã, em thấy rất tốt. Bên đó có thể ngắm biển, chúng ta không cần phải ra tận bờ biển nữa, em rất thích. Nhưng anh định nói thế nào với Tình Đình? Nếu anh nói mọi chuyện với cô ấy, em sợ cô ấy sẽ sợ hãi.

- Đó cũng là chuyện anh lo lắng. Vì vậy, anh không nói rõ sự thật với Tình Đình, chỉ nói với cô ấy là em muốn ngắm biển, chúng ta tạm thời chuyển đến ở bên bờ biển. Hân Mính, em phải giúp anh giữ bí mật, chuyện này không thể để Tình Đình biết được.

Diệp Lăng Phi vừa nói xong thì thấy cửa phòng Chu Hân Mính bị đẩy ra, Bạch Tình Đình từ bên ngoài đi vào.

✰ Thiên Lôi Trúc ✰ Truyện dịch AI chất lượng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!