Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1160: CHƯƠNG 1160: CÓ MA

Trong lúc Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính đang trò chuyện, Bạch Tình Đình đẩy cửa bước vào. Cuộc nói chuyện ban nãy của Diệp Lăng Phi với Chu Hân Mính vốn là vì lo Bạch Tình Đình nghe thấy, sợ cô sẽ suy nghĩ nhiều. Thấy Bạch Tình Đình bước vào, Diệp Lăng Phi liền im bặt, quay sang cười với cô:

- Tình Đình, sao em lại đến đây?

- Đến thăm Hân Mính chứ sao. Lẽ nào chỉ anh được đến thăm, còn em thì không à?

Bạch Tình Đình vừa nói vừa đi đến bên cạnh Chu Hân Mính, cô ngồi xuống, nhìn chiếc bụng đã lùm lùm của Chu Hân Mính, nói:

- Hân Mính, bụng cậu ngày càng to rồi đấy. Tớ đoán chắc chắn sẽ là một cu cậu kháu khỉnh.

Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Chu Hân Mính cười đáp:

- Còn chưa biết là trai hay gái mà. Nhưng trai hay gái đều tốt cả, chỉ cần con sinh ra khỏe mạnh là được.

Diệp Lăng Phi chen vào:

- Đúng thế, trai hay gái không quan trọng, chỉ cần con bình an là hơn tất cả mọi thứ rồi.

Bạch Tình Đình cũng gật đầu:

- Ừ, đúng vậy. Tớ tin con sinh ra nhất định sẽ khỏe mạnh. Ồ đúng rồi, Hân Mính, ông xã có nói với cậu chuyện đi xem nhà chưa?

Chu Hân Mính liếc Diệp Lăng Phi một cái rồi quay sang Bạch Tình Đình:

- Nói rồi. Ban nãy tớ còn bảo sống ở ven biển rất tuyệt, như thế tớ ở nhà cũng có thể ngắm biển, đúng là một ý hay. Tình Đình, giờ tớ muốn đến đó ở ngay lập tức đây này.

- Vậy à, ừm, Hân Mính, ngày mai tớ và ông xã sẽ đi xem nhà, nếu ổn thì quyết luôn, đến lúc đó là có thể dọn qua rồi. Nhưng Hân Mính, tớ vẫn hơi lo.

Chu Hân Mính nhìn Bạch Tình Đình, cô nói tiếp:

- Cậu lo gì chứ? Tớ chỉ sợ cậu không thích thôi. Hân Mính, hay là cậu đi xem nhà cùng bọn mình đi, như thế tớ sẽ không phải lo căn nhà bọn tớ chọn cậu lại không ưng.

Bạch Tình Đình vừa dứt lời, chưa đợi Chu Hân Mính trả lời, Diệp Lăng Phi đã lên tiếng:

- Tình Đình, Hân Mính bụng mang dạ chửa, sao chạy tới chạy lui được, em đừng gây thêm rắc rối nữa.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình cười:

- Anh xem em này, quên mất chuyện đó. Ban nãy em chỉ muốn Hân Mính đi cùng cho vui mà quên mất cậu ấy đi lại không tiện. Hân Mính, hay thế này đi, ngày mai lúc đi xem nhà, bọn mình sẽ báo cáo tình hình cho cậu ngay, cậu thấy thích hay không thì nói với bọn tớ, được không?

Chu Hân Mính lắc đầu cười:

- Tình Đình, không cần phiền phức vậy đâu, chỉ cần hai người thấy ổn là được rồi, tớ không có vấn đề gì đâu.

Bạch Tình Đình cố ý trêu:

- Thế sao được, nhỡ căn nhà bọn tớ chọn cậu lại không thích thì sao? Bây giờ cậu là người lớn nhất nhà đấy, nếu cậu không thích, bọn tớ lại phải tìm căn khác. Hân Mính, cậu đừng làm khó tớ nữa, để tớ đỡ phải chạy đi chạy lại nhiều. Cứ quyết định vậy nhé, tớ sẽ kể cho cậu nghe những gì tớ thấy.

Chu Hân Mính cười gật đầu, không bàn về chuyện này với Bạch Tình Đình nữa. Diệp Lăng Phi thấy chuyện cần nói với Chu Hân Mính đã xong, hắn cũng không cần ở lại thêm. Ở đây lâu quá ngược lại còn ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của cô. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình rời khỏi phòng Chu Hân Mính, hắn vươn vai nói:

- Ừm, về phòng chơi game một lát rồi đi ngủ.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình gắt:

- Ông xã, mấy giờ rồi mà anh còn muốn chơi game? Không được, chúng ta phải lên giường nghỉ sớm, mai còn phải đi xem nhà.

Diệp Lăng Phi vừa đi về phòng ngủ vừa nói với Bạch Tình Đình:

- Bà xã, bây giờ lên giường ngủ thì hơi sớm thật, trước đây chúng ta đâu có ngủ sớm thế này. Dù mai phải đi xem nhà nhưng cũng không cần thiết phải đi ngủ sớm như vậy, em thấy có phải không?

- Lẽ nào anh không biết ngủ sớm tốt cho sức khỏe à? Em đã nói rồi, em muốn đi ngủ sớm, anh lại cứ thích thức khuya. Em mặc kệ, tóm lại là em muốn lên giường ngủ sớm.

Nghe giọng điệu đó của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi bỗng bật cười. Hắn cảm thấy cô không phải muốn hắn đi ngủ sớm, mà là muốn hắn lên giường sớm. Còn sau khi lên giường làm gì thì không cần Bạch Tình Đình giải thích, Diệp Lăng Phi tự biết. Hắn theo sau Bạch Tình Đình vào phòng ngủ, vừa vào phòng liền khép cửa lại, ôm lấy eo cô từ phía sau, ghé sát vào tai Bạch Tình Đình, thì thầm:

- Tình Đình, có phải em nhớ anh rồi không?

Bạch Tình Đình nghe vậy, cố tình bĩu môi:

- Nhớ anh? Em nhớ anh làm gì, chẳng phải anh đang ở bên cạnh em đây sao?

Hai tay Diệp Lăng Phi vòng qua, ôm lấy khuôn ngực đầy đặn của Bạch Tình Đình, hắn cười nói:

- Tình Đình, em thừa hiểu anh đang nói gì mà. Anh thấy em đang muốn “chuyện kia” rồi.

Bạch Tình Đình lẩm bẩm:

- Anh biết rồi thì đừng hỏi nữa.

- Bà xã, em không nói sao anh biết được.

Diệp Lăng Phi bế bổng Bạch Tình Đình lên, đặt cô lên giường rồi bắt đầu hôn.

Hôm sau, khi Bạch Tình Đình tỉnh dậy, Diệp Lăng Phi đã ra ngoài chạy bộ. Cô thấy cổ họng mình hơi khô rát, đêm qua kêu nhiều đến mức giờ cảm thấy hơi đau. Bạch Tình Đình tung chăn, thấy trên ga giường loang lổ vài vệt lấm tấm, dấu tích của cuộc mây mưa đêm qua. Tối qua sau khi ân ái với Diệp Lăng Phi, cô mệt quá ngủ thiếp đi, đến đồ lót cũng lười mặc.

Bạch Tình Đình khoác áo ngủ vào nhà tắm. Tắm xong, cô mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Quay về phòng ngủ, cô tìm đồ lót, trong lúc đang cúi người tìm thì Diệp Lăng Phi từ bên ngoài trở về. Hắn đẩy cửa phòng, vừa vào đã thấy ngay thân hình gợi cảm của Bạch Tình Đình.

Diệp Lăng Phi không kìm được, tiến đến sau lưng cô, hai tay ôm chầm lấy Bạch Tình Đình, hôn lên gáy cô.

Bạch Tình Đình nghiêng đầu, tay cầm chiếc quần lót màu trắng vừa tìm được, nũng nịu nói:

- Ông xã, anh đừng như vậy, em vừa mới tắm xong, em…

Cô chưa nói hết câu, hai tay Diệp Lăng Phi đã bắt đầu không yên phận, miệng Bạch Tình Đình chỉ còn lại những tiếng thở dốc.

Tối qua Diệp Lăng Phi đã tốn không ít sức lực, sáng nay thấy thân hình quyến rũ của Bạch Tình Đình cũng chỉ là phản ứng nhất thời chứ không có ý định ân ái tiếp. Hắn chỉ âu yếm cô một chút rồi buông tay ra, nói:

- Bà xã, anh phải đi tắm đây, ban nãy chạy bộ về mồ hôi nhễ nhại, đi tắm cho sạch sẽ.

Diệp Lăng Phi buông tay, Bạch Tình Đình vẫn còn thở hổn hển, một lúc sau mới dịu lại. Cô lườm Diệp Lăng Phi, nũng nịu:

- Vậy anh còn không mau đi tắm đi, lề mề ở đây làm gì. Ông xã, ban nãy em ngửi thấy mùi mồ hôi trên người anh rồi đấy, thật là, người ta vừa tắm xong, anh cứ thế mà hôn.

Diệp Lăng Phi cười ha hả:

- Bà xã, chuyện này không thể trách anh được. Ai bảo ban nãy em không phản kháng gì, anh cứ tưởng em muốn.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình bĩu môi:

- Ai muốn chứ. Còn không phải tại anh sao, vừa vào đã ôm chầm lấy người ta, giờ lại đổ cho em. Ông xã, em không thèm để ý đến anh nữa, anh mau đi tắm đi.

Bạch Tình Đình vừa nói vừa đẩy Diệp Lăng Phi ra cửa. Đúng lúc hắn định mở cửa, cô vội nói:

- Đợi đã.

“Đợi một lát?” Diệp Lăng Phi ngẩn ra nhưng ngay sau đó đã hiểu, thì ra Bạch Tình Đình vẫn chưa mặc quần áo. Cô sợ nhỡ có người đi qua cửa sẽ thấy bộ dạng không mảnh vải che thân của mình. Dù ở đây ngoài Diệp Lăng Phi là đàn ông, còn lại đều là phụ nữ, nhưng cô cũng không thể trần như nhộng trước mặt người khác. Cô mặc quần áo xong mới để Diệp Lăng Phi mở cửa.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Có gì mà phải sợ chứ, thật không hiểu nổi.

Nói rồi hắn đi ra khỏi phòng ngủ. Trong phòng chỉ còn lại một mình Bạch Tình Đình, cô mặc đồ lót xong liền đi đến trước tủ quần áo, mở tủ ra, suy nghĩ xem hôm nay nên mặc gì.

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi sẽ đi xem nhà, còn Minako vẫn nghĩ hôm nay sẽ đến công ty. Cô là vệ sĩ của Bạch Tình Đình, đương nhiên có nghĩa vụ bảo vệ cô. Minako dậy từ sớm, hôm qua Diệp Lăng Phi đưa cho cô súng lục, hôm nay cô liền mang súng bên người.

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình cùng đi xuống lầu. Khi Bạch Tình Đình thấy Minako đang ngồi trong phòng khách đợi mình, cô mới nhớ ra hôm qua đã quên nói với Minako rằng hôm nay không cần cô bảo vệ.

Bạch Tình Đình vừa xuống lầu đã nói với Minako:

- Minako, hôm nay chị không đến công ty, em không cần đi cùng chị đâu.

Nghe vậy, Minako quay sang nhìn Diệp Lăng Phi. Thấy hắn gật đầu, Diệp Lăng Phi nói:

- Minako, hôm nay cô và Suzu Yamakawa cứ làm việc mình thích đi, cho các cô nghỉ một ngày. Tôi và Tình Đình đi xem nhà, có thể chúng ta sẽ chuyển đến sống ở ven biển.

Minako gật đầu, đã không cần mình đi cùng thì cô cũng không cần phải đi theo. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ăn sáng xong liền lái xe rời khỏi biệt thự.

Bạch Tình Đình ngồi ở ghế phụ, ngắm nhìn phong cảnh bên đường. Bây giờ đã hơn 9 giờ, người đi bộ trên đường đông hẳn lên. Cô nhìn một lát rồi quay sang Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, anh nói xem, sao những người này không tự lái xe nhỉ? Đi xe buýt vừa đông vừa lãng phí thời gian, tại sao họ không tự lái xe?

Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Diệp Lăng Phi cười:

- Bà xã, sao em lại nói thế được. Em tưởng ai cũng mua được xe à? Mua xe thì đơn giản, bỏ ra hai, ba vạn cũng có thể mua được một chiếc, nhưng phí bảo dưỡng, tiền xăng dầu, những khoản đó không hề nhỏ, gia đình bình thường khó mà chi trả nổi. Bà xã, em chưa từng sống trong cảnh nghèo khó nên không biết cái khổ của sự nghèo túng đâu. Anh thấy em nên nếm trải một chút những ngày không có tiền.

- Em nếm trải thế nào chứ? Lẽ nào anh không cho em tiêu tiền? Nhưng em thật sự không nghĩ ra nếu không có tiền thì sẽ khổ sở thế nào đâu. Ông xã, anh thử nói xem?

- Đưa em đến một thành phố xa lạ, chỉ cho em 10 đồng để sống trong một tuần. Như thế em sẽ biết nên sống thế nào.

- Em có thể gọi điện cho anh mà. Em sẽ dùng 10 đồng đó để gọi cho ông xã, ông xã chuyển tiền cho em là được chứ gì.

Diệp Lăng Phi nghe vậy liền cười:

- Bà xã, em hiểu nhầm ý anh rồi. Ý anh là để em tự lập ở một thành phố xa lạ, chỉ với 10 đồng để sống trong một tuần, đó mới là cuộc sống nghèo khổ.

Bạch Tình Đình nghe xong, vẻ mặt không thể tin nổi:

- 10 tệ làm sao sống được một tuần chứ? Ông xã, anh đùa à, đưa cho em 10 đồng, một ngày em còn không trụ nổi chứ đừng nói một tuần. Em không tin anh có thể cầm cự được một tuần đâu.

Diệp Lăng Phi cười:

- Nếu đưa anh 10 đồng, anh đương nhiên có thể cầm cự được một tuần. Hơn nữa còn có thể ăn no thịt cá, không chừng sau một tuần còn kiếm được một khoản tiền nữa.

Bạch Tình Đình kinh ngạc nhìn Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, anh đang đùa em đấy à. Anh chỉ có 10 đồng làm sao ăn cá ăn thịt được, càng không thể kiếm được tiền.

- Bà xã, chuyện này là thật mà. Anh sẽ giải thích rõ cho em nghe.

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây thì xe phía trước dừng lại. Thì ra phía trước có đèn đỏ, các xe đều dừng lại, hắn cũng dừng xe, quay sang Bạch Tình Đình nói:

- Bà xã, em nghe kỹ nhé, xem anh làm thế nào biến 10 đồng thành 100, thậm chí là 1000 đồng.

- Anh làm ảo thuật à? - Bạch Tình Đình không nhịn được hỏi.

Diệp Lăng Phi cười:

- Anh làm ảo thuật gì chứ, anh nói là biện pháp, là cách kiếm tiền. Nếu anh đến một thành phố xa lạ, đầu tiên anh sẽ lấy một đồng mua một cái bánh màn thầu, ăn cho no bụng đã, 9 đồng còn lại sẽ dùng vào việc khác.

Bạch Tình Đình lại ngơ ngác nhìn hắn:

- Việc khác? Việc gì cơ?

- Anh sẽ dùng 6 đồng mua ba cái bát nhựa, sau đó ra đường chơi trò đoán đồng xu. Anh tin một ngày có thể lừa được ít nhất 70, 80 đồng, sau đó có thể ăn một bữa thịnh soạn, ngày thứ hai lại đến chỗ khác lừa tiếp.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình lạnh lùng:

- Cái gì, đây là cách kiếm tiền mà anh nói đấy à? Em biết ngay là anh chẳng nghĩ ra được cách gì hay ho mà.

Diệp Lăng Phi cười:

- Bà xã, anh chỉ đùa với em thôi mà.

Bạch Tình Đình bĩu môi:

- Đùa cái gì mà đùa. Em còn tưởng ông xã có cách gì hay ho lắm, đang tập trung nghe anh nói, không ngờ anh lại trêu em. Ông xã, sau này em không tin lời anh nữa.

- Bà xã, anh chỉ đùa thôi mà, em đừng giận.

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, điện thoại của hắn reo lên. Hắn lấy điện thoại ra, thấy là Dã Thú gọi đến. Diệp Lăng Phi nói với Bạch Tình Đình:

- Bà xã, anh nghĩ tên nhóc Dã Thú này đợi lâu quá nên gọi điện giục chúng ta đây.

Bạch Tình Đình nghe vậy, bĩu môi:

- Kệ cậu ta đợi đi. Dù sao nhà của Dã Thú cũng ở đó, có gì mà phải vội.

Diệp Lăng Phi cười, không nói gì thêm với Bạch Tình Đình mà nhận điện thoại.

- Lão đại, anh đang ở đâu vậy? - Dã Thú hỏi.

- Đang trên đường. Khoảng nửa tiếng nữa sẽ đến, Dã Thú, cậu ở đó đợi anh một chút.

- Vâng, lão đại, em không vội, chỉ muốn hỏi xem khi nào anh đến thôi. Ban nãy em xem qua rồi, môi trường ở đây rất ổn, đồ đạc trong biệt thự đều còn mới, không có vấn đề gì cả.

Nghe Dã Thú nói vậy, Diệp Lăng Phi đáp:

- Dã Thú, nếu cậu xem thấy không có vấn đề gì thì chắc là ổn rồi. Đợi anh đến xem qua là được, nếu không vấn đề gì thì mua luôn.

- Vâng. - Dã Thú đồng ý.

Diệp Lăng Phi cúp máy, quay sang Bạch Tình Đình:

- Bà xã, Dã Thú nói căn biệt thự đó không tồi, cậu ta xem qua rồi.

Bạch Tình Đình nghe vậy, bĩu môi:

- Dã Thú thì có mắt nhìn gì chứ. Căn nhà mà cậu ta thấy được, em rất nghi ngờ con mắt của cậu ta.

- Bà xã, mắt nhìn của Dã Thú cũng không tệ đâu.

Bạch Tình Đình vênh mặt định nói gì đó thì điện thoại của cô reo lên. Cô không nói nữa, lấy điện thoại ra, thấy là công ty gọi đến. Bạch Tình Đình nghe máy, sau khi nghe xong, vẻ mặt cô trở nên khá lo lắng:

- Ông xã, tối qua tòa nhà Quốc tế Thế Kỷ có ma! Bảo vệ đã nhìn thấy… nhìn thấy ma thật đấy

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!