Trần Dương đợi mãi trong nhà nghỉ nhưng không thấy Điền Tư quay lại, chỉ nhận được điện thoại của cô báo rằng có việc đột xuất không về được.
Vừa nghe xong, Trần Dương tức tối buột miệng gắt lên.
Giọng của Điền Tư lập tức trở nên không vui, cô ta nói:
- Trần Dương, ban nãy không phải em đã giải thích với anh rồi sao, em có việc nên phải về, lẽ nào anh cho rằng em thích về lắm à? Nếu anh nghĩ em cố ý thì em cũng chịu thôi, anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, em không cần phải giải thích. Bây giờ em muốn đi ngủ, mai còn phải đi gặp người khác, anh cũng ngủ sớm đi.
Nghe Điền Tư nói vậy, Trần Dương hơi sững người. Một tia sáng lóe lên trong đầu, anh ta nhớ lại những gì cô đã nói trước đó. Trần Dương đoán người mà Điền Tư nhắc đến có lẽ là Bạch Tình Đình. Giọng anh ta bèn dịu xuống, vội vàng nói:
- Tư Tư, anh làm vậy không phải vì lo cho em sao? Muộn thế này rồi, em về trường một mình, anh rất lo cho sự an toàn của em, vì vậy ban nãy anh mới hơi nóng nảy, cũng chỉ vì lo cho em thôi.
Điền Tư nghe xong, giọng điệu không hề thay đổi, lạnh lùng đáp:
- Trần Dương, em có nói gì đâu. Nhưng cách nói ban nãy của anh hơi quá đáng đấy, dù sao em cũng là con gái, con gái cũng biết giận. Anh tự nghĩ lại đi, nếu anh thấy chúng ta không hợp nhau thì tốt nhất nên chia tay, không cần phải như bây giờ. Trong lòng anh vẫn còn Vu Đình Đình, tóm lại em không muốn nói nhiều với anh nữa.
Điền Tư cố tình lôi Vu Đình Đình vào, mục đích là để Trần Dương biết sự tồn tại của Vu Đình Đình khiến cô ta rất bất an. Mặc dù ngoài miệng Điền Tư tỏ ra không hài lòng vì trong lòng Trần Dương vẫn còn vương vấn Vu Đình Đình, nhưng thực chất đó chỉ là một cái cớ. Điền Tư có tính toán của riêng mình, cô ta cần dùng thủ đoạn để khiến Trần Dương ngoan ngoãn nghe lời, tuyệt đối không thể để anh ta dám nổi nóng với mình như bây giờ.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, Trần Dương nghe thấy vậy vội vàng giải thích về quan hệ giữa anh ta và Vu Đình Đình:
- Tư Tư, em hiểu lầm rồi, trong lòng anh không hề nghĩ đến Vu Đình Đình. Anh và cô ấy chỉ là bạn bè bình thường, cô ấy có bạn trai rồi, sao anh có thể có quan hệ gì được chứ? Tư Tư, em đừng nghĩ lung tung…
Trong lòng Điền Tư đã có sẵn kế hoạch, đâu chịu nghe những lời giải thích của Trần Dương. Cô ta không nói nhiều mà cúp máy thẳng thừng, ngay sau đó còn tắt luôn điện thoại, khiến Trần Dương không thể tìm được mình nữa.
*
Chu Hồng Sâm đến Vọng Hải bất ngờ mà đi cũng vội vàng. Ngày hôm sau, ông cùng mẹ của Chu Hân Minh rời khỏi Vọng Hải. Hành lý không mang đi hết mà chỉ lấy một phần, theo lời Chu Hồng Sâm, trên tỉnh cái gì cũng có, không cần mang đồ từ Vọng Hải lên.
Diệp Lăng Phi lái xe đưa bố vợ ra sân bay. Trước khi Chu Hồng Sâm lên máy bay, Diệp Lăng Phi lại dặn dò nếu ông thiếu tiền thì cứ tìm hắn.
Mặc dù ngoài miệng Chu Hồng Sâm đồng ý nhưng trong lòng Diệp Lăng Phi vẫn không yên tâm, luôn cảm thấy lần này bố vợ thay đổi đến mức hắn không tài nào hiểu nổi, không biết rốt cuộc trong lòng ông đang nghĩ gì. Đương nhiên, những chuyện này Diệp Lăng Phi chỉ để trong lòng, dù muốn giải quyết ngay cũng không có cách nào thích hợp, hắn đành lái xe đi. Hôm qua Diệp Lăng Phi và Trương Tuyết Hàn đã hẹn mười giờ hôm nay gặp nhau, nhưng vì phải đưa Chu Hồng Sâm đi, hắn đành gọi điện cho Trương Tuyết Hàn, dời lịch gặp đến 11 giờ. Diệp Lăng Phi tính sẽ cùng Trương Tuyết Hàn ăn trưa, nếu cô muốn đi dạo, hắn có thể dành ra hai tiếng đi cùng, sau đó sẽ đến bờ biển Ánh Dương xem xét tiến độ chuẩn bị biệt thự.
Diệp Lăng Phi lái xe đến chỗ hẹn, đó là cửa hàng KFC gần trường của Trương Tuyết Hàn. Hắn hẹn ở đây là vì lo lắng cho sức khỏe của cô. Sức khỏe của Trương Tuyết Hàn luôn rất yếu, mặc dù sau khi uống thuốc đặc hiệu mà Diệp Lăng Phi lấy từ chỗ Angle, sức khỏe của cô đã có chuyển biến tốt, nhưng không có nghĩa là cô có thể giống như người bình thường, đi xa cũng không cần lo lắng.
Diệp Lăng Phi rất lo cho sức khỏe của Trương Tuyết Hàn, hắn cũng không muốn để cô phải đi quá xa. Vì vậy mới hẹn gặp ở cửa hàng KFC gần trường. Diệp Lăng Phi xuống xe, đi vào trong. Lúc đó đã là 11 giờ, trong quán có không ít sinh viên đang ngồi ăn trưa.
Trong mắt Diệp Lăng Phi, đồ ăn ở KFC đều là đồ rác rưởi có hại cho sức khỏe, hắn chẳng hề ưa thích chúng. Nhưng KFC lại được coi là một thứ rất thời thượng, thậm chí nhiều bậc phụ huynh còn dẫn con mình đến đây mà không biết rằng điều đó ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe của trẻ. Loại thực phẩm này hoàn toàn không phù hợp với trẻ nhỏ, cũng chẳng phải thứ gì cao sang. Đương nhiên, nếu muốn tìm một nơi để tán gẫu, KFC lại là một lựa chọn không tồi, môi trường sạch sẽ, về điểm này họ làm khá tốt. Trong khi đó, một số hàng quán trong nước lại không có được môi trường như thế. ‘Bẩn thỉu’ có lẽ là từ miêu tả phù hợp nhất cho những nơi đó.
Khi Diệp Lăng Phi vào cửa hàng, hắn không thấy Trương Tuyết Hàn ở đại sảnh tầng một nên đi thẳng lên tầng hai. Tầng hai vắng hơn hẳn, chỉ có vài người. Vừa bước vào, Diệp Lăng Phi liền thấy Trương Tuyết Hàn trong bộ váy trắng đang ngồi cạnh cửa sổ phía bắc. Đối diện cô là một thanh niên mặc áo phông trắng, vì cậu ta quay lưng về phía hắn, Diệp Lăng Phi không nhìn rõ mặt, nhưng nhìn góc nghiêng thì có vẻ cậu ta trạc tuổi Trương Tuyết Hàn.
Trương Tuyết Hàn luôn thích mặc đồ màu trắng, điều này rất hợp với khí chất của cô. Trương Tuyết Hàn giống như một đóa sen thuần khiết, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, tự nhiên cũng sẽ thích quần áo màu trắng tượng trưng cho sự tinh khôi. Mặc dù thường mặc váy liền nhưng kiểu dáng không hề giống nhau. Nghĩ cũng phải, gia đình Trương Tuyết Hàn không phải tầm thường, cho dù cô mỗi ngày thay một bộ cũng chẳng thành vấn đề.
Thấy có một thanh niên ngồi đối diện Trương Tuyết Hàn, Diệp Lăng Phi đứng ở đầu cầu thang hơi do dự, không biết có nên đi qua chào hay không. Khi đi gặp những người phụ nữ khác như Lý Khả Hân, Đường Hiểu Uyển… hắn chưa bao giờ do dự. Cho dù bên cạnh họ có đàn ông, Diệp Lăng Phi cũng không ngần ngại tiến tới đuổi đi, vì trong lòng hắn, họ vốn là người phụ nữ của mình. Nhưng khi đối diện với Trương Tuyết Hàn, Diệp Lăng Phi lại tỏ ra lưỡng lự.
Sự chần chừ của Diệp Lăng Phi bắt nguồn từ mối quan hệ không rõ ràng giữa hắn và Trương Tuyết Hàn. Mặc dù giữa hai người đã có quan hệ, nhưng dù sao đó cũng là hành động xảy ra khi Diệp Lăng Phi say rượu. Diệp Lăng Phi không biết thái độ của Trương Tuyết Hàn khi đó ra sao, liệu có phải do hắn ép buộc hay không. Bất luận thế nào, mối quan hệ của họ cũng không phải kiểu thuận theo tự nhiên mà thành, đây mới là trở ngại lớn nhất.
Một nguyên nhân khác là do bản thân Trương Tuyết Hàn. Cô là cháu gái của tư lệnh Trương Dược, với địa vị đó, Diệp Lăng Phi sợ rằng nếu hắn và cô có quan hệ với nhau thì sau này sẽ mang đến rất nhiều phiền phức. Nhìn thấy Trương Tuyết Hàn khiến Diệp Lăng Phi nhớ đến Bành Hiểu Lộ. Quan hệ giữa hắn và Bành Hiểu Lộ không có nhiều tiến triển chủ yếu cũng là do thân phận của cô, Bành Hiểu Lộ là cháu gái của Bành Nguyên. Diệp Lăng Phi không muốn vì quan hệ với cô mà rước thêm rắc rối. Hơn nữa, Bành Hiểu Lộ không giống Đường Hiểu Uyển, người ngoan ngoãn giữ quan hệ thân mật với hắn. Diệp Lăng Phi lo lắng một khi quan hệ giữa hắn và Bành Hiểu Lộ có bước đột phá, không chừng cô sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của hắn. Trương Tuyết Hàn chính là một ví dụ sống, chính vì thực sự nảy sinh quan hệ với cô mà cuộc sống giữa hắn và Bạch Tình Đình đã gặp phải nhiều phiền phức. May mà bây giờ đã gió yên biển lặng, Diệp Lăng Phi không muốn gây thêm rắc rối nữa.
Trong lúc Diệp Lăng Phi đang chần chừ, Trương Tuyết Hàn đã nhìn thấy hắn đứng ở đầu cầu thang. Cô vội vàng giơ cánh tay trắng ngần, tròn trịa như ngó sen lên gọi:
- Diệp đại ca, bên này.
Cùng với tiếng gọi của cô, người thanh niên ngồi cùng cũng quay mặt lại nhìn về phía Diệp Lăng Phi. Lúc này hắn mới nhìn rõ mặt cậu ta, một thanh niên trạc tuổi Trương Tuyết Hàn, trông rất trắng trẻo.
Nghe tiếng gọi, Diệp Lăng Phi biết mình không thể không đến. Hắn nghĩ vậy, khuôn mặt liền nở nụ cười rạng rỡ:
- Anh vừa đến, còn đang tìm em.
Diệp Lăng Phi rõ ràng đang nói dối. Tầng hai của KFC chỉ có vài người, hắn vừa lên đã thấy ngay chỗ Trương Tuyết Hàn ngồi, bảo là đang tìm cô rõ ràng là nói xạo.
Nhưng Trương Tuyết Hàn lại tỏ ra rất tin, cô nở nụ cười làm say đắm lòng người:
- Diệp đại ca, em thấy anh nhất định là bị cận thị rồi, em ngồi ở đây mà anh không thấy sao? Ồ, nhưng cũng có khả năng.
Nói đến đây, cô liếc nhìn người thanh niên ngồi đối diện, rồi lại quay sang Diệp Lăng Phi nói:
- Chỗ ngồi này của em không được tốt lắm. Em định ngồi ở tầng một, nhưng thấy ở dưới đông quá nên mới lên đây, không ngờ lại gặp bạn học cùng trường, vì vậy mới…
Ý của Trương Tuyết Hàn là cô bị người bạn học kia chặn lại. Khi nói chuyện với cậu thanh niên kia, khuôn mặt cô không có biểu cảm gì, chỉ thỉnh thoảng đáp vài câu. Nhưng khi đối diện với người đàn ông vừa đến, cô lại nở nụ cười mê hồn, nói cũng nhiều hơn hẳn. Cậu thanh niên bất giác nhìn Diệp Lăng Phi, và hắn cảm nhận rất rõ sự đố kỵ trong ánh mắt cậu ta.
Diệp Lăng Phi không hề quan tâm đến ánh mắt đó, hắn đi đến trước mặt Trương Tuyết Hàn, không ngồi xuống mà hỏi:
- Tuyết Hàn, em định ngồi ở đây hay đi chỗ khác?
Trương Tuyết Hàn cầm lấy túi xách của mình:
- Ừm, đi chỗ khác thì tốt hơn. Em cũng không thích ngồi đây.
Cô đứng lên, nói tạm biệt với người thanh niên kia rồi cùng Diệp Lăng Phi đi ra đầu cầu thang. Ánh mắt cậu ta cứ dõi theo cho đến khi bóng họ khuất sau cầu thang mới thu lại, chau mày suy nghĩ, rồi lấy điện thoại ra gọi. Đợi đối phương bắt máy, hắn nói:
- Thông tin của anh sai rồi. Không phải anh nói Trương Tuyết Hàn chưa từng tiếp xúc với người đàn ông nào sao? Sao tôi thấy cô ấy và một người đàn ông lạ mặt rõ ràng có quan hệ rất thân mật, người đó tuyệt đối không phải họ hàng, cái này tôi còn không biết sao… Được rồi, được rồi, anh điều tra tiếp cho tôi. Tôi bỏ tiền ra mua thông tin về Trương Tuyết Hàn không phải để nghe mấy thứ vô dụng này, thông tin của anh rõ ràng là không chuẩn. Đừng tưởng tôi là thằng ngốc lắm tiền dễ lừa, nếu không làm xong chuyện này, hậu quả thế nào anh tự nghĩ đi, tôi không bỏ qua dễ dàng vậy đâu.
*
Diệp Lăng Phi và Trương Tuyết Hàn ra khỏi cửa hàng KFC. Hắn cầm chìa khóa xe, đi đến mở cửa xe bên ghế phụ, nhìn Trương Tuyết Hàn nói:
- Tuyết Hàn, mời lên xe.
Trương Tuyết Hàn dịu dàng đáp:
- Em cảm ơn!
Cô bước tới rồi lên xe. Diệp Lăng Phi khép cửa lại, đi vòng sang bên kia, mở cửa rồi ngồi vào. Vừa lên xe, Trương Tuyết Hàn liền giải thích:
- Diệp đại ca, em và anh ta không thân quen gì cả, chỉ là từng gặp mặt trong trường, chào hỏi qua loa thôi, em thậm chí còn không biết tên anh ta. Hôm nay lúc em ngồi đợi anh, không ngờ anh ta cũng ở đó, rồi chủ động bắt chuyện với em, em không thể…
Trương Tuyết Hàn vẫn muốn giải thích tiếp, nhưng bị Diệp Lăng Phi cắt ngang:
- Tuyết Hàn, em nghĩ anh ngốc à? Chẳng lẽ anh không nhìn ra cậu thanh niên đó đang thầm thương trộm nhớ em sao? Nhưng Tuyết Hàn, em đã từng nghĩ đến việc cùng…
Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây thì thấy sắc mặt Trương Tuyết Hàn đột nhiên trầm xuống, vẻ mặt vô cùng thất vọng. Trong mắt hắn, Trương Tuyết Hàn là một cô gái rất nhạy cảm, thấy phản ứng của cô, hắn biết ngay câu nói ban nãy đã khiến cô suy nghĩ lung tung. Hắn không muốn tâm trạng của cô xấu đi, bèn ngừng lại, chuyển hướng sang chiếc váy của cô, đưa tay phải ra thì thầm:
- Tuyết Hàn, chiếc váy này của em đẹp thật, em mặc vào cứ như nó được làm ra để cho em vậy. Để anh sờ xem chất liệu vải thế nào.
Đây rõ ràng là một cái cớ vụng về, ai cũng nghe ra được ý đồ sàm sỡ của Diệp Lăng Phi. Hắn đưa tay phải ra, nhưng không phải để sờ chất liệu váy mà đặt thẳng lên đùi cô, lướt nhẹ một cái rồi nhanh chóng rút tay về, nói:
- Ừm, chất liệu rất tốt, sờ vào thấy rất mềm mại.
Hai má Trương Tuyết Hàn ửng hồng, vẻ thất vọng ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự thẹn thùng từ tận đáy lòng. Cô cúi mặt xuống, đôi môi xinh xắn khẽ mấp máy:
- Diệp đại ca, váy của em đẹp thật hả anh?
Diệp Lăng Phi không có ý sờ tiếp, hắn khởi động xe, quay sang nói:
- Đương nhiên là đẹp rồi. Tuyết Hàn, em mặc chiếc váy này vào giống như tiên nữ giáng trần, không khác gì một cỗ máy sát trai. Anh phải nhắc em, tốt nhất không nên đi dạo phố một mình, nhất là vào buổi tối, càng không nên ra khỏi cổng trường. Biết đâu lại có kẻ liều mạng chỉ để được hôn em một cái. Ồ, giống như cậu thanh niên ban nãy, rõ ràng là rất hâm mộ em, còn chủ động đến gần, cậu ta trông cũng trắng trẻo, anh thấy…
Diệp Lăng Phi nói đến đây, thấy Trương Tuyết Hàn ngẩng mặt lên, trong mắt lại thoáng vẻ thất vọng, hắn vội vàng sửa lời:
- Anh thấy em nên cẩn thận cậu ta một chút. Sau này nếu muốn đi dạo phố, nhất định phải gọi cho anh, để sứ giả hộ hoa là anh đây bảo vệ cho em.
Nghe câu nói phía sau của Diệp Lăng Phi, sự thất vọng trong mắt Trương Tuyết Hàn tan biến. Cô ra sức gật đầu, khẽ nói:
- Diệp đại ca, em biết rồi ạ. Nhưng em nghe Tiêu Tiếu nói anh rất bận, em sợ gọi điện sẽ gây thêm phiền phức cho anh.
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền nói:
- Tuyết Hàn, em nói gì vậy, sao lại gọi là gây phiền phức chứ? Có thể đi dạo phố cùng một người đẹp như em thì sao có thể là phiền phức được? Ồ, chỉ là anh phải đối phó với những con sói đói đang rình rập xung quanh, cũng coi như là một công việc. Nhưng, Tuyết Hàn, anh đã sẵn sàng đón nhận thử thách, em nhìn bắp thịt của anh này, đảm bảo có thể làm vệ sĩ cho em.
- Diệp đại ca, em biết rồi, em sẽ gọi điện cho anh.
Trương Tuyết Hàn nói xong, hai má cô lại ửng lên một màu hồng.
☰ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ☰