Diệp Lăng Phi đã nói rất thẳng thắn. Đối với anh, có những chuyện không cần nói quá rõ, và Bạch Tình Đình hoàn toàn hiểu ý chồng mình. Quả nhiên, khi nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô chỉ khẽ gật đầu.
Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa nói:
- Bà xã, em đừng nghĩ về chuyện này nữa, đây không phải việc chúng ta có thể quản được. Tốt hơn hết là chúng ta cứ lo cho xong chuyện của mình đi, em thấy đúng không?
Bạch Tình Đình khẽ thở dài:
- Ông xã, không phải em muốn xen vào, em chỉ thấy bác Chu như vậy…
Nói đến đây, cô dừng lại, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói thêm gì nữa.
Diệp Lăng Phi hiểu ý vợ. Anh đâu phải kẻ ngốc, sao lại không hiểu được suy nghĩ của Bạch Tình Đình chứ. Anh nói:
- Bà xã, anh cũng hy vọng bố vợ không gặp chuyện gì, nhưng nếu ông tự mình muốn làm thế thì chẳng ai cản được. Anh tin trong lòng bố biết rõ mình nên làm gì, em thấy có đúng không?
- Hy vọng là vậy. Em và Hân Mính là bạn thân, giờ lại là vợ của anh, em không muốn thấy Hân Mính buồn… Haiz, ông xã, anh nói đúng lắm, chuyện thế này chúng ta không quản nổi, tốt nhất là đừng xen vào.
*
Trong một nhà nghỉ nhỏ cách Đại học Ngoại ngữ Vọng Hải không xa, Trần Dương mình trần đang đè lên người Điền Tư. Đôi tay trắng ngần của Điền Tư ôm chặt lấy anh, vì quá hưng phấn, mười ngón tay cô đã cào lên lưng Trần Dương những vệt máu.
Lưng Trần Dương ướt đẫm mồ hôi. Đây là một cuộc vận động vô cùng tốn sức, còn Điền Tư lại có khát vọng cao hơn hẳn dự đoán của mọi người, giống như dục vọng bị đè nén bấy lâu nay đột ngột bùng phát. Đây đã là lần thứ ba của họ trong tối nay. Ngay từ lần đầu tiên, Trần Dương đã thấy mệt lử, những lần sau đều do Điền Tư chủ động yêu cầu. Là đàn ông, trước sự quyến rũ của một người phụ nữ hấp dẫn như Điền Tư, anh rất khó kiềm chế.
Sau lần thứ ba, Trần Dương nằm vật ra giường, thở hổn hển. Lẽ thường, chuyện giường chiếu đều do đàn ông chủ động. Nhưng khi đối mặt với Điền Tư, anh ta lại có cảm giác bất lực, không thể phản kháng. Mặc dù Điền Tư chỉ là một cô gái, nhưng cô gái này lại không hề đơn giản, khiến trong lòng Trần Dương bất giác nhớ đến Vu Đình Đình.
Trong đầu Trần Dương hiện lên khí chất nội tâm, thứ khiến người khác phải động lòng mà thường ngày Vu Đình Đình vẫn toát ra. Điền Tư dường như không có cách nào so sánh được với Vu Đình Đình. Nếu là Vu Đình Đình, cho dù lên giường cũng sẽ không phóng đãng như Điền Tư. Về lý mà nói, đàn ông đều hy vọng người phụ nữ của mình thật dâm đãng trên giường, nhưng lúc này Trần Dương lại mong Điền Tư có thể rụt rè một chút. Sự khao khát của Điền Tư khiến anh có phần sợ hãi. Thậm chí, Trần Dương còn có cảm giác lực bất tòng tâm, không thể đáp ứng nổi cô. Nhưng anh cũng không tìm hiểu cặn kẽ nguyên nhân, chỉ cảm thấy một sự kiêng kị không nói thành lời, thậm chí có chút kháng cự với người phụ nữ mà anh không hề hiểu rõ này.
Ngày hôm đó ở khách sạn, anh ta đã thực sự sợ hãi. Anh ta chưa từng trải qua chuyện như vậy, lại còn tận mắt thấy gã đàn ông kia chết ngay trước mặt mình. Đầu óc Trần Dương trống rỗng, không biết phải làm thế nào. Khi nhận được điện thoại của Điền Tư, phản ứng đầu tiên của anh là cầu cứu, một phản ứng hoàn toàn theo bản năng mà không hề suy xét đến những uẩn khúc đằng sau.
Nhưng sau khi ân ái xong, đầu óc Trần Dương đã bình tĩnh trở lại và bắt đầu suy nghĩ kỹ hơn về mọi chuyện. Anh ta không phải kẻ ngốc. Bình tĩnh ngẫm lại, anh ta thấy chuyện này vốn không liên quan nhiều đến mình. Cho dù cảnh sát có nghi ngờ, cũng sẽ không nhắm vào anh ta. Lẽ ra lúc đó anh ta nên báo cảnh sát, để họ đến hiện trường, như vậy anh ta có thể chứng minh sự trong sạch của mình. Nhưng bây giờ thì hết cơ hội rồi, anh ta đã tự ý bỏ trốn. Nếu bây giờ lại tự đến đồn công an làm rõ, nói không chừng sẽ bị cảnh sát coi là nghi phạm chính.
Trong lòng Trần Dương vô cùng hối hận. Lẽ ra lúc đó anh ta không nên nghe lời Điền Tư mà nên đi báo cảnh sát, nhưng giờ thì đã quá muộn. Cảnh sát không những không tin lời anh ta nói, mà có khi còn nghi ngờ anh ta nhiều hơn. Trần Dương buồn bã vô cùng, trong khi Điền Tư dường như chẳng có phản ứng gì. Dù sao người đàn ông đó cũng là thầy giáo cấp ba của cô ta, chẳng lẽ thầy giáo chết như vậy ở khách sạn, Điền Tư lại không có chút cảm xúc nào sao?
Trần Dương cảm thấy trên người cô gái này có điều gì đó mà anh ta không biết, và những điều đó lại khiến anh ta rất sợ hãi. Anh nằm trên giường thở dốc, còn Điền Tư thì ngồi dậy, lấy khăn lau người rồi quay sang nói:
- Trần Dương, em ra ngoài tắm một cái, người dính quá, tối qua ngủ cũng không ngon. Anh có muốn đi tắm cùng em không?
Trần Dương xua tay:
- Anh không đi, anh muốn nằm một lúc.
- Đồ đàn ông vô dụng. Mới có bấy lâu mà anh đã thế rồi à? Trần Dương, sức khỏe của anh kém quá, phải tích cực rèn luyện đi chứ, lẽ nào anh định cứ thế này mãi sao? Anh phải biết, em chưa từng nói sẽ hoàn toàn thuộc về một mình anh đâu. Em không muốn bạn trai tương lai của mình lại vô dụng như vậy.
Nghe Điền Tư nói vậy, Trần Dương đột nhiên ngồi bật dậy. Đàn ông sợ nhất là bị phụ nữ nói mình vô dụng. Dù trong lòng có phần sợ Điền Tư, nhưng những lời này khiến Trần Dương không thể nhịn được. Anh ta trừng mắt nhìn cô:
- Ai vô dụng chứ? Điền Tư, em đừng có quá đáng!
Thấy Trần Dương trừng mắt với mình, Điền Tư không những không sợ mà còn bật cười. Cô cầm chiếc quần lót mặc vào, rồi lạnh lùng nói:
- Em quá đáng? Không biết ai ở trong khách sạn sợ đến mức không nói nên lời nhỉ, em hay là anh? Em chỉ là một đứa con gái, còn anh thì sao? Một thằng đàn ông mà lại sợ đến mức đó, chuyện này mà đồn ra ngoài chắc người ta cười cho thối mũi. Trần Dương, không phải em muốn nói anh, nhưng là đàn ông thì phải ra dáng đàn ông một chút, đừng để em coi thường.
Nói xong, cô ta bước xuống giường, chỉ mặc một chiếc quần lót trắng, đi đến bên ghế, cầm lấy quần áo vắt trên đó rồi ngồi xuống. Điền Tư không mặc đồ ngay mà lấy bao thuốc lá trên bàn. Bao thuốc đó là của Trần Dương mua. Trước đây anh rất ít khi hút thuốc, chỉ thỉnh thoảng gặp chuyện buồn mới hút một điếu. Lần này, sau khi gặp chuyện, lòng anh thấy phiền muộn nên mới mua bao thuốc này, mới hút hai điếu, vẫn còn mười tám điếu. Điền Tư rút một điếu thuốc, ngậm lên môi rồi lấy bật lửa. “Tách” một tiếng, ngọn lửa bùng lên, cô châm thuốc, rít một hơi rồi nhả ra một làn khói.
Trần Dương ngồi trên giường thở hổn hển. Mặc dù những lời của Điền Tư rất nặng nề, nhưng anh lại cảm thấy cô nói rất đúng. Anh ta cắn môi, trừng mắt nhìn Điền Tư, hậm hực nói:
- Điền Tư, anh sẽ cho em biết anh không phải là người đàn ông vô dụng. Bây giờ anh sẽ gọi điện cho cảnh sát, kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối. Anh tin cảnh sát sẽ biết chuyện đó không liên quan gì đến anh.
Nghe Trần Dương nói vậy, Điền Tư đột nhiên phá lên cười. Trần Dương thấy thế bèn hỏi:
- Điền Tư, em cười cái gì?
- Trần Dương, em vốn chỉ nghĩ anh hơi nhát gan, không phải đàn ông chân chính thôi, không ngờ đầu óc anh cũng có vấn đề.
Điền Tư lại đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi thật mạnh rồi nhả khói ra. Làn khói bay lượn trước mặt cô. Điền Tư ho sặc sụa. Cô không quen hút thuốc, hơi thuốc vừa rồi quá mạnh khiến cô không nhịn được. Ho xong, cô nhìn Trần Dương đang ngồi trên giường, cười lạnh:
- Trần Dương, đầu óc anh có vấn đề thật à? Lại muốn đi nói rõ với cảnh sát? Vốn dĩ chuyện này chẳng liên quan gì đến anh, bây giờ anh đi nói, đám cảnh sát kia nhất định sẽ lôi anh vào. Anh nghĩ mà xem, cảnh sát luôn mong có người đến nhận tội. Nếu không có ai, họ chỉ có thể xử lý theo trình tự thông thường. Em đã nói rồi, thầy giáo cấp ba của em có bệnh tim, lần này là do bệnh tim tái phát, một chuyện rất bình thường. Nhưng nếu anh đi nói anh đã gặp ông ta, hơn nữa…
Nói đến đây, Điền Tư cố ý dừng lại.
Trần Dương nghe xong, quả nhiên bị dọa cho hết hồn. Anh ta nhìn Điền Tư, không chắc chắn nói:
- Anh… anh không tin cảnh sát lại làm như vậy.
Điền Tư lạnh lùng đáp:
- Những chuyện anh không tin còn nhiều lắm. Trần Dương, em hỏi anh, ngoài xã hội này anh đã thấy được bao nhiêu chuyện rồi? Nếu em không nói sai thì anh còn chưa từng đi làm thêm. Nếu bố mẹ không cho tiền thì anh cũng chẳng có đồng nào. Anh có biết không, từ hồi cấp hai em đã bắt đầu đi làm rồi. Bây giờ tiền em tiêu đều do em tự kiếm. Người và việc em đã gặp nhiều hơn anh gấp bội. Em đã thấy không biết bao nhiêu người phải chịu oan. Ở quê, em có bạn làm cảnh sát, từ cậu ta em đã hiểu được nhiều chuyện nội bộ. Em tin rằng, nếu em nói ra anh sẽ không tin đâu. Em cũng sẽ không cản nếu anh muốn đi tìm cảnh sát. Bây giờ đi luôn đi, em còn bấm số cho anh, anh chỉ việc gọi thôi.
Bộ dạng của Điền Tư rõ ràng là đang dọa người. Cô ta lấy điện thoại của Trần Dương trên bàn, bấm số rồi đưa cho anh:
- Điện thoại đây, muốn gọi thì gọi ngay đi.
Điền Tư ném chiếc điện thoại trước mặt anh ta. Trần Dương theo bản năng cầm lên, rồi lập tức ấn nút hủy. Ngay sau đó, anh ta hai tay ôm đầu than thở:
- Anh phải làm sao đây, anh phải làm sao đây?
Điền Tư tay cầm điếu thuốc, đứng dậy khỏi ghế, đi đến bên giường ôm Trần Dương vào lòng. Cô nhét điếu thuốc vào miệng anh, khẽ vỗ lưng anh nói:
- Trần Dương, bây giờ anh là bạn trai của em, em đương nhiên sẽ giúp anh. Em cũng không muốn anh xảy ra chuyện gì. Em còn nghĩ đến chuyện sau này chúng ta sẽ kết hôn, sinh con. Em muốn anh có một tương lai tươi đẹp. Nếu anh vì chuyện này mà để lại tiền án ở đồn cảnh sát thì tương lai của anh coi như xong. Tin em đi, chuyện này sẽ không ai biết ngoài em và anh. Chỉ cần sau này anh ngoan ngoãn nghe lời em, em sẽ không để anh xảy ra chuyện gì đâu.
Trần Dương chỉ hút thuốc, không nói gì. Điền Tư buông anh ra, cầm lấy áo lót rồi mặc vào. Cô quay đầu liếc nhìn Trần Dương đang ngồi trên giường hút thuốc, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Ngay sau đó, cô quay lại mặc quần áo. Mặc xong, Điền Tư cầm túi xách, đi đến bên giường hôn Trần Dương một cái rồi nói:
- Bây giờ em đi tắm, anh ở trong phòng nghỉ ngơi đi. Trần Dương, em đảm bảo với anh tuyệt đối không có chuyện gì xảy ra đâu. Sau này anh sẽ có một tương lai tươi sáng. Ồ, anh còn nhớ nữ tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ không? Em định đi gặp cô ta, nói không chừng bọn em sẽ trở thành bạn tốt của nhau.
Vẻ mặt Trần Dương vốn chẳng có chút sinh khí nào, nhưng nghe Điền Tư nói xong, trong mắt anh ta liền lóe lên tia hy vọng. Anh ta đột nhiên nắm lấy cánh tay cô:
- Tư Tư, ban nãy em nói gì?
- Em nói em phải đi gặp vị nữ tổng giám đốc đó. Cô ta không phải đã để lại danh thiếp cho em sao? Em thấy mình có thể nói chuyện được với cô ta.
Điền Tư rút tay khỏi tay Trần Dương, nói:
- Anh đừng quên, chồng cô ta đã lái xe đâm vào anh. Chỉ riêng chuyện này thôi cũng đủ để em và cô ta giữ một mối quan hệ tốt đẹp rồi. Nếu em có thể giữ quan hệ tốt với cô ta, thì sau này chúng ta sẽ không cần phải lo lắng nữa, trong Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ sẽ có chỗ cho chúng ta. Trần Dương, bây giờ anh cảm thấy thế nào?
- Tư Tư, có thật không?
Trần Dương có phần không dám tin. Đối với anh, nếu Điền Tư thật sự có thể tạo dựng quan hệ với nữ tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ thì đó là một chuyện quá tốt. Sau này tốt nghiệp sẽ không cần lo lắng về công việc, hơn nữa lương ở tập đoàn đó lại rất cao.
Điền Tư cười:
- Lẽ nào anh nghĩ em lấy chuyện này ra đùa sao? Trần Dương, em biết phải làm thế nào. Em chỉ muốn nói với anh, anh có phúc khi có được người bạn gái như em. Công việc sau này của anh không cần lo nữa. Thôi, em không nói với anh nữa, em phải đi tắm đây. Đợi em tắm xong sẽ gọi cho anh.
- Ừ, được!
Trần Dương gật đầu lia lịa. Điền Tư xách túi đi ra khỏi phòng. Trong lúc khép cửa, cô liếc nhìn Trần Dương đang nằm trên giường rồi đóng sập cửa lại.
Điền Tư ra khỏi nhà nghỉ, đi đến phòng tắm công cộng cách đó không xa. Nhà nghỉ đó không có chỗ tắm, nên rất nhiều cặp tình nhân thích ân ái ở đó xong rồi đến đây tắm rửa.
Mặc dù đã hơn mười giờ tối nhưng trong phòng tắm vẫn có không ít khách. Điền Tư đi chân trần vào bồn tắm lớn, nằm xuống, nhắm mắt suy nghĩ.
Dù ban nãy cô nói với Trần Dương rằng mình sẽ trở thành bạn tốt với Bạch Tình Đình, nhưng nói thì dễ, làm thì khó. Bạch Tình Đình là ai chứ, một nữ tổng giám đốc ở trên cao vời vợi, còn cô, chỉ là một nữ sinh viên đại học bình thường. Điền Tư biết rõ thực lực của mình, cô không có tư cách để làm bạn với Bạch Tình Đình, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không thể nghĩ cách để chiếm được cảm tình của người phụ nữ đó.
Điền Tư nghĩ đến Vu Đình Đình. Có lẽ Vu Đình Đình là quân bài duy nhất mà cô ta có thể dùng, nói không chừng Bạch Tình Đình sẽ có cái nhìn khác về cô. Nghĩ đến đây, Điền Tư không kìm được mà bật cười lạnh lẽo. Cô đang ở trong phòng tắm, tiếng cười của cô khiến mấy người khách nữ bên cạnh tưởng cô có vấn đề, đang yên đang lành lại cười như thế. Họ cố tình giữ khoảng cách, vì sợ Điền Tư là kẻ thần kinh.
Điền Tư mở mắt, thấy mấy người khách nữ kia vốn đang đứng cạnh mình nay lại cố ý tránh xa, cô chỉ bĩu môi rồi đứng dậy khỏi bồn tắm, đi đến dưới vòi hoa sen bắt đầu tắm.
Tắm xong, Điền Tư quay về tủ đồ, mở tủ ra thì chợt nhớ Trần Dương vẫn đang ở trong nhà nghỉ đợi mình. Cô nhìn đồng hồ, thấy vẫn chưa đến 11 giờ, suy nghĩ một lát rồi nhếch mép cười lạnh. Điền Tư cho rằng mình cần phải để Trần Dương nếm thêm chút khổ sở nữa, chỉ có như vậy, anh ta mới ngoan ngoãn nghe lời cô. Thủ đoạn khuất phục người khác, Điền Tư rất có kinh nghiệm, chỉ là chưa có cơ hội thể hiện mà thôi. Mặc quần áo xong, cô xách túi đi ra khỏi phòng tắm. Cô không đi về phía nhà nghỉ mà đi thẳng về trường. Về đến ký túc xá, Điền Tư mới gọi điện cho Trần Dương:
- Trần Dương, em xin lỗi, ở trường có việc nên em vừa về trường rồi.
Trần Dương vẫn ngốc nghếch ở trong nhà nghỉ đợi Điền Tư quay lại, không ngờ cô lại không về mà đi thẳng về ký túc xá. Anh ta vô cùng tức giận. Mặc dù những lời nói ban nãy của Điền Tư đã khuất phục được anh, nhưng là một người đàn ông có lòng tự trọng, theo bản năng, anh vẫn thể hiện sự tức giận của mình:
- Điền Tư, thế là thế nào? Không phải em nói sẽ quay lại sao? Sao em lại một mình về trường?