Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1173: CHƯƠNG 1173: THÁI ĐỘ CỦA BẠCH TÌNH ĐÌNH THAY ĐỔI

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đến bệnh viện nhân dân số một. Vừa tới nơi, Bạch Tình Đình lại do dự. Cô cho rằng nếu mình và Lý Khả Hân gặp nhau, không chừng sẽ rất khó xử, nhất là không biết Lý Khả Hân sẽ có thái độ thế nào với mình. Mặc dù trước đây hai người đã từng gặp mặt, Lý Khả Hân cũng từng đến biệt thự Nam Sơn, nhưng cảm nhận của phụ nữ luôn rất sâu sắc. Bạch Tình Đình cảm thấy Lý Khả Hân khi đối diện với cô có chút câu nệ, nghĩa là Lý Khả Hân sẽ không vì đến biệt thự Nam Sơn làm khách mà cho rằng bọn họ là bạn bè.

Chính vì lo lắng những chuyện đó nên sau khi đến bệnh viện, cô không muốn lên gặp Lý Khả Hân, định để Diệp Lăng Phi một mình lên thăm mẹ cô ấy, còn mình thì ở dưới lầu đợi. Diệp Lăng Phi đã gọi điện cho Lý Khả Hân, lúc đó hắn đã nói rằng chuyện lần này đều nhờ cả vào Bạch Tình Đình. Chính vì câu nói đó mà trong lòng hắn đã có tính toán. Diệp Lăng Phi cho rằng Lý Khả Hân là một người phụ nữ hiểu chuyện, biết cảm ơn, chỉ cần người khác giúp đỡ, cô ấy sẽ ghi nhớ trong lòng và nhất định sẽ đền đáp khi có cơ hội. Vì hiểu rõ Lý Khả Hân nên Diệp Lăng Phi mới tự tin rằng thái độ của cô ấy đối với Bạch Tình Đình sẽ không tệ.

Bạch Tình Đình nửa tin nửa ngờ đi cùng Diệp Lăng Phi lên lầu. Khi họ đi đến chiếu nghỉ giữa tầng hai và tầng ba thì thấy Lý Khả Hân đang đứng ở đầu cầu thang đợi sẵn.

- Tổng giám đốc Bạch, cảm ơn chị.

Câu nói của Lý Khả Hân khiến Bạch Tình Đình hơi sững sờ. Ban nãy ở dưới lầu, cô vẫn còn lo lắng Lý Khả Hân gặp mình sẽ tỏ ra khó xử, không ngờ cô ấy lại chủ động nói lời cảm ơn. Bạch Tình Đình thấy hơi khó hiểu, không biết tại sao lại như vậy. Dĩ nhiên, Diệp Lăng Phi thì biết rất rõ, tất cả đều do hắn mà ra. Chính hắn đã nói dối để Lý Khả Hân nghĩ rằng Bạch Tình Đình đã giúp đỡ mình, vì thế cô ấy mới cảm kích như vậy.

Bạch Tình Đình vẫn đứng yên, chưa kịp phản ứng lại thì Diệp Lăng Phi đã lên tiếng:

- Khả Hân, có gì mà phải cảm ơn chứ, đây đều là việc bọn anh nên làm. Lần này Tình Đình đến là muốn thăm bác gái. Mặc dù Tình Đình có vẻ khó gần nhưng cô ấy lại là một người rất nhiệt tình. Trước đây mọi người không hiểu nhau nên mới có chút hiểu lầm. Thôi được rồi, anh không nói nhiều nữa, bác gái thế nào rồi?

Diệp Lăng Phi nói những lời này là muốn để Bạch Tình Đình cho rằng Lý Khả Hân cảm ơn cô là vì cô đã đến thăm mẹ Lý Khả Hân dù trời đã muộn. Còn Lý Khả Hân nghe vậy lại hiểu lầm rằng Bạch Tình Đình sau khi giúp mình xong vẫn không yên tâm, còn đích thân đến thăm hỏi. Lần này, Diệp Lăng Phi đúng là một mũi tên trúng hai đích. Quả nhiên, sự việc phát triển đúng như hắn dự tính, Lý Khả Hân vội vàng nói:

- Mẹ em bây giờ đã khá hơn nhiều rồi, hai người mau lên đi, đừng đứng ở đó nữa.

Thấy Lý Khả Hân nói vậy, Bạch Tình Đình không thể không phản ứng. Dù sao đi nữa, cô cũng nên nói vài câu cho phải phép. Bạch Tình Đình cười nói:

- Khả Hân, tôi nghe ông xã nói mẹ cô bị ốm nên muốn đến thăm bác.

Bạch Tình Đình nói rồi đi thẳng lên, đứng trước mặt Lý Khả Hân đang định nói tiếp thì Diệp Lăng Phi cắt ngang:

- Tình Đình, chúng ta đừng đứng ở đây nữa, mau qua xem bác gái thế nào rồi. Chẳng phải chúng ta đến đây để thăm bác gái sao?

Diệp Lăng Phi cắt ngang vì lo rằng khi Bạch Tình Đình nói chuyện với Lý Khả Hân sẽ bị lộ. Lý Khả Hân là một phụ nữ thông minh, nếu Bạch Tình Đình lỡ lời, cô ấy sẽ biết ngay mọi chuyện đều do Diệp Lăng Phi sắp đặt sau lưng. Hắn sợ lời nói dối của mình bị vạch trần nên mới ngắt lời, giục Bạch Tình Đình mau đi thăm mẹ của Lý Khả Hân.

Cả Bạch Tình Đình và Lý Khả Hân đều không biết ý đồ thật sự của Diệp Lăng Phi. Lý Khả Hân nghe vậy, trong lòng còn cảm thấy ấm áp, cho rằng Diệp Lăng Phi lo lắng cho mẹ mình nên mới vội vàng như thế. Còn Bạch Tình Đình chỉ thấy Diệp Lăng Phi nói rất đúng, đã đến bệnh viện rồi thì đương nhiên nên vào thăm mẹ của Lý Khả Hân trước, cứ đứng đây nói chuyện quả thực có phần không phải. Nghĩ đến đây, cô gật đầu:

- Ông xã, anh nói đúng.

Rồi cô quay sang Lý Khả Hân:

- Bây giờ tôi muốn đến thăm mẹ cô được không?

- Mời đi theo tôi.

Lý Khả Hân đi trước dẫn đường, đưa Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đến phòng bệnh của mẹ mình. Bên ngoài, bố của Lý Khả Hân đang ngồi trên chiếc ghế nghỉ kê sát tường hành lang, khuôn mặt già nua cố che đi nét tang thương nhưng vẫn man mác vẻ buồn. Mặc dù bây giờ các bác sĩ đều ở đây, ông vẫn rất lo lắng cho sức khỏe của bà nhà. Người bạn đời là một nửa của mình lúc về già, người già luôn sợ cảnh cô độc một mình, không chỉ là sự cô đơn mà còn là nỗi hoài niệm đối với người đã khuất. Sống với nhau hơn ba mươi năm, nếu bà ấy đột nhiên ra đi, ông không biết quãng đời còn lại của mình sẽ trôi qua thế nào. Ông đang lo lắng, lo lắng cho sức khỏe của vợ mình.

- Bố, anh Diệp đến này.

Lý Khả Hân dẫn Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đến chỗ bố cô đang ngồi rồi cất tiếng gọi.

- Cậu Diệp, cậu đến rồi. Tôi nghe Khả Hân nói lần này may nhờ có anh chị giúp đỡ, nếu không…

Bố của Lý Khả Hân nói đến đây thì đột nhiên ngừng lại, khóe mắt ông đỏ lên. Thấy vậy, lòng Bạch Tình Đình bỗng dâng lên một niềm cảm động. Cô quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào hắn. Diệp Lăng Phi thấy ánh mắt của cô, liền đưa tay phải ôm chặt lấy eo cô. Hắn cũng không phải kẻ ngốc hay máu lạnh vô tình. Thấy một người lớn tuổi như bố của Lý Khả Hân vì lo cho vợ mà đỏ hoe mắt, trong lòng Diệp Lăng Phi cũng thấy xúc động. Tình cảm tương trợ lẫn nhau là thứ đáng quý nhất trên đời. Trong xã hội vật chất này, thứ con người cần trân trọng nhất chính là tình cảm xuất phát từ trái tim, đó mới là điều đẹp đẽ nhất.

- Bố, mọi người đến thăm mẹ, sao bố lại…

Lý Khả Hân vốn định nói bố đừng như vậy, nhưng cô vừa nói được nửa câu thì Diệp Lăng Phi đã kéo tay cô lại. Lý Khả Hân nhìn Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, ý bảo cô đừng nói nữa. Thấy vậy, cô bèn im lặng.

Bố Lý Khả Hân nghe con gái nói, cũng biết mình không nên có phản ứng như vậy trước mặt khách, vội vàng cười nói:

- Cậu Diệp, dù sao đi nữa, lần này cũng phải cảm ơn hai vị, may mà có hai vị giúp đỡ.

- Bác trai, bác đừng nói vậy, chúng cháu thật sự có giúp được gì đâu ạ. Nếu nói là giúp đỡ thì cũng chỉ là gọi một cuộc điện thoại thôi. Tình hình của bác gái bây giờ thế nào rồi ạ?

- Rất tốt.

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình chỉ đứng ở cửa phòng bệnh nhìn vào chứ không vào trong, sợ làm phiền mẹ của Lý Khả Hân. Thăm xong, họ liền quay về biệt thự. Lý Khả Hân tiễn cả hai ra đến tận cửa bệnh viện. Khi Bạch Tình Đình đã lên xe, Lý Khả Hân còn đến bên cửa xe nói với cô một tiếng cảm ơn.

Bạch Tình Đình nhìn Lý Khả Hân quay vào trong bệnh viện rồi quay sang nói với Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, anh nói xem có phải trước đây em luôn hiểu nhầm Lý Khả Hân không?

Diệp Lăng Phi khởi động xe, nghe vợ nói vậy bèn cười:

- Bà xã, em cũng không thể nói như vậy được. Dù sao em cũng không hiểu rõ con người Lý Khả Hân, hiểu nhầm cô ấy là chuyện bình thường. Anh thấy Lý Khả Hân là một phụ nữ rất mạnh mẽ, nhưng không phải là người không hiểu chuyện.

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, đột nhiên thấy Bạch Tình Đình bĩu môi, không vui nói:

- Ông xã, anh nói vậy chẳng phải là nói em không hiểu chuyện sao?

Diệp Lăng Phi không ngờ câu nói của mình lại làm Bạch Tình Đình không vui, xem ra cô đang ghen. Hắn thầm tự trách mình không nên khen ngợi Lý Khả Hân trước mặt vợ. Thấy Bạch Tình Đình bĩu môi, hắn vội đưa tay véo chiếc cằm xinh xắn của cô, dịu dàng nói:

- Bà xã, sao em lại là người không hiểu chuyện được chứ? Em là người phụ nữ hiểu chuyện nhất mà anh từng gặp, so với Trương Lộ Tuyết thì tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Nếu nói không hiểu chuyện, anh thấy Trương Lộ Tuyết mới đích thực là người như thế.

- Cái miệng ngọt như mía lùi.

Trên mặt Bạch Tình Đình lại nở nụ cười. Mặc dù biết rõ Diệp Lăng Phi chỉ đang dỗ ngọt mình, nhưng cô không kìm được mà mỉm cười, rồi hôn lên má hắn:

- Ông xã, đây là thưởng cho anh.

Diệp Lăng Phi tỏ ra không hài lòng:

- Chỉ thưởng có thế này thôi sao? Bà xã, chỉ hôn một bên má thôi à, còn bên kia nữa chứ?

- Anh yêu cầu nhiều quá đấy. Hết rồi, chỉ thưởng thế thôi. Anh có lấy không, không lấy thì em thu lại.

Diệp Lăng Phi cười phá lên:

- Em muốn thu lại phần thưởng à? Bà xã, em định thu lại thế nào? Em hôn cũng đã hôn rồi, làm sao thu lại được?

Bạch Tình Đình kề má mình sát vào miệng Diệp Lăng Phi:

- Thu lại không phải rất dễ sao? Ông xã, bây giờ em sẽ lấy lại phần thưởng, phiền anh trả lại cho em.

- Anh còn cho em thêm vài cái nữa.

Diệp Lăng Phi hôn vài cái lên gò má mịn màng của Bạch Tình Đình, còn cố tình thè lưỡi ra liếm một cái. Bạch Tình Đình vội lấy giấy ăn ra lau, hậm hực nói:

- Bẩn chết đi được, ông xã, anh bẩn quá.

Diệp Lăng Phi nghe vậy, cười nói:

- Anh bẩn à? Nhưng anh lại không thấy mình bẩn. Bà xã, anh còn dùng miệng liếm vào…

Câu nói của Diệp Lăng Phi bị Bạch Tình Đình cắt ngang. Cô biết hắn định nói gì nên vội vàng ngắt lời:

- Đừng nói nữa, đừng nói nữa! Em biết ngay là anh như thế mà. Ông xã, không được nói nữa, ngại chết đi được.

Diệp Lăng Phi thấy hai má Bạch Tình Đình đỏ ửng lên, hắn cười:

- Biết thế là tốt. Khi nào về đến nhà, anh phải hôn thêm chút nữa mới được. Không phải em nói miệng anh bẩn sao, anh quyết định tối nay sẽ dùng cái miệng bẩn này làm cho cả người em bị bẩn, ồ, còn chỗ đó nữa…

Câu nói của Diệp Lăng Phi vô cùng dâm đãng, Bạch Tình Đình nghe xong hai má đỏ rực, lẩm bẩm:

- Anh đừng có mơ, tối nay em không cho anh đụng vào đâu.

Diệp Lăng Phi lái xe về biệt thự, quay sang thì thấy Bạch Tình Đình cứ nhìn ra ngoài cửa sổ. Hắn hỏi:

- Bà xã, em nhìn gì vậy?

Bạch Tình Đình nghe hỏi liền quay lại, cau mày như đang suy nghĩ điều gì đó. Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng đó của cô, không nhịn được hỏi:

- Em có nhìn gì đâu. Bà xã, em cau mày thế kia, lẽ nào đang nghĩ chuyện gì sao?

Bạch Tình Đình gật đầu. Trong đôi mắt xinh đẹp của cô hiện lên một sự nghi hoặc:

- Vâng! Em đang nghĩ về Lý Khả Hân. Ông xã, có thể do em quá nhạy cảm chăng? Em không biết tại sao, luôn cảm thấy Lý Khả Hân đối với em có ý đối địch. Ồ, không, không phải ý đó, ý em là em luôn cảm thấy cô ấy không thích em. Có thể do cảm giác của em sai chăng, trước đây em luôn nghĩ như thế. Nhưng hôm nay sau khi gặp Lý Khả Hân, em lại thấy người phụ nữ này thật khiến người khác khó hiểu. Lẽ nào trước đây em luôn hiểu nhầm cô ta?

Diệp Lăng Phi nghe vậy liền nói:

- Đó là đương nhiên rồi. Bà xã, lẽ nào em không nhận ra trước đây em luôn hiểu nhầm Lý Khả Hân sao? Em và cô ấy qua lại không nhiều, cũng không hiểu bản chất con người cô ấy nhưng lại thích dùng tư duy cố hữu của mình để đánh giá. Điều đó dẫn đến sự hiểu lầm giữa hai người, ít nhất là em đã hiểu nhầm cô ấy. Cô ấy không phải là người phụ nữ như em tưởng tượng. Anh thấy em nên suy nghĩ xem mình đã hiểu nhầm Lý Khả Hân ở điểm nào. Lý Khả Hân, con người này rất tốt, bà xã, em có thể cân nhắc làm bạn với cô ấy.

Bạch Tình Đình trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi:

- Nói thì đơn giản, làm gì có chuyện dễ dàng như thế. Em thấy anh rất hy vọng em và Lý Khả Hân thành bạn tốt của nhau, tốt nhất là để cô ấy đến ở nhà chúng ta, như thế anh chẳng phải rất thuận tiện sao? Ông xã, em nhắc trước với anh, em đã nhượng bộ rồi, muốn em nhượng bộ nữa thì em không làm đâu. Vì vậy, anh đừng hy vọng em sẽ để Lý Khả Hân đến ở nhà chúng ta. Còn về quan hệ giữa em và cô ấy thì không cần ông xã phải bận tâm, em biết phải làm thế nào.

Bạch Tình Đình nói xong, Diệp Lăng Phi cũng không nói thêm gì nữa, nhưng trong lòng hắn đang cười thầm. Mục đích của hắn cuối cùng đã đạt được. Trước đây, quan hệ giữa Bạch Tình Đình và Lý Khả Hân có thể nói là rất lạnh nhạt, Bạch Tình Đình không muốn nhắc đến Lý Khả Hân trước mặt hắn. Nhưng bây giờ, cô lại chủ động nhắc đến. Về việc sau này cô sẽ cư xử với Lý Khả Hân ra sao thì hắn nhất thời không nói rõ được, nhưng dù sao tối nay thái độ của cô đối với Lý Khả Hân đã có thay đổi. Đây chính là kết quả tốt nhất. Đương nhiên, Diệp Lăng Phi còn phải làm thêm nhiều việc. Hắn biết rõ muốn để Bạch Tình Đình chấp nhận Lý Khả Hân là một việc rất khó, nhưng với hắn thì chuyện này cũng không có gì ghê gớm. Nhớ lại hồi đầu, Bạch Tình Đình còn không cho phép bất kỳ người phụ nữ nào tiếp cận hắn, nhưng bây giờ thì khác rồi, ít nhất cô đã nhượng bộ rất lớn. Đó chính là tiến bộ. Chỉ cần không từ bỏ, dưới gầm trời này không có chuyện gì là tuyệt đối không thể.

Người xưa còn không nghĩ rằng con người có thể bay, nhưng bây giờ con người chẳng phải vẫn bay đi bay lại trên không trung đó sao? Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây bèn ngân nga hát. Bạch Tình Đình trừng mắt liếc hắn:

- Nhìn cái bộ dạng dâm đãng của anh là biết trong bụng đang nghĩ gì rồi.

Diệp Lăng Phi nghe vậy cười nói:

- Em biết anh đang nghĩ gì à? Bà xã, vậy em nói xem trong lòng anh đang nghĩ gì?

- Em không rảnh mà nói.

Diệp Lăng Phi cười:

- Bà xã, anh biết ngay là em hiểu nhầm anh, cho rằng anh đang nghĩ những chuyện vớ vẩn. Kỳ thực em nhầm rồi, trong lòng anh đang nghĩ không biết bây giờ bố vợ và mẹ vợ có đang ở nhà thu dọn đồ đạc không.

Bạch Tình Đình nói:

- Ông xã, không phải anh đã nói với bác Chu rồi sao?

- Đúng thế. Bố vợ anh nói ngày mai sẽ đưa mẹ vợ cùng lên tỉnh. Nếu bây giờ còn chưa thu dọn thì lẽ nào đợi đến mai? Cho dù bố vợ và mẹ vợ anh muốn thân mật, cũng không phải lúc này chứ? Đợi sau khi về tỉnh, hai người muốn thân mật bao lâu cũng được, đó không phải là chuyện rất bình thường sao?

Bạch Tình Đình vừa nói xong, liền nghe thấy Diệp Lăng Phi đột nhiên cười:

- Anh cho rằng bác Chu giống anh sao? Bà xã, nếu bố vợ anh không thân mật với mẹ vợ anh, vậy anh chỉ có thể nói, đó là một chuyện không tốt chút nào.

Bạch Tình Đình vừa nói đến đây, Diệp Lăng Phi liền nói tiếp:

- Ông xã, ý anh là… Bà xã, ý anh là bố vợ em là đàn ông, ông ấy cũng không phải bất lực, làm sao có thể không cần phụ nữ chứ? Nhưng nếu nói ông ấy không thân mật với mẹ vợ, thì có nghĩa là sẽ thân mật với người đàn bà khác. Đạo lý này em còn không hiểu sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!