Diệp Lăng Phi đang lái xe đến bệnh viện, đi được nửa đường thì gặp một thanh niên đột ngột băng qua đường giữa đêm. Nếu không phanh gấp kịp thời, chắc chắn hắn đã đâm phải người đó. Diệp Lăng Phi dừng xe, thò đầu ra ngoài cửa sổ, nói với chàng thanh niên:
- Muốn chết à? Nửa đêm nửa hôm băng qua đường làm cái quái gì thế? Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi! Đâm chết cậu tôi chỉ mất ít tiền, còn cậu thì toi mạng đấy, đồ ngốc! Mạng của mình mà không biết tiếc à?
Chàng thanh niên sợ đến mức đứng sững như trời trồng. Ban nãy suýt bị xe tông, giờ lại nghe Diệp Lăng Phi mắng, cậu ta mới hoàn hồn, mặt mày tái mét rồi vội vàng chạy đi.
Đây không phải vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, chàng thanh niên kia không nên băng qua đường ở đây. Những lời ban nãy của Diệp Lăng Phi nghe thì như mắng chửi, nhưng thực chất là muốn nhắc nhở cậu ta phải biết trân trọng mạng sống của mình. Băng qua đường kiểu đó cực kỳ nguy hiểm, nếu Diệp Lăng Phi thật sự đâm phải, hắn nhiều nhất cũng chỉ bồi thường một khoản tiền, nhưng chàng trai kia thì tiêu đời. Dù chỉ bị đâm gãy xương thôi cũng đã rất nguy hiểm rồi.
Mấy năm nay, việc nguy hiểm nhất chính là băng qua đường. Một số người không thích đi đúng phần đường dành cho người đi bộ mà cứ tùy tiện băng qua, như vậy vô cùng nguy hiểm. Nếu bị xe đâm, dù có được đền bao nhiêu tiền đi nữa thì cũng có ích gì chứ? Có khi phần đời còn lại coi như bỏ đi. Chỉ vì chút tiện lợi của bản thân mà phải ôm hận suốt đời thì thật không đáng.
Diệp Lăng Phi mắng chàng thanh niên xong, quay đầu vào xe, tiếp tục lái đi. Ban nãy Bạch Tình Đình cũng bị dọa cho hết hồn, cô không dám nói chuyện phiếm với Diệp Lăng Phi nữa, lỡ lại xảy ra chuyện thì không hay chút nào.
Diệp Lăng Phi một tay giữ vô lăng, tay kia rút một điếu thuốc. Thấy vậy, Bạch Tình Đình liền lên tiếng:
- Ông xã, anh còn định hút thuốc nữa sao? Lỡ lại xảy ra chuyện thì làm thế nào?
- Gì mà lại xảy ra chuyện, làm gì có chuyện trùng hợp như thế.
Diệp Lăng Phi chẳng để tâm. Tay phải hắn rút một điếu thuốc trong bao ra, ngậm lên môi, rồi lấy bật lửa châm thuốc. Hắn nhả điếu thuốc ra, nói:
- Mấy chuyện thế này buổi tối gặp một lần là đủ rồi, lấy đâu ra lần thứ hai chứ?
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời đã thấy có người chạy qua đường. Lần này có kinh nghiệm từ ban nãy, hắn không vội đạp phanh gấp nữa mà chỉ giảm tốc độ. Diệp Lăng Phi quay sang nói với Bạch Tình Đình:
- Bà xã, coi như anh chưa nói gì nhé, anh xin rút lại lời ban nãy. Sao bây giờ người ta lại không tuân thủ luật giao thông thế nhỉ?
Bạch Tình Đình lườm hắn:
- Anh còn nói người khác không tuân thủ luật giao thông à? Thế ông xã anh thì sao, anh có tuân thủ luật giao thông không?
Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Diệp Lăng Phi hơi sững người, hắn quay sang hỏi:
- Sao anh lại không tuân thủ chứ? Anh thấy đèn đỏ thì dừng, không lấn làn, không vượt tốc độ. Lẽ nào như vậy vẫn chưa được coi là tuân thủ luật giao thông sao? Nếu thế mà vẫn không tính thì anh không biết thế nào mới là tuân thủ luật giao thông nữa.
Bạch Tình Đình bĩu môi:
- Ông xã, chuyện này còn cần em phải nói sao? Khi lái xe không được hút thuốc, càng không được nói chuyện làm phân tâm. Nhưng anh thì sao, anh có tuân thủ không?
- Chuyện này...
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói xong thì im lặng giây lát rồi cười:
- Đó đều là chuyện nhỏ thôi bà xã. Mấy chuyện này anh biết, nhưng trong xã hội này ai chẳng thế, đâu phải mình anh.
- Lẽ nào người ta đều làm vậy thì anh cũng có thể làm vậy sao? – Bạch Tình Đình hỏi vặn lại.
- Cái đó là đương nhiên rồi, người ta đều làm vậy, anh cũng làm theo thôi, chuyện này chẳng có gì sai cả.
Bạch Tình Đình bĩu môi, lạnh lùng nói:
- Sai rành rành ra đấy. Chính vì có những người như anh nên mới xảy ra tai nạn giao thông. Lại còn có một số người thích uống rượu xong lái xe, thật đáng ghét. Ông xã, anh thấy có đúng không?
- Chuyện này…
Diệp Lăng Phi chợt nhớ ra mình cũng từng lái xe sau khi uống rượu. Nếu thừa nhận lời Bạch Tình Đình là đúng, chẳng phải hắn đang tự vả vào mặt mình sao? Diệp Lăng Phi đương nhiên không muốn tự chửi mình, bèn nói:
- Bà xã phu nhân, chúng ta đừng nói chuyện này nữa. Chuyện này khi nào rảnh thì từ từ bàn, mình nói chuyện khác đi.
Bạch Tình Đình biết Diệp Lăng Phi muốn đổi chủ đề, cô nói:
- Nói chuyện khác? Ông xã muốn nói gì, nói chuyện liên quan đến Lý Khả Hân ư?
Diệp Lăng Phi vốn định đổi chủ đề, không ngờ Bạch Tình Đình lại lái sang Lý Khả Hân. Hắn thầm nghĩ:
“Bà xã à, sao lại lôi cả Lý Khả Hân vào đây chứ? Lỡ mình nói hớ điều gì về cô ấy thì chẳng phải là tự rước họa vào thân sao? Tốt nhất là nên lái sang chuyện khác.”
Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi bèn nói:
- Bà xã, nói chuyện về Lý Khả Hân thì có gì hay đâu. Hay mình nói chuyện chiều nay đi xem nhà đi. Bà xã, em đã nói với Hân Mính về chuyện nhà cửa chưa?
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình quả nhiên không nhắc đến Lý Khả Hân nữa mà chuyển sang chuyện chọn nhà, cô nói:
- Ông xã, em nói với Hân Mính rồi, Hân Mính thấy rất tốt. Cô ấy còn hỏi khi nào chúng ta chuyển đến, em cũng không hiểu sao cô ấy lại vội như vậy. Em chỉ nói với Hân Mính là sẽ sớm thôi, còn lại em không nói gì thêm vì em cũng không biết ông xã định ngày nào chuyển đến đó.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Anh biết rồi. Xem ra Hân Mính rất muốn ngắm biển nên mới giục chúng ta chuyển qua đó. Bà xã, ngày mai anh sẽ thu xếp bên đó, buổi chiều anh qua xem, tốt nhất là ngày kia có thể chuyển đến.
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói xong, cảm thấy rất bất ngờ:
- Ngày kia chuyển đến á? Nhanh quá vậy. Ông xã, dù chúng ta chuyển đến đó cũng cần phải chuẩn bị một chút chứ, không thể nhanh thế được.
- Chuyện này không vấn đề gì. Bên đó đều sắp xếp cả rồi, mọi thứ đã chuẩn bị xong, chúng ta chỉ cần đi siêu thị mua ít đồ là có thể chuyển đến. Ngày mai là thứ sáu, ngày kia là thứ bảy, vừa hay chúng ta chuyển đến, mua thêm ít đồ dùng hàng ngày là được. Chuyện này cứ giao cho anh.
Nghe Diệp Lăng Phi nói để mọi chuyện cho hắn giải quyết, Bạch Tình Đình đáp:
- Anh là đàn ông thì biết gì chứ. Mấy chuyện này cứ để phụ nữ bọn em lo. Vậy đi, ngày mai em sẽ đi siêu thị, em biết cần mua những gì, như thế thứ bảy có thể mang đến biệt thự, vừa kịp lúc chúng ta chuyển đến. Ông xã, vậy biệt thự Nam Sơn của chúng ta thì sao?
- Cứ để đó thôi. Thỉnh thoảng chúng ta có thể quay lại ở. Nếu em muốn lãng mạn, hai chúng ta qua đó hẹn hò, tốt hơn nhiều so với nhà đông người như bây giờ. Bà xã, chuyện này không thành vấn đề, cứ nhanh chóng chuyển đến đó thì tốt hơn.
Trong lòng Diệp Lăng Phi biết rõ, Chu Hân Mính hỏi khi nào chuyển đến hoàn toàn là vì cô ấy biết sắp có chuyện xảy ra, còn Bạch Tình Đình lại không biết gì. Đương nhiên, Diệp Lăng Phi cũng không muốn để Bạch Tình Đình biết chuyện này. Hắn chỉ cần để cô biết họ sắp chuyển nhà là được rồi. Có những chuyện cần thẳng thắn với Bạch Tình Đình, nhưng cũng có những chuyện không thể nói, nếu để cô biết quá nhiều, cô sẽ lo lắng.
Bạch Tình Đình đương nhiên không biết dụng ý thật sự của Diệp Lăng Phi, cô nghe hắn nói vậy còn tưởng hắn muốn có không gian riêng tư với mình. Bạch Tình Đình cũng cảm thấy nhà hơi đông người, cô không thể ở riêng với Diệp Lăng Phi thoải mái như trước đây. Cho rằng Diệp Lăng Phi cũng nghĩ vậy, cô gắt giọng:
- Ai thèm ở riêng với anh ở biệt thự Nam Sơn chứ, chỉ có hai chúng ta thì có gì náo nhiệt đâu.
Câu nói của Bạch Tình Đình rõ ràng là khẩu thị tâm phi. Diệp Lăng Phi đương nhiên nghe ra được, hắn cười nói:
- Bà xã, lẽ nào em thật sự không muốn hẹn hò riêng với anh sao?
- Muốn…
Bạch Tình Đình buột miệng, nhưng vừa nói ra, cô đã có phần hối hận. Sợ Diệp Lăng Phi nghe xong sẽ càng đắc ý, cô vội chữa lại:
- Muốn cũng không được. Em vốn không muốn ở riêng với anh trong biệt thự Nam Sơn, ai biết được anh muốn làm gì chứ. Em lo lắng…
Nói đến đây, Bạch Tình Đình bèn dừng lại. Diệp Lăng Phi nghe cô nói lo lắng thì không nói thêm nữa, trong lòng hắn hơi sững lại, hắn nhìn Bạch Tình Đình:
- Bà xã, em chưa nói xong mà. Rốt cuộc em lo lắng cái gì, nói ra anh nghe xem nào.
- Em không nói đâu. Tóm lại trong lòng anh tự hiểu. Anh hay xem mấy loại phim đó, ai biết anh có suy nghĩ gì không. Em nói trước với anh, có một số việc em không làm được đâu, giống như… giống như trong phim ấy… những thứ đó… tóm lại, em không thể chấp nhận được, em sợ đau lắm.
Diệp Lăng Phi ban đầu không hiểu ý Bạch Tình Đình, hắn không hiểu cô nói sợ đau là chỉ chuyện gì. Nhưng khi thấy cô nói xong câu đó, hai má ửng hồng, hắn đột nhiên hiểu ra, hắn cười nói:
- Bà xã, sao em biết được, lẽ nào em xem qua rồi?
Bạch Tình Đình cúi đầu, hai má ửng hồng, nũng nịu:
- Em... em chưa xem. Chỉ là lần trước vô tình thấy thôi, không xem hết, chỉ thấy cái đó... Tóm lại là đáng sợ lắm. Ông xã, em sợ đau lắm, anh đừng đối xử với em như vậy được không?
Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Diệp Lăng Phi cười:
- Anh có bao giờ nói sẽ làm vậy với em đâu? Anh chỉ xem thôi chứ chẳng có ý định gì cả. Bà xã, bây giờ anh đã rất hài lòng rồi, anh cũng không phải kẻ biến thái, sao có thể dùng mấy thủ đoạn đó chứ. Thứ đó thực chất là hành hạ người khác, anh sẽ không làm vậy đâu. Bà xã yên tâm, anh không nỡ lòng nào để bà xã phải chịu đau đâu.
Bạch Tình Đình hai má ửng hồng, nũng nịu nói:
- Ông xã, đều tại anh cả. Người ta nhìn thấy mấy thứ đó trong lòng lo sợ lắm, ai bảo anh xem thứ đó làm gì.
Diệp Lăng Phi cười:
- Bà xã, anh chỉ xem bừa thôi mà, thật sự không có ý gì đâu. Hơn nữa anh bận như vậy, lấy đâu ra thời gian làm mấy chuyện đó. Anh chỉ cần nhìn thấy bà xã không mặc quần áo là đã không chịu nổi rồi. Bà xã, em có biết em vô cùng hấp dẫn không? Chỉ cần là đàn ông nhìn thấy thân hình của em đều không chịu nổi. Nhưng những người đàn ông khác làm gì có cơ hội này, em thuộc về một mình anh. Bất luận thế nào, anh cũng không để người đàn ông khác chạm vào em đâu, mọi thứ của em đều thuộc về anh.
- Đồ dê già!
Bạch Tình Đình hờn dỗi nói, rồi bật cười, khuôn mặt tuyệt sắc của cô hiện lên nụ cười hạnh phúc, nũng nịu:
- Em thuộc về một mình ông xã, cả đời này em chỉ có một người đàn ông là anh, mọi thứ của em đều thuộc về anh.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Biết vậy là tốt. Vì vậy em không được tiếp xúc với người đàn ông khác, nếu có, anh sẽ giết chết gã đó.
Cứ thế, Diệp Lăng Phi vừa lái xe đến Bệnh viện Nhân dân số 1, vừa trêu chọc Bạch Tình Đình. Xuống xe, hắn không biết Lý Khả Hân ở đâu nên lấy điện thoại gọi cho cô. Đợi điện thoại kết nối, Diệp Lăng Phi hỏi:
- Khả Hân, em ở đâu?
Nghe thấy giọng Diệp Lăng Phi, Lý Khả Hân tỏ ra phấn chấn:
- Anh đến rồi sao? Nếu anh đến bệnh viện rồi thì lên tầng ba, mẹ em đang ở đó khám bệnh.
Bạch Tình Đình cũng xuống xe, đi đến bên cạnh Diệp Lăng Phi. Hắn đưa tay phải ra ôm lấy eo cô, tay kia cầm điện thoại nói:
- Được, bây giờ anh và Tình Đình sẽ qua đó. Bác gái không có vấn đề gì lớn chứ?
- Mẹ em bị bệnh tim, lại thêm một số bệnh khác nữa, bây giờ đang điều trị. Có thể do gần đây mẹ em quá mệt mỏi, sức đề kháng giảm sút...
Giọng điệu của Lý Khả Hân bây giờ khác hẳn so với lúc nãy. Ban nãy khi gọi cho Diệp Lăng Phi, cô tỏ ra rất lo lắng, thậm chí có phần bất lực. Lúc này, lòng cô đã nhẹ nhõm hẳn, trở lại là Lý Khả Hân của trước đây. Diệp Lăng Phi vừa nghe Lý Khả Hân nói về bệnh tình của mẹ cô, vừa ôm eo Bạch Tình Đình đi về phía cửa chính bệnh viện. Sau khi vào trong, Diệp Lăng Phi nói:
- Khả Hân, bây giờ anh lên lầu đây, có chuyện gì gặp nhau rồi nói tiếp.
Lý Khả Hân đồng ý:
- Vâng ạ. Em ở đầu cầu thang đợi hai người.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, quay sang Bạch Tình Đình đang trong vòng tay mình:
- Lý Khả Hân nói ở đầu cầu thang đợi chúng ta. Bà xã, bây giờ mình lên lầu nhé. Nhưng bệnh viện này tệ thật, thang máy lại không mở, lẽ nào bắt chúng ta đi bộ lên sao?
- Đi bộ lên thì có gì không tốt, cứ coi như tập thể dục. Ông xã, hay là em không lên nhé, em ở dưới này đợi anh. Anh và Lý Khả Hân nói chuyện xong, chúng ta cùng về nhà.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn Bạch Tình Đình:
- Đã đến đây rồi sao đột nhiên lại không lên chứ? Bà xã, lẽ nào em sợ gặp Lý Khả Hân sẽ tức giận, hay là em thấy gặp cô ấy sẽ khó xử?
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình đáp:
- Anh nói gì vậy chứ. Sao em lại nghĩ như vậy được. Giữa em và Lý Khả Hân không có chuyện gì cả, hơn nữa lần trước bọn em đã gặp mặt rồi, cô ấy cũng đã đến nhà chúng ta làm khách, em chẳng có ý gì với Lý Khả Hân cả. Ông xã, em chỉ sợ Lý Khả Hân không muốn nhìn thấy em thôi. Lần trước khi cô ấy đến nhà, em đã cảm thấy rồi, Lý Khả Hân vẫn có khoảng cách với em, hoặc có thể giữa em và cô ấy vốn không thể trở thành bạn bè được. Em cũng không muốn làm ông xã khó xử. Dù anh nói giữa anh và Lý Khả Hân không có chuyện gì, nhưng dù sao hai người trước đây cũng là đồng nghiệp, hơn nữa... tóm lại, em thấy em ở đây đợi thì tốt hơn. Ông xã, anh lên đi.
Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình:
- Bà xã, em lo lắng gì chứ. Anh thấy Lý Khả Hân không phải loại phụ nữ không hiểu chuyện. Tối nay em có thể đến, Lý Khả Hân nên cảm động mới đúng. Nếu đến điều này mà cô ấy cũng không làm được thì tình bạn giữa anh và cô ấy cũng chẳng có ý nghĩa gì. Anh không hy vọng bạn của mình lại là người vong ơn bội nghĩa như vậy. Theo hiểu biết của anh, Lý Khả Hân không phải người phụ nữ như thế. Bà xã, em yên tâm đi.
Bạch Tình Đình vẫn kiên quyết:
- Ông xã, em thật sự lo Lý Khả Hân nhìn thấy em sẽ không thoải mái. Ông xã, em thấy...
Bạch Tình Đình chưa nói xong đã bị Diệp Lăng Phi ôm chặt eo kéo về phía cầu thang. Cô không nói thêm nữa, cùng hắn đi lên tầng ba. Đến chiếu nghỉ giữa tầng hai và tầng ba, Bạch Tình Đình vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Lý Khả Hân mặc quần tây xanh, áo sơ mi màu xanh nhạt đứng ở đầu cầu thang. Cách ăn mặc này khiến người khác có cảm giác cô là một người phụ nữ rất có năng lực. Thấy Lý Khả Hân đứng đó, Bạch Tình Đình hơi chần chừ, cô đang nghĩ nên dùng thái độ nào để đối diện với cô ấy. Mặc dù ban nãy Diệp Lăng Phi đã nói Lý Khả Hân không phải người vong ân bội nghĩa, nhưng Bạch Tình Đình nghĩ tối nay cô cũng chẳng giúp được gì, mọi chuyện đều do Diệp Lăng Phi làm, Lý Khả Hân không cần phải cảm ơn cô.
Nhưng nằm ngoài dự liệu của Bạch Tình Đình, đúng lúc đó, cô nghe thấy Lý Khả Hân nói:
- Tổng giám đốc Bạch, cảm ơn chị