Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1171: CHƯƠNG 1171: MUỐN CHẾT HẢ?

Diệp Lăng Phi và Chu Hồng Sâm nói chuyện bên bể bơi một lúc lâu, hai người chỉ dừng lại khi Bạch Tình Đình bước ra. Bạch Tình Đình đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nhìn anh rồi hỏi:

- Ông xã, anh và bác Chu nói chuyện gì vậy?

- Tình Đình, anh và bố vợ chỉ nói chuyện phiếm thôi, không có gì cả.

Nói đến đây, Diệp Lăng Phi nhìn Chu Hồng Sâm:

- Bố vợ, có phải không ạ?

Chu Hồng Sâm gật đầu cười, ông đứng dậy nói:

- Tiểu Diệp, vợ chồng con nói chuyện đi, bố về nghỉ trước đây, ngày mai bố còn phải quay lại tỉnh.

Khi Chu Hồng Sâm định đi, Diệp Lăng Phi bèn nói:

- Bố vợ đại nhân, bố đừng quên chuyện chúng ta vừa nói với nhau đấy.

- Ừ! - Chu Hồng Sâm đáp.

Chu Hồng Sâm đi rồi, Bạch Tình Đình ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, cô vắt chân lên nói:

- Ông xã, ban nãy anh và bác Chu nói gì với nhau vậy?

- Thì vẫn là mấy chuyện ở tỉnh thôi mà.

Diệp Lăng Phi đặt tay lên cặp đùi trắng nõn của Bạch Tình Đình, rồi cứ thế lướt thẳng lên phía trên, đến tận gốc đùi cô mới dừng lại, nhẹ nhàng vuốt ve.

Bạch Tình Đình nắm lấy bàn tay đang đặt trên đùi mình của Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, đây là bên ngoài, có ai nhìn thấy thì không hay đâu.

Diệp Lăng Phi chẳng thèm để ý đến lời Bạch Tình Đình, tay hắn vẫn mơn trớn trên cặp đùi trắng nõn của cô, cười nói:

- Bà xã, anh và em là vợ chồng hợp pháp, hơn nữa đây lại là nhà mình, cho dù người khác nhìn thấy thì đã sao. Ồ, Tình Đình, em thấy bố vợ và mẹ vợ anh lần này gặp nhau, liệu buổi tối có…

Nói đến đây, Diệp Lăng Phi cố ý dừng lại. Cái vẻ mặt đáng ghét đó, dù anh không nói thẳng ra, Bạch Tình Đình cũng biết anh muốn nói gì. Cô đẩy vai Diệp Lăng Phi một cái:

- Ông xã, anh đừng nói lung tung.

- Anh…

Diệp Lăng Phi vừa mở miệng, chuông điện thoại của hắn liền vang lên. Anh đành im lặng, lấy điện thoại ra xem thì thấy là Lý Khả Hân gọi đến. Diệp Lăng Phi không ngờ Lý Khả Hân lại gọi muộn như vậy, vẻ mặt có chút bất ngờ. Anh cầm điện thoại, nghe cũng dở mà không nghe cũng không xong. Bạch Tình Đình nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Diệp Lăng Phi nhưng không thấy anh nghe máy, cô liếc nhìn màn hình điện thoại thấy tên Lý Khả Hân, bèn cười nói:

- Ông xã, bạn cũ của anh gọi đến kìa, sao anh không nghe? Lẽ nào có em ở đây nên anh không tiện nghe?

- Tình Đình, em nói gì vậy, giữa anh và Lý Khả Hân...

Diệp Lăng Phi vốn định nói giữa hắn và Lý Khả Hân không có gì, nhưng lại nghĩ nếu nói vậy với Bạch Tình Đình, cô sẽ không tin, ngược lại còn khiến bản thân tỏ ra đuối lý, càng làm cô tin rằng giữa hắn và Lý Khả Hân có vấn đề. Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi bèn nói:

- Bà xã, giữa anh và Lý Khả Hân không giống như em tưởng tượng đâu.

Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi:

- Em tưởng tượng gì chứ? Em chẳng nghĩ gì cả, em chỉ muốn biết tại sao ông xã không nghe điện thoại thôi.

- Chuyện này... anh nghe ngay đây.

Diệp Lăng Phi nói rồi bắt máy. Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia Lý Khả Hân đã vội vàng nói:

- Diệp Lăng Phi, anh có quen bác sĩ nào không?

- Sao vậy?

Diệp Lăng Phi nghe vậy khá sửng sốt, hắn nghĩ chắc hẳn Lý Khả Hân có việc gì đó gấp gáp mới tìm mình, nếu không cũng sẽ không vội vàng như vậy. Hắn nói:

- Em đừng vội, từ từ nói xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Lý Khả Hân cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh lại:

- Diệp Lăng Phi, lúc tối mẹ em đột nhiên hôn mê, em đã đưa mẹ đến bệnh viện rồi. Nhưng trong bệnh viện chỉ có bác sĩ cấp cứu, họ kiểm tra mà không tìm ra mẹ em bị bệnh gì. Trước đây mẹ em bị bệnh tim nhưng lần này em thấy không giống bị bệnh tim. Diệp Lăng Phi, anh có quen ai ở bệnh viện không, giúp em với ạ?

- Ồ, thì ra là việc này. Mẹ em ở bệnh viện nào?

- Bệnh viện Nhân dân số một. Em nghĩ đây là bệnh viện tốt nhất thành phố, buổi tối sẽ có bác sĩ giỏi trực nhưng không ngờ ở đây chỉ có hai bác sĩ trực ban, hơn nữa đa số các thiết bị y tế đều không thể dùng được, muốn kiểm tra cũng phải đợi đến sáng mai. Em không thể để mẹ em cứ như thế này qua đêm được.

- Ừ, anh hiểu rồi, em đừng vội, bây giờ anh sẽ gọi điện tìm người.

Diệp Lăng Phi nói xong liền cúp máy. Bạch Tình Đình ngồi cạnh, ban nãy cô có nghe loáng thoáng, thấy Diệp Lăng Phi và Lý Khả Hân không hề nói chuyện yêu đương mà dường như là người nhà của Lý Khả Hân xảy ra chuyện. Thấy Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, cô hỏi:

- Ông xã, lẽ nào Lý Khả Hân xảy ra chuyện gì à?

- Ừ, có vẻ như mẹ của cô ấy gặp chuyện. Bà ấy bị hôn mê, bây giờ đang nằm trong Bệnh viện Nhân dân số một, nhưng tối nay ở đó chỉ có bác sĩ trực ban, không thể kiểm tra được bệnh tình. Lý Khả Hân gọi cho anh là muốn nhờ anh giúp tìm bác sĩ giỏi. Tình Đình, chuyện này Điền Vi Dân có lẽ quản được nhỉ?

- Bí thư Điền sao lại quản chuyện này chứ? Ông xã, không phải anh định vì chuyện này mà tìm Bí thư Điền giúp đỡ đấy chứ, như thế chẳng phải là chuyện bé xé ra to sao?

- Anh đương nhiên sẽ không tìm Điền Vi Dân rồi, chỉ thuận miệng nói thôi. Anh nhớ mình có số điện thoại của Cục trưởng Cục Vệ sinh, anh muốn gọi thử xem, hy vọng ông ta sẽ giúp.

Diệp Lăng Phi nói rồi bấm số gọi. Anh ra hiệu cho Bạch Tình Đình đừng nói gì, rồi cầm điện thoại nói:

- Cục trưởng Lý, là tôi, Diệp Lăng Phi đây. Tôi nhớ chúng ta đã từng gặp mặt, tôi có chút việc muốn nhờ ông giúp... Ừ, đúng, đúng...

Diệp Lăng Phi nói chuyện với Cục trưởng Cục Vệ sinh, Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh im lặng nhìn anh.

Khi Diệp Lăng Phi gọi điện thoại xong, hắn đặt điện thoại xuống nói:

- Bà xã, mọi chuyện ổn rồi, nhưng anh vẫn không yên tâm, anh muốn qua đó xem thế nào.

- Ông xã, muộn thế này rồi anh còn định đi sao?

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy tỏ ra có phần bất ngờ, nhưng cô vừa nói xong đã nhận ra mình hỏi câu đó cũng như không. Mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Lý Khả Hân vốn đã rất sâu sắc, việc cô cần làm là ngăn cản Lý Khả Hân cướp mất Diệp Lăng Phi, còn việc họ qua lại với nhau, Bạch Tình Đình nghĩ mình không cần phải ngăn cản. Quan trọng hơn là, cô cũng không thể ngăn cản được. Bạch Tình Đình bèn nói:

- Ông xã, em đi cùng anh.

- Em muốn đi cùng anh?

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, im lặng trong giây lát. Hắn nhìn khuôn mặt tuyệt sắc của cô, khuôn mặt này đã khiến không biết bao nhiêu gã đàn ông thần hồn điên đảo. Bạch Tình Đình trước đây là một nàng công chúa cao ngạo, nhưng sau khi ở bên hắn, cô đã trải qua rất nhiều chuyện. Bạch Tình Đình bây giờ không còn giống trước kia nữa, vì tình cảm giữa hai người, cô đã thay đổi rất nhiều. Nhìn vào ánh mắt của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi gật đầu. Hắn biết cho dù hắn không cho cô đi, có lẽ cô cũng sẽ đi theo, bởi cô vẫn không yên tâm về hắn. Nhưng đổi lại là bất kỳ người phụ nữ nào, có một người chồng như Diệp Lăng Phi cũng sẽ không yên tâm, đây là phản ứng bình thường của phụ nữ.

- Tình Đình, vậy bây giờ chúng ta chuẩn bị một chút rồi đến Bệnh viện Nhân dân số một. Ừm, bây giờ anh sẽ gọi cho Lý Khả Hân nói với cô ấy về tình hình, cô ấy vẫn đang ở bệnh viện chờ tin. Anh tin lúc này Lý Khả Hân nhất định đang rất lo lắng.

Bạch Tình Đình không nói gì thêm, cô đứng dậy quay người đi về phía biệt thự. Diệp Lăng Phi vẫn ngồi yên, lấy điện thoại ra gọi cho Lý Khả Hân. Đợi điện thoại kết nối, Diệp Lăng Phi nói:

- Khả Hân, anh đã nói với bên bệnh viện rồi, rất nhanh thôi, bác sĩ và y tá ở các khoa liên quan sẽ đến.

- Cảm ơn anh.

Khi Lý Khả Hân nghe Diệp Lăng Phi nói, cô không kìm được sự kích động trong lòng. Lúc này cô không biết phải làm gì, cô cũng không quen ai ở bệnh viện, không biết nên tìm ai, may mà có Diệp Lăng Phi. Câu nói của anh giống như mang đến ánh sáng cho cô trong đêm tối, sự cảm kích trong lòng Lý Khả Hân lúc này đều thể hiện qua lời nói, cô đột nhiên hạ giọng, nhẹ nhàng nói:

- Em sẽ bù đắp cho anh, anh muốn em làm gì cũng được.

Diệp Lăng Phi nghe vậy bèn cười nói:

- Khả Hân, em nói vậy chẳng khác nào biến anh thành loại dê già háo sắc, ép buộc em làm những việc em không muốn. Anh không dám yêu cầu đâu, mặc dù trong lòng anh cũng có mong muốn nhưng bây giờ em nói vậy, anh lại không dám yêu cầu nữa.

Lý Khả Hân nghe Diệp Lăng Phi nói xong vội vàng giải thích:

- Không phải vậy, ý em không phải thế, em chỉ muốn nói...

Lý Khả Hân chưa nói hết câu liền bị Diệp Lăng Phi cắt ngang:

- Khả Hân, em không cần nói nữa. Lý Khả Hân mà anh thích là một người phụ nữ độc lập tự cường, dám làm dám nhận, anh không thích em bây giờ như vậy đâu. Được rồi, không nói với em nữa, bây giờ anh thay quần áo rồi sẽ cùng Tình Đình đến bệnh viện.

Khi Lý Khả Hân nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến tên Bạch Tình Đình, cô sửng sốt, còn cho rằng mình nghe nhầm, vội vàng hỏi:

- Anh nói sẽ cùng Bạch Tình Đình đến?

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Ừ! Ban nãy khi em gọi, anh đang ở nhà nói chuyện với Tình Đình, cô ấy đều biết cả rồi, cô ấy muốn đi cùng anh đến đó.

- Anh nói Bạch Tình Đình biết em nhờ anh giúp đỡ, mà cô ấy còn đồng ý để anh giúp em?

Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói vậy đột nhiên cười:

- Ừ, chuyện đó có gì đâu. Khả Hân, anh thấy em đúng là hay suy nghĩ nhiều, thích đoán lung tung. Em không hề hiểu con người Tình Đình, cô ấy bên ngoài có vẻ lạnh lùng với người khác nhưng thực ra lại rất nhiệt tình. Em biết không, cuộc điện thoại ban nãy là Tình Đình gọi đấy, người cũng là Tình Đình tìm giúp. Khả Hân, em nên biết rõ, con người anh đắc tội với rất nhiều người, bảo anh đi gây sự với người khác thì được, chứ bảo anh đi tìm người giúp đỡ thì không dễ dàng gì. Ban nãy, anh biết đi đâu tìm người giúp chứ, là Tình Đình tìm đấy. Khả Hân, nếu em muốn cảm ơn thì đừng cảm ơn anh, mà nên cảm ơn Tình Đình. Nhưng anh thấy em đừng nên nói quá trực tiếp với cô ấy, ban nãy Tình Đình còn dặn anh không được nói với em. Haiz, anh cũng không biết trong lòng cô ấy nghĩ gì, tại sao lại không cho anh nói với em là do cô ấy giúp chứ?

Lý Khả Hân nghe Diệp Lăng Phi nói xong, im lặng giây lát rồi nói:

- Ồ, thì ra là như vậy. Em biết phải làm thế nào rồi.

- Vậy được, cứ vậy nhé. Bây giờ anh đi thay quần áo rồi sẽ đến bệnh viện ngay.

Diệp Lăng Phi nói xong liền cúp điện thoại. Ban nãy hắn đã nói dối Lý Khả Hân, người vốn là do hắn tìm nhưng Diệp Lăng Phi lại nói là do Bạch Tình Đình giúp. Diệp Lăng Phi làm vậy chính là vì hắn quá hiểu con người Lý Khả Hân. Cô thuộc tuýp phụ nữ không muốn nợ ân tình của người khác, người khác càng tốt với cô, cô càng cảm thấy mắc nợ. Diệp Lăng Phi không muốn quan hệ giữa Bạch Tình Đình và Lý Khả Hân cứ mãi đối địch như vậy. Ít nhất lần gặp mặt gần đây, giữa hai người vẫn có chút khoảng cách. Cho dù Bạch Tình Đình tỏ ra rất thân thiện, Lý Khả Hân lại không phải là người dễ dàng làm bạn với cô, ít nhất trong mắt Lý Khả Hân, Bạch Tình Đình không hề tốt như vậy, nhưng hành động của Bạch Tình Đình lại khiến Lý Khả Hân có chút hiểu lầm. Tuy nhiên, Bạch Tình Đình cũng không chủ động giải thích.

Mối quan hệ đó giữa Lý Khả Hân và Bạch Tình Đình là điều mà Diệp Lăng Phi không muốn nhìn thấy. Vừa hay sự việc tối nay là một cơ hội, Diệp Lăng Phi muốn nhân cơ hội này làm cho quan hệ giữa hai người trở nên hòa hợp. Đó cũng là lý do chính khiến Diệp Lăng Phi ban nãy đã nói dối, hắn muốn Lý Khả Hân có cảm giác nợ ân tình của Bạch Tình Đình.

Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại với Lý Khả Hân xong, vội vàng quay về biệt thự. Khi anh về đến phòng ngủ, Bạch Tình Đình đã thay quần áo xong. Diệp Lăng Phi cũng vội vàng thay đồ rồi cùng Bạch Tình Đình rời khỏi biệt thự.

Minako thấy Bạch Tình Đình muộn như vậy còn ra ngoài, với tư cách là vệ sĩ, cô vốn định đi cùng nhưng Diệp Lăng Phi ngầm ra hiệu không cần. Minako bèn ở lại nhà. Diệp Lăng Phi lái xe, Bạch Tình Đình ngồi ở ghế lái phụ. Trên đường đến bệnh viện, Bạch Tình Đình còn hỏi Diệp Lăng Phi rốt cuộc mẹ của Lý Khả Hân mắc bệnh gì.

- Chuyện đó anh làm sao biết được. Trong điện thoại Lý Khả Hân cũng không nói rõ, bây giờ vẫn chưa biết. Nhưng anh tin các bác sĩ ở bệnh viện có thể tìm ra được.

Diệp Lăng Phi vừa hút thuốc vừa nói. Hắn nói xong thấy Bạch Tình Đình lấy điện thoại ra:

- Hay là để em gọi cho bác sĩ riêng của bố em, đó là một bác sĩ đông y lâu năm rất giỏi, ông ấy luôn là bác sĩ riêng của bố, bố em rất tin tưởng ông ấy.

- Không cần đâu. Bây giờ Lý Khả Hân đang ở trong bệnh viện, anh tin các bác sĩ ở đó có thể tìm ra bệnh của mẹ cô ấy. Hơn nữa, nếu bây giờ tìm bác sĩ riêng của bố em, cũng không biết đến khi nào mới tới nơi, lại muộn thế này rồi, không gọi thì tốt hơn.

- Ông xã, anh đã nói vậy thì em không gọi nữa.

Bạch Tình Đình vốn định lấy điện thoại ra, nhưng nghe Diệp Lăng Phi nói vậy lại cất đi. Diệp Lăng Phi vứt mẩu thuốc ra ngoài cửa xe, sau đó quay sang nói với cô:

- Tình Đình, cảm ơn em.

Bạch Tình Đình nghe vậy hơi sửng sốt:

- Cảm ơn em? Anh cảm ơn em cái gì chứ, em có làm gì đâu?

- Cảm ơn em đã tin tưởng anh. Càng cảm ơn em đã giúp Lý Khả Hân như vậy. Bây giờ anh không biết phải nói gì, tóm lại, chỉ muốn cảm ơn em.

Bạch Tình Đình cười:

- Ông xã, sao anh lại nói vậy, chúng ta là vợ chồng, lẽ nào em không nên làm thế sao? Em không muốn chồng mình phải phiền muộn. Ông xã, nhưng nói riêng tư một chút, em cũng không muốn làm vậy đâu, vì...

Bạch Tình Đình không nói hết nhưng cô tin rằng Diệp Lăng Phi biết cô muốn nói gì. Diệp Lăng Phi làm sao lại không biết chứ. Anh một tay giữ vô lăng, một tay vuốt lên mái tóc như thác đổ của Bạch Tình Đình, ngọt ngào nói:

- Bà xã, anh biết em có thể làm được như vậy đã không dễ dàng gì rồi.

- Được rồi, ông xã, anh tập trung lái xe đi. Em không muốn xảy ra chuyện gì trên đường đâu. Nếu ông xã thật sự muốn cảm ơn em, vậy chi bằng sau này đều phải nghe lời em, em bảo đi hướng đông anh không được đi hướng tây. Ông xã, anh có đồng ý không?

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, hắn đáp:

- Bà xã, lẽ nào anh không phải vẫn luôn làm như vậy sao? Em nói thế nào anh làm thế ấy, có lúc nào anh không nghe lời em chưa?

- Nói bậy, anh nghe lời em lúc nào chứ? Sao em không cảm thấy anh nghe lời em.

Trong lúc Diệp Lăng Phi đang nói chuyện với Bạch Tình Đình, phía trước đột nhiên xuất hiện một thanh niên. Người đó dường như muốn qua đường, đột ngột xuất hiện trước đầu xe khiến Diệp Lăng Phi giật nảy mình. Anh vội vàng đạp phanh, chiếc xe dừng lại một cách đột ngột.

Chiếc xe chỉ cách người thanh niên kia chưa đầy một mét, nếu Diệp Lăng Phi không phanh kịp thời có thể đã đâm vào anh ta. Người thanh niên kia vô cùng sợ hãi, đứng sững lại giữa đường. Diệp Lăng Phi thò đầu ra ngoài quát:

- Muốn chết hả? Còn đứng đấy làm gì, đi nhanh lên

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!