Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 118: CHƯƠNG 118: BAO VÂY CHẶN ĐÁNH

Ne Win lái xe lao đi như điên trên đường. Ở đằng sau, Suu Kyi đã đưa khẩu súng rời khỏi đầu Bạch Tình Đình. Nàng đưa khẩu súng sang bên tay trái, tay phải khẽ vuốt gương mặt mềm mại của Bạch Tình Đình.

– Mỹ nữ, nếu cô cứ chết như vậy thì thật là đáng tiếc.

Suu Kyi vừa vuốt ve gương mặt trắng bệch của Bạch Tình Đình vừa cười lạnh nói:

– Ngươi biết ta hận ngươi như thế nào không? Ngươi quả là một cô gái xinh đẹp, cả ngày lãng phí thời gian trang điểm ăn mặc, có được làn da này không biết đã tốn biết bao nhiêu phấn son đây nhỉ? Không biết khi ta rạch một vết trên mặt ngươi thì sẽ ra sao đây?

– Đừng, đừng làm thế, tôi van xin cô, cô bỏ qua cho tôi. Tôi không biết các cô, cũng không có thù oán với các cô. Cô yên tâm, tôi sẽ không đi nói lung tung.

Bạch Tình Đình từ trước đến nay sống trong êm ấm, chưa từng trải qua những chuyện như thế này. Không chỉ có Bạch Cảnh Sùng mà ngay cả Diệp Lăng Phi cũng vô cùng yêu thương nàng, vì vậy bây giờ nàng nghe thấy cô gái Myanmar này đe dọa thì đã sợ tới mức run rẩy cả người, không bất tỉnh đã là tốt lắm rồi.

– Thả cô ra cũng được. Chỉ là cô xinh đẹp như vậy, thả cô ra xem ra cô sẽ được tiếp tục sống cuộc sống nhung lụa.

Suu Kyi cười lạnh vài tiếng:

– Còn tôi sẽ phải bỏ mạng.

Nói tới đây, Suu Kyi đưa tay nắm lấy cằm của Bạch Tình Đình, hung hăng nói:

– Tại sao chúng ta đều là phụ nữ mà vận mệnh lại bất đồng. Tôi muốn hủy cái gương mặt chán ghét này của cô, cho cô cả đời không dám gặp mặt người khác.

Bạch Tình Đình nghe thấy những lời này của Suu Kyi thì bờ môi khẽ run run, bất tỉnh. Suu Kyi buông cằm của Bạch Tình Đình ra, cười lạnh nói:

– Ta còn chưa chơi đủ mà đã bất tỉnh rồi sao.

Ne Win nhìn thấy phía đằng sau có một chiếc xe cảnh sát truy bắt thì hướng về phía Suu Kyi nói:

– Suu Kyi, đừng chơi đùa nữa, đằng sau chúng ta có xe cảnh sát.

– Cảnh sát Trung Quốc chết tiệt, em muốn xử lý bọn chúng.

Suu Kyi định thò đầu ra bên ngoài. Thế nhưng bỗng nhiên xe nghiêng một cái, Suu Kyi đã đập đầu vào cửa xe, nàng tức giận nói:

– Anh làm gì thế?

– Phía trước có chướng ngại vật.

Ne Win xoay tay lái, chiếc xe liền quẹo qua bên phải đi qua một con đường khác. Vẻ mặt Ne Win trở nên nghiêm trọng, so với sự điên cuồng của Suu Kyi thì Ne Win tỉnh táo hơn nhiều.

Gã lái xe tăng tốc đến cao nhất, thế nhưng con đường này thật quá hẹp, hai bên phố xá lại có nhiều chướng ngại vật. Con đường này vốn là một cái chợ đêm, hàng hóa chất đống.

– Suu Kyi, xem ra chúng ta gặp rắc rối, cảnh sát Trung Quốc sẽ không buông tha cho chúng ta.

Ne Win tỉnh táo nói:

– Ngã ba phía trước em xuống xe, anh sẽ đánh lạc hướng đám cảnh sát này. Sau đó em sẽ chạy tới địa điểm hẹn trước của chúng ta rồi đại ca sẽ đón em đi.

– Em không đi, em muốn đi cùng anh.

Suu Kyi điên cuồng kêu lên:

– Nếu như cảnh sát đuổi theo chúng ta, chúng ta sẽ xử lý cô gái này rồi xử lý tiếp đám cảnh sát kia.

– Không thể động đến cô gái này, giữ lại nàng ta còn có giá trị lợi dụng. Vạn bất đắc dĩ, chúng ta còn có thể dùng nàng để uy hiếp.

Ne Win từ trước tới giờ đi ám sát cũng đã từng bị cảnh sát vây quanh vài lần, thế nhưng hắn dựa vào con tin mà đào thoát thuận lợi vài lần. Bây giờ Ne Win lại muốn làm như vậy.

– Tóm lại em không đi.

Suu Kyi kiên trì nói:

– Cùng lắm thì chúng ta chết cùng một chỗ.

– Đừng nói xui, anh sẽ không để cho em chết.

Ne Win nói:

– Bây giờ em gọi điện thoại cho đại ca, nói chúng ta hiện tại đang bị cảnh sát vây hãm, anh sẽ tận lực lái xe tới địa điểm ước hẹn. Để đề phòng bất trắc, chúng ta cần đại ca đến đón.

Suu Kyi dựa theo lời dặn của Ne Win, gọi điện thoại cho đại ca để anh ta lái xe tới vùng ngoại thành. Lúc này, chiếc xe màu đen đã bị phát hiện, hơn mười xe cảnh sát từ các ngả đường đang không ngừng vây hãm.

Ở đằng sau, Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi cũng không bỏ cuộc. Chu Hân Mính lái xe truy kích từ nãy đến giờ rõ ràng không nhanh bằng xe của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi sợ rằng Bạch Tình Đình ở trong chiếc xe kia sẽ bị tổn thương nếu mình đuổi theo quá gấp. Cho nên, Diệp Lăng Phi chỉ theo sát phía sau chứ không chặn lại.

Chiếc xe màu đen này chạy trong nội thành, dọc theo Quốc lộ 202 hướng về phía ngoại ô. Lúc này ở trên quốc lộ, đã có bảy, tám chiếc xe cảnh sát được huy động. Hơn hai mươi cảnh sát cầm súng lục trong tay, được yểm hộ, nhắm về phía chiếc xe sang trọng màu đen kia.

– Chiếc xe phía trước mau dừng lại.

Một cảnh sát dùng chiếc loa lớn tiếng ra lệnh. Kêu gọi chiếc xe màu đen phía trước đầu hàng:

– Dừng xe, nếu không tuân lệnh, chúng tôi sẽ dùng mọi biện pháp để buộc các bạn phải dừng lại.

Nhưng kết quả là chiếc xe màu đen vẫn không có bất kỳ dấu hiệu nào dừng lại, vẫn lao đi băng băng trên đường. Những cảnh sát kia đều mở khóa an toàn súng, chuẩn bị xạ kích.

Đến khi cách chướng ngại vật khoảng ba mét, đột nhiên chiếc xe màu đen lại rẽ phải.

– Mau đuổi theo.

Những cảnh sát này chạy bộ đuổi theo.

Chu Hân Mính thấy xe cảnh sát đuổi theo, nàng bị rơi vào một cái bẫy. Mà chiếc xe màu đen lao ra khỏi vòng vây không lâu sau đó, hai người trên xe cùng Bạch Tình Đình tiến vào công trường xây dựng.

Chu Hân Mính chạy đến trước công trường xây dựng. Nàng dừng xe lại, tay nắm chặt khẩu súng xông vào trong đó. Ở phía sau, những cảnh sát khác cũng lao theo vào.

Giờ phút này, Diệp Lăng Phi cũng đã lái xe máy chạy vào trong công trường. Hắn dừng xe máy lại, quan sát công trường này. Trên công trường khắp nơi là cát, trông khá âm u. Trước cửa công trường có một tấm biển:

– Công trường trọng điểm, nghiêm cấm người ngoài ra vào.

Diệp Lăng Phi đưa tay phải rút khẩu súng lục ra, hắn nhìn vào băng đạn và thấy trong đó chỉ có năm viên. Khẩu súng lục bỏ đi này Diệp Lăng Phi từng rất khinh thường nhưng bây giờ hắn không còn lựa chọn nào khác, bây giờ mà về biệt thự lấy vũ khí cất trong rương của hắn thì thật không khả thi.

Cũng may Diệp Lăng Phi biết rõ khẩu súng trong tay của mình có hiệu suất rất ổn định, nhìn bề ngoài có vẻ đã được cải tiến nhiều. Độ chính xác kém nhưng cũng là một vũ khí tạm chấp nhận được.

Diệp Lăng Phi đâu biết rằng việc phân phối vũ khí cho cảnh sát Thành phố Vọng Hải bị hạn chế vô cùng nghiêm ngặt. Chức vụ khác nhau thì vũ khí được cấp phát cũng khác nhau. Toàn bộ cảnh sát trong thành phố cũng không được trang bị vũ khí thống nhất. Mấy năm trước có một cảnh sát giao thông vì không kiểm soát được lý trí mà dùng vũ khí giết người chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt trong gia đình.

Sau sự kiện này, Thành phố Vọng Hải đối với việc cấp phát súng hạn chế rất nghiêm ngặt. Diệp Lăng Phi sau khi kiểm tra khẩu súng này xong thì tiến vào trong công trường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!