Chu Hân Mính cất bước đi vào bên trong tòa nhà này. Tòa nhà được xây khá vững chắc.
Chu Hân Mính chỉ nghe thấy bước chân và hơi thở của mình. Nàng nhẹ nhàng đi xuống lầu, bàn tay nắm chặt lấy khẩu súng, thân hình dán vào vách tường.
Khi nàng đi đến tầng hai, đột nhiên nàng nghe thấy ở cầu thang truyền đến một âm thanh kỳ lạ, tựa như có người nào đó xẹt qua vậy. Lòng bàn tay Chu Hân Mính toát mồ hôi, nàng cắn chặt răng, cẩn thận đi về phía âm thanh đó.
Đột nhiên, nàng cảm thấy dưới chân mềm nhũn, tựa như là dẫm phải vật gì đó. Chu Hân Mính từ từ khom người xuống, cầm lấy thứ mà mình giẫm phải.
Là một túi tiền. Chu Hân Mính nhận ra đây chính là túi tiền của Bạch Tình Đình.
– Tình Đình quả nhiên ở đây, tôi đúng là không lầm.
Trong lòng Chu Hân Mính cảm thấy hưng phấn và hồi hộp. Hưng phấn bởi vì nàng cuối cùng cũng đã đuổi kịp tên sát thủ kia, hồi hộp vì dù sao nàng cũng chỉ có một mình.
Chu Hân Mính từ từ cố gắng khống chế bước đi của mình. Khi nàng đi tới một gian phòng thì nàng dựa vào vách tường, thở hổn hển lấy hơi. Hai bàn tay nắm chặt lấy súng đi vào trong căn phòng.
Trong phòng tối om, chỉ có ánh trăng từ bên ngoài chiếu vào. Dưới ánh trăng, Chu Hân Mính trông thấy một cô gái tóc dài đang đứng ở trong đó, dưới chân nàng ta là Bạch Tình Đình đang ngồi bất động.
– Không được nhúc nhích, tôi là cảnh sát.
Chu Hân Mính nắm lấy khẩu súng, nhắm vào mi tâm của cô gái kia, nghiêm nghị quát:
– Giơ tay lên, cho tôi nhìn thấy tay của cô.
– Cảnh sát, cô không cho tôi động đậy, lại bắt tôi giơ tay lên, điều này hình như hơi mâu thuẫn.
Suu Kyi cười nhạo nói. Nàng giơ hai tay mình lên, bàn tay phải cầm lấy khẩu súng quăng xuống đất.
– Cảnh sát, như vậy được chưa?
– Không cho cô được cử động, cứ đứng như vậy cho tôi.
Chu Hân Mính từ từ đi tới. Hai tay nàng run rẩy, khẩu súng trong tay có hơi rung rung. Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào thiếu nữ kia, trong mắt tràn đầy vẻ hưng phấn. Hung thủ làm tổn thương Mã Cương đang ở trước mặt nàng, nàng tiến lên có thể báo thù cho lão đội trưởng.
– Cảnh sát, cô là người mới hay sao mà nhát gan vậy?
Suu Kyi cười phá lên nói:
– Tôi không động đậy gì cả, cô không cảm thấy hành vi của cô rất buồn cười sao? A, tôi nhìn thấy hai bàn tay của cô run rẩy, có phải là chưa từng cầm súng phải không? Kỳ thật, nổ súng không có gì là đáng sợ, cô chỉ cầm súng nhắm vào mục tiêu, bóp cò, đoàng một tiếng là xong tất.
– Câm mồm, không được nói nữa, nếu không tôi sẽ nổ súng.
Chu Hân Mính không biết tại sao, đối mặt với thiếu nữ hiện tại khiến cho nàng có một cảm giác bị áp lực. Nàng cảm thấy trên người thiếu nữ này mang theo một vẻ nguy hiểm nào đó. Sự nguy hiểm này khiến cho nàng có một cảm giác hồi hộp. Chu Hân Mính vừa đi vào trong phòng bỗng nhiên nghe thấy một âm thanh:
– Buông súng của cô xuống.
Đầu Chu Hân Mính nổ tung một tiếng, lúc này nàng mới nhớ tới nữ sát thủ này có đồng bọn. Vừa rồi, nàng chỉ lo chú ý đến cô gái mà không để ý đến những điều khác.
Chu Hân Mính không hề động đậy, họng súng của nàng chĩa thẳng vào thiếu nữ trước mặt. Nàng biết rằng, nếu như mình thật sự buông súng xuống thì kết quả thực sự chỉ là cái chết.
– Anh là ai?
Chu Hân Mính lúc này đã tỉnh táo lại, nàng hỏi:
– Tại sao lại ám sát Auner tiên sinh?
– Sát thủ, vì tiền không từ thủ đoạn nào.
Giọng nói Ne Win trở nên lạnh lùng, vang vọng trong bóng tối:
– Chúng tôi không muốn giết hại người vô tội, nhưng cảnh sát buộc chúng tôi phải làm như vậy.
– Tùy tiện giết người còn không phải là giết hại kẻ vô tội hay sao?
Chu Hân Mính hỏi ngược lại.
– Tôi đã nói rồi, chúng tôi vì tiền mà bất chấp tất cả mọi thứ.
Suu Kyi cười phá lên:
– Cảnh sát thối tha, cô đừng có mà nổ súng, cô mà nổ súng thì đầu cô sẽ nát bét.
– Các người trốn không thoát đâu, tôi khuyên các người nên tự thú.
Chu Hân Mính nói.
– Tự thú, hừ, đừng nói đùa, nếu như chúng tôi tự thú thật sự thì cảnh sát hình sự quốc tế nhất định sẽ bắt chúng tôi lại và xử tử, các quốc gia đều có án tử hình. Chúng tôi không có bất kỳ lựa chọn nào khác, chỉ có thể tiếp tục chạy hoặc là chết mà thôi. Bây giờ, cô mau hạ súng xuống, nếu không chúng tôi sẽ không khách sáo.
Ne Win từ trong bóng tối bước ra, hắn chĩa súng vào đầu Chu Hân Mính nói:
– Cô đã không còn lựa chọn nào khác.
– Vậy ngươi còn lựa chọn hay sao?
Giọng nói Diệp Lăng Phi lạnh như băng vang lên sau lưng Ne Win. Diệp Lăng Phi đưa khẩu súng chĩa vào sau gáy Ne Win cười lạnh nói:
– Làm sát thủ, ngươi nên biết rằng viên đạn từ đây có thể xuyên qua mi tâm của ngươi. Thời gian nổ súng đến lúc ngươi tử vong sẽ không quá năm giây, đây là phương pháp nhanh nhất để giết người.
Ne Win nghe giọng nói lạnh như băng này thì đầu nổ tung một tiếng. Gã không thể tưởng tượng lại có người hành động xuất quỷ nhập thần như vậy, xuất hiện thần không biết quỷ không hay ở đằng sau lưng mình. Là một sát thủ, Ne Win rất kiêu ngạo, hắn có thể nhận thấy được nguy hiểm nhưng lần này lại là ngoại lệ.
– Ngươi là ai?
Ne Win không hề động đậy, vẫn giữ nguyên tư thế chĩa súng vào Chu Hân Mính. Hắn biết rằng, một khi hắn buông súng thì rất có thể người phải chết chính là hắn.
– Ta là ai cũng không quan trọng, quan trọng là ngươi nên biết khẩu súng của ta đang nhắm vào đầu của ngươi là được rồi.
Giọng nói của Diệp Lăng Phi lạnh như băng, giống như là truyền tới từ địa ngục. Ne Win cảm giác được sát khí của Diệp Lăng Phi vô cùng mạnh, mạnh hơn hắn rất nhiều lần. Trong lòng gã cảm thấy hồi hộp, hắn biết mình đã gặp đối thủ.
– Bằng hữu, tôi có một đề nghị, hay là mọi người đều đồng loạt buông súng xuống đi.
Ne Win không hổ là sát thủ chuyên nghiệp, cho dù là có một khẩu súng đang chĩa vào đầu mình gã cũng không tỏ ra bối rối mà tỉnh táo nói:
– Tôi thừa nhận khẩu súng của anh có thể bắn vào đầu của tôi, nhưng tôi cũng tin là súng của tôi cũng có thể bắn trúng đầu vị nữ cảnh sát này. Đã như vậy tại sao chúng ta không đồng loạt buông súng xuống?
– Ừ, ý kiến rất hay.
Diệp Lăng Phi đồng ý nói:
– Nhưng mà, ai nên buông súng xuống trước nhỉ?
– Tôi có một đề nghị, mọi người chúng ta đều đưa súng rời khỏi đầu, sau đó xoay người lại, tôi tin trong tình hình này không ai có cơ hội để nổ súng.
Ne Win hiểu rằng nếu tiếp tục như vậy những cảnh sát khác sẽ lao đến, đến lúc đó muốn chạy thoát lại càng thêm khó khăn, không bằng buông tay đánh cược một lần vậy.
– Được, tôi đồng ý.
Diệp Lăng Phi cùng với Ne Win bắt đầu di chuyển khẩu súng, mà bước chân của họ cũng chầm chậm. Từ lúc nãy đến giờ, khẩu súng của Ne Win vẫn luôn chĩa vào phần bụng của Chu Hân Mính.
– Hân Mính, cô ném khẩu súng của cô đi.
Diệp Lăng Phi giống như là ra lệnh cho Chu Hân Mính. Chu Hân Mính không có bất kỳ phản kháng nào trước mệnh lệnh của hắn, ném khẩu súng xuống đất.
Sau đó là hai tiếng súng rơi xuống đất. Ne Win cùng với Diệp Lăng Phi cũng đã buông súng xuống.