Trong nháy mắt cây súng rơi xuống đất, Ne Win trở tay tung một cú đấm vào ngực Diệp Lăng Phi. Cú đấm này nhanh tựa tia chớp. Diệp Lăng Phi chỉ khẽ nghiêng người, khiến cú đấm của Ne Win đánh hụt vào khoảng không. Ne Win dồn toàn lực vào đòn này, không ngờ Diệp Lăng Phi lại né tránh được.
Không để Ne Win kịp kinh ngạc, Diệp Lăng Phi đã tung một cước. Cú đá này nhanh đến mức Ne Win không nhìn rõ, hắn chỉ kịp cảm thấy bụng mình đau nhói. Ne Win lùi lại mấy bước, lưng đập vào tường mới dừng lại.
Hắn vừa định ngẩng đầu, Diệp Lăng Phi đã đứng trước mặt. Hai tay Diệp Lăng Phi túm chặt đầu Ne Win, liên tục thúc đầu gối vào mặt hắn. Những động tác này diễn ra trong nháy mắt, Diệp Lăng Phi hành động vô cùng gọn gàng, dứt khoát, đánh đến mức Ne Win không thể phản kháng.
Khi Diệp Lăng Phi và Ne Win giao chiến, Suu Kyi và Chu Hân Mính cũng bắt đầu đối đầu. Cô gái Suu Kyi này đánh nhau hung hãn hơn Chu Hân Mính nhiều. Tuy Chu Hân Mính đã trải qua nhiều cuộc huấn luyện, nhưng Suu Kyi đã đối mặt với cái chết không ít lần, nên nàng ta ra tay vô cùng ngoan độc.
Nắm đấm của nàng vung vẩy trước mặt Chu Hân Mính. Chu Hân Mính không kịp đề phòng đã bị nàng ta dồn vào góc tường, lúc này chỉ còn có thể yếu ớt chống đỡ.
– Nữ cảnh sát, tôi muốn cô phải chết ở đây.
Suu Kyi điên cuồng quát lớn:
– Cảnh sát các cô thích xen vào việc của người khác thì đi chết đi!
– Ta vì muốn báo thù cho lão đội trưởng.
Chu Hân Mính cố nén đau nhức, cố gắng chịu đựng những cú đấm của Suu Kyi. Nàng cố gắng đá một cú vào người Suu Kyi khiến Suu Kyi lùi lại một bước, trên mặt hiện lên vẻ đau đớn. Chu Hân Mính thấy có cơ hội, liền tung một quyền đánh vào mặt cô ta. Phản ứng của Suu Kyi cực nhanh, dù đau đớn vẫn tránh được cú đấm này. Suu Kyi định xông lên nhưng nàng chưa kịp phản ứng thì Chu Hân Mính đã nhanh chóng lùi lại.
Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Mính bị dồn vào tình thế nguy hiểm thì biết rằng nếu không nhanh chóng giải quyết tên sát thủ này thì Chu Hân Mính nhất định sẽ bị thương rất nặng. Trong lòng thầm quyết định, Diệp Lăng Phi không cho Ne Win bất kỳ cơ hội nào, hắn đánh thẳng vào hốc mắt Ne Win khiến Ne Win kêu lên từng hồi đau đớn. Tay phải Diệp Lăng Phi nắm lấy cổ Ne Win, dùng giọng trầm thấp cất tiếng:
– Nhớ rõ, khi gặp Diêm Vương thì nói là Satan tiễn ngươi đi.
– Satan!
Ne Win vừa nghe thấy cái tên này thì trong lòng kinh hãi, gã đưa ánh mắt tuyệt vọng nhìn về phía Suu Kyi. Cái tên Satan đã vang danh khắp hai giới hắc đạo, ai cũng biết hắn chính là một nhân vật đỉnh cấp trong giới buôn bán vũ khí, chỉ cần nhắc đến tên hắn cũng khiến những sát thủ kiêu ngạo nhất phải run rẩy. Satan, người đứng đằng sau tổ chức “Lang Nha” đã khiến biết bao tổ chức khủng bố trên thế giới này phải biến mất, biết bao sát thủ phải bỏ mạng. Đã đắc tội với tổ chức “Lang Nha” thì dù ở bất kỳ đâu cũng sẽ bị bọn họ giết chết.
Người trước mắt chính là “Satan” trong truyền thuyết. Lúc này Ne Win đã hiểu tại sao khi Diệp Lăng Phi xuất hiện hắn không hề phát giác ra điều gì bất thường. Giờ hắn biết Diệp Lăng Phi là Satan thì cũng đã quá muộn, bỗng một tiếng "rắc" vang lên, cánh tay Diệp Lăng Phi đã bẻ gãy cổ Ne Win.
Diệp Lăng Phi buông lỏng tay, thi thể Ne Win từ từ ngã xuống đất.
Diệp Lăng Phi gầm lên một tiếng:
– Hân Mính, lui ra!
Chu Hân Mính lúc này đã bị Suu Kyi đá trúng ngực, nàng nhanh chóng lùi về phía sau. Vừa mới dựa vào tường, nghe thấy giọng Diệp Lăng Phi, ánh mắt nàng liền quét qua, thấy thi thể Ne Win nằm trên mặt đất.
– Anh nên cẩn thận, nàng ta rất lợi hại.
Chu Hân Mính lùi về phía sau lưng Diệp Lăng Phi.
Suu Kyi thấy thi thể của Ne Win thì không kìm được mà nổi điên lên:
– Ngươi đã giết anh ấy, ngươi là tên khốn kiếp, ta sẽ giết ngươi, giết chết ngươi.
Diệp Lăng Phi lạnh lùng phát ra thanh âm:
– Không cần nóng vội, ta sẽ để hai người cùng xuống dưới đó, cho hắn đỡ cô đơn. Là một sát thủ thì sẽ có ngày phải đối diện với cái chết, con đường này là do ngươi lựa chọn, ngươi không thể trách bất kỳ ai.
Suu Kyi điên cuồng lao về phía Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi lạnh lùng nhìn nàng, chân phải hắn đột nhiên nhấc lên, đạp một cước khiến Suu Kyi bay vút lên trời. Khi thân thể Suu Kyi còn lơ lửng trên không, Diệp Lăng Phi lại bay tới, đá thêm một cước nữa. Lần này thân thể cô ta đã ghim chặt vào vách tường.
– Ngươi vốn có thể sống, nhưng động đến người thân của ta, cho nên phải trả giá nhiều hơn.
Diệp Lăng Phi đi tới trước mặt Suu Kyi vẫn nằm bất động, khom người xuống trước mặt cô ta. Bàn tay phải từ từ trượt theo xương sống, tới đốt xương sườn thứ ba thì đột nhiên biến thành trảo, nắm chặt lấy. Chợt nghe yết hầu Suu Kyi phát ra một tiếng kêu đau đớn, thân thể run rẩy kịch liệt. Vài giây sau nàng ta vẫn không nhúc nhích. Hai mắt trợn trừng, giống như cá chết nổi trên mặt nước.
Diệp Lăng Phi thản nhiên nói:
– Xong rồi.
Giết hai sát thủ này giống như giết hai con kiến, hắn không có bất kỳ cảm xúc nào.
Chu Hân Mính vẫn im lặng. Nàng ngẩn ngơ nhìn thủ đoạn giết người của Diệp Lăng Phi, xem ra thủ đoạn của hắn còn ác độc hơn bọn sát thủ gấp nhiều lần. Lúc này Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi giống như một người xa lạ, nàng hoàn toàn không thể tin người trước mặt phát ra nồng nặc sát khí lại chính là tên háo sắc vô lại mà nàng quen trước kia. Nhưng sự thật đang bày ra trước mắt, nàng không thể không tin. Diệp Lăng Phi khom người xuống, một tay đỡ sau lưng Bạch Tình Đình, một tay đặt dưới đầu gối, ôm lấy Bạch Tình Đình đã hôn mê bất tỉnh, đi qua Chu Hân Mính. Diệp Lăng Phi ôn tồn nói:
– Hân Mính, giúp tôi giải quyết chuyện còn lại, cây súng tôi đoạt của cảnh sát, cũng phiền cô trả lại.
Chu Hân Mính xoay người lại, hỏi Diệp Lăng Phi:
– Diệp Lăng Phi, anh rốt cuộc là ai? Tại sao anh lại giấu diếm tôi?
Diệp Lăng Phi chân thành nói:
– Chuyện này là bất đắc dĩ. Hân Mính, hãy tin tôi, tôi sẽ không để người khác làm hại bạn bè và người thân của tôi. Tôi tồn tại trên đời này chính là để bảo vệ những người đó, sớm muộn gì cô cũng sẽ hiểu ra. Chúng ta là bằng hữu, vĩnh viễn là bằng hữu.
Diệp Lăng Phi nói xong liền đi ngang qua Chu Hân Mính.
– Chúng ta là bằng hữu, vĩnh viễn là bằng hữu.
Chu Hân Mính lẩm bẩm lại những lời đó. Bỗng nhiên khóe mắt nàng bỗng hơi ướt, nàng hướng về phía cửa ra vào, nơi hình bóng Diệp Lăng Phi đang xa dần:
– Diệp Lăng Phi, tôi nợ anh một mạng.