Diệp Lăng Phi nằm trên giường, ôm lấy thân hình mềm mại đầy cuốn hút của Bành Hiểu Lộ. Hai má cô ửng hồng vì ban nãy bị hắn âu yếm hơi quá, dục vọng bị khơi dậy, giờ đây cô nằm gọn trong lòng hắn, cảm nhận sự ấm áp từ vòng tay cường tráng kia mang lại.
Diệp Lăng Phi quay sang nhìn khuôn mặt có phần ngại ngùng của Bành Hiểu Lộ rồi hỏi:
- Hiểu Lộ, ban nãy em nói anh là bạn trai của em, không sợ chuyện này sẽ đồn đi khắp nơi sao?
Bành Hiểu Lộ tỏ ra bất lực:
- Em còn cách nào khác chứ, người ta đều thấy cả rồi. Chẳng phải rắc rối này là do anh gây ra cho em sao?
Nghe vậy, Diệp Lăng Phi bật cười:
- Anh gây rắc rối cho em? Hiểu Lộ, sao em có thể nói thế được? Sao anh lại gây rắc rối cho em chứ? Không phải em gọi anh lên đây sao? Việc em bỏ thuốc vào nước cũng là em muốn hại anh, anh chỉ đổi ly nước với em thôi. Còn gã đàn ông đó, haiz, anh không nói nữa. Tóm lại, nguyên nhân của mọi chuyện đều do em, chẳng liên quan gì đến anh cả.
Bành Hiểu Lộ liếc xéo Diệp Lăng Phi, cô ngồi dậy, sửa lại mái tóc hơi rối của mình:
- Anh phủi sạch thật đấy. Thành thật mà nói, bây giờ em cũng hơi hối hận, không nên nói như thế. Nếu những lời ban nãy bị người nhà em nghe được thì phiền phức to. Haiz, đúng là chuyện đau đầu, không biết phải giải quyết thế nào đây.
Diệp Lăng Phi cũng ngồi dậy:
- Không biết xử lý thế nào? Thì cứ thế mà xử lý thôi, có gì to tát đâu. Dù sao em cũng đã nói anh là bạn trai em rồi, vậy thì anh sẽ làm bạn trai của em, anh chẳng lo gì cả.
- Anh không lo nhưng em lo. Bây giờ em hối hận chết đi được, em…
Bành Hiểu Lộ đang nói thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Cô im bặt, xuống giường lấy điện thoại, nhìn thấy người gọi đến rồi đi ra ngoài phòng ngủ. Cô không muốn để Diệp Lăng Phi nghe thấy cuộc điện thoại này, mà hắn cũng chẳng có hứng thú để nghe.
Diệp Lăng Phi nằm trên giường của Bành Hiểu Lộ, trong lòng nghĩ đến việc buổi chiều đi gặp Lý Khả Hân. Một lúc sau, Bành Hiểu Lộ từ bên ngoài quay lại:
- Diệp Lăng Phi, em có việc phải ra ngoài. Vốn định hôm nay sẽ nói chuyện với anh, nhưng xem ra đành để lần sau vậy.
Diệp Lăng Phi cười hỏi:
- Ai gọi đến thế? Bành Hiểu Lộ, có thể nói cho anh biết được không? Anh rất muốn biết ai đã gọi cho em đấy.
Bành Hiểu Lộ bĩu môi, lạnh lùng đáp:
- Chuyện này không liên quan gì đến anh, anh không nên quản thì tốt hơn. Tóm lại người gọi đến không phải đàn ông, em đi gặp phụ nữ. Diệp Lăng Phi, bây giờ anh hài lòng rồi chứ?
Diệp Lăng Phi nghe vậy lại càng hứng thú:
- Đi gặp phụ nữ? Gặp phụ nữ thì lại càng hay. Bành Hiểu Lộ, anh chưa từng nghe nói em có quan hệ thân thiết với người phụ nữ nào ở Vọng Hải cả. Em đột nhiên nói phải đi gặp một người phụ nữ nào đó, điều này khiến anh thấy rất kỳ lạ.
- Có gì mà kỳ lạ? Ai nói em ở Vọng Hải không chơi thân với người phụ nữ nào? Lẽ nào em phải báo cáo mọi hành tung của mình cho anh sao? Sau này có cần em đi đâu cũng phải báo cáo lại với anh không?
- Nếu được thì anh cũng rất sẵn lòng. Anh cũng rất muốn biết một ngày từ sáng đến tối em làm những gì. Dù sao bây giờ anh cũng là bạn trai của em rồi, biết những việc này cũng là chuyện đương nhiên thôi. Bành Hiểu Lộ, em thấy anh nói có đúng không?
Bành Hiểu Lộ bĩu môi, lạnh lùng nói:
- Đúng cái gì mà đúng? Em không có thời gian ở đây tán phét với anh, em phải đi đây, không rảnh chơi với anh đâu. Anh cũng mau thu dọn đi.
Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi nhà Bành Hiểu Lộ, trong đầu vẫn nghĩ về những lời cô vừa nói. Hắn cho rằng việc Bành Hiểu Lộ vội vàng ra ngoài ngay sau khi nghe điện thoại chứng tỏ người gọi đến còn quan trọng hơn cả hắn. Chính Bành Hiểu Lộ đã gọi hắn đến, hơn nữa cô luôn có ý với hắn, nếu người gọi đến không quan trọng hơn, sao cô có thể vừa nghe điện thoại đã vội vàng đi ngay được chứ?
Bành Hiểu Lộ lại nói là phụ nữ, điều này càng khiến Diệp Lăng Phi thêm nghi hoặc. Hắn biết ở Vọng Hải, Bành Hiểu Lộ không có nhiều bạn thân. Mặc dù không thường xuyên ở bên cạnh cô nhưng hắn cũng biết điều này, qua lời nói của cô, hắn có thể cảm nhận được cuộc sống của cô khá đơn điệu.
Diệp Lăng Phi nghĩ hồi lâu cũng không có manh mối gì, đành không nghĩ nữa. Những chuyện thế này càng nghĩ càng rối, cách đơn giản nhất là hỏi thẳng Bành Hiểu Lộ, nhưng hắn biết cô sẽ không nói cho hắn biết.
Diệp Lăng Phi vốn định buổi sáng ở cùng Bành Hiểu Lộ, nhưng cú điện thoại kia đã phá hỏng kế hoạch. Bành Hiểu Lộ đột nhiên vứt hắn sang một bên để đi gặp người đó. Trong lòng Diệp Lăng Phi có phần không vui, hắn lấy điện thoại ra gọi cho Lý Khả Hân. Điện thoại vừa kết nối, giọng Lý Khả Hân đã vang lên:
- Diệp Lăng Phi, sao anh lại gọi cho em vào buổi sáng?
Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa cười nói:
- Khả Hân, em nói vậy là sao, lẽ nào không muốn gặp anh à?
- Gì chứ, em chỉ thấy lạ khi anh gọi cho em vào buổi sáng thôi. Em nhớ anh nói buổi sáng không có thời gian, sao bây giờ lại gọi cho em?
- Haiz, kế hoạch có thay đổi, bây giờ anh rảnh rồi. Khả Hân, em có thời gian không?
- Em đang ở công ty. Nếu bây giờ anh đến, sẽ có một niềm vui bất ngờ dành cho anh đấy.
Lý Khả Hân nói xong bèn phá lên cười, khiến Diệp Lăng Phi rất nghi hoặc, không biết cô cười gì. Hắn nói:
- Khả Hân, em đừng úp mở nữa, rốt cuộc là chuyện gì vậy, nói anh nghe đi.
- Anh đến thì sẽ biết. Mau lái xe đến đi.
Thấy Lý Khả Hân không muốn nói, hắn đành không hỏi nữa. Diệp Lăng Phi cảm thấy hôm nay mấy người phụ nữ này thật kỳ lạ, ai cũng thích úp mở với hắn. Bành Hiểu Lộ cũng vậy, Lý Khả Hân cũng thế, rốt cuộc hôm nay là ngày gì mà họ đều thích trêu ngươi hắn chứ?
Diệp Lăng Phi đành cúp máy, định tăng tốc đến tòa nhà Hàng không dân dụng tìm Lý Khả Hân. Đúng lúc hắn vừa cúp điện thoại thì chuông lại vang lên. Tưởng là Lý Khả Hân gọi lại, hắn cười ha hả, không thèm nhìn màn hình đã bắt máy, định hỏi cô sao lại gọi thì đầu dây bên kia vang lên tiếng của Dã Lang.
- Satand!
Nghe thấy giọng Dã Lang, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Dã Lang, vẫn còn biết gọi điện cho anh mày cơ à? Ở Hong Kong sống thế nào, có phải sướng quá không muốn về Vọng Hải nữa không?
Dã Lang không có tâm trạng đùa cợt, gã nói rất nghiêm túc:
- Satand, bây giờ em không có tâm trạng đùa với anh đâu. Em vừa nhận được tin, có người sắp ra tay với anh.
Diệp Lăng Phi nghe xong tỏ ra không quan tâm:
- Anh biết lâu rồi, em nghĩ kẻ thù của anh ít lắm sao? Nếu nói không có kẻ nào muốn giết anh thì mới lạ. Bao nhiêu năm qua anh đã đắc tội với bao nhiêu người, có những kẻ còn hận không thể ăn tươi nuốt sống anh, ví dụ như câu lạc bộ Hỏa Mỹ, bọn chúng đang định thanh toán anh đấy.
- Satand, lần này anh không thể xem thường được đâu. Đúng là câu lạc bộ Hỏa Mỹ đứng sau giở trò, Đái Vinh Cẩm đã thuê được lính đánh thuê rồi, bọn chúng sẽ qua Hong Kong để vào đại lục. Những tên này đều là kẻ máu lạnh giết người không ghê tay, không dễ đối phó đâu.
- Chuyện này anh biết rồi. Vốn định nói với em nhưng nghĩ em đang ở đó sung sướng nên thôi. Bên này anh đã chuẩn bị rồi, anh đã bảo Tiêm Đao điều tra, chỉ cần nắm được hành tung của chúng, bọn chúng đến Vọng Hải sẽ đồng nghĩa với việc tự sa vào lưới. Anh sẽ giăng sẵn thiên la địa võng chờ chúng.
Diệp Lăng Phi vốn cho rằng Dã Lang nghe vậy sẽ yên tâm, nhưng không ngờ giọng gã vẫn đầy lo lắng:
- Satand, anh đánh giá quá cao năng lực của bọn Tiêm Đao rồi. Tổ chức Lang Nha của chúng ta trước đây quả thực có một mạng lưới thông tin rộng khắp, nhưng tình hình bây giờ đã khác lúc anh còn trong tổ chức. Mạng lưới tình báo của chúng ta không còn mạnh như trước nữa. Em hỏi anh, anh có biết ngày hôm qua đã có một số lính đánh thuê đi qua Hong Kong vào đại lục không?
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền sững sờ, hắn còn tưởng mình nghe nhầm:
- Dã Lang, ban nãy em nói gì cơ? Em nói đã có lính đánh thuê vào đại lục rồi?
Dã Lang khẳng định:
- Đúng vậy. Tin tức của em chính xác tuyệt đối, là Lương Ngọc nói với em.
- Sao có thể như vậy được? Tiêm Đao không hề báo cho anh có lính đánh thuê vào đại lục.
Diệp Lăng Phi đột ngột dừng xe bên lề đường. Đây không phải chuyện nhỏ, hắn không thể không cẩn thận đối phó. Trước đây hắn luôn cho rằng phía Tiêm Đao sẽ kịp thời thông báo tin tức liên quan đến Đái Vinh Cẩm, nhưng không ngờ họ lại không có bất kỳ tin tức nào, mà tin tức quan trọng này lại đến từ Dã Lang.
Diệp Lăng Phi dừng xe, một tay vẫn cầm điện thoại, tay kia lấy thuốc lá ra châm một điếu. Giọng hắn không còn vẻ đùa cợt như ban nãy nữa mà trở nên rất nghiêm túc, hắn chậm rãi nói:
- Dã Lang, ý em là lính đánh thuê của Khoa Nhung Hỏa Diễm có khả năng đã đến hết rồi?
- Chuyện này em không thể khẳng định. Là Lương Ngọc thông báo cho em, sau khi nhận được tin, việc đầu tiên cô ấy làm là thu thập tư liệu về hai kẻ ngày hôm qua đã từ Hong Kong vào đại lục. Em đã lập tức thông báo lại cho bọn Dã Thú rồi, tư liệu cụ thể ở đó đều có. Em thấy rất có thể người của tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm vào đại lục một cách phân tán. Bọn chúng có khả năng hành động độc lập, cũng có khả năng đợi tập hợp đông đủ rồi mới hành động. Nhưng bất luận thế nào, Satand, chiều nay em sẽ lên đường về Vọng Hải. Tình hình cụ thể khi gặp nhau chúng ta sẽ nói. Ồ, nhân tiện em nói thêm, Đái Vinh Cẩm có thể cũng đã đoán ra người của tổ chức Lang Nha chúng ta đang theo dõi gã. Nếu anh tập trung sự chú ý vào Đái Vinh Cẩm thì đó không phải là một biện pháp hay đâu, nói không chừng gã sẽ dùng cách đánh lạc hướng để làm anh mắc lừa. Satand, có thể anh cho rằng anh đang giăng một cái lưới lớn với hắn, nhưng đồng thời Đái Vinh Cẩm nói không chừng cũng đang sắp đặt một cái bẫy dành cho anh.
- Dã Lang, anh biết rồi. Ban nãy em nói rất đúng, anh không thể mất cảnh giác với Đái Vinh Cẩm. Em không cần quay lại đâu, bên này anh có Dã Thú rồi, vẫn rất an toàn.
- Satand, chuyện này anh không cần lo, tự em biết phải làm gì. Anh cứ lo chuyện của anh đi.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, ngả người dựa vào lưng ghế, rít một hơi thuốc thật sâu. Hắn thấy sự việc đang trở nên phức tạp, mức độ phức tạp khiến hắn có phần ứng phó không kịp. Câu nói của Dã Lang đã thực sự nhắc nhở hắn, Đái Vinh Cẩm tuyệt đối không phải là một đối thủ dễ đối phó. Nếu như tất cả những gì gã làm trước đây đều nhằm đánh lừa hắn, thì cũng có nghĩa là có một số việc gã cố tình làm. Nói không chừng tất cả những tin tức tình báo mà tổ chức Lang Nha hiện có về Đái Vinh Cẩm đều có khả năng là sai, hoặc là do gã cố tình để lộ ra.
Diệp Lăng Phi đang tính toán thì chuông điện thoại lại vang lên. Hắn lấy ra nhìn, lần này người gọi đến là Tiêm Đao. Diệp Lăng Phi bắt máy:
- Tiêm Đao, có phải phía Đái Vinh Cẩm có tin tức gì không?
Tiêm Đao chần chừ:
- Satand, đúng là có một số tin tức. Nhưng trước khi nói, em muốn nói với anh một câu, anh đừng tức giận, vì… vì bên trong có một số chuyện có thể sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của anh.
- Nói!
Tiêm Đao dừng lại một giây rồi lập tức nói:
- Satand, tin tức giai đoạn trước của chúng ta có khả năng sai lệch. Theo tin tức mới nhất, Đái Vinh Cẩm lại ở Nhật Bản. Chuyện này… chuyện này là không thể, gã không thể to gan đến mức công khai chạy đến Nhật Bản. Có thể hệ thống tình báo của chúng ta có vấn đề, hoặc cũng có thể…
Tiêm Đao nói đến đây thì ngập ngừng, dường như do dự không biết có nên nói tiếp hay không. Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:
- Tiêm Đao, em còn nhớ lúc đầu anh đã nói gì với các em không? Anh đã nói, chúng ta làm trong ngành này không được phép có một chút sai lầm nào, dù là một sai sót nhỏ nhất cũng có thể khiến chúng ta mất mạng. Thực ra dù em không nói, anh cũng biết có vấn đề rồi. Dã Lang vừa gọi cho anh, nói ngày hôm qua hai tên lính đánh thuê đã từ Hong Kong vào đại lục, nhưng em lại không hề báo cho anh, càng không nói đến tư liệu về hai tên đó. Lẽ nào tổ chức Lang Nha của chúng ta bây giờ lại không bằng cảnh sát Hong Kong sao? Lẽ nào mạng lưới tình báo toàn cầu mà chúng ta đã tốn bao nhiêu tiền của, không dễ dàng gì thiết lập nên giờ đã trở thành một cái thùng rỗng? Mạng lưới tình báo của chúng ta có phải đã tê liệt rồi không? Hay là một số kẻ cung cấp tình báo quan trọng đã bị mua chuộc, cung cấp cho chúng ta những tin tức giả không có giá trị? Tiêm Đao, rốt cuộc là thế nào?
Ở đầu dây bên kia, Tiêm Đao cố nuốt nước bọt, chậm rãi nói:
- Satand, ban nãy em chính là muốn nói với anh chuyện này. Em và Phi Hổ đã nghiên cứu rồi, hệ thống tình báo hiện nay có vấn đề. Chúng ta cũng không biết vấn đề xảy ra ở đâu, nhưng không thể phủ nhận rằng một phần tin tức tình báo trước đây về Đái Vinh Cẩm là giả, cũng có nghĩa là gã đã tạo ra rất nhiều hiện tượng giả. Satand, em và Phi Hổ nghi ngờ… nghi ngờ trong số các nhân viên hiện tại của tổ chức Lang Nha có kẻ phản bội, chỉ là bọn em vẫn chưa biết là ai. Tại trụ sở ở Mỹ chỉ có mười mấy người, những người còn lại đều ở bên ngoài, không biết có phải có người…
Tiêm Đao chưa nói hết câu đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Tiêm Đao, em không cần nói nữa, trong lòng anh đã rõ rồi. Tổ chức Lang Nha bây giờ không còn dễ quản lý như trước đây, bất kỳ ai cũng có khả năng thay đổi. Em phải nhớ kỹ, cho dù có kẻ phản bội, chúng ta cũng không được hoang mang, sợ hãi mà phải nghĩ cách tìm ra kẻ đó. Hoặc theo anh thấy, tổ chức Lang Nha bây giờ đã xảy ra một vấn đề rất lớn. Sau khi không còn đối thủ là câu lạc bộ Hỏa Mỹ, nội bộ Lang Nha bắt đầu lơi lỏng, như thế rất dễ bị chia rẽ. Đó mới là điều đáng sợ nhất, Tiêm Đao. Bây giờ em cũng không cần nói nhiều với anh làm gì, những lời này đối với anh không có ý nghĩa gì cả. Điều anh cần bây giờ là em nhanh chóng thiết lập lại mạng lưới tình báo. Còn về anh ở bên này, anh sẽ biết cách giải quyết. Anh cần em cung cấp những tin tức tình báo chính xác, em hiểu chứ?
- Em hiểu ạ. Satand, em sẽ làm theo yêu cầu của anh. Bây giờ em và Phi Hổ sẽ chỉnh lý lại các tin tức tình báo về Đái Vinh Cẩm. Đồng thời em cũng muốn nhắc anh, theo những gì bọn em biết về Đái Vinh Cẩm gần đây, gã có chỉ số thông minh là 130, khi còn ở đại học đã bộc lộ là một thiên tài trong việc lập kế hoạch. Satand, anh cần biết rõ đối thủ mà mình gặp phải, nhất định không được thiếu cảnh giác.
- Điều này anh biết. Mới chỉ có 130 thôi, chỉ có thể coi là người thông minh, nhưng tuyệt đối không phải thiên tài. Mà cho dù là thiên tài, gã đến Vọng Hải, anh cũng sẽ biến hắn thành kẻ ngu ngốc.
- Vậy anh cẩn thận đấy. – Tiêm Đao nhắc nhở.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, đấm mạnh vào vô lăng. Hắn không ngờ tổ chức Lang Nha lại mắc phải một sai lầm nghiêm trọng như vậy. Diệp Lăng Phi đang định lái xe thì chuông điện thoại lại vang lên. Hắn vừa bắt máy đã nghe thấy một tràng cười đắc ý vang lên từ đầu dây bên kia. Diệp Lăng Phi cau mày.