Diệp Lăng Phi vừa kết thúc cuộc gọi với Tiêm Đao thì điện thoại lại réo lên. Vừa bắt máy, một tiếng cười đắc ý đã vọng ra từ đầu dây bên kia, khiến hắn không khỏi cau mày.
- Satan, không ngờ tao lại gọi cho mày, đúng không?
Giọng gã đàn ông vô cùng hiểm ác. Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, lạnh lùng đáp:
- Quả thật không ngờ. Đái Vinh Cẩm, lẽ nào mày không sợ tao tìm ra được mày sao?
- Nếu sợ thì tao đã không gọi cho mày.
Tiếng cười của Đái Vinh Cẩm truyền đến tai Diệp Lăng Phi. Hắn chau mày, lần này Đái Vinh Cẩm tỏ ra quá ngông cuồng, lại còn dám chủ động gọi điện. Điều này cho thấy gã đã chuẩn bị sẵn sàng, không hề lo lắng việc cuộc gọi sẽ làm bại lộ vị trí. Chính vì vậy, Đái Vinh Cẩm mới tỏ ra kiêu ngạo như thế, giọng điệu cũng không hề khách sáo. Giọng điệu khinh thường của gã khiến Diệp Lăng Phi cực kỳ khó chịu. Hắn lại rút một điếu thuốc, châm lửa rồi nói vào điện thoại:
- Đái Vinh Cẩm, mày thật sự nghĩ rằng tao không đủ khả năng tìm ra mày sao?
- Haha, Satan, từ trước đến nay tao chưa từng nói mày không có khả năng tìm ra tao, ngược lại, tao luôn lo mày sẽ tìm được tao. Satan à, nếu trước đây tao không hiểu mày, xem thường mày, thì bây giờ tao sẽ không phạm sai lầm đó nữa. Tao sẽ coi mày là đối thủ xứng tầm, sẽ chuẩn bị một cái bẫy hoàn hảo để mày tự chui vào. Đương nhiên, tao biết bây giờ nói những lời này có phần hơi mạnh miệng, nhưng không sao. Đợi khi mày rơi vào tay tao, tao sẽ nhẫn nại giải thích cho mày nghe tao đã phải bỏ ra bao nhiêu tâm huyết để đối phó với mày. Bây giờ, tao chỉ muốn nhắc nhở mày, nguy hiểm đang dần áp sát mày, à, cả người nhà của mày nữa.
Đái Vinh Cẩm vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi liền trừng mắt, quát lớn:
- Đái Vinh Cẩm, tao cảnh cáo mày, nếu mày dám động đến người nhà tao, tao tuyệt đối không tha cho mày!
- Satan, mày đang dọa tao đấy à? Hay, hay lắm, Satan! Mày có biết bây giờ mày đã trở thành con mồi của tao không? Tao biết, tổ chức Lang Nha của mày đang tìm tao, nhưng tao nói cho mày biết, tất cả những thông tin tình báo mà chúng mày có được đến giờ đều là giả. Là tao cố ý làm vậy đấy. Tao gọi cho mày là vì tao nghĩ mày có thể đã cảm nhận được rồi, nên tao cũng chẳng cần phải giấu giếm nữa. Rất vinh hạnh vì đã lừa được mày lâu như vậy.
Nghe Đái Vinh Cẩm nói vậy, tâm trạng Diệp Lăng Phi lại dần ổn định. Hắn rít một hơi thuốc thật sâu rồi ném mẩu thuốc qua cửa xe. Giọng hắn đã bình tĩnh trở lại, nhẹ nhàng nói:
- Đái Vinh Cẩm, mày nói với tao những điều này chẳng qua chỉ muốn làm bọn tao hoảng loạn thôi. Mày bây giờ đúng là đã thông minh hơn rồi, còn định chơi trò chiến tranh tâm lý với tao. Được thôi, vậy tao sẽ chơi với mày. Mày nói những tin tức tình báo tao có được đều là giả, đúng không? Vậy thì cứ thử xem, cái bẫy mà mày giăng ra cho tao, cuối cùng là mày rơi vào hay là tao rơi vào. Giữa tao và mày, chỉ có thể có một kẻ chiến thắng, và tao tin rằng kẻ đó tuyệt đối không phải là mày.
Đái Vinh Cẩm im lặng giây lát rồi chậm rãi nói:
- Satan đúng là Satan, khẩu khí không giống người thường. Tao rất thích khẩu khí đó của mày, và đương nhiên càng ngưỡng mộ dũng khí của mày. Nhưng đừng cho rằng mày cứng miệng nói mấy lời đó thì sẽ dọa được tao. Tao sẽ cho mày biết, ai mới là kẻ mạnh nhất.
Nói đến đây, gã đột ngột cúp máy. Diệp Lăng Phi mắng vào điện thoại:
- Tên khốn!
Mắng xong, Diệp Lăng Phi cũng cúp máy. Hắn ngả người ra sau, dựa vào lưng ghế, hai mắt nhắm lại suy nghĩ về những lời Đái Vinh Cẩm vừa nói. Hắn cảm thấy những lời đó không đơn giản chỉ là đe dọa. Bên trong chắc chắn còn có âm mưu khác, chỉ là nhất thời hắn chưa đoán ra được ý đồ của Đái Vinh Cẩm.
Bạch Tình Đình đã có Minako bảo vệ, còn biệt thự của hắn cũng đã chuyển đến bờ biển Ánh Dương. Cho dù Đái Vinh Cẩm có kế hoạch gì, Diệp Lăng Phi cũng không cần quá lo lắng. Hắn mở mắt ra, chậm rãi nói:
- Đái Vinh Cẩm, mày muốn chơi trò chiến tranh tâm lý với tao à? Được, tao sẽ chơi tới cùng với mày.
Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi bật cười, hoàn toàn không để tâm đến những lời Đái Vinh Cẩm vừa nói nữa.
Khi Diệp Lăng Phi lái xe đến tòa nhà Hàng không dân dụng thì đã gần 10 giờ. Hắn vừa dừng xe thì Dã Thú gọi tới. Trước đó Dã Lang đã gọi cho Diệp Lăng Phi, báo rằng tư liệu về hai tên lính đánh thuê đã gửi cho Dã Thú rồi, nên lúc này nhận được điện thoại của Dã Thú, Diệp Lăng Phi cũng không thấy bất ngờ.
Diệp Lăng Phi mở cửa xe bước xuống, tay cầm điện thoại hỏi:
- Dã Thú, có chuyện gì vậy?
- Lão đại, Dã Lang gửi cho em một tập tài liệu liên quan đến…
Dã Thú chưa nói hết câu, Diệp Lăng Phi đã ngắt lời:
- Dã Thú, anh biết rồi. Lát nữa anh tìm máy tính, em gửi tập tài liệu đó cho anh. Anh muốn xem xem là những kẻ thế nào.
- Vâng ạ! Dã Thú đáp.
Diệp Lăng Phi đi đến công ty của Lý Khả Hân. Vừa bước vào, hắn đã thấy Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đang ngồi tán gẫu trong đại sảnh. Thấy Diệp Lăng Phi, cả hai liền im lặng. Đường Hiểu Uyển nói:
- Diệp đại ca, anh đến rồi ạ.
Diệp Lăng Phi không ngờ Vu Đình Đình cũng ở đây, nên tỏ ra có chút ngạc nhiên. Hắn bước tới trước mặt hai cô gái, dang tay ôm cả hai vào lòng rồi hỏi:
- Khả Hân đâu?
Đường Hiểu Uyển chỉ về phía văn phòng của Lý Khả Hân:
- Chị Khả Hân ở trong văn phòng. Hôm nay công ty được nghỉ, nhưng chị ấy nói có việc nên bắt em đến làm thêm. Đình Đình cũng rảnh nên đến chơi với em.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn Vu Đình Đình, cười nói:
- Đình Đình, hóa ra món quà bất ngờ mà Khả Hân nói chính là hai em à. Anh còn tưởng chuyện gì ghê gớm lắm, xem ra đúng là một bất ngờ lớn thật.
Nói đến đây, Diệp Lăng Phi đột nhiên cười gian:
- Chà, ba người đẹp đều ở đây, xem ra trước bữa cơm anh phải tiêu hao không ít sức lực rồi đây.
Ban đầu Đường Hiểu Uyển không hiểu, nhưng ngay sau đó liền đỏ mặt, ngại ngùng nói:
- Diệp đại ca, anh hư quá.
- Ừm, hai em ở đây đợi anh một lát, anh vào tìm Khả Hân có chút việc.
Diệp Lăng Phi buông hai người ra rồi đi thẳng về phía văn phòng của Lý Khả Hân. Hắn không gõ cửa mà đẩy thẳng cửa bước vào.
Trong văn phòng, Lý Khả Hân đang cầm điện thoại nói chuyện. Thấy Diệp Lăng Phi, cô ngầm ra hiệu cho hắn ngồi xuống, tay vẫn đang bận bàn bạc với người ở đầu dây bên kia. Diệp Lăng Phi đi đến trước bàn làm việc, vỗ vai cô nói:
- Khả Hân, tránh ra một chút, cho anh mượn máy tính.
Lý Khả Hân nghe vậy liền bỏ điện thoại xuống, nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn cười:
- Anh muốn làm gì à? Chuyện riêng tư.
- Anh đợi em một lát.
Lý Khả Hân cầm điện thoại lên, nói vài câu với người kia rồi cúp máy. Cô đứng dậy khỏi ghế, giận dỗi nói:
- Anh này sao thế, vừa đến đã quấy rối em làm việc, sớm biết thế này đã không cho anh đến.
Diệp Lăng Phi cười, ngồi xuống ghế, mở máy tính rồi dang tay ôm Lý Khả Hân vào lòng.
- Khả Hân, anh cũng có việc mà. Anh đâu ngờ đến đây lại có chuyện đột xuất, nếu không cũng chẳng làm phiền em. À đúng rồi, ban nãy em nói anh đến đây sẽ có niềm vui bất ngờ, rốt cuộc là gì vậy?
- Lẽ nào anh chưa thấy sao?
Lý Khả Hân ngầm chỉ ra ngoài, nhẹ nhàng nói:
- Tiểu Uyển và Đình Đình đều ở đây, đó không phải là niềm vui bất ngờ sao?
- Ừm, quả thật là một niềm vui bất ngờ.
Diệp Lăng Phi thơm một cái vào má Lý Khả Hân. Máy tính khởi động xong, hắn vỗ vào mông cô rồi nói:
- Nhưng anh còn phải làm vài việc khác. Khả Hân, em ra ngoài đợi anh trước nhé, anh giải quyết xong chút chuyện riêng này sẽ ra ngay.
Lý Khả Hân nghe vậy bèn bĩu môi, có phần không bằng lòng:
- Diệp Lăng Phi, đây là văn phòng của em, sao em lại phải rời khỏi văn phòng của mình chứ? Trừ phi anh nói cho em biết là chuyện gì, nếu không em không ra đâu.
Diệp Lăng Phi cười:
- Khả Hân, chuyện này em không biết thì tốt hơn. Em đừng gây sự nữa, từ khi nào lại trở nên không ngoan như thế? Anh nhớ Lý Khả Hân trước đây rất ngoan mà.
Lý Khả Hân nghe vậy liền đáp:
- Chính vì Lý Khả Hân trước đây quá thật thà nên mới bị anh bắt nạt. Bây giờ em thay đổi nhiều rồi, sẽ không để anh tùy tiện bắt nạt đâu.
Diệp Lăng Phi nghe thế thì cười gian, lắc đầu nói:
- Không để anh bắt nạt? Khả Hân, em cứ đợi anh giải quyết xong việc xem anh sẽ bắt nạt em thế nào. Tiểu nha đầu này, to gan thật, dám đấu khẩu với anh cơ à? Anh làm sao có thể để yên được. Em cứ chuẩn bị tinh thần đi, lỡ mà không đi nổi thì đừng có trách anh đấy.
Nghe câu nói thô thiển của Diệp Lăng Phi, Lý Khả Hân bĩu môi, lạnh lùng nói:
- Ai mà tin lời anh chứ. Anh cũng có vợ rồi, em không tin anh ở nhà không bị tiêu hao sức lực. Hơn nữa, còn có Tiểu Uyển và Đình Đình ở đây, lẽ nào họ lại đứng nhìn em bị bắt nạt sao? Đến lúc đó, ba người bọn em hợp sức lại, Diệp Lăng Phi anh dù mình đồng da sắt cũng không chịu nổi đâu. Em không sợ!
Diệp Lăng Phi cười, thấy cứng không được đành phải dùng mềm. Hắn lại ôm Lý Khả Hân vào lòng dỗ dành:
- Khả Hân, anh sợ em rồi. Anh thật sự có một số việc không tiện cho người khác biết. Mặc dù quan hệ của chúng ta rất thân thiết, nhưng em không biết thì vẫn tốt hơn.
- Nếu em cứ muốn biết thì sao?
Lý Khả Hân lúc này đột nhiên bướng bỉnh. Diệp Lăng Phi cau mày, thở dài:
- Em đã muốn biết thì đành phải nói cho em vậy. Chuyện này không thể để người ngoài biết, nhưng em không phải người ngoài, anh có thể nói. Ừm, là mấy người bạn ở nước ngoài gửi cho anh mấy bức ảnh về các bộ phận cơ thể người mà họ chụp được, anh phải nhận chúng, vì trong đó có liên quan đến một số…
Diệp Lăng Phi chưa nói xong đã thấy vẻ mặt kinh hãi của Lý Khả Hân. Cô đột nhiên nhảy dựng lên, nhìn Diệp Lăng Phi luôn miệng nói:
- Em không thèm xem mấy bức ảnh ghê tởm đó đâu! Diệp Lăng Phi, em ra ngoài đợi anh, đợi anh giải quyết xong thì ra nhé!
Nói rồi, Lý Khả Hân đi thẳng ra cửa. Vừa đến cửa, cô liền dừng lại, quay người dặn:
- Anh nhớ làm xong phải xóa hết đi đấy, không được để lại bất kỳ dấu vết gì trong máy của em.
- Anh biết rồi.
Diệp Lăng Phi cam đoan với Lý Khả Hân. Nhìn cô mở cửa đi ra ngoài, hắn mới lấy điện thoại gọi cho Dã Thú, bảo cậu gửi tập tài liệu vào hòm thư của mình.
Dã Thú gửi email xong, nói qua điện thoại:
- Lão đại, em xem qua rồi, hai tên đó đều không dễ đối phó. Anh xem thì biết.
Diệp Lăng Phi không nói gì. Hắn vẫn chưa xem tài liệu, căn bản không biết lai lịch hai tên đó thế nào. Trước khi chưa biết rõ, hắn sẽ không vội vàng đưa ra ý kiến.
Diệp Lăng Phi mở tập tài liệu ra, thấy trên đó là hình hai người da vàng. Hắn hơi sững sờ, cầm điện thoại nói với Dã Thú:
- Dã Thú, em chắc chắn không gửi nhầm tài liệu chứ?
- Lão đại, chuyện này sao em dám sai sót được. Đương nhiên là không nhầm rồi. Tài liệu này là Dã Lang gửi cho em, lúc đó em cũng thấy kỳ lạ, còn xác nhận lại với Dã Lang, cậu ấy khẳng định không gửi nhầm.
Nghe Dã Thú nói vậy, Diệp Lăng Phi cau mày:
- Xem ra, anh vẫn đánh giá thấp Đái Vinh Cẩm rồi. Gã biết nếu tìm người da trắng hay da đen thì hành động ở Vọng Hải sẽ bất tiện, nhưng nếu tìm người da vàng thì sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa xem tài liệu. Dã Thú nói vào điện thoại:
- Đúng thế, lão đại. Em xem xong tài liệu, thấy việc này rất khó giải quyết. Hai kẻ này chúng ta biết mặt thì còn dễ phòng bị, nhưng những kẻ chúng ta không biết thì khó hơn nhiều. Theo tài liệu, hai tên này đều là người châu Á, từng là quân nhân Việt Nam, sau đó rời khỏi Việt Nam gia nhập tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm, đã từng tham gia tập kích bộ lạc Rwanda, tham gia…
Cho dù Dã Thú không nói, Diệp Lăng Phi cũng đã biết lai lịch của hai tên này qua tài liệu. Có thể nói là hai tay sát thủ dính đầy máu tươi, thủ đoạn tàn độc. Đương nhiên, tay Diệp Lăng Phi cũng dính đầy máu, nên hắn không có cảm giác gì đặc biệt với những chuyện này. Điều khiến hắn đau đầu là không biết đã có bao nhiêu tên trà trộn vào đại lục, cũng không biết bọn chúng trông thế nào. Bây giờ không có thông tin tình báo chính xác, việc phòng bị là rất khó. Diệp Lăng Phi xem xong tài liệu, tay điều khiển chuột, nói:
- Dã Thú, em triệu tập tất cả người trong công ty bảo vệ của em lại. Anh nghi ngờ lần này bọn chúng không chỉ muốn tập kích anh, mà em cũng có khả năng là mục tiêu. À đúng rồi, Dã Lang nói sẽ về Vọng Hải, nếu cậu ta quay lại, cũng sẽ trở thành mục tiêu.
Dã Thú nghe vậy liền nói:
- Lão đại, không nghiêm trọng đến thế chứ? Có thể bọn chúng hơi khó đối phó, nhưng chúng ta cũng đâu phải dạng vừa.
- Chuyện này anh biết, nhưng cẩn tắc vô ưu, cẩn thận một chút vẫn hơn. Tóm lại, Dã Thú, em cứ làm theo lời anh. Anh sẽ liên lạc với chính quyền ở đây, hy vọng họ có thể giúp chúng ta.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Dã Thú tỏ vẻ khinh thường:
- Lão đại, anh muốn dựa vào đám người của chính phủ ư? Em thấy nếu anh thật sự hy vọng họ giúp được chúng ta thì chẳng khác nào nằm mơ. Em không cho rằng họ có thể giúp được gì.
- Cho dù chỉ để làm cảnh cũng tốt, dù sao cũng hơn là không có gì. Bây giờ không phải lúc bàn luận họ có phải là đồ trang trí hay không. Trước mắt, anh cần giăng một tấm lưới lớn ở Vọng Hải. Em đừng xem thường những người trong chính phủ, có lúc họ còn biết nhiều hơn chúng ta đấy. Chủ yếu là có thể lợi dụng hệ thống camera của họ ở Vọng Hải để cung cấp tin tức tình báo chính xác cho chúng ta. Anh nghĩ không chừng người của Khoa Nhung Hỏa Diễm đã vào Vọng Hải rồi, lúc này cần phải hành động thôi.
- Lão đại, em sẽ nghe theo lời anh. Dù sao anh nói thế nào, em làm thế ấy. Mấy chuyện này em không cần lo, chỉ cần làm tốt việc anh giao là được.
- À, Dã Thú, em nhớ chăm sóc Lục Tuyết Hoa đấy. Hiện nay sức khỏe cô ấy không tốt, cố gắng chăm sóc cho tốt vào.
Nói đến đây, Diệp Lăng Phi nói thêm:
- Em lập tức phái người theo dõi khu nhà em, nhà anh và cả bên biệt thự Nam Sơn nữa. Như thế chúng ta có thể điều tra xem có kẻ nào khả nghi xuất hiện quanh nhà mình không.
- Việc này em đã sai người đi làm rồi ạ. Sau khi nhận được điện thoại của Dã Lang, em đã lập tức phái người đi rồi. Lão đại, tối nay khi anh về sẽ thấy các hệ thống bảo vệ đó.