Diệp Lăng Phi cúp điện thoại. Hắn ngả người dựa lưng vào ghế, gác tay lên trán, nhìn màn hình máy tính. Diệp Lăng Phi cảm thấy chuyện lần này trở nên rất khó giải quyết, đối phương ẩn mình trong bóng tối, không biết khi nào sẽ ra tay, đây đúng là một chuyện khiến hắn đau đầu.
Ngoài cửa văn phòng có tiếng gõ cửa vọng lại. Diệp Lăng Phi nhìn ra cửa, nói:
- Cứ vào!
Đường Hiểu Uyển mở cửa đi vào, nhưng không đến gần Diệp Lăng Phi mà chỉ đứng ở ngay cửa, cười nói:
- Diệp đại ca, anh làm xong việc chưa?
Đường Hiểu Uyển vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi bèn cười đáp:
- Ừ, xong rồi.
Diệp Lăng Phi nói rồi tắt máy tính, sau đó nói với giọng đầy ẩn ý:
- Tiểu Uyển, đến đây.
Đường Hiểu Uyển đi đến, Diệp Lăng Phi bèn áp sát vào tai cô khẽ nói vài câu. Nghe xong, hai má Đường Hiểu Uyển ửng hồng, nũng nịu nói:
- Diệp đại ca, thật là… thật là xấu.
Nói rồi, Đường Hiểu Uyển ngượng ngùng đi ra khỏi văn phòng. Diệp Lăng Phi vươn vai, thì thầm:
- Xem ra cần thể hiện thân thủ một chút, ừm, không biết mình có thể đồng thời ứng phó với cả ba người không đây.
- Đông người quá, chúng ta ăn cơm ở đây hả?
Đường Hiểu Uyển khoác tay Lý Khả Hân, cô cau mày nhìn sảnh chính của nhà hàng, thấy đã không còn một chỗ trống. Thấy người đông nghịt, cô quay sang Lý Khả Hân nói:
- Chị Khả Hân, ở đây đông người quá, hay là chúng ta đến nhà ăn của công ty đi, ở đó chắc chắn còn chỗ.
Vu Đình Đình khoác tay bên kia của Lý Khả Hân, Lý Khả Hân quay sang hỏi cô:
- Đình Đình, em thấy thế nào?
- Chị Khả Hân, em không có ý kiến.
Với những chuyện này, Vu Đình Đình tỏ ra không hề quan tâm. Ở đây có Diệp Lăng Phi, có Lý Khả Hân, còn có cả Đường Hiểu Uyển, thế nào cũng không đến lượt cô quyết định, mà cô cũng chẳng có ý kiến gì. Thực ra, trong lòng Lý Khả Hân biết rõ, dù có hỏi Vu Đình Đình thì cũng như không, cô ấy cơ bản sẽ không đưa ra ý kiến gì, Lý Khả Hân cũng chỉ thuận miệng hỏi mà thôi. Diệp Lăng Phi đi ở phía sau ba người họ, từ công ty đến đây, hắn vẫn luôn lẽo đẽo theo sau. Ban nãy ở công ty, hắn đã tiêu tốn quá nhiều sức lực, cùng lúc phải ứng phó với cả ba người phụ nữ, đó là chuyện không phải người đàn ông nào cũng làm được. Bây giờ Diệp Lăng Phi bắt đầu có chút hối hận, bản thân không nên háo sắc như vậy, quá hao tổn sức lực. Bây giờ là thời điểm quan trọng, hắn cần phải giữ gìn sức lực, ai biết được khi nào sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn chứ, nếu không có sức khỏe tốt làm hậu thuẫn thì tình cảnh của hắn sẽ rất nguy hiểm.
Lúc này Diệp Lăng Phi bèn nói:
- Anh thấy cứ ở đây ăn là được rồi, chỗ này mặc dù đông nhưng cứ tìm là sẽ có chỗ thôi. Bây giờ bụng anh đói lắm rồi, ban nãy tiêu tốn…
Diệp Lăng Phi chưa nói hết câu thì mặt Đường Hiểu Uyển đã đỏ bừng, nói:
- Diệp đại ca, anh đừng nói nữa, ở đây đông người như vậy, bây giờ em đi tìm chỗ là được chứ gì.
Nói rồi, Đường Hiểu Uyển rảo bước vào trong. Lý Khả Hân liếc nhìn Diệp Lăng Phi, khẽ nói:
- Em thấy anh nên chú ý một chút đi. Đàn ông các anh coi chuyện đó là niềm hãnh diện, khoe khoang khắp nơi, nhưng phụ nữ bọn em lại không muốn để người khác biết. Lẽ nào ban nãy anh không thấy Tiểu Uyển rất ngại ngùng hay sao?
Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Lý Khả Hân, hắn vỗ bụng nói:
- Anh biết, anh chỉ muốn nhanh được ăn cơm thôi mà, bụng anh đói lắm rồi, nếu còn không ăn, anh đến sức đi cũng chẳng còn. Khả Hân, em thông cảm cho anh một chút, bây giờ anh đói đến mức bụng réo ầm ầm rồi đây này, thật sự không còn chút sức lực nào.
- Em biết, nhưng khi nói anh nên chú ý một chút. Chỗ này không phải công ty của em, ở đó chỉ có mấy người chúng ta. Còn ở đây đông người thế này, nhỡ để người khác nghe được thì anh bảo Tiểu Uyển và Đình Đình sau này làm sao dám gặp ai nữa.
Diệp Lăng Phi cười, vừa lúc đó Đường Hiểu Uyển quay lại, nói:
- Vẫn còn một bàn, khách ở đó vừa mới đi, chúng ta qua thôi.
- Ừ! – Lý Khả Hân đồng ý.
Diệp Lăng Phi không đi cùng, hắn gọi Lý Khả Hân lại nói:
- Khả Hân, bọn em qua đó ngồi trước đi, ăn gì cứ tự quyết định, anh đi vệ sinh một chút.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi đi về phía nhà vệ sinh. Hắn vào trong, lấy điện thoại ra gọi cho Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi biết Đái Vinh Cẩm đã bắt đầu hành động thì hắn cần phải nhắc nhở Bạch Tình Đình chuẩn bị cho tốt. Đương nhiên, hắn không thể nói thẳng, nếu không sẽ khiến cô sợ hãi. Diệp Lăng Phi gọi cho Bạch Tình Đình, đợi điện thoại kết nối, hắn hỏi:
- Tình Đình, bây giờ em đang ở đâu?
- Em… em đang ăn cơm.
Giọng của Bạch Tình Đình có phần hơi sợ hãi, có vẻ không ngờ Diệp Lăng Phi sẽ gọi điện đến. Giọng điệu của cô cứ như thể đang làm chuyện gì mờ ám, bị Diệp Lăng Phi gọi điện bắt gặp nên tỏ ra rất bối rối, lúng túng.
Diệp Lăng Phi nghe thấy giọng của Bạch Tình Đình bèn hỏi:
- Tình Đình, em làm sao vậy? Sao anh cảm thấy giọng nói của em có gì đó không bình thường?
Bạch Tình Đình nghe vậy vội vàng nói:
- Đâu có, em nói rất bình thường mà. Ông xã, anh nghe nhầm rồi.
- Vậy sao? Có thể là cảm giác của anh không đúng. Ồ đúng rồi, Tình Đình, em đang ăn cơm với ai vậy?
Diệp Lăng Phi không hỏi thì hơn, vừa mới hỏi, Bạch Tình Đình liền căng thẳng, cô nói:
- Ông xã, sao anh lại hỏi chuyện này chứ? Em… em còn có thể ăn cơm cùng ai chứ? Ông xã, rốt cuộc anh có chuyện gì?
- Không có việc gì cả.
Mặc dù Diệp Lăng Phi thấy khẩu khí của Bạch Tình Đình có phần kỳ lạ, nhưng hắn cũng biết, cho dù có gặng hỏi, nếu cô không muốn nói thì hắn cũng không hỏi được gì. Diệp Lăng Phi tin Bạch Tình Đình sẽ không làm việc gì có lỗi với hắn, hắn không hề lo lắng về điều này. Hắn nói:
- Tình Đình, anh không có ý gì, chỉ muốn biết Minako có ở cạnh em không thôi.
- Minako? Đương nhiên có rồi ạ.
Bạch Tình Đình lại nói:
- Ồ, không, hôm nay Minako ở nhà, em ra ngoài một mình.
Khi Diệp Lăng Phi nghe câu đó, hắn bắt đầu tỏ ra căng thẳng:
- Tình Đình, nếu em ra ngoài chơi, anh không phản đối, nhưng sao lại không đưa Minako đi cùng? Minako là vệ sĩ của em, có cô ấy ở bên cạnh, anh cũng yên tâm. Nhưng nếu em ở một mình, anh không yên tâm chút nào cả. Tình Đình, bây giờ em đang ở đâu, mau nói với anh, anh phải đến đó. Em đúng là chạy lung tung, lúc này còn ra ngoài một mình, chuyện này không phải đùa hay sao? Anh đã nói với em rồi, trị an xã hội bây giờ không ổn định, em bảo anh phải nói thế nào em mới chịu nghe chứ?
Bạch Tình Đình không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói như vậy, thậm chí không ngờ hắn lại dùng khẩu khí kích động đến thế để nói chuyện với cô. Bạch Tình Đình ấp úng:
- Ông xã, em… em không phải ở một mình, em… em và…
Diệp Lăng Phi nghe vậy, có phần lo lắng hỏi:
- Em đang ở cùng với ai, mau nói đi.
- Em ăn cơm cùng với Bành Hiểu Lộ.
Bị Diệp Lăng Phi giục, Bạch Tình Đình không nghĩ được nhiều, bèn nói ra việc đang ăn cơm với Bành Hiểu Lộ. Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói đang ăn cơm với Bành Hiểu Lộ, ban đầu hơi sửng sốt, rõ ràng hắn không ngờ cô lại đi cùng Bành Hiểu Lộ. Lúc sáng, Bành Hiểu Lộ nghe điện thoại xong bèn rời khỏi ký túc xá. Diệp Lăng Phi lúc đó còn thắc mắc không biết ai đã gọi cho cô ta, bây giờ nghe Bạch Tình Đình nói vậy, hắn bắt đầu cảm thấy mơ hồ, nhất thời không hiểu tại sao Bạch Tình Đình lại ở cùng Bành Hiểu Lộ. Hắn lại nghĩ, cho dù hai người họ ra ngoài ăn cơm thì Bạch Tình Đình cũng không cần phải nói chuyện với hắn lén lút như kẻ trộm vậy. Diệp Lăng Phi có phần không hiểu trong lòng Bạch Tình Đình nghĩ gì, nhưng khi nghe cô nói đang ăn cơm với Bành Hiểu Lộ, lòng hắn lại thấy yên tâm. Hắn biết rất rõ thân thủ của Bành Hiểu Lộ, Bạch Tình Đình đi cùng cô ấy sẽ không gặp phải nguy hiểm.
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói xong, liền nói:
- Hiểu Lộ cũng ở đó à? Tình Đình, em đưa điện thoại cho Bành Hiểu Lộ, anh có vài lời cần nói với cô ấy.
- Ông xã, anh có chuyện gì cần nói với Bành Hiểu Lộ?
Bạch Tình Đình vừa hỏi xong lại lập tức giải thích:
- Ông xã, em không có ý đó, em muốn nói anh tìm Bành Hiểu Lộ có việc gì không? À, cũng không phải ý đó, ông xã, anh đợi một lát, em đưa điện thoại cho Bành Hiểu Lộ.
Bạch Tình Đình nói rồi đưa điện thoại cho Bành Hiểu Lộ. Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, đợi đầu dây bên kia truyền đến tiếng của Bành Hiểu Lộ, hắn bèn nói:
- Bành Hiểu Lộ, rốt cuộc em và Tình Đình đang làm cái gì vậy?
Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy hơi sửng sốt:
- Cái gì là làm cái gì?
- Vốn là như vậy mà, em và Tình Đình không phải chỉ ăn cơm với nhau sao? Nhìn cái vẻ thần bí của hai người, anh thật không hiểu trong lòng phụ nữ các em rốt cuộc đang nghĩ gì.
Bành Hiểu Lộ lạnh lùng nói:
- Nếu anh không hiểu thì không cần hiểu nữa, dù sao cũng không ai cần anh hiểu. Diệp Lăng Phi, anh tìm em lẽ nào chỉ để nói câu đó sao?
Diệp Lăng Phi nghe Bành Hiểu Lộ nói xong, hắn đáp:
- Đương nhiên không phải. Hiểu Lộ, anh muốn hỏi buổi chiều em có làm gì không?
- Buổi chiều em làm gì?
Bành Hiểu Lộ cũng không biết ý định của Diệp Lăng Phi, cô nói:
- Buổi chiều không có việc gì cả, em định nhờ Tình Đình giúp em chọn vài loại mỹ phẩm. Sao vậy, lẽ nào anh tìm em có việc gì sao?
Nếu Bạch Tình Đình không ở cạnh, Diệp Lăng Phi nói không chừng sẽ cùng Bành Hiểu Lộ…, nhưng hắn biết Bạch Tình Đình đang ngồi ngay cạnh, hắn không dám… vào lúc này, thế chẳng phải là tự tìm cái chết sao? Diệp Lăng Phi lo Bạch Tình Đình hiểu nhầm, hắn vội vàng giải thích:
- Anh không có ý đó, anh chỉ muốn hỏi chiều nay em làm gì, Tình Đình không phải ở cùng em sao? Hiểu Lộ, phiền em sau khi đi dạo phố với Tình Đình xong thì đưa cô ấy về nhà. Hôm nay cô ấy ra ngoài không có vệ sĩ đi cùng, thật đúng là hồ đồ. Xã hội bây giờ loạn như thế, nếu cô ấy gặp phải chuyện gì thì biết làm thế nào? Hiểu Lộ, em hiểu ý anh chứ?
- Ồ, em còn tưởng anh có chuyện gì cơ, thì ra là chuyện này.
Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, dường như đã hiểu ý, cô đồng ý:
- Diệp Lăng Phi, chuyện này anh cứ yên tâm, em sẽ đưa Tình Đình về nhà.
- Hiểu Lộ, vậy cảm ơn em.
Diệp Lăng Phi nói xong, lại nói thêm:
- Hiểu Lộ, em đưa điện thoại cho Tình Đình, anh còn có việc cần dặn dò cô ấy.
Bành Hiểu Lộ tỏ ra có phần không kiên nhẫn:
- Con người anh sao mà nhiều chuyện đến vậy, ban nãy vẫn chưa nói xong với Bạch Tình Đình sao? Anh đúng là phiền phức. Được rồi, em đưa điện thoại cho Tình Đình, anh nói với cô ấy đi.
Bành Hiểu Lộ lại đưa điện thoại cho Bạch Tình Đình. Lần này, khẩu khí của cô đã trở lại bình thường, không còn hoảng loạn như ban nãy. Vừa rồi, cô đột nhiên nhận được điện thoại của Diệp Lăng Phi nên không có sự chuẩn bị. Cô cầm điện thoại nói:
- Ông xã, anh còn có chuyện gì sao?
- Tình Đình, là thế này. Buổi chiều không phải em đi dạo phố với Bành Hiểu Lộ sao? Đợi hai người đi xong, em bảo Bành Hiểu Lộ đưa em về, không được một mình lái xe về nhà, em hiểu lời anh nói rồi chứ?
- Hiểu rồi!
Bạch Tình Đình nói đến đây, lẩm bẩm:
- Ông xã, sao em thấy hôm nay anh cứ cổ quái làm sao ấy, dường như đang lo lắng điều gì đó. Trước đây em vẫn lái xe một mình đấy thôi, tại sao hôm nay lại cần Bành Hiểu Lộ đưa về nhà chứ?
Diệp Lăng Phi không giải thích, trong lòng hắn biết rõ, có giải thích thì Bạch Tình Đình cũng không hiểu được sự lo lắng của hắn, ngược lại còn khiến cô thêm phiền muộn, nên để cô không biết thì tốt hơn. Diệp Lăng Phi bèn nói dối:
- Tình Đình, là thế này, gần đây anh nghe nói ở Vọng Hải xảy ra vụ án bắt cóc, có người đang đi trên đường thì bị bắt. Anh làm vậy không phải là vì lo lắng cho em sao? Em xem, hôm nay ra ngoài cũng không đưa Minako đi cùng, một mình như vậy thật quá nguy hiểm.
Bạch Tình Đình tin là thật, cho rằng Diệp Lăng Phi thật sự lo cô bị bắt cóc mới đặc biệt dặn dò. Nghe hắn giải thích xong, cô vội vàng nói:
- Ông xã, em xin lỗi, chuyện hôm nay đều tại em. Em xin hứa lần sau sẽ tuyệt đối không như vậy nữa, sau này ra ngoài em sẽ đưa Minako đi cùng. Đợi lát nữa em sẽ nói với Hiểu Lộ, nhờ cô ấy đưa em về nhà, ông xã không cần phải lo lắng đâu.
Diệp Lăng Phi nghe vậy bèn nói:
- Ừ, như vậy là tốt nhất. Tình Đình, anh muốn em phải chú ý đến mình, nếu em xảy ra chuyện gì, anh biết phải làm sao, có phải không?
- Vâng, em biết rồi!
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại xong, bèn đi ra khỏi nhà vệ sinh. Khi hắn quay lại, Lý Khả Hân, Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đã ngồi sẵn. Thấy Diệp Lăng Phi, Lý Khả Hân kéo chiếc ghế bên cạnh để hắn ngồi xuống. Cô nói:
- Ban nãy bọn em đã gọi món rồi, vốn định đợi anh quay lại cùng gọi nhưng thấy anh đi mãi không về nên đã gọi luôn giúp anh rồi.
- Anh đã nói rồi mà, các em gọi giúp anh là được.
Diệp Lăng Phi nói rồi dang tay khoác vai Lý Khả Hân, hắn nhìn Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình, khẽ nói:
- Ừm, nói thế nào nhỉ, hôm nay là ngày cả nhà chúng ta cùng nhau ăn cơm, sau này chúng ta nên tụ tập như thế này nhiều hơn nữa.
Diệp Lăng Phi vừa nhắc đến "cả nhà", Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình liền tỏ ra có chút ngượng ngùng, cúi mặt xuống. Chỉ còn lại một mình Lý Khả Hân nhìn Diệp Lăng Phi, lạnh lùng nói:
- Anh nói cái gì vậy chứ, cả nhà chúng ta? Bọn em làm sao được coi là người nhà của anh, không danh không phận.
Lý Khả Hân vừa nói xong, Diệp Lăng Phi lại phá lên cười. Lý Khả Hân bị hắn cười đến mức không hiểu gì cả, cô nhìn hắn:
- Anh cười gì vậy?
- Anh không cười gì cả. – Diệp Lăng Phi đáp.
- Diệp Lăng Phi, anh thật là kỳ lạ, muốn cười thì cũng phải nói rõ lý do chứ, làm gì mà cứ như đánh đố, không chịu nói.
Diệp Lăng Phi nhìn Lý Khả Hân:
- Khả Hân, vậy anh nói là được chứ gì. Sao anh cảm thấy em cứ như một bà vợ lẽ đang ngồi đây than thân trách phận vậy.
Lý Khả Hân nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, nhìn thẳng vào hắn:
- Anh nói em cái gì cơ?
Diệp Lăng Phi thấy Lý Khả Hân như vậy vội vàng nói:
- Anh không nói gì, chỉ đùa với em thôi. Ấy, lạ thật, sao mãi mà vẫn chưa mang đồ ăn lên nhỉ?
Trong lúc Diệp Lăng Phi và Lý Khả Hân đang nói chuyện, từ ngoài cửa nhà hàng có một nam một nữ đi vào. Hai người họ có vẻ đến đây ăn cơm, nhưng vì quá đông nên đành đứng ở cửa nhìn vào trong. Diệp Lăng Phi vừa nói xong với Lý Khả Hân, hắn nhìn ra cửa, bất thình lình nhìn thấy cặp đôi đó. Hắn quay mặt sang phía Vu Đình Đình, khẽ nói:
- Đình Đình, bạn học của em.
Vu Đình Đình vẫn chưa nhìn thấy, khi cô nhìn ra phía cửa thì thấy Điền Tư đang đứng ở đó.