Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1190: CHƯƠNG 1190: CẢNH CÁO NẶC DANH

- Ở ngay phía trước, sắp đến rồi. Nhà của tôi có giá rẻ nhất ở đây, nếu các anh tìm được căn nào trong khu này rẻ hơn chỗ tôi, tôi sẽ trả lại tiền cho các anh.

Một gã đàn ông trạc bốn mươi tuổi, tay lăm lăm chùm chìa khóa, đang sải bước trên con đường đất. Khu này là vùng giáp ranh giữa thành thị và nông thôn, cách trung tâm thành phố chưa đầy năm dặm. Đi bên cạnh gã là một cô gái khoảng mười mấy tuổi, cô gái mặc một chiếc váy ngắn màu trắng, đôi chân thon dài ẩn hiện sau lớp tất da mỏng gợi cảm. Bên trên là một chiếc áo sa tanh mỏng, có thể nhìn thấy rõ chiếc áo ngực màu đen bên trong.

Cô gái vốn đang khoác tay gã đàn ông, nhưng khi đến trước sân của một ngôi nhà hai tầng, gã quay người lại nói với cô:

- Em lên xe đợi anh, lát nữa anh sẽ quay lại, đến lúc đó chúng ta sẽ cùng đến đại lầu Việt Dương.

Cô gái trẻ ngoan ngoãn gật đầu, xoay người, sải bước trên đôi giày cao gót về phía chiếc Mercedes màu trắng đang đỗ cách đó không xa.

Theo sau gã đàn ông là hai thanh niên tóc ngắn, tay xách túi du lịch màu đen. Cả hai khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, giọng nói đặc sệt khẩu âm ngoại tỉnh, tự xưng là người Đài Loan.

- Chỗ của tôi rất yên tĩnh, không có ai đến làm phiền các anh đâu. Các anh nói mình là họa sĩ phải không? Yên tâm đi, ở chỗ tôi các anh có thể tự do sáng tác. Haha, tôi cũng không hiểu gì về sáng tác, nhưng tóm lại, nếu các anh muốn ở lâu dài thì mua căn nhà này của tôi là sáng suốt nhất.

Gã đàn ông mở chiếc khóa sắt ở cổng, dùng sức đẩy cánh cổng đã hơi hoen gỉ. Khoảnh sân bên trong rất rộng, nhưng vì đã lâu không có người ở nên cỏ dại mọc um tùm. Phía Bắc vốn có một vườn hoa nhỏ, nhưng giờ chỉ còn lại bờ tường gạch vỡ, bên trong cũng mọc đầy cỏ dại.

- Chỗ này tháng trước tôi có dọn dẹp một lần rồi. Mặc dù ngoài sân nhiều cỏ dại nhưng trong nhà đã sạch sẽ, anh xem, còn có cả điện nữa đấy.

Gã dẫn hai người Đài Loan vào trong nhà, bật đèn lên, rồi đi đến trước vòi nước, vặn vòi. Từ trong vòi chỉ chảy ra một ít nước màu vàng, gã vỗ trán, nói:

- Các anh xem, trí nhớ của tôi tệ thật, quên mất là nước phải hút từ dưới giếng lên. Ừm, sau khi các anh mua, chỉ cần lắp máy bơm ở cái giếng sau nhà là có nước dùng ngay, nước này không mất tiền mua đâu...

Trong lúc gã đàn ông đang giới thiệu, một trong hai gã thanh niên đã xách túi du lịch đi lên tầng hai xem xét. Gã còn lại lấy thuốc lá ra, châm một điếu rồi nói bằng khẩu âm rất nặng:

- Chỗ này của ông thật sự không có người đến chứ?

- Rất ít người đến. Gần đây có một thôn, nhưng người trong thôn đó rất ít khi đến đây. Ban đầu tôi định xây nhà này để làm xưởng gia công, sau đó không làm nữa nên cũng bỏ bê nó. Nếu các anh muốn mua, tôi sẽ bán rẻ thôi, 130 vạn, giá này là thấp nhất rồi đấy, nếu không phải tôi và...

Gã đàn ông chưa nói hết câu thì đã bị gã thanh niên kia cắt ngang:

- Tiền không thành vấn đề. 130 vạn không đắt, nhưng tôi cần một nơi yên tĩnh để chúng tôi tiện sáng tác.

- Vậy thì chỗ này của tôi tuyệt đối phù hợp với yêu cầu của các anh. Các anh mua ngôi nhà này là một sự lựa chọn hoàn toàn chính xác.

Gã đàn ông ngoài bốn mươi tuổi nói đến đây thì chuông điện thoại reo lên. Gã liếc nhìn màn hình rồi vội vàng nói với gã thanh niên:

- Các anh cứ xem đi, tôi ra ngoài nghe điện thoại.

Nói rồi gã cầm điện thoại đi ra cửa, ấn nút nghe rồi khẽ nói:

- Em làm cái gì vậy, anh đang có việc ở đây.

- Có việc? Có phải anh lại đang giở trò mèo mả gà đồng với con hồ ly tinh đó không? Tôi nói cho anh biết, ở bên ngoài chơi bời thế nào tôi không quản, nhưng tiền tháng này vẫn chưa đưa cho tôi. Ngày mai anh nhất định phải đưa, nếu không tôi sẽ đến tận nơi làm loạn, tôi không quan tâm mất mặt hay không đâu. Tóm lại, anh không đưa tiền thì chúng ta không xong với nhau đâu!

- Anh biết rồi, anh biết rồi, em yên tâm đi, ngày mai anh sẽ đưa tiền cho em. Được rồi, được rồi, cứ vậy nhé, anh đang bận.

Gã đàn ông nói rồi cúp máy, ngay sau đó liền chửi rủa:

- Con mụ già đáng ghét, suốt ngày chỉ biết đòi tiền ông mày, tốt nhất là mày chết đi cho rảnh...

Gã mắng xong bèn quay vào trong nhà, thấy hai gã thanh niên đang đứng cùng nhau, cúi đầu bàn bạc chuyện gì đó.

- Hai vị có hài lòng với chỗ này không?

Nghe thấy gã đàn ông hỏi, một trong hai gã thanh niên quay sang gật đầu:

- Chỗ này rất tốt, chúng tôi rất thích.

- Thích thì tốt, còn tiền...

Đúng lúc gã đàn ông đang định hỏi, thì gã thanh niên kia tay phải đã lăm lăm một con dao găm, tay trái bịt chặt miệng gã. Ngay sau đó, con dao găm đâm thẳng vào tim gã đàn ông.

- Đây chính là tiền dành cho ông.

Gã thanh niên nhếch mép cười lạnh lùng, rút con dao găm ra rồi buông tay. “Bịch” một tiếng, gã đàn ông ngoài bốn mươi tuổi ngã gục xuống đất. Thân thể chỉ co giật nhẹ một chút rồi nằm im bất động, máu từ vết thương tuôn ra ướt đẫm.

- Steven, mày thật là, làm bẩn hết chỗ này rồi. Haiz, chẳng lẽ bắt tao dọn dẹp à?

Gã thanh niên còn lại nhìn cái xác dưới đất, không ngừng lắc đầu, tỏ vẻ không hài lòng. Gã thanh niên tên Steven bĩu môi, dùng con dao găm lau sạch vết máu trên lưỡi dao vào quần áo của gã đàn ông đã chết, sau đó đứng lên nói:

- Bên ngoài không phải vẫn còn một con nhỏ sao? Xử lý nốt là xong. Mày đi xử lý xác con nhỏ đó, tao xử lý xác lão này, hài lòng chưa?

- Để tao xử lý cô gái đó. Haiz, Steven, mày càng ngày càng tệ, mày không biết một kẻ lịch lãm, biết thương hoa tiếc ngọc như tao rất ghét phải ra tay với phụ nữ à? Nhất là với những cô gái trẻ đẹp, mày không phải đang làm khó tao sao?

- Nếu mày không đi thì để tao. Nhưng giải quyết xong có thể "thưởng thức" một chút, tao vốn muốn dành việc tốt này cho mày, mày không nhận thịnh tình của tao thì thôi vậy.

Steven nói rồi cầm dao găm chuẩn bị đi ra ngoài. Nghe vậy, gã thanh niên kia liền nói:

- Thật đáng tiếc, cô gái trắng trẻo xinh xắn như thế lại bị một thằng thô lỗ như mày làm nhục thì còn gì là thi vị. Chi bằng để một nghệ thuật gia như tao ra tay, tao sẽ cho cô ta chết một cách từ từ. Mặc dù như vậy rất tàn nhẫn, nhưng đối với những cô gái trẻ đẹp, đó lại là cách giải quyết tốt nhất. Steven, mày thấy có phải không?

- Tùy mày, nhưng đừng chơi quá trớn. Nên nhớ lần này chúng ta đến đây là có nhiệm vụ.

- Điều đó đương nhiên tao biết, mày cứ yên tâm.

Gã thanh niên kia nói rồi thong thả bước ra khỏi phòng. Steven xách chiếc túi du lịch đen của mình đi lên tầng hai. Gã vào một căn phòng, đặt hành lý xuống rồi lấy điện thoại ra.

- Mọi chuyện giải quyết xong rồi. Chúng tôi đã chọn được một địa điểm rất tốt, các anh có thể trực tiếp đến đây, địa chỉ cụ thể là...

*

Khoảng hơn tám giờ tối, Bạch Tình Đình mới về đến biệt thự ở bờ biển Ánh Dương. Khi cô về, Diệp Lăng Phi đã dùng bữa tối xong. Diệp Lăng Phi đứng ở cửa biệt thự, nhìn xe của Bành Hiểu Lộ và Bạch Tình Đình đỗ lại. Bành Hiểu Lộ không xuống xe, chỉ thò đầu ra cửa sổ nói với Diệp Lăng Phi:

- Diệp Lăng Phi, em đã đưa bà xã của anh về nhà an toàn rồi nhé.

Diệp Lăng Phi nhìn Bành Hiểu Lộ, vẫy tay cười nói:

- Cảm ơn em. Sao nào, có muốn vào nhà ngồi một lát không?

- Thôi ạ, em phải về nhà.

Bành Hiểu Lộ rụt đầu vào, rồi quay xe rời đi. Bạch Tình Đình lái xe vào sân, cô xuống xe, vẫy tay gọi Diệp Lăng Phi giúp xách đồ mà hôm nay cô mua trong xe ra.

Từ cốp sau xe của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi xách ra một túi ni lông lớn, bên trong có quần áo mới và cả mỹ phẩm. Diệp Lăng Phi xách túi, nói:

- Bà xã, chiều nay em và Bành Hiểu Lộ đi dạo không ít nơi phải không?

- Cũng không nhiều lắm, chỉ ở đại lầu Việt Dương và đại lầu Thái Bình Dương thôi. Hiểu Lộ nhờ em giới thiệu một số đồ trang điểm, em tiện thể giới thiệu vài loại cho cô ấy, rồi cũng mua luôn cho mình ít quần áo và mỹ phẩm. Ông xã, đợi lát nữa em mặc cho anh xem.

- Thế thì đương nhiên là đẹp rồi.

Bạch Tình Đình khoác tay Diệp Lăng Phi đi vào biệt thự. Trong phòng ngủ mới của họ, Bạch Tình Đình đứng trước gương thay quần áo. Diệp Lăng Phi ngồi trên giường, ngắm nhìn vợ mình. Đang lúc Diệp Lăng Phi say sưa ngắm nhìn thì chuông điện thoại của hắn vang lên. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại lên, nói:

- Tình Đình, anh đi nghe điện thoại.

- Vâng, anh đi đi.

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đi ra khỏi phòng ngủ. Ra khỏi phòng rồi hắn mới nghe máy:

- Dã Lang, có việc gì vậy?

- Satand, em nhận được một tin nặc danh. Người của tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm đã đến Vọng Hải. Mặc dù không phải tất cả, nhưng những kẻ còn lại sẽ lần lượt đến Vọng Hải trong vài ngày tới.

Nghe Dã Lang nói vậy, Diệp Lăng Phi cau mày:

- Dã Lang, theo em kẻ nào đã cung cấp tin tình báo cho em? Em có biết kẻ đó là ai không?

- Em không biết. Em chỉ biết kẻ đó nhắc em tạm thời không nên về Vọng Hải.

- Nói như vậy là cảnh cáo em rồi. Dã Lang, thế là có người không muốn em đến Vọng Hải. Theo anh thấy, một khi người của Khoa Nhung Hỏa Diễm đến, Vọng Hải sẽ trở nên rất nguy hiểm, nói không chừng nơi này sẽ đại loạn, phải đối mặt với hiểm nguy khôn lường. Vì vậy mới có người không muốn em đến đây. Dã Lang, em có đoán ra người thông báo là ai không?

- Satand, em thật sự không đoán ra. Nhưng bây giờ em đã sắp tới Vọng Hải rồi, sáng mai em sẽ về đến nơi, chuyện này đối với em không còn ý nghĩa gì nữa. Satand, em chỉ muốn nhắc nhở anh phải chú ý tình hình bên đó, anh phải cẩn thận, có khả năng sự việc còn tệ hơn chúng ta tưởng tượng.

- Có thể, nhưng mọi việc đã đến nước này, anh chỉ còn cách phòng bị thật tốt thôi.

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, điện thoại của hắn lại có một cuộc gọi khác đến. Diệp Lăng Phi nói với Dã Lang:

- Dã Lang, anh có điện thoại. Bên em nếu có tình hình gì thì lập tức thông báo cho anh nhé.

- Vâng, em biết rồi!

Dã Lang nói rồi cúp máy. Diệp Lăng Phi nhìn vào màn hình, là một số lạ, hắn không biết là ai gọi đến. Hắn nghe máy, từ trong điện thoại vọng ra giọng của một người đàn ông lạ mặt:

- Anh là Diệp Lăng Phi?

- Anh là ai?

Nghe thấy giọng nói xa lạ, Diệp Lăng Phi lập tức nâng cao cảnh giác. Đối với hắn lúc này, tất cả những cuộc điện thoại lạ đều ẩn chứa nguy hiểm, cần phải cẩn thận đề phòng. Giọng Diệp Lăng Phi trở nên nghiêm túc:

- Tôi và anh không hề quen biết.

- Tôi họ Hoàng. Còn về tên, tôi nghĩ anh không cần thiết phải biết.

Giọng nói ở đầu dây bên kia tỏ ra không hề khách khí, điều này khiến Diệp Lăng Phi khó chịu. Hắn không ngờ lại có kẻ dám dùng khẩu khí này nói chuyện với mình. Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:

- Tôi không thích người lạ, và càng ghét những kẻ nói chuyện cộc lốc. Nếu anh không muốn nói tên mình, thì cuộc nói chuyện giữa chúng ta còn có ý nghĩa gì? Anh biết tên tôi, liệu tôi có thể cho rằng anh là kẻ thù của tôi, muốn gài bẫy tôi không?

- Anh có thể cho là như vậy. Đương nhiên, tôi kiến nghị anh không nên cho là như vậy thì tốt hơn, vì làm thế đối với anh không hề có lợi. Tôi gọi cho anh là vì có người cho rằng để anh tham gia vào hành động lần này thì tốt hơn, vì vậy tôi mới gọi, chứ bản thân tôi không hề thích thú việc có anh tham gia.

- Vớ vẩn, tao không biết mày đang nói gì. Đồ khốn, tao nói cho mày biết, bây giờ tâm trạng tao không tốt, mày tốt nhất không nên trêu chọc tao, cũng đừng dùng cái giọng đó nói chuyện với tao, cẩn thận không tao cho cái đầu của mày lìa khỏi cổ đấy!

Nghe khẩu khí của kẻ lạ mặt, Diệp Lăng Phi lập tức gắt lên. Hắn rất ghét giọng điệu của gã đàn ông đó, một giọng điệu đầy trịch thượng, như thể một nhân vật quyền thế đang coi Diệp Lăng Phi là kẻ có thể tùy ý bắt nạt. Diệp Lăng Phi nói xong, lập tức cúp máy. Hắn quay người định vào phòng ngủ thì chuông điện thoại lại vang lên. Lần này là một số cố định gọi đến. Diệp Lăng Phi liếc nhìn, thấy đó là số ở Vọng Hải. Trong lòng hắn càng thêm nghi hoặc, không biết kẻ gọi đến rốt cuộc là ai. Sau cuộc gọi vừa rồi, Diệp Lăng Phi cảm thấy chuyện này nhất định có liên quan đến mình. Ban nãy kẻ lạ mặt kia có nhắc đến hành động gì đó, mà hắn hoàn toàn không biết. Đương nhiên, Diệp Lăng Phi cho rằng đối phương đã chủ động gọi cho hắn, cho dù hắn có cúp máy thì họ cũng sẽ gọi lại, hắn không cần phải nể nang gì cả.

Quả nhiên, Diệp Lăng Phi vừa cúp máy xong thì lại có một số cố định gọi đến. Từ trong điện thoại truyền đến giọng một người đàn ông:

- Diệp tiên sinh, xin chào, tôi là cục trưởng cục công an thành phố Vọng Hải, Triệu Đào.

Cục trưởng cục công an ở Vọng Hải đã đổi qua khá nhiều người. Vị cục trưởng trước đây đã bị điều đi thành phố khác, mà cho dù ông ta vẫn còn ở đây, Diệp Lăng Phi cũng không thân thiết gì. Còn Chu Hân Mính, với tư cách là Phó cục trưởng, lại không thể đi làm vì đang trong thời kỳ mang thai. Thời gian này cô chỉ mang cái mác phó cục trưởng cục công an Vọng Hải, hưởng trợ cấp mà không đi làm. Thực ra, số tiền trợ cấp đó đối với Diệp Lăng Phi cũng chẳng đáng là bao, hắn không quan tâm đến chút tiền đó.

Triệu Đào, con người này, Diệp Lăng Phi hoàn toàn không quen, có thể nói là lần đầu tiên nghe thấy cái tên này. Diệp Lăng Phi ở Vọng Hải có người bảo vệ, có chuyện gì cũng không cần tìm đến cục trưởng cục công an giúp đỡ. Nghe đối phương giới thiệu xong, hắn thản nhiên hỏi:

- Cục trưởng Triệu, không biết ông tìm tôi có việc gì không?

- Diệp tiên sinh, chuyện là thế này, bên chúng tôi muốn mời anh đến tham gia một cuộc họp. Cuộc họp này rất quan trọng, hy vọng anh có thể đến tham gia.

Khẩu khí của Triệu Đào rất khách khí. Diệp Lăng Phi nghe xong, nghi hoặc hỏi:

- Cục trưởng Triệu, ý ông là muốn một người dân thường như tôi tham gia cuộc họp của cục công an? Ông có nhầm không đấy? Tôi và cục công an các ông không có bất kỳ quan hệ gì. Đương nhiên, nếu các ông muốn bắt tôi thì không cần phải nói vòng vo.

Triệu Đào nghe vậy bèn vội vàng giải thích:

- Diệp tiên sinh, anh hiểu nhầm rồi. Cuộc họp lần này không đơn giản chỉ là cuộc họp của cục công an chúng tôi, hơn nữa cũng không phải do tôi chủ trì. Chỉ là cuộc họp này rất quan trọng, đối phương kiên quyết đòi mời anh tham gia, vì vậy chúng tôi mới mời anh.

Diệp Lăng Phi nghe Triệu Đào nói xong bèn hỏi:

- Ý ông là có người muốn tôi đến tham gia cuộc họp này? Vậy đối phương là ai?

- Chuyện này không tiện nói với anh. Không biết bây giờ anh có tiện đến trụ sở cục công an không?

Diệp Lăng Phi nghe vậy bèn nói:

- Bây giờ? Cục trưởng Triệu, ông không đùa với tôi đấy chứ? Bây giờ ông bảo tôi đến đó?

- Đương nhiên không phải là đùa. Tôi nói rất nghiêm túc, tôi hy vọng Diệp tiên sinh có thể đến ngay bây giờ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!