Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại từ Cục trưởng Cục Công an, lòng đầy nghi hoặc. Chuyện này quá đột ngột, hắn không hề có sự chuẩn bị nào. Bất thình lình bị gọi đi họp khiến hắn không khỏi hoài nghi.
"Lẽ nào họ muốn bắt mình?"
Ý nghĩ đó lóe lên rồi nhanh chóng bị hắn gạt đi. Nếu muốn bắt người, họ đã chẳng cần gọi điện thoại phiền phức như vậy, hoàn toàn không hợp lẽ thường. Nhưng gọi đi họp vào lúc nửa đêm thế này lại càng khó hiểu. Quá nhiều điều kỳ lạ, Diệp Lăng Phi cau mày nói:
- Cục trưởng Triệu, thế này đi, cho tôi nửa tiếng, nửa tiếng nữa tôi sẽ tới.
- Được!
Cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi không vào phòng ngủ ngay mà đứng trầm ngâm suy nghĩ. Đúng lúc này, giọng Dã Thú từ dưới lầu vọng lên.
- Lão đại, em mang đồ đến mừng anh tân gia đây!
Tiếng của Dã Thú rất lớn, Diệp Lăng Phi ở trên tầng hai cũng nghe thấy rõ. Hắn mỉm cười, ở trước mặt Dã Thú, hắn không cần phải lo lắng gì, Dã Thú là người anh em đáng tin cậy nhất của hắn.
Cửa phòng ngủ mở ra, Bạch Tình Đình mặc một chiếc váy dài màu trắng vẫn còn nguyên mác đứng ở ngưỡng cửa. Thấy Diệp Lăng Phi, cô liền trách yêu:
- Ông xã, anh ra xem Dã Thú đi, cậu ta làm gì mà ồn ào thế, nửa đêm rồi còn gì.
Diệp Lăng Phi bước tới, giơ tay vỗ nhẹ lên mông cô, khẽ nói:
- Tình Đình, để anh ra bảo Dã Thú, em cứ thay đồ đi nhé.
- Ông xã, có đẹp không?
Bạch Tình Đình mặc bộ đồ mới mua, xoay một vòng trước mặt Diệp Lăng Phi, tà váy tung bay, càng tôn lên vẻ đẹp quyến rũ của cô. Diệp Lăng Phi gật đầu cười:
- Rất đẹp, Tình Đình mặc gì cũng đẹp.
- Miệng lưỡi anh ngọt thật đấy. Ông xã, em còn mua cả đồ lót nữa, đợi anh bảo Dã Thú về rồi vào phòng em cho anh xem.
Nói đến đây, hai má Bạch Tình Đình chợt ửng hồng, cô thì thầm:
- Tối qua em mệt quá, không chiều ông xã được, tối nay em sẽ bù đắp cho anh.
- Ừ, vậy thì tốt.
Diệp Lăng Phi vốn định nói mình sắp phải ra ngoài, nhưng lời đến môi lại nuốt vào. Thấy tâm trạng Bạch Tình Đình đang vui như vậy, nếu nói ra bây giờ e rằng sẽ làm cô mất hứng. Nghĩ vậy, hắn quyết định im lặng.
Diệp Lăng Phi vừa tới đầu cầu thang đã thấy Dã Thú tay xách một chai rượu đi lên. Thấy Diệp Lăng Phi, Dã Thú cười nói:
- Lão đại, anh xuống đúng lúc quá, em đang định lên tìm anh. Em mang thịt bò với rượu táo đến này...
Diệp Lăng Phi đi tới trước mặt Dã Thú, vỗ vai gã:
- Dã Thú, anh có việc phải ra ngoài. Nếu muốn chúc mừng thì để mai đi, bây giờ anh phải đến Cục Công an.
Nghe phải đến Cục Công an, Dã Thú tưởng Diệp Lăng Phi xảy ra chuyện gì, vội hỏi:
- Lão đại, anh đến Cục Công an làm gì?
Diệp Lăng Phi nhìn quanh không thấy ai, bèn ghé vào tai Dã Thú nói nhỏ:
- Bên Cục Công an gọi điện bảo anh đến họp, anh cũng không biết là họp gì. Giờ anh phải qua đó xem rốt cuộc là chuyện gì.
- Lão đại, em đi với anh.
Dã Thú nghe vậy liền thấy bất an. Cục Công an tìm Diệp Lăng Phi đi họp vào giờ này chắc chắn không phải chuyện tốt, có khi là muốn bắt người. Gã không yên tâm để Diệp Lăng Phi đi một mình, nhất quyết đòi đi cùng. Diệp Lăng Phi nghĩ lại, dẫn Dã Thú theo cũng tốt, ai biết được ở đó sẽ xảy ra chuyện gì. Giai đoạn này rất nhạy cảm, hắn không thể xem nhẹ bất cứ việc gì. Diệp Lăng Phi đồng ý, Dã Thú lập tức quay về nhà. Đợi Dã Thú đi rồi, hắn quay lại phòng ngủ. Vừa mở cửa, hắn đã thấy Bạch Tình Đình mặc một bộ đồ lót màu đen đang đứng trước gương. Thấy Diệp Lăng Phi trở lại, Bạch Tình Đình ngượng ngùng hỏi:
- Ông xã, đẹp không?
- Rất đẹp!
Diệp Lăng Phi nói rồi bước đến từ phía sau, vòng tay ôm lấy cô, hôn lên má cô rồi khẽ nói:
- Bà xã, anh phải đến Cục Công an một chuyến.
Nghe vậy, Bạch Tình Đình lập tức xoay người lại, lo lắng nhìn hắn:
- Ông xã, anh phải đến Cục Công an? Xảy ra chuyện gì sao?
- Anh cũng không rõ. Ban nãy anh nhận được điện thoại bảo đến đó họp khẩn. Anh đoán chắc có liên quan đến chuyện ở nước ngoài. Em biết đấy, anh có vài mối quan hệ bên đó, có lẽ họ muốn anh giúp đỡ việc này.
Tay Diệp Lăng Phi khẽ vuốt má Bạch Tình Đình, hắn nói:
- Tình Đình, em yên tâm, anh sẽ không sao đâu. À, Dã Thú cũng đi cùng anh, em biết mà, có Dã Thú ở bên cạnh thì không có chuyện gì xảy ra được.
Bạch Tình Đình dặn dò:
- Ông xã, anh phải cẩn thận đấy. Nếu có chuyện gì nhất định phải nói với em.
- Anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi ôm chặt Bạch Tình Đình vào lòng, tay vuốt ve tấm lưng trần mềm mại của cô. Sự tiếp xúc này khiến hắn có cảm giác không nỡ rời đi, hắn khẽ nói:
- Bà xã, anh yêu em, anh sẽ không để em phải chịu bất cứ tổn thương nào.
Bạch Tình Đình nép vào ngực Diệp Lăng Phi, dịu dàng đáp:
- Vâng ạ! Ông xã, em biết chỉ cần anh ở bên, em sẽ không gặp nguy hiểm. Em muốn được dựa vào anh như thế này...
Diệp Lăng Phi lái xe ra khỏi biệt thự, Dã Thú đã lái xe đợi sẵn ở cổng tiểu khu. Thấy xe của Diệp Lăng Phi, Dã Thú cũng khởi động, hai chiếc xe chạy song song. Dã Thú quay sang hỏi:
- Lão đại, anh thấy lần này có nguy hiểm không ạ?
Diệp Lăng Phi đang ngậm điếu thuốc, hắn lấy nó ra rồi nói với Dã Thú:
- Chắc không đến mức nguy hiểm đâu, anh không tin người của Cục Công an dám động đến anh. Dã Thú, đến đó cứ đi theo anh, không được manh động, biết chưa?
- Lão đại, anh yên tâm, em không manh động đâu.
Dù Dã Thú nói vậy, Diệp Lăng Phi vẫn lo gã sẽ hành động thiếu suy nghĩ. Miệng thì nói Cục Công an không dám làm gì mình, nhưng hắn thực sự không biết tình hình cụ thể ra sao, cũng chẳng biết đến đó sẽ xảy ra chuyện gì.
Sau khi đến Cục Công an, Diệp Lăng Phi và Dã Thú cùng xuống xe. Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Dã Thú:
- Dã Thú, vẫn câu nói cũ, vào trong đó mọi việc phải nghe lời anh, không được manh động. Nhóc con, có phải em mang theo súng không?
Dã Thú toe toét cười:
- Lão đại, em mang theo một khẩu súng lục. Ai biết trong đó có chuyện gì, mang theo vẫn hơn. Lỡ có chuyện gì còn chống đỡ được, đúng không lão đại?
- Để súng vào xe, đừng mang vào. Mang súng vào thì còn ra thể thống gì nữa. Em không biết ở đây cấm cá nhân mang súng à? Đây không phải nước ngoài, em mang súng vào chẳng phải là tự tìm phiền phức sao?
- Vậy em để súng vào xe là được chứ gì.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Dã Thú quay lại cất súng vào xe rồi trở ra. Lúc này, Diệp Lăng Phi mới cùng gã bước vào tòa nhà Cục Công an thành phố. Ở cổng có hai cảnh sát đứng gác, một người thấy họ liền tiến lại, lịch sự hỏi:
- Anh là Diệp tiên sinh phải không?
Diệp Lăng Phi gật đầu, viên cảnh sát kia liền nói:
- Cục trưởng của chúng tôi đang đợi anh ở bên trong, mời anh đi theo tôi.
Dã Thú định bước theo thì bị viên cảnh sát kia chặn lại:
- Xin lỗi, cục trưởng chúng tôi không dặn cho người khác vào.
- Cậu ta là người của tôi, không có vấn đề gì cả. Nếu cục trưởng của các anh nhất quyết không cho tôi dẫn người theo, vậy thì tôi nghĩ cũng không cần phải vào nữa, tôi đi ngay bây giờ.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, viên cảnh sát kia liền tỏ vẻ khó xử, cau mày nhìn hắn rồi áy náy nói:
- Diệp tiên sinh, phiền anh đợi một chút, tôi đi báo cáo với cục trưởng.
Nói xong, anh ta lấy điện thoại ra gọi. Trong lúc chờ đợi, Diệp Lăng Phi liếc nhìn xung quanh. Trước cổng tòa nhà chỉ có hai cảnh sát, nhưng xung quanh lại đỗ mấy chiếc xe, bên trong đều là cảnh sát. Xem ra chuyện tối nay không hề đơn giản. Diệp Lăng Phi đề cao cảnh giác, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lẽ nào những cảnh sát này chuẩn bị bắt hắn? Hắn bắt đầu nghĩ đến phương án chạy trốn nếu có chuyện ngoài ý muốn.
Rất nhanh, viên cảnh sát kia cúp máy, gật đầu với Dã Thú:
- Mời anh cùng vào gặp cục trưởng.
Viên cảnh sát dẫn đường, Diệp Lăng Phi và Dã Thú theo anh ta đến thang máy. Trên đường đi, Diệp Lăng Phi để ý thấy có ít nhất bốn cảnh sát, và lúc này hắn mới nhận ra một chi tiết: trên người họ đều mang súng. Cảnh sát mang súng không có gì lạ, nhưng bây giờ đã là đêm khuya mà họ vẫn mang súng tuần tra thế này thì chắc chắn có chuyện rất quan trọng xảy ra. Hơn nữa, thái độ của bốn người kia cho thấy họ không nhắm vào Diệp Lăng Phi và Dã Thú, mà đang làm công tác bảo vệ, ngăn chặn kẻ khác đột nhập.
Khi thang máy lên đến tầng sáu, suy nghĩ này của Diệp Lăng Phi càng được xác thực. Cửa thang máy vừa mở, hai bên đã có hai cảnh sát mang súng đứng gác, trong hành lang cũng có vài người như vậy. Cảnh tượng này khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy họ đang bảo vệ một nhân vật quan trọng nào đó.
Diệp Lăng Phi đi theo viên cảnh sát vào phòng họp, hắn hỏi:
- Tại sao lại có nhiều cảnh sát như vậy?
Viên cảnh sát chỉ khẽ cười:
- Diệp tiên sinh, đây là công tác bảo vệ bình thường của chúng tôi thôi, không có gì đặc biệt cả.
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền nói thẳng:
- Tôi thấy không giống. Tôi cũng không phải chưa từng đến Cục Công an, sao lại không biết công tác bảo vệ của các anh thế nào. Trước đây không hề nghiêm ngặt như bây giờ. Tình trạng này chỉ có hai khả năng, một là các anh đang bảo vệ nhân vật quan trọng, hai là các anh đang chuẩn bị bắt tôi.
Viên cảnh sát kia nghe xong bèn cười:
- Diệp tiên sinh nghĩ nhiều rồi. Chúng tôi tại sao phải bắt anh chứ? Anh là người mà cục trưởng chúng tôi đích thân mời đến họp. Còn họp về vấn đề gì thì tôi không rõ, chức vụ của tôi quá thấp. Nếu Diệp tiên sinh có thắc mắc gì, vào họp sẽ biết thôi.
Viên cảnh sát chỉ nói đến đó rồi im lặng. Diệp Lăng Phi biết không hỏi thêm được gì, hắn đi theo anh ta đến cửa phòng họp, thấy có hai cảnh sát nữa đang đứng gác. Viên cảnh sát dẫn đường dừng lại, nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, cục trưởng đang ở trong đợi anh.
- Được rồi!
Diệp Lăng Phi gật đầu, bước về phía phòng họp, đẩy cửa bước vào. Bên trong phòng họp có một màn hình hiển thị rất lớn, đèn đều đã tắt, chỉ có màn hình phía trước là sáng. Lúc này, trước màn hình là một người đàn ông tóc ngắn khoảng 27, 28 tuổi, mặc vest xanh da trời, đeo cà vạt sọc xanh trắng.
Trên màn hình là ảnh của một ông già da trắng, khoảng 50 tuổi, tóc thưa, đeo kính.
Khi Diệp Lăng Phi đẩy cửa vào, người đàn ông đứng phía trên quay lại, ngừng phát biểu. Cùng lúc đó, đèn trong phòng họp bật sáng. Bên trong có khoảng mười mấy người, có người mặc sắc phục cảnh sát, có người mặc thường phục. Còn có hai người quay lưng về phía Diệp Lăng Phi, đang cúi đầu xem gì đó. Nhìn từ phía sau, có thể thấy họ là người nước ngoài. Vóc dáng người châu Á và châu Âu có sự khác biệt, nếu từng nghiên cứu về nhân thể học sẽ rất dễ nhận ra. Diệp Lăng Phi cảm thấy một trong hai người đó trông rất quen, nhưng lại không nhớ ra là ai.
- Diệp tiên sinh, anh đến rồi.
Một người đàn ông khoảng hơn 40 tuổi, mặc sắc phục cảnh sát ngồi ở vị trí đầu đứng dậy, đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, đưa tay phải ra tự giới thiệu:
- Tên tôi là Triệu Đào, Cục trưởng Cục Công an thành phố Vọng Hải. Cuộc điện thoại ban nãy là tôi gọi cho anh. Rất xin lỗi vì đã làm phiền anh vào giờ này.
Diệp Lăng Phi nhìn Triệu Đào, nói:
- Cục trưởng Triệu, ông gọi tôi đến muộn như vậy, tôi hy vọng ông có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý. Tôi không phải là một thị dân đầy tinh thần trách nhiệm, càng không muốn đi lo chuyện bao đồng. Tôi hy vọng Cục trưởng Triệu hiểu ý tôi. Nếu ông không thể cho tôi một lời giải thích hợp lý, tôi sẽ rời đi ngay bây giờ.
Triệu Đào nghe vậy, cười nói:
- Diệp tiên sinh đừng vội. Trước tiên tôi xin giới thiệu với anh vài người. Chuyện này ít nhiều cũng có liên quan đến anh. Ồ, đương nhiên, tình hình cụ thể tôi cũng không rõ lắm, những điều tôi biết không nhiều.
Nói rồi, Cục trưởng Triệu quay sang người đàn ông đang đứng phía trên, giới thiệu:
- Diệp tiên sinh, vị này là Hoàng... Hoàng tiên sinh.
Triệu Đào dường như do dự không biết có nên nói ra tên của người đàn ông kia. Khi Diệp Lăng Phi nghe thấy họ Hoàng, hắn quay sang nhìn người đàn ông kia, cười nói:
- Thì ra là Hoàng tiên sinh ban nãy gọi điện cho tôi. Quả nhiên là nhân tài, phong thái bất phàm, thảo nào nói chuyện ngạo mạn như thế, thì ra lai lịch không đơn giản.
Người đàn ông họ Hoàng nghe vậy, vẫn dùng giọng điệu không khách khí đáp:
- Diệp tiên sinh, nếu không phải có người nhất quyết muốn anh tham gia cuộc họp này, tôi cho rằng anh hoàn toàn không cần thiết phải có mặt ở đây.
Khẩu khí của người đàn ông kia vẫn rất khó chịu, khiến Diệp Lăng Phi không hài lòng. Dã Thú đứng sau lưng hắn cũng có phần không nhịn được, không ngờ tên kia lại dám bất lịch sự với lão đại của mình như vậy. Gã vừa định hành động thì nghe Diệp Lăng Phi ho một tiếng, Dã Thú đành nén giận lại, đứng sau lưng Diệp Lăng Phi, trừng mắt nhìn người đàn ông họ Hoàng.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn người đàn ông kia, lạnh lùng nói:
- Tôi cũng chẳng muốn tham gia mấy cuộc họp thế này. Tôi thấy nó chẳng liên quan gì đến tôi cả. Nếu thật sự có liên quan, tôi cũng sẽ tự mình giải quyết, không cần người khác nhúng tay vào chuyện của mình.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi quay sang Triệu Đào:
- Cục trưởng Triệu, ông nghe rồi đấy. Tôi đến đây nhưng có người cho rằng tôi không cần thiết phải ở lại, vậy tôi xin phép đi trước.
- Xin đợi một lát.
Ngay sau câu nói bằng tiếng Pháp đó, một trong hai người đàn ông đang quay lưng về phía Diệp Lăng Phi liền xoay người lại.