Mộ Văn diện một chiếc quần yếm màu hồng xuất hiện ở cổng khách sạn. Sean vừa thấy Mộ Văn liền lập tức mở cửa xe, quay sang nói với Diệp Lăng Phi:
- Satan, tối nay cấm anh giành bạn gái với tôi đấy!
- Tôi không có hứng thú với mấy chuyện này, không trăng hoa như ông!
Diệp Lăng Phi tay cầm điếu thuốc, khoát tay với Sean một cái rồi nói:
- Tối nay ông là nhân vật chính, tôi cùng lắm cũng chỉ là vai phụ thôi!
Diệp Lăng Phi nhìn thấy Mộ Văn khoác tay Sean đi về phía xe, hắn ném điếu thuốc ra ngoài cửa sổ. Sean rất lịch thiệp mở cửa xe cho Mộ Văn lên trước, sau đó hắn mới lên xe ngồi vào ghế sau. Diệp Lăng Phi khởi động xe, Dã Thú lái xe theo sau. Trên đường đến quán bar, Mộ Văn quay sang hỏi Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, anh là người Vọng Hải à?
- Không phải!
Diệp Lăng Phi trả lời dứt khoát, không hề có ý định che giấu thân phận của mình, hắn nói tiếp:
- Tôi có nhiều quốc tịch, thành phố Vọng Hải chỉ là nơi ở hiện tại của tôi thôi, không ai quy định tôi không thể ở lại đây, phải không?
- Đương nhiên là không có quy định như vậy, tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi!
Mộ Văn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, lại hỏi:
- Diệp tiên sinh, tôi thấy tiếng Pháp của anh rất lưu loát nên tò mò thôi, lẽ nào anh đã từng sống ở Pháp?
Lúc này Sean cười nói:
- Có vẻ bạn gái tôi khá hứng thú với anh đấy, sức hút của lão già này không bằng anh rồi!
Diệp Lăng Phi cười lắc đầu, nói:
- Sean, ông đang ghen đấy à? Tôi cho rằng làm đặc công thì không nên có tình cảm, ông cũng vậy mà vị tiểu thư xinh đẹp này cũng thế. Tôi thấy vị tiểu thư đây hỏi tôi nhiều vấn đề như vậy, thực ra mục đích chỉ có một, chính là muốn moi móc thông tin của tôi. Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, biết được nội tình của tôi thì sao chứ? Mộ Văn tiểu thư phải không, tôi khuyên cô một câu, đối với chuyện của tôi, cô biết càng ít càng tốt. Có những bí mật tốt nhất là không nên biết, ví dụ như những chuyện mà Sean tiên sinh đã trải qua trong quá khứ, e rằng có rất nhiều chuyện chính bản thân ông ta cũng đã quên rồi, phải không Sean?
Lời này của Diệp Lăng Phi quá thẳng thừng, không chỉ Mộ Văn mà ngay cả Sean cũng không ngờ hắn sẽ nói thẳng ra như vậy. Sean thoáng sững sờ, rồi lập tức cười nói:
- Diệp tiên sinh, chuyện quá khứ đã qua rồi. Dù tôi muốn nhớ lại cũng chẳng nhớ được bao nhiêu, huống chi bản thân tôi thích nhìn về phía trước, giống như tính cách của tôi vậy, tôi là một người đàn ông luôn hướng về tương lai!
Diệp Lăng Phi không nói thêm gì với Sean, hắn lái xe đưa Sean và Mộ Văn đến cửa một quán bar lớn trong thành phố. Đỗ xe xong, Diệp Lăng Phi bước xuống. Dã Thú đi tới bên cạnh, thấp giọng nói:
- Lão đại, em vừa mới gọi điện cho Dã Lang…
Dã Thú còn chưa nói hết, đã thấy Diệp Lăng Phi khoát tay:
- Anh biết rồi, lúc về cậu nói lại với anh là được!
- Vâng!
Dã Thú đáp.
Mộ Văn vẫn khoác tay Sean, tư thế này khiến không ít người Trung Quốc đến quán bar ném cho cô những ánh mắt khinh bỉ. Ở trong nước, rất nhiều người vẫn cực kỳ phản cảm với việc phụ nữ Trung Quốc đi cùng người nước ngoài, nhất là với một lão già, điều này càng khiến người ta nghi ngờ mục đích của cô gái. Nếu ở một bữa tiệc sang trọng thì hành động này của Mộ Văn chẳng có gì không ổn, nhưng ở đây lại có vẻ không thích hợp cho lắm. Sean hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của những người đó, ngược lại còn có vẻ rất đắc ý. Hắn thích cảm giác bị người khác chú ý thế này. Thông thường, là một đặc công, Sean nên tỏ ra khiêm tốn, nhưng hắn lại thích gây náo động, thích tận hưởng cảm giác được nhiều người nhìn vào.
Diệp Lăng Phi tìm một chỗ ngồi trên lầu hai của quán bar, ngay bên dưới chân họ là đại sảnh. Từ đây có thể nhìn thấy sàn nhảy và các cặp nam nữ đang lắc lư theo điệu nhạc. Diệp Lăng Phi và Dã Thú ngồi xuống, Mộ Văn cũng ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi. Ngửi thấy mùi nước hoa trên người Mộ Văn, hắn quay sang cười nói:
- Tôi rất dị ứng với nước hoa, nhất là loại nước hoa đặc biệt có thể khiến đàn ông kích động này, rất dễ khiến tôi mất kiểm soát!
- Vậy sao, tôi lại muốn xem dáng vẻ của anh lúc mất kiểm soát sẽ thế nào!
Mộ Văn cố ý lúc lắc bờ mông tròn trịa của mình như muốn quyến rũ Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi quay sang phía Sean, nhún vai nói:
- Sean, thấy chưa, vấn đề không phải ở tôi, mà là bạn gái của anh muốn quyến rũ tôi!
Sean cũng giơ tay nhún vai, tỏ vẻ rất bất đắc dĩ:
- Tôi vốn tưởng mình rất có sức hút trong mắt cô ấy, có lẽ tôi sai rồi. Lòng hiếu kỳ của cô ấy đối với anh đã vượt qua cả sức hút của tôi, tôi chịu thua rồi, Satan, anh…
Sean lỡ lời, hắn vừa thốt ra cái tên Satan thì ngay lập tức thấy Diệp Lăng Phi lườm mắt qua, hắn nói:
- Sean, tôi hy vọng ông nhớ kỹ thân phận của mình. Ông là một đặc công, mà tôi trước nay vốn không có thiện cảm gì với đặc công, hy vọng ông sẽ không làm chuyện gì khiến tôi tức giận. Chúng ta đang hợp tác, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ giao số phận của mình cho ông nắm giữ. Bất cứ chuyện gì khiến tôi không hài lòng đều có thể là họa sát thân đấy!
Diệp Lăng Phi thừa biết, tên Sean này không thể nào lỡ lời như vậy, rõ ràng là hắn cố tình nói ra, còn về ý đồ thì hắn không đoán được. Nhưng Diệp Lăng Phi cũng không muốn có thêm người biết thân phận của mình. Sean dường như đã sớm đoán được phản ứng của Diệp Lăng Phi, hắn cười nói:
- Diệp tiên sinh, tôi tin giữa chúng ta có chút hiểu lầm. Để bồi thường, tối nay cứ để tôi trả!
- Dã Thú, gọi rượu đi, lấy loại đắt nhất ở đây!
Diệp Lăng Phi quay sang nói với Dã Thú. Dã Thú gật đầu. Dù sao Mộ Văn cũng là một nữ đặc công. Khi vừa nghe Sean nhắc tới danh hiệu Satan, trong đầu cô lập tức hiện ra một người mà cô chưa từng gặp, chỉ nghe nói qua. Trong kho dữ liệu trung ương có một hồ sơ về Satan, nhưng không hề có thông tin chi tiết, chỉ giới thiệu hắn là thủ lĩnh của Nanh Sói – một trong những tổ chức buôn lậu vũ khí nguy hiểm nhất thế giới, thế nhưng trong cơ sở dữ liệu lại không có chút thông tin nào về tướng mạo của Satan. Satan cũng được xem là một trong những kẻ nguy hiểm nhất thế giới. Điều kỳ lạ là, tuy tổ chức Nanh Sói được gọi là một trong những tổ chức buôn lậu vũ khí nguy hiểm nhất, nhưng những năm gần đây, việc tấn công tổ chức này không có chút tiến triển nào, ngay cả cảnh sát hình sự quốc tế cũng đã ngừng truy bắt các thành viên của Nanh Sói, ít nhất là hiện nay không có quốc gia nào phát lệnh truy nã quốc tế. Đây là một chuyện rất kỳ quái. Tuy Mộ Văn xem được thông tin về Satan trong kho dữ liệu, nhưng lại không có mệnh lệnh truy nã nào, dường như Satan chỉ là một nhân vật nguy hiểm được ghi lại, không ai muốn hắn thực sự sa lưới. Sau khi Mộ Văn nghe Sean dường như vô tình nhắc đến cái tên Satan, theo phản xạ, cô liền liên hệ Satan trong kho dữ liệu với người đàn ông đang ngồi trước mặt, nhưng rồi chính cô lại lập tức phủ định ý nghĩ này. Trong mắt Mộ Văn, điều này thực sự quá nực cười, người đàn ông trước mắt làm sao có thể là tên Satan nguy hiểm kia được.
Theo Mộ Văn thấy, người đàn ông tên Diệp Lăng Phi này tuyệt đối không giống một kẻ đáng sợ, ít nhất khi anh ta nói đùa không làm cô có cảm giác hoảng hốt bất an. Dù câu nói mà Diệp Lăng Phi vừa nói với Sean khiến Mộ Văn cảm thấy người đàn ông này không hề tầm thường, nhưng cô cũng sẽ không tin anh ta lại là một trong những kẻ nguy hiểm nhất thế giới, điều này quả thực quá viển vông. Mộ Văn càng nghĩ, càng cảm thấy người đàn ông trước mắt có rất nhiều bí mật, cô càng ngày càng hứng thú với anh ta, muốn tìm hiểu xem rốt cuộc phía sau người này còn có bí mật gì. Mộ Văn quay mặt về phía Diệp Lăng Phi, đôi mắt long lanh chứa đầy vẻ ngưỡng mộ, cất tiếng:
- Satan… Satan, đây là tên hay biệt hiệu của anh vậy?
- Ai biết được, tên tôi là Diệp Lăng Phi, không phải Satan gì đó. Người đẹp à, cô hỏi câu này có thấy vô nghĩa không? Dường như tôi là ai cũng không liên quan gì đến cô cả. Tôi nói lại lần nữa, tôi có vợ rồi, hơn nữa, vợ tôi còn đẹp hơn cô rất nhiều đấy!
Nếu là cô gái khác nghe được những lời này của Diệp Lăng Phi, nhất định sẽ cảm thấy tổn thương. Phụ nữ ghét nhất là bị đàn ông đem ra so sánh. Mỗi cô gái đều cho rằng mình là người đẹp nhất, cho dù không xinh đẹp thì trong lòng cũng nghĩ mình xinh đẹp, thử hỏi có cô gái nào không muốn mình xinh đẹp chứ. Mộ Văn rõ ràng nghe được những lời này của Diệp Lăng Phi, nhưng lại làm như không nghe thấy, cô ta cười nói:
- Vợ anh đẹp hơn tôi thì sao chứ, chúng tôi vốn không phải một người, lẽ nào điều này có vấn đề gì à?
- Vấn đề rất lớn!
Diệp Lăng Phi vươn tay phải, nắm lấy chiếc cằm thon gọn của Mộ Văn, hắn đưa môi đến gần bờ môi căng mọng của cô, nói:
- Cô biết không, đối với những cô gái không đẹp bằng vợ tôi, tôi không có hứng thú lắm. Tôi tin cô hiểu lời tôi nói chứ!
Mộ Văn cười cười, đôi môi anh đào hé mở, dịu dàng nói:
- Đương nhiên tôi hiểu, nhưng mà, tôi chưa từng gặp vợ anh, không rõ vợ anh rốt cuộc đẹp đến mức nào. Xem ra, tôi cần phải gặp mặt vợ anh một lần mới được!
Mộ Văn nói đến đây liền đứng dậy, nói lời xin lỗi:
- Tôi đi vệ sinh một lát!
Nói xong, Mộ Văn rời khỏi chỗ ngồi. Lúc này, nhân viên phục vụ cũng đã đem chai rượu mà Dã Thú gọi lên. Diệp Lăng Phi cầm chai rượu, rót cho mình một ly, không hề để ý đến Sean ngồi đối diện, một hơi uống cạn. Sean cũng rót cho mình một ly, chỉ là hắn không uống một hơi cạn sạch như Diệp Lăng Phi, mà cầm ly rượu lên, nhìn Diệp Lăng Phi với vẻ hứng thú, cười nói:
- Có vẻ anh gặp phiền phức rồi, nữ đặc công này rất có hứng thú với anh. Satan, cô ấy rất có sức hấp dẫn, tôi đề nghị anh thử xem sao!
- Thử trên giường à?
Diệp Lăng Phi cười lắc đầu, nói:
- Hôm nay tôi vừa thử với ba mỹ nữ rồi, lẽ nào ông cho rằng tôi còn sức để thử tiếp sao?
- Ba mỹ nữ?
Sean rất kinh ngạc, hắn nhìn Diệp Lăng Phi, thấy anh không có vẻ nói đùa, liền cười nói:
- Chẳng trách anh không có hứng thú với nữ đặc công này, vừa rồi tôi còn đang thắc mắc sao anh lại đột nhiên không hứng thú với mỹ nữ nữa, thì ra là vậy, chẳng trách, chẳng trách, Satan…
Sean vừa nói đến đây, chợt nghe Diệp Lăng Phi sửa lại:
- Sean, vừa nãy tôi đã nhắc nhở ông rồi phải không, đừng gọi tôi là Satan. Bây giờ tên tôi là Diệp Lăng Phi, phiền ông nhớ kỹ cho!
- Diệp Lăng Phi, ừm, được rồi, tôi sẽ nhớ kỹ cái tên này!
Sean nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, hắn gật đầu đáp:
- Từ nay về sau tôi sẽ không gọi là Satan nữa. Diệp tiên sinh, chúng ta có thể nói về dự định của anh không? Theo tôi thấy, anh không hài lòng chút nào với kế hoạch trong cuộc họp hôm nay, tôi tin trong lòng anh nhất định đã có kế hoạch của riêng mình, không biết anh có thể tiết lộ cho tôi một chút được không?
- Tôi không hài lòng ư?
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
- Lẽ nào ông hài lòng sao? Đừng coi tôi là thằng ngốc, phản ứng của ông lúc đó tôi thấy rất rõ. E rằng cái kế hoạch của người đàn ông tên Hoàng Việt kia, không chỉ có mình tôi không hài lòng, mà còn có cả ông nữa đấy!
- Quả nhiên chuyện gì cũng không qua được mắt anh!
Sean khẽ thở dài, nói:
- Tôi tin rằng cái gọi là kế hoạch kia cùng lắm chỉ là một kế hoạch viển vông không có ý nghĩa thực tế. Lính đánh thuê của Khoa Nhung Hỏa Diễm sẽ không ngốc đến mức chui vào cái bẫy mà chúng ta giăng ra, cho nên, kế hoạch đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Đây cũng là lý do vì sao tôi không hài lòng. Trong lòng tôi, anh mới là lựa chọn tốt nhất, anh nên là người lập kế hoạch, tôi rất tin tưởng vào năng lực của anh!
- Ông tin tưởng tôi à?
Diệp Lăng Phi nghe Sean nói vậy, bật cười. Hắn lại cầm chai rượu lên, rót cho mình một ly đầy, cười nói:
- Người như ông sao có thể tin tưởng người khác được. Sean, tôi quá hiểu loại người như ông rồi, các người sẽ không dễ dàng giao tính mạng của mình vào tay người khác. Cho nên, những lời ông vừa nói với tôi đều là dối trá. Bất quá, tôi cũng không cần truy cứu mục đích lời nói dối của ông. Ông có cách làm của ông, tôi có cách làm của tôi, chúng ta vốn không cùng một loại người. Sean, tôi hỏi ông một câu, có phải ông định dùng tôi làm mồi nhử, mặc kệ sống chết của tôi không?
- Sao tôi có thể làm vậy được!
Sean nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Tôi tuyệt đối không nghĩ như vậy, anh có thể yên tâm. Chúng ta đều có một mục tiêu chung, chính là hủy diệt Khoa Nhung Hỏa Diễm. Tôi thấy mục tiêu của chúng ta giống nhau, nên trở thành đồng đội hợp tác. Tôi chưa bao giờ để đồng đội của mình gặp nguy hiểm.
Diệp Lăng Phi bĩu môi, hừ lạnh:
- Tôi mà tin lời ông mới là lạ đấy!
Diệp Lăng Phi nói xong, đưa tay cầm ly rượu đỏ lên, uống vơi một nửa. Dã Thú ngồi bên cạnh hung hăng trừng mắt nhìn Sean, hừ lạnh:
- Ngươi nghe rõ lão đại của ta nói gì chưa, lão đại ta không tin lời ngươi nói chút nào. Sean, tên khốn nhà ngươi, nếu không phải lão đại không cho ta ra tay, ta hận không thể giết chết ngươi ngay tại đây. Năm đó ngươi lại dám bắt ta…
Dã Thú lại nhắc tới chuyện năm đó. Sean đã sớm lường trước thái độ của Dã Thú, nghe lời đe dọa của cậu ta, hắn không những không sợ mà ngược lại còn cười nói:
- Dã Thú, chúng ta coi như là bạn cũ rồi, anh không cần phải đối xử với tôi như vậy. Anh nên hiểu rằng, trong tình huống lúc đó, lựa chọn duy nhất của tôi là bắt anh lại. Dù sao anh cũng là một kẻ buôn lậu vũ khí, mà tôi là một đặc công nước Pháp, có nghĩa vụ bắt giữ bất cứ kẻ nào gây nguy hại cho đất nước của tôi. Tôi tin anh có thể hiểu lúc đó tôi cũng không còn cách nào khác, tôi cũng không mong trở thành kẻ thù của tổ chức Nanh Sói!
- Nhưng ông đã làm vậy rồi, Sean. Chuyện đó đã chứng minh ông không phải là người đáng tin cậy. Chỉ là, chuyện cũng đã qua, tôi nghĩ bàn lại cũng không có ý nghĩa gì nữa.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa vỗ vai Dã Thú, nói:
- Dã Thú, cậu không cần phải nổi giận với tên khốn Sean này làm gì, cậu cần phải biết, với loại người như hắn, cậu không bao giờ moi được lời thật từ miệng hắn đâu.
Dã Thú hung hăng trừng mắt nhìn Sean, một hơi uống cạn rượu vang trong ly, sau đó lại rót đầy, nâng ly lên nói:
- Sean, chuyện cũ của chúng ta đã qua rồi, ta không muốn tiếp tục bàn luận nữa. Lần này, ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám động đến lão đại của ta, nợ mới nợ cũ sẽ tính chung một lượt, ta sẽ không tha cho ngươi lần thứ hai đâu!
- Tôi tuyệt đối sẽ không làm như vậy lần nữa!
Sean nghe những lời này của Dã Thú, hắn giơ ly rượu của mình lên, nói:
- Nào, cụng ly vì tình hữu nghị của chúng ta!
Dã Thú nghe xong, không nói gì, một hơi uống cạn ly rượu. Sean cũng uống cạn ly của mình. Lúc này, Mộ Văn mới quay trở về chỗ ngồi. Khi cô ta đến nơi, đã thấy chai rượu vang vơi đi rất nhiều, Mộ Văn cười nói:
- Sao các anh không đợi tôi mà đã uống rượu, lẽ nào coi tôi là người ngoài!
- Tôi không có cảm tình gì với cô, chỉ coi cô là một nữ đặc công. Còn Sean tiên sinh nghĩ thế nào thì tôi không rõ lắm. Chỉ là, tôi tin Sean tiên sinh cũng không hy vọng chỉ uống chút rượu như vậy, ông ta hy vọng đêm nay sẽ có một lần diễm ngộ. Sean tiên sinh, không biết tôi nói có đúng không?
Sean nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cũng thấy hơi xấu hổ, hàm hồ đáp:
- Diệp tiên sinh, lẽ nào anh lúc nào cũng thẳng thắn như vậy?
- Lẽ nào thẳng thắn lại không tốt?
Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.
- Đương nhiên không phải!
Sean nói:
- Chỉ là khi đối mặt với một cô gái trẻ trung xinh đẹp như vậy, chúng ta sao có thể không duy trì một chút phong độ của quý ông được!
- Đáng tiếc tôi không phải là quý ông, tôi luôn cho rằng mình là một tên vô lại!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Mà lại còn là một tên vô lại rất đáng ghét nữa. Nhưng mà, tôi tin Sean tiên sinh sẽ không để tâm, dù sao chúng ta cũng quen nhau khá lâu rồi!
Diệp Lăng Phi nói rồi nâng ly rượu lên, đặt trên môi, ánh mắt nhìn xuống tầng dưới, chợt thấy một cô gái trông rất quen mắt. Diệp Lăng Phi hơi sững sờ, lập tức nhận ra đó là ai, hắn thầm nghĩ:
- Thật trùng hợp, sao lại gặp cô ta ở đây