Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1195: CHƯƠNG 1195: BỎ THUỐC!

Diệp Lăng Phi không ngờ lại gặp Diêu Dao ở khách sạn. Hắn thấy cô đang trò chuyện với cậu sinh viên mà hắn từng gặp ở Long Sơn, cả hai đang ngồi ở sảnh lớn tầng dưới.

Hai thanh niên khác cũng đi tới, có vẻ họ cũng quen Sở Thiếu Quân. Sau khi chào hỏi, cả nhóm cùng ngồi xuống. Diệp Lăng Phi chỉ liếc qua một cái, ấn tượng của hắn về cô gái tên Diêu Dao này vốn không sâu sắc lắm, ngoài việc cô biết chơi StarCraft ra thì chẳng còn gì đặc biệt lưu lại trong tâm trí hắn.

Hắn quay mặt đi thì thấy Sean đang cầm ly rượu nhìn mình. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Sean, chẳng lẽ trên mặt tôi có dính gì sao?

- Diệp Lăng Phi, tôi chỉ đang nghĩ một chuyện! - Sean đáp. - Tôi đang nghĩ, Diệp tiên sinh có thật sự là một kẻ vô lại không?

- Vô lại thì cứ là vô lại thôi, tôi thấy chuyện đó chẳng liên quan gì cả. - Diệp Lăng Phi tỏ vẻ thản nhiên. - Sean, tôi khuyên ông nên dành tâm trí cho nữ đặc công xinh đẹp bên cạnh thì hơn, đừng lãng phí vào tôi làm gì. Hay là chúng ta nói chuyện khác đi, ví dụ như cộng sự của anh có cung cấp cho chúng ta thêm tình báo chính xác nào không?

- Chuyện này thì đương nhiên rồi, cộng sự của tôi sẽ đưa cho chúng ta những tin tình báo chính xác nhất. Diệp tiên sinh, về điểm này thì anh không cần lo, ngay khi nhận được tin, tôi sẽ báo cho anh liền!

Diệp Lăng Phi cười:

- Hy vọng là vậy!

Diệp Lăng Phi và Sean nói chuyện hoàn toàn quên mất Mộ Văn. Cô ta vốn định chen vào vài câu nhưng không tìm được kẽ hở. Mãi mới đợi được lúc Diệp Lăng Phi ngừng nói, Mộ Văn quay sang Sean:

- Sean tiên sinh, ông có thể xuống nhảy với tôi một bản được không?

- Nhảy điệu này à? - Sean liếc xuống sảnh dưới lầu, khẽ cười. - Đây là vinh hạnh của tôi!

Nói rồi, Sean đứng dậy, nắm tay Mộ Văn đi xuống dưới. Dã Thú lạnh lùng buông một câu:

- Em biết ngay con mụ này chẳng phải thứ tốt đẹp gì mà!

- Dã Thú, cô ta là đặc công, lối sống đó đối với cô ấy là chuyện hết sức bình thường. - Diệp Lăng Phi cầm ly rượu, mắt nhìn xuống dưới lầu, nhẹ nhàng nói. - Loại phụ nữ này không thể tiếp cận được, kể cả chỉ để chơi bời cũng không nên chọn họ làm mục tiêu. Bởi vì, cậu sẽ không bao giờ biết khi nào họ sẽ đâm sau lưng cậu đâu. À, Dã Thú này, anh chợt nhớ ra một chuyện, cậu có biết chuyện của Dã Lang năm đó không?

Dã Thú cười:

- Lão đại, sao em lại không nhớ được chứ. Anh nói nếu em bị mấy tên đặc công đó cho vào tròng, thì Dã Lang lại hoàn toàn bị một nữ đặc công xoay như chong chóng. Nhưng em nhớ nữ đặc công đó chết rồi, hình như là chết ở Mát-xcơ-va. Hồi đó Dã Lang còn đau buồn vì chuyện này một thời gian dài nữa!

- Ừ, cô gái đó tên là Monica, một gián điệp quan trọng của Nga! - Diệp Lăng Phi nói. - Đã có lúc anh nghĩ, nếu Monica không chết, không biết Dã Lang có tìm cô ta báo thù không, dù sao lần đó Monica cũng suýt nữa bán đứng Dã Lang cho tổ chức tình báo Pháp!

- Lão đại, cho dù Monica không chết thì Dã Lang cũng sẽ không tìm cô ta báo thù đâu. Em còn lạ gì cái gã Dã Lang đó nữa, nhược điểm của hắn chính là nữ đặc công này. Nếu không thì tại sao Dã Lang lại không tìm cô ta? Theo em thấy, chính là hắn vẫn còn thương nhớ cô ta. Nhưng đó đều là chuyện quá khứ rồi, Dã Lang bây giờ đã có người phụ nữ khác, như vậy là đủ rồi. Lão đại, anh nói có đúng không?

- Đúng vậy! - Diệp Lăng Phi gật đầu. - Chính xác, cuộc sống hiện tại của Dã Lang không dễ gì có được, anh không muốn cậu ấy xảy ra chuyện gì. Đây cũng là lý do anh không muốn để Dã Lang trở về, nhưng cậu ấy cứ khăng khăng muốn về thì anh cũng đành chịu. Dã Thú, anh thấy Dã Lang và cô cảnh sát Hồng Kông đó rất hợp nhau, cậu thấy sao?

- Tuy em không thích cảnh sát lắm, nhưng đó là người Dã Lang đã chọn, em chỉ hy vọng Dã Lang có thể sống tốt hơn thôi! - Dã Thú nói đến đây thì lại cười. - Em cũng hy vọng mình có thể sống tốt. Lão đại, em sắp có con rồi, không ngờ em cũng có ngày hôm nay, cũng được làm bố!

- Cậu nhóc này! - Diệp Lăng Phi nghe vậy liền đặt tay lên vai Dã Thú vỗ mấy cái. - Cứ sống cho tốt, đừng ra ngoài gây chuyện là được rồi!

Nói xong, Diệp Lăng Phi lại đưa mắt nhìn xuống dưới lầu. Trong lúc vô tình, hắn thấy Diêu Dao đứng dậy, có vẻ như đi vệ sinh. Một người ngồi cùng Sở Thiếu Quân đang khoác vai cậu ta nói gì đó, còn người kia thì cầm thứ gì đó bỏ vào ly rượu.

Vị trí Diêu Dao ngồi cách chỗ Diệp Lăng Phi không xa, nhưng ánh sáng hơi tối, hắn chỉ thấy được động tác của gã thanh niên kia chứ không nhìn rõ hắn đã bỏ thứ gì vào ly. Diệp Lăng Phi bắt đầu thấy hứng thú, ánh mắt hắn dán chặt vào ly rượu, muốn xem nó sẽ được đưa cho ai.

Dã Thú đang uống rượu, không hiểu Diệp Lăng Phi đang nhìn gì. Cậu ta nhìn theo rồi hỏi:

- Lão đại, anh đang nhìn gì vậy?

- Một chuyện rất thú vị! - Diệp Lăng Phi nói khẽ. - Anh đang xem có người sắp bị bỏ thuốc!

- Bỏ thuốc! - Dã Thú nghe xong thì ngạc nhiên.

Diệp Lăng Phi xua tay:

- Dã Thú, chuyện này không liên quan đến cậu, uống rượu đi!

- Lão đại, em muốn xuống dưới chơi! - Dã Thú cười nói. - Em thấy ở đây có không ít gái đẹp, em muốn…!

Dã Thú chưa nói hết câu, Diệp Lăng Phi đã biết cậu ta định làm gì. Cái gã Dã Thú này đi đến đâu cũng không bỏ được bản tính phong lưu. Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Dã Thú, đi đi, đừng để xảy ra chuyện đấy!

- Lão đại, anh yên tâm, em không gây chuyện đâu!

Được Diệp Lăng Phi đồng ý, Dã Thú cầm ly rượu rời đi. Ngay khi Dã Thú vừa đi khỏi, Diệp Lăng Phi thấy Diêu Dao quay lại chỗ ngồi, cầm lấy ly rượu vừa bị bỏ thuốc và uống một ngụm. Thấy cảnh đó, Diệp Lăng Phi đã hiểu ra mọi chuyện. Hắn đứng dậy, đi xuống dưới lầu.

Sảnh tầng một không sang trọng bằng tầng hai, người rất đông, có vẻ chật chội. Diệp Lăng Phi len qua đám đông, đi về phía Diêu Dao. Khi hắn vừa đến nơi thì Sở Thiếu Quân đứng dậy. Diêu Dao có vẻ không muốn đi chơi, cô nói:

- Sở Thiếu Quân, các cậu đi hát đi, tớ không đi đâu!

- Diêu Dao, sao cậu lại không đi? Đi đi mà, khó khăn lắm mới gặp lại bạn bè, chúng ta cùng đi hát cho vui!

Nói xong, Sở Thiếu Quân liếc nhìn hai gã thanh niên. Hai gã đó cũng hùa theo:

- Đúng đấy, chúng ta cùng đi hò hét đi, ở đây cũng không vui lắm!

Diêu Dao có chút không muốn:

- Mình không thích đi hát lắm, lát nữa mình phải về trường rồi!

Cô vừa dứt lời thì Diệp Lăng Phi đã bước tới, giả vờ ngạc nhiên:

- Thật khéo, không ngờ lại gặp em ở đây!

Khi thấy Diệp Lăng Phi, gương mặt Diêu Dao liền nở một nụ cười. Tối nay cô đi chơi với Sở Thiếu Quân nhưng không ngờ lại gặp hai gã thanh niên này. Nhìn bộ dạng họ là biết không phải loại tốt đẹp gì, mà Sở Thiếu Quân dường như rất thân với họ. Lúc nãy, Diêu Dao nghe hai gã này nói toàn những lời lẽ bậy bạ, tục tĩu, nhưng Sở Thiếu Quân nghe xong lại cười rất đắc ý. Gần đây, mối quan hệ giữa Diêu Dao và Sở Thiếu Quân vốn không tốt. Sau khi bạn trai Diêu Dao đến thăm cô, Sở Thiếu Quân tỏ ra rất săn đón, nhưng tiếc là Diêu Dao không có chút tình cảm nào với cậu ta, chỉ vì là đồng hương nên mới giữ quan hệ.

Sở Thiếu Quân cảm thấy Diêu Dao có dấu hiệu muốn xa lánh mình nên đã mời cô đi chơi tâm sự, nói rằng dù không làm người yêu cũng có thể làm bạn, không nên để mối quan hệ trở nên căng thẳng. Diêu Dao không nghĩ nhiều nên đã nhận lời, cùng Sở Thiếu Quân đến quán bar trò chuyện. Chỉ là cô không ngờ Sở Thiếu Quân còn có bạn bè ở đây, và hai gã này có vẻ không phải người tốt. Diêu Dao không thích ngồi cùng họ, nên khi họ đề nghị đi hát, cô đã từ chối.

Đúng lúc này, Diệp Lăng Phi xuất hiện.

Diêu Dao nhân cơ hội này muốn nhờ Diệp Lăng Phi giúp. Cô nhìn hắn, nở một nụ cười tươi tỏ vẻ thân thiết quá mức:

- Diệp tiên sinh, là anh sao? Không ngờ lại gặp anh ở đây, thật trùng hợp! Diệp tiên sinh, anh không đi chơi với Tiêu Tiếu à?

- Anh cũng không biết Tiêu Tiếu đi đâu nữa! - Diệp Lăng Phi đáp. - Gần đây anh rất bận, cũng không tìm nó. Tối nay anh đi uống rượu với bạn, không ngờ lại gặp em ở đây!

Nói đến đây, hắn liếc nhìn Sở Thiếu Quân:

- Còn có cả bạn của em nữa à, thật trùng hợp quá!

Sở Thiếu Quân thấy Diệp Lăng Phi thì tỏ ra khó chịu. Hắn không nói gì với Diệp Lăng Phi mà quay sang giục Diêu Dao:

- Chúng ta đi thôi, ở đây ồn ào quá, mình thấy đi hát vẫn hơn!

Diêu Dao lờ Sở Thiếu Quân đi, cô nhìn Diệp Lăng Phi đang đứng trước mặt mình, chớp mắt nói:

- Diệp tiên sinh, anh có muốn nhảy không? Chúng ta cùng nhảy nhé!

- Nhảy? - Diệp Lăng Phi ngạc nhiên. Hắn không ngờ sẽ nhảy cùng Diêu Dao. Lúc nãy ở trên lầu, hắn thấy ly rượu của cô bị bỏ thuốc nên chỉ định xuống xem sao, không ngờ lại bị cô kéo đi nhảy.

Diệp Lăng Phi đang do dự thì nghe thấy tiếng Dã Thú vọng lại từ sau lưng:

- Lão đại, anh ở đây à, làm em tìm mãi!

Diệp Lăng Phi quay lại, thấy Dã Thú đang đi cùng một cô gái xinh đẹp khoảng 27, 28 tuổi. Cô gái đó trang điểm rất đậm, mắt gắn lông mi giả dài. Diệp Lăng Phi hỏi:

- Dã Thú, cậu tìm anh làm gì?

- Lão đại, chúng ta đi nhảy đi! - Dã Thú chỉ tay về phía Sean và Mộ Văn đang nhảy trên sàn, bĩu môi. - Em nhìn tên đó ngứa mắt thật. Tuy lão đại không cho em động đến hắn, nhưng cũng không cấm em va chạm với hắn. Lúc nhảy va vào nhau là chuyện bình thường, nên em muốn rủ lão đại cùng nhảy cho vui! Chỉ sợ lúc đó gã này cứ lượn lờ trước mặt khiến em ngứa tay không chịu nổi. Lão đại, anh hiểu ý em chứ?

Bây giờ Diệp Lăng Phi mới hiểu ý đồ của Dã Thú. Thì ra trong lòng cậu ta vẫn chưa từ bỏ ý định trả thù Sean. Tuy đã hứa không động thủ, nhưng Dã Thú không nói là sẽ không dạy cho Sean một bài học. Hắn muốn nhân cơ hội này để ra tay. Diệp Lăng Phi liếc nhìn Dã Thú, cũng không ngăn cản. Nghĩ lại cũng đúng, gã Sean này lúc đầu đã đắc tội với người của Lang Nha, không thể chỉ nói một tiếng hiểu lầm là xong chuyện được. Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Dã Thú, được rồi, chúng ta cùng đi nhảy thôi!

Nói rồi, hắn quay lại nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mảnh khảnh của Diêu Dao:

- Diêu Dao, không phải em vừa nói muốn đi nhảy sao? Đi thôi, chúng ta cùng nhảy!

- Dạ! - Diêu Dao vội đáp.

Sau khi đồng ý, cô quay lại nhìn Sở Thiếu Quân:

- Cậu cứ về trước đi, lát nữa mình sẽ tự về trường, không cần lo cho mình đâu!

Sở Thiếu Quân nhìn Diêu Dao và Diệp Lăng Phi đi ra sàn nhảy, hắn cắn chặt môi. Hai gã thanh niên đứng bên cạnh, sau khi thấy cảnh đó, gã lúc nãy bỏ thuốc vào ly rượu của Diêu Dao liền cười nói:

- Chuyện này không liên quan đến bọn mình đâu nhé. Thứ cậu cần bọn mình đã đưa rồi, còn cậu có thành công hay không là chuyện của cậu!

Nói rồi, hai gã thanh niên bỏ đi. Sở Thiếu Quân định đứng dậy ra về, nhưng khi nhìn thấy Diêu Dao và Diệp Lăng Phi đang nhảy trên sàn, hắn lại ngồi xuống, tiếp tục uống rượu. Hắn biết Diêu Dao đã uống thứ gì, đó là một loại bột kích thích. Sở Thiếu Quân thấy mối quan hệ của mình và Diêu Dao không có tiến triển nên mới nghĩ ra cách hạ lưu này. Hắn cho rằng chỉ cần cho Diêu Dao uống thứ này, cô sẽ quan hệ với hắn, và mối quan hệ của hai người sẽ trở nên thân mật hơn. Hắn thậm chí còn định lấy cớ là do uống say không kiềm chế được. Sở Thiếu Quân mua thuốc từ hai gã kia, nhân lúc Diêu Dao đi vệ sinh liền bỏ vào ly của cô. Hắn tưởng đã thành công, ai ngờ giữa đường lại có Diệp Lăng Phi xuất hiện phá hỏng kế hoạch.

Sở Thiếu Quân không cam tâm, hắn biết Diêu Dao đã uống thuốc, một lát nữa thuốc sẽ phát huy tác dụng. Hắn chuẩn bị tìm cơ hội để có thể ở riêng với Diêu Dao, như vậy mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nghĩ vậy, hắn quyết định không rời đi ngay.

Diêu Dao và Diệp Lăng Phi đến sàn nhảy. Trên sàn rất đông người, vô cùng chật chội, cơ thể Diêu Dao gần như dán chặt vào người Diệp Lăng Phi. Lúc nãy, Diệp Lăng Phi thấy Diêu Dao bị hạ độc nhưng không biết đó là thuốc gì. Mục tiêu của hắn không phải là Diêu Dao, hắn thấy Dã Thú và cô gái kia đang tiến về phía Sean, khóe miệng liền nở một nụ cười. Xem ra lần này Sean xui xẻo rồi, Dã Thú không phải là người dễ dàng bỏ qua cho kẻ khác. Diệp Lăng Phi đang chờ xem trò vui của Sean thì Diêu Dao bắt đầu nhảy. Sắc mặt cô hơi ửng hồng, cơ thể càng lúc càng áp sát vào Diệp Lăng Phi!

Diệp Lăng Phi cảm nhận được những phần nhạy cảm của Diêu Dao đang cọ vào người mình. Hắn cúi đầu, thấy sắc mặt cô đỏ bừng. Đúng lúc này, Diêu Dao không biết bị ai đó xô phải, cả người ngã vào lòng Diệp Lăng Phi. Hắn đang cúi đầu nhìn cô thì bất ngờ, đôi môi của cô đã áp lên môi Diệp Lăng Phi. Môi Diêu Dao nóng như lửa. Vừa nãy, Diệp Lăng Phi còn đang thắc mắc tại sao cô bé này lại như vậy, nhưng khi môi hai người chạm nhau, hắn chỉ còn biết ôm chặt lấy vòng eo nhỏ của cô.

Sau nụ hôn, Diệp Lăng Phi hiểu ra Diêu Dao chắc chắn đã bị người khác bỏ thuốc. Lúc này, hắn nghe thấy cô thì thầm:

- Nóng quá, ở đây nóng quá… Diệp tiên sinh, chúng ta ra ngoài đi!

- Ra ngoài ư?

Nghe Diêu Dao nói vậy, Diệp Lăng Phi biết rõ cô đã bị kích thích bởi một loại thuốc tác dụng mạnh. Đương nhiên đây là do bị người khác hãm hại, Diêu Dao sẽ không đời nào uống rượu xong lại tùy tiện đi ra ngoài với người khác, ít nhất cô sẽ tìm một người mà cô tin tưởng. Không nghi ngờ gì, Diệp Lăng Phi chính là người đó.

Diệp Lăng Phi thầm than trong lòng:

- Rõ ràng là một miếng thịt ngon dâng đến miệng mà lại không thể ăn được!

Hắn cảm thấy Diêu Dao đã tin tưởng mình đến vậy, nếu hắn nhân cơ hội này mà làm gì cô thì thật không phải. Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Được rồi!

Nói rồi, hắn ôm lấy vòng eo thon của Diêu Dao, dìu cô đi ra ngoài.

Sở Thiếu Quân ngồi ở quầy bar, mắt không rời khỏi Diêu Dao và Diệp Lăng Phi. Khi hai người họ rời đi, cũng là lúc Sở Thiếu Quân vào nhà vệ sinh. Tối nay hắn uống khá nhiều rượu nên số lần đi vệ sinh cũng nhiều hơn. Khi Sở Thiếu Quân quay lại chỗ ngồi thì không thấy Diệp Lăng Phi và Diêu Dao đâu nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!