Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1196: CHƯƠNG 1196: KHÔNG THỂ GIẢI THÍCH RÕ

Sở Thiếu Quân vội vàng đứng dậy, nháo nhác nhìn lên sân khấu tìm kiếm Diêu Dao. Rõ ràng lúc này thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng, nếu để Diêu Dao và Diệp Lăng Phi ở cùng nhau thì chẳng phải gã Diệp Lăng Phi này hời to rồi còn gì. Nhưng Sở Thiếu Quân lại không nghĩ vậy, dựa vào sự hiểu biết của hắn về bạn trai Diêu Dao, hai người họ đến giờ vẫn chưa đi quá giới hạn, nói cách khác Diêu Dao vẫn còn là xử nữ, ít nhất là khi cô ở bên bạn trai mình cũng không hề xảy ra quan hệ thể xác.

Bây giờ trong lòng Sở Thiếu Quân đang hối hận vô cùng, hắn chạy lên sân khấu chật kín người, mồ hôi nhễ nhại cuống cuồng tìm Diêu Dao và Diệp Lăng Phi. Nhưng hắn làm sao tìm được họ trên sân khấu, bởi lúc này Diệp Lăng Phi và Diêu Dao đang ngồi trong xe của anh. Sau khi ra ngoài, anh không đưa Diêu Dao đi đâu khác mà dìu thẳng cô lên xe. Hành vi của Diêu Dao đã có vẻ không còn tự chủ được nữa, ít nhất là cô đã thể hiện ra vẻ mặt đầy khêu gợi. Diệp Lăng Phi một tay ôm Diêu Dao để cô không làm ra những hành động kích thích mình, tay kia thì cầm điện thoại gọi cho Vu Tiêu Tiếu.

- Tiêu Tiếu, em đang ở đâu vậy?

Diệp Lăng Phi đợi Vu Tiêu Tiếu bắt máy liền hỏi ngay.

- Em còn ở đâu được nữa, đương nhiên là trong ký túc xá rồi!

Vu Tiêu Tiếu nói:

- Diệp đại ca, anh đang ở đâu thế, sao em nghe bên anh ồn ào vậy?

- Haiz, đừng nhắc nữa, bây giờ em mau đến quán bar Mèo Hoang trên đường trung tâm đi, anh có chút chuyện cần em giúp!

Diệp Lăng Phi nói đến đây thì Diêu Dao do trong người quá nóng đã cởi áo khoác, để lộ chiếc áo ngực màu đen. Nhìn thấy làn da trắng nõn của Diêu Dao, Diệp Lăng Phi nuốt nước bọt. Anh cũng đã uống rượu, mà sau khi uống rượu, hormone trong cơ thể đàn ông sẽ tăng vọt, khiến họ dễ bị kích thích hơn. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ tối nay đúng là một thử thách lớn, đợi cô bé này tỉnh lại nhất định phải cho cô ấy biết đêm nay mình đã phải chịu tổn thương lớn thế nào.

Diệp Lăng Phi cố gắng không nhìn Diêu Dao, hắn cầm điện thoại nói:

- Tiêu Tiếu, em nhanh lên một chút!

Vu Tiêu Tiếu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì chẳng lo lắng gì mà còn cười nói:

- Diệp đại ca, rốt cuộc anh làm chuyện gì thế, sao em cứ thấy giọng anh gấp gáp vậy? Lẽ nào anh làm chuyện gì xấu rồi giờ gọi em đến giúp anh che giấu phải không? Em nói trước nhé, em không làm chuyện xấu đâu đấy!

- Tiêu Tiếu, sao em cứ lằng nhằng thế nhỉ!

Diệp Lăng Phi nghe Vu Tiêu Tiếu nói vậy liền đáp:

- Anh bảo em đến thì em cứ đến đi, cứ ở đó mà lề mề mãi, lẽ nào em không tin anh à?

- Diệp đại ca, không phải em không tin anh, chỉ là bây giờ muộn lắm rồi, em ra ngoài nguy hiểm lắm!

Vu Tiêu Tiếu lí nhí:

- Người ta sợ mà!

- Em đi taxi đến là được rồi, hơn nữa đây cũng không phải ngoại ô, em sợ cái gì chứ?

Diệp Lăng Phi nói:

- Em yên tâm đi, anh bảo đảm không có chuyện gì đâu!

Vu Tiêu Tiếu trả lời:

- Vậy được rồi, em đi ngay đây!

- Tiêu Tiếu, em phải nhanh lên đấy!

Diệp Lăng Phi dặn dò:

- Anh không muốn đợi em quá lâu đâu, nếu không anh sợ mình sẽ gây ra chuyện mất!

- Gây ra chuyện? Gây ra chuyện gì?

Vu Tiêu Tiếu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì sửng sốt, cô hỏi:

- Anh nói rõ cho em nghe đi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

- Tiêu Tiếu, em đừng hỏi nữa, mau đến đây nhanh lên!

Diệp Lăng Phi không muốn giải thích nhiều với Vu Tiêu Tiếu qua điện thoại, chỉ giục cô mau đến quán bar.

Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, sau khi cúp máy, anh nhìn Diêu Dao với sắc mặt đỏ bừng và nói:

- Diêu Dao, em tỉnh táo lại một chút đi!

- Em không sao, em ổn mà!

Ánh mắt Diêu Dao có vẻ hơi mơ màng, tay cô lại đặt lên vai Diệp Lăng Phi. Thấy Diêu Dao như vậy, anh thầm nghĩ nếu cứ tiếp tục thế này thì không xảy ra chuyện mới lạ, hay là ra ngoài xe hóng gió một chút. Diệp Lăng Phi vừa nghĩ đến đây thì thấy hai tay Diêu Dao đã đặt lên vai mình, có vẻ như đang muốn cởi cả dây áo ngực ra. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ:

- Không được, em làm vậy đã quá sức chịu đựng của anh rồi, nếu em còn cởi ra…!

Diệp Lăng Phi không dám nghĩ tiếp, vội đưa hai tay ra định ngăn Diêu Dao cởi áo ngực, nhưng ai ngờ hai tay anh đưa ra lại vô tình làm bung móc cài áo ngực của cô. Chiếc áo ngực màu đen lập tức tuột khỏi người Diêu Dao, cứ thế, bộ ngực căng tròn của cô phơi bày ngay trước mắt Diệp Lăng Phi.

Lúc này, Diệp Lăng Phi làm chuyện mà bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ làm, đôi môi hắn hé mở và…

Điện thoại di động của Diệp Lăng Phi reo lên một hồi lâu, anh mới đột ngột rời khỏi bộ ngực của Diêu Dao, lúc này trên đó đã hằn lên dấu vết của anh.

- Alo, alo!

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại lên, liếc nhìn Diêu Dao, thầm nghĩ may mà có cuộc gọi này, nếu không là xảy ra chuyện thật rồi. Anh vội vàng bật điều hòa trong xe để Diêu Dao tỉnh táo lại một chút, rồi lập tức đẩy cửa bước xuống xe.

Khi ra khỏi xe, Diệp Lăng Phi mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Anh cầm điện thoại và hỏi:

- Ai đấy?

- Lão đại, là em đây!

Trong điện thoại vọng lại tiếng của Dã Thú:

- Lão đại, anh đang làm gì vậy, lẽ nào đến số của em mà anh cũng không nhớ sao?

- Anh uống nhiều quá!

Diệp Lăng Phi day day thái dương, hít một hơi thật sâu rồi nói:

- Dã Thú, cậu tìm anh có chuyện gì?

- Em không thấy anh nên gọi điện hỏi thăm thôi!

Trong điện thoại còn vọng lại tiếng cười của Dã Thú:

- Lão đại, anh đoán xem lão Sean kia thế nào rồi?

Diệp Lăng Phi vừa nghe cái giọng điệu đó của Dã Thú thì biết cậu ta nhất định đã trả thù được Sean, nếu không đã chẳng vui mừng như thế. Anh cười nói:

- Anh thấy không cần nói nữa, nghĩ cũng ra rồi!

- Vẫn là Lão đại thông minh nhất!

Dã Thú cười nói:

- Tên khốn đó bị em đụng ngã chỏng vó rồi, cục tức trong lòng em cuối cùng cũng được trút ra, nếu không em còn nghẹn đến bao giờ nữa!

Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói vậy thì dặn dò:

- Dã Thú, cậu phải chú ý một chút, đừng có đánh hỏng đầu của Sean, anh còn trông cậy vào hắn đấy. Nếu hắn có vấn đề gì thì anh ở đây cũng gặp rắc rối lớn, bây giờ Sean là nhân vật chủ chốt để chúng ta có được tin tình báo. Cậu trút giận xong là được rồi, đừng đùa giỡn quá trớn!

- Lão đại, anh yên tâm, chuyện này em đương nhiên hiểu rõ, em không dạy dỗ tên khốn đó quá mức đâu!

Dã Thú nói:

- À, đúng rồi, Lão đại, em phải đi trước đây, em ở đây…

Cho dù Dã Thú không nói, Diệp Lăng Phi cũng biết tên nhóc này muốn làm gì. Khi nãy trong quán bar, anh đã thấy Dã Thú ôm một cô nàng nóng bỏng, có lẽ cậu ta muốn dẫn cô gái xinh đẹp đó ra ngoài. Diệp Lăng Phi đương nhiên không thể ngăn cản, tuy anh muốn Dã Thú kiềm chế một chút, nhưng phong lưu vốn là bản tính của cậu ta, muốn Dã Thú bỏ đi thì rất khó. Anh cũng chỉ có thể không nói gì thêm, Dã Thú đã muốn đi thì cứ để cậu ta đi.

Diệp Lăng Phi ngắt lời Dã Thú:

- Được rồi, anh biết cậu làm gì rồi. Dã Thú, cậu phải cẩn thận một chút, đừng gây phiền phức là được!

- Vâng!

Dã Thú đáp.

Diệp Lăng Phi vừa tắt điện thoại thì nó lại reo lên, lần này là Vu Tiêu Tiếu gọi đến. Anh vội vàng nghe máy:

- Tiêu Tiếu, em ở đâu rồi?

- Sắp đến rồi!

Vu Tiêu Tiếu nói:

- Hơn mười phút nữa thôi!

- Cái gì, hơn mười phút nữa à?

Diệp Lăng Phi nghe vậy liền nói:

- Tiêu Tiếu, vậy mà em nói là sắp đến rồi à, anh còn tưởng em đến nơi rồi chứ!

- Làm gì mà nhanh như vậy được!

Vu Tiêu Tiếu trách móc:

- Anh không phải không biết em ở trường sao, đi taxi đến đây cũng mất khối thời gian, chạy như vậy là nhanh nhất có thể rồi đấy. Anh còn muốn em thế nào nữa, em có phải siêu nhân đâu mà bay đến đó được, mà cho dù có bay được thì em cũng không bay, ai biết có đụng phải nhà cửa gì không!

Vu Tiêu Tiếu còn có tâm trạng đùa cợt, cô đâu biết Diệp Lăng Phi lúc này đang sốt ruột mong cô mau đến. Diêu Dao ở trong xe đã khiến anh cảm thấy có chút bất lực rồi. Diệp Lăng Phi nói:

- Tiêu Tiếu, anh biết rồi, em mau đến nhanh đi!

- À, đúng rồi, lúc em đến nhớ trả tiền xe cho em đấy!

Vu Tiêu Tiếu dặn dò. Tiền xe nhiều hay ít Diệp Lăng Phi thật sự không quan tâm, bây giờ anh chỉ hy vọng Vu Tiêu Tiếu mau đến. Sau khi tắt điện thoại, anh vội vàng trở lại xe, thấy Diêu Dao đang tựa đầu vào lưng ghế nhắm mắt, đôi môi mềm mại như cánh anh đào khẽ mấp máy. Áo ngực đã được mặc lại, vì anh bật máy lạnh nên Diêu Dao cảm thấy hơi lạnh, áo khoác cũng đã khoác vào rồi. Đương nhiên Diệp Lăng Phi không thể để Diêu Dao như vậy trước mặt Vu Tiêu Tiếu được, nếu cô ấy nhìn thấy, ai mà biết sẽ nói gì với Bạch Tình Đình. Vừa nghĩ đến cái miệng của Vu Tiêu Tiếu, đầu anh đã thấy đau, bây giờ anh có chút hối hận, sớm biết vậy đã không gọi cô ấy, nhưng hối hận cũng đã muộn, Vu Tiêu Tiếu sắp đến nơi rồi.

Diệp Lăng Phi giơ tay mặc lại áo cho Diêu Dao. Khi anh vừa mặc áo cho cô thì Diêu Dao mở mắt, ánh mắt khi nãy còn đầy mơ màng thì bây giờ đã trong sáng hơn nhiều. Cô hướng người về phía Diệp Lăng Phi, đôi môi nhỏ bé hé mở, dịu dàng nói:

- Trong xe hơi lạnh!

- Anh bật máy lạnh đấy!

Diệp Lăng Phi vừa nói xong thì tắt máy lạnh, anh đưa tay ôm lấy vai Diêu Dao và hỏi:

- Em thấy thế nào rồi?

- Rất khó chịu, cảm giác khó chịu không nói nên lời!

Diêu Dao đưa ngón tay day day thái dương, nũng nịu:

- Em cũng không rõ là chuyện gì nữa, tóm lại là thấy rất khó chịu. Diệp tiên sinh, anh có thể ôm em như vậy được không?

- Đương nhiên là không thành vấn đề!

Diệp Lăng Phi nói rồi móc điện thoại ra:

- Anh gọi điện cho bạn anh, khi nãy đi ra ngoài quên chào hỏi, sợ cậu ta đang tìm anh!

Diệp Lăng Phi nói vậy chẳng qua là để Diêu Dao nghe mà thôi, với anh, gã Sean đó không phải là bạn bè, nếu Sean trở thành bạn bè của anh, không chừng có ngày anh sẽ bị tên đó hại chết. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại gọi cho Sean, báo rằng mình có việc nên Sean và Mộ Văn không cần phải chờ nữa.

Sau khi cúp máy, Diệp Lăng Phi ôm lấy vai Diêu Dao. Diêu Dao cứ thế ngủ thiếp đi trong lòng anh. Thấy Diêu Dao đã ngủ, anh mới yên tâm. Ít nhất anh không cần phải lo sẽ xảy ra chuyện gì nữa. Khi Vu Tiêu Tiếu đến, Diệp Lăng Phi đã đứng ngoài xe chờ sẵn. Tiền xe đương nhiên là anh trả, Vu Tiêu Tiếu vừa bước xuống xe đã vội cằn nhằn:

- Diệp đại ca, anh rốt cuộc có chuyện gấp gì vậy, muộn thế này mà gọi em đến đây, lẽ nào anh không biết sáng mai em phải đi học sao? Bây giờ muộn thế này, em có muốn về ký túc xá cũng không được nữa, tóm lại tối nay anh phải chịu trách nhiệm về chỗ ngủ của em!

- Không thành vấn đề, không thành vấn đề!

Diệp Lăng Phi nói:

- Tiêu Tiếu, anh dẫn em đi gặp một người!

Vu Tiêu Tiếu nghe vậy thì ngạc nhiên hỏi:

- Anh đưa em đi gặp ai?

Diệp Lăng Phi không nói nhiều, dẫn Vu Tiêu Tiếu đến trước cửa xe, sau khi mở cửa, Vu Tiêu Tiếu nhìn vào trong. Khi thấy Diêu Dao, cô ngạc nhiên hỏi:

- Sao cậu ấy lại ở đây?

- Nói ra thì dài dòng lắm!

Diệp Lăng Phi thấy Diêu Dao vẫn đang ngủ, anh đóng cửa xe lại, kéo Vu Tiêu Tiếu sang một bên rồi nói:

- Tối nay anh và bạn đến bar uống rượu thì thấy con bé này và mấy tên thanh niên đang uống ở đó, hình như bị bỏ thuốc nên cả tối cứ thấy khó chịu. Anh bèn dìu con bé ra đây. Tiêu Tiếu, anh sợ nếu anh và cô ấy ở cùng nhau sẽ xảy ra rắc rối nên mới gọi em ra!

- Con bé này sao lại ngốc như vậy chứ?

Vu Tiêu Tiếu nghe xong thì lẩm bẩm:

- Diệp đại ca, anh không biết cô ấy đi với ai đến đây uống rượu à?

- Không nhận ra, hình như anh từng gặp cậu thanh niên đó rồi, có vẻ là bạn cùng trường của bọn em. Còn tên gì thì anh không rõ, anh nghĩ đợi con bé tỉnh lại rồi em hỏi nó xem!

Diệp Lăng Phi nói đến đây thì nhìn quanh và nói:

- Sắp mười một giờ rồi, Tiêu Tiếu, em và con bé ở lại bar hay đến chỗ anh?

- Đương nhiên là đến chỗ anh rồi, chuyện này còn phải hỏi sao?

Vu Tiêu Tiếu nói:

- Hai đứa con gái bọn em ở lại bar nguy hiểm lắm, ai biết sẽ gặp phải mấy tên dê xồm nào nữa, em không muốn ở lại quán bar đâu!

- Tốt lắm, vậy bọn em đi theo anh đến bờ biển Dương Quang đi!

Diệp Lăng Phi vừa nhắc đến bờ biển Dương Quang thì Vu Tiêu Tiếu đã ngạc nhiên. Anh dọn nhà vội vàng nên chưa nói cho cô biết là họ đã chuyển đến đó. Vu Tiêu Tiếu nghe anh nói đến bờ biển Dương Quang thì mới sực nhớ ra. Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vào đầu mình:

- Xem trí nhớ của anh này, quên không nói cho em biết là bọn anh chuyển nhà rồi. Tiêu Tiếu, bây giờ bọn anh ở khu biệt thự bên bờ biển Dương Quang, ở đó có thể nhìn thấy biển lớn, em có muốn đi xem không?

- Đương nhiên là muốn đi rồi!

Vu Tiêu Tiếu bĩu môi, tỏ vẻ không hài lòng:

- Diệp đại ca, chuyện này sao anh không nói cho em biết, không phải anh định giấu em đấy chứ?

- Con bé này, em nói bậy bạ gì vậy, anh giấu em cái gì chứ?

Diệp Lăng Phi nghe vậy thì cười nói:

- Vì anh dọn nhà gấp quá nên chưa kịp nói với em, hơn nữa gần đây không phải bọn em học hành bận rộn sao? Anh cũng sợ ảnh hưởng đến việc học của bọn em!

- Viện cớ thôi, toàn là viện cớ, em không tin đâu!

Vu Tiêu Tiếu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì bĩu môi tỏ vẻ không tin. Diệp Lăng Phi thấy thế liền đưa tay phải ôm lấy eo cô, kéo sát vào lòng mình và cười nói:

- Tiêu Tiếu, em đừng giận nữa mà, không phải anh vừa nói với em rồi sao?

- Bây giờ nói với em cũng muộn rồi!

Vu Tiêu Tiếu lẩm bẩm một cách không hài lòng:

- Em là người cuối cùng biết chuyện này đấy, anh nói xem nếu đổi lại là anh thì anh có giận không?

Diệp Lăng Phi gật đầu đồng tình:

- Chính xác, nếu đổi lại là anh thì anh cũng sẽ giận. Nhưng Tiêu Tiếu, quan hệ của chúng ta là gì, không cần phải giận dỗi như thế, em nói có đúng không nào?

- Bởi vì quan hệ giữa chúng ta rất thân thiết nên em mới càng phải giận!

Vu Tiêu Tiếu tỏ vẻ không muốn tha cho Diệp Lăng Phi:

- Diệp đại ca, tóm lại chuyện này anh làm như vậy là không đúng, anh phải bồi thường tổn thương tình cảm cho em!

- Được rồi, được rồi, con bé này, còn có cả tổn thương tình cảm nữa à!

Nếu cứ để Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu tiếp tục nói ở đây thì sẽ không bao giờ xong. Vu Tiêu Tiếu vốn hay làm nũng với anh, mà kiểu nũng nịu này thì vô chừng mực. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tiêu Tiếu, chúng ta mau lên xe đi, đến nhà rồi nói tiếp nhé!

Diệp Lăng Phi liên tục giục rồi đẩy Vu Tiêu Tiếu lên xe. Sau khi lên xe, cô ngồi ở hàng ghế sau, nhìn Diêu Dao đang ngồi ở ghế phụ bên cạnh Diệp Lăng Phi rồi nói:

- Diệp đại ca, Diêu Dao như vậy anh làm sao mà giải thích với chị em?

- Cho nên anh mới tìm em đấy!

Diệp Lăng Phi khởi động xe và nói:

- Chuyện này phải làm phiền em rồi, Tiêu Tiếu. Em phải giúp anh giải thích với Tình Đình, anh cũng lo Tình Đình sẽ hiểu nhầm, càng lo con bé Diêu Dao này hiểu nhầm nữa. Nó bây giờ bị người ta bỏ thuốc, ngộ nhỡ khi tỉnh lại lại hiểu nhầm là anh làm gì nó thì phiền. Đến lúc đó, anh có trăm cái miệng cũng không giải thích nổi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!