Diệp Lăng Phi, Dã Lang, Dã Thú và mọi người đều ở gần căn biệt thự nhỏ hai tầng ở ngoại ô. Diệp Lăng Phi xuống xe. Hắn lẩm bẩm trong miệng, Dã Lang và Dã Thú cũng xuống xe, đứng bên cạnh hắn.
Sau khi xuống xe, Diệp Lăng Phi nhìn về phía căn biệt thự nhỏ hai tầng, lẩm bẩm:
- Tình hình có gì đó không ổn. Sao anh cảm thấy mọi chuyện quá đơn giản, lại có thể tìm thấy tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm một cách dễ dàng như thế. Nếu bọn chúng dễ tìm như vậy thì tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm đã sớm bị tiêu diệt rồi.
- Lão đại, ý anh là ở đây có vấn đề? – Dã Thú hỏi.
- Ừm, anh thấy vấn đề rất lớn. Nói không chừng ở đây…
Diệp Lăng Phi chưa nói hết câu thì đột nhiên nghe một tiếng “Oành”. Tiếng nổ đó vọng ra từ căn nhà nhỏ hai tầng kia. Hắn nhìn về phía căn nhà, lúc này khói bụi đã bốc lên dày đặc, có tiếng người bị thương vọng đến.
Diệp Lăng Phi thở dài:
- Anh chính là lo lắng chuyện này. Ban nãy anh lo ở đây là một cái bẫy, bây giờ xem ra những lo lắng của anh đã trở thành hiện thực.
Sean, Hoàng Việt, Mộ Văn và mọi người đều xuống xe. Đối với sự việc xảy ra bất ngờ này, bọn họ đều có phần không kịp trở tay, không ngờ lại xảy ra chuyện này. Đối phương đã gài bẫy bọn họ, điều này rõ ràng là lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm muốn cho bọn họ thấy sự lợi hại của mình.
Sự kiêu ngạo của tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm quả là danh bất hư truyền. Đây là bọn chúng cố ý để Sean thấy rằng lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm không phải là những kẻ ngốc, chúng đều biết Sean đến Vọng Hải là để đối phó với chúng. Chuyện đã đến nước này có nghĩa là hai bên phải dốc toàn lực, bên nào cũng không thể xem thường đối phương, nếu không tất phải trả giá bằng máu.
Sean xuống xe, hai tay khoanh trước ngực, nhìn về phía khói bay ngùn ngụt, cười nhạt:
- Xem ra chúng ta đã quá xem thường Khoa Nhung Hỏa Diễm rồi. Bây giờ thật sự thú vị, Khoa Nhung Hỏa Diễm…
Sean chưa nói hết câu thì bị Diệp Lăng Phi cắt ngang:
- Sean, lúc này dường như không phải là lúc để xem kịch, ông nên nghĩ xem phải đối phó thế nào thì hơn.
Sean nghe Diệp Lăng Phi nói vậy bèn cười:
- Diệp tiên sinh, tôi vừa mới nói rồi, sự việc bây giờ trở nên rất thú vị. Lần này Khoa Nhung Hỏa Diễm rõ ràng là cảnh cáo chúng ta, để chúng ta biết bọn chúng không dễ chơi. Hai bên đã đến lúc phải giao tranh thật sự…
Sean không hề ý thức được hàm ý trong lời nói của Diệp Lăng Phi, ông ta còn muốn giải thích thêm về ý nghĩa sâu xa đằng sau nụ cười của mình, nhưng lại bị Diệp Lăng Phi cắt ngang. Diệp Lăng Phi dường như đã hết kiên nhẫn, hắn không muốn lề mề với Sean nữa:
- Sean, tôi không có thời gian nói chuyện phiếm với ông. Ông đã nghĩ đến chưa, tại sao đối phương lại biết chúng ta sẽ đến? Lẽ nào ông không nghĩ rằng có thể người của ông đã để lộ hành tung…
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Sean liền sững người. Ban nãy ông ta không hề nghĩ đến điều này, bây giờ nghe Diệp Lăng Phi nhắc, Sean cũng ý thức được vấn đề, cũng có nghĩa là mạng lưới gián điệp của nước Pháp có vấn đề. Diệp Lăng Phi nhìn thái độ của Sean, lạnh lùng nói:
- Sean, chuyện này vừa mới bắt đầu. Có lẽ điều chúng ta nên suy nghĩ bây giờ là làm thế nào tìm ra những kẻ đó. Xem ra lần này chúng ta gặp phải một đối thủ khó chơi rồi. Sean, chúng ta phải hợp tác, bây giờ tôi cần cách liên lạc giữa ông và nhân viên đặc công đó, mau lên.
*
Bạch Tình Đình và Điền Tư đi đến cửa tòa nhà Việt Dương. Bạch Tình Đình đỗ xe xong, mở cửa bước xuống. Qua Vu Tiêu Tiếu, cô mới biết ở đây có tiệm cà phê của Lý Khả Hân, trước đây cô thật sự không biết trên lầu của tòa nhà Việt Dương lại có tiệm cà phê của Lý Khả Hân.
Đã biết Lý Khả Hân có một tiệm cà phê ở đây, Bạch Tình Đình đoán chắc mười phần là Lý Khả Hân đang ở đây. Cô tạm thời không muốn để Diệp Lăng Phi biết, vì trong lòng cô hiểu rõ, những chuyện thế này dù có nói với Diệp Lăng Phi, hắn cũng sẽ không thừa nhận mấy ngày nay đều ở cùng Lý Khả Hân. Bạch Tình Đình muốn nói chuyện với Lý Khả Hân trước rồi mới nói với Diệp Lăng Phi sau.
Bạch Tình Đình và Điền Tư xuống xe, Điền Tư liếc nhìn tòa nhà Việt Dương, hỏi:
- Tổng giám đốc Bạch, sao chúng ta lại đến đây?
- Để cô đến nhận người.
Bạch Tình Đình không nói cụ thể với Điền Tư. Cô và Điền Tư đi thẳng về phía cửa tòa nhà Việt Dương. Đúng lúc hai người đang định đi vào, chiếc xe Audi màu đen đi theo họ đột nhiên dừng lại ở cửa, ngay sau đó, ba gã đàn ông vạm vỡ lao ra khỏi xe. Hành động của ba gã này vô cùng nhanh gọn, từ lúc xuống xe đến khi lao về phía Bạch Tình Đình và Điền Tư, mọi động tác đều cho thấy chúng không phải người thường mà đã qua huấn luyện bài bản.
Ba gã đàn ông xuống xe, hai gã chạy về phía Bạch Tình Đình, gã còn lại chạy về phía Điền Tư. Cả hai cô gái đều không có chút phòng bị nào. Suy nghĩ của Bạch Tình Đình rất đơn giản, chỉ là dẫn Điền Tư đến nhận người, cô không gọi Minako đi cùng vì cho rằng không có chuyện gì to tát.
Bạch Tình Đình đi trước, Điền Tư đi phía sau, hoàn toàn là vì cô ta đang suy nghĩ xem lát nữa nên ứng phó thế nào. Điền Tư rõ ràng không ngờ Bạch Tình Đình lại thật sự dẫn mình đi nhận người. Bất luận có nhận ra hay không, đối với cô ta đều không phải chuyện tốt. Nếu nói không nhận ra, có lẽ Bạch Tình Đình sẽ thất vọng. Còn nếu nhận ra, Điền Tư lại lo Diệp Lăng Phi sẽ không bỏ qua cho mình. Điền Tư nghĩ thế nào cũng thấy chuyện này không có lợi cho mình, nhất thời không tìm ra cách nào để vẹn cả đôi đường.
Trong lòng Điền Tư đang mải suy nghĩ nên bước chân của cô ta chậm hơn Bạch Tình Đình một chút. Đúng lúc ba gã đàn ông kia lao đến, có hai người đàn ông mặc quần áo công nhân cầu đường, tay cầm một cuộn dây điện, đang đi ngang qua. Hai người đó cố ý đi vòng ra sau lưng Bạch Tình Đình. Mấy năm gần đây tuy người đẹp có nhiều nhưng tuyệt sắc như Bạch Tình Đình thì không, hai người đó vốn phải đi qua cửa tòa nhà Việt Dương, bèn nhân cơ hội này đi ra sau lưng cô để chiêm ngưỡng sắc đẹp.
Ba gã đàn ông xông đến, một gã ôm lấy Điền Tư vác lên vai rồi quay người chạy về phía chiếc xe Audi màu đen. Hai gã còn lại xông đến chỗ Bạch Tình Đình, nhưng vì vướng hai người công nhân cầm cuộn dây điện nên chúng nhất thời không thể tiếp cận cô từ phía trước.
Bằng!
Một gã va vào hai người công nhân, gã còn lại xông về phía Bạch Tình Đình. Đúng lúc tay phải của gã sắp tóm được cô thì chợt nghe tiếng súng nổ “Bằng”, ngay sau đó, gã đàn ông đang định tóm lấy Bạch Tình Đình ngã nhào xuống đất.
- Không được nhúc nhích!
Minako cầm súng trong tay, nhanh như chớp lao tới. Cùng với tiếng súng, nơi này trở nên hỗn loạn. Thừa lúc hỗn loạn, gã đàn ông không bị thương rút súng lục trên người ra, bắn liên tục về phía Minako. Minako cũng đã sớm chuẩn bị, trong lúc gã đàn ông rút súng, cô đã tìm được chỗ nấp, gần như nổ súng cùng lúc với hắn, tiếng súng vang lên chát chúa.
- Bằng, bằng, bằng!
Tiếng súng vang lên khiến nơi này càng thêm hỗn loạn, tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng đến. Minako cầm súng trong tay nhưng không hề lo lắng về cảnh sát, việc cô cần làm là bảo vệ Bạch Tình Đình bằng mọi giá. Minako liếc nhìn Bạch Tình Đình đang nấp cách đó không xa, ra hiệu cho cô yên tâm, ở đây đã có cô lo liệu. Ban nãy Minako làm bị thương một tên xong lại lập tức bắn thêm bốn phát nữa, trong tay cô ta còn bốn viên đạn. Minako tin rằng cho đến khi cảnh sát đến, cô ta tuyệt đối không để đối phương bắt Bạch Tình Đình đi.
Từ trong chiếc xe Audi màu đen, một khẩu súng thò ra, rồi liên tục vang lên tiếng “Bằng! Bằng!...” khiến Minako chỉ có thể cúi đầu không dám ló ra. Đó là vũ khí tự động, hơn hẳn khẩu súng lục trong tay cô. Điều duy nhất Minako có thể làm là ngăn đối phương tiếp cận Bạch Tình Đình. Trong lúc gã đàn ông cầm súng lục, dưới sự yểm hộ của dàn súng tự động, chuẩn bị chạy về phía Bạch Tình Đình, khẩu súng trong tay Minako lại bắn ra hai viên đạn, ngăn không cho hắn đến gần.
Nhìn thấy xe cảnh sát đang lao tới, gã đàn ông cầm súng lái xe lùi lại. Dưới sự yểm hộ của hỏa lực, gã đàn ông còn lại nhanh chóng chạy đến cửa xe. Nhưng hắn lại thấy đồng bọn của mình đang nằm dưới đất. Rất rõ ràng, Minako đã bắn bị thương gã đó, chỉ không biết sống chết thế nào. Việc gã nằm dưới đất lâu như vậy không chút động tĩnh cho thấy tình trạng không mấy lạc quan.
Gã đàn ông kia thấy đồng bọn nằm dưới đất, tay vẫn cầm súng, suy nghĩ một lát rồi đi tới, tóm lấy chân gã kia kéo về phía xe. Hai chiếc xe cảnh sát lao tới, nhưng chưa kịp để cảnh sát mở cửa xe thì hàng loạt đạn đã bay đến, khiến họ không dám xuống xe. Chiếc xe Audi màu đen cứ thế phóng đi mất. Khi chiếc xe đi rồi, sáu bảy cảnh sát mới bước xuống, trong đó có một người bị bắn bị thương.
Những cảnh sát đó xông đến, miệng quát lớn:
- Không được nhúc nhích, không được nhúc nhích!
Trong tay Minako đã hết đạn, hai viên cuối cùng cũng là do gã đàn ông kia bắn ra khi ở trong xe. Nghe thấy cảnh sát đến, Minako bỏ súng xuống, giơ hai tay lên. Lập tức có cảnh sát xông đến, khóa hai tay cô ra sau lưng.
- Cô không sao chứ?
Một cảnh sát chạy đến trước mặt Bạch Tình Đình, đỡ cô đang sợ hãi đứng dậy. Cho đến lúc này, sắc mặt của Bạch Tình Đình mới tốt hơn một chút. Cô hoàn hồn lại, thấy Minako bị còng tay, đang bị cảnh sát áp giải lên xe, cô vội vàng kêu lên:
- Đợi đã!
Bạch Tình Đình nói xong liền đi đến trước mặt Minako, nói với hai người cảnh sát:
- Cô ấy là vệ sĩ của tôi, là để bảo vệ tôi. Cảnh sát các anh nếu có bản lĩnh sao không đi bắt những tên thổ phỉ kia mà lại có thời gian ở đây bắt vệ sĩ của tôi? Lẽ nào các anh không biết, trong chiếc xe đó có một cô gái vô tội hay sao?
Một người cảnh sát nói:
- Chúng tôi đã thông báo lên tổng bộ, tổng bộ đang điều động xe vây bắt chiếc xe kia. Ở đây đã không còn việc của chúng tôi nữa. Còn cô nói cô gái này là vệ sĩ của cô, theo quy định, chúng tôi không cho phép cá nhân tàng trữ súng, cô ta buộc phải theo chúng tôi về đồn cảnh sát để điều tra, ở đây...
Người cảnh sát kia chưa nói hết câu, trên người Minako có tiếng chuông điện thoại vang lên. Minako quay sang Bạch Tình Đình nói:
- Bạch tiểu thư, có lẽ là Diệp tiên sinh gọi đến. Ban nãy tôi gọi cho Diệp tiên sinh nhưng không được.
Bạch Tình Đình nghe vậy, vội vàng đi đến trước mặt Minako, nhìn hai người cảnh sát kia quát:
- Các người mau mở khóa cho cô ấy! Tôi là ai các anh đều biết rồi, nếu không mở khóa, hậu quả các anh tự gánh lấy.
Một người cảnh sát khác nghe Bạch Tình Đình nói vậy liền cười:
- Tổng giám đốc Bạch, chúng tôi đương nhiên biết cô là ai, chỉ là...
Anh ta chưa nói hết câu thì đã thấy Bạch Tình Đình trừng mắt:
- Những điều này không cần nói với tôi. Nếu anh có vấn đề gì thì nói với chồng tôi, anh ấy sẽ giải quyết. Bây giờ tôi chỉ cần anh mở khóa cho cô ấy.
- Vâng, vâng!
Người cảnh sát kia nghe Bạch Tình Đình nói vậy thì không dám nói thêm nữa, lập tức mở khóa cho cô. Minako đợi khóa vừa được mở liền lấy điện thoại ra, quả nhiên là Diệp Lăng Phi gọi đến. Ban nãy điện thoại của Diệp Lăng Phi tắt máy, Minako không gọi được, nhưng hắn có thông báo cuộc gọi nhỡ. Khi Diệp Lăng Phi phát hiện điện thoại tắt máy, hắn liền mở lên.
- Minako, cô gọi cho tôi à? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Diệp tiên sinh, ở đây thật sự không ổn.
Minako nghe thấy tiếng của Diệp Lăng Phi, trong lòng đột nhiên thấy nhẹ nhõm hơn. Chỉ cần có Diệp Lăng Phi, cô sẽ không cảm thấy gánh nặng trên vai mình nặng đến thế. Diệp Lăng Phi nghe những lời Minako vừa nói, hơi sửng sốt:
- Minako, cái gì là không ổn?
- Diệp tiên sinh, chuyện là thế này...
Minako tóm tắt lại những gì đã xảy ra cho Diệp Lăng Phi nghe. Nghe xong, hắn lập tức căng thẳng nói:
- Minako, đưa điện thoại cho Tình Đình, tôi cần nói chuyện với cô ấy.
- Vâng ạ!
Minako nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô đồng ý rồi lập tức đưa điện thoại cho Bạch Tình Đình:
- Diệp tiên sinh muốn nói chuyện với chị.
Bạch Tình Đình cầm lấy điện thoại, vừa áp lên tai liền nghe thấy tiếng Diệp Lăng Phi vọng ra:
- Tình Đình, em không sao chứ?
- Ông xã, em không sao. May mà có Minako, nếu không thì em cũng không được bình an. Nhưng cô gái tên Điền Tư bị bắt đi rồi, ông xã, anh phải nghĩ cách cứu cô ấy.
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói xong, tỏ ra có phần tức giận:
- Tình Đình, anh không phải đã nói với em rồi sao? Em nhất định phải dẫn Minako theo. Minako là vệ sĩ của em, cô ấy nên ở bên cạnh em. Nhưng lần này em lại đi cùng cô gái tên Điền Tư ra ngoài mà không dẫn theo Minako. Nếu không phải Minako đi theo em, em có biết lúc này em đã bị bọn chúng bắt cóc rồi không? Em cho rằng chồng em là thần tiên hay sao, mà chuyện gì cũng có thể làm được? Anh nói cho em biết, thế cục bây giờ đã nằm ngoài sự kiểm soát của anh rồi, không phải em bảo anh đi làm việc gì anh cũng có thể làm được, em hiểu chưa?
Bạch Tình Đình nghe ra được Diệp Lăng Phi lúc này rất không vui, có thể nói là tức giận. Cô cảm thấy mình thực sự đã làm không đúng. Lúc đó Diệp Lăng Phi đã dặn dò, bất luận đi đâu đều phải dẫn Minako theo để đảm bảo an toàn, nhưng cô lại cho rằng mình sẽ không gặp phải bắt cóc hay thổ phỉ gì đó, trong lòng có phần xem nhẹ, không để tâm đến lời dặn của hắn. Hôm nay nếu không phải Minako kịp thời đuổi đến, Bạch Tình Đình thật sự không dám tưởng tượng một khi rơi vào tay những kẻ kia thì kết quả sẽ thế nào.
Mặc dù Bạch Tình Đình nghe ra Diệp Lăng Phi đang tức giận, nhưng nghĩ đến cô sinh viên tên Điền Tư hoàn toàn là vì mình mới bị bắt đi, cô hy vọng Diệp Lăng Phi có thể cứu được cô gái đó, như vậy trong lòng cô mới thấy an tâm một chút.
- Ông xã, em biết chuyện này đều tại em. Bất luận anh nói em thế nào, em đều chấp nhận. Bây giờ em chỉ hy vọng anh cố gắng cứu Điền Tư, cô ta vì em mới bị người ta bắt.
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy bèn nói:
- Tình Đình, anh nói cho em biết, chuyện này không hề đơn giản như em tưởng tượng. Tóm lại bây giờ anh không có thời gian nói kỹ với em. Bây giờ em lập tức về nhà, chuyện ở đây anh sẽ xử lý. Mẹ nó, tên khốn đáng chết, dám chơi tao!
Trong điện thoại, Diệp Lăng Phi rõ ràng tỏ ra phẫn nộ bất thường rồi chửi thề. Bạch Tình Đình nghe thấy câu nói của hắn bèn hỏi:
- Ông xã, anh biết là ai làm sao?
- Không phải bảo em về nhà rồi sao? Tình Đình, ở đây anh có việc cần giải quyết, chỗ này thật sự không phải là nơi thích hợp để nói chuyện. Đợi khi về nhà anh sẽ nói với em. Bây giờ em và Minako lập tức về nhà, nhớ không được đi lung tung, nếu em đi lung tung tình hình sẽ chỉ trở nên nguy hiểm hơn thôi, hiểu chưa?
Bạch Tình Đình nghe khẩu khí của Diệp Lăng Phi không hề giống như đang đùa, trong lòng cô biết rõ, lúc này hắn nhất định đang gặp phải chuyện gì đó. Ban nãy cô đã rất hối hận, bây giờ đâu dám nói lung tung, vội vàng đồng ý:
- Ông xã, em biết rồi, bây giờ em sẽ về nhà ngay.
✶ Truyện dịch AI miễn phí tại Thiên Lôi Trúc ✶