Diệp Lăng Phi nói chuyện với Bạch Tình Đình xong, hắn cúp máy rồi gọi Dã Lang và Dã Thú đến, nói:
— Anh hiểu rồi.
Dã Thú vẫn không hiểu rốt cuộc là chuyện gì, lại nghe Diệp Lăng Phi nói đã hiểu rồi, Dã Thú liền hỏi:
— Lão đại, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Anh đã hiểu cái gì, mau nói ra đi, em sốt ruột chết đi được.
Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:
— Đây là kế dương đông kích tây. Bọn chúng biết chúng ta đã tìm ra chỗ ẩn nấp của chúng nên cố tình gài bẫy, đồng thời muốn ra tay với bà xã của anh, đó chính là suy nghĩ của bọn chúng.
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy vội vàng hỏi:
— Lão đại, anh nói chị dâu...
Diệp Lăng Phi nhìn Dã Thú, xua tay nói:
— Dã Thú, chuyện này về biệt thự rồi nói, bây giờ hai đứa về cùng anh.
— Vâng!
Diệp Lăng Phi không thèm chào Sean một tiếng mà cứ thế lên xe. Khi Sean phát hiện thì Diệp Lăng Phi ít nhất cũng đã đi được một dặm. Nhận được điện thoại của Sean, Diệp Lăng Phi cầm máy nói:
— Sean, chuyện này vốn là một âm mưu nhằm vào các ông, ồ, nói chính xác hơn thì cũng bao gồm cả tôi nữa. Tóm lại, dù chúng ta có ở lại đó cũng vô dụng. Tôi đề nghị bây giờ ông nên quay về chỗ ở của mình, bình tĩnh mà đợi tin tức, đồng thời tốt nhất nên chú ý đến sự an toàn của bản thân, đừng để kẻ khác làm hại. Còn tôi, tôi đương nhiên cũng về nhà đợi tin, chỉ là tin tức mà tôi đợi lại đến từ những kẻ trong tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm, tôi tin chắc bọn chúng nhất định sẽ liên lạc với tôi.
Sean nghe Diệp Lăng Phi nói xong vẫn có phần không hiểu, ông ta hỏi:
— Điều này rốt cuộc là có ý gì, sao tôi không hiểu gì cả?
— Ông không hiểu phải không, vậy thì không cần hiểu nữa. Tôi muốn nói là lần này những kẻ trong tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm tuyệt đối giảo hoạt hơn những gì ông tưởng tượng, có thể không phải ông đang bắt bọn chúng mà là bọn chúng đang chơi đùa với ông. Đương nhiên, nếu những tên khốn đó dám tìm tôi, thì chúng đúng là đã tự đi vào con đường chết. Tôi sẽ không để chúng thoát khỏi tầm kiểm soát của tôi. Được rồi, cứ như vậy đi, tôi không nói chuyện phiếm với ông nữa, tôi phải về nhà đây.
Diệp Lăng Phi nói xong liền cúp điện thoại, vứt máy sang một bên, hắn bĩu môi, lạnh lùng nói:
— Sean, ông nên cẩn thận, đối tượng tiếp theo sẽ là ông đấy.
Diệp Lăng Phi nói như vậy ắt có lý của hắn, chỉ là những chuyện này không liên quan nhiều đến hắn, hắn cũng không cần thiết phải để ý chuyện sống chết của Sean. Điều mà Diệp Lăng Phi quan tâm bây giờ là người nhà của mình, lo lắng cho sự an toàn của Bạch Tình Đình. Qua cuộc điện thoại ban nãy, Diệp Lăng Phi đã nghe ra đối tượng tấn công của đối phương là Bạch Tình Đình, chỉ là vì có Minako nên đối phương mới không thành công. Có thể nói, hôm nay Bạch Tình Đình không sao là nhờ có Minako.
Diệp Lăng Phi toát mồ hôi lạnh, thật là nguy hiểm, suýt nữa thì để đối phương thành công. Khi Diệp Lăng Phi về đến nhà, Bạch Tình Đình và Minako đã về tới biệt thự. Những cảnh sát kia vốn định dẫn Minako về đồn, nhưng sau đó bọn họ đã thay đổi ý kiến, chủ yếu là vì trong số họ có người biết chồng của Bạch Tình Đình là Diệp Lăng Phi, mà khả năng của Diệp Lăng Phi lại càng khiến người khác không thể tưởng tượng nổi. Dường như đối với Diệp Lăng Phi không có việc gì là khó khăn, hắn có thể làm được tất cả mọi việc. Mặc dù điều này không phải sự thật, Diệp Lăng Phi cũng không phải thần tiên, làm sao có thể làm được mọi chuyện, nhưng với người khác, Diệp Lăng Phi lại là một người mà điều gì cũng có thể làm được.
Những cảnh sát đó cuối cùng cũng thả Minako và Bạch Tình Đình, đương nhiên khẩu súng của Minako bị cảnh sát tịch thu. Cảnh sát dù sao cũng cần phải làm ra vẻ một chút, ít nhất cũng để cấp trên của họ thông qua. Minako không nói nhiều, cô ta tin rằng trong tay Diệp Lăng Phi có rất nhiều vũ khí, cô ta không cần thiết vì khẩu súng đó mà gây chuyện với cảnh sát. Điều cô ta cần làm bây giờ là đưa Bạch Tình Đình an toàn về biệt thự, đó mới là điều Minako đang suy nghĩ, ngoài ra cô không nghĩ đến những chuyện khác.
Diệp Lăng Phi đỗ xe ở sân biệt thự, theo sau là xe của Dã Lang và Dã Thú. Xe của hai người họ đỗ phía sau xe của Diệp Lăng Phi. Đỗ xe xong, Dã Lang và Dã Thú xuống xe trước, hai người không nói nhiều, vừa xuống xe bèn lập tức chạy ra ngoài sân nhìn quanh bốn phía. Diệp Lăng Phi cũng mở cửa xe bước ra, Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi xuống xe liền chạy đến khoác tay hắn hỏi:
— Ông xã, chuyện này là sao, bây giờ em càng ngày càng hồ đồ.
— Vào nhà rồi nói.
Ở bên ngoài, Diệp Lăng Phi không giải thích thêm câu nào mà cùng Bạch Tình Đình đi vào biệt thự. Minako đang ngồi ở phòng khách tầng một, thấy Diệp Lăng Phi đi vào vội vàng đứng lên. Diệp Lăng Phi gật đầu với Minako, khen ngợi:
— Minako, lần này may mà có cô. Nếu không nhờ cô, Tình Đình bây giờ có lẽ đã gặp điều chẳng lành rồi. Thế này đi, đợi mọi chuyện kết thúc tôi sẽ thưởng cho cô, nhưng giai đoạn trước mắt này, vẫn phải phiền cô bảo vệ Tình Đình.
Minako nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ta vội vàng đáp:
— Diệp tiên sinh, bảo vệ Diệp tiểu thư là chức trách của tôi, tôi không cần phần thưởng đặc biệt nào của anh vì những gì anh cho tôi đã quá nhiều rồi.
— Minako, chuyện này để sau hãy nói, trước mắt không bàn chuyện này.
Trước mặt Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi vỗ vai Minako nói:
— Minako, bây giờ cô lên gác tắm cũng được, ngủ cũng được, tóm lại cô có thể yên tâm nghỉ ngơi, chuyện ở đây cứ giao lại cho tôi.
— Diệp tiên sinh, vậy tôi lên gác trước.
Minako nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền gật đầu, đang định đi lên gác thì nghe thấy Diệp Lăng Phi nói với cô:
— Minako, ồ, tôi suýt nữa thì quên mất một chuyện. Cô đi tìm Hân Mính, bảo cô ấy xuống đây gặp tôi, nói là tôi có chuyện cần bàn.
— Vâng ạ!
Diệp Lăng Phi thấy Minako đi lên gác xong, hắn ôm lấy Bạch Tình Đình, tay phải vỗ mạnh vào mông cô “Phạch” một cái. Tay Diệp Lăng Phi bị cái mông căng mẩy của Bạch Tình Đình đẩy bật ra khá cao. Hắn cũng hơi dùng sức, khiến Bạch Tình Đình kêu lên một tiếng “ui da”. Cô trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, giọng trách hờn:
— Ông xã, anh làm gì mà đánh em đau thế.
— Em còn hỏi anh à?
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy bèn giơ tay phải lên, có vẻ như định đánh tiếp. Ban nãy bị Diệp Lăng Phi phát vào mông, thấy hắn lại định ra tay, Bạch Tình Đình lo lắng liền vội vàng nũng nịu:
— Ông xã, em biết sai rồi mà, anh đừng đánh em nữa, thật sự đau lắm.
Diệp Lăng Phi vốn định giơ tay lên, nhưng nghe Bạch Tình Đình nói vậy liền buông tay xuống. Nhớ lại ban nãy mình cũng hơi mạnh tay, Bạch Tình Đình là phụ nữ liễu yếu đào tơ, làm sao chịu nổi cú phát mạnh như thế, cho dù là vào mông thì cũng rất đau. Diệp Lăng Phi không nỡ đánh cô nữa, hắn buông tay phải xuống, thơm vào môi Bạch Tình Đình một cái, có phần xót xa nói:
— Bà xã, em có đau không?
— Sao lại không đau chứ, ông xã, rất đau là đằng khác.
Bạch Tình Đình vừa thấy Diệp Lăng Phi xót mình liền bắt đầu nũng nịu. Để thể hiện chỗ bị đánh rất đau, cô còn cố tình nhúc nhích mông, kết quả là lại kêu lên “ui da”. Quả không sai, Diệp Lăng Phi nghe tiếng kêu của cô, trên mặt lộ rõ vẻ áy náy vì ban nãy ra tay hơi mạnh. Hắn liền ôm lấy Bạch Tình Đình, nhẹ nhàng để cô ngồi lên đùi mình, tháo dây lưng của cô ra, qua ống quần thò tay vào chỗ ban nãy hắn đánh.
— Bà xã, xin lỗi, anh biết ban nãy anh hơi mạnh tay, nhưng anh cũng là vì quá lo lắng, anh lo em xảy ra chuyện.
Diệp Lăng Phi đánh xong lại dỗ dành, hắn đặt tay phải lên mông Bạch Tình Đình, xoa nhẹ lên chỗ ban nãy bị đánh, tay kia ôm lấy cô nói:
— Tình Đình, em nên biết trong lòng anh em quan trọng như thế nào. Ban nãy khi nghe em nói em bị tấn công, anh hoảng đến mức không biết phải làm gì. Em nói xem, em có đáng bị đánh không?
Trước đó trong lòng Bạch Tình Đình còn suy nghĩ, rốt cuộc Diệp Lăng Phi có còn yêu cô như trước đây không. Nhưng bây giờ nghe hắn nói vậy, trong lòng cô đã rõ, cô tin rằng Diệp Lăng Phi vẫn yêu mình như xưa. Bạch Tình Đình nở nụ cười hạnh phúc, hai tay ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi nũng nịu:
— Ông xã, em biết hôm nay là do em không đúng, em đã để anh phải lo lắng.
Diệp Lăng Phi hôn vào miệng Bạch Tình Đình một cái rồi nói:
— Biết là tốt rồi. Hôm nay làm anh sợ hết hồn, anh rất lo em bị bắt. Bà xã, em có biết những kẻ đó đều không có tính người không, nếu em bị chúng bắt, ai mà biết... Haiz, không nói thì tốt hơn.
Diệp Lăng Phi vừa nói vậy, Bạch Tình Đình liền nhớ đến Điền Tư:
— Ông xã, Điền Tư hoàn toàn là do em mà bị bắt, anh nghĩ cách cứu cô ấy đi.
Diệp Lăng Phi nghe vậy, nhìn Bạch Tình Đình nói:
— Anh cứu cô ta thế nào? Bây giờ anh không biết những kẻ đó đang làm gì, tại sao lại muốn bắt cóc bọn em, anh biết cứu cô ta thế nào chứ. Ồ, anh còn có điều muốn hỏi em, tại sao em và Điền Tư lại đến Việt Dương đại lầu? Anh không phải đã nói với em rồi sao, hôm nay không được tự do đi dạo phố, nhưng sao em lại không nghe lời anh? Bà xã, anh hy vọng em có thể cho anh một lời giải thích hợp lý.
Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình. Hôm nay cô và Điền Tư đến Việt Dương đại lầu vốn là muốn tìm Lý Khả Hân, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện thế này. Bây giờ nghe Diệp Lăng Phi hỏi, Bạch Tình Đình hơi do dự, không biết có nên trả lời hay không.
Trong lúc cô đang chần chừ thì nghe thấy tiếng bước chân ở phía cầu thang vọng lại. Bạch Tình Đình ngẩng đầu lên thấy hộ lý đang đỡ Chu Hân Mính đi xuống. Ban nãy Diệp Lăng Phi bảo Minako gọi Chu Hân Mính xuống, Chu Hân Mính dù sao cũng là cảnh sát, Diệp Lăng Phi có một số chuyện muốn bàn bạc với cô.
Bạch Tình Đình đang không biết nên trả lời câu hỏi ban nãy của Diệp Lăng Phi thế nào, bây giờ thấy Chu Hân Mính đi xuống, vừa hay cho cô một lý do. Bạch Tình Đình vội vàng từ trong lòng Diệp Lăng Phi đứng lên nói:
— Ông xã, em qua đỡ Hân Mính.
Nói rồi không đợi Diệp Lăng Phi đáp lời, cô đã chạy về phía cầu thang. Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình vội vàng chạy đi, trong lòng đã đoán ra một số việc, chỉ là vẫn chưa rõ ràng. Trong lúc Bạch Tình Đình chạy đi đỡ Chu Hân Mính, Dã Lang và Dã Thú từ bên ngoài biệt thự chạy vào, đi thẳng vào phòng khách. Dã Thú nói với Diệp Lăng Phi:
— Lão đại, em vừa mới kiểm tra rồi, xung quanh không có kẻ nào khả nghi. Bảo vệ ở cửa vào tiểu khu này là người của công ty em, em đã để họ đảm nhiệm việc bảo vệ ở đây, 24 giờ đều có người đi tuần tra.
Dã Lang nói thêm:
— Satan, em thấy ở đây vẫn rất an toàn, ít nhất cho đến bây giờ là vậy. Em nghĩ chúng ta cần phải bàn bạc kỹ lưỡng chuyện này.
Diệp Lăng Phi không nói gì, ánh mắt hắn đang hướng về phía Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Lúc này, hắn cảm thấy cho dù mình muốn tiếp tục giấu Bạch Tình Đình, cô cũng sẽ nhìn thấy một số manh mối, về cơ bản không thể giấu được lâu. Đã như vậy, chi bằng không giấu nữa, ít nhất để cô biết được chân tướng sự việc, như thế bản thân cô cũng biết nên làm thế nào. Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây, hắn đứng lên nói:
— Đi thôi, chúng ta đến phòng kế bên. Anh muốn cùng mọi người họp ở một nơi an toàn. Tình Đình, em cũng tham gia. Vốn có một số chuyện anh không muốn để em biết, nhưng anh nghĩ lại rồi, có những việc nên để em biết thì tốt hơn.
Bạch Tình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong lòng bắt đầu suy nghĩ. Cô cũng không phải kẻ ngốc, sao lại không nghe ra được ý tứ trong câu nói của hắn. Theo lời Diệp Lăng Phi, nghĩa là có một số chuyện hắn biết nhưng cô không biết, và hắn muốn nói ra. Bạch Tình Đình hít một hơi thật sâu, chuyện xảy ra hôm nay đã khiến cô nhận thức được lần này không hề đơn giản, cô có thể nhìn ra trong lòng Diệp Lăng Phi lúc này đang rất lo lắng. Bạch Tình Đình liếc nhìn Chu Hân Mính, thấy cô ấy đang nhìn mình, Bạch Tình Đình bặm môi không nói gì thêm.
Diệp Lăng Phi, Dã Lang, Dã Thú và mọi người đi đến phòng cạnh phòng khách. Hắn vừa mới đến cửa thì chuông điện thoại vang lên. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra, vừa nhìn thì là số của Sean. Hắn nghe máy, hỏi:
— Sean, ông có ý gì vậy?
— Diệp tiên sinh, là tôi.
Trong điện thoại vọng ra giọng của một người phụ nữ, đó là giọng của nữ đặc công tóc ngắn Mộ Văn. Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng của cô ta, trong lòng thấy hơi kỳ lạ, không ngờ Mộ Văn lại lấy điện thoại của Sean để gọi cho hắn. Có thể là cô ta lo nếu dùng số của mình, Diệp Lăng Phi sẽ không nghe máy nên mới làm vậy.
Diệp Lăng Phi nghe thấy giọng Mộ Văn, hắn thản nhiên nói:
— Có chuyện gì thì nói đi. Bây giờ tôi không có thời gian đùa với cô, nếu có chuyện gì thì phiền cô nói nhanh lên, tôi còn có việc phải giải quyết.
— Ở đây đương nhiên có chuyện xảy ra rồi. Nếu không có chuyện, tôi cũng sẽ không gọi cho Diệp tiên sinh. Tôi muốn nói với Diệp tiên sinh, ông Sean bị giết chết rồi.
Diệp Lăng Phi nghe Mộ Văn nói vậy, lúc đầu hơi sửng sốt, nhưng ngay sau đó lạnh lùng đáp:
— Mộ tiểu thư, cô không cần lấy chuyện này ra đùa với tôi. Tôi thấy nếu lão khốn đó mà chết dễ dàng như thế, thì ông ta đã chẳng phải là Sean. Nhưng tôi tin một điều, đó là Sean nhất định sẽ bị giết, chỉ tiếc là ông ta vẫn chưa bị làm sao cả. Mộ tiểu thư không biết tôi nói có đúng không?
Khi Diệp Lăng Phi nói xong, Mộ Văn kinh ngạc thốt lên:
— Thật không thể tin nổi, Diệp tiên sinh, anh lại đoán được chân tướng sự việc, tôi thật sự nghi ngờ anh là người hay là quỷ...
— Bảo lão khốn Sean đến nghe điện thoại, tôi muốn biết ông ta rốt cuộc muốn làm gì.