Diệp Lăng Phi nói vào điện thoại:
- Bảo Sean đến nghe điện thoại. Tôi muốn biết rốt cuộc ông ta muốn làm gì.
Mộ Văn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ta đưa điện thoại cho Sean ở bên cạnh. Từ trong điện thoại, Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng ho của Sean vọng ra.
Nghe Sean nói, Diệp Lăng Phi bèn cười đáp:
- Sean, xem ra tình hình của ông không được tốt lắm. Nhưng ông không phải có chín cái mạng sao, cứ cho là chết đi một mạng thì đã sao, chẳng phải vẫn còn tám cơ hội nữa hay sao?
Sean thở dài:
- Diệp Lăng Phi, lần này tôi không đùa với anh đâu. Năng lực của những tên lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm thật sự nằm ngoài dự liệu của tôi.
- Nói thừa, ông không xem người mà bọn chúng muốn xử lý là ai à.
Diệp Lăng Phi nghe Sean nói vậy bèn bĩu môi, hắn bảo Bạch Tình Đình và những người kia đi vào phòng đợi mình. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đứng ở bên ngoài, nói:
- Xem ra có kẻ đang muốn xử lý ông rồi, đúng không?
- Đúng thế. Phòng khách sạn của tôi bị người khác gài mìn, chỉ suýt chút nữa là tôi tiêu đời rồi. May mà tôi phản ứng nhanh, nếu không thì... haiz.
Sean thở dài, Diệp Lăng Phi thấy rõ áp lực trong lòng Sean rất nặng nề. Sean không hề nghĩ rằng việc đối phó với tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm lại khó khăn đến thế. Có lẽ trong lòng Sean cho rằng, lần hành động này chỉ là một chuyến du lịch lãng mạn, ông ta không cần lo lắng điều gì, chỉ cần đến dạo một vòng là có thể hoàn thành nhiệm vụ trở về Pháp. Lúc ở ngoại ô, Sean quả thật nghĩ như vậy, ông ta thậm chí còn nghĩ đến việc sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ đi đâu nghỉ ngơi. Nhưng chuyện xảy ra ở ngoại ô đã khiến Sean nhận ra lần này không hề đơn giản, ít nhất thì những tên lính đánh thuê kia cũng không dễ dàng bị bắt như vậy.
Kết quả là Sean lại gặp phải chuyện này, có thể thấy áp lực trong lòng ông ta lớn đến mức nào. Qua điện thoại, Diệp Lăng Phi có thể cảm nhận được áp lực của Sean lúc này rất lớn.
Diệp Lăng Phi thấy hiện giờ không phải là lúc tiếp tục đấu đá với Sean. Chuyện giữa hắn và Sean không quan trọng bằng việc hợp tác để cùng đối phó với tổ chức lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm. Diệp Lăng Phi nói:
- Sean, bỏ đi, chuyện này ông tạm thời không cần suy nghĩ. Tôi giải quyết xong chuyện nhà sẽ gọi lại cho ông, xem ra lần này chúng ta cần lên kế hoạch một cách cẩn thận.
Sean nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền gật đầu:
- Vậy được. Tôi đợi điện thoại của anh.
- Cứ vậy đi.
Diệp Lăng Phi nói xong liền cúp máy. Khi hắn đi vào phòng xép, Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính và mọi người đang ngồi trong đó đợi hắn. Diệp Lăng Phi đi đến cạnh Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, ngồi xuống giữa hai người họ. Dã Thú và Dã Lang ngồi đối diện với Diệp Lăng Phi.
Hai tay Diệp Lăng Phi đặt lên vai hai cô vợ, rồi ôm họ vào lòng. Hắn không vội nói chuyện với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, mà nhìn Dã Lang và Dã Thú ngồi đối diện hỏi:
- Tình hình bên ngoài thế nào?
Dã Thú nói:
- Lão đại, anh có thể yên tâm, bọn em vừa xem xét rồi, tuyệt đối không có vấn đề gì.
Dã Lang liếc nhìn Dã Thú một cái, nói:
- Dã Thú, Satand không phải hỏi chuyện đó.
Dã Thú nghe Dã Lang nói vậy liền ngây người ra nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại nhìn Dã Lang:
- Lão đại, nếu không phải chuyện đó thì là chuyện gì?
Dã Lang nhìn Dã Thú:
- Còn phải hỏi sao? Satand muốn hỏi là những tin tức tình báo mà chúng ta nắm được, cậu cho rằng là cái gì?
Dã Thú nghe Dã Lang nói vậy, hắn bèn đáp:
- Cái đó tớ làm sao biết được.
Dã Lang nhìn Dã Thú:
- Tớ đương nhiên biết là cậu không biết rồi.
Dã Lang nói xong quay sang nhìn Diệp Lăng Phi:
- Satand, xem ra chúng ta chỉ còn cách đợi thôi. Rất rõ ràng, đối phương biết rất rõ tình hình của chúng ta, đương nhiên đối phương cũng có thể không biết...
Dã Lang vừa nói đến đây, liền nghe thấy chuông điện thoại của Dã Thú vang lên. Dã Lang không nói tiếp nữa, liếc nhìn Dã Thú. Dã Thú lấy điện thoại ra, vừa nhìn số gọi đến, gã liền lớn tiếng mắng:
- Là thằng nhóc này, em còn tưởng là chuyện gì cơ.
Nói rồi Dã Thú định tắt điện thoại, Diệp Lăng Phi cất lời:
- Dã Thú, rốt cuộc là điện thoại của ai, sao em lại không nghe?
- Là công ty của em. Ồ, nên nói là bây giờ thuộc tập đoàn của lão đại. Ai mà biết được tiểu tử này gọi điện cho em làm gì.
Diệp Lăng Phi nói:
- Dã Thú, lúc này bất cứ cuộc điện thoại nào cũng không được bỏ qua. Em mau nghe đi, nói không chừng có chuyện quan trọng.
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy lập tức đáp:
- Lão đại, anh nói rất đúng. Bây giờ em sẽ xem tên tiểu tử này rốt cuộc có chuyện gì, nếu không sẽ làm ảnh hưởng đến chuyện chính của anh.
Dã Thú nói rồi nghe điện thoại.
Dã Thú ở bên đó nghe điện thoại, sắc mặt của gã trở nên rất khó coi. Khi Dã Thú cúp máy xong, gã lớn tiếng chửi:
- Mẹ kiếp, mấy tên khốn đó thật sự đã tìm đến rồi.
Diệp Lăng Phi và mọi người đều nhìn về phía Dã Thú, muốn biết những tên khốn mà gã nhắc đến rốt cuộc là ai. Dã Thú nhìn Diệp Lăng Phi nói:
- Lão đại, em làm theo yêu cầu của anh, sắp xếp người theo dõi ở biệt thự Nam Sơn mà trước đây anh ở. Ban nãy có người báo với em, sáng hôm nay có kẻ khả nghi đã lảng vảng ở bên biệt thự Nam Sơn. Khi người của em muốn hỏi thân phận của chúng thì đã bị tấn công, chỉ có hai kẻ đã đánh bại sáu người của chúng ta.
Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói xong, cười đáp:
- Đúng là bọn chúng đã tìm đến rồi. Anh biết ngay là gã Đái Vinh Cẩm đó sẽ không dễ dàng buông tha cho anh.
Bạch Tình Đình nghe đến tên Đái Vinh Cẩm, cô ta bèn ngây người ra, nhìn Diệp Lăng Phi. Trong ánh mắt cô hiện lên sự hoài nghi không hiểu. Cô rất muốn biết chuyện này rốt cuộc là thế nào, tại sao Diệp Lăng Phi lại nhắc đến cái tên Đái Vinh Cẩm.
Đến lúc này, Diệp Lăng Phi cũng không muốn giấu Bạch Tình Đình nữa. Có một số chuyện nên để cô biết rõ, chỉ có như vậy mới khiến cô ý thức được sự nguy hiểm, đồng thời tăng cường phòng bị. Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình nói:
- Bà xã, chuyện này trước đây không nói với em, vì sợ sau khi em biết được chân tướng sẽ sợ hãi. Nhưng sự việc đã đến nước này, cho dù anh muốn tiếp tục giấu em cũng không được nữa, ngược lại còn khiến em lo lắng, sợ hãi. Tình Đình, em nghe anh từ từ nói...
Diệp Lăng Phi kể lại toàn bộ chân tướng sự việc cho Bạch Tình Đình. Khi cô nghe xong, cô trố tròn mắt nhìn hắn, không dám tin những gì mình vừa nghe là sự thật, hỏi:
- Ông xã, ý anh là tất cả mọi chuyện đều do Đái Vinh Cẩm đứng đằng sau sắp xếp, mục tiêu của gã là muốn đối phó với anh?
- Có thể nói như vậy. Tình Đình, em nói không sai, kẻ lập kế hoạch đứng đằng sau chính là Đái Vinh Cẩm. Gã làm như vậy là muốn lấy mạng anh. Em nên biết, anh là người đã tiêu diệt câu lạc bộ Mỹ Hỏa, để trả thù, Đái Vinh Cẩm đương nhiên muốn lấy mạng anh. Tình Đình, anh xin lỗi, trước đây anh đã giấu em mọi chuyện. Anh chỉ không muốn để em bị lôi kéo vào chuyện này, nhưng chuyện xảy ra ngày hôm nay đã khiến anh nhận ra, cho dù anh không muốn để em dính líu đến, tên khốn Đái Vinh Cẩm đó cũng sẽ coi em là điểm yếu của anh. Em vẫn gặp nguy hiểm như thường.