Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1205: CHƯƠNG 1205: KẺ CẦM ĐẦU HỎA QUÂN

Bạch Tình Đình tức giận nên bỏ vào biệt thự trước. Diệp Lăng Phi thấy vậy liền nói với Chu Hân Mính:

- Hân Mính, anh biết bây giờ Tình Đình rất giận nhưng anh cũng không biết làm vậy có đúng không nữa. Nếu cô ấy muốn giận thì cứ để cô ấy giận đi. Chuyện lần này thật sự rất nguy hiểm, nếu không có Minako bảo vệ, đám lính đánh thuê kia đã thành công rồi. Anh không thể để Tình Đình ra ngoài, ít nhất là trong mấy ngày này. Anh sẽ dặn Minako để ý cô ấy. Hân Mính, em giúp anh trông chừng Tình Đình, đừng để cô ấy ra ngoài nhé, chiều nay anh phải ra ngoài có việc.

- Vâng, ông xã, em hiểu rồi. Em tin Tình Đình không phải trẻ con, cô ấy sẽ hiểu cho nỗi lòng của anh.

- Hy vọng là vậy. Hân Mính, em cũng phải cẩn thận đấy. Ở đây sẽ không có nguy hiểm nhưng để đề phòng bất trắc, trong thời gian này em đừng ra bờ biển, cứ đi dạo trong biệt thự thôi. Đợi mọi việc xong xuôi rồi mình lại ra biển đi dạo, được không em?

- Không vấn đề gì ạ.

Diệp Lăng Phi nói rồi đưa mắt nhìn lên biệt thự, khẽ nói:

- Ừm, anh biết là em hiểu anh mà. Nếu Tình Đình cũng được như em thì tốt biết mấy. Hân Mính, anh thật sự hy vọng tính cách của Tình Đình có thể…

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, Chu Hân Mính vội đưa tay phải lên bịt miệng hắn lại, khẽ nói:

- Ông xã, đừng nói nữa. Em là em, Tình Đình là Tình Đình. Nếu cô ấy thay đổi thì sẽ không còn là Tình Đình trước đây nữa. Em tin anh sẽ không vì tính cách cô ấy không đổi mà thay đổi tình cảm với cô ấy. Ông xã, đừng thử thay đổi điều đó, suy nghĩ ấy rất nguy hiểm. Em rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, không muốn giữa chúng ta có vấn đề gì cả.

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Hân Mính, anh biết rồi, anh chỉ thuận miệng nói thôi chứ không có ý gì khác. Em nói với Tình Đình nhé, bây giờ anh phải ra ngoài một chuyến.

- Ông xã, anh phải ra ngoài ư?

Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, cô vốn định hỏi hắn đi đâu nhưng rồi lại thôi. Diệp Lăng Phi nói:

- Anh đi tìm Sean, anh nghĩ phía Sean nhất định có tin tức tình báo gì đó.

Diệp Lăng Phi đưa Chu Hân Mính vào biệt thự xong mới lái xe rời đi. Chu Hân Mính nhìn theo chiếc xe khuất bóng rồi đi đến phòng ngủ của Bạch Tình Đình. Cô đưa tay lên gõ cửa, bên trong vọng ra tiếng của Bạch Tình Đình:

- Vào đi!

Chu Hân Mính đẩy cửa phòng nhưng không vào ngay mà đứng ở cửa nhìn vào trong. Bạch Tình Đình đang nằm trên giường, lưng dựa vào đầu giường, tay ôm gối, đôi môi xinh xắn bĩu ra, vẻ mặt rõ ràng là đang rất không vui với Diệp Lăng Phi. Cô vốn tưởng người vào là hắn nên sắc mặt không tốt. Nhưng khi thấy người đứng ở cửa là Chu Hân Mính, vẻ mặt cô liền giãn ra, hỏi:

- Hân Mính, sao lại là cậu?

Nghe vậy, Chu Hân Mính khẽ cười rồi rảo bước vào phòng, ngồi xuống bên cạnh Bạch Tình Đình, cầm tay cô bạn hỏi:

- Không phải tớ thì là ai? Tình Đình, cậu đang giận anh ấy phải không?

- Tớ không có. – Bạch Tình Đình lẩm bẩm.

Chu Hân Mính nhìn bộ dạng của cô bạn, cười nói:

- Tình Đình, từ khi nào mà cậu cũng nói dối tớ vậy? Nhìn bộ dạng của cậu xem có giống không có chuyện gì không?

Bạch Tình Đình nghe vậy liền nói:

- Hân Mính, được rồi, tớ thừa nhận là tớ đang giận. Nhưng nếu là cậu, nghe anh ấy nói vậy, cậu có tức giận không?

- Ừ, tớ đương nhiên là tức giận rồi. Nhưng khi bình tĩnh lại, tớ sẽ suy nghĩ tại sao ông xã lại làm như vậy, anh ấy làm thế nhất định là có mục đích của mình.

Nghe Chu Hân Mính nói thế, Bạch Tình Đình ngẩng mặt lên:

- Có mục đích của anh ấy? Hân Mính, cậu nói xem, ông xã rốt cuộc có mục đích gì, tại sao lại cố tình chọc tớ tức giận?

Chu Hân Mính cười:

- Tình Đình, cậu đã biết là ông xã cố tình làm cậu tức giận thì cậu có cần phải giận anh ấy không?

Nói đến đây, cô đột nhiên thở dài:

- Thực ra cậu bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ một chút sẽ hiểu được dụng tâm của ông xã, anh ấy không muốn cậu bị cuốn vào chuyện này. Vốn dĩ chuyện này không định nói với cậu nhưng cuối cùng vẫn phải nói. Tớ nghĩ, anh ấy nhất định có phần hối hận vì đã nói với cậu, lo cậu bị kéo vào chuyện này quá sâu nên mới cố ý nói như vậy, mục đích là không muốn cậu dính líu quá sâu.

Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính nói xong, cô cau mày một lúc lâu sau mới than:

- Cho dù là vậy, tớ vẫn tức anh ấy. Dựa vào cái gì mà đối xử với tớ như thế chứ, lẽ nào anh ấy thật sự nghĩ tớ cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết sao?

Qua mấy lời này, Chu Hân Mính biết trong lòng Bạch Tình Đình đã hiểu ý của Diệp Lăng Phi, chỉ là do cá tính nên cô không muốn công khai thừa nhận mình không nên tức giận vô cớ.

Chu Hân Mính chỉ cười không nói thêm gì. Bạch Tình Đình lúc này đột nhiên khẽ hỏi:

- Hân Mính, ông xã có nói anh ấy đi đâu không?

- Anh ấy ra ngoài giải quyết công việc, tớ cũng không biết anh ấy cần làm gì. Bây giờ, điều chúng ta cần làm là tin tưởng ông xã, tin anh ấy có thể giải quyết ổn thỏa chuyện này, và càng phải tin những lời anh ấy nói. Tình Đình, hai ngày này cậu không được ra ngoài, phải ở nhà.

- Vậy còn công ty…

Bạch Tình Đình nghe nói hai ngày này không được ra ngoài, cô nhìn Chu Hân Mính, vừa thốt ra hai từ “công ty” thì đã bị Chu Hân Mính cắt ngang:

- Tình Đình, bên công ty cậu cũng không cần đi. Tớ nói cho cậu biết, đây không phải chuyện tốt đẹp gì đâu, bây giờ bên ngoài rất hỗn loạn, biện pháp tốt nhất là ở lại đây. Đây cũng là lý do tại sao ban đầu lại vội vàng chuyển đến đây, vì ông xã đã lường trước sẽ xảy ra chuyện này.

Nghe Chu Hân Mính nói xong, Bạch Tình Đình khẽ gật đầu:

- Được rồi, tớ biết rồi.

Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi biệt thự, đi thẳng đến chỗ Sean. Sean không ở khách sạn, tình hình trước mắt rất nguy hiểm, đám lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm đang ẩn trong bóng tối, không ai biết khi nào chúng sẽ bất ngờ tập kích. Sean và trợ thủ được sắp xếp một chỗ ở an toàn. Nơi đó bề ngoài là một khu nhà ở bình thường, nhưng thực chất lại là khu nhà của chính phủ.

Mộ Văn và Hoàng Việt sống ở đó, Sean và trợ thủ cũng tạm thời ở đây. Diệp Lăng Phi lái xe đến khu đó. Khi đến nơi, hắn đột nhiên nhận ra đây chính là khu Ánh Dương, cũng là khu nhà mà Lý Khả Hân đang ở. Diệp Lăng Phi không ngờ Hoàng Việt lại đặt địa điểm bí mật của họ tại đây, xem ra khu này đúng là một khu dân cư bình thường, không ai có thể ngờ lại có một địa điểm bí mật.

Diệp Lăng Phi đỗ xe xong, hắn ngồi trong xe chứ không xuống ngay. Hắn đang do dự không biết có nên gọi điện nói chuyện này với Lý Khả Hân hay không. Diệp Lăng Phi cho rằng, cục diện hiện tại không rõ ràng, bất kỳ ai có quan hệ với hắn đều có khả năng trở thành mục tiêu tấn công của Khoa Nhung Hỏa Diễm, hắn không thể không nhắc nhở những người mình quen biết. Nhưng Diệp Lăng Phi lại lo, nếu làm vậy sẽ khiến họ hoang mang. Đây quả là một quyết định tiến thoái lưỡng nan, hắn nhất thời không biết có nên nói với Lý Khả Hân hay không.

Chuông điện thoại vang lên, Diệp Lăng Phi lấy ra, liếc thấy một số lạ. Lúc này, hắn rất thận trọng với mọi chuyện. Hắn cảnh giác nghe máy, đang định hỏi đối phương là ai thì từ đầu dây bên kia vọng ra tiếng của Mộ Văn:

- Diệp tiên sinh, sao anh còn chưa lên?

Nghe thấy tiếng Mộ Văn, Diệp Lăng Phi liền nói:

- Mộ tiểu thư, cô có ý gì vậy, giục tôi lên gặp cô à?

- Ừm, Diệp tiên sinh, tôi nhớ anh rồi, không biết lý do này có đủ thuyết phục không.

Mộ Văn vừa dứt lời, liền nghe Diệp Lăng Phi cười lạnh:

- Nếu cô nhớ tôi, tôi không biết đó là vinh dự hay bất hạnh nữa. Tôi biết, người như các cô, bất luận là ai, đều không có gì tốt đẹp. Mộ tiểu thư, cô đừng giục, tôi lên ngay đây.

Khẩu khí của Diệp Lăng Phi khi nói với Mộ Văn không hề khách khí, hắn chẳng có chút thiện cảm nào với loại đặc công này. Cúp điện thoại xong, hắn xuống xe, đi thẳng đến dưới lầu, ấn chuông cửa, liền nghe thấy tiếng Mộ Văn vọng ra:

- Diệp tiên sinh, xem ra anh không hề thân thiện với tôi chút nào. Tôi còn chưa nói xong, anh đã cúp máy rồi.

- Vì tôi không thích nói chuyện với người đẹp. Mau mở cửa đi, lẽ nào cô muốn tôi đứng ngoài cửa thế này nói chuyện với cô sao? Nhỡ có người thấy lạ, cô không sợ gặp phiền phức à?

Mộ Văn nghe vậy xong không nói gì thêm, mở cửa ra. Khi Diệp Lăng Phi đi đến cửa căn phòng số 2 ở tầng 3, thì thấy Mộ Văn đã đứng sẵn ở cửa đợi hắn. Diệp Lăng Phi nhìn Mộ Văn, khẽ lắc đầu, không biết nữ đặc công này rốt cuộc muốn làm gì. Hắn cho rằng, cô ta tiếp cận mình là nhằm có được thông tin tình báo, và loại phụ nữ này tốt nhất nên ít tiếp xúc. Hắn cũng không muốn tiếp xúc quá nhiều với Mộ Văn, thậm chí khi nói chuyện, khẩu khí cũng không thân thiện. Đương nhiên, thái độ của Diệp Lăng Phi không hề ảnh hưởng đến Mộ Văn. Cô không hề để ý, dù hắn lạnh nhạt nhưng cô vẫn tươi cười, sự thân thiết này khiến Diệp Lăng Phi có phần không quen.

- Sean đâu?

Vừa bước vào, Diệp Lăng Phi liền hỏi thẳng. Mộ Văn cười nói:

- Vừa cùng Hoàng Việt ra ngoài rồi.

Diệp Lăng Phi sửng sốt. Ban nãy khi gọi điện, hắn biết Sean đang ở đây, nếu Sean biết hắn sẽ đến, sao lại ra ngoài cùng Hoàng Việt? Chuyện này thật kỳ lạ. Diệp Lăng Phi ngồi trên sô pha ở phòng khách, nhìn Mộ Văn hỏi:

- Đi cùng Hoàng Việt ra ngoài rồi? Sao Sean lại có thể ra ngoài vào lúc này? Tôi đã dặn ông ta rồi, sao ông ta lại ra ngoài chứ?

Mộ Văn ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, cô vắt chân lên nói:

- Nếu là anh, anh cũng sẽ phải đi thôi. Vì ông ấy vừa nhận được tin, có người khả năng đã phát hiện thấy thi thể đồng nghiệp của Sean. Đương nhiên, tin tức đó không hoàn toàn chính xác, vì thi thể đã biến dạng không nhận ra nữa, nên mới bảo Sean qua đó nhận diện. Sean vốn định gọi điện báo cho anh, nhưng tôi không để ông ta gọi.

Nghe vậy, Diệp Lăng Phi nhìn Mộ Văn một cách kỳ lạ:

- Ý cô là gì, có thể giải thích cho tôi nghe không?

- Đương nhiên có thể.

Nói đến đây, Mộ Văn đột nhiên đứng dậy, nhưng không giải thích ngay mà đi tới tủ lạnh, lấy ra hai chai nước lọc. Cô mở nắp một chai đặt trước mặt Diệp Lăng Phi, tay kia cầm một chai rồi ngồi xuống bên cạnh hắn.

Mộ Văn nhìn Diệp Lăng Phi nói:

- Tôi không để Sean gọi cho anh là vì tôi muốn nói chuyện riêng với anh. Tôi muốn biết tại sao anh lại ghét tôi đến như vậy?

Diệp Lăng Phi liếc nhìn chai nước lọc bên cạnh nhưng không uống, mà lấy một điếu thuốc ra, ngậm vào miệng, nhìn Mộ Văn nói:

- Cô không ngại tôi hút thuốc chứ?

Mộ Văn xua tay:

- Đương nhiên không ngại. Diệp tiên sinh, ở đây anh cứ tự nhiên, có thể làm bất cứ điều gì anh muốn.

Nghe Mộ Văn nói vậy, Diệp Lăng Phi lấy điếu thuốc trong miệng ra, nhìn cô ta:

- Ý của cô không phải là muốn nói nếu tôi muốn lên giường với cô cũng được đấy chứ?

Mộ Văn khựng lại một chút rồi lập tức cười:

- Nếu Diệp tiên sinh muốn, đương nhiên tôi sẽ không từ chối. Đối với phụ nữ, Diệp tiên sinh rất cuốn hút. Anh thật sự muốn lên giường cùng tôi ư? Nếu bây giờ anh muốn, tôi sẽ đi chuẩn bị một chút, ít nhất nên tắm rửa sạch sẽ.

Lời của Mộ Văn khiến Diệp Lăng Phi lắc đầu. Trong xã hội này, sợ nhất là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Nếu nói Diệp Lăng Phi là một tên vô lại, thì có thể dùng con vô lại để hình dung Mộ Văn. Hắn đương nhiên tin rằng loại phụ nữ như Mộ Văn có thể không tiếc bất cứ giá nào để hoàn thành nhiệm vụ, cho dù phải hiến dâng cả thể xác, họ cũng không chút do dự. Nhưng chuyện thế này, Diệp Lăng Phi gặp quá nhiều rồi. Hắn không tin lời của đặc công chính là vì họ không có cuộc sống của riêng mình, thậm chí có thể nói, những kẻ được gọi là đặc công về cơ bản chính là công cụ mà chính phủ hoặc các tổ chức đào tạo ra để hoàn thành nhiệm vụ. Diệp Lăng Phi không hề có thiện cảm với loại người đó, cũng không muốn tiếp xúc quá sâu. Hắn nghe Mộ Văn nói vậy bèn cười:

- Thôi miễn đi, tôi không có yêu cầu đó. Cho dù có đi nữa, tôi cũng sẽ không tùy tiện làm chuyện đó với một nữ đặc công, vì tôi không biết một người như cô sẽ mang đến loại virus hủy diệt nào cho tôi. Tôi chưa bao giờ tin lời của đặc công.

Nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Mộ Văn không hề tỏ ra bối rối hay xấu hổ, cô chỉ nhìn hắn hút thuốc. Cô cầm chai nước lọc đưa lên miệng, uống một ngụm rồi cười nói:

- Diệp tiên sinh, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Tôi muốn biết, tôi rốt cuộc có chỗ nào đắc tội với anh, tại sao anh lại ghét tôi như vậy?

Diệp Lăng Phi nghe vậy, hắn lấy điếu thuốc trong miệng ra nhìn Mộ Văn:

- Lẽ nào ban nãy tôi chưa trả lời sao? Tôi đã trả lời rồi, đối với những đặc công như các cô, tôi không có bất cứ thiện cảm gì, không muốn có quan hệ gì với các người. Tôi hy vọng Mộ tiểu thư có thể hiểu cho tôi, với tư cách là một người bình thường, tôi không muốn quan hệ với những kẻ cả ngày chỉ biết nói dối.

Mộ Văn nghe Diệp Lăng Phi nói quá thẳng thắn, cô ta gật đầu:

- Nói cũng đúng. Tôi cho rằng trong lời nói của những kẻ như tôi, một nửa đều là giả dối.

- Dường như tất cả đều là giả dối.

Diệp Lăng Phi lại bổ sung một câu.

Mộ Văn nhìn Diệp Lăng Phi cười:

- Tôi thấy Diệp tiên sinh rất hiểu về chúng tôi, lẽ nào anh cũng là một đặc công?

Nghe Mộ Văn nói câu đó, Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Tôi? Tôi làm sao có thể là đặc công được. Tôi chỉ là một người dân bình thường.

Nói đến đây, hắn thò tay lấy chai nước lọc uống một ngụm, rồi đặt sang bên cạnh. Mộ Văn nhìn chằm chằm Diệp Lăng Phi uống nước, mãi cho đến khi hắn đặt chai nước xuống, cô mới thôi không nhìn nữa.

Diệp Lăng Phi không chú ý đến hành động nhỏ đó của Mộ Văn, hắn lại hút thuốc, rồi vứt điếu thuốc xuống sàn, lấy chân di lên, nói với Mộ Văn:

- Tôi thấy mình không cần thiết phải ở lại đây nữa.

Diệp Lăng Phi nói rồi định đứng dậy, đúng lúc đó Mộ Văn đột nhiên nói:

- Satand, lẽ nào anh không muốn nói chuyện với tôi sao?

Nghe Mộ Văn nói câu đó, Diệp Lăng Phi đầu tiên hơi sửng sốt, sau đó hắn lắc đầu:

- Satand? Tôi không biết cô nói gì. Tôi còn có việc, không có thời gian ở đây nói nhảm với cô.

Diệp Lăng Phi nói rồi đứng dậy, đúng lúc đó Mộ Văn đột nhiên lạnh lùng nói:

- Anh là người cầm đầu tổ chức hỏa quân Lang Nha, Satand.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!