Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1211: CHƯƠNG 1211: PHƯƠNG ÁN HÀNH ĐỘNG!

Mộ Văn cầm súng trong tay, nhìn Diệp Lăng Phi và nói:

- Diệp Lăng Phi, anh không lo tôi sẽ nổ súng ngay bây giờ sao?

- Vì sao tôi phải lo cô sẽ nổ súng chứ?

Diệp Lăng Phi nhìn Mộ Văn, đáp:

- Lẽ nào chúng ta không thể hòa thuận với nhau một chút sao?

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Mộ Văn đặt khẩu súng xuống dưới gối, ngồi trên giường khẽ đáp:

- Diệp tiên sinh, chẳng phải lúc nãy anh đã nói rồi sao? Anh sẽ không kết bạn với một người như tôi, nên tôi cho rằng giữa chúng ta rất khó để chung sống hòa bình!

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài:

- Có lẽ vậy, nhưng Mộ Văn, cô thật sự tin những lời tôi nói sao?

- Tin!

Mộ Văn đáp.

- Vì sao lại không tin?

Diệp Lăng Phi không giải thích nhiều, hắn bước đến cửa phòng, quay lưng về phía Mộ Văn và nói:

- Một khi tôi bước ra khỏi phòng bệnh này, cô sẽ không có cơ hội tốt như vậy để bắn lén tôi từ sau lưng đâu. Mộ Văn, đây là cơ hội tốt nhất của cô đấy. Nếu bỏ lỡ, sau này sẽ không còn lần nào nữa đâu!

Mộ Văn lắc đầu:

- Tôi đã nói rồi, tôi tin lời anh. Một khi đã tin, tôi sẽ không nổ súng bắn anh!

- Vậy tôi đi đây!

Diệp Lăng Phi đút tay trái vào túi quần rồi bước ra khỏi phòng bệnh. Đột nhiên, hắn quay đầu lại, giơ tay ra và nói với Mộ Văn:

- Mộ Văn, đỡ lấy này!

Mộ Văn sửng sốt, cô theo phản xạ đưa tay ra đỡ, nhưng tay phải vừa định cử động thì lại nhớ ra nó đã bị gãy xương và vẫn còn đang bó thạch cao. Mộ Văn bèn giơ tay trái ra. Nhưng cô không bắt được vật Diệp Lăng Phi ném tới, chỉ nghe một tiếng "cạch" vang lên trên giường. Mộ Văn nhìn lại, rồi bất chợt mỉm cười, trên giường bệnh là ba viên đạn. Mộ Văn quay người đi thì cửa phòng bệnh đã không còn bóng người, Diệp Lăng Phi đã biến mất. Cô rút súng của mình ra, lấy đạn và lắp vào.

*

Serena mình đầy máu, nằm liệt ở một góc, tay chân bị trói chặt, miệng cũng bị nhét giẻ. Anna đi đến trước mặt Serena, ngồi xổm xuống, tay phải cầm miếng vải trong miệng Serena lôi ra.

Serena thở hắt ra một hơi dài, cô nôn ra một vệt máu trên nền đất rồi lập tức ngẩng đầu nhìn Anna, giọng mong manh:

- Xin lỗi!

Anna vội đưa tay phải ấn lên ngực Serena, khẽ nói:

- Không cần phải nói vậy, Serena, tôi có thể giúp gì cho cô không?

Serena lại thở hổn hển một hồi, sau đó ghé miệng lại gần tai Anna, chậm rãi nói:

- Cô có nhớ kỹ… nhớ kỹ chuyện tôi nói với cô không? Tôi, tôi chỉ hy vọng cô đừng… đừng tổn thương anh ấy, đây… đây là chuyện duy nhất tôi cầu xin cô!

Nghe Serena nói câu này, Anna khẽ lắc đầu, cô cảm thấy không thể hiểu nổi suy nghĩ của Serena. Thậm chí cô còn thấy thật khó tin, cô khẽ nói:

- Tôi không hiểu, rốt cuộc giữa cô và gã đàn ông đó có chuyện gì, vì sao cô lại bất chấp tính mạng của mình như vậy!

Anna vừa nói đến đây thì nghe Serena đáp:

- Chuyện này… chuyện này là tôi nợ anh ấy, cô… cô không hiểu đâu!

- Đúng là tôi không hiểu, cũng không muốn hiểu!

Anna đứng dậy, liếc nhìn Serena và nói:

- Tôi không hiểu rốt cuộc cô đang nghĩ gì, càng không hiểu… Ài, Serena, hy vọng chúng ta còn có cơ hội gặp lại. Tuy là không thể nhưng tôi rất cảm ơn cô lúc trước đã cứu tôi!

Anna nói xong liền quay lưng rời đi.

*

Viên chỉ huy đang đứng trước mặt Điền Tư. So với thái độ đối với Serena lúc nãy, hắn đối xử với Điền Tư ôn hòa hơn nhiều. Sau khi bị trói, Điền Tư không bị ngược đãi quá mức. Trong tay viên chỉ huy cầm một điếu xì gà, sau khi rít một hơi, hắn ngồi xổm xuống, phả khói vào mặt Điền Tư. Bị khói thuốc sộc vào mặt, Điền Tư ho sặc sụa. Viên chỉ huy hỏi bằng tiếng Anh:

- Cô biết nói tiếng Anh không?

Điền Tư vốn học chuyên ngành này, tuy trình độ tiếng Anh chưa đến mức phiên dịch cabin nhưng giao tiếp cơ bản thì không thành vấn đề. Điền Tư khẽ gật đầu, cô ngồi trên mặt đất ẩm ướt lạnh lẽo, hai tay ôm chân co mình trong góc tường, ngẩng đầu liếc nhìn lão già kia một cái rồi chậm rãi nói:

- Biết một chút!

- Biết một chút?

Nghe Điền Tư nói vậy, viên chỉ huy gật gù:

- Nếu biết chút ít thì chúng ta có thể trao đổi được. Cô có biết vì sao mình lại ở đây không?

Điền Tư lắc đầu tỏ vẻ không hiểu. Viên chỉ huy cười nói:

- Bởi vì cô là bạn của mục tiêu mà chúng tôi muốn bắt cóc, hoặc có thể nói cô và mục tiêu đó có mối quan hệ nào đó. Nếu cô đồng ý giúp chúng tôi, chúng tôi sẽ thả cô ra. Đương nhiên, nếu cô không đồng ý hợp tác thì cũng không sao, tôi vốn không phải người thích ép buộc người khác!

Ánh mắt Điền Tư lóe lên một tia hoảng sợ bất an. Dù Điền Tư cũng được xem là người có sức chịu đựng tốt, một cô gái từng trải qua nhiều sóng gió, nhưng chuyện này thật quá đáng sợ. Đây là lần đầu tiên Điền Tư tiếp xúc với tình huống thế này, đặc biệt là khi tận mắt chứng kiến người phụ nữ ngoại quốc bị tra tấn dã man, càng khiến cô cảm thấy kinh hãi, bất an. Nghe lão già đáng sợ đó nói vậy, Điền Tư không kịp suy nghĩ gì, lập tức trả lời:

- Tôi đồng ý! Chúng ta hợp tác. À, nhưng các người muốn tôi làm gì, tôi sẽ làm nấy, không được làm hại tôi!

Viên chỉ huy nghe Điền Tư nói vậy thì cười, phun ra một làn khói, khẽ gật đầu với cô và nói:

- Ừ, tôi rất thích thái độ này của cô, một cô gái thật thông minh, biết cách tránh cho mình bị tổn thương. Bây giờ tôi sẽ cho cô một cơ hội, tôi sẽ chỉ cho cô cách để Satan rơi vào bẫy của tôi!

Những lời này của viên chỉ huy khiến Điền Tư không thể hiểu hết được. Trình độ tiếng Anh của cô tuy không tồi nhưng dù sao cũng chưa đạt đến tiêu chuẩn quốc tế hóa, Điền Tư còn tưởng mình đã nghe nhầm vài từ, cái gì mà Satan. Cô hỏi:

- Tôi nghe không hiểu lắm, Satan là cái quái gì?

- Satan là cái gì à?

Nghe Điền Tư hỏi câu này, viên chỉ huy không nhịn được mà phá lên cười. Dường như trên đời này chẳng có mấy ai dám chửi Satan, vậy mà một cô gái trông có vẻ bình thường lại dám công khai mắng hắn, chẳng phải là chuyện rất thú vị sao. Viên chỉ huy tỏ ra rất hứng thú với Điền Tư, hắn cười nói:

- Chính xác, Satan chẳng là cái thá gì cả. Đương nhiên, nếu cô có thể giúp chúng tôi bắt Satan thì cô không chỉ không bị nguy hại mà còn hỗ trợ chúng tôi nữa. Cô có đồng ý không?

Điền Tư vừa nghe đã vội vàng nói:

- Tôi đương nhiên là đồng ý giúp các người rồi, nhưng tôi không biết Satan!

- Cô không biết Satan à?

Viên chỉ huy nghe đến đây thì đột nhiên cười lớn, nói:

- Nói cũng đúng, cô vốn không biết Satan là ai. Chuyện này cũng không sao, cô chỉ cần cho tôi biết, người phụ nữ tên Bạch Tình Đình đang ở đâu là đủ rồi!

- Tôi không biết!

Điền Tư nói thật, tuy cô có số điện thoại của Bạch Tình Đình nhưng hoàn toàn không biết địa chỉ của cô ấy, cũng chưa từng đến nhà Bạch Tình Đình. Câu này vừa thốt ra, cô liền thấy sắc mặt của viên chỉ huy thay đổi. Hắn nhét điếu xì gà vào miệng, tay phải túm lấy tóc Điền Tư, kéo cô lại gần trước mặt mình rồi lạnh lùng nói:

- Tiểu cô nương, đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi, càng không nên đùa giỡn với tôi, như vậy không hay đâu!

- Không phải, không phải!

Nghe hắn nói vậy, Điền Tư vội vàng giải thích:

- Tôi thật sự không biết cô ấy sống ở đâu cả, tôi chỉ có số điện thoại của cô ấy thôi, còn những chuyện khác tôi thật sự không biết!

Viên chỉ huy đương nhiên không hài lòng với câu trả lời này. Theo hắn thấy, cô nhóc này làm sao có thể không biết chỗ ở của Bạch Tình Đình được! Khi hắn vừa định ép cung thì điện thoại reo lên.

Viên chỉ huy buông tay ra, đứng dậy cầm lấy điện thoại.

- Thế nào rồi, mọi chuyện thành công chứ?

Đầu dây bên kia vọng lại tiếng của Đới Vinh Cẩm. Nghe thấy giọng của Đới Vinh Cẩm, viên chỉ huy cầm điện thoại đi ra ngoài và nói:

- Chúng tôi vừa mới đến đây, còn chưa triển khai hành động!

- Viên chỉ huy, tôi không phải thằng ngốc. Anh nên biết rõ, sở dĩ các anh có thể thuận lợi đến thành phố Vọng Hải hoàn toàn là vì tôi đã đứng sau giật dây một loạt hành động để qua mắt tổ chức Lang Nha. Lần này, các anh có thể thành công tìm ra nữ gián điệp người Pháp đó cũng là nhờ sự giúp đỡ của tôi. Viên chỉ huy, đừng cho rằng các anh ở Vọng Hải thì tôi không thể nắm bắt được hành tung của các anh, ngược lại, tôi còn rõ mồn một từng hành động của các anh đấy!

Nghe những lời này của Đới Vinh Cẩm, viên chỉ huy khựng lại một chút rồi lập tức chậm rãi nói:

- Sự việc có một chút trục trặc nhỏ. Dựa theo tin tình báo mà anh cung cấp, chúng tôi đã có một kế hoạch tỉ mỉ nhắm vào người phụ nữ tên Bạch Tình Đình, hơn nữa cũng đã thực hiện rồi, chỉ là…!

Viên chỉ huy nói đến đây thì dừng lại, dường như không muốn nói ra. Theo hắn, hành động thất bại là một sự sỉ nhục. Lúc này, Đới Vinh Cẩm cười nói:

- Viên chỉ huy, có phải hành động của các anh đã thất bại rồi không, vẫn chưa bắt được Bạch Tình Đình à?

- Ừ, có thể nói là vậy. Chúng tôi chỉ tạm rút lui thôi, tôi không muốn có quá nhiều thương vong. Ngày mai tôi sẽ triển khai hành động mới, nhất định sẽ bắt được người phụ nữ đó!

- Nói cách khác là hành động của các anh đã thất bại!

Đới Vinh Cẩm nghe vậy liền nói thẳng không chút nể nang:

- Nếu hành động của các anh đã thất bại, vậy là đã đánh động đến Satan rồi. Lẽ nào các anh cho rằng Satan thật sự ngu ngốc đến mức cho các anh cơ hội khác sao?

Nghe Đới Vinh Cẩm nói vậy, viên chỉ huy tỏ vẻ có chút không phục, đáp:

- Chúng tôi là những lính đánh thuê tinh nhuệ nhất, chuyện này chúng tôi sẽ xử lý được, theo tôi…!

Viên chỉ huy còn chưa nói xong, Đới Vinh Cẩm đã cười nhạt:

- Nếu các anh là lính đánh thuê tinh nhuệ nhất thì vì sao lại hành động thất bại? Anh có biết khi đối mặt với Satan, cơ hội chỉ có một, mà các anh lại dễ dàng để mất như vậy, bảo sao tôi có thể tin tưởng các anh được? Tôi có thể bỏ ra rất nhiều tiền để mời các anh thực hiện nhiệm vụ, nếu năng lực của lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm chỉ có vậy thì tôi sẽ hủy bỏ kế hoạch sau này, vì những lính đánh thuê như các anh không đáng để tôi tín nhiệm!

Những lời này của Đới Vinh Cẩm quả thật không chút khách khí, giọng điệu rất cứng rắn. Viên chỉ huy nghe vậy tỏ vẻ rất không vui, phản bác lại:

- Tôi cho rằng tốt nhất anh nên chú ý lời nói của mình. Chúng tôi là lính đánh thuê, không phải thuộc hạ của anh. Sở dĩ chúng tôi ở đây là vì tổ chức đã chấp nhận sự ủy thác của anh, và chúng tôi đến đây để thực hiện nhiệm vụ của tổ chức, nhưng chúng tôi có thể lựa chọn từ bỏ nhiệm vụ lần này!

Câu nói này của viên chỉ huy chẳng có tác dụng gì với Đới Vinh Cẩm. Ngược lại, hắn còn nghe thấy Đới Vinh Cẩm dùng giọng điệu khinh thường mà nói:

- Hy vọng anh hiểu một điều, ở đây tôi mới là người quyết định. Đừng tưởng anh là lính đánh thuê thì có thể tùy tiện xằng bậy. Nói cho anh biết, nếu anh dám làm loạn thì cẩn thận không ra khỏi Vọng Hải được đâu. Cứ cho là tôi không ở Vọng Hải, nhưng tôi vẫn có thể nắm giữ tính mạng của anh đấy!

Viên chỉ huy im lặng, hắn cảm thấy Đới Vinh Cẩm nắm giữ rất nhiều thông tin. Nếu nói lần này hắn là chỉ huy, chi bằng nói Đới Vinh Cẩm mới là chỉ huy thực sự, mọi hành động hiện nay đều nằm dưới quyền chỉ huy của Đới Vinh Cẩm. Cũng không biết Tổng bộ Khoa Nhung Hỏa Diễm và Đới Vinh Cẩm đã thỏa thuận những gì mà lại có thể để Đới Vinh Cẩm chỉ huy hành động lần này.

Viên chỉ huy quả nhiên không thể ương ngạnh được nữa, hắn biết nếu tiếp tục cứng rắn thì kết quả sẽ không tốt đẹp. Hắn cầm điện thoại hỏi:

- Đới tiên sinh, vậy chúng tôi phải làm gì đây?

- Như vậy mới đúng chứ!

Nghe viên chỉ huy nói vậy, Đới Vinh Cẩm cười nói:

- Nếu anh dùng thái độ đó nói chuyện với tôi, tôi cũng sẽ bình tĩnh nói chuyện với anh. Anh vì tiền, còn tôi vì báo thù. Theo thỏa thuận giữa tôi và Tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm, các anh đều phải nghe theo mệnh lệnh của tôi. Các anh đã hành động thất bại thì không cần phải để ý đến Bạch Tình Đình nữa. Satan, con người này rất xảo quyệt, hắn nhất định sẽ biết chúng ta định bắt cóc Bạch Tình Đình để uy hiếp hắn!

- Đới tiên sinh, vậy bước tiếp theo chúng ta phải làm gì?

Viên chỉ huy hỏi.

- Tôi biết các anh đã bắt nhầm người!

Đới Vinh Cẩm nói.

- Anh đã hỏi cung người mà các anh bắt nhầm chưa?

Viên chỉ huy đương nhiên hiểu người Đới Vinh Cẩm nhắc đến là cô gái người Trung Quốc đó, hắn nói:

- Cô ta chỉ nói là có số điện thoại của Bạch Tình Đình chứ không biết cô ấy sống ở đâu. Tôi cho rằng cô ta đang nói dối, đang định bức cung để cô ta nói ra sự thật đây!

- Nói ra sự thật!

Đới Vinh Cẩm nói rất khẳng định.

- Nếu anh hiểu rõ đất nước này, có lẽ anh sẽ biết có nhiều người nói thật nhưng nghe lại giống như nói dối, có những người nói dối nhưng nghe lại rất giống nói thật. Đáng buồn là cô bé này đang nói thật nhưng anh lại cho rằng cô ấy nói dối. Lúc này, Satan không thể để anh biết được nơi ở của hắn. Kể cả khi cô bé đó biết thì sau khi bị bắt, Satan cũng sẽ thay đổi chỗ ở. Bây giờ, anh hãy thả cô bé đó đi!

- Anh nói cái gì? Để cô ấy đi?

Viên chỉ huy nghe xong liền nói:

- Sao được chứ? Cô ta biết rõ bộ dạng của chúng tôi, cũng biết nơi chúng tôi ở. Nếu để cô ta đi thì chẳng phải rất nguy hiểm sao?

- Anh có thể phái người theo dõi!

Đới Vinh Cẩm nói.

- Theo tôi thấy, nếu anh tha cho cô ta, cô ta sẽ kể lại chuyện này cho Bạch Tình Đình nghe. Có thể Bạch Tình Đình sẽ biết các anh đang ở đâu, lúc đó lại bố trí thêm một cái bẫy. Cứ để bọn chúng biết nơi này đi!

- Tôi không hiểu!

Viên chỉ huy nói.

- Vì sao chúng ta lại làm như vậy?

- Rất đơn giản, dương đông kích tây!

Đới Vinh Cẩm nói.

- Chúng ta đã làm một lần rồi, thì không ngại làm thêm lần nữa. Lần này, các anh đột kích vào tập đoàn của Bạch Tình Đình, ép Satan phải xuất hiện. Tôi hy vọng anh biết phải làm gì để mọi chuyện hoàn hảo hơn chứ!

Đới Vinh Cẩm nói xong thì cúp máy. Viên chỉ huy nghe thấy tiếng tút tút từ đầu dây bên kia thì cũng bỏ điện thoại xuống, hắn chau mày và chửi:

- Tên khốn này, rốt cuộc muốn làm gì đây, vì sao lại phải làm như vậy?

Viên chỉ huy hoàn toàn không hiểu mục đích của Đới Vinh Cẩm. Theo hắn, cô bé người Trung Quốc này không nên được thả đi dễ dàng như vậy. Nhưng lúc nãy, Đới Vinh Cẩm đã ép hắn phải làm theo yêu cầu của mình.

Đây quả thực là một vấn đề nan giải. Viên chỉ huy quay lại chỗ Điền Tư. Trong đầu hắn đã nhanh chóng nghĩ ra mấy phương án. Phương án thứ nhất là làm theo lời Đới Vinh Cẩm, thả cô gái Trung Quốc trước mặt, từ đó dụ cảnh sát đến bắt bọn họ. Phương án thứ hai là ép cô bé này nói ra những gì cô ấy biết, nói cách khác là tìm ra những người có quan hệ với Satan. Có lẽ Satan sẽ bảo vệ Bạch Tình Đình nhưng chưa chắc đã bảo vệ được những người khác, như vậy vẫn có thể uy hiếp được hắn.

Đối với phương án của Đới Vinh Cẩm, trong lòng viên chỉ huy vẫn rất không đồng tình. Hắn cho rằng việc đó quá nguy hiểm, ngộ nhỡ để lộ mục tiêu của bọn họ thì muốn bình an rời khỏi địa bàn của Satan là chuyện cực kỳ khó khăn. Tuy viên chỉ huy là một lính đánh thuê lão luyện nhưng hắn cũng không nắm chắc mười phần có thể thuận lợi rời khỏi đây, cho nên hắn không muốn đẩy mình vào hoàn cảnh nguy hiểm. Theo hắn, Đới Vinh Cẩm là một tên điên, một tên điên sẽ không suy nghĩ đến hậu quả, quan trọng nhất là Đới Vinh Cẩm không có ở đây, hắn không cần phải lo lắng về tính mạng của mình.

Nghĩ đến đây, viên chỉ huy đã đưa ra lựa chọn, đó là không dùng phương án mà Đới Vinh Cẩm vừa đề nghị. Hắn phải dựa theo cách của mình để thực hiện nhiệm vụ lần này. Bất luận thế nào, chỉ cần có thể giết được Satan thì nhiệm vụ của hắn coi như thành công, còn dùng phương án nào là chuyện cá nhân của hắn, hắn không muốn Đới Vinh Cẩm khoa tay múa chân chỉ bảo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!