Quan chỉ huy đưa ra một lựa chọn, hắn không muốn bị Đới Vinh Cẩm chỉ huy. Ở đây, hắn mới là người chỉ huy. Danh hiệu Quan chỉ huy này thuộc về hắn, không thể để một kẻ vốn không phải lính đánh thuê ra lệnh cho mình được.
Nghĩ đến đây, Quan chỉ huy đứng trước mặt Điền Tư và nói:
- Nếu cô muốn sống thì phải ngoan ngoãn nghe lời tôi. Tôi tin cô là một cô gái thông minh, chắc chắn sẽ hiểu ý tôi!
Điền Tư nghe Quan chỉ huy nói vậy thì gật đầu lia lịa, đáp:
- Tôi nhất định sẽ làm theo yêu cầu của anh!
- Tốt lắm, nói cho tôi biết rốt cuộc cô biết bao nhiêu chuyện của Bạch Tình Đình, phải nói hết không sót một chi tiết nào!
Quan chỉ huy nói tiếp:
- Nếu cô dám giấu giếm dù chỉ một chút, tôi sẽ khiến cô chết một cách thảm thương!
Ánh trăng chiếu xuống nền đất vắng lạnh. Đây là một bãi đất trống chồng chất rác thải xây dựng, bốn bề vốn được rào bằng lưới sắt, nhưng vì đã lâu không ai quản lý nên lưới sắt đã bị người ta lấy cắp, biến nơi đây thành một bãi phế liệu xây dựng. Mỗi ngày đều có xe tải lớn chạy đến đổ phế thải. Vài người nhặt phế liệu sẽ đến đây tìm sắt thép đem bán lấy tiền. Nhưng vì hai ngày trước vừa có một người nhặt phế liệu chết ở đây nên hai hôm nay, rất hiếm có ai đến đây vào đêm hôm khuya khoắt. Nơi này trở thành một bãi đất hoang vắng, chỉ còn lại tiếng xào xạc của lũ côn trùng vô danh.
Khi tiếng bước chân vang lên, một người đàn ông cao to đang đẩy một cô gái đi tới. Gã buông tay ra, đứng sau lưng cô gái và nói:
- Serena, dù sao chúng ta cũng từng là bạn. Chuyện này tôi không muốn làm, nhưng không còn cách nào khác. Quan chỉ huy yêu cầu tôi giết cô, cô đừng trách tôi!
Cô gái bị trói chặt hai tay, quay lưng về phía gã đàn ông da trắng cao to như thể không để tâm đến hắn. Gã đàn ông này chính là kẻ tối nay đã nói chuyện với Anna. Tay hắn cầm một khẩu súng lục, dí vào sau gáy Serena. Khi hắn chuẩn bị bóp cò thì nghe thấy tiếng bước chân từ sau lưng vọng lại. Hắn kinh ngạc, vội vàng quay lại, nhưng khi còn chưa kịp nhìn rõ, một con dao găm đã ghim thẳng vào tim hắn.
Cả người hắn ngã nhào xuống đất, trên ngực vẫn còn cắm con dao găm.
- Serena, đi mau!
Một giọng phụ nữ vang lên bên tai Serena. Cô đang quay lưng về phía khác, nghe thấy tiếng nói liền định quay lại thì dây xích trói tay đã được mở ra. Serena quay người, thấy Anna đang đứng sau lưng mình, tay cầm một con dao găm.
- Anna!
Serena vừa kêu lên thì Anna đã nói:
- Đừng nói nữa!
Nói rồi, Anna đi đến trước mặt Serena:
- Tôi cõng cô đi, có chuyện gì đợi đến nơi an toàn rồi hãy nói!
Serena rơi nước mắt. Cô rất ít khi cảm động, nói chính xác hơn là gần như không bao giờ, nhưng ngay thời khắc này, cô lại bị xúc động. Serena không nói thêm lời nào, để Anna cõng đi được vài bước thì nghe thấy sau lưng vọng lại tiếng huyên náo. Anna nói:
- Không xong rồi, chắc chắn Quan chỉ huy đã phát hiện ra chúng ta, mau chạy thôi!
Nói rồi, Anna tiếp tục cõng Serena chạy đi.
Dã Lang bị một tin nhắn điện thoại làm cho tỉnh giấc. Gần đây Vọng Hải xảy ra nhiều chuyện, Dã Lang luôn phải duy trì cảnh giác cao độ, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là hắn có thể lập tức cảm nhận được. Dã Lang cầm điện thoại lên, thấy tin nhắn viết:
- Dã Lang, là anh sao?
Dã Lang hơi ngạc nhiên, hắn bật ngồi dậy, mở cây đèn ở đầu giường. Dã Lang nhìn số điện thoại rồi bấm gọi lại.
Lần này, điện thoại đã kết nối, từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói yếu ớt của một người phụ nữ.
- Dã Lang, là anh sao?
Dã Lang im lặng không nói, môi cắn chặt. Hắn không tin đây là sự thật, hắn cho rằng mình đang mơ. Nếu đây thật sự là một giấc mơ, xin hãy để nó kéo dài mãi mãi.
- Dã Lang, là anh sao?
Trong điện thoại lại vang lên giọng nói yếu ớt của người phụ nữ đó, giọng nói khiến tim Dã Lang đập nhanh. Hắn nén lại sự kích động trong lòng, chậm rãi nói:
- Là em, Lovna. Thật không ngờ anh còn có thể nghe thấy giọng nói của em. À, anh quên hỏi, bây giờ tên em là gì nhỉ?
- Serena!
- Serena, vậy thì anh gọi em là Serena nhé, dù sao tên gọi trong quá khứ cũng đã qua rồi, phải không?
Dã Lang nói.
- Không phải, anh có thể gọi em là Lovna mà, em…!
Cô còn chưa nói xong thì Dã Lang đã lên tiếng:
- Anh phải gọi em là Serena chứ. Bây giờ em đang ở đâu?
- Em, em đang ở sau một pho tượng mà em không biết tên. Dã Lang, em cần được bảo vệ, em…!
Nghe Serena nói những lời này, Dã Lang lập tức đáp:
- Serena, em đừng nhúc nhích, cứ ở đó đợi anh. Anh đến ngay đây!
Dã Lang nói rồi cúp máy, Serena cũng tắt điện thoại. Cô tựa người vào tường, mắt nhìn Anna đang ngồi đối diện, rồi đột nhiên bật cười. Trên người cô chỉ khoác một chiếc áo mỏng manh, che đi cơ thể đầy máu. Khuôn mặt trắng bệch cuối cùng cũng ửng lên một nét hồng hào, nụ cười ngọt ngào hiện lên trên gương mặt Serena. Cô nhìn Anna và nói:
- Anna, anh ấy vẫn còn nhớ tôi, anh ấy thật sự vẫn còn nhớ tôi!
Serena mừng rỡ nói một tràng. Trên mặt Anna cũng hiện lên nụ cười tươi, cô nói:
- Như vậy thì tốt rồi, Serena, Dã…
- Tôi không biết!
Serena dường như không chắc chắn lắm, cô nói:
- Anh ấy vừa bảo tôi ở đây đợi, chứ không nói là sẽ đến ngay lập tức. Anna, cô nói xem rốt cuộc anh ấy đang nghĩ gì vậy? Anh ấy sẽ không đến, hay là có chuyện gì không tiện gặp tôi?
Serena tỏ ra có chút hoảng loạn, bất an. Cô không để ý đến vết thương trên người mình, đứng lên nói một cách lo lắng:
- Đúng rồi, đúng rồi, ban đầu tôi đã chết, bây giờ lại đột nhiên xuất hiện trước mặt anh ấy, anh ấy nhất định cho rằng tôi đã chết rồi. Nếu lúc này tôi gọi điện, không chừng anh ấy còn cho rằng đây là một cái bẫy. Dã Lang không thể đến được, không thể đến được!
Serena vừa dứt lời thì bị Anna ngắt lời:
- Serena, đừng như vậy. Tôi tin tình cảm giữa cô và Dã Lang sẽ khiến hai người ở bên nhau, tôi càng tin Dã Lang sẽ đến cứu cô!
- Anna, cảm ơn cô, thật sự cảm ơn cô!
Hai tay Serena nắm chặt lấy cổ tay Anna, nói:
- Nếu không có cô, tôi đã chết sớm rồi. Anna, cô vì tôi mà đắc tội với tổ chức, cô mau chạy đi!
Anna nghe xong thì lắc đầu:
- Serena, chuyện đã đến nước này tôi còn chạy thế nào được nữa. Coi như lần này tôi trả lại ân tình cho cô. Bây giờ chúng ta đừng nói về vấn đề này nữa. Ai biết bọn Quan chỉ huy khi nào sẽ đuổi đến đây chứ. Serena, chúng ta phải nghĩ cách rời khỏi chỗ này, cô có nghĩ ra được cách nào không?
- Tôi cũng không biết!
Serena nói:
- Tôi thấy cần phải nhờ cảnh sát địa phương giúp đỡ thôi!
Serena vừa nói câu này thì Anna đã lên tiếng:
- Serena, cô làm vậy chẳng phải là đang tìm đến cái chết sao? Cô không phải không biết bọn Quan chỉ huy, nếu chúng ta tìm cảnh sát giúp đỡ, không chừng bọn họ càng dễ dàng đối phó với chúng ta hơn. Dù sao chúng ta cũng là kẻ địch của bọn họ, bọn họ nhất định sẽ không tha cho chúng ta đâu!
Serena nghe Anna nói vậy thì gật đầu:
- Anna, cô nói rất đúng, chính xác là không nên làm như vậy. Tôi thấy lần này chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình thôi!
Serena vừa nói xong thì Anna lại nói:
- Serena, chúng ta có thể nhờ Dã Lang giúp đỡ. Dù sao anh ấy cũng đã qua huấn luyện nhiều mặt, nếu anh ấy giúp chúng ta thì tình hình sẽ khác. Chúng ta chí ít có thể tìm thấy một nơi để trốn!
Serena chau mày rồi nói:
- Tôi lo sẽ làm liên lụy đến Dã Lang!
- Serena, cô có gì mà phải lo lắng chứ!
Anna nghe Serena nói vậy thì đáp:
- Chúng ta chỉ cần nhờ Dã Lang tìm cho một nơi để ẩn nấp. Tôi không cho rằng bọn Quan chỉ huy có thể tìm thấy chúng ta ở đây đâu. Đợi một thời gian, chúng ta có thể lặng lẽ rời khỏi thành phố Vọng Hải, sau đó tìm một nơi khác để sinh sống. Tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm sẽ không tìm ra chỗ ở của chúng ta đâu, như vậy không tốt sao?
Serena nghe Anna nói xong thì gật đầu, cô thấy những lời Anna nói không phải là không có lý.
Serena cầm điện thoại lên và gọi lại cho Dã Lang. Khi điện thoại được kết nối, chưa đợi Serena lên tiếng, giọng Dã Lang đã vang lên:
- Serena, bây giờ em ra khỏi chỗ đó đi, cứ theo địa chỉ anh nói đến gặp anh, sau đó anh sẽ đưa em đi bệnh viện!
Dã Lang nói vậy là vì khi nãy hắn đã nghe Serena nói cô đang bị thương. Serena đồng ý:
- Vâng!
Anna ngồi bên cạnh Serena, cô hỏi:
- Serena, rốt cuộc Dã Lang nói thế nào?
- Dã Lang hẹn tôi ở một nơi, sau đó sẽ đưa tôi đi bệnh viện. Anna, rốt cuộc Dã Lang đưa tôi đi đâu tôi cũng không rõ nữa!
- Vậy không sao!
Anna nói:
- Khi nãy tôi cũng định nói như vậy. Bây giờ cô đang bị thương, cũng nên đến bệnh viện. Chỉ là tôi lo bọn Quan chỉ huy sẽ tìm đến bệnh viện, cho nên mới không dám nói. Dã Lang đã đề nghị đưa cô đến bệnh viện thì tốt rồi. Serena, chúng ta không nên chậm trễ nữa, mau đi thôi!
- Ừ!
Serena gật đầu.
Dã Lang nói với Serena về địa điểm gặp nhau, cách ngã tư cục cảnh sát Vọng Hải không xa. Từ đây men theo đường núi, dường như có một trạm dừng, đó là bệnh viện. Dã Lang chọn nơi này làm điểm gặp mặt cũng chính là muốn nhanh chóng đưa Serena đến bệnh viện. Xe của Dã Lang dừng lại ngay ngã tư, hắn hạ cửa kính xuống, cánh tay phải đặt lên cửa sổ xe, đầu nghiêng sang một bên, cau mày, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Phải nói rằng chuyện hôm nay quả thực quá bất ngờ, Dã Lang muốn tĩnh tâm suy nghĩ cũng là điều dễ hiểu.
Một chiếc taxi từ phía sau chạy đến, đèn xe bật sáng. Khi chạy đến bên xe Dã Lang, chiếc taxi không giảm tốc độ mà còn đi thẳng qua. Dã Lang vốn cho rằng Serena đang ngồi trong chiếc taxi đó, hắn đang rất mong đợi, nhưng thấy chiếc xe không dừng lại, trên mặt hắn lộ vẻ thất vọng. Mười phút nữa trôi qua, lại có một chiếc taxi chạy đến. Dã Lang đẩy cửa bước xuống xe, tỏ vẻ có chút sốt ruột. Hắn cũng không biết vì sao lại như vậy. Khi nghe Serena chính là người phụ nữ tên Lovna trong quá khứ, Dã Lang đã rất phấn khởi, thiếu chút nữa thì không kiềm chế được niềm vui của mình. Hắn muốn nói với Serena về sự vui mừng của mình, nhưng cuối cùng vẫn khống chế được. Bây giờ, Dã Lang lại không biết vì sao lại lo lắng khi sắp gặp Serena.
Dã Lang lúc này trong lòng đang rất mâu thuẫn, hắn đứng bên cạnh xe đi qua đi lại. Vừa lúc đó, chiếc taxi kia đi đến và dừng lại, Serena và Anna bước xuống xe. Khi Dã Lang và Serena gặp nhau, cả hai đều sững sờ như tượng, bất động tại chỗ, không giống như trên phim ảnh. Nam và nữ khi gặp nhau thì không kìm được mà ôm chầm lấy nhau, thậm chí có những cặp đôi trẻ tuổi còn ôm hôn nồng nhiệt giữa phố.
Dã Lang và Serena cứ đứng như vậy. Tay phải của Anna giấu trong áo, cô nhìn Dã Lang và Serena cứ đứng nhìn nhau. Môi Anna cắn chặt, ngực phập phồng lo sợ. Đây không phải chuyện đùa. Anna lúc này đang đứng trước mặt một thành viên cốt cán của Tổ chức quân hỏa Lang Nha, cũng chính là trợ thủ đắc lực của Satan. Anna không biết Dã Lang sẽ đối xử với cô ra sao, có động thủ với cô không. Tay phải của Anna vẫn giấu trong áo, lúc này đột nhiên cô nghe thấy Dã Lang nói:
- Lên xe!
Dã Lang nói xong câu này liền nhanh chóng đi sang phía bên kia, mở cửa rồi lên xe. Serena xoay người, cố nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng, nói với Anna:
- Anna, chúng ta mau lên xe thôi!
Anna vẫn đứng bất động, cô nhìn chiếc xe rồi lại nhìn Serena, khẽ nói:
- Serena, cô có thể đảm bảo rằng hắn sẽ không động thủ với tôi không? Cô nên biết rõ tôi là lính đánh thuê của Khoa Nhung Hỏa Diễm. Lần này, tôi đến thành phố Vọng Hải là để đối phó với Satan, cũng chính là lão đại của Dã Lang. Tôi e rằng anh ta sẽ…!
Anna còn chưa dứt lời thì Serena đã ngắt câu:
- Anna, cô đừng nói nữa, trong lòng tôi biết rõ. Tôi vừa mới nói với Dã Lang trong điện thoại rồi, nếu không có cô thì tôi sẽ không sống sót để gặp anh ấy!
Anna nhìn Serena rồi lặng lẽ gật đầu, cô và Serena cùng nhau lên xe. Sau khi lên xe, Dã Lang khởi động máy. Hắn lái xe đến bệnh viện, trên đường đi, Dã Lang móc điện thoại ra gọi cho Diệp Lăng Phi.
- Satan, thật ngại vì đã làm phiền anh!
Dã Lang một tay cầm vô lăng, tay kia cầm điện thoại, hoàn toàn không để ý đến hai nữ lính đánh thuê của Khoa Nhung Hỏa Diễm đang ngồi ở ghế sau. Hắn nói chuyện với Diệp Lăng Phi như không có ai bên cạnh:
- Satan, em đang phải đưa hai người đi bệnh viện. À, đúng rồi, là Lovna, cô ấy vẫn còn sống đấy, nhưng đang bị thương, em bây giờ đưa cô ấy đến bệnh viện để điều trị. À, được, em đưa điện thoại cho cô ấy đây, anh nói chuyện với cô ấy nhé!
Dã Lang nói đến đây thì đưa điện thoại cho Serena:
- Là điện thoại của Satan, anh ấy muốn tự mình nói chuyện với em đấy!
Serena chính là Lovna trong quá khứ, Lovna lúc trước cũng quen biết Diệp Lăng Phi. Khi Serena cầm điện thoại đặt bên tai, cô nghe thấy tiếng Diệp Lăng Phi ở đầu dây bên kia truyền lại, hắn cười nói:
- Lovna, ồ, phải gọi cô là Serena chứ. Chúng ta lâu lắm rồi mới gặp lại nhau đấy. Tôi luôn cho rằng cô đã chết rồi, thì ra cô vẫn chưa chết. Ừ, như vậy thật tốt. Cô không biết thằng nhóc Dã Lang sau khi cô chết thì thay đổi rất nhiều, đều là vì cô cả. A, có lẽ bây giờ tôi không nên nói những điều này. Serena, Dã Lang nói bây giờ cậu ấy đưa cô đến bệnh viện à? Bây giờ tôi cũng đi, tôi phải đến gặp cô chứ!
- Satan, không cần đâu!
Serena nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì vội vàng nói:
- Satan, nghe tôi nói, chuyện này không đơn giản như vậy đâu. Quan chỉ huy dẫn theo ít nhất trên hai mươi lính đánh thuê vào thành phố này, bọn họ đang tìm anh đấy. Nếu anh xuất hiện, Quan chỉ huy nhất định sẽ tìm thấy anh, như vậy sẽ rất nguy hiểm!
Diệp Lăng Phi dường như tán thành câu nói của Serena, hắn gật đầu và nói:
- Serena, cô nói cũng đúng, nhưng tôi không thể cứ trốn như vậy được. À, đúng rồi, bây giờ cô nói cho tôi biết chỗ ẩn nấp của Quan chỉ huy đi, tôi sẽ thông báo cho cảnh sát vây bắt bọn họ!
Serena nghe xong thì vội vàng nói:
- Vậy cũng tốt, bây giờ tôi nói với anh địa điểm!
Serena nói ra khu phế thải mà Quan chỉ huy đang ẩn nấp, sau đó cô cúp máy đưa cho Dã Lang. Dã Lang nhận lấy điện thoại và hỏi:
- Sao rồi, Satan nói thế nào?
- Satan nói sẽ phái người đến!
Serena nhìn Dã Lang, trong mắt cô dâng tràn hạnh phúc. Cô vốn không ngờ mình còn có ngày được gặp lại Dã Lang. Đối với Serena mà nói, tất cả chuyện này đều như một giấc mơ. Cô luôn mơ ước có thể gặp lại Dã Lang một lần nữa, cùng anh ôn lại những năm tháng ngọt ngào trong quá khứ. Nhưng vì thân phận của mình, cô bị ép trở thành một tên nằm vùng của tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm. Lần này nếu không được Anna cứu, Serena đã sớm chết mất rồi, không thể nào gặp lại được Dã Lang nữa. Tất cả đến quá nhanh, đến nỗi Serena vẫn chưa kịp chuẩn bị.
Dã Lang cất điện thoại vào người, hắn không nói gì thêm với Serena mà chuyên tâm lái xe. Anna vẫn đút tay trong túi áo, mắt cô nhìn Serena thì thấy Serena nhìn cô khẽ cười. Anna cũng cười đáp lại, sau đó đưa ánh mắt về phía Dã Lang đang lái xe.
Khi Anna đang nhìn Dã Lang thì cũng vừa lúc Dã Lang nhìn cô qua kính chiếu hậu. Ánh mắt của Dã Lang sắc lẻm, Anna nhìn thấy ánh mắt đó thì cả người khẽ rùng mình. Cô vội vàng tựa vào người Serena, môi ghé sát tai cô và khẽ nói:
- Dã Lang thật đáng sợ!
Serena cười, cô ôm lấy Anna rồi lại đưa mắt nhìn Dã Lang, khẽ nói:
- Nếu cô quen anh ấy thì sẽ biết anh ấy không phải người đáng sợ như vậy đâu