Bệnh viện ở ngay gần đó. Dã Lang lái xe đến thẳng cổng. Lúc này, bệnh viện chỉ có bác sĩ trực cấp cứu. Vết thương của Serena đều là ngoài da, không có nội thương nghiêm trọng, nên việc chữa trị cũng thuận tiện hơn nhiều, không cần chụp phim hay làm các xét nghiệm máu rườm rà.
Dã Lang dừng xe trước cửa. Hắn bước xuống, Serena và Anna cũng theo sau. Anna đang dìu Serena thì Dã Lang bất ngờ ôm eo cô, kéo thẳng vào lòng mình. Thấy vậy, Anna vội buông tay. Dã Lang ôm Serena đi vào bệnh viện, còn Anna thì đứng lại ở cửa.
Dã Lang đưa Serena vào phòng cấp cứu. Bác sĩ trực nhanh chóng xử lý sơ bộ vết thương cho cô. Serena bị thương ở nhiều chỗ, tất cả đều cần được chữa trị. Vì là cấp cứu ban đêm nên họ chỉ có thể xử lý đơn giản, việc kiểm tra toàn diện phải đợi đến sáng mai.
- Dã Lang, anh đừng đi!
Serena nằm trên giường bệnh, tay phải đang được truyền nước biển. Cô vừa dứt lời đã thấy Dã Lang kéo một chiếc ghế đến ngồi cạnh, hắn gật đầu, tay phải đặt lên tay cô.
- Em yên tâm, anh không đi đâu hết!
Anna từ ngoài bước vào, nói với Serena:
- Serena, tôi lo Quan chỉ huy sẽ tìm đến đây. Chúng ta không nên ở lại quá lâu!
Bây giờ đã gặp lại Dã Lang, Serena không còn hoảng loạn như trước. Chỉ cần hắn ở đây, cô cảm thấy như có một chỗ dựa vững chắc, không cần phải lo lắng bất cứ điều gì. Nghe Anna nói vậy, Serena quay sang Dã Lang, hỏi với vẻ thăm dò:
- Dã Lang, anh thấy sao?
- Đợi Satan đến đã! – Dã Lang đáp thẳng thừng, không chút do dự. - Lát nữa Satan sẽ đến, có chuyện gì cứ đợi anh ấy tới rồi nói!
- Satan đến ư?
Câu hỏi kinh ngạc này lại phát ra từ Anna chứ không phải Serena. Vừa thốt ra, Anna dường như có chút hối hận, vội vàng giải thích:
- Tôi không có ý đó, tôi chỉ lo… lo Satan sẽ không gặp tôi, dù sao thì tôi…!
Anna chưa nói hết câu, Serena đã ngồi dậy, tựa vào lòng Dã Lang rồi nhìn cô và nói:
- Anna, cô đừng tin những lời đồn đó. Tôi đã gặp Satan rồi, anh ấy là một người rất tốt. Cô yên tâm, Satan nhất định sẽ bảo vệ chúng ta…!
- Hy vọng là vậy! – Anna vẫn có chút bất an. - Tôi lo cho thân phận của mình. Serena, cô nên biết trước đây tôi là lính đánh thuê của Khoa Nhung Hỏa Diễm, không giống cô là một đặc công…!
Nghe đến đây, Dã Lang hỏi Serena:
- Em nói thân phận của mình cho cô ta biết rồi à?
Serena gật đầu rồi lại lắc đầu:
- Dã Lang, lúc nãy em đã nói với anh rồi. Lần này nếu không nhờ Anna cứu, em đã chết rồi. Thân phận của em đã bị bại lộ, người của Khoa Nhung Hỏa Diễm đều biết em là đặc công của Pháp!
- Tại sao thân phận của em lại bị lộ? – Dã Lang hỏi. - Do em sơ suất bị phát hiện, hay có kẻ nào tiết lộ?
- Em không biết! – Serena đáp. - Em không rõ tại sao lại như vậy, chỉ biết người của Khoa Nhung Hỏa Diễm đã biết thân phận của em, bọn họ chắc chắn sẽ tìm cách giết em. Dã Lang, bây giờ em ở đâu cũng không an toàn, vì chúng nhất định sẽ tập kích em!
- Chuyện này tạm gác lại đã!
Dã Lang đưa tay vuốt ve gương mặt Serena, động tác chậm rãi, ấm áp và dịu dàng. Khó có thể tưởng tượng một người đàn ông như hắn lại có thể có những cử chỉ như vậy. Anna liếc nhìn Dã Lang rồi quay mặt đi. Ánh mắt Dã Lang lướt qua Anna, rồi lại nhìn Serena, khẽ nói:
- Anh ra ngoài một lát. Satan chắc cũng sắp đến rồi, anh đi đón anh ấy!
- Vâng, Dã Lang, anh cẩn thận nhé! – Serena dặn dò khi Dã Lang đứng dậy.
Dã Lang gật đầu. Khi hắn vừa rời khỏi, Anna tiến đến trước mặt Serena, khẽ nói:
- Serena, tôi thật ngưỡng mộ cô. Cô có một người đàn ông yêu thương mình như vậy. So với cô, quá khứ của tôi bi thảm hơn nhiều. Tôi không biết còn ai thật lòng với mình nữa, những gã đàn ông xung quanh tôi đều có mục đích cả. Tôi rất ghét những kẻ dối trá. Serena, cô có hiểu được tâm trạng của tôi không?
Serena gật đầu, nhìn Anna và nói:
- Đương nhiên tôi hiểu. Anna, sau này cô có thể đi theo tôi, chúng ta sống cùng nhau!
Anna quay sang Serena, tay phải đặt trong lòng, chậm rãi nói:
- Serena, xin lỗi. Có những chuyện không như tôi mong muốn. Tôi cũng không hy vọng cô có thể hiểu cho tôi. Tôi không giống cô, tôi được chính phủ mua về, tôi chỉ là…!
Anna đang nói thì một giọng cười của đàn ông vang lên từ cửa phòng:
- Cô chỉ là một cô gái bình thường, một cô gái hai tay dính đầy máu, một cô gái không từ thủ đoạn để sinh tồn!
Anna vừa nhìn ra cửa đã thấy Dã Lang và Diệp Lăng Phi bước vào. Theo sau Diệp Lăng Phi, Dã Thú đang chĩa khẩu AK-47 vào cô.
Anna sững người:
- Chuyện này là sao…?
- Không có gì, chỉ là phòng bị thôi! – Diệp Lăng Phi cười nói. - Cô không cần lo lắng. Yên tâm, chỉ cần cô không có ác ý với chúng tôi, tôi cũng sẽ không có ác ý với cô!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Dã Lang đã tiến đến trước mặt Anna, tay phải thò vào trong ngực cô, rút ra một khẩu súng lục đã lên đạn. Sau đó, hắn lại lấy ra một con dao găm từ người Anna, đặt vũ khí xuống rồi nháy mắt với Dã Thú và Diệp Lăng Phi, ra hiệu đã lấy hết vũ khí.
Thấy tín hiệu của Dã Lang, Dã Thú mới hạ khẩu AK xuống. Diệp Lăng Phi đi đến, vỗ vai Anna và cười:
- Anna, đừng tức giận. Tôi làm vậy cũng là bất đắc dĩ. Bây giờ tình hình rất loạn, tôi không thể không đề phòng có người ám sát mình. Đành để cô chịu thiệt thòi rồi!
Anna nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Anh chính là Satan?
- Ừ! – Diệp Lăng Phi khẳng định. - Tôi đương nhiên là Satan rồi!
Nói xong, hắn quay sang Dã Thú:
- Dã Thú, đóng cửa lại đi!
Dã Thú vâng lời rồi đóng cửa. Diệp Lăng Phi không nói gì thêm với Anna mà đi thẳng đến chỗ Serena. Nhìn bộ dạng của cô, hắn cười:
- Lovna, à không, phải gọi cô là Serena chứ. Cô có thể khiến Dã Lang khổ sở như vậy, đều là do cô hại cả. Tôi đã từng nói với Dã Lang, cô là một gián điệp hai mang của Nga và Pháp, một nữ đặc công không thể tin tưởng. Tôi vẫn luôn hoài nghi về cái chết của cô trong vụ nổ đó. Bây giờ xem ra đúng là như vậy. Cô đã tìm cho mình một con đường rất tốt. À, để tôi đoán xem nguyên nhân là gì nhé!
Diệp Lăng Phi đưa tay phải ra, ra vẻ như đang suy đoán, nhưng thực chất chỉ là cố tỏ ra bí ẩn, trong lòng hắn sớm đã có đáp án. Hắn thậm chí đã sớm nghĩ ra Serena đang trốn tránh điều gì.
Diệp Lăng Phi giơ một ngón tay lên, lắc lắc trước mặt Serena rồi nói:
- Nước Nga?
Nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến “Nước Nga”, Serena cũng không giấu giếm nữa, cô gật đầu:
- Satan, anh đoán không sai. Tôi đúng là đang trốn tránh sự truy sát của đặc công Nga. Phía Nga đã biết chuyện tôi làm gián điệp hai mang, tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể làm vậy. Sở dĩ tôi không nói sự thật cho Dã Lang là vì lo anh ấy sẽ gặp nguy hiểm, tôi không muốn Dã Lang vì tôi mà bị uy hiếp. Tôi thừa nhận mình làm vậy rất ngốc, nhưng lúc đó tôi không còn lựa chọn nào khác!
Nói đến đây, Serena cười có chút ngượng ngùng. Diệp Lăng Phi nhìn cô, khẽ gật đầu. Hắn quả thực có vài chuyện muốn hỏi Serena. Trong tình huống này, hắn phải tăng cường cảnh giác, không thể bỏ qua bất cứ manh mối nào. Serena vẫn còn sống, bản thân điều này đã khiến người khác khó tin, Diệp Lăng Phi sẽ không dễ dàng tin tưởng cô. Những lời hắn vừa nói thực chất cũng là để cho Serena biết rằng hắn chỉ đang hoài nghi thân phận của cô, đó là một phản ứng bình thường.
Serena đương nhiên hiểu được hành động của Diệp Lăng Phi. Bản thân hắn bây giờ đang gặp nguy hiểm, nếu không cẩn thận có thể sẽ bị lính đánh thuê của Khoa Nhung Hỏa Diễm giết chết. Những hành động này của hắn đều là chuyện bình thường.
- Serena, cô định thế nào?
Diệp Lăng Phi liếc thấy bình nước biển trên đầu giường Serena sắp cạn. Câu hỏi của hắn khiến cô hơi sững sờ. Từ lúc gặp lại Dã Lang, cô vốn không nghĩ đến chuyện sau này sẽ ra sao, chỉ muốn được tựa vào lòng hắn. Ngoài ra, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Đến lúc này, nghe Diệp Lăng Phi hỏi, Serena mới nhận ra mình nên nghĩ đến tương lai.
- Ừm, tôi định liên lạc với đặc công Pháp trước. Tôi thuộc Tổ chức tình báo Pháp, lần này tôi đã thất bại, tôi cần họ bảo vệ an toàn cho mình. Có lẽ tôi sẽ đổi thân phận và đến một nơi khác sống!
Hiện tại, Serena cũng không dám chắc về tương lai, nhưng cô khẳng định thân phận của mình đã bị bại lộ. Khoa Nhung Hỏa Diễm sẽ không tha cho cô, sau này cô phải luôn đề phòng sự truy sát của chúng.
Nghe vậy, Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu:
- Serena, tôi hiểu nỗi lo của cô. Lần này thân phận bại lộ, Khoa Nhung Hỏa Diễm tuyệt đối không tha cho cô. Nhưng lúc này đi tìm đặc công Pháp cũng không phải là ý hay. Cô phải biết tên khốn Sean cũng suýt chết trong tay Khoa Nhung Hỏa Diễm, hắn bây giờ còn đang lo cho cái mạng già của mình ở Vọng Hải, làm sao có thể lo cho cô được?
- Theo tôi thấy, hay là thế này, cô cứ để Dã Lang bảo vệ. À, Dã Lang, cậu sắp xếp một chút, giai đoạn này cậu bảo vệ cho Serena đi!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Dã Lang gật đầu:
- Satan, em biết rồi!
Trên mặt Serena nở một nụ cười rạng rỡ. Cô không ngờ Diệp Lăng Phi lại để Dã Lang bảo vệ mình, chuyện này thật ngoài dự liệu. Khi Serena đang vui mừng thì Anna đã đi đến trước mặt cô, tỏ vẻ bất an:
- Serena, tôi muốn đi!
- Anna, cô muốn đi sao? – Serena rất bất ngờ. Vừa nãy Anna còn nói muốn sống cùng cô, sao chớp mắt đã muốn rời đi?
Anna gật đầu, nhìn Serena và nói:
- Serena, tôi cảm thấy mình ở đây sẽ gây phiền phức cho mọi người, tôi không muốn liên lụy ai cả. Bây giờ cô có Dã Lang bảo vệ rồi, không cần tôi nữa, tôi nên đi thì hơn. Tôi muốn mau chóng rời khỏi Vọng Hải, có lẽ tối nay tôi sẽ đi, như vậy tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm sẽ không tìm ra tôi được!
Serena vội ngăn cản:
- Anna, không được! Cô đã cứu tôi, Quan chỉ huy nhất định không tha cho cô đâu, bọn họ chắc chắn sẽ lùng sục cô khắp nơi. Nếu bây giờ cô đi, nhất định sẽ bị họ bắt. Tôi không cho rằng rời đi lúc này là một ý hay. Dã Lang rất quen thuộc nơi này, có anh ấy ở đây, cô không cần phải lo lắng!
Anna định nói gì đó thì Diệp Lăng Phi đã lên tiếng:
- Anna, tôi thấy lạ thật đấy. Tại sao cô lại muốn đi? Khi cứu Serena, cô chắc chắn đã biết hậu quả rồi, phải nói là cô đã lường trước việc sẽ bị Quan chỉ huy truy sát. Bây giờ đến bệnh viện rồi lại muốn đi. Anna, cô có thể cho tôi biết cô định đi đâu không?
- Tôi cũng không biết đi đâu nữa! – Anna ngẩng đầu nhìn Diệp Lăng Phi. - Tôi không quen với môi trường ở đây, tôi chỉ không muốn ngồi chờ chết thôi!
- Nếu đã không quen nơi này thì càng phải để chúng tôi bảo vệ cô! – Diệp Lăng Phi nói. - Bây giờ đã quá nửa đêm, dù cô muốn rời khỏi Vọng Hải cũng không đi được. Nghe tôi một câu, tối nay cô cứ ở lại đây với chúng tôi, sáng mai chúng tôi sẽ đưa cô rời đi. Nếu bây giờ cô vẫn kiên quyết muốn đi, tôi không thể không nghi ngờ mục đích của cô. Anna, thực sự xin lỗi, tình hình hiện nay buộc tôi phải nghi ngờ bất cứ ai. Hy vọng cô có thể hiểu!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Anna gật đầu:
- Satan, tôi hiểu rồi. À, tôi muốn đi vệ sinh, được không?
- Đương nhiên là được! – Diệp Lăng Phi cười. - Anna, chúng tôi không giam cầm cô, ngược lại còn rất cảm kích cô. Nhưng trong cục diện hiện tại, chúng tôi không thể không cẩn thận từng li từng tí. Hy vọng cô hiểu cách làm này của tôi!
- Tôi đương nhiên hiểu! – Anna vội đáp. - Nếu là tôi, tôi cũng sẽ làm vậy. Dù sao chuyện này cũng liên quan đến tính mạng, là chuyện lớn mà!
- Hiểu là tốt rồi! – Diệp Lăng Phi nói. - Anna, cô đi vệ sinh đi!
- Được!
Anna trả lời, khi đi ngang qua Dã Lang, mắt cô liếc về phía hông hắn, nơi khẩu súng của cô bị lấy đi. Ý của Anna là muốn Dã Lang trả lại súng cho mình, nhưng hắn hoàn toàn không để ý. Anna thở dài, quay sang Diệp Lăng Phi:
- Satan, tôi cho rằng anh vốn không tin tôi!
- Anna, tôi nghĩ những lời tôi nói lúc nãy đã quá rõ ràng rồi. Lúc này, tôi không tin bất cứ ai, kể cả Serena. Thực sự xin lỗi, đành để cô chịu thiệt thòi vậy! – Diệp Lăng Phi tỏ vẻ bất đắc dĩ. - Anna, tôi hy vọng cô có thể hiểu, súng của cô tôi không thể trả lại được. Ở đây có chúng tôi, cô không cần phải lo có người uy hiếp đến sự an toàn của mình đâu!
Anna gật đầu một cách miễn cưỡng rồi quay người đi. Khi đến cửa, cô quay lưng lại, khẽ nói với Diệp Lăng Phi:
- Satan, có lẽ đây là chuyện tôi hối hận nhất từng làm. Tôi không nên đến đây. Tôi chỉ muốn cứu Serena vì cô ấy là bạn tốt của tôi!
Nói xong, Anna bước ra khỏi phòng. Những lời này khiến Serena có chút bất an. Cô sở dĩ sống được là nhờ Anna cứu mạng, nếu không có Anna, cô đã chết rồi. Chính vì vậy, nghe những lời vừa rồi, trong lòng Serena cảm thấy lo lắng, cô mở miệng:
- Satan, tôi cho rằng anh hiểu lầm Anna rồi, cô ấy…!
Serena chưa nói xong đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Serena, ở đây không có chuyện của cô. Cô cứ yên tâm nghỉ ngơi đi!
Nói rồi, hắn vẫy tay với Dã Lang và cùng Dã Thú bước ra ngoài.