Tối nay sẽ không phải là một đêm yên bình, Diệp Lăng Phi tính thế nào cũng không ngờ tối nay lại xảy ra nhiều chuyện đến vậy. Diệp Lăng Phi vừa đi đến cửa phòng bệnh thì nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình.
Vừa bắt máy, giọng Bạch Tình Đình đã vang lên:
- Ông xã, em muốn đến Cục Cảnh sát!
Câu nói không đầu không đuôi này của Bạch Tình Đình khiến Diệp Lăng Phi ngỡ ngàng, anh thấy Bạch Tình Đình làm sao vậy, đang yên đang lành lại đòi đến Cục Cảnh sát. Diệp Lăng Phi cho rằng trong nhà xảy ra chuyện gì đó, anh vội hỏi:
- Tình Đình, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao em lại đến Cục Cảnh sát?
- Là Điền Tư!
Bạch Tình Đình nói:
- Khi nãy cô bé gọi điện cho em, muốn em đến Cục Cảnh sát đón ra. Ông xã, con bé đã được cảnh sát cứu rồi, an toàn rồi. Con bé bị bắt là do em cả. Em biết mục đích của bọn chúng không phải là con bé, mà là em. Em muốn…!
Bạch Tình Đình vừa nói đến đây thì bị Diệp Lăng Phi ngắt lời. Diệp Lăng Phi thừa hiểu tâm tư của Bạch Tình Đình. Anh không muốn cô ra ngoài muộn thế này, quan trọng nhất là, cô bé Điền Tư kia làm sao mà thoát ra được? Chuyện này quá kỳ lạ. Có quá nhiều điểm đáng ngờ cần phải làm rõ. Khi chưa làm rõ những điểm này, anh sẽ không tùy tiện để Bạch Tình Đình gặp Điền Tư, ai biết bọn chúng đã thỏa thuận gì với Điền Tư.
Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây thì nói:
- Tình Đình, tối nay em không được ra ngoài!
Giọng Diệp Lăng Phi rất cứng rắn, không hề có ý đùa giỡn. Bạch Tình Đình gọi điện cũng chỉ muốn báo cho Diệp Lăng Phi một tiếng. Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện khiến cô có chút lo lắng, huống hồ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô cũng biết tình hình này không thể đi đâu được. Sau khi nhận được điện thoại của Điền Tư, Bạch Tình Đình định đi đến Cục Cảnh sát. Cô cứ ngỡ Diệp Lăng Phi sẽ đồng ý, nhưng không ngờ khi gọi điện, anh lại không cho cô đến Cục Cảnh sát, thậm chí còn cấm cô ra khỏi nhà.
Bạch Tình Đình không tài nào hiểu nổi, cô hỏi:
- Ông xã, vì sao em lại không thể ra ngoài?
- Chuyện này còn phải hỏi nữa à?
Nghe Bạch Tình Đình hỏi vậy, Diệp Lăng Phi tay phải cầm điện thoại, bước đến băng ghế dài. Anh phủi bụi trên ghế, nhưng thật ra cũng chẳng có mấy bụi, tay anh vẫn sạch bong. Ngồi xuống, anh vắt chéo chân phải lên chân trái, mắt thoáng thấy vết bẩn trên đôi giày da. Anh dùng tay trái nhẹ nhàng phủi đi rồi nói:
- Bởi vì bên ngoài đang rất loạn, bà xã, khi nãy có lính đánh thuê của Khoa Nhung Hỏa Diễm đột kích anh, ngay tại bệnh viện, nếu anh không chuẩn bị thì, ài…
Diệp Lăng Phi cố tình bỏ lửng câu nói, mục đích là để Bạch Tình Đình hiểu được tính nghiêm trọng của vấn đề, mọi hành động của cô lúc này đều phải nghe theo lời anh. Nghe vậy, Bạch Tình Đình không dám nói thêm gì nữa, đành đáp:
- Ông xã, em nghe anh, không đi Cục Cảnh sát nữa, nhưng ông xã, anh có thể đi Cục Cảnh sát. Em nghĩ…!
Diệp Lăng Phi không nghĩ xa đến thế, anh chỉ thấy cô bé Điền Tư này vốn có vấn đề. Diệp Lăng Phi xâu chuỗi lại các tình tiết liên quan, trong đó bao gồm cả tiểu cô nương Điền Tư không quen biết này, ai biết cô bé này sẽ mang lại phiền phức gì, cẩn thận một chút vẫn hơn.
Lý do anh không để Bạch Tình Đình đi gặp Điền Tư chính là lo sợ người của Khoa Nhung Hỏa Diễm đã tính toán cả rồi, dùng Điền Tư làm mồi nhử để uy hiếp anh.
Diệp Lăng Phi sớm đã có chủ ý. Điền Tư được cảnh sát cứu từ chỗ Khoa Nhung Hỏa Diễm ra, trước mắt không thể rời khỏi Cục Cảnh sát được. Vẫn có một vài vấn đề liên quan đến Khoa Nhung Hỏa Diễm cần phải hỏi Điền Tư. Diệp Lăng Phi trả lời:
- Bà xã, như vậy đi, em cứ ngủ trước đi. Còn chuyện cô bé kia, anh thấy tạm thời đừng hỏi nữa. Em nên biết con bé vừa được cứu ra, còn cần phải được cảnh sát lấy lời khai, có vài chuyện cần trao đổi rõ ràng với phía cảnh sát, bây giờ chúng ta đi gặp cũng không hợp lý. Tình Đình, tin anh đi, con bé đã ra ngoài rồi thì sẽ không sao đâu. À, Tình Đình, anh còn có việc ở đây. Chẳng phải anh đã nói với em rồi sao, bên này xảy ra chút chuyện, anh phải giải quyết ngay. Đợi xong việc anh sẽ nói chuyện với em sau, được không?
Diệp Lăng Phi không giải thích rõ với Bạch Tình Đình, chỉ là không muốn để cô phải lo lắng, nghỉ ngơi sớm. Bạch Tình Đình khi nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy thì không hỏi thêm gì nữa, coi như là cô đã đồng ý. Tắt máy, Diệp Lăng Phi lại thở dài, thầm nghĩ chuyện gần đây đúng là loạn cả lên.
- Diệp ca!
Diệp Lăng Phi vừa đút điện thoại vào túi quần thì tiếng của Tiểu Triệu đã vang lên sau lưng. Diệp Lăng Phi quay lại thì nhìn thấy Tiểu Triệu đang từ trên lầu đi xuống, sải bước về phía mình. Tiểu Triệu cầm một túi hồ sơ, bên trong có vẻ là các bản báo cáo. Tiểu Triệu cầm túi hồ sơ đến trước mặt Diệp Lăng Phi rồi đưa cho anh.
- Đây là thứ Cục trưởng Triệu bảo tôi đưa cho anh!
Tiểu Triệu nói. Diệp Lăng Phi mở túi hồ sơ, lấy ra một tập tài liệu, sau khi lật xem qua loa thì anh lại bỏ hồ sơ vào túi rồi nói:
- Tiểu Triệu, cậu nói với Cục trưởng của cậu là tôi lấy hồ sơ đi trước nhé!
- Diệp ca. Tôi không rõ anh lấy thứ này có tác dụng gì!
Tiểu Triệu nói:
- Đã chứng minh hai thi thể đó bị giết rồi, còn gì để xem nữa chứ?
- Xem trình độ của bọn chúng!
Diệp Lăng Phi vẫn cầm tập hồ sơ, nhìn Tiểu Triệu đang đứng trước mặt mình. Bệnh viện tràn ngập mùi thuốc đông y nồng nặc khiến Diệp Lăng Phi có chút không quen, anh khịt khịt mũi rồi lập tức nói:
- Tiểu Triệu, cậu đi làm việc đi, à, tiện thể điều tra thân phận ba kẻ bị hạ gục bên ngoài. Tôi hy vọng trưa mai có thể biết được thân phận của bọn họ!
- Diệp ca, vụ án này không phải do tôi quản!
Tiểu Triệu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì nói thẳng:
- Chuyện lần này quá lớn, đội chúng tôi không đủ tầm để quản nữa rồi. Diệp ca, bây giờ tôi cùng lắm chỉ là một chân chạy vặt, có gì thì thông báo thôi. Chuyện cụ thể thì anh tìm Cục trưởng của chúng tôi, Diệp ca, anh không biết sao? Vụ án này Cục trưởng là người chịu trách nhiệm chính. Cục trưởng của các chi cục khác là người tham dự, nhân vật quèn như tôi chỉ có thể chạy vặt, chẳng liên quan gì đến tôi!
Diệp Lăng Phi nghe ra ý phàn nàn kín đáo trong lời nói của Tiểu Triệu. Thời buổi này, cứ cho là Tiểu Triệu không nói thì trong lòng ai cũng rõ, cái gọi là chịu trách nhiệm chẳng qua chỉ là cái danh, việc chính vẫn đổ lên đầu những người bên dưới như Tiểu Triệu. Mấy vị lãnh đạo cấp trên cũng chỉ tùy tiện nói vài câu, kiến nghị có tác dụng thì không có, toàn là một đống lời nói suông, chỉ giỏi mạnh miệng.
Diệp Lăng Phi cũng hiểu rõ, đây là lý do anh không muốn họp hành với đám quan chức đó, không có tác dụng gì mà lại lãng phí thời gian. Những lời Tiểu Triệu vừa nói cũng đã để lộ suy nghĩ trong lòng cậu ta. Đương nhiên bây giờ Tiểu Triệu vẫn chỉ là một phó đại đội trưởng, vẫn chưa đến phiên cậu ta đảm nhiệm, mà cứ cho là vậy thì đã sao, không đến được tư cách đó. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ, không biết đến khi Tiểu Triệu leo lên vị trí đó, liệu cậu ta có trở thành một gã quan chức chỉ biết nói suông hay không!
Diệp Lăng Phi vỗ vai Tiểu Triệu, nói:
- Tiểu Triệu, như vậy lại tốt, tôi nói cho cậu biết chuyện này không đơn giản đâu. Nếu xảy ra chuyện không phải là cậu có thể ứng phó được. Cậu mới có bạn gái chưa được bao lâu, đừng để xảy ra chuyện gì đấy. Sau này lập công rồi hẵng từ từ đưa bạn gái đi chơi. À, đúng rồi, quan hệ giữa cậu và bạn gái hiện tại sao rồi?
Vừa nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến bạn gái, Tiểu Triệu liền cười nói:
- Rất hạnh phúc!
Tiểu Triệu nói, gương mặt lộ rõ nụ cười hạnh phúc không thể giả vờ được. Nhìn nụ cười ấy, Diệp Lăng Phi biết Tiểu Triệu yêu bạn gái của mình đến nhường nào. Diệp Lăng Phi thấy Tiểu Triệu như vậy hắn không nói gì cả, vỗ vỗ vai Tiểu Triệu và nói:
- Có thời gian thì phải ở bên cạnh bạn gái nhiều hơn, ví dụ như xem phim, mua sắm, hoặc đi du lịch Bắc Kinh, Thượng Hải. Tiểu Triệu, đừng có cả ngày chỉ biết công việc, càng không được nghĩ đến việc thăng chức. Mấy thứ đó đều là hư danh cả thôi, sau này cậu sẽ hiểu. Cứ dành thời gian cho bạn gái đi!
Tiểu Triệu nhìn Diệp Lăng Phi rồi gật gật đầu. Hắn hiểu ý nghĩa trong những lời nói của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi muốn nói với Tiểu Triệu rằng đừng quá chú tâm vào công việc, có thời gian thì nên hưởng thụ cuộc sống.
Thấy Tiểu Triệu quay người rời đi, anh cũng cầm hồ sơ trong tay, bước vào phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Anna đã tỉnh lại, Dã Thú đang đứng trước mặt hỏi chuyện cô ta. Dã Lang ôm Serena vào lòng, khẽ an ủi để cô không cảm thấy khó chịu trước những câu hỏi của Dã Thú dành cho Anna.
Diệp Lăng Phi lúc này đi vào phòng, anh quẳng túi hồ sơ lên chiếc bàn bên cạnh rồi bước tới trước mặt Anna. Anh nhìn Anna một cái rồi nói nhạt:
- Người của các cô chết ba tên rồi. Những kẻ còn lại dù chưa bị tóm nhưng cũng chạy không xa đâu. Cô không xem đây là địa bàn của ai à? Nói cho cô biết, muốn giết tôi ở Vọng Hải thì các cô phải nghĩ ra cách nào cao tay hơn đấy!
- Satan, tôi không hiểu ý của anh!
Anna nghe Diệp Lăng Phi nói những lời này thì trừng mắt nhìn anh, nói:
- Tôi đã cứu Serena đến đây, tôi và người của Khoa Nhung Hỏa Diễm không có bất kỳ quan hệ gì cả. Tôi không ngờ mình mạo hiểm tính mạng cứu Serena đến đây, lại bị anh hiểu lầm là người của Khoa Nhung Hỏa Diễm. Satan, anh không thấy mình đang lấy oán trả ơn sao?
- Lấy oán trả ơn?
Nghe Anna nói vậy, Diệp Lăng Phi phá lên cười. Tiếng cười của anh khiến Anna có chút khó chịu, cô ta nhìn Diệp Lăng Phi nói:
- Satan, rốt cuộc anh có ý gì vậy, vì sao lại cười như vậy?
- Tôi thấy rất thú vị!
Diệp Lăng Phi nói:
- Cô nói cái gì mà lấy oán trả ơn? Anna, cô không nghĩ là tôi đã biết tỏng mọi chuyện rồi sao? Đây là cái bẫy các cô giăng ra, mục đích là để tôi tự chui đầu vào rọ thôi!
Anna lắc đầu nói:
- Satan, khi nãy tôi nói rất rõ rồi, chuyện này với tôi chẳng có quan hệ gì cả. Tôi chỉ là không đành lòng thấy Serena chết dưới tay của Quan chỉ huy cho nên mới mạo hiểm cứu cô ấy ra, còn những chuyện khác tôi hoàn toàn không biết gì cả, anh cũng đừng hỏi tôi. Satan, anh có thể tin tôi!
- Để tôi tin cô à, e rằng còn khó hơn lên trời đấy!
Diệp Lăng Phi đưa tay phải bóp lấy cằm Anna, buộc cô ta phải ngẩng mặt lên. Anh cười nhạt:
- Anna, cô có biết tôi làm gì không? Tôi quên chưa giới thiệu với cô chiến tích huy hoàng của tôi. Tôi vốn không phải là một tay buôn súng đạn tầm thường. Tôi còn phụ trách lên kế hoạch tập kích, ra lệnh hủy diệt những tổ chức lính đánh thuê không nghe lời như các cô. Tóm lại, tôi chuyên trị những kẻ như cô. Tiếp xúc nhiều nên tôi hiểu rõ phong cách làm việc của các cô. Như cô bây giờ, đôi mắt cô đã bán đứng bí mật trong lòng cô rồi. Anna, có muốn tôi đoán thử không?
Anna quay mặt sang một bên, mắt không nhìn Diệp Lăng Phi, cô ta nói:
- Tôi……… tôi không có bí mật gì cả!
Câu này nói ra, ngay cả chính cô ta cũng không tin, nói gì đến Diệp Lăng Phi. Lúc này Diệp Lăng Phi cười nhạt nói:
- Anna, cô đừng cho rằng như vậy có thể che giấu được. Cô là một lính đánh thuê, không thể không có bí mật trong lòng được! Nếu cô không có bí mật thì sẽ không trở thành một tên lính đánh thuê vì tiền mà hai tay nhuốm đầy máu. Trong lòng cô ẩn chứa rất nhiều bí mật, chỉ là cô không muốn nói ra, nhưng cũng không sao. Anna, tôi đảm bảo trưa mai, mọi bí mật của cô sẽ được phơi bày sạch sẽ trước mắt tôi!
Diệp Lăng Phi nói rồi quay người đi, anh nói với Dã Thú:
- Dã Thú, gọi cho Tiêm Đao, bảo cậu ta điều tra ngay thân phận của Anna. Nếu cô ta còn người nhà, lập tức phái người đi giết hết. Cô ta dám động đến tôi thì tôi cũng không khách sáo. Hễ là người có quan hệ với Anna, giết không tha! Bọn họ muốn trách thì hãy trách số mình đen, quen phải Anna!
Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến Anna ngây người, cô ta nhìn Diệp Lăng Phi mà không dám tin. Anna còn cho rằng Diệp Lăng Phi chỉ đang nói đùa. Nhưng nhìn bộ dạng của anh, Anna có thể xác định Diệp Lăng Phi không hề nói đùa. Nói cách khác, Diệp Lăng Phi nói được là làm được. Sắc mặt của Anna trắng bệch, cô ta há mồm mắng:
- Satan, anh dám động đến em trai tôi, tôi có là quỷ cũng không tha cho anh đâu!
Từ trước đến giờ Serena chưa từng nghe Anna nói cô ta còn có một đứa em trai, càng không ngờ Anna lại phát ra tiếng kêu thê thảm như vậy. Anna trợn to mắt, dường như trong mắt cô ta muốn rỉ máu. Serena kéo tay Dã Lang, khẽ nói:
- Dã Lang, anh có thể nói…
Serena vừa nói câu này ra chưa xong thì nghe thấy Dã Lang nói:
- Serena, đây không phải chuyện của em, đừng nhúng tay vào. Satan có cách làm việc của riêng mình, không ai cản được chuyện anh ấy muốn làm đâu!
Serena nghe Dã Lang nói vậy thì vốn định nói tiếp nhưng lại im lặng, chỉ nhìn Diệp Lăng Phi đang giơ tay sờ lên mặt Anna, rồi phá lên cười lạnh lùng:
- Anna, lúc cô sống tôi đã không sợ thì sau khi cô chết tôi lại càng không sợ. Lúc sống cô còn chẳng giết nổi tôi, lẽ nào chết rồi lại làm hại được tôi sao? Nực cười! Cô xem phim ma nhiều quá rồi đấy. Đã muốn giết tôi thì phải chuẩn bị tâm lý đi, phải nghĩ đến hậu quả khi rơi vào tay tôi. Anna, nếu muốn trách thì chỉ trách bản thân cô, tôi đã cho cô cơ hội rồi nhưng cô lại không chịu nắm lấy!
Ánh mắt Anna bỗng lóe lên một tia tuyệt vọng. Khi nãy, ánh mắt Anna còn tràn ngập căm hận, trông như muốn ăn tươi nuốt sống Diệp Lăng Phi. Nhưng khi nghe anh nói vậy, ánh mắt cô ta lại chợt ảm đạm, như thể đã chấp nhận số phận. Cô ta cho rằng mọi chuyện đều do mình gây ra. Anna nhìn Diệp Lăng Phi, giọng điệu mềm hẳn đi, như đang cầu xin:
- Satan, tôi cầu xin anh một chuyện, anh tha cho em trai tôi, nó vô tội, từ trước đến giờ không biết tôi là lính đánh thuê, càng không biết tôi làm những chuyện gì bên ngoài, nó là một đứa trẻ vô tội, không biết gì cả!
Diệp Lăng Phi đứng dậy nhìn Anna và nói:
- Tôi biết cô có người nhà!
Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến Anna sững sờ, cô ta nhìn Diệp Lăng Phi và hỏi:
- Satan, anh điều tra tôi à?
- Tôi không điều tra cô!
Tay phải Diệp Lăng Phi đưa lên cổ Anna, dừng lại ở sợi dây chuyền cô ta đang đeo. Mặt dây chuyền là một hình trái tim, bên trong có ảnh Anna chụp cùng một chàng trai trẻ. Diệp Lăng Phi giơ nó lên trước mặt Anna và nói:
- Anna, tôi nhớ rồi. Lần sau đừng mang ảnh người nhà theo bên mình, rất dễ để lộ điểm yếu. Đây là sai lầm của cô, tôi nhìn thấy cái này thì biết cô còn có một người em trai. Thật đáng tiếc, tôi không phải là kẻ từ bi bác ái. Bởi vì khi tôi nhân từ với kẻ khác, họ lại không hề nhân từ với tôi. Tôi cho cô hai sự lựa chọn, cô muốn em trai mình sống, hay muốn nó cùng cô rời khỏi thế giới này?