Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1216: CHƯƠNG 1216: CHIẾN TRANH LẠNH

Diệp Lăng Phi cầm sợi dây chuyền của Anna, ánh mắt cô ta nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền trên tay hắn, bên trong có ảnh của em trai cô. Theo lý mà nói, với tư cách là một lính đánh thuê, Anna không nên mang theo bất cứ thứ gì liên quan đến em trai mình, càng không nên giữ ảnh của cậu bé, nhưng cô ta vẫn làm vậy vì hy vọng hai chị em sẽ mãi mãi ở bên nhau.

Diệp Lăng Phi không hề biết chuyện giữa Anna và em trai cô. Hắn chỉ biết Anna có một người em trai, và tính mạng của cậu bé còn quý giá hơn cả mạng sống của chính cô, nghĩa là nếu muốn khống chế Anna, không cần uy hiếp bản thân cô ta mà chỉ cần nhắm vào người em trai đó là đủ.

Lúc này, Diệp Lăng Phi đưa ra cho Anna hai lựa chọn: hoặc là hai chị em cùng chết, hoặc là hợp tác với hắn, như thế ít nhất có thể bảo toàn tính mạng cho em trai cô.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Anna biết mình không còn lựa chọn nào khác.

Cô ta không thể trơ mắt nhìn em trai mình chết. Phải biết rằng, cô làm lính đánh thuê cũng chỉ vì muốn em trai có cuộc sống tốt hơn. Mọi việc cô làm đều vì cậu bé, cô không thể giương mắt nhìn em mình chết được.

- Tại sao anh lại đối xử với em trai tôi như vậy?

Khi Diệp Lăng Phi nghe câu hỏi này, trong lòng hắn biết rõ người phụ nữ này đã chịu thua. Việc hắn cần làm tiếp theo là làm sao để tận dụng tốt con bài Anna này. Đối với Diệp Lăng Phi, sự việc tối nay không hoàn toàn thất bại, ít nhất hắn đã có được một quân át chủ bài, qua đó có thể nắm được thói quen của tên chỉ huy, giúp cho những hành động sau này của hắn hiệu quả hơn.

- Chúng tôi sẽ bảo vệ em trai của cô. Chuyện này sẽ do chính phủ Pháp đảm nhiệm.

Nói đến đây, Diệp Lăng Phi quay sang Serena:

- Serena, chuyện này không vấn đề gì chứ?

- Đương nhiên.

Serena gật đầu. Diệp Lăng Phi lại quay sang Anna, nhìn lý lịch của cô ta rồi nói:

- Anna, cô cũng nghe Serena nói rồi đấy. Cô nên biết thân phận của cô ấy, cô ấy sẽ liên lạc với chính phủ Pháp, sự an toàn của em trai cô không có vấn đề gì cả. Đối với chính phủ Pháp, những người luôn muốn tiêu diệt tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm, em trai của cô là một quân cờ rất hữu dụng, họ nhất định sẽ bảo vệ cậu bé.

Anna không ngờ Diệp Lăng Phi lại để chính phủ Pháp bảo vệ em trai mình. Cô ta cứ ngỡ tổ chức Lang Nha sẽ ra mặt, nhưng thực tế, Diệp Lăng Phi không hề muốn để Lang Nha tham gia vào chuyện này. Chính phủ Pháp sẽ phái đặc công bảo vệ em trai của Anna, về điểm này không có gì phải nghi ngờ. Không cần Diệp Lăng Phi ra mặt, chỉ cần Serena và Sean đứng ra là đủ.

Anna không nói gì, chỉ nhìn Diệp Lăng Phi với vẻ không hài lòng. Thấy ánh mắt của cô, hắn bất đắc dĩ buông hai tay, làm một bộ dạng bất lực rồi nói:

- Anna, chuyện này không thể trách tôi. Tôi cũng không thể bảo vệ em trai cô được, bảo tôi đi giết người thì được, chứ bảo vệ người khác thì khó cho tôi lắm. Serena là đặc công của Pháp, mà cô lại cứu cô ấy. Bất luận mục đích của cô là gì, thì cô cũng đã cứu Serena rồi. Để Serena nói với chính phủ Pháp cũng coi như cô ấy đền đáp ân tình, như thế hai người sẽ không ai nợ ai nữa. Không phải rất tốt sao? Còn về phần tôi, cô không cần quan tâm, càng không cần để ý. Con người tôi trước nay không hề bận tâm người khác nhìn mình thế nào.

Diệp Lăng Phi nói rất thẳng, rạch ròi với Anna rằng chuyện này không liên quan đến hắn, cô chỉ cần hợp tác là được, còn về điều kiện thì đừng bàn với hắn.

Đó chính là ý của Diệp Lăng Phi. Serena và Anna đều nghe rất rõ. Serena không có ý kiến gì, chỉ có Anna là không hài lòng lắm. Cô ta đang định lên tiếng thì ngoài cửa phòng bệnh có tiếng gõ cửa, ngay sau đó là tiếng người vọng vào:

- Diệp tiên sinh, khi nào chúng tôi có thể dẫn cô ta về cục cảnh sát?

Nghe vậy, Diệp Lăng Phi cười nói:

- Xem trí nhớ của tôi này, lại quên mất chuyện này. Ừm, anh cứ đợi ở ngoài một lát, ở đây tôi còn chút chuyện chưa giải quyết xong.

Nói rồi, Diệp Lăng Phi quay sang Anna:

- Anna, cô xem tôi này, mải nói chuyện với cô mà quên béng mất. Cảnh sát đang đợi ở ngoài đấy, cô cần đi cùng họ về cục cảnh sát. Cô đã đồng ý hợp tác với tôi thì nên ngoan ngoãn đợi, đừng tự mình đi tìm cái chết. Tôi đang nghĩ, nếu những kẻ đó biết cô bị chúng tôi nhốt ở cục cảnh sát, không biết chúng sẽ có hành động gì đây.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Anna liền thốt lên:

- Anh, anh định lấy tôi làm mồi nhử. Anh làm như vậy là...

- Là cái gì? Không phải là lấy cô làm mồi nhử sao? Có gì phải sợ chứ? Mặc dù trại giam ở đây có phần đáng sợ, nhưng cũng không đến mức cô sẽ chết một cách vô duyên vô cớ đâu, ít nhất tôi sẽ không để cô bị như vậy. Anna, cô cứ yên tâm đợi ở đó đi, bên đó rất an toàn. Ừm, cứ như vậy đi.

Diệp Lăng Phi vỗ tay một cái rồi nói:

- Được rồi, anh có thể vào dẫn cô ta đi.

Từ bên ngoài, hai cảnh sát trang bị vũ khí hạng nặng bước vào. Họ còng tay Anna lại rồi dẫn đi. Diệp Lăng Phi gọi Dã Thú đến, nói nhỏ vài câu, thấy Dã Thú gật đầu. Ngay sau đó, Diệp Lăng Phi đứng lên, nhìn Serena và Dã Thú cười nói:

- Vậy tôi không làm phiền hai người nữa. Tôi cũng phải về nhà ngủ một chút, hôm nay bận cả ngày rồi, không có thời gian về nhà nghỉ ngơi. Hôm nay thật sự xảy ra quá nhiều việc.

- Satand, còn Anna thì sao?

Serena vẫn lo lắng cho Anna. Dù sao Anna cũng đã cứu cô, cô không muốn có chuyện gì xảy ra với Anna.

- Cô ta à, không sao đâu. Ở chỗ cảnh sát luôn an toàn hơn là ở ngoài. Mấy chuyện này không phải để tôi suy nghĩ, điều tôi muốn bây giờ là về nhà, ôm người vợ xinh đẹp của tôi ngủ một giấc, không nghĩ ngợi bất cứ chuyện gì. Dã Thú, Serena giao cho em đấy, anh về nhà nghỉ ngơi đây.

Dã Lang gật đầu, nói:

- Satand, đúng là anh nên về nhà nghỉ ngơi.

Khi Diệp Lăng Phi đi đến cửa phòng bệnh, hắn đột nhiên dừng lại, quay người hỏi:

- Có ăn bánh trung thu không?

- Bánh trung thu?

Dã Lang và Serena đều ngây người, không hiểu Diệp Lăng Phi muốn nói gì. Diệp Lăng Phi làm một động tác rồi nói:

- Hai người nên mua bánh trung thu mà ăn. Có biết bánh trung thu có ý nghĩa gì không? Đoàn tụ. Tối nay hai người lại gặp nhau, đương nhiên là chuyện tốt rồi, phải ăn bánh trung thu chúc mừng chứ. Serena, tôi nhắc cô này, lần sau khi cô muốn bảo Dã Lang tránh xa nguy hiểm, phiền cô nhớ đến tôi có được không? Cô làm vậy là không đẹp đâu nhé, chỉ bảo Dã Lang rời khỏi Vọng Hải, lẽ nào tôi nên chết ở đây hay sao?

Khi Diệp Lăng Phi nói câu này, hắn không hề tỏ ra nghiêm túc, giống như đang đùa với Serena vậy. Hắn nói tùy tiện nhưng Serena nghe xong, sắc mặt lại tái đi, đang định giải thích thì Diệp Lăng Phi đã ra khỏi phòng.

Serena dựa vào lòng Dã Lang, lo lắng nói:

- Dã Lang, anh nói xem Satand có giận em không? Lúc đó em không hề suy nghĩ cặn kẽ như thế. Em lo anh sẽ xảy ra chuyện, nên chỉ thông báo cho mình anh. Những lời ban nãy của Satand, dường như muốn nói rằng anh ta rất tức giận. Dã Lang, anh nói xem Satand có vì chuyện này mà giận em mãi không?

Dã Lang hiểu rất rõ con người Diệp Lăng Phi. Nếu hắn đã nói ra những lời đó, nghĩa là hắn không hề để bụng. Diệp Lăng Phi là loại người có chuyện gì sẽ không bao giờ nói ra, một khi đã nói ra thì có nghĩa là chuyện đó không hề quan trọng. Ban nãy Diệp Lăng Phi nói vậy với Serena, nghĩa là chuyện đó với hắn chẳng là gì cả. Dã Lang an ủi:

- Serena, em không cần lo lắng, Satand không để bụng chuyện đó đâu.

- Nhưng trong lòng em cứ thấy không yên. Em cứ lo Satand sẽ giận em. Dã Lang, khi đó em suy nghĩ không được thấu đáo, em muốn anh rời khỏi thành phố Vọng Hải, nhưng lại quên mất, nếu Satand không rời đi thì anh cũng sẽ không đi. Đó là sai lầm của em. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ do lúc đó em suy nghĩ không cặn kẽ nên mới để bọn họ nhìn ra vấn đề.

Serena cố nghĩ xem khâu nào đã xảy ra vấn đề khiến tên chỉ huy phát hiện ra cô là đặc công, nhưng nghĩ mãi cũng không ra. Thôi thì không nghĩ nữa, bây giờ cô thật sự rất mệt, chỉ muốn nằm trong lòng Dã Lang nghỉ ngơi một chút.

Dã Lang nhìn Serena hỏi:

- Serena, em ở lại đây hay đến chỗ anh?

Nghe Dã Lang nói vậy, cô ta cười:

- Đương nhiên là đến chỗ anh rồi.

- Ừ!

Dã Lang đồng ý. Đúng lúc gã dìu Serena xuống giường thì điện thoại của gã vang lên. Dã Lang lấy điện thoại ra, thấy là Lương Ngọc gọi. Gã bảo Serena đợi trong phòng một lát, rồi cầm điện thoại ra ngoài nghe.

- Anh ngủ chưa?

Trong điện thoại vọng ra tiếng của Lương Ngọc. Dã Lang trả lời:

- Anh vẫn chưa, ở đây có chút chuyện đang giải quyết. Sao muộn thế này rồi mà em vẫn chưa ngủ?

Lương Ngọc thở dài:

- Em đang trực. Công việc ở đây nhiều quá. Em vốn định giải quyết ổn thỏa mọi việc rồi sẽ qua bên ấy, nhưng bây giờ em đi không được nữa rồi. Hơn nữa, em thích làm cảnh sát. Dã Lang, em đang nghĩ, nếu em đến Vọng Hải, không biết em có thể thích nghi với cuộc sống ở đó không nữa. Em phải suy nghĩ kỹ chuyện này.

Lương Ngọc vừa dứt lời, Dã Lang liền chột dạ. Gã có cảm giác dường như phía Lương Ngọc đã xảy ra chuyện gì đó, chỉ là cô không muốn nói ra mà thôi. Gã nhớ rất rõ, ban đầu Lương Ngọc nói với gã cô muốn đến Vọng Hải sinh sống, nhưng không ngờ bây giờ lại thay đổi, điều này khiến Dã Lang cảm thấy bên trong nhất định có vấn đề. Không nghĩ về việc Lương Ngọc xảy ra chuyện gì, Dã Lang chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để tiêu diệt Khoa Nhung Hỏa Diễm. Nghe Lương Ngọc nói vậy, gã bèn hỏi:

- Lương Ngọc, em nói thật với anh đi, có phải ở Hong Kong đã xảy ra chuyện gì không?

- Không có. Bên em công việc thật sự rất nhiều. Em cần phải suy nghĩ một chút, anh cho em chút thời gian được không?

Dã Lang bặm môi:

- Lương Ngọc, khi nào em suy nghĩ xong thì nói với anh.

Nói rồi, gã lập tức cúp điện thoại, quay vào phòng bệnh thấy Serena đang ngóng mình quay lại. Ban nãy Dã Lang nói chuyện điện thoại ở ngoài, Serena đã nghe thấy hết. Cô không cảm thấy có gì không thỏa đáng, cả cô và Dã Lang đều không phải người bình thường, loại người như họ muốn yêu đương thật sự rất khó. Huống hồ, ban đầu là do Serena tự mình giả chết, mặc dù mấy năm nay trong lòng cô rất nhớ Dã Lang nhưng cô không hề chủ động liên lạc. Lần này cũng vì người của tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm muốn tấn công Satand, Serena lo lắng cho sự an nguy của Dã Lang mới mạo hiểm liên lạc với gã.

Thấy Dã Lang đi vào, cô chủ động hỏi:

- Dã Lang, có phải bạn gái anh gọi không?...

Serena còn chưa nói hết câu thì Dã Lang đã cắt lời:

- Serena, em không cần suy nghĩ nhiều. Không phải vì chuyện của em. Cô ấy là bạn gái của anh, hiện là cảnh sát Hong Kong. Giữa bọn anh có chút chuyện, nhưng tuyệt đối không phải vì em. Đi thôi, đến chỗ anh.

- Vâng!

Nghe Dã Lang nói vậy, Serena không nói nhiều nữa. Cô thấy chỉ cần có thể ở bên Dã Lang là đủ rồi, không cần phải suy nghĩ quá nhiều.

Diệp Lăng Phi lái xe ra khỏi bệnh viện. Ngày hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, khiến hắn cơ bản không có thời gian nghỉ ngơi. Đái Vinh Cẩm, đối thủ này quả thật không đơn giản, không giống với những kẻ mà Diệp Lăng Phi đã gặp trước đây. Những đối thủ đó so với Đái Vinh Cẩm thì còn kém xa.

Diệp Lăng Phi thấy hành động của Khoa Nhung Hỏa Diễm rõ ràng đang chịu sự điều khiển của Đái Vinh Cẩm. Gã đang ở đằng sau lập kế hoạch tấn công hắn.

Đương nhiên, kế hoạch của Đái Vinh Cẩm vẫn còn rất nhiều sơ hở. Trên đường về biệt thự, Diệp Lăng Phi nghĩ đến Serena và cảm thấy việc cô bị bại lộ thân phận có chút vấn đề. Serena đã xâm nhập vào tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm lâu như vậy, chứng tỏ cô mọi mặt đều rất thận trọng, nhưng lại đột nhiên bị bại lộ. Điều này khiến người ta cảm thấy bên trong nhất định có vấn đề. Cách giải thích hợp lý nhất là có kẻ đã bán đứng Serena, khiến người của tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm biết được thân phận của cô. Đương nhiên, đây chẳng qua chỉ là trường hợp xấu nhất, vì nếu đúng như vậy, thì kẻ bán đứng Serena phải nằm trong hệ thống đặc công của Pháp. Diệp Lăng Phi không mong muốn tình huống đó xảy ra, hắn càng hy vọng sự bại lộ của Serena không liên quan gì đến tổ chức đặc công Pháp, mà hoàn toàn do cô hành động không thận trọng gây ra.

Đây chẳng qua chỉ là suy nghĩ của riêng Diệp Lăng Phi, vì có quá nhiều việc khiến hắn không thể không nghi ngờ hệ thống đặc công của Pháp có vấn đề. Nhưng vấn đề này có lẽ không phải do người của Khoa Nhung Hỏa Diễm gây ra, mà là do Đái Vinh Cẩm. Gã có thể đã mua chuộc được tổ chức đặc công của Pháp. Cần biết mạng lưới quan hệ của câu lạc bộ Mỹ Hỏa ngày trước rất rộng, mặc dù hiện nay đã bị tiêu diệt nhưng điều đó không có nghĩa rằng mạng lưới quan hệ của chúng cũng biến mất theo.

Đây mới là điều mà Diệp Lăng Phi lo lắng nhất. Nếu Đái Vinh Cẩm muốn khởi động lại mạng lưới này, gã có thể rất dễ dàng nắm trong tay nó, điều này đối với Diệp Lăng Phi tuyệt đối không phải chuyện tốt. Diệp Lăng Phi nghĩ đến Sean, thấy dường như sau khi ông ta đến thì không có chuyện gì tốt đẹp cả, bản thân ông ta còn bị tấn công. Lần trước, đám người của Khoa Nhung Hỏa Diễm xem ra là đến để tấn công Mộ Văn, nhưng nếu đổi góc nhìn để suy nghĩ thì những tên lính đánh thuê kia sớm đã biết Diệp Lăng Phi sẽ đến tiểu khu đó. Đối tượng tấn công của chúng không phải là Mộ Văn mà chính là Diệp Lăng Phi. Chuyện này trở nên ngày càng phức tạp, cũng có nghĩa là Sean có liên quan. Diệp Lăng Phi nghi ngờ Sean giở trò, nhưng nghĩ lại cũng không có khả năng.

Diệp Lăng Phi nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy chuyện này thật khó giải quyết, không phải là chuyện có thể xử lý trong một thời gian ngắn. Hắn đành tạm gác những suy nghĩ đó lại. Hắn thật sự rất mệt, hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra, suy nghĩ duy nhất của hắn bây giờ là nằm trên giường ngủ một giấc, ngoài ra không nghĩ gì khác nữa.

Diệp Lăng Phi thay bộ quần áo bẩn ra, vứt vào phòng giặt, sau đó đến phòng tắm tắm rửa. Khi dòng nước lạnh ào xuống thân thể cường tráng, hắn đột nhiên có một linh cảm, nhớ ra một chuyện. Mặc kệ nước lạnh còn vương trên người, hắn vội vã lao ra khỏi phòng tắm. Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng ngủ chạy vào, chộp lấy điện thoại trên bàn rồi lập tức gọi đi. Bạch Tình Đình bị đánh thức, cô mở mắt, thấy Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, đi đi lại lại trong phòng. Bạch Tình Đình dụi mắt, rồi ngồi dậy hỏi:

- Ông xã, có chuyện gì xảy ra sao?

- Tình Đình, lát nữa anh sẽ nói với em.

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, miệng thúc giục:

- Chết tiệt, mau nghe máy đi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!