Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1217: CHƯƠNG 1217: KẺ TÌNH NGHI

Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, miệng lẩm bẩm giục giã:

- Chết tiệt, mau nhận máy đi chứ.

Bạch Tình Đình không biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi định làm gì, cô bật đèn ngủ lên, ánh sáng mờ ảo dịu nhẹ soi rọi gương mặt cô. Bạch Tình Đình dụi mắt, nhìn Diệp Lăng Phi đang đi đi lại lại trong phòng.

Cô vốn định hỏi Diệp Lăng Phi đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy anh đang gọi điện thoại nên đành thôi, đợi anh gọi xong rồi mới hỏi.

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, miệng không ngừng giục cho đến khi đầu dây bên kia có người bắt máy, anh liền lớn tiếng quát:

- Sean, lão khốn, ông không biết nghe điện thoại à, để tôi đợi lâu như thế!

Giọng của Sean vang lên từ đầu dây bên kia:

- Satand, ban nãy tôi đang ngủ, làm sao biết được nửa đêm nửa hôm anh lại gọi cho tôi.

Diệp Lăng Phi nghe Sean nói vậy, hắn hỏi thẳng:

- Sean, ông có còn là đặc công không đấy? Có đặc công nào nửa đêm lại đi ngủ à?

- Haiz, gần đây xảy ra nhiều chuyện quá.

Sean thở dài, tỏ vẻ có phần bất đắc dĩ. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại quay người lại, thấy Bạch Tình Đình đang mặc bộ đồ ngủ nằm trên giường, mái tóc xõa trước ngực, qua chiếc cổ áo rộng trễ nải để lộ ra làn da trắng mịn. Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình rồi ra hiệu cho cô ngủ trước, sau đó quay người đi đến bên cửa sổ, nói:

- Sean, tôi hỏi ông một chuyện, trợ thủ của ông cũng là đặc công đúng không?

Sean nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, lúc đầu hơi sững sờ nhưng ngay sau đó liền đáp:

- Đương nhiên, cậu ta là đặc công Pháp. Satand, lẽ nào anh nghĩ cậu ta chỉ là trợ thủ của tôi thôi sao? Thực ra chúng tôi đều là đặc công, chỉ là kinh nghiệm của cậu ta không nhiều bằng tôi mà thôi.

- Bây giờ anh ta ở đâu?

- Không ở cùng tôi. Cậu ta hành động tự do, chúng tôi đều là đặc công, tôi không thể giám sát hay ra lệnh cho cậu ta được. Satand, anh có việc gì à?

- Nói thừa, tôi đương nhiên có việc mới tìm anh ta. Sean, tôi nói thẳng với ông, tôi nghi ngờ người bạn đặc công của ông đã bán đứng chúng ta. Tóm lại, bây giờ tôi cảnh cáo ông, tốt nhất ông nên cảnh giác một chút, ai biết được anh ta có bán đứng ông hay không, rồi nhân lúc ông đang ngủ mà xử lý ông luôn đấy.

- Không thể nào…

- Có hay không là chuyện của ông, việc tôi có thể làm thì tôi đã làm rồi, những việc còn lại là của ông.

Diệp Lăng Phi nói đến đây thì cúp máy, hắn quay người lại, thấy Bạch Tình Đình đang nằm trên giường, bèn nói:

- Bà xã, em ngủ trước đi, anh đi tắm một cái. Hôm nay mệt thật, xảy ra nhiều chuyện quá, có gì thì mai hãy nói.

Diệp Lăng Phi nói xong liền ra khỏi phòng ngủ, đi vào phòng tắm.

Khi Diệp Lăng Phi tỉnh lại, trời vẫn chưa sáng hẳn. Tối qua, sau khi tắm xong, hắn quay về phòng ngủ, ngủ rất muộn nhưng lại dậy rất sớm. Lúc ngủ, Diệp Lăng Phi lại mơ. Dạo này có lẽ vì áp lực quá lớn nên hắn rất hay mơ khi ngủ.

Khi hắn tỉnh dậy, thấy Bạch Tình Đình đang nằm nghiêng, cánh tay phải trắng ngần đặt trên ngực hắn, đôi môi nhỏ xinh hé mở, hàng mi dài cong vút phủ xuống đôi mắt đang say ngủ.

Diệp Lăng Phi không động đậy, mở to mắt ngắm nhìn Bạch Tình Đình. Gương mặt kiều diễm, hàng mi dài, đôi môi nhỏ xinh, làn da trắng ngần… Diệp Lăng Phi không kìm lòng được, cúi xuống hôn lên đôi môi của Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình khẽ mở mắt, cô biết môi Diệp Lăng Phi đang kề sát môi mình, hai tay cô bất giác ôm chặt lấy cổ anh. Diệp Lăng Phi đột nhiên đè lên người Bạch Tình Đình.

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đã một thời gian rồi không ân ái, khoảng thời gian này giữa hai người dường như xảy ra không ít chuyện. Diệp Lăng Phi vì chuyện của lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm mà trong lòng có phần phiền muộn, còn Bạch Tình Đình cũng vậy, chuyện của cô cũng không ít, lần trước vì muốn làm Diệp Lăng Phi ghen mà cố ý để anh nghi ngờ, nhưng không ngờ anh lại chẳng thèm quan tâm.

Lần này, nụ hôn của Diệp Lăng Phi giống như mồi lửa châm vào đống củi khô, ngay lập tức làm dục vọng trong lòng Bạch Tình Đình bùng cháy. Bạch Tình Đình như một con rắn quấn chặt lấy người Diệp Lăng Phi, tay anh vuốt ve trên cơ thể cô, thỉnh thoảng dừng lại ở những nơi nhạy cảm. Cùng với sự âu yếm của Diệp Lăng Phi, từ miệng Bạch Tình Đình cũng bật ra những tiếng rên rỉ mê người.

Mặt trời từ từ nhô lên từ phía đông, bầu trời bừng sáng, ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ rọi vào phòng ngủ. Trên chiếc giường lớn giữa phòng, đùi phải của Diệp Lăng Phi đang gác trên người Bạch Tình Đình, cả hai chỉ đắp hờ một chiếc chăn mỏng ngang eo, phần lớn cơ thể đều lộ ra ngoài.

Nhiệt độ điều hòa trong phòng ở mức 20 độ C, không nóng cũng không lạnh, không khí rất ấm áp, cho dù không đắp chăn cũng chẳng thấy lạnh. Áo ngủ và nội y của Bạch Tình Đình bị vứt lung tung trên tấm thảm.

Ngoài phòng ngủ có tiếng gõ cửa. Diệp Lăng Phi nghe thấy, hắn giơ tay phải vỗ vào mông Bạch Tình Đình, mắt vẫn nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm:

- Bà xã, em ra xem đi.

Bạch Tình Đình còn lười động đậy hơn cả Diệp Lăng Phi. Sáng nay cô và anh ân ái trên giường khiến cô cảm thấy mình suýt chút nữa bị anh làm cho tan ra, cả người không còn chút sức lực nào. Lúc này nằm trên giường, cô không muốn nhúc nhích dù chỉ một chút. Nghe Diệp Lăng Phi bảo mình đi mở cửa, Bạch Tình Đình chỉ khẽ cựa quậy chân rồi thì thầm:

- Ông xã, em mệt lắm, em muốn ngủ, chẳng muốn làm gì hết.

- Em lười thật đấy!

Diệp Lăng Phi véo nhẹ vào mông Bạch Tình Đình rồi ngồi dậy, nhắm mắt gào lên:

- Ai đấy?

- Diệp tiên sinh, là tôi.

Bên ngoài vọng vào tiếng của Minako. Cô ngay sau đó liền nói:

- Diệp tiên sinh, hôm nay Bạch tiểu thư có đi làm không ạ?

- Ồ, hôm nay không đến công ty, Minako hôm nay cô được nghỉ.

Diệp Lăng Phi nói xong lại nằm xuống giường. Ngoài cửa, Minako nghe nói hôm nay Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình không đến tập đoàn thì quay người rời đi. Diệp Lăng Phi lại ôm Bạch Tình Đình ngủ tiếp. Nhưng hắn vừa chợp mắt được vài chục giây thì chuông điện thoại lại vang lên. Diệp Lăng Phi mơ màng thò tay lấy điện thoại ở đầu giường, không thèm nhìn xem ai gọi, lập tức nghe máy, giọng ngái ngủ:

- Ai?

- Satand, là tôi.

Trong điện thoại vọng ra tiếng của Sean. Diệp Lăng Phi nghe thấy giọng Sean, hắn quay người về phía Bạch Tình Đình, điện thoại kẹp trên tai, còn tay thì đặt lên lưng cô, mắt vẫn nhắm nghiền, nói:

- Sean, chuyện gì vậy, ông nói đi, bây giờ tôi buồn ngủ chết đi được, sáng sớm tinh mơ đã gọi điện, thật sự nghĩ tôi rảnh rỗi lắm phải không.

Sean tỏ ra bất đắc dĩ nói:

- Satand, không phải tôi muốn làm phiền giấc ngủ của anh, mà sự việc quá khẩn cấp. Tôi cũng vừa mới biết, nghe nói tối qua người của tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm và cảnh sát ở đây đã giao tranh với nhau.

Diệp Lăng Phi thì thầm:

- Ồ, hình như có chuyện đó, sao rồi?

- Tôi còn nghe nói…

Lời của Sean còn chưa dứt thì đã bị Diệp Lăng Phi cắt ngang:

- Ông có việc gì thì nói thẳng ra đi.

- Satand, tối qua tên lính đánh thuê bị bắt đang được giam ở đâu?

- Tôi làm sao biết giam ở đâu, chắc là ở chỗ cảnh sát. Sean, nếu ông muốn biết tên lính đánh thuê đó bị nhốt ở đâu thì nên đi tìm vị cục trưởng cục công an họ Triệu gì đó, ông ta biết người bị nhốt ở đâu. Sean, còn chuyện gì nữa không? Nếu không có gì, tôi ngủ tiếp đây.

Diệp Lăng Phi làu bàu, có vẻ như định cúp máy, Sean vội vàng nói:

- Satand, đừng cúp vội, tôi còn có việc nữa.

Diệp Lăng Phi nghe Sean nói vẫn còn chuyện, bèn trách:

- Sean, sao ông nhiều chuyện thế. Không thể nói một lèo cho hết hay sao, cứ úp úp mở mở như đánh đố tôi vậy. Ông còn chuyện gì nữa, nói mau.

Sean dừng lại một lát rồi nói:

- Satand, không có gì nữa, coi như ban nãy tôi không hỏi gì cả.

Khi nói chuyện, người ta sợ nhất là kiểu như Sean, rõ ràng ban nãy nói có chuyện muốn hỏi, bây giờ lại bảo không có gì. Diệp Lăng Phi vốn đang mơ màng, nghe Sean nói vậy xong liền lập tức mở bừng mắt, ngồi bật dậy. Hắn hoàn toàn bị Sean làm cho tức đến tỉnh cả ngủ, cầm điện thoại quát lớn:

- Sean, lão khốn, có chuyện thì nói ngay, đừng có lấp lửng để tôi phải đoán. Ông nghe thấy chưa, rốt cuộc có chuyện gì, mau nói ra!

Tiếng của Diệp Lăng Phi rất lớn, ngay cả Bạch Tình Đình đang ngủ bên cạnh cũng bị làm cho tỉnh giấc. Cô mở mắt thấy Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, đang gào vào trong đó. Cô ngồi dậy, ngáp một cái rồi nũng nịu nói:

- Ông xã, đừng tức giận.

Sean nghe thấy giọng của Diệp Lăng Phi, nhận ra câu nói ban nãy của mình đã chọc giận anh, ông ta vội vàng giải thích:

- Satand, anh đừng tức giận, ban nãy tôi thật sự có chuyện muốn hỏi anh, nhưng tôi lại lo anh…

Lời của Sean còn chưa nói hết, đã bị Diệp Lăng Phi cắt ngang:

- Sean, ông đừng có đánh đố tôi nữa, có chuyện gì thì mau nói, tôi không rảnh để đùa với ông.

- Đó là chuyện liên quan đến một nữ đặc công của Pháp…

Sean ấp úng nói. Chuyện này là cơ mật, vốn dĩ ông ta không định nói ra, nhưng lại nghe được một số tin đồn liên quan đến nữ đặc công nằm vùng kia, nên ban nãy mới hỏi Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi vừa nghe Sean hỏi đến chuyện của Serena, lông mày liền cau lại:

- Sean, ông nói thật đi, rốt cuộc những chuyện này ông nghe ai nói?

- Satand, là Maikeluner nói. Sáng nay anh ta đến tìm tôi, nói những chuyện này với tôi, nếu không tôi cũng không biết.

- Ông nói là Maikeluner?

Sean ngập ngừng một chút rồi nói:

- Satand, chuyện này không phải nhỏ, anh nên biết rõ, với tư cách là một đặc công, Maikeluner…

Diệp Lăng Phi không thích Sean lôi một đống đạo lý ra giảng giải, cái gì mà với tư cách một đặc công. Với hắn, đặc công và người thường khác biệt không lớn, chỉ là được đào tạo chuyên nghiệp hơn mà thôi, ngoài ra chẳng hơn người thường là mấy. Những đặc công này cũng có thất tình lục dục, cũng có tham lam. Tóm lại, Diệp Lăng Phi thấy, không phải cứ là đặc công thì Maikeluner có thể thoát khỏi diện tình nghi. Hắn không hề khách khí cắt ngang lời Sean:

- Sean, tôi hy vọng ông hiểu, bây giờ không phải là lúc nói về hệ thống đặc công của Pháp, những thứ đó ở đây vô dụng. Ông tốt nhất là mau chóng điều tra cộng sự của mình đi, tôi không muốn có một gián điệp hai mang ở bên cạnh, ông hiểu ý tôi chứ?

Sean đồng ý:

- Satand, tôi đương nhiên hiểu, nhưng trước mắt không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh anh ta là gián điệp hai mang. Satand, tôi hy vọng anh có thể hiểu được sự khó xử của tôi, tôi không thể chỉ vì suy đoán của anh mà báo cáo với tổng bộ rằng cộng sự của tôi là gián điệp hai mang.

- Muốn chứng minh chuyện này thì dễ thôi. Nếu đám lính đánh thuê kia biết được nơi giam giữ đồng bọn của chúng, ông nghĩ chúng có tính chuyện đi cứu người không?

Khi Diệp Lăng Phi nói, Bạch Tình Đình đã xuống giường, nhặt áo ngủ và nội y dưới thảm lên mặc vào, rồi đi ra ngoài. Những chuyện Diệp Lăng Phi và Sean nói với nhau, cô không có chút hứng thú nào. Diệp Lăng Phi cũng hy vọng Bạch Tình Đình không nghe thấy cuộc nói chuyện này, không phải vì có điều gì cơ mật không muốn cô biết, mà chỉ là anh không muốn cô nghe quá nhiều chuyện, nhất là những chuyện thế này, anh lo sẽ khiến cô cảm thấy bất an. Bạch Tình Đình ra khỏi phòng ngủ, vừa hay hợp ý Diệp Lăng Phi, khi nói chuyện anh không cần phải để ý đến phản ứng của cô. Khi Bạch Tình Đình vừa ra khỏi phòng, giọng điệu của Diệp Lăng Phi cũng thay đổi, trở nên trầm hơn và mang theo sát khí.

- Sean, tôi nói cho ông biết, chuyện tối qua là do tôi lập kế hoạch, mục đích là muốn tiêu diệt bọn Khoa Nhung Hỏa Diễm, nhưng không ngờ năng lực của đám lính đánh thuê đó lại mạnh ngoài dự liệu của tôi, để chúng thoát ra ngoài. Nhưng tối qua vẫn diệt được ba tên, hôm nay ông có thể dẫn người đến xem. Còn nữ lính đánh thuê mà chúng ta bắt được, tối qua chúng tôi đã thỏa hiệp xong rồi, nội dung cụ thể tôi sẽ bảo Serena nói chi tiết với ông. Ồ, nói thêm với ông một chuyện, Serena cũng là một nữ đặc công nằm vùng của các ông, tình hình hiện tại rất tốt, cô ấy đang ở một nơi rất an toàn. Sean, lát nữa tôi sẽ bảo cô ấy liên lạc với ông, tôi hy vọng trước khi ông đi gặp cô gái lính đánh thuê kia thì sẽ gặp Serena trước, hơn nữa chỉ một mình ông đi gặp Serena. Không biết ông có hiểu ý của tôi không?

Sean làm sao lại không hiểu ý của Diệp Lăng Phi chứ. Câu nói này rõ ràng là đang bảo Sean rằng, hắn không tin tưởng Maikeluner, bảo ông ta không được dẫn kẻ đó theo. Sean nói:

- Satand, tôi biết rồi, vậy bây giờ tôi đợi điện thoại sao?

- Ừ, tôi sẽ bảo Serena gọi cho ông. Sean, nhớ kỹ lời tôi nói, nhất định không được lơ là, nếu ông có chút sơ sẩy nào thì tính mạng của ông sẽ ở lại Vọng Hải đấy, tôi không muốn phải lo hậu sự cho ông đâu.

Sean cố gượng cười:

- Điều này đương nhiên tôi hiểu. Satand, tôi sẽ rất cẩn thận, ít nhất tôi sẽ không mang tính mạng của mình ra đùa.

- Tôi tin là ông sẽ không lấy tính mạng mình ra đùa. Vậy bây giờ tôi sẽ tìm Serena, Sean, đừng quên những lời tôi vừa nói đấy.

Trước khi cúp máy, Diệp Lăng Phi lại dặn dò Sean một lần nữa rồi mới cúp. Sau đó, hắn gọi cho Dã Lang. Tối qua, Serena và Dã Lang ở cùng nhau. Điện thoại của Dã Lang đổ chuông bảy tám tiếng mới có người nghe. Vừa kết nối, Diệp Lăng Phi liền hỏi:

- Dã Lang, em làm gì vậy, nghe điện thoại cũng chậm thế, lẽ nào tối qua em và Serena ân ái quá độ nên sáng nay không dậy nổi hả?

Giọng Dã Lang nghe rất mơ hồ, rõ ràng là tối qua ngủ quá muộn. Hắn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy xong, không phản bác lại mà hỏi:

- Satand, anh có việc gì ạ?

Diệp Lăng Phi thấy Dã Lang không phản bác, hắn cười nói:

- Anh biết ngay là tối qua em và Serena ân ái quá mức mà. Ừm, đó là chuyện của hai người, anh không cần nhiều chuyện. Dã Lang, nói chuyện chính nhé, ban nãy Sean gọi cho anh, ông ta đã biết chuyện tối qua rồi. Theo anh biết, Sean biết tin này thông qua tên cộng sự của ông ta. Anh thấy, tên cộng sự của Sean rất đáng ngờ. Em bảo Serena liên lạc với Sean để hẹn gặp mặt, cứ làm theo cách chúng ta đã bàn, dùng Anna làm mồi nhử, để dụ bọn người của Khoa Nhung Hỏa Diễm đến.

Dã Lang đồng ý:

- Em biết rồi ạ. Satand, em sẽ làm theo cách của anh.

Dã Lang nói xong, đang định cúp điện thoại thì nghe Diệp Lăng Phi nói:

- Dã Lang, khoan cúp máy, anh còn chuyện chưa nói xong.

- Ồ, Satand, còn chuyện gì nữa ạ?

Diệp Lăng Phi cười khoái trá hỏi:

- Tối hôm qua, em và Serena đã làm chuyện đó trong bao lâu?

» Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI chất lượng «

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!