Diệp Lăng Phi chỉ đùa với Dã Lang một chút. Tình hình trước mắt có chút căng thẳng, hết chuyện này đến chuyện khác ập tới, Diệp Lăng Phi chỉ muốn xoa dịu bầu không khí một chút nên mới nói đùa với Dã Lang như vậy.
Nói chuyện điện thoại với Dã Lang xong, hắn ném điện thoại lên giường rồi lại nằm xuống ngủ tiếp. Tiếng bước chân của Bạch Tình Đình vào phòng đã đánh thức Diệp Lăng Phi. Hắn mở mắt, thấy cô đang đi tới bên giường liền đưa tay ra nói:
- Bà xã, lên giường ngủ thêm chút nữa đi.
- Ông xã, dậy đi!
Bạch Tình Đình ngồi xuống mép giường, giơ hai cánh tay trắng ngần lên vuốt lại mái tóc, để lộ vùng da dưới cánh tay mịn màng. Chỉnh trang xong, cô trong bộ áo ngủ bước xuống giường. Diệp Lăng Phi ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường. Hắn với tay sang chiếc tủ đầu giường, lấy ra bao thuốc đã vơi đi vài điếu. Rút một điếu ngậm lên môi, tay phải hắn cầm bật lửa nhưng chưa vội châm.
Ở phía tủ quần áo đặt sát bức tường phía bắc phòng ngủ, Bạch Tình Đình trong bộ đồ ngủ đang ngồi xổm trước tủ, mái tóc dài xõa xuống che khuất gương mặt xinh đẹp, tấm lưng ong tạo thành một đường cong tuyệt mỹ. Đôi tay trắng như ngọc của cô đang lựa chọn quần áo trong tủ.
Ánh mắt Diệp Lăng Phi như bị hút hồn, hắn đặt bật lửa xuống tủ, điếu thuốc trên tay cũng nhét lại vào bao.
- Bà xã!
Diệp Lăng Phi gọi một tiếng từ sau lưng Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình tay đang cầm một chiếc quần lót màu hồng, quay người lại nhìn Diệp Lăng Phi đầy thắc mắc. Diệp Lăng Phi cười, vỗ vỗ vào chỗ trống cạnh mình:
- Bà xã, lên giường đi, hôm nay chúng ta không đi đâu cả, chỉ ở nhà thôi.
Bạch Tình Đình cười nói:
- Sao được chứ, ông xã. Tối qua Điền Tư gọi cho em, nhưng muộn quá nên em không đến cục cảnh sát. Hôm nay thế nào cũng phải đi một chuyến, ông xã, anh đi cùng em đến cục cảnh sát được không?
Tối hôm qua Bạch Tình Đình đã gọi cho Diệp Lăng Phi, và lúc đó hắn đã không để cô đến cục cảnh sát. Diệp Lăng Phi có tính toán của riêng mình, lý do Điền Tư trốn thoát rất đáng ngờ. Bất kể Điền Tư thoát ra ngoài bằng cách nào, tóm lại đó đều không phải chuyện tốt đối với Diệp Lăng Phi. Hắn luôn có cảm giác như vậy. Bọn lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm dường như đang thả mồi câu hắn, lúc nào cũng sẵn sàng chờ hắn cắn câu.
Diệp Lăng Phi không muốn chuyện đó xảy ra, hắn không muốn đẩy mình vào nguy hiểm. Loạt sự việc ngày hôm qua khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy đối thủ lần này không hề đơn giản, hắn phải hành động thật thận trọng, chỉ một chút lơ là cũng sẽ tạo cơ hội cho đối thủ tấn công. Nghe Bạch Tình Đình nói muốn đến cục cảnh sát, Diệp Lăng Phi liền từ trên giường nhảy xuống, đi đến sau lưng cô rồi vòng tay ôm lấy cô.
- Ông xã, anh làm gì vậy, mau thả em xuống.
Bạch Tình Đình không chút phòng bị, bất ngờ bị Diệp Lăng Phi bế bổng lên, cô nũng nịu nói: "Đừng quậy nữa, ông xã, mau thả em xuống đi."
Diệp Lăng Phi không hề có ý định đặt cô xuống. Hắn bế Bạch Tình Đình đến bên giường, nhẹ nhàng đặt cô xuống rồi đưa tay cởi chiếc áo ngủ duy nhất trên người cô. Thân hình quyến rũ đến điên đảo của Bạch Tình Đình hiện ra trước mắt Diệp Lăng Phi. Hắn thè lưỡi liếm môi, trong mắt ánh lên vẻ mê đắm, trông hệt như một tên dê già háo sắc. Thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình vừa cười vừa nũng nịu: "Ông xã, anh làm gì vậy, sao trông như một tên dê già thế."
So với đàn ông, phụ nữ cũng không hề kém cạnh trong phương diện này, thậm chí một số người còn có nhu cầu mạnh mẽ hơn. Bạch Tình Đình không phải loại phụ nữ có nhu cầu đặc biệt cao, nhưng cũng không phải là người không có ham muốn. Cơ thể cô nhạy cảm hơn những phụ nữ bình thường. Mặc dù sau một thời gian dài được Diệp Lăng Phi "dạy dỗ", biểu hiện của cô đã tốt hơn rất nhiều, thậm chí còn biết cách khống chế dục vọng của mình, nhưng yếu điểm lớn nhất của Bạch Tình Đình là không thể chống cự lại sự khiêu khích của Diệp Lăng Phi. Sự khiêu khích của hắn giống như mồi lửa, chỉ cần châm lên một chút là cô đã không chịu nổi.
Những tiếng rên khe khẽ phát ra từ đôi môi xinh xắn của Bạch Tình Đình, cùng với thân hình nóng bỏng càng khiến ngọn lửa dục vọng của Diệp Lăng Phi bùng cháy dữ dội. Chỉ sau vài phút, cả hai đã quấn lấy nhau nồng nhiệt trên giường. Đàn ông, lưng là bộ phận cần rèn luyện nhất, người ta nói lưng khỏe, cơ thể cường tráng cũng không phải là không có lý.
Trong lúc Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang ân ái mặn nồng, Dã Lang lái xe đưa Serena đến một quán cà phê gần biển. Dã Lang đỗ xe xong, tháo dây an toàn, đang định xuống xe thì điện thoại của gã reo lên. Gã lấy điện thoại ra, thấy là Lương Ngọc gọi đến, liền nói với Serena: "Anh nghe điện thoại một lát, em xuống xe trước đi."
Serena gật đầu, mở cửa rồi bước xuống xe. Dã Lang bắt máy, giọng của Lương Ngọc vang lên từ đầu dây bên kia. Gã cau mày hỏi:
- Lương Ngọc, có chuyện gì vậy?
- Dã Lang, xảy ra chuyện rồi. Tối qua bọn em bị tấn công, đồng nghiệp của em bị thương. Vừa ban nãy bác sĩ nói anh ấy có khả năng sẽ trở thành người thực vật. Chuyện này đều tại em, anh ấy vì cứu em nên mới bị thương, em cảm thấy rất có lỗi với anh ấy.
Dã Lang im lặng lắng nghe, đợi Lương Ngọc nói xong mới lên tiếng:
- Lương Ngọc, rốt cuộc em có chuyện gì thì nói thẳng đi. Bên này anh đang có việc thật, không có thời gian tán gẫu với em đâu.
- Dã Lang, em... em chỉ muốn nói với anh, tạm thời em không thể đến Vọng Hải được.
Nghe Lương Ngọc nói vậy, Dã Lang đáp một cách thản nhiên:
- Anh cũng đâu có ép em đến. Mà phải nói là, kể cả bây giờ em muốn đến thì anh cũng không cho. Ở đây tình hình rất loạn, lính đánh thuê Khoa Nhung Hỏa Diễm đã đến Vọng Hải rồi, tối qua bọn anh cũng đã giao chiến với chúng. Lương Ngọc, em cứ ở lại Hong Kong đi. Em nói em chưa suy nghĩ kỹ thì cứ tiếp tục suy nghĩ đi, bây giờ anh không có tâm trạng nào để nói chuyện này với em cả.
Nghe Dã Lang nói vậy, Lương Ngọc vội vàng hỏi:
- Dã Lang, bên anh có phải đã xảy ra chuyện gì không?
- Không có. Bên này rất tốt. Lương Ngọc, nếu không có chuyện gì nữa thì thôi nhé, anh thật sự có việc phải làm.
Nói xong, Dã Lang liền cúp máy, mở cửa bước xuống xe. Serena đang đứng bên ngoài đợi, thấy Dã Lang xuống, cô liền đi tới. Không đợi Dã Lang lên tiếng, Serena đã nói:
- Dã Lang, em thấy anh nên đi gặp bạn gái của anh đi, anh nên học cách tranh giành.
- Tại sao anh phải tranh giành chứ? Lẽ nào để anh phải trải qua cảm giác bạn gái mình bị nổ chết thêm một lần nữa? Lẽ nào để anh đi báo thù cho một mối hận không có thật? Lẽ nào để anh đi điều tra một kẻ thù vốn không hề tồn tại hay sao? Serena, anh đã phạm sai lầm một lần rồi. Em có biết sự ngăn cách thật sự giữa anh và cô ấy là gì không?