Serena nghe Dã Lang nói vậy, cô nhìn Dã Lang, dè dặt hỏi:
- Lẽ nào là em?
Dã Lang lắc đầu:
- Không phải, Serena. Khoảng cách giữa anh và cô ấy nằm ở chỗ, cô ấy là cảnh sát, còn anh lại là một tên buôn lậu vũ khí. Đó mới là khoảng cách lớn nhất. Cuộc sống của cô ấy có thể bị xáo trộn vì sự xuất hiện của anh, đó cũng là lý do anh muốn cô ấy suy nghĩ kỹ, anh không muốn thay đổi cách sống của cô ấy.
Nghe xong, Serena nhìn Dã Lang rồi đột nhiên nói:
- Dã Lang, em có cảm giác, anh đã thật lòng yêu nữ cảnh sát đó rồi.
- Không có. Anh không yêu cô ấy.
- Dã Lang, anh có biết không, anh không phải là người biết nói dối. Khi anh nói dối, ánh mắt anh sẽ lộ ra sự bất an. Đương nhiên, sự bất an đó không phải ai cũng nhìn thấy được, nhưng em không phải người bình thường, em quá hiểu anh rồi.
Nói đến đây, Serena thò tay lấy điện thoại trên người Dã Lang ra, đưa cho gã:
- Dã Lang, gọi cho bạn gái của anh đi, biết đâu cô ấy cũng đang đợi điện thoại của anh thì sao. Chuyện giữa nam và nữ không hề phức tạp như anh tưởng tượng đâu. Anh chỉ cần nói với cô ấy rằng anh yêu cô ấy, như vậy là đủ rồi. Đừng nói với em là từ trước đến nay anh chưa từng nói câu “anh yêu em” với bạn gái của mình đấy nhé.
Dã Lang nghe Serena nói vậy, ban đầu gã hơi chần chừ rồi gật đầu. Serena đã nói trúng tim đen của Dã Lang, gã quả thật chưa từng nói với Lương Ngọc điều đó. Dù sao Serena đã ở bên Dã Lang rất lâu, có thể nói là mối quan hệ của họ vô cùng thân mật, nên Serena quá hiểu tính cách của Dã Lang, cô biết gã sẽ không đời nào nói ra câu đó.
Dã Lang ngẩng đầu, cầm điện thoại trên tay nhìn Serena hỏi:
- Serena, ý em là anh nên nói ra suy nghĩ thật sự của mình, đúng không?
- Đương nhiên rồi. Nếu anh không nói ra, ai mà biết được rốt cuộc trong lòng anh nghĩ gì? Dã Lang, nếu anh có thiện cảm với bất kỳ người phụ nữ nào, thì nên thẳng thắn nói ra để đối phương biết được tình cảm của anh. Chỉ khi anh để đối phương biết được tình cảm của mình thì người con gái đó mới có cảm giác an toàn.
Dã Lang trầm ngâm không nói gì, gã cầm điện thoại trên tay, hai mắt nhìn chằm chằm vào nó, dường như đang suy ngẫm những lời Serena vừa nói. Thấy Dã Lang còn do dự, Serena liền giục:
- Dã Lang, anh còn chần chừ gì nữa, mau gọi cho bạn gái của anh đi. Lẽ nào anh không thấy đây là một cơ hội tốt để thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của mình với cô ấy hay sao? Anh nên biết rõ, điều mà bạn gái anh hy vọng chính là sự thẳng thắn của anh, để cô ấy biết vị trí của mình trong trái tim anh. Dã Lang, em tin trong tim anh có vị trí của cô ấy.
Dã Lang gật đầu, gã bấm số điện thoại của Lương Ngọc. Khi Dã Lang bấm số gọi, Serena đã rảo bước vào trong tiệm cà phê. Cô không cần thiết phải ở đó, Serena không muốn nghe những lời tự đáy lòng của Dã Lang. Từ trước tới nay, Serena luôn hiểu rõ mối quan hệ giữa cô và Dã Lang, họ nhiều nhất chỉ là tình nhân, không thể tiến xa hơn. Dù Serena yêu Dã Lang nhưng cô vẫn phải từ bỏ, vì cô là một đặc công. Serena hiểu rõ, một khi cô rời bỏ tổ chức đặc công của Pháp, cô sẽ mất đi sự bảo vệ, và những đặc công Nga sẽ nhanh chóng tìm ra cô. Đến lúc đó, cô sẽ chỉ có con đường chết. Là một điệp viên hai mang, Serena lúc nào cũng hiểu rõ kết cục có thể xảy ra trong tương lai của mình, nhưng cô đã chọn con đường này rồi, nói đến chuyện hối hận cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Bất kỳ quốc gia nào cũng cần có gián điệp, đặc công. Mặc dù thời đại bây giờ tương đối ổn định, ít nhất không giống như những năm 30, 40 xảy ra chiến tranh thế giới, nhưng cuộc sống của gián điệp, đặc công lại chưa từng dừng lại. Các nước đều có tổ chức đặc công của riêng mình. Serena vốn thuộc tổ chức đặc công của Nga, nhưng sau đó cô lại chọn làm gián điệp cho Pháp. Có thể dưới con mắt của nhiều người, Serena là một kẻ phản quốc đáng xấu hổ, nhưng cô lại có lý do của riêng mình, chỉ là lý do đó cô luôn giấu kín trong lòng, không bao giờ nói ra.
Cũng chính vì thế mà Serena biết rõ về tương lai của mình, và cũng hiểu rõ giữa cô và Dã Lang không thể có một cuộc sống thật sự bên nhau, họ chỉ có thể là nhân tình của nhau mà thôi. Serena không muốn nhìn thấy Dã Lang cô độc một mình, mới hết lời khuyên gã gạt bỏ sự tự cao cố hữu để nói ra những lời tự đáy lòng với bạn gái mình.
Dã Lang quả thực làm theo lời Serena nói. Gã gọi điện cho Lương Ngọc. Điện thoại vừa đổ một tiếng chuông, Lương Ngọc đã bắt máy, dường như cô vẫn luôn chờ điện thoại của Dã Lang. Khi cuộc gọi được kết nối, không đợi Dã Lang lên tiếng, cô đã vội vàng nói:
- Dã Lang, em nghĩ anh đã hiểu nhầm rồi. Em muốn nói với anh, em yêu anh, em không muốn chia tay anh, em cũng...
Khi Lương Ngọc vừa nói đến đây, trong điện thoại liền truyền đến giọng của Dã Lang:
- Anh yêu em!
“Anh yêu em.” Ba tiếng ấy vang lên rất rõ ràng. Khi Lương Ngọc nghe thấy ba tiếng ấy, cô còn cho rằng mình đã nghe nhầm. Lương Ngọc luôn cho rằng Dã Lang không phải kiểu đàn ông sẽ nói ra những lời này, cho dù trong lòng gã rất yêu cô nhưng gã cũng sẽ không bao giờ nói “anh yêu em” trước mặt cô. Lương Ngọc không dám tin vào tai mình, cô còn ngỡ mình đã nghe nhầm. Dã Lang làm sao có thể nói với cô câu “anh yêu em” được chứ? Để xác nhận lại, Lương Ngọc hỏi:
- Dã Lang, ban nãy anh nói anh yêu em?
Lương Ngọc hỏi câu đó không chút do dự. Trong lòng cô không thể chắc chắn Dã Lang biết nói câu “anh yêu em”, vì vậy, cô chỉ còn cách hỏi dò. Lương Ngọc nói xong, bèn yên lặng lắng nghe tín hiệu ở đầu dây bên kia. Khoảng hai giây sau, đầu dây bên kia truyền đến tiếng của Dã Lang:
- Lương Ngọc, anh yêu em.
Lần này Dã Lang nói rất dứt khoát, Lương Ngọc cũng khẳng định mình không hề nghe nhầm. Dã Lang quả thực đã nói ra câu “anh yêu em”. Lương Ngọc tỏ ra vô cùng xúc động, cô không giấu được niềm vui sướng trong lòng, nói:
- Dã Lang, em nghe thấy rồi, em nghe thấy rồi! Em cũng yêu anh, em cũng yêu anh! Em không muốn rời xa anh. Dã Lang, chiều nay em sẽ đến Vọng Hải, anh đợi em.
Dã Lang nghe Lương Ngọc nói sẽ lập tức đến Vọng Hải, gã vội vàng nói:
- Không. Lương Ngọc, em đừng đến. Anh chỉ muốn em biết anh yêu em là đủ rồi. Bạn anh nói đúng, anh nên để em biết được tình cảm của anh. Mặc dù nói ra ba chữ này với anh rất khó nhưng anh vẫn nói ra, anh muốn để em biết vị trí của em trong lòng anh. Những lời ngọt ngào khác anh không biết nói, anh chỉ có thể dùng hành động của mình để cho em thấy được tình cảm của anh.
Lương Ngọc nghe Dã Lang nói vậy xong, giọng cô dường như nghẹn lại:
- Em biết, Dã Lang, em biết anh không phải là một người đàn ông khéo ăn nói, em cũng biết để anh nói ra những lời này khó khăn đến nhường nào. Tối hôm qua em nói với anh những lời đó chỉ là vì em không biết trong lòng anh em có vị trí như thế nào. Dã Lang, anh cũng biết, nếu em đến Vọng Hải sống với anh có nghĩa là em phải bỏ lại mọi thứ ở đây. Em thừa nhận em có do dự, dù sao em đã sống ở Hong Kong nhiều năm, bảo em ngay lập tức phải đưa ra sự lựa chọn như vậy thật sự rất khó. Nhưng bây giờ em không có gì do dự nữa, em muốn lập tức được gặp anh, em muốn đến Vọng Hải.
- Lúc này em đừng đến. Em cũng biết, Vọng Hải đang rất loạn, anh không muốn có bất kỳ chuyện gì xảy ra với em. Lương Ngọc, em nghe lời anh, đợi anh giải quyết xong chuyện ở đây sẽ thông báo để em đến. Ồ, đúng rồi, ban nãy em nhắc đến đồng nghiệp của em, nói cho anh biết đồng nghiệp của em rốt cuộc xảy ra chuyện gì được không?
Lương Ngọc chần chừ một lát rồi nói:
- Ừm, chuyện này phải nói thế nào nhỉ... Dã Lang, em không nói nữa, đợi khi gặp anh em sẽ từ từ kể cho anh nghe. Em chỉ muốn anh biết, anh là người đàn ông duy nhất mà em yêu, và cũng sẽ là người đàn ông mà sau này em yêu. Dã Lang, có thể nghe được câu nói đó của anh thật là tuyệt.
- Anh cũng vậy!
Nói rồi Dã Lang cúp điện thoại.