Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1220: CHƯƠNG 1220: NGUY HIỂM BÁO TRƯỚC

Dã Lang cúp máy, tay vẫn cầm điện thoại, đưa mắt nhìn về phía cửa quán cà phê. Serena đang đứng ngay cửa, giơ tay vẫy gã. Thấy thế, Dã Lang bỗng phá lên cười. Nghe tiếng cười đó, Serena biết những gì mình làm ban nãy không hề uổng phí, ít nhất cô đã khiến Dã Lang mỉm cười với mình.

Dã Lang cất điện thoại vào túi, sải bước về phía Serena. Gã dang tay ôm eo Serena, cùng cô bước vào quán.

Vì là buổi sáng giữa tuần nên quán cà phê khá vắng, chỉ có vài người khách ngồi rải rác. Hai nhân viên phục vụ đang trò chuyện ở quầy lễ tân, thấy khách đến liền ngừng lại, một người bước ra chào đón.

Dã Lang và Serena chọn một chiếc bàn cạnh cửa sổ, từ đây có thể nhìn rõ khung cảnh bên ngoài. Dã Lang chỉ gọi một tách cà phê, Serena thấy vậy cũng gọi một tách giống hệt. Khi người phục vụ vừa quay đi, Dã Lang đặt tay lên bàn, nhìn Serena nói:

- Serena, anh thật sự phải cảm ơn em. Nếu không có em nhắc nhở, có lẽ anh lại rơi vào tình thế khó xử rồi. Anh không biết cách giải quyết chuyện tình cảm nam nữ, về khoản này còn thua cả Dã Thú.

Serena nắm lấy tay Dã Lang, nói:

- Dã Lang, sao anh lại so sánh mình với Dã Thú chứ? Anh và Dã Thú không giống nhau, trong mắt em, anh là độc nhất vô nhị. Dã Lang, anh kể cho em nghe về cô bạn gái đó đi, em rất muốn biết rốt cuộc hai người đã gặp nhau như thế nào?

Nghe Serena hỏi, Dã Lang mới nhận ra gã và Lương Ngọc đã quen nhau từ rất lâu rồi. Hơn nữa, trong quá trình qua lại với Lương Ngọc, gã đã thay đổi rất nhiều, chỉ là chính gã không nhận ra mà vẫn cho rằng mình chẳng có gì khác trước. Dã Lang nhớ lại lần đầu gặp Lương Ngọc, đó là ở Ma Cao…

Thấy Dã Lang cau mày, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào khoảng không, dường như đang chìm trong suy tư, Serena liền huơ tay trước mặt gã.

Nhưng đôi mắt Dã Lang vẫn không hề chớp, cứ nhìn chằm chằm vào một điểm vô định. Serena biết gã đang suy nghĩ, chỉ là cô không biết gã đang nghĩ gì. Cô không làm phiền nữa, chỉ chống khuỷu tay lên bàn, đỡ cằm nhìn Dã Lang.

Tiếng nhân viên phục vụ mang cà phê đến cắt ngang dòng suy nghĩ của Dã Lang. Gã nói lời cảm ơn, đặt tách cà phê xuống trước mặt rồi cầm chiếc thìa nhỏ khuấy đều. Serena cũng cầm thìa lên, ngẩng đầu nhìn gã. Khi Dã Lang ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của Serena, gã nhẹ nhàng hỏi:

- Sao vậy?

- Không có gì, em chỉ hơi tò mò thôi. Anh vẫn chưa kể cho em nghe chuyện của anh. Dã Lang, lẽ nào anh định giấu em sao?

Nghe Serena nói vậy, Dã Lang đặt chiếc thìa nhỏ sang một bên, nhìn cô đáp:

- Ồ, em nói chuyện về Lương Ngọc à. Anh không biết nên bắt đầu từ đâu nữa. Giữa anh và cô ấy quả thực đã xảy ra rất nhiều chuyện, cùng nhau trải qua rất nhiều việc. Có những lúc anh thấy mình thật hạnh phúc vì đã gặp được cô ấy. Serena, cô ấy thực sự cho anh cảm giác…

Dã Lang nói đến đây thì dừng lại. Vốn là một người đàn ông không giỏi nói lời đường mật, việc nói ra những lời vừa rồi đã là không dễ dàng với gã. Serena rất hiểu Dã Lang, cô biết trong lòng gã, Lương Ngọc mới là người bạn đời thật sự. Serena chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm Dã Lang dành cho mình, chỉ đáng tiếc, đó không phải là tình yêu dành cho người bạn đời. Tình cảm giữa họ phần nhiều là sự gắn bó nảy sinh sau thời gian dài qua lại. Nhưng tình cảm của Dã Lang dành cho Lương Ngọc thì khác, đó hoàn toàn là tình cảm dành cho một người vợ. Serena có chút ghen tị, nhưng cảm giác đó chỉ thoáng qua rồi tan biến. Cô và người phụ nữ tên Lương Ngọc vốn không giống nhau, họ thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt, không thể nào so sánh.

Thấy Dã Lang ngập ngừng, Serena mỉm cười nói:

- Dã Lang, em hiểu mà, anh không cần nói nữa đâu.

Hành động này của Serena vừa hay giúp Dã Lang thoát khỏi tình thế khó xử, nếu không gã cũng chẳng biết phải nói tiếp thế nào.

Serena cầm thìa khuấy cà phê, sau đó nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng ngắt khiến cô cau mày, cô không thích vị cà phê nguyên chất này cho lắm. Vốn dĩ Serena thích uống cà phê sữa, nhưng tách này lại không có. Cô nhìn sang Dã Lang, thấy gã đang cầm quai tách, dường như đang thưởng thức hương vị của nó. Serena hỏi:

- Dã Lang, anh thích vị cà phê này à?

Dã Lang gật đầu, nhìn cô nói:

- Lẽ nào em không thích vị đắng của nó sao?

- Không thích!

Serena thẳng thắn trả lời. Khi ở bên Dã Lang, cô không cần phải che giấu cảm xúc của mình, kể cả chuyện yêu ghét. Phải biết rằng, cô là một đặc công, đã được huấn luyện cực kỳ nghiêm ngặt về việc che giấu cảm xúc. Trên đời này, chỉ có trước mặt Dã Lang, Serena mới có thể sống thật với lòng mình mà không cần chút đề phòng nào.

Nghe Serena nói vậy, Dã Lang cười:

- Serena, em lúc nào cũng thẳng thắn như thế. Được rồi, không thích thì thôi, anh không thể ép em chấp nhận thứ mình không thích được.

Serena vốn ngồi đối diện, lúc này bỗng đứng dậy, chuyển sang ngồi cạnh Dã Lang. Cô tựa vào người gã, hàng mi dài khẽ chớp, hỏi nhỏ:

- Dã Lang, nếu anh và bạn gái kết hôn, anh có… còn giữ quan hệ với em không?

Dã Lang không ngờ Serena lại hỏi vậy. Gã hơi sững người, câu hỏi này thật sự quá khó trả lời. Mối quan hệ giữa gã và Serena rất thân thiết, dù cô không thể trở thành vợ gã, nhưng điều đó không có nghĩa là họ phải cắt đứt liên lạc. Tương tự, vị trí của Lương Ngọc trong lòng gã cũng vô cùng quan trọng. Nếu kết hôn, gã phải toàn tâm toàn ý với cô. Nhưng bảo gã từ bỏ Serena, gã lại không làm được. Câu hỏi của Serena đẩy Dã Lang vào thế khó, gã hoàn toàn không biết phải trả lời ra sao. Gã chợt nhớ đến Diệp Lăng Phi. Trước đây, gã không hiểu cách hành xử của hắn, cứ ngỡ một tên trùm buôn vũ khí khét tiếng như Diệp Lăng Phi sẽ dễ dàng giải quyết vấn đề với phụ nữ. Nào ngờ, chính hắn khi đối mặt với chuyện tình cảm lại tỏ ra do dự, thiếu quyết đoán. Trước kia Dã Lang không hiểu, nhưng bây giờ gã đã hoàn toàn thấu hiểu được tình thế khó xử của Diệp Lăng Phi.

Dã Lang không trả lời ngay, chỉ cúi đầu, cầm thìa khuấy tách cà phê trước mặt. Thấy bộ dạng của gã, Serena vội nói:

- Dã Lang, anh đừng bận tâm, em chỉ đùa thôi, em không muốn làm anh phiền lòng đâu, anh cứ yên tâm.

Nghe Serena nói vậy, Dã Lang lắc đầu:

- Không phải. Serena, anh không nghĩ về chuyện đó, anh đang nghĩ đến Satand.

Serena nghe Dã Lang nhắc đến Satand, cô nhìn gã hỏi:

- Satand? Anh nghĩ đến hắn làm gì?

- Anh nghĩ đến hoàn cảnh của hắn trước đây. Anh đã luôn cho rằng Satand thay đổi rất nhiều, trở nên do dự, thiếu quyết đoán. Anh không hiểu tại sao Satand lại thay đổi nhiều đến vậy, nhưng bây giờ anh đã hiểu rồi. Có những việc thật sự rất khó lựa chọn. Anh tin những vấn đề mà Satand đang phải đối mặt chắc chắn còn nhiều hơn những gì anh biết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!