Dã Lang nói đến đây bèn dừng lại giây lát, gã quay sang Serena nói:
- Serena, giống như ban nãy em hỏi anh vậy, nếu sau khi anh và Lương Ngọc kết hôn, liệu anh có còn giữ liên lạc với em hay không? Câu hỏi đó thật sự khiến anh rất khó trả lời. Anh yêu cả hai, không muốn làm ai bị tổn thương nhưng vẫn phải lựa chọn. Haiz, anh không biết nên chọn thế nào cho phải.
Serena cười nói:
- Dã Lang, anh đừng ngốc nữa, ban nãy em chỉ tùy tiện nói vậy thôi. Em có thể nói thẳng với anh rằng, em không thể rời khỏi tổ chức đặc công của nước Pháp, bởi vì một khi mất đi sự bảo vệ của tổ chức, bất luận em trốn ở đâu cũng đều sẽ phải đối mặt với…
Serena vừa mới nói đến đây, chuông điện thoại của Dã Lang liền vang lên, cô không nói tiếp nữa. Dã Lang lấy điện thoại ra, liếc nhìn rồi đưa cho Serena:
- Là điện thoại của Sean. Serena, nhớ kỹ những gì anh nói với em đấy, trước khi xác nhận địa điểm gặp mặt, ít nhất cần biết chính xác là chỉ có một mình Sean. Cục diện trước mắt rất loạn, Satand cho rằng trong hệ thống đặc công nước Pháp có người của Đái Vinh Cẩm, có thể là một người hoặc cả một nhóm. Tóm lại, chúng ta cần cảnh giác với tất cả mọi người.
Serena gật đầu, cô cầm điện thoại từ tay Dã Lang. Vừa nghe máy, Serena đã dùng tiếng Pháp nói với Sean:
- Ông đến đâu rồi?
- Serena hả, tôi là Sean. Như chúng ta đã hẹn, bây giờ tôi đã tới quảng trường đó rồi nhưng không nhìn thấy cô. Cô đang ở đâu?
- Sean, ông và tôi đều là đặc công của nước Pháp. Đương nhiên, ông sẽ không biết đến sự tồn tại của tôi, bản thân tôi là một đặc công xâm nhập vào tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm, thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm nên cần phải che giấu thân phận của mình. Sean, vì tôi nghi ngờ trong nội bộ chúng ta có kẻ liên hệ với tổ chức Khoa Nhung Hỏa Diễm, do vậy tôi không thể không cẩn thận một chút.
Serena tay cầm điện thoại, quay mặt nhìn ra cửa sổ. Từ vị trí của mình, cô có thể nhìn thấy một ông già người nước ngoài đang ngó nghiêng ở phía trước quảng trường nhỏ, cách đó khoảng 20 mét. Vì khoảng cách quá xa, Serena nhìn không được rõ lắm nhưng cô đoán người đó chính là Sean.
Nghe Serena nói vậy, Sean liền đáp:
- Điều này tôi đương nhiên hiểu rõ. Tôi chỉ đến một mình, cô có thể hoàn toàn tin tưởng tôi.
- Sean, bây giờ ông đi khoảng 10 mét về phía Đông Nam, sau đó rẽ trái đi tiếp 5 mét. Đến chỗ đó lại gọi điện cho tôi.
Serena nói xong liền lập tức cúp máy, không cho Sean cơ hội nói thêm. Sean quả nhiên làm theo lời Serena, khi đến nơi liền lấy điện thoại ra gọi cho cô.
Serena làm vậy là nhằm kiểm chứng Sean không hề bị theo dõi và chỉ đến một mình. Cô nhận điện thoại, mắt vẫn không rời khỏi Sean, quả thực ông ta chỉ có một mình, sau lưng không có ai đi theo. Lúc đó, Serena mới nói:
- Sean, ông đi thẳng về phía Đông, tôi sẽ gọi cho ông.
Sean làm theo lời Serena đi thẳng về phía Đông. Phía Đông chính là quán cà phê, Serena bảo Sean đi thẳng chính là bảo ông ta đi vào trong quán. Cô đưa điện thoại cho Dã Lang, nói:
- Sean đến rồi. Dã Lang, anh nói chuyện với ông ta hay là em nói?
- Đương nhiên là em rồi. Đây là chuyện giữa các đặc công nước Pháp với nhau, anh không muốn tham gia quá sâu. Nhưng theo yêu cầu của Satand, anh nhất thiết phải ở bên cạnh mọi người, không phải vì không tin tưởng mà là anh cần bảo vệ em.
Serena nghe Dã Lang nói vậy, cô cười đáp:
- Dã Lang, anh không biết nói dối chút nào cả. Em có thể hiểu tại sao Satand lại làm như vậy. Nói một cách chính xác, anh ta không yên tâm về em và Sean, đúng không?
Dã Lang không khẳng định cũng không phủ định. Gã quay mặt ra ngoài cửa sổ, nhìn Sean đi vào rồi nói:
- Cũng có thể như vậy. Bất luận thế nào, chúng ta cũng đã gặp lại nhau rồi. Serena, trước đây anh chưa từng nghĩ sẽ được gặp lại em.
- Em cũng chưa từng nghĩ đến. Vì vậy em cảm thấy rất hạnh phúc. Những chuyện khác đối với em đều không quan trọng, chỉ cần có thể được ở bên anh như thế này là em đã thấy hạnh phúc rồi.
Nghe Serena nói vậy, Dã Lang hơi cau mày. Gã rất muốn hỏi tại sao mấy năm gần đây Serena không đến tìm gã, nhưng lời đã đến miệng mà lại không nói ra được. Dường như câu hỏi đó không phù hợp vào lúc này. Dã Lang hiểu, là một đặc công, vận mệnh của cô không hoàn toàn do cô quyết định. So với tính mạng, việc được ở cạnh gã không thể quan trọng hơn. Dã Lang không nói gì thêm, gã uống một ngụm cà phê rồi gọi người phục vụ lấy thêm một cốc nữa.
Trong lúc người phục vụ mang thêm cốc cà phê thì Sean mở cửa quán bước vào. Vừa vào trong, ông ta liền đảo mắt nhìn khắp nơi. Quán cà phê không đông lắm, chỉ có vài người. Serena là người Nga, Sean vừa vào đã nhìn thấy cô, chỉ là ông ta không thể khẳng định đây chính là nữ đặc công mình cần tìm. Sean lấy điện thoại ra đang định gọi thì nghe thấy Serena dùng tiếng Pháp nói câu ám hiệu của bọn họ, một ám hiệu dùng để liên lạc trong trường hợp đặc biệt.
Dã Lang vẫn ngồi yên, cầm lấy cốc cà phê vừa được mang đến, tỏ vẻ như không để ý gì đến Sean. Thực ra, trong lúc Sean và Serena nói chuyện, Dã Lang đã quan sát bên ngoài. Ánh mắt gã rất sắc bén, gã đảo nhìn một vòng quanh quán cà phê. Khi Sean cất điện thoại và bước về phía Serena, Dã Lang đột nhiên đứng dậy, cầm súng dí vào người Sean, khẽ nói:
- Sean, nếu ông muốn sống thì tốt nhất nên ngoan ngoãn, không được hó hé gì, nghe thấy chưa?
Sean có chút không kịp phòng bị, ông ta nhìn thấy khẩu súng trong tay phải của Dã Lang. Sean không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ông ta nói:
- Dã Lang, chúng ta có hiểu lầm gì không, tôi…
Sean chưa nói hết câu thì Dã Lang đã ngắt lời:
- Ông không được nói, bây giờ theo tôi rời khỏi đây.
- Rời khỏi đây? Đi đâu?
Dã Lang không nói nhiều, gã chỉ ép Sean đi ra khỏi quán cà phê. Serena không biết đã xảy ra chuyện gì, kế hoạch này không hề được báo trước cho cô, cô cũng không hiểu mục đích của Dã Lang. Nhưng cô tin Dã Lang làm vậy ắt có lý do, nên không hỏi thêm gì mà chỉ lẳng lặng đi theo sau.
Dã Lang dẫn Sean đến trước xe của mình, gã không mở cửa mà bắt Sean mở cửa rồi lên xe trước. Sau đó Dã Lang cũng lên xe. Vừa ngồi vào, gã liền lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Lăng Phi.
- Lão đại, em đã gặp Sean rồi. Sean không đến một mình. Ông ta bị bám đuôi.
Khi Sean nghe Dã Lang nói vậy, sắc mặt ông ta liền thay đổi. Sean không tài nào ngờ Dã Lang lại nói ông ta không đến một mình, vì ông ta tin chắc mình chỉ đi có một mình. Sean nhìn xung quanh nhưng không thấy kẻ nào bám theo. Ông ta vốn muốn hỏi Dã Lang ngồi ở phía trước rốt cuộc chuyện này là thế nào, nhưng thấy Dã Lang đang nói chuyện với Diệp Lăng Phi, Sean đành phải để lại câu hỏi đó trong lòng, đợi Dã Lang gọi điện xong mới hỏi cho ra lẽ.
Dã Lang gật đầu nói:
- Ừm, Satand, em biết rồi. Em sẽ đi làm ngay.
Dã Lang nói xong liền cúp điện thoại. Serena đã ngồi ở ghế phụ lái, cô nhìn Dã Lang hỏi:
- Dã Lang, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Dã Lang thắt dây an toàn, nói:
- Sean bị bám đuôi. Bây giờ chúng ta lập tức rời khỏi đây. Anh tin chỗ này rất nhanh sẽ có người đến, tốt nhất là nên đi sớm.
- Làm sao có thể?
Dã Lang chỉ bĩu môi, không thèm để ý đến Sean.
☾ Thiên Lôi Trúc ☽ Truyện dịch bằng AI