Giọng Vu Tiêu Tiếu có hơi gấp gáp. Diệp Lăng Phi nghe là biết có chuyện lớn, bèn hỏi:
— Tiêu Tiếu, em nói Diệp đại ca xảy ra chuyện, là Diệp đại ca nào vậy?
Diệp Lăng Phi cố ý nói vậy, dĩ nhiên anh hiểu Diệp đại ca mà Vu Tiêu Tiếu nhắc đến chính là mình. Anh vừa dứt lời thì trong điện thoại đã vọng lại tiếng Vu Tiêu Tiếu:
— Diệp đại ca, em không đùa với anh đâu, em nói thật đấy, Sở Thiếu Quân xảy ra chuyện rồi!
Nghe Vu Tiêu Tiếu nhắc đến cái tên Sở Thiếu Quân, Diệp Lăng Phi khựng lại. Vốn dĩ anh không có ấn tượng tốt đẹp gì với gã này, nên khi nghe Tiêu Tiếu nhắc đến, anh vẫn chưa phản ứng lại ngay, nhưng cũng nhanh chóng nhớ ra đó là ai. Anh hỏi:
— Tiêu Tiếu, em nhắc đến hắn làm gì?
— Diệp đại ca, Sở Thiếu Quân xảy ra chuyện rồi!
Vu Tiêu Tiếu nói:
— Em cũng vừa mới biết, sáng nay người ta phát hiện Sở Thiếu Quân đã chết trong phòng khách sạn!
Diệp Lăng Phi vốn chẳng hứng thú gì với chuyện sống chết của Sở Thiếu Quân. Chuyện của anh đã đủ nhiều rồi, đâu còn tâm trạng mà quan tâm đến một gã đàn ông không quan trọng. Nghe Vu Tiêu Tiếu nói Sở Thiếu Quân chết trong khách sạn, anh chỉ đáp qua loa:
— Ồ, chết thì chết thôi, có gì to tát đâu!
— Diệp đại ca, chuyện này có liên quan đến chúng ta! — Vu Tiêu Tiếu vội vàng nói.
Nghe Vu Tiêu Tiếu nói vậy, Diệp Lăng Phi liền nghĩ ra nguyên nhân, anh vỗ trán nói:
— Tiêu Tiếu, đừng nói với anh là mấy đứa làm theo lời anh dặn nhé. Kết quả là thằng ranh đó lại chết trong khách sạn!
— Vâng! Tóm lại mọi chuyện là như vậy! — Vu Tiêu Tiếu nói — Em cũng vừa mới biết, Diêu Dao đã bị cảnh sát đưa đi rồi, bây giờ chỗ em cũng có cảnh sát. Diệp đại ca, anh phải giúp em giải quyết chuyện này!
— Phiền phức thật!
Diệp Lăng Phi quay lại nhìn Bạch Tình Đình đang ngồi bên cạnh rồi thở dài. Bạch Tình Đình ngồi ngay đó nên đã nghe được cuộc đối thoại vừa rồi.
Trước đó, Bạch Tình Đình vẫn nghĩ Vu Tiêu Tiếu tìm Diệp Lăng Phi vì chuyện khác nên trong lòng có chút khó chịu, nhưng bây giờ nghe xong thì cô đã hiểu ra vấn đề. Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
— Ông xã, anh mau nghĩ cách đi!
— Anh nghĩ được cách gì bây giờ? — Diệp Lăng Phi liếc nhìn Bạch Tình Đình, tay cầm điện thoại, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, nói vào trong máy: — Tiêu Tiếu, em vừa nói chỗ em có cảnh sát à? Đưa điện thoại cho họ đi, để anh nói chuyện với họ một chút!
Vu Tiêu Tiếu vừa nghe Diệp Lăng Phi muốn nói chuyện với cảnh sát thì không nói thêm gì nữa, vội đưa điện thoại cho viên cảnh sát. Lúc này, Diệp Lăng Phi nghe thấy giọng một người đàn ông vọng lại từ đầu dây bên kia:
— Anh là ai?
— Tôi là ai à?
Nghe người đàn ông hỏi vậy, Diệp Lăng Phi có chút ngạc nhiên. Anh thầm nghĩ, người trong ngành cảnh sát ở Vọng Hải phải biết rõ anh chứ, dù cho cảnh sát cấp dưới không biết mối quan hệ giữa anh và Chu Hân Trà thì cũng phải biết chuyện anh từng náo loạn ở cục cảnh sát chứ. Lẽ nào tên cảnh sát này bị điếc, đến cả tên anh mà cũng chưa từng nghe qua. Trong lòng Diệp Lăng Phi thấy khó chịu, hôm nay vốn đã nhiều chuyện, giờ lại thêm vụ này. Tên cảnh sát này đến cả Diệp Lăng Phi là ai cũng không biết, giọng điệu của anh cũng không còn khách khí nữa. Anh cầm điện thoại nói:
— Cậu chưa từng nghe tên tôi sao? Tôi là Diệp Lăng Phi, thật sự chưa nghe qua à?
— Diệp Lăng Phi là ai? Chưa nghe bao giờ! — Tên cảnh sát ở đầu dây bên kia tỏ ra cứng rắn — Tôi đến đây để điều tra, không phải để kết thân, làm sao tôi biết anh là ai!
— Này chú em, cậu nói vậy là không đúng rồi! — Diệp Lăng Phi nghe vậy thì bật cười — Tôi không cần cậu quen biết tôi, tôi chỉ muốn giải thích một chút về vụ án này, nếu cậu không hiểu, tôi có thể giải thích theo cách khác…
— Vậy anh giải thích theo cách khác đi! — Viên cảnh sát không đợi Diệp Lăng Phi nói xong đã ngắt lời — Tôi ghét nhất là loại người như các anh. Xin lỗi, tôi không biết anh là ai, chỉ thuận miệng hỏi thôi, anh đừng tự cho mình là nhân vật lớn gì cả!
Diệp Lăng Phi cau mày, anh nghe ra người đàn ông ở đầu dây bên kia dường như đang chế nhạo mình. Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:
— Vừa rồi tôi đã rất khách khí với cậu, nhưng cậu thì ngược lại, xem ra cậu cũng khí thế đấy!
— Tôi á? Thôi đi, tôi chỉ là một cảnh sát quèn, đâu phải nhân vật lớn gì. Này nhân vật lớn, anh nói xong chưa, nếu xong rồi thì tôi cúp máy đây, tôi còn nhiều việc phải làm lắm!
— Xem ra tôi với cậu không thể nói chuyện tử tế được rồi!
Nghe giọng điệu của tên cảnh sát, Diệp Lăng Phi biết gã này rất coi thường những người như mình, có nói tiếp cũng vô ích. Lửa giận trong lòng Diệp Lăng Phi bốc lên, anh chưa từng gặp tên cảnh sát nào ở Vọng Hải dám nói chuyện với mình như vậy, đây không phải là chuyện có thể dễ dàng bỏ qua. Đặc biệt là khẩu khí của đối phương rõ ràng đang chọc tức anh, Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:
— Tôi nói xong rồi. À, tôi còn chưa hỏi cậu là cảnh sát của đồn công an nào?
— Sao thế, nhân vật lớn muốn mời tôi uống trà à? — Tên cảnh sát nói giọng mỉa mai — Xin lỗi, tôi không dám uống trà với nhân vật lớn như anh đâu!
— Cậu nghĩ tôi sẽ mời cậu uống trà à? — Diệp Lăng Phi nghe vậy thì cười phá lên — Tôi thấy cậu đừng có nằm mơ. Tôi sẽ không mời cậu uống trà đâu, nếu cậu thật sự muốn uống thì tôi không ngại dẫn cậu đến trà lâu bên ngoài, ngồi đó uống cả ngày, lúc về thì tự trả tiền. Muốn tôi mời thì đợi kiếp sau đi!
Diệp Lăng Phi nói câu này rất không khách khí, không hề nể mặt viên cảnh sát chút nào. Lúc này, anh đang đối đầu với gã cảnh sát nên đã gạt hết mọi chuyện chính sang một bên. Bạch Tình Đình ngồi cạnh, nghe Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại với cái giọng đó là cô biết cuộc gọi này còn lâu mới xong. Bạch Tình Đình cảm thấy mình không cần phải tốn thời gian ngồi đây với anh nữa. Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng bước chân ở cửa biệt thự, biết là Chu Hân Mính đã về. Cô không để ý đến Diệp Lăng Phi nữa, đứng dậy khỏi sofa và đi về phía cửa.
Bạch Tình Đình vừa ra đến cửa thì gặp Chu Hân Mính và cô bé kia. Trán Chu Hân Mính lấm tấm mồ hôi, cô bé đang đỡ cô vào. Bạch Tình Đình đỡ lấy eo Chu Hân Mính, ra hiệu cho cô bé kia lên lầu trước. Cô đỡ Chu Hân Mính, dùng mắt ra hiệu về phía phòng khách, khẽ nói:
— Hân Mính, cậu vào phòng khách mà xem, ông xã nhà mình lại đang đấu võ mồm với người ta kìa!
Chu Hân Mính mỉm cười, cô cũng không có ý định đi xem Diệp Lăng Phi thế nào. Cô quay sang Bạch Tình Đình, khẽ nói:
— Tình Đình, cậu còn không hiểu anh ấy sao, đó là thói quen của anh ấy rồi!
Nói đến đây, Chu Hân Mính đột nhiên thở dài một tiếng. Cái thở dài này khiến Bạch Tình Đình hơi khó hiểu. Cô đỡ Chu Hân Mính đi về phía phòng khách, vừa đi vừa hỏi:
— Hân Mính, cậu vừa thở dài phải không? Sao lại thở dài thế?
— Mình chỉ cảm thấy trong lòng ông xã có quá nhiều tâm sự, mà mình lại chẳng giúp được gì.