Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1225: CHƯƠNG 1225: CỬA ẢI ĐẦU TIÊN!

Chu Hân Mính nói:

- Vốn dĩ mình muốn giúp chuyện lần này, nhưng với tình trạng hiện giờ, dù muốn cũng lực bất tòng tâm, có khi còn làm liên lụy đến ông xã. Mình thở dài là vì chuyện này đấy. Tình Đình, nếu chúng ta không giúp được gì thì đừng làm gánh nặng cho anh ấy. Thời gian này, bất luận anh ấy muốn chúng ta làm gì, chúng ta cứ nghe theo lời anh ấy. Mình biết nói vậy có hơi quá…

Chu Hân Mính vừa nói đến đây, Bạch Tình Đình đã ngắt lời. Cô đã hiểu ý của Chu Hân Mính, những lời còn lại không cần nói ra cô cũng đã thông suốt. Bạch Tình Đình nói:

- Hân Mính, mình hiểu mà. Thời gian này mình sẽ nghe lời ông xã, nhưng đợi qua giai đoạn này, chí ít cũng phải để tâm trạng mình thoải mái một chút chứ, Hân Mính, cậu nói có đúng không?

Chu Hân Mính cười đáp:

- Chính xác là như vậy!

Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình không nói thêm gì nữa, cùng nhau đi vào phòng khách.

Khi hai cô vừa vào đến nơi, Diệp Lăng Phi cũng vừa cúp điện thoại. Vẻ mặt Diệp Lăng Phi không hề giận dữ, ngược lại còn nở nụ cười.

Thấy Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đi tới, Diệp Lăng Phi vội đứng dậy nói:

- Hân Mính, em thấy trong người thế nào rồi?

- Em không sao đâu anh!

Chu Hân Mính được Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi dìu đến ghế sofa rồi từ từ ngồi xuống. Sau khi cô ngồi xuống, Diệp Lăng Phi cũng ngồi theo. Bạch Tình Đình vốn định ngồi cạnh Diệp Lăng Phi nhưng nhìn sang Chu Hân Mính, cô lại đổi ý, đến ngồi bên cạnh bạn mình.

Hai tay Chu Hân Mính đặt trên bụng, cô quay sang Diệp Lăng Phi, gương mặt nở nụ cười rạng rỡ:

- Ông xã, anh và Tình Đình thật là, em có sao đâu, nhìn hai người cứ làm như em không cử động được chút nào vậy!

Tay phải Diệp Lăng Phi đặt lên bụng Chu Hân Mính, khẽ vuốt ve, hắn nói:

- Hân Mính, bọn anh làm vậy chẳng phải vì lo cho em sao? Bây giờ em đi lại không tiện, phải chú ý nhiều hơn mới được!

Bạch Tình Đình cũng nói thêm:

- Hân Mính, ông xã nói không sai đâu, bây giờ cậu là bảo bối trong mắt ông xã, vị trí còn cao hơn mình nhiều đấy!

Câu nói của Bạch Tình Đình có chút ghen tị. Chu Hân Mính nghe vậy thì cười đáp:

- Tình Đình, mình thấy cậu mới là bảo bối trong lòng ông xã ấy!

- Được rồi, được rồi, hai người đừng nói nữa!

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cứ tranh qua luận lại vấn đề này liền vội vàng ngăn lại. Hắn quay sang Bạch Tình Đình và nói:

- Tình Đình, em ở nhà với Hân Mính nhé, anh phải ra đồn công an trung tâm thành phố một chuyến!

Nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến đồn công an trung tâm thành phố, Bạch Tình Đình đoán ngay chuyện này liên quan đến Vu Tiêu Tiếu. Cô hỏi:

- Ông xã, có phải chuyện liên quan đến Vu Tiêu Tiếu không?

- Cũng có thể coi là vậy! - Diệp Lăng Phi đáp. - Khi nãy anh báo cho Vu Tiêu Tiếu biết anh sẽ đến đồn công an trung tâm thành phố. Một mặt, anh muốn gặp tên cảnh sát vừa nói chuyện với anh, hắn ta khá thú vị, anh muốn gặp trực tiếp xem sao, muốn biết rốt cuộc hắn là người thế nào. Mặt khác, Tiêu Tiếu nói Diêu Dao đã bị đưa về đồn cảnh sát trung tâm thành phố, anh cũng muốn đưa cô bé ra. Chuyện này ban đầu chưa nói rõ với Diêu Dao, giờ xảy ra sự cố, anh phải qua xem thế nào. Hơn nữa, lúc nãy nghe Tiêu Tiếu kể lại, anh cảm thấy có gì đó kỳ lạ, phải giải quyết một chút!

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây thì đột nhiên quay sang Chu Hân Mính:

- Hân Mính, em có quen Sở trưởng đồn công an trung tâm thành phố không?

Chu Hân Mính lắc đầu:

- Ông xã, nếu gặp mặt thì có lẽ em sẽ nhận ra. Trước đây em biết Sở trưởng đồn công an trung tâm thành phố họ Tôn, nhưng em ở nhà lâu rồi nên không biết vị trí đó có thay đổi người chưa. Nếu đổi người khác thì trước khi gặp, em cũng không chắc có quen hay không!

Lời này của Chu Hân Mính không sai, cô đã ở nhà rất lâu, hệ thống công an ở Vọng Hải cũng đã điều chỉnh nhân sự nhiều lần, ai biết được Sở trưởng họ Tôn kia có còn tại vị hay không. Diệp Lăng Phi khi nãy cũng chỉ tiện miệng hỏi thôi, hắn không lo lắng về chuyện này, chỉ cần một cuộc điện thoại là có thể khiến vị Sở trưởng kia phải cung cung kính kính.

- Hân Mính, không sao đâu! - Diệp Lăng Phi nói. - Anh chỉ tiện miệng hỏi thôi. Được rồi, Hân Mính, bây giờ anh ra ngoài, em và Tình Đình cứ ở nhà nói chuyện nhé!

Diệp Lăng Phi nói xong, vừa đứng lên thì nghe Bạch Tình Đình lên tiếng:

- Ông xã, em cũng muốn đi. Dù sao Tiêu Tiếu cũng là em gái em, bây giờ con bé xảy ra chuyện, em muốn giúp một tay. Ông xã, em đi với anh, chẳng lẽ không được sao?

- Chuyện này…

Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Diệp Lăng Phi chau mày, vẻ mặt có chút khó xử. Hắn thật sự không muốn Bạch Tình Đình ra ngoài lúc này, càng ra ngoài sẽ càng nguy hiểm. Nhưng lời Bạch Tình Đình nói cũng không sai, cô là chị của Vu Tiêu Tiếu, tuy không phải chị em ruột nhưng dù sao Vu Tiêu Tiếu cũng là em gái cô, trong lòng cô lo lắng cho con bé cũng là chuyện bình thường. Thấy Diệp Lăng Phi do dự, Chu Hân Mính ngồi bên cạnh liền nói:

- Ông xã, anh cứ để Tình Đình đi cùng đi, em ở đây không cần Tình Đình chăm sóc đâu!

Chu Hân Mính vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi liền gật đầu:

- Vậy được, Tình Đình, em vào thay quần áo đi, chúng ta đi ngay bây giờ!

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi đồng ý cho mình đi cùng, gương mặt lập tức nở nụ cười rạng rỡ. Cô vội vàng đứng lên:

- Ông xã, em về phòng thay đồ ngay đây, anh đợi em nhé!

Nói rồi, Bạch Tình Đình đi lên lầu. Sau khi thấy cô đi khuất, Diệp Lăng Phi mới đứng dậy nói:

- Hân Mính, anh đỡ em lên lầu nhé!

Chu Hân Mính gật đầu, đứng dậy. Khi Diệp Lăng Phi đỡ cô lên lầu, cô hỏi:

- Ông xã, khi nãy anh đồng ý nhanh vậy, có phải có nguyên nhân khác không?

Diệp Lăng Phi hơi ngạc nhiên, rồi lập tức hiểu ra điều Chu Hân Mính muốn nói. Hắn cười:

- Hân Mính, lúc nãy anh nghĩ rồi, nếu không cho Tình Đình đi, có lẽ cô ấy sẽ đi gặp cô bé tên Điền Tư kia. Theo anh thấy, cô bé đó không thích hợp để gặp mặt, nhưng…

Nói đến đây, Diệp Lăng Phi lại thở dài, chậm rãi nói tiếp:

- Thật ra anh cũng không biết có nên đi gặp hay không, chỉ là một loại cảm giác thôi!

Chu Hân Mính nói:

- Ông xã, em hiểu rồi, em chỉ tùy tiện hỏi thôi!

Diệp Lăng Phi không bàn thêm về vấn đề này nữa, hắn dìu Chu Hân Mính lên lầu và dặn dò người giúp việc chăm sóc cô. Sau đó, hắn đi xuống dưới. Khi Diệp Lăng Phi vào phòng khách, Bạch Tình Đình vẫn chưa xuống, cô nàng này thay đồ chậm thật. Phụ nữ mà, ai cũng tốn nhiều thời gian chưng diện, luôn muốn mình xuất hiện với dáng vẻ đẹp nhất.

Diệp Lăng Phi ngồi trên sofa, châm một điếu thuốc. Hắn đang nghĩ đến chuyện của Đới Vinh Cẩm. Theo hắn, Đới Vinh Cẩm sẽ không dễ dàng bị đánh bại như vậy. Đúng lúc này, điện thoại của hắn đột nhiên reo lên. Diệp Lăng Phi liếc nhìn màn hình, quả nhiên không ngoài dự đoán. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Đới Vinh Cẩm. Rõ ràng, hắn đang nói chuyện với Diệp Lăng Phi bằng tư thế của kẻ chiến thắng.

- Satan, mày vẫn chưa đổi điện thoại sao?

Nghe câu này, Diệp Lăng Phi chỉ cười nhạt. Đới Vinh Cẩm dừng lại một chút rồi hỏi:

- Satan, mày cười cái gì?

- Tao cười mày đúng là đồ ngốc. Nếu tao đổi điện thoại thì làm sao mày gọi cho tao được, chẳng lẽ mày định mò đến tận nơi gặp tao à? - Diệp Lăng Phi nói. - Đới Vinh Cẩm, mày có biết tối qua tao vừa giết mấy tên lính đánh thuê không?

- Tao đương nhiên biết! - Đới Vinh Cẩm tỏ vẻ không hề bận tâm. - Satan, tao quên nói với mày. Những tên lính đánh thuê đó chẳng qua chỉ là cửa ải thứ nhất thôi. Nếu đến cửa ải thứ nhất mày cũng không qua được thì sao bước vào cửa ải thứ hai được!

- Cửa ải thứ hai? - Nghe Đới Vinh Cẩm nói vậy, Diệp Lăng Phi hỏi: - Tốt nhất mày nói rõ cho tao biết, cái gì mà cửa ải thứ nhất, cửa ải thứ hai?

- Không cần phải nói rõ, chỉ cần mày biết trước mắt chẳng qua chỉ là cửa ải thứ nhất là đủ rồi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!