Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1235: CHƯƠNG 1235: KẾT CỤC NGOÀI DỰ LIỆU

- Chị, chị có thấy ánh mắt của tên Thiệu Quân đó như muốn ăn tươi nuốt sống người khác không? Em dám chắc chính hắn đã làm chuyện đó. Vừa rồi ánh mắt hắn nhìn em như muốn giết người vậy!

Vu Tiêu Tiếu nghĩ gì nói nấy với Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình cũng thấy hơi e sợ gã thanh niên kia. Cô quay sang nhìn Diêu Dao, thấy cô ấy đang căng thẳng cắn chặt môi.

Diệp Lăng Phi tay kẹp điếu thuốc, bước đến trước mặt Thiệu Quân. Hắn nhìn gã thanh niên một lượt rồi phá lên cười. Ánh mắt Thiệu Quân quét từ Diệp Lăng Phi sang Diêu Dao đang đứng phía sau, và khi nhận ra giữa hai người họ thật sự có vấn đề, mắt hắn long lên sòng sọc, tay phải vẫn khư khư trong túi quần. Diệp Lăng Phi nhổ toẹt một bãi nước bọt, cười nói:

- À, cậu là Thiệu Quân à? Tôi có nghe Diêu Dao nhắc đến rồi. Ồ, đúng rồi, Sở Thiếu Quân cũng từng nhắc đến cậu!

Nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Sở Thiếu Quân, đôi mắt Thiệu Quân trợn trừng, hắn nhìn chằm chằm Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Anh quen Sở Thiếu Quân à?

Khi nhắc đến cái tên Sở Thiếu Quân, trong mắt hắn tóe lên một tia sát khí, dường như căm hận đến tột độ. Diệp Lăng Phi thấy rõ tia sát khí ngùn ngụt trong mắt Thiệu Quân, trong lòng càng thêm khẳng định gã thanh niên này có liên quan đến cái chết bí ẩn của Sở Thiếu Quân. Dù cho Sở Thiếu Quân không phải do gã giết thì cũng có dính líu ít nhiều. Tóm lại, bắt gã thanh niên này về đồn cảnh sát là không sai vào đâu được.

Diệp Lăng Phi cười gật đầu:

- Nói sao nhỉ... Tôi và cậu nhóc đó thân nhau lắm. Chiều qua chúng tôi còn gặp mặt, tối qua còn đi uống rượu cùng nhau. Chỉ tiếc là tôi có chút việc bận, không tự mình đưa cậu ấy về được, đành nhờ Diêu Dao đưa về khách sạn. Thật đáng tiếc, một người tốt như vậy mà lại bị kẻ khác sát hại!

- Hắn đáng đời!

Thiệu Quân nhìn Diệp Lăng Phi, giọng đầy oán hận:

- Vì hắn dám cướp bạn gái của tôi, loại người như hắn chết là đáng! Lẽ nào anh không thấy hắn vô sỉ đến mức nào sao? Tôi và hắn quen biết nhau, vậy mà hắn lại muốn cướp bạn gái của tôi. Hắn đáng bị như vậy! Nếu tôi biết ai đã giết hắn, không chừng tôi còn phải cảm ơn người đó nữa!

Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc, hai ngón tay kẹp điếu thuốc chỉ còn một nửa rồi phả thẳng làn khói vào mặt Thiệu Quân. Vốn không hút thuốc, Thiệu Quân bị sặc khói ho sù sụ, vội lùi lại một bước, đưa tay quơ quơ trước mặt. Khi nhìn lại Diệp Lăng Phi, trong mắt hắn ánh lên tia căm ghét. Đương nhiên, Diệp Lăng Phi đã quá quen với những ánh nhìn như thế này, với hắn, nếu đối phương không nhìn mình như vậy thì còn gì là thú vị. Hắn muốn trêu tức Thiệu Quân thêm một chút, nghe gã nói vậy, Diệp Lăng Phi cười khẩy:

- Nói cũng đúng. Cậu thì làm sao biết giết người chứ? Cậu chỉ là một thằng đàn ông chỉ biết ghen tuông vớ vẩn. Cậu chỉ biết ghen, chứ làm gì có dũng khí giết người. Tôi có thể tưởng tượng ra, khi biết Sở Thiếu Quân là một kẻ vô sỉ như vậy, cậu sẽ làm gì? Cậu chỉ biết nuốt cục tức vào bụng chứ chẳng dám làm gì, đúng không?

- Không phải! Không phải vậy!

Nghe những lời lẽ đầy khiêu khích của Diệp Lăng Phi, Thiệu Quân dường như không còn kiềm chế được cảm xúc, hắn gào lên:

- Anh thì biết cái gì? Sao anh biết tôi không phải là đàn ông? Bất cứ kẻ nào đắc tội với tôi đều không có kết cục tốt đẹp đâu! Tôi không phải là một kẻ bất tài vô dụng!

Diệp Lăng Phi nói một cách lạnh lùng, ánh mắt khinh miệt của hắn khiến Thiệu Quân không thể chịu đựng nổi. Tay phải gã vẫn đút trong túi, tay trái đã nắm chặt lại, hai mắt long lên nhìn Diệp Lăng Phi với tư thế như muốn lao vào ăn thua đủ. Những lời nói vừa rồi của Diệp Lăng Phi đã chọc đúng vào nỗi đau của Thiệu Quân, khiến gã nhất thời kích động, mặt đỏ bừng. Giọng Thiệu Quân rất to, khiến những người xung quanh đều phải ngoái lại nhìn. Diệp Lăng Phi nhìn gương mặt gã, thản nhiên nói:

- Thiệu Quân, cậu nói nghe hay lắm. Nếu tôi không hiểu rõ tình hình, có lẽ tôi đã tin lời cậu nói rồi. Nhưng đáng tiếc, tôi lại là người biết rất rõ sự tình. Phải nói là, tôi biết rất nhiều chuyện bí ẩn bên trong mà cậu không hề hay biết. Thiệu Quân, có muốn nghe tôi kể không?

- Anh nói tôi không biết sao?

Nghe Diệp Lăng Phi nói có những chuyện hắn không biết, Thiệu Quân liếc mắt về phía Diêu Dao. Ánh mắt của hắn khiến Diêu Dao có chút sợ hãi, cô bất giác lùi lại một bước. Thiệu Quân thu ánh mắt lại, nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi và nói:

- Anh đừng có lừa tôi, có chuyện gì mà tôi không biết!

- Cậu thật sự chắc chắn mình biết tất cả sao?

Diệp Lăng Phi cười, rít thêm một hơi thuốc rồi ném mẩu thuốc xuống đất, dùng chân di tắt. Sau khi nhổ một bãi nước bọt, hắn mới nói:

- Vậy cậu có biết chuyện Sở Thiếu Quân đã bỏ thuốc bạn gái cậu, à, nói đúng hơn là Diêu Dao, và suýt chút nữa đã hãm hại cô ấy không? Thiệu Quân, cậu có biết chuyện này không?

- Đương nhiên là tôi biết! Anh coi tôi là thằng ngốc à? Sao tôi có thể không biết được chứ? Thằng khốn Sở Thiếu Quân đó tưởng tôi là đồ ngốc. Chỉ là tôi biết hơi muộn, lúc tôi định đi tìm nó tính sổ thì nó đã chết rồi. Hừ, nếu nó không chết, tôi nhất định sẽ cho nó biết hậu quả của việc đắc tội với tôi là thế nào! Bạn gái của tôi mà nó cũng dám động vào, đúng là chán sống rồi!

Câu nói này của Thiệu Quân vừa dứt, Diệp Lăng Phi đã ghi âm lại toàn bộ vào điện thoại. Xong xuôi, hắn nói tiếp:

- Vậy nếu cậu nhìn thấy Sở Thiếu Quân và Diêu Dao lại vào phòng với nhau lần nữa, cậu sẽ làm gì? Nói cho tôi biết, cậu có giết Sở Thiếu Quân không?

Nghe câu này, Thiệu Quân lùi lại một bước, hét lên:

- Tôi không giết hắn! Tôi không có giết hắn!

Thấy Thiệu Quân chối bay chối biến, Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:

- Tôi thấy không hẳn là vậy. Cậu thực sự chắc chắn mình không giết hắn sao? Thiệu Quân, tôi muốn cậu biết, tối qua người thật sự ở trong khách sạn với Diêu Dao không phải cậu ta, mà là tôi. Nói cách khác, cậu giết nhầm người rồi. Sở Thiếu Quân chẳng qua chỉ là một kẻ chết thay đáng thương mà thôi. Thật đáng tiếc, cậu không thể thấy tôi và Diêu Dao…!

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, Diêu Dao đứng sau lưng nãy giờ đã không thể chịu đựng được nữa. Chuyện này liên quan đến danh dự của cô, giữa cô và Diệp Lăng Phi vốn không hề xảy ra chuyện gì. Về phương diện này, Diêu Dao là người rất bảo thủ, cô còn phải để tâm đến việc người khác sẽ nhìn mình thế nào. Diêu Dao không nhịn được nữa, cô hét to:

- Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!

Tiếng hét của Diêu Dao vốn là để ngăn Diệp Lăng Phi nói bậy, cô không muốn bị người khác hiểu lầm. Chuyện này sao có thể nói linh tinh ở bên ngoài được, ai biết người ta sẽ đồn thổi thành cái gì. Diêu Dao không muốn Diệp Lăng Phi nói tiếp, nhưng không ngờ hành động này trong mắt Thiệu Quân lại thành Diêu Dao đang chột dạ, vì thật sự có quan hệ với Diệp Lăng Phi nên mới không muốn anh ta nói ra trước mặt mình. Trong lòng Thiệu Quân đã hiểu lầm, hắn tin là thật nên cũng không chịu nổi nữa, gầm lên:

- Anh đừng có đắc ý! Sở Thiếu Quân đáng chết, tôi đã dám giết hắn thì đương nhiên cũng dám giết cả anh!

Dứt lời, Thiệu Quân rút tay phải ra khỏi túi quần. Trong tay hắn là một con dao găm sáng loáng. Hóa ra đây là lý do tay phải hắn cứ khư khư trong túi nãy giờ. Thiệu Quân rút dao ra, không một chút do dự đâm thẳng về phía bụng dưới của Diệp Lăng Phi.

Mấy gã thanh niên này vốn chẳng được huấn luyện gì, xem phim ảnh quá nhiều nên cứ ngỡ cầm dao đâm vào bụng dưới là có thể giết người. Thực tế lại không phải như vậy. Thiệu Quân cũng là một thanh niên bị phim ảnh đầu độc, trong cơn tức giận, hắn cầm dao găm đâm về phía bụng dưới của Diệp Lăng Phi, tự tin rằng có thể kết liễu đối phương. Nhưng hắn nào ngờ Diệp Lăng Phi đã sớm phòng bị, làm sao có thể để gã đâm trúng được. Khi con dao găm của Thiệu Quân vừa lao tới, Diệp Lăng Phi đã nhanh như chớp né sang một bên, nhát dao đâm vào khoảng không. Khi Thiệu Quân nhận ra mình đâm hụt thì Diệp Lăng Phi đã ở ngay sau lưng gã. Hành động của Diệp Lăng Phi nhanh đến mức trong nháy mắt, Thiệu Quân còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì sau lưng đã bị đạp một cú trời giáng.

Cú đá này của Diệp Lăng Phi hiển nhiên rất mạnh. Cơ thể Thiệu Quân bị đạp bay xa hai mét, con dao găm trong tay cũng văng ra, rơi loảng xoảng trên nền đất.

Thiệu Quân văng xa hai mét, ngã sõng soài trên mặt đất, trông có vẻ bị thương rất nặng. Máu tươi từ mũi và miệng hắn túa ra. Nhận một cú đá như vậy rồi ngã trên nền gạch men, ai cũng nghĩ Thiệu Quân sẽ bị thương nặng. Hắn cảm thấy trước mắt sao bay tứ tung, tay phải quờ quạng trên nền đất một lúc mà không chạm được vào con dao găm. Hắn vừa gắng gượng đứng dậy thì bất ngờ có mấy người đàn ông lao tới. Khi Thiệu Quân còn chưa ngẩng đầu lên khỏi nền gạch thì lưng đã bị một bàn chân giẫm chặt.

- Đừng nhúc nhích!

Một người ấn đầu Thiệu Quân xuống, giọng điệu lạnh băng khiến gã lập tức tỉnh táo lại. Đây không phải trò đùa, đây là sự thật. Hai tay Thiệu Quân bị còng lại, hắn lập tức la lớn:

- Các người làm gì vậy? Các người bắt nhầm người rồi!

- Nhóc con, còn dám nói láo với tao à? Nếu muốn nói láo thì về đội cảnh sát hình sự mà nói. Ở đó sẽ có khối thời gian cho mày giải thích. Nhưng này nhóc, tao phải nhắc cho mày biết, lần này mày gặp rắc rối to rồi đấy. Những lời mày nói lúc nãy bọn tao nghe không sót một chữ. Mày là nghi phạm liên quan đến vụ án, lại còn có ý định hành hung người ở nơi công cộng!

Tiểu Triệu vỗ bôm bốp lên má Thiệu Quân, lạnh lùng nói:

- Nhóc con, gan mày cũng không nhỏ đâu nhỉ? Tuổi trẻ mà đã dám cầm dao giết người, ghê gớm thật, ghê gớm!

- Tôi không giết người! Tôi không giết người

✸ Thiên Lôi Trúc ✸ Dịch giả AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!