Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1236: CHƯƠNG 1236: KẾT CỤC NGOÀI DỰ LIỆU (3)

Thiệu Quân bị hai cảnh sát mặc cảnh phục lay tỉnh. Gương mặt hắn vẫn còn dính máu, vừa đứng dậy đã vội ngụy biện. Diệp Lăng Phi thản nhiên rút một điếu thuốc, châm lửa rồi rít một hơi. Anh nhìn Thiệu Quân, khẽ lắc đầu với vẻ tiếc nuối. Ánh mắt đó khiến Thiệu Quân càng thêm bối rối. Mục đích của Diệp Lăng Phi khi khiêu khích chính là để Thiệu Quân mất bình tĩnh, tự mình lộ ra chân tướng. Quả nhiên, Thiệu Quân đã sập bẫy. Thế nhưng, Diệp Lăng Phi không hề tỏ ra đắc ý, trong mắt anh chỉ có sự thương hại.

– Diêu Dao, em qua đây!

Diệp Lăng Phi gọi. Tiếng hét của Diêu Dao lúc nãy, vốn là do bị lời nói của Diệp Lăng Phi chọc tức, không ngờ lại đẩy sự việc đi nhanh hơn, khiến Thiệu Quân mất trí cầm dao lao tới. Cảnh tượng đó làm cô sợ đến xanh mặt, đứng ngây ra như phỗng.

Nghe Diệp Lăng Phi gọi, Diêu Dao mới hoàn hồn, vội vàng bước tới. Vừa đối mặt với Thiệu Quân, cô đã bị hắn nhìn bằng ánh mắt căm phẫn rồi gầm lên:

– Cô... con tiện nhân này! Tôi là bạn trai của cô mà cô dám cắm sừng tôi! Đồ khốn! Tôi đúng là mù rồi mới đi yêu cô!

Bị mắng oan uổng, nước mắt Diêu Dao lưng tròng. Diệp Lăng Phi lặng lẽ lắc đầu, nói với Thiệu Quân:

– Thiệu Quân, tôi phải nói rõ với cậu một chuyện. Tôi và Diêu Dao không có bất kỳ quan hệ nào cả. Cô ấy đi cùng tôi hoàn toàn là vì cậu. Lẽ nào cậu không biết sau khi cậu giết Sở Thiếu Quân, Diêu Dao sẽ trở thành nghi phạm sao? Hôm nay tôi đến sở cảnh sát chính là để bảo lãnh cho cô ấy. Thiệu Quân, yêu một người không phải như vậy. Cách của cậu gần như là biến thái rồi, vào trong đó mà từ từ suy nghĩ lại đi!

Diệp Lăng Phi quay sang nói với Tiểu Triệu:

– Tiểu Triệu, cậu đưa hắn đến đội cảnh sát hình sự nhé! À, tiện thể thông báo cho Sở cảnh sát trung tâm thành phố luôn, đừng quên!

Tiểu Triệu gật đầu:

– Anh Diệp yên tâm, mấy chuyện này em tính cả rồi, em biết quy trình mà!

– Vậy thì tốt!

Diệp Lăng Phi lại nhìn Diêu Dao:

– Diêu Dao, có muốn đến nói chuyện với bạn trai em không? Có lẽ giữa hai đứa có chút hiểu lầm, nhưng suy cho cùng cậu ta vẫn còn yêu em. Đương nhiên, nếu không cực đoan như vậy thì cậu ta đã chẳng gây ra chuyện này!

Diêu Dao cắn chặt môi, khẽ gật đầu. Dường như cô đã sớm biết chuyện này, chỉ là không dám nói ra mà thôi. Diệp Lăng Phi nhìn Thiệu Quân đang bị áp giải lên xe, anh vỗ vai Diêu Dao:

– Đi nói chuyện với cậu ta đi, có lẽ sau này em muốn gặp cũng khó đấy!

Nghe vậy, Diêu Dao đột nhiên chạy về phía Thiệu Quân, ôm chầm lấy hắn. Cô vẫn còn tình cảm với Thiệu Quân, chỉ là thứ tình cảm này không giống như hắn tưởng tượng. Nguyên nhân của bi kịch nằm ở chính Thiệu Quân. Nếu hắn và Diêu Dao sớm chia tay, có lẽ đã không có cục diện ngày hôm nay. Thiệu Quân cũng nhận ra tình yêu của Diêu Dao không giống mình, nhưng hắn lại dùng cách cực đoan để giữ cô lại, để rồi tự rước lấy bi kịch. Sự ngờ vực và căm giận luôn âm ỉ trong lòng Thiệu Quân, khiến hắn dễ dàng đi vào con đường cực đoan. Chuyện lần này chẳng qua chỉ là một mồi lửa, dù không phải Sở Thiếu Quân thì cũng sẽ là người khác chọc giận hắn. Hắn dùng cách cực đoan để áp chế cảm xúc của chính mình.

Cho nên, Thiệu Quân là một nhân vật bi kịch. Về điểm này, Diệp Lăng Phi có chút đồng cảm, chỉ tiếc rằng Thiệu Quân quá nguy hiểm. Nếu không phải vì sự an toàn của Vu Tiêu Tiếu, có lẽ Diệp Lăng Phi đã bỏ qua cho hắn.

Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình cuối cùng cũng dám bước tới. Hai người đã thấy Thiệu Quân bị bắt nhưng không dám lại gần. Chẳng có mấy cô gái có thể giữ bình tĩnh khi gặp phải tình huống này. Suy cho cùng, họ vẫn là những cô gái yếu đuối, cần được người khác yêu thương.

– Ông xã, sao anh biết hắn là hung thủ?

Bạch Tình Đình vừa đến đã thở phào nhẹ nhõm, cô níu lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, tuôn ra hết những thắc mắc trong lòng. Cô không thể nào đoán được tại sao Diệp Lăng Phi lại biết Thiệu Quân là kẻ giết người, anh thật sự thần kỳ đến mức khó tin.

Diệp Lăng Phi cười, quay sang nói khẽ với cô:

– Là Vu Tiêu Tiếu nhắc anh!

– Anh Diệp, anh nói là em nhắc anh à? – Vu Tiêu Tiếu ngạc nhiên hỏi – Em chỉ cảm thấy vậy thôi, đoán bừa thôi mà. Nhưng anh Diệp, anh làm vậy nguy hiểm quá, lỡ như Thiệu Quân không phải hung thủ thì chẳng phải anh đã khiến Diêu Dao và anh ta chia tay sao?

– Bởi vì anh có thể khẳng định Thiệu Quân chính là hung thủ!

Diệp Lăng Phi nhìn Thiệu Quân vẫn đang nói chuyện với Diêu Dao. Sau lần chia tay này, họ khó có thể gặp lại. Tội giết người sẽ bị quản giáo nghiêm ngặt, có thể bị tử hình, nếu không cũng là tù chung thân, cả đời không thấy ánh mặt trời. Tình cảm giữa họ, đến đây là kết thúc. Lúc này, Diêu Dao đang nói ra những lời mà trước đây cô chưa từng dám nói.

Diệp Lăng Phi thu tầm mắt lại, thở dài:

– Tất cả là do anh nghe em nói Thiệu Quân là một người hay ghen. Anh mới nghĩ đến chuyện Diêu Dao bị Sở Thiếu Quân bỏ thuốc chính là nguyên nhân. Nếu không có chuyện đó, có lẽ sự việc đã không ra nông nỗi này!

Bạch Tình Đình kéo tay Diệp Lăng Phi, mắt cũng nhìn về phía Diêu Dao:

– Ông xã, lúc nãy anh nói gã thanh niên đó sẽ gây nguy hiểm cho Tiêu Tiếu, nhưng chuyện này đâu liên quan gì đến cô ấy? Tại sao hắn lại phải uy hiếp Tiêu Tiếu chứ?

Nghe vậy, Vu Tiêu Tiếu cũng gật đầu, quay sang nhìn Diệp Lăng Phi. Vấn đề này cũng liên quan đến cô. Lúc nãy cô có nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến, chắc hẳn anh đã nghĩ ra nguyên nhân.

– Anh Diệp, tuy em cảm thấy bạn trai của Diêu Dao có thể sẽ uy hiếp em, nhưng đó chỉ là cảm giác thôi, em không nghĩ ra được lý do!

– Thật ra, anh cũng vừa mới nghĩ ra thôi. Phải nói là toàn bộ chuyện này đều do anh gây ra. Anh không ngờ Diêu Dao lại quen một người bạn trai dễ ghen tuông như vậy, nếu biết sớm thì anh đã không dùng cách này. Đương nhiên, cũng chỉ có thể nói tên nhóc Sở Thiếu Quân đó xui xẻo. Anh cho rằng Thiệu Quân nhất định đã nhìn thấy Diêu Dao, Tiêu Tiếu và người thứ ba cùng uống rượu, cũng thấy họ vào khách sạn. Hắn không biết sự thật, chỉ hiểu lầm rằng Diêu Dao và Sở Thiếu Quân đã phát sinh quan hệ, nên mới ghen tuông đố kỵ. Còn hắn giết Sở Thiếu Quân thế nào thì phải để cảnh sát điều tra. Nhưng anh có thể khẳng định, gã thanh niên này rất ghét Tiêu Tiếu, có lẽ hắn cho rằng Tiêu Tiếu đã làm Diêu Dao hư hỏng. Cũng vì lý do này mà anh mới quyết tâm bắt hắn. Nếu chuyện này không liên quan đến Tiêu Tiếu, có lẽ anh đã mặc kệ, để hắn tiếp tục yêu Diêu Dao như vậy!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Vu Tiêu Tiếu bỗng xen vào:

– Anh Diệp, vậy tại sao trưa nay Thiệu Quân lại gọi điện cho Diêu Dao? Theo lý thì hắn đã giết Sở Thiếu Quân rồi, nên quay về trường, đâu cần gọi cho Diêu Dao nữa chứ? Làm vậy có phải hơi ngốc không, em thật không hiểu!

Câu hỏi của Vu Tiêu Tiếu khiến Diệp Lăng Phi sững người, dường như anh vừa nghĩ ra điều gì đó. Anh vội nhìn về phía Diêu Dao và Thiệu Quân thì thấy Thiệu Quân đang nói gì đó, Diêu Dao há hốc miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc và không thể tin nổi. Thấy biểu hiện của Diêu Dao, Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng biết mình đã bỏ sót điều gì. Anh đột nhiên thở dài, lẩm bẩm:

– Tên nhóc này thật sự rất đáng sợ. May mà hôm nay mấy đứa ở cùng chúng ta. Thật ra Diêu Dao nên cảm ơn cảnh sát, cả em nữa Tiêu Tiếu, em nên cảm ơn gã cảnh sát mà anh rất ghét ấy. Nếu không phải gã ngốc đó đưa các em về sở cảnh sát, ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì?

Vu Tiêu Tiếu nghe vậy, kinh ngạc hỏi:

– Anh Diệp, ý anh là Thiệu Quân hôm nay muốn giết em, còn... còn muốn giết cả Diêu Dao nữa ư? Không phải chứ, không thể nào!

Diệp Lăng Phi không nói gì, chỉ nhìn Diêu Dao đang bước lại gần. Sắc mặt cô trắng bệch, giữa hai hàng lông mày vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng. Rõ ràng, Thiệu Quân vừa nói với cô những chuyện mà cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Và Diệp Lăng Phi, khi thấy biểu hiện đó của Diêu Dao, đã nghĩ đến một khả năng khác.

Diêu Dao đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, không nói một lời, chỉ giơ hai tay ôm chầm lấy vai anh:

– Cảm ơn, cảm ơn anh đã cứu em!

Giọng cô run rẩy bên tai Diệp Lăng Phi. Anh đưa tay vỗ nhẹ sau lưng cô:

– Diêu Dao, thật ra em không cần cảm ơn anh, người em nên cảm ơn là Tiêu Tiếu mới đúng. Chính cô ấy đã khiến anh nhận ra Thiệu Quân có thể là hung thủ. May mắn là anh đã đoán đúng. Nếu anh đoán sai…!

Diệp Lăng Phi không nói hết câu, bởi lúc này những lời đó đã không còn ý nghĩa gì nữa. Diêu Dao buông tay, đi đến trước mặt Vu Tiêu Tiếu, đưa tay lau nước mắt:

– Chị Tiêu Tiếu, em cảm ơn chị…!

– Diêu Dao, lẽ nào Thiệu Quân... thật sự muốn giết em..., hắn gọi điện cho em là để...

Vu Tiêu Tiếu không dám khẳng định, cô cảm thấy hỏi thẳng như vậy có hơi quá đáng nên vội cười nói:

– Không sao, không sao!

– Chị Tiêu Tiếu, chị không đoán sai đâu! – Diêu Dao biết Vu Tiêu Tiếu định nói gì, cô gật đầu – Lúc nãy hắn đã nói với em, hôm nay hắn muốn gặp em là để… Chị Tiêu Tiếu, hắn là một con người rất cực đoan. Hắn cho rằng em đã phản bội hắn, nhưng em không hề… em thật sự không có, em…!

Nói đến đây, Diêu Dao không kìm được nữa, cô nhào vào lòng Vu Tiêu Tiếu òa khóc.

Lúc này, Vu Tiêu Tiếu chỉ biết ôm lấy an ủi cô, nhưng lại không tìm được lời nào thích hợp. Ngược lại, Diệp Lăng Phi lại mỉm cười, khẽ lắc đầu:

– Diêu Dao, em nên cười chứ đừng khóc!

Diêu Dao ngẩng gương mặt đẫm nước mắt lên nhìn anh. Cô hiểu ý nghĩa nụ cười của Diệp Lăng Phi. Anh quay người đi về phía chiếc xe, nói vọng lại:

– Chẳng lẽ em không thấy mình vừa thoát khỏi một gã bạn trai quái đản sao? Chính vì hắn tuyệt tình như vậy, em mới có thể quên hắn một cách triệt để. Diêu Dao, em nên ăn mừng cho cuộc sống mới của mình. À, lần sau tìm bạn trai thì nhớ lựa cho kỹ vào

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!